Người Chết Không Nói Dối

Lượt đọc: 2146 | 1 Đánh giá: 6/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

Bồng bềnh giữa những đám mây, tôi thấy trước mắt vài đỉnh núi tuyết, rồi nhiều rặng núi khác nằm biếng lười ngang trời như những gã khổng lồ đang say ngủ. Tôi đẩy cần lái nhẹ nhàng tới nỗi máy bay chao xuống về bên trái như thể không phải do điều khiển mà bằng bản năng. Thế rồi trước mắt tôi hiện lên đường chân trời được là phẳng. Quả là người bạn lạ kỳ: luôn hiện hữu, chập chờn giữa đất trời, không lại gần được, chẳng chạm tới được.

Dưới chân tôi là North Downs (*) . Những khoảng nhấp nhô lạ kỳ gợi nhớ đến đường cong cơ thể con người. Chúng bị các xa lộ cứa ngang gọn ghẽ. Những chiếc xe nối đuôi nhau xuyên qua vết cắt sâu hoắm, ánh lên như những con cá tí hon. Rồi đường M4 (*) mất hút, mặt đất lọt thỏm vào lòng biển như cách một con sông được đan cài với hệ thống nhánh chằng chịt.

Một thị trấn xuất hiện, trái tim nó đập tráng kiện với nhiều con đường và tòa nhà. Tôi nuốt nước bọt.

Đột nhiên con phố rã nát ra. Tôi chớp mắt.

Một trận động đất ư?

Sắc màu thị trấn nhòa nét, các tòa nhà biến thành những hòn sỏi dưới lòng sông, mọi thứ như hiện ra trước một ống kính sai tiêu cự.

Dòng không khí lạ ư?

Nhưng không. Thị trấn chuyển mình cùng nhịp điệu của một điều gì đó sâu trong tôi, tựa một cơn choáng đầu, nhưng mang nhiều điềm gở hơn.

Tôi chớp mắt mạnh hơn, các ngón tay bấu chặt vào bộ điều khiển máy bay giống như tôi có thể điều chỉnh được cảm giác trong lòng mình, y như cách tôi điều chỉnh độ cao và phương hướng. Nhưng chúng xuất phát từ bên trong tôi, tìm cách len lỏi trong cơ thể tôi và thoát ra ngoài bằng một nội lực khiến tôi không thở được.

Tôi là người sống thực tế và biết điều. Tôi đi tìm những lời giải thích thực tiễn, có lý. Tôi đã ăn gì vào bữa sáng? Bánh mì nướng? Vô hại, không thể là nguyên nhân của cảm giác buồn nôn này. Vậy nếu nó không phải cảm giác choáng đầu thì là gì? Thành phần chính của cảm xúc này là một cảm giác không thể lý giải mang gương mặt của sầu khổ, đúng vậy, là nỗi sợ hãi. Cảm giác điều gì đó kinh khủng sắp xảy ra, đúng hơn là một sự thôi thúc muốn nó xảy ra.

Một suy nghĩ lố bịch thoáng qua, nếu tôi nhảy ra khỏi máy bay thì sao?

Tôi chật vật bắt mình ngồi yên, phải thở, phải điều khiển máy bay, phải chớp mắt. Phải trở lại bình thường.

Rồi tôi liếc nhìn thiết bị GPS: Hungerford (*) .

Những căn nhà cũ kỹ bằng gạch đỏ ở trung tâm thị trấn. Bên rìa thị trấn là những con đường màu xám và sân chơi.

Rồi nó biến mất, thay thế bằng khu rừng Savernake, một mảng xanh mướt mát. Dần dà mảng rừng xanh xoa dịu tâm trí tôi như thể tôi thật sự là người bộ hành đang bước đi dưới bóng cây dịu dàng. Nếu nhịp tim tôi vẫn tăng, đó là vì những gì đã xảy ra với tôi trước đó. Điều gì đã xảy ra?

Tôi đang ở tuổi lục tuần. Là một bác sĩ pháp y, tôi đã tiến hành hơn 20000 ca khám nghiệm tử thi trong suốt sự nghiệp của mình. Tôi đồ rằng trải nghiệm gần đây là lần đầu tiên trong cả sự nghiệp, tôi hoài nghi công việc của mình – một nghề đã đưa tôi đến với cơ thể con người, cái chết vì bệnh tật, phân hủy, tội ác, cuồng sát, cháy nổ, kể cả những nắm tro bụi từng là con người sau các trận đại thảm họa. Những thứ đó có lẽ đã để lại trong tôi di chứng về tinh thần.

Khoan hãy gọi chúng là những cơn hoảng loạn, không hiểu vì sao tôi sợ phải đặt cho mình các câu hỏi. Tôi có nên đi gặp bác sĩ tâm lý không? Chuyên gia tâm thần? Hay tệ hơn, tôi có nên dừng công việc này không?

« Lùi
Tiến »