Tôi đếm từng ngày. Cuối tuần không có anh thật khó khăn. Tôi đã gặp Xavier, rất ổn. Tôi đã gặp Sophie, không ổn chút nào. Tôi đã nói với mẹ nhiều hơn một chút qua điện thoại về chuyện với Ric, mẹ tôi sướng điên lên, với ý nghĩ cuối cùng thì tôi cũng gặp được người tốt. Bà thậm chí còn nói dù chưa gặp Didier lần nào, nhưng bà không hề thích anh ta. Bà sẽ nói gì về Ric khi gặp anh ấy ngày nào đó? Bố tôi sẽ đào hố xây bể bơi dành cho lũ cháu tương lai của ông, những đứa trẻ mà cha mẹ chúng không bỏ lỡ cơ hội tạo ra mỗi khi có một góc tối và khoảng chục phút đồng hồ. Meeeooo!
Để tìm kiếm cảm giác gần gũi, tôi mua loại xà phòng giặt mà tôi thấy dưới bồn rửa nhà anh để giặt chiếc áo sơ mi của anh, như thế nó sẽ tiếp tục có mùi như anh vậy.
Bà Roudan khiến tôi lo lắng. Bác sĩ Joliot nói rằng các kết quả xét nghiệm không tốt và bệnh tình đang ngày một xấu đi. Ông cho tôi khá ít ảo vọng. Giờ đây khi chúng tôi đã biết về nhau nhiều hơn, bà Roudan đồng ý đi dạo cùng tôi trong khu vườn của bệnh viện, nhưng với xe lăn. Cuộc đi dạo không bao giờ kéo dài vì bà thường bị mệt rất nhanh. Tôi có cảm giác rau củ trong vườn cũng ít khiến bà quan tâm hơn. Điều duy nhất còn làm bà mỉm cười, đó là những câu chuyện tôi kể, về Ric, về những chủ đề bàn tán trong hiệu bánh. Trước đây, tôi không nói chuyện nhiều với người bà duy nhất của mình, thế nên mối quan hệ với bà Roudan đã lấp đầy khoảng trống lớn trong tôi. Khi tôi ra về, bà nhờ tôi làm giúp một việc mà tôi thấy như một điềm xấu. Bà muốn tôi mang cho bà bức ảnh úa vàng để trên đầu giường. Tôi không thích chút nào, điều này có thể nói lên trạng thái tinh thần của bà. Tôi sẽ cố gắng qua thăm bà thường xuyên hơn, nhưng thật khó với giờ giấc làm việc ở hiệu bánh. Khi cửa hàng đóng cửa thì cũng hết giờ vào thăm ở viện.
Hôm nay đã là năm hôm kể từ ngày Ric đi. Tôi hi vọng anh ấy sẽ quay về. Có thể anh ấy sẽ để lại cho tôi một lời nhắn. Cũng có thể anh ấy đã ở nhà chúng tôi rồi - rốt cuộc ý tôi muốn nói là, chung cư của chúng tôi.
Sáng nay, bác Bergerot đã tin tưởng giao cho tôi một nhiệm vụ rất đặc biệt. Denis và tôi phải giao mười ki lô bánh cho tòa thị chính, nhân dịp ở đó tổ chức một buổi lễ. Tôi mặc một chiếc áo blouse sạch, chiếc xe tải nhỏ chứa đầy bánh ngọt nhiều màu sắc được sắp xếp ngay ngắn.
Denis lái xe. Đó thật sự là một anh chàng đáng ngưỡng mộ. Tôi không thể hiểu tại sao một người đàn ông tốt bụng đến thế mà vẫn còn độc thân. Anh không lái nhanh để khỏi làm nát những chiếc bánh.
- Chúng ta sẽ đỗ phía sau tòa thị chính, anh giải thích. Ngài thị trưởng rất tốt bụng, em sẽ thấy.
- Em đã có dịp nhìn thấy ông ấy khi còn làm việc ở ngân hàng. Con gái ông ấy mở tài khoản ở đó.
- Em có hài lòng khi thay đổi nghề nghiệp không?
- Đó là quyết định đúng đắn nhất em từng có trong đời!
- Anh không biết bà chủ đã nói với em chưa, nhưng giữa em và Vanessa, em đã làm tốt hơn rất nhiều.
- Cảm ơn Denis.
Chúng tôi đến trước tòa thị chính. Quảng trường đã chật kín xe đỗ, trong đó có một số xe công vụ. Tôi hỏi:
- Đó là sự kiện gì vậy anh?
- Anh không biết. Tuần nào họ cũng tổ chức. Một buổi khánh thành, quan hệ đối tác, lễ kỷ niệm. Luôn có trao tặng huy chương và những cái bắt tay.
Một nhân việc cảnh sát ra hiệu cho chúng tôi đỗ xe cạnh lối xe thoát hiểm của sảnh chính. Vừa dừng xe, một nhân viên phục vụ chạy bổ tới đề nghị giúp chúng tôi:
- Chúng tôi đang bận ngập đầu, hai bạn giúp chúng tôi mang các khay bánh vào được không?
- Không thành vấn đề, Denis trả lời.
Người chạy khắp nơi. Một kỹ thuật viên thử micro, một người khác đặt mấy chậu cây xanh vào góc sảnh. Chúng tôi đặt những khay bánh ga tô nhỏ lên một chiếc bàn dài. Bỗng nhiên, ngài thị trưởng bước vào. Ông quàng chiếc khăn ba màu [1] . Ông chào tất cả mọi người bằng nụ cười của một ứng cử viên thường trực. Phía sau ông, đến lượt bà Debreuil bước vào. Bà không bắt tay ai cả. Bà kiểm tra xem tất cả mọi thứ đã vào đúng vị trí chưa trước khi bất đầu vào buổi lễ. Lần này, bà diện chiếc váy màu xanh lơ, vẫn luôn thanh lịch như tế. Bà mang chiếc túi xách hợp thời nhất và đeo một chiếc vòng cổ lấp lánh.
[1. Ba màu biểu trưng của quốc kỳ Pháp là xanh lam - trắng - đỏ.]
Bà đứng ngay trước chỗ tôi phải đặt khay bánh. Tôi chưa bao giờ đứng gần bà đến thế. Các đường nét khuôn mặt đã hằn dấu tuổi tác nhưng rất có phong thái. Ánh mắt bà lướt qua không hề nhận ra tôi. Tôi bị chiếc vòng cổ của bà hớp hồn. Chắc chắn đó không phải đồ giả.
Bà tiến lại gần phía ngài thị trưởng:
- Gérard, chúng ta không thể có thêm đèn sao? Tôi thấy tối quá.
Ông quay sang nói với các nhân viên tòa thị chính:
- Các cháu, có thể lắp thêm cho chú hai hoặc ba đèn chiếu nữa được không?
Những nhân viên của thị chính thực hiện ngay.
Bà Debreuil, như một hoàng hậu, tiếp tục:
- Gérard, cần chiếu sáng cho cả cái bục này nữa, nếu không thì quá buồn tẻ.
Khi quan sát họ, ta sẽ tự hỏi ai là người được bầu làm thị trưởng. Như thể chỉ mình họ, bà ấy không hề thấy phiền khi đưa ra những yêu cầu, và ngài thị trưởng thực hiện.
Denis trở lại với khay bánh cuối cùng. Anh chào ngài thị trưởng, rồi bà Debreuil, nhưng bà ấy không đáp lại khi anh chìa tay bắt.
- Đi thôi Juilie, chúng ta về.
~*~
Trở về hiệu bánh, tôi tiếp tục công việc với những con người tốt bụng. Tôi đã bỏ lỡ dịp bán hàng cho lão Calant, bác Bergerot rất bức xúc với câu chuyện mà một bà khách đang kể:
- Chính con gái tôi đã kể với tôi như vậy. Nó là trung úy cảnh sát. Hôm qua cảnh sát đã tra hỏi hắn suốt bốn giờ đồng hồ và hắn có nguy cơ gặp rắc rối lớn.
Tôi lo lắng rằng chuyện đó có liên quan đến Xavier. Ai đó đã nhận ra xe của cậu ấy ư? Tôi sẽ vào tù. Tôi sẽ nói với họ rằng tôi là chủ mưu, cầm đầu vụ việc. Và sau hai mươi năm nữa, khi ra tù, tôi sẽ vặt trụi lông con mèo vì tôi chắc chắn chính nó đã tố cáo chúng tôi.
Bác Bergerot có vẻ bị sốc ra trò. Dù bác đã không ít lần nghe những chuyện kiểu này. Bác quay sang tôi nói:
- Cái thằng nhân viên kinh doanh ấy, cháu biết không, nó sống ngay bên cạnh đây, lái chiếc xe màu đỏ và đi tình nguyện giúp đỡ trẻ em châu Phi…
Bà quay sang phía bà khách và tiếp lời:
- Bà kể cho con bé nghe nhé, bà Merck, tôi thấy quá kinh tởm.
- À thì, cậu ta đã không đi giúp đỡ họ tí nào. Rõ ràng cậu ta đọc được ở đâu đó về một người đã kiếm bộn tiền ở Niger nhờ bán kẹo sô cô la nhuộm màu giống viên thuốc. Và thằng nhãi này đã lấy lại ý tưởng đó. Nó giả là bác sĩ, đi do thám vùng nông thôn Sénégal. Những viện kẹo đỏ để chữa bệnh kiết lỵ, những viên màu xanh lam cho khả năng sinh sản, những viên màu xanh lá cây cho trẻ em tăng trưởng. Nó bán cho họ những “viên thuốc” với giá bằng hai tháng lương của họ. Tất cả mọi người ở sở cảnh sát muốn đấm vỡ mặt nó. Chính nhân viên hội Chữ Thập Đỏ đã phát hiện ra việc buôn lậu ghê tởm của nó và giao nó cho cơ quan công quyền.
Dù là phụ nữ, nhưng nếu hắn mà đứng trước mặt tôi, tôi sẽ vặt cái đầu hắn. Vậy mà tôi đã từng cố gắng tỏ ra tốt bụng với hắn! Chúng ta luôn phải cẩn thận với những ấn tượng đầu tiên về ai đó. Hắn là đồ rác rưởi. Tôi mong hắn sẽ phải chịu những hình phạt thích đáng nhất.
Bác Bergerot phẫn nộ vì tên lừa bịp này đã dàn xếp để tự quảng cáo cho mình bằng chuyến đi “tình nguyện” của hắn ở khắp nơi. Đột nhiên bác tái mặt:
- Nhưng các bà có thấy không, hắn mua cho mình chiếc xe phô trương đó bằng tiền ăn cắp của những người nghèo khó bất hạnh!
Tôi không giấu các bạn là trong vài ngày tới, chúng tôi đã sắp xếp để loan tin về hắn cho càng nhiều người biết càng tốt. Nhưng điều hay nhất, là khi cuối cùng hắn cũng trở lại hiệu bánh…