BÍCH THỦY CHỢT TRỞ MÌNH, CHOÀNG TAY QUA BÊN CẠNH VÀ CHỈ ÔM VÀO khoảng trống . Nàng mở mắt và xoay mình lại , bắt gặp Phương đang ngồi trong ghế nhìn nàng, điếu thuốc rực đỏ trên môi . Trời vẫn tối và đèn đường còn hắt vào vàng vọt . Bích Thủy hỏi bằng giọng ngái ngủ :
- Anh dậy sớm thế ?
Phương hơi cử động :
- Ừ.
- Mấy giờ rồi anh ?
- Hình như là năm giờ.
- Sáu giờ anh mới đi cơ mà.
- Ừ.
- Sao dậy sớm vậy ?
Bích Thủy hỏi lại Phương câu ấy . Phương đáp nhỏ :
- Cứ mỗi khi sắp sửa phải đi đâu anh đều ít ngủ như vậy . Thói quen.
Bích Thủy co tròn người trong tấm chăn mỏng.
Phương cười khẽ :
- Đúng vậy . Nhưng cũng có lợi là khỏi bị trễ công việc.
- Anh có vẻ nôn nóng ?
- Hình như thế.
- Có ai đợi anh ở Sài gòn ?
- Gia đình , bạn bè , người thân . ..
- Và một người tình ?
- Có lẽ thế.
Bích Thủy co người thêm chút nữa :
- Anh sung sướng.
- Hiện giờ có lẽ vậy.
Bích Thủy bật cười :
- Anh hay dùng chữ có lẽ kỳ cục nhỉ.
- Gì mà kỳ cục ?
- Hoặc chắc chắn , hoặc không . Sao lại có lẽ.
- Đó là một lối nói , hình như của các chính trị gia . Ai muốn hiểu sao thì hiểu.
- Vậy nếu anh trả lời cách khác , anh sẽ nói là anh hạnh phúc hay không hạnh phúc ?
Phương đứng lên đến ngồi bên Bích Thủy . Anh luồn tay vào trong chăn . Thân thể Bích Thủy thật ấm :
- Anh hạnh phúc !
- Lúc này ?
- Ừ.
- Vì anh có tất cả . Kể cả em.
Bích Thủy choàng tay ôm lấy ngang lưng Phương :
- Em có đáng gì.
- Đừng nói thế.
- Anh sẽ quên em , ngay khi ra khỏi cửa.
- Anh không tệ đến vậy.
- Nhưng em thương anh hơn những người khác.
Phương nao lòng . Người con gái , người thiếu phụ không chồng , đã qua tay nhiều đàn ông , nhưng tâm hồn vẫn còn trẻ dại . Những lời nói chân thành tự đáy lòng nàng nhắc Phương làm vài hành động âu yếm . Anh cúi xuống hôn lên má Bích Thủy.
- Anh có áy náy không ?
- Áy náy gì ?
- Ở cạnh một người đàn bà trong lúc có một người con gái khác đang mong anh.
- Có lẽ không . Chuyện tình cảm nên cởi mở một chút sẽ đẹp đẽ và ý nghĩa hơn.
- Anh sắp lấy vợ ?
- Nếu không có gì trở ngại , hai đứa sắp lấy nhau.
- Có cần thiết không ?
Bàn tay Bích Thủy luồn trong bụng Phương , vuốt nhè nhẹ ngực :
- Không cần thiết , nhưng em thích nghe.
- Một nha sĩ sắp tốt nghiệp . Khá xinh , có nốt ruồi nhỏ xíu một bên mép và nụ cười hóm hỉnh . Nghịch ngợm như trẻ con.
- Thích nhỉ ?
- Cái gì thích ?
- Anh . Anh có một người yêu vừa ý.
Phương gật đầu nhẹ nhẹ . Thái Hòa đúng là người con gái anh mong đợi , chọn lựa trong hàng chục cô gái đã quen . Thái Hòa đang làm gì lúc này . Trời chưa sáng , cô đang ngủ . Cô đang mơ thấy gì . Cô có mơ thấy anh không ?
- Anh.
- Gì, Bích Thủy ?
- Nằm xuống đây.
- Sáng rồi , anh sắp đi.
- Còn sớm . Mới độ năm rưỡi . Nửa tiếng nữa anh mới lên đường cơ mà.
Phương nằm xuống cạnh Bích Thủy . Cô mở rộng tấm chăn đơn và hơi nóng phủ lên người anh . Phương lại nghe lòng rạo rực . Anh choàng tay ôm lấy cô . Bàn tay Bích Thủy lần mở đôi vạt áo Phương và cô áp má vào ngực anh.
Phương siết chặt người thiếu phụ trong lòng . Những đam mê sôi bỏng đến như bão lốc và Phương hiểu mình không thể lùi được nữa . Hơi thở Bích Thủy dồn dập như một kích thích mạnh mẽ cho sự háo hức của Phương . Chàng vùng dậy.
Căn phòng sáng hơn , mờ nhạt ánh đèn và ngày mới tràn ngập ánh sáng trắng . Cánh tay Phương nặng trĩu đầu Bích Thủy bên trên.
Tiếng Bích Thủy nhỏ nhẹ :
- Anh mệt không ?
- Hơi mệt.
Bích Thủy cười khúc khích :
- Hy vọng em không làm anh trễ giờ ra phi trường.
Phương đỡ nhẹ đầu Bích Thủy đặt xuống gối và ngồi dậy . Bích Thủy nói :
- Anh hơi gầy . Nhìn anh triển lãm bộ xương sườn thế kia em ngạc nhiên tự hỏi anh có đầy đủ khả năng làm chồng được không ?
Phương mỉm cười , khoác chiếc áo choàng của Bích Thủy bước vào phòng tắm.
- Tắm một cái cho khỏe người.
- Anh thích tắm sáng không ?
- Thích.
- Em không thích nhưng mỗi sáng bắt buộc phải tắm.
- Lý do ?
- Có thế mới tỉnh táo nổi . Em luôn mệt mỏi và thiếu ngủ.
Nước hoa sen làm Phương ướt đẫm từ đầu tới chân . Chàng nghe một cảm giác dễ chịu lan đi trên từng thớ thịt . Chàng xoa xà phòng khắp người , Zest dịu mát làm Phương thích thú.
Khi Phương trở ra , Bích Thủy đang pha cà phê.
- Em pha cà phê cho anh khỏi buồn ngủ.
- Dạo này anh ít uống cà phê . Hồi trước mỗi ngày anh uống ba bốn bận.
Bích Thủy đem phin cà phê tới đặt trước mặt Phương.
- Chờ em tắm rồi em cùng đi với anh.
- Sao không ở nhà ngủ tiếp cho khỏe ?
Ánh mắt Bích Thủy đầy âu yếm :
- Cho em săn sóc anh một chút để tưởng như mình có chồng thật sự.
Phương rùng mình , không biết nói gì . Nghe như tiếng than dài đầy cô đơn và tội nghiệp . Bích Thủy mang quần áo vào phòng tắm.
Hai ngưòi ra đường lúc sáu giờ . Xe cộ lác đác qua lại . Phương nói :
- Anh phải ghé qua căn cứ dưới kia để ghi tên và nhận giấy lên máy bay.
- Không phải đi thẳng lên phi trường sao ?
- Ở đó có xe buýt.
Bích Thủy bước chậm rãi cạnh Phương . Chàng nhìn người thiếu phụ mảnh mai , dáng đi hơi vất vả:
- Em sẽ làm gì sau khi anh đi ?
- Đến thăm thằng bé con . Chả biết nó đã đỡ chưa ?
- Trông nom cẩn thận và cho uống thuốc đầy đủ nhé . Trẻ con cần sự săn sóc chu đáo của mẹ mới khỏe mạnh.
- Em muốn lắm mà không có thì giờ.
Bích Thủy tiếp :
- Tội nghiệp thằng bé ghê . Có khi nó tưởng bà vú mới là mẹ nó.
Phương nhìn Bích Thủy thương hại :
- Em nên đến chăm sóc nó luôn.
Chàng mở ví , rút lấy hai ngàn và cầm lấy cái sắc tay của Bích Thủy bỏ vào đó.
- Anh quên mua quà cho cháu . Nhờ em vậy.
Bích Thủy nhăn mặt :
- Anh không nên làm thế.
Phương gắt yêu :
- Anh nói thì phải nghe . Ngoan nào , cứ làm như không trông thấy gì hết vậy.
- Nhưng em đã trông thấy.
- Thì quên đi . Anh cho thằng bé , đâu có cho em.
Bích Thủy định nói :
- Anh áy náy vì một đêm ngủ với em phải không ? Anh trả nợ cho em hẳn ?
Nhưng nàng lại thôi . Phương không có ý nghĩ ấy đâu , mình không nên cay đắng như thế . Dù sao chàng cũng là người đàn ông xứng đáng để nàng trao gởi , dẫu trong một đêm ngắn ngủi . Phương hơn tất cả những người đã đến và đi trong đời nàng.
Đến cổng căn cứ , Phương để Bích Thủy ngồi chờ ở phòng đợi và đi vào trong văn phòng . Chàng gặp người hạ sĩ quan trực :
- Tôi là bạn Đại úy Phát . Anh ấy hứa dành cho tôi một chỗ trên chuyến máy bay về Sài gòn sáng nay . Nhờ anh.
Người hạ sĩ quan vui vẻ :
- Dạ có . Đại úy Phát có dặn tôi . Ông có thể đi xe bus ở đây lên phi trường lúc 6 giời rưỡi , hoặc đi thẳng lên và có mặt trước bảy giờ 30 phút.
- Tôi chờ ở đây.
- Dạ.
Người hạ sĩ quan đi lấy giấy tờ cho các hành khách khác , Phương trở ra gặp Bích Thủy :
- Còn mười lăm phút nữa xe mới chạy . Mình sang tiệm bún bò bên góc phố kia ăn điểm tâm nhé.
Bích Thủy gật đầu , bước theo Phương . Hai người ăn vội vàng , Phương xuýt xoa vì cay luôn miệng . Bích Thủy nhìn anh trìu mến.
Bích Thủy ở lại với Phương cho đến lúc chàng lên xe bus . Chiếc xe chuyển bánh , xa dần . Nàng lủi thủi bước đi . Trời đã sáng rõ . Phương nhìn theo , thấy Bích Thủy là hiện thân của một người cô độc từ kiếp trước .
Bích Thủy đổ nước sôi vào tô . Những sợi mì gói ngấm nước , cuộn mình rồi nở dần . Nàng bóc gói gia vị bỏ vào và lấy thìa khuấy nhẹ . Bữa ăn sáng vội vã của nàng , để tiết kiệm thời giờ cho giấc ngủ hầu có sức buổi trưa đứng bán hàng và buổi tối đi hát.
Có tiếng gõ cửa . Nàng hơi ngơ ngác . Ai kiếm giờ này , chẳng lẽ bà vú đến báo tin thằng bé trở bệnh nặng . Lòng Bích Thủy bỗng nhiên hồi hộp . Nàng mở cửa.
Phương hiện ra trước mắt nàng , đầy mệt mỏi . Bích Thủy ngạc nhiên :
- Anh chưa đi à ?
Phương lắc đầu :
- Hụt chuyến bay rồi.
Bích Thủy mởi rộng cánh cửa :
- Sao thế ?
Phương xách chiếc sắc tay bước vào nhà :
- Không biết vì lý do gì họ để sót tên anh trong danh sách hành khách . Anh vội gọi điện thoại tìm anh bạn đại úy để nhờ nhưng không gặp . Năn nỉ hết lời nhưng họ không chịu , bắt trở lại trạm tiếp liên xin ghi tên.
- Và máy bay đã cất cánh ?
Phương gật đầu . Bích Thủy cười :
- Loại giấy tờ nhờ áp phe gửi gấm hay bị trục trặc như thế đấy . Lẽ ra anh phải hỏi kỹ thủ tục cần làm ...
- Anh tưởng tên bạn lo dùm rồi.
- Không phải ai cũng sốt sắng tận tâm với bạn bè như anh đâu.
Phương ngồi xuống ghế :
- Nản quá . Ngày mai lại không chắc có phi vụ , bọn ở trạm tiếp liên nói vậy . Hồi này xin đi nhờ máy bay khó khăn lắm.
Bích Thủy gật đầu :
- Từ khi Mỹ rút đi các phi vụ di chuyển hành khách bị giới hạn nhiều.
Bích Thủy nhìn Phương :
- Hay là anh đi xe đò quách.
Phương chậm chạp :
- Xa quá . Mà không biết đường có yên không ?
Bích Thủy vung tay :
- Thiên hạ đi ào ào . Chỉ có phương tiện đó là tương đối rẻ . Nhưng khá lâu.
- Bao lâu ?
- Độ hai ngày . Anh có thể đi suốt từ đây về Sàigòn, xe nghỉ đêm ở Quy Nhơn.
Phương ngồi im suy nghĩ . Quả là một chuyến đi đầy vất vả và mệt nhọc làm anh thối chí . Nhưng nghĩ tới sự chờ đợi của Thái Hòa trong lễ ra trường sắp tới và lòng nôn nóng muốn gặp nàng , Phương lại muốn lên đường.
Anh tặc lưỡi :
- Sáng nay em nghỉ à ?
- Em hơi mệt , ghé qua cửa hàng xin phép nghỉ một buổi nữa.
- Hèn gì anh đến đó người ta bảo em không đi làm.
Bích Thủy dơ cao tô mì :
- Em ăn thay bữa trưa luôn để ngủ bù lấy sức.
Phương ngập ngừng :
- Anh định nhờ em đưa ra bến xe đò . Anh không biết chỗ.
Bích Thủy sốt sắng :
- Ăn thua gì , thiên hạ đi được thì mình cũng đi được . Vả lại nhà báo thì “ngao du” kiểu đó là thường chứ ? Chờ em ăn xong em đưa anh ra bến xe.
- Anh làm phiền Bích Thủy quá.
Bích Thủy lườm Phương :
- Học đâu cái giọng dễ ghét ấy ?
Phương cười :
- Bích Thủy đó.
- Còn lâu . Em không biết khách sáo là gì.
Phương cười xòa . Bích Thủy ăn vội vàng rồi đưa Phương ra bến xe . Chuyến xe chót đang sửa soạn chuyển bánh . Phương được xếp ngồi hàng ghế sau cùng , sát cửa.
Phương quay lại Bích Thủy :
- Cám ơn Bích Thủy nhé . Lần này thì đi thật.
Bích Thủy lườm :
- Lại nữa.
Giọng Phương dịu dàng :
- Bích Thủy về nhé . Giữ gìn sức khỏe nghe.
Bích Thủy cảm động :
- Cảm ơn anh.
Nói xong , nàng bật cười :
- Em giống anh mất rồi.
Người lơ xe hô lớn :
- Chạy đi . Tới giờ.
Phương đưa tay vẫy chào . Cuộc chia tay lần này thoáng chút bùi ngùi . Người con gái ấy nhiều bất hạnh , không có cả một nơi nương tựa cho tâm hồn . Thật lòng Phương lúc này đang mong mỏi cho nàng gặp được một người đàn ông bao dung bảo bọc đời nàng . Chàng không muốn nhìn lại để khỏi phải trông thấy bóng dáng cô đơn của người tình một đêm trên đường về.
Chiếc xe lao vùn vụt trên đường thiên lý . Trước khi lên xe , Bích Thủy đã mua cho anh mấy quả cam và ổ bánh mì chả lụa . Nàng ân cần :
- Để anh ăn dọc đường . Lỡ không kịp ăn cơm trong tiệm.
Phương cất chiếc sắc trên giá sau khi rút ra cuốn truyện dịch dầy cộm . Thói quen của Phương là tìm quên đường dài , thời gian chầm chạp nhích tới.
Cứ thế , trưa qua rồi chiều đến . Xe tới Quy Nhơn và hành khách được đưa về bến . Người tài xế nói lớn :
- Sáng mai xe chạy sớm . Bà con cô bác nhớ có mặt trước sáu giờ.
Phương đi bộ một quãng và tìm đến khách sạn quen . Chàng quẳng vội hành lý lên bàn rồi nhảy vào phòng tắm . Suốt một ngày bó chân trong chiếc xe chật chội bị dằn vặt đến om cả xương , Phương thấy mệt mỏi rã rời và người nhớp nháp vì mồ hôi , bụi đường.
Tắm xong , Phương xuống phố ăn uống qua loa rồi trở về phòng nằm vật ra giường . Chàng đắm chìm trong giấc ngủ mệt nhọc.
Phương thức giấc vì tiếng người ồn ào ngoài hành lang . Gần sáu giờ sáng , Phương vội vã chồm dậy sửa soạn ra bến xe . Hành khách đã đến gần đủ.
Mười phút sau xe chạy . Chàng quay hỏi người lơ xe :
- Bao giờ về tới Nha Trang ?
- Cỡ gần trưa nếu đường tốt , xe đi Sàigòn luôn , chỉ dừng lại nửa tiếng.
- Chạy nhanh nhỉ ?
- Xe suốt mà thầy.
- Nhưng “nếu đường tốt” là sao ?
- Là . . . không kẹt . Không bị đắp mô giựt cầu , hay mấy “ổng” ra chặn đường.
Phương e ngại :
- Có chuyện đó thường à ?
Người lơ xe trấn an Phương :
- Lâu lâu mới bị , thầy hai . Mấy “giả” ra kiếm ăn bất tử rồi rút lẹ mà . Chuyện đó làm sao mà hết hẳn được.
Phương dò hỏi :
- Thế … xe này đã gặp lần nào chưa ?
- Một lần . Hồi đầu năm.
- Rồi . . . sao ?
- “Xã giao” xong mấy giả cho đi.
- Có bắt ai không ?
- Dạ không có đâu.
Gã lơ xe cười hề hề . Phương không yên lòng thêm chút nào nhờ tiếng cười của hắn . Chàng thở ra :
- Kệ , tới đâu hay đó.
Phương liếc nhìn quanh . Trên xe cũng có một số hành khách đàn ông , vài người có vẻ trong tuổi lính . Phương hơi yên tâm khi nhìn thấy vẻ thản nhiên của họ và tự cười mình nhát tính.
Chàng cúi đầu trên cuốn truyện nhưng hình như không còn đọc trơn tru như ngày hôm qua . Vẫn là nỗi lo âu nhè nhẹ len lén trong hồn . Chàng cố gắng tìm quên trên trang giấy.
Thật lâu sau , Phương nhìn xuống đồng hồ . Gần mười một giờ . Xe đang chạy qua một khoảng đường vắng , bên trái là núi và bên phải là cây cối rậm rạp . Cảnh vật lướt lùi ra sau vùn vụt . Phương nhìn bâng quơ ra ngoài . Nắng rực rỡ trên cây cối và đá núi . Chàng nghĩ tới Thái Hòa và nụ cười tươi đẹp của nàng , thèm được hôn . Phương thả hồn về bên người yêu dấu . Nếu chiều nay về tới Sài gòn , buổi tối chàng có quyền chở nàng đi dung dăng dung dẻ khắp phố phường . Chàng sẽ nói cho nàng nghe nỗi nhớ nhung vỡ bờ của mình của mình và sẽ hôn nàng khi có cơ hội . Phương nhắm mắt , mường tượng ra đôi môi mọng ướt của tình nhân và cảm nghe toàn thân run rẩy.
Có tiếng súng chát chúa. Cùng lúc tiếng người nhốn nháo và tiếng bánh xe thắng rít ken két trên mặt nhựa . Phương hốt hoảng mở choàng mắt . Người lơ xe đứng lên nhìn dáo dác :
- Thấy mẹ . Đụng mấy giả rồi.
Phương tái mặt :
- Bị chặn à ?
- Chắc vậy.
Chiếc xe đảo qua đảo lại rồi đứng dừng . Phương thoáng thấy lố nhố vài bóng người mặc đồ đen , đeo súng đứng trước mũi xe . Và một người nhô lên ở cửa trước . Gã nói :
- Mời bà con xuống xe.
Mọi người nhìn nhau . Phương bắt gặp những nét sợ hãi trên gương mặt bọn đàn ông cùng chuyến xe . Chàng thở dài tê tái , ngồi im lìm.
Gã đàn ông nhắc lại , giọng gắt gỏng :
- Xuống xe hết.
Những người ngồi gần cửa riu ríu bước xuống . Người này nối đuôi người kia , chậm chạp . Tất cả đứng chụm vào một chỗ , cố thu mình thật nhỏ sau lưng người đứng trước . Phương len lỏi vào giữa. Chàng suy nghĩ thật nhanh . Phải tìm cách ném hết giấy tờ nguy hiểm đi mới được . Chàng nhớ lại những giấy tờ mang theo trong người . Chỉ giữ lại tấm căn cước còn phải liệng bỏ cả . Phương khom người rút chiếc bóp ra cầm tay . Anh lật bên trong tìm tấm căn cước và bắt gặp những ngón tay mình run run.
Bọn người mặc đồ đen vây quanh hành khách . Một gã có vẻ cầm đầu , nói oang oang :
- Chúng tôi là chiến sĩ mặt trận giải phóng.
Phương nhìn gã qua vai người đứng trước . Khuôn mặt lạnh lùng dữ tợn khó quên với đôi mày thật rậm . Gã nhả từng tiếng một , toàn giọng tuyên truyền và hăm dọa.
Cuối cùng , gã nói :
- Xin đồng bào ủng hộ chúng tôi để chiến đấu cho chính nghĩa.
Gã lơ xe rụt rè lên tiếng nho nhỏ :
- Bà con ủng hộ đi để mấy ông cho phép mình đi sớm.
Chính nghĩa của các chiến sĩ mặt trận đã được ủng hộ triệt để , ít ra là lúc này . Người nào cũng cố gắng tỏ thiện chí tối đa với sự mong mỏi sớm được đi khỏi nơi này.
Một tên khác cất cao mũi súng :
- Đồng bào có thể giúp đỡ tư trang , chúng tôi có chỗ dùng.
Thế là giây chuyền , nhẫn , đồng hồ , lắc vàng thi nhau cởi ra bỏ vào chiếc nón vải của một tên áo đen đi vòng vòng . Vài tiếng thở dài nhè nhẹ vang lên . Gã cầm đầu ra lệnh :
- Mời bà con lên xe.
Phương ngần ngại . Anh chưa có dịp nào để thực hành ý định . Nghe gã nói Phương bỗng có ý giữ lại những giấy tờ định vứt . Chàng nhét lại chiếc bóp vào túi quần sau.
Lần lượt từng người một đi đến cửa xe . Không ai dám nhìn lên hay ngó thẳng vào đôi mắt sắc của gã chỉ huy . Một thanh niên rụt rè đi tới :
- Anh kia.
Thanh niên giật nảy người , lắp bắp :
- Dạ , ông kêu tôi ?
Đôi mắt gã chỉ huy quắc lên :
- Đúng . Bước tới đây.
- Dạ thưa ông , tôi dân buôn bán.
- Đứng qua đây.
- Xin ông tha cho.
- Đừng nói nhiều.
Thanh niên run rẩy đang định năn nỉ thì bị tên lính giải phóng đứng gần thúc mũi súng vào lưng . Anh ta co rúm cả người , đứng nép vào lề đường . Phương rùng mình . Con đường thật vắng . Phương ao ước có một chiếc xe , một nhóm người nào tới kịp với hy vọng có một cái gì thay đổi . Nhưng con đường vẫn vắng tanh, có thể ở một quãng đường khác gần đó cũng có bọn người đang chận xe cộ như thế này.
Người đàn bà đứng trước Phương bước tới , Phương bước theo . Gã chỉ huy nhìn Phương soi mói :
- Anh kia.
- Dạ.
- Bước qua đây.
Phương thở dài , bước chậm chạp sang bên lề đường . Chàng thấy từng thớ thịt trên người như chùng xuống , đầy mệt mỏi . Trong phút giây , hình ảnh gia đình , những người thân , bạn bè và cả Thái Hòa hiện ra như cơn lốc . Phương thấy hai chân mình run lên và chàng muốn trốn chạy . Nhưng những mũi súng đen ngòm đã chĩa thẳng vào bọn đàn ông , đầy dọa nạt.
Cuối cùng có năm người bị giữ . Gã chỉ huy ra lệnh :
- Anh lơ đem bỏ lại đồ của những người này.
Người lơ xe riu ríu làm theo . Những người ngồi trên xe len lén nhìn ra những người bị giữ đầy lo lắng và thương hại.
Gã chỉ huy bước lên xe , giọng lạnh băng :
- Chúng tôi cần giữ năm người kia , vì tình nghi họ là lính của ngụy . Nếu xét ra không đúng , họ sẽ được tha về . Đồng bào cứ yên lòng , chúng tôi chỉ làm phiền những người chống chúng tôi , còn đồng bào thì không sao.
Gã quay sang tài xế :
- Lần sau kêu lại mà còn định bỏ chạy thì tôi bắn ngay mặt chứ không bắn cảnh cáo vào bánh xe nữa đâu.
Người tài xế sợ hãi :
- Dạ.
- Thôi , cho chạy .
Chiếc xe từ từ chuyển bánh . Phương nhìn theo đám bụi đỏ quyện tròn sau xe , đầy thất vọng . Không còn mảy may hy vọng trốn thoát . Bốn người đồng cảnh ngộ và Phương cùng nhìn nhau lo lắng . Gã chỉ huy quay lại , lạnh lùng :
- Mỗi người mang hành lý của mình đi theo chúng tôi . Đừng có ý nghĩ chạy trốn , chết uổng mạng.
Năm người cùng cúi xuống hành trang . Phương tưởng như anh đang cố gắng nhắc lên một tảng đá nặng nề . Chàng thấy cả một bầu trời tối mịt mù hiện ra trước mắt và không còn biết phải đi về đâu.
Giọng nói lạnh lùng lại vang lên :
- Giải tụi nó đi.
Sáu mũi súng cùng chĩa vào đám người xấu số . Một giọng khó nghe nhắc lại :
- Năm người đi theo tôi.