Lý Ngang, một thanh niên lêu lổng toát ra vẻ lưu manh từ đầu đến chân, cùng một hành khách nam khác được phân đến nhà Thạch Thành Bằng, một thôn dân chất phác, khỏe mạnh ở Độ Sinh thôn.
Trái lại, Thạch Miêu, con trai vừa vào tiểu học của Thạch Thành Bằng, lại rất hiếu động. Cậu bé quấn lấy Lý Ngang trong phòng khách, đòi anh cho chơi Vương Giả Vinh Diệu trên điện thoại.
"Không có tín hiệu thì chơi cái gì,"
Lý Ngang bực mình nói, "Trẻ con chơi game điện thoại làm gì, ngoan ngoãn làm bài tập đi."
"Con không có bài tập."
Thạch Miêu bĩu môi, "Trường con chỉ có bốn học sinh với một thầy giáo thôi. Giờ thầy Mạnh mất rồi, tựi con phải đi học ở các thôn khác, trường ở đó mới hơn, mà thầy cô cũng giao ít bài tập hơn..."
Nói rồi, Thạch Miêu chùng giọng xuống.
Độ Sinh thôn hẻo lánh, điều kiện lạc hậu. Một số dân làng đi làm ăn ở các hương trấn, huyện thành, có chút vốn liếng rồi thì chuyển đi luôn, bỏ lại toàn người già.
Mười mấy, hai mươi năm trước, trẻ em đến tuổi đi học ở các thôn xung quanh còn tập trung về Độ Sinh thôn học tiểu học, đông nhất cũng được hơn một ngàn em.
Nhưng khi quá trình đô thị hóa ở hương trấn diễn ra, các thôn gần hương trấn sáp nhập, chuyển điểm trường về thôn.
Trường tiểu học Độ Sinh thôn hẻo lánh đần lựi tàn. Hai dãy nhà hai tầng, lớn nhỏ cộng lại hơn hai chục phòng học, giờ chỉ còn bốn học sinh. Trong đó, hai em còn là từ các thôn xa xôi hơn đến học.
Mạnh Kỳ Hi vốn chỉ là thanh niên tình nguyện đến dạy học, không ngờ lại gắn bó với trường tiểu học Độ Sinh thôn mười năm, từ giáo viên dạy thay, thành giáo viên hợp đồng, rồi thành giáo viên biên chế duy nhất của cả trường.
Thủ vững, cống hiến, đã trở thành những mỹ từ gắn liền với ông.
Nửa năm trước, ông mắc bệnh lạ rồi qua đời. Dân làng phát hiện ra, ngay cả quê quán của ông ở đâu họ cũng không biết, đành an táng ông trên ngọn đồi sau làng.
Lý Ngang im lặng lắng nghe Thạch Miêu kể lể có phần lộn xộn, chắp vá trong đầu hình ảnh về cuộc đời của người đàn ông trung niên Mạnh Kỳ Hi.
"Thầy Mạnh tốt với tựi con lắm, nhưng thầy ít nói chuyện, cứ lủi thủi một mình ở trường, tự nấu cơm ăn."
Thạch Miêu vừa nhai kẹo mềm Lý Ngang cho, vừa nói, "Người trong làng đánh bài cũng không gọi thầy."
"Đánh bài?" Lý Ngang nhướng mày, "Đánh ở đâu?"
"Nhà trưởng thôn."
Thạch Miêu nhai kẹo, "Trước kia người lớn trong thôn hay đến nhà trưởng thôn đánh bài, đánh thâu đêm suốt sáng, nhưng họ không cho phụ nữ với trẻ con đi theo.
Mẹ con bảo, bố con đi một lần, nửa đêm chạy về.”
"Ra vậy."
Lý Ngang gật gù, có vẻ đồng tình, nhưng trong lòng lại càng thêm tò mò về Lỗ Quý, vị trưởng thôn có vẻ ngoài hiền lành kia.
Con mắt mèo bị che, vụ án tử vong bảy tháng trước, thầy giáo nông thôn chết vì bệnh lạ, nhiệm vụ sáu thước dưới lòng đất...
Ngôi làng này quả là nước sâu.
Vợ chồng Thạch Thành Bằng dựng xong hàng rào sau nhà trở về, đứng ngoài cửa gọi con trai ra, bảo cậu đừng làm phiền khách.
Thạch Miêu chạy ra ngoài. Thạch Thành Bằng đứng ở cửa, nhìn Lý Ngang ăn mặc lêu lổng, ngập ngừng một chút rồi nói: "Chúng tôi đi ngủ trước, các cậu cũng ngủ sớm đi.
Ban đêm, bên ngoài có thể có tiếng động, không cần để ý đâu.
Tôi đóng ván gỗ ở cửa sổ rồi, lợn rừng không vào được đâu, cửa chống trộm cũng không mở ra được.
Nhà vệ sinh ở dưới lầu."
"Cảm ơn anh Thiết Tứ." Lý Ngang gật đầu, nhìn gia đình Thạch Thành Bằng về phòng ngủ chính.
—— ——
Sử Nguyên Đức, Dư Khôi, Ngưu Kiến là ba sinh viên nam. Vì trường được nghỉ sớm, họ rủ nhau về quê Sử Nguyên Đức chơi.
Chưa đến nơi thì gặp phải sạt lở đất, lâm vào chuyện bực mình trong thôn.
Ba người tá túc ở nhà một người dân. Nửa đêm, Sử Nguyên Đức trằn trọc mãi không ngủ được, lay người bạn bên cạnh dậy.
"Khôi tử, Khôi tử, dậy đi.”
Dư Khôi khó chịu hất tay Sử Nguyên Đức ra, mắt nhắm tịt, "Gì đấy?"
Sử Nguyên Đức tiếp tục lay bạn, "Đi nhà xí với tao."
"Tìm cái chai giải quyết có được không?"
"Không phải tiểu tiện, là đại tiện."
Sử Nguyên Đức kéo Dư Khôi đang lầu bầu và Ngưu Kiến vừa bị đánh thức dậy, "Một lát thôi."
Ba người bật đèn phòng ngủ. Sử Nguyên Đức vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, Dư Khôi và Ngưu Kiến đứng ngoài cửa ngáp ngắn ngáp dài, lướt điện thoại.
Nghe tiếng động bên trong, Dư Khôi khẽ đá vào cửa nhà vệ sinh, "Xong chưa đấy, mày định ỉa chết trong đấy à?"
"Tào tháo đuổi quá." Sử Nguyên Đức yếu ớt nói: "Chờ chút, sắp xong rồi."
Dư Khôi và Ngưu Kiến nhìn nhau, lắc đầu ngao ngán.
Tí tách.
Một âm thanh nhỏ không thể nhận ra, tiếng nước nhỏ giọt, vọng đến từ cuối hành lang, phía cửa phòng ngủ chính.
Dư Khôi ngẩng đầu nhìn. Phòng ngủ chính không bật đèn, trong bóng tối ở cửa có một bóng người lờ mờ, hình như là Thạch Đức Vanh, chủ nhà đang cho họ ngủ nhờ.
"Chưa ngủ à?"
Giọng Thạch Đức Vanh vang lên trong bóng đêm.
"Ừ, tụi con đi vệ sinh." Dư Khôi ngồi thẳng dậy, hơi ngại ngùng nói: "Cậu ấy hơi khó chịu bụng."
Bóng người không nói gì, chỉ im lặng nhìn họ.
Tí tách, tí tách.
Thạch Đức Vanh như vừa bị ai vớt từ dưới hồ lên, toàn thân ướt sũng, nước nhỏ thành một dòng nhỏ trên hành lang.
Dư Khôi giật mình lùi lại nửa bước, tránh dòng nước, ngẩng đầu lên, "Chú..."
"Hữm? Sao thể?”
Trong bóng tối, Thạch Đức Vanh nghiêng đầu một cái, cái cổ vẹo sang gần 90 độ.
Dư Khôi đột ngột im bặt, vặn tay Ngưu Kiến muốn kêu lên, mặt tái mét, cố cười gượng, "Không có gì, tụi con ngủ ngay đây."
"Ừ, ngủ sớm đi, có gì gọi chú."
Cổ Thạch Đức Vanh càng lúc càng nghiêng xuống, cả đầu gục xuống ngực, như một con sên mềm nhũn.
Nhưng ông ta dường như không phát hiện ra điều gì khác thường, rất bình thường xoay người vào nhà, tiện tay đóng cửa phòng ngủ lại.
Dư Khôi và Ngưu Kiến nhìn nhau, vội vàng gõ nhẹ cửa nhà vệ sinh, thúc giục Sử Nguyên Đức ra nhanh.
Sử Nguyên Đức kéo quần, bực bội mở cửa, vừa định nói thì bị Dư Khôi bịt miệng, kéo vào nằm xuống.
Ba người ghì chặt cửa, lát sau, trong hành lang vang lên tiếng bước chân nặng nề.
Tiếng chân đó như túi gạo thấm đầy nước rơi xuống đất, nặng nề, sền sệt, mỗi bước đi lại phát ra tiếng "lạch cạch lạch cạch".
Ba người nín thở, nghe tiếng chân quanh quẩn trong hành lang một lúc, rồi chậm rãi tiến về phía phòng ngủ của họ.
Tiếng đập cửa "thùng thùng thùng", không thanh thúy, mà như có người dùng đầu đập vào cửa.
"Các cháu, mở cửa."
Ngoài cửa vọng vào giọng nói mơ hồ, như có nước trong miệng của Thạch Đức Vanh, "Cổ chú hơi đau, các cháu ra đỡ giúp chú một chút được không?
Chú cảm thấy, nó sắp gãy mất rồi..."