Người Đã Trở Về

Lượt đọc: 2614 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3

THÁI HÒA NGỒI XUỐNG NHẸ NHÀNG TRƯỚC MẶT THỤ :

- Lâu lắm mới gặp lại anh .

- Lâu lắm mới có dịp đi thăm Thái Hòa.

Thái Hòa mỉm cười , nụ cười thản nhiên . Thụ nhìn nàng đăm đăm :

- Hôm nọ ghé thăm thiếu tá Hoàng tôi được biết Thái Hòa gặp chuyện buồn . ..

- Vâng.

- Vẫn không có tin tức gì về . . . người bạn của Thái Hòa sao ?

Thái Hòa lắc đầu mệt mỏi :

- Không anh ạ . Nửa năm rồi .

Thụ thở nhẹ :

- Không biết nói gì để an ủi Thái Hòa lúc này.

- Cám ơn anh . Anh đến thăm tôi là đã nói đủ rồi.

Thụ chân thành :

- Tôi mong sẽ được đến thăm Thái Hòa trong thời gian buồn phiền này để giúp Thái Hòa khuây khỏa.

Thái Hòa ngẩng lên :

- Anh cứ đến.

Thụ nhìn nàng . Thái Hòa gầy và mệt mỏi . Nhưng vì vậy nàng lại có một vẻ đẹp khác hẳn lúc vui tươi nhí nhảnh Thụ đã gặp . Lúc này trông Thái Hòa quyến rũ như ánh đèn gọi thiêu thân . Thụ ngắm nàng không biết chán.

Thái Hòa gợi chuyện :

- Dưới đó có gì vui không anh ?

- Bình thường Thái Hòa ạ , chả có gì đáng nói.

- Anh vẫn đi bơi ở Piscine ?

Thụ lắc đầu :

- Không . Ở đó không có gì quyến rũ được tôi sau khi Thái Hòa đi khỏi.

Thái Hòa cười nhẹ . Anh tán tôi nữa đấy , anh vẫn chưa từ bỏ ý định theo đuổi tôi hôm nào? Thái Hòa liếc nhìn Thụ . Hắn đủ khả năng để quyến rũ mọi cô gái , nhưng hắn sẽ không tán được tôi . Vì tôi là của Phương , dù lúc này Phương không còn bên tôi nữa . Dễ gì một người nào thay thế được Phương trong lòng Thái Hòa lúc này.

Thụ nói :

- Thái Hòa đi làm rồi ?

- Dạ.

- Có thấy yêu nghề không ?

- Sao anh lại hỏi thế ?

- Vì tôi từng đặt câu hỏi đó với tôi.

- Anh có yêu nghề không ?

- Hình như không . Nhiều lúc tôi muốn bỏ nghề , nhưng nghề trong quân đội không phải như ở ngoài muốn bỏ lúc nào cũng được.

Thụ bật cười :

- Có điều thật oái oăm là dù không yêu , nghề tôi càng tiến , khả năng càng giàu . Và mọi người cũng tưởng tôi yêu nghề hơn cả họ.

Thái Hòa tủm tỉm cười . Thụ có lối dí dỏm giống Phương . Những mẩu chuyện , những kỷ niệm vụn vặt vui vui với Phương trở lại, làm Thái Hòa chợt buồn . Không còn gì nữa cả.

Thụ ngồi chuyện trò vẩn vơ với Thái Hòa thêm lúc nữa rồi đứng lên . Chàng dịu dàng :

- Lần sau trở lại hy vọng sẽ thấy Thái Hòa vui hơn.

Thái Hòa lặng im tiễn chàng ra cửa . Hai người dừng lại trên hiên . Thụ thoáng ngửi mùi thơm từ Thái Hòa phả đến mũi chàng . Thụ hít mạnh . Nói bâng quơ :

- Hoa gì thơm quá.

Thái Hòa ngạc nhiên :

- Đâu có hoa gì ?

Thụ làm bộ hít mạnh vài lần nữa và quay sang Thái Hòa , kêu :

- À , không phải . Mùi thơm của Thái Hòa.

Thái Hòa đỏ mặt . Anh chàng tán sỗ sàng quá thể . Nàng nói :

- Anh giàu tưởng tượng nhỉ.

- Nói thật đấy chứ.

- Chẳng tin nổi anh.

Thụ cười cười bước xuống sân . Thái Hòa đứng nhìn theo Thụ khuất ở cổng , thở một hơi dài . Nàng quay trở vào, mẹ và mấy đứa em nhỏ đang ngồi lặng lẽ ở bàn ăn. Thái Hòa ôm nhẹ vai mẹ :

- Mẹ.

Bà cụ ngẩng lên , âu yếm :

- Gì con ?

- Con đi chơi một lát nhé mẹ.

- Ừ . Đi rồi về sớm.

- Chắc không sớm được đâu mẹ . Con định đến con Kim rồi về nhà anh chị Quốc ăn cơm tối.

Bà cụ gật đầu :

- Thì đi đi.

- Ở nhà buồn quá , con phát điên lên mất.

- Chỉ nói nhảm.

Thái Hòa thay vội quần áo , ra đường . Nàng đi theo hè phố , những con đường quen thuộc. Lối đi nào cũng có Phương , giờ giấc nào cũng có Phương hiện diện bên nàng . Người con trai ấy đậm nét như vết sẹo trên thân thể , suốt đời nhìn ngắm.

- Ông cần gì ?

- Dù nhổ hay chữa , cô sẽ nhận tôi là “thân chủ” chớ ?

- Không . Có người khác lo . Tôi chỉ định bệnh , hôm khác sẽ chữa.

- Buồn nhi?

- Tôi nhổ đau lắm.

- Không hề gì.

- Chữa càng đau hơn.

- Tôi chịu được.

- Ông . . . cố đấm ăn xôi.

- Tại xôi ngon.

Phương vậy đó , làm sao quên được chàng . Chàng ngự trị trong tim , trong óc Thái Hòa và hướng dẫn cuộc đời nàng theo hướng đi chàng lựa chọn . Rồi chàng bỏ nàng lại giữa đường, không một lời báo trước , không một dấu vết gì lưu lại sau chuyến đi dài mỏi mệt . Một hôm nào chàng đã đến bằng những hình ảnh đặc biệt thế này.

- Cô hại tôi.

- Sao ?

- Cô đem tôi . . . bỏ chợ . Chả ai chịu chữa cho tôi cả.

- Lạ vậy ?

- Tôi nghĩ chỉ quen cô.

- Quen nhanh nhi?

- Cô mà không nhận chữa cho tôi thì tôi chết.

- Tôi bận lắm . Tháng này thi liên miên.

- Chữa cho tôi thế nào cô cũng đậu.

- Ông nghĩ thế ?

- Chắc chắn . Đậu cao.

Và một hôm , sau khi báo tin một chuyến đi xa , Đà Nẵng , chàng nói :

- Cứ ngủ kỹ . Thức dậy đã thấy anh về.

Chàng đã hỏi :

- Em . . . em có nghĩ là đã đến lúc chúng mình nên có những quyết định ?

- Quyết định gì anh ?

- Chẳng hạn như . . . thời gian gần nhau đã đủ cho chúng mình tìm hiểu và thông cảm nhau rồi . Đã đến lúc mình tiến tới hôn nhân , được chưa em ?

Anh đề nghị như thế , rồi anh đi . Không về nữa . Sao thế Phương . Cái gì đã ngăn cách hai chúng ta . Cái gì cay nghiệt đã làm anh và em không còn bên nhau nữa . Em không tin anh chết . Mọi người thân cũng không ai tin anh đã chết cả . Nhưng hiển nhiên việc biến mất vô tăm tích của anh , trong một chuyến máy bay lâm nạn đã minh chứng hùng hồn sự đau thương tuyệt vọng của em.

Thái Hòa thấy mắt mình nhòa đi. Nàng lại khóc , nước mắt tràn ra ngoài mắt kính ướt đẫm má nàng. Thái Hòa rút vội chiếc khăn tay . Thái Hòa lầm lũi bước . Chiều chủ nhật buồn quá thế . Qua ba bốn con đường Thái Hòa đến nhà Kim . Trong nhà đông người , tiếng cười nói vang lên loáng thoáng . Thái Hòa định bước vào nhưng lại đứng dừng , do dự . Họ đang vui , mình không thích nhìn cảnh đó . Và họ cũng không nên gặp khuôn mặt đưa đám của mình thì hơn.

Thái Hòa quay đi . Có tiếng chân vội vã và Kim gọi sau lưng :

- Thái Hòa , sao lại quay ra ?

Thái Hòa quay lại gượng cười :

- Tao sợ mày bận.

- Có ai đâu . Vào đây chơi.

Thái Hòa bước theo Kim . Từ khi ra trường bạn bè ít gặp nhau . Kim cũng đi làm ở phòng răng một người bà con và một bệnh viện tư . Kim lại sắp lấy chồng . Một anh bác sĩ nào đó. Thái Hòa nhiều lúc muốn đến với bạn , song lại thôi.

- Dạo này mày gầy quá.

- Ừ , tao buồn.

- Người tình răng sâu vẫn biệt tăm hở Thái Hòa ?

- Ừ

- Tội nghiệp cho hắn.

- Tội nghiệp cho tao nữa chứ.

- Ừ.

Kim dắt tay bạn :

- Vào đây , tao giới thiệu mấy người bạn và bà con . Hy vọng mày có bạn mớ

Ba thanh niên , trong số có một người anh họ Kim . Kim giới thiệ

- Thái Hòa , đồng nghiệp với Kim . Còn đây là anh Đạt , anh Thọ và anh Khang , anh họ tao.

Ba thanh niên niềm nở chào Thái Hòa . Khang có vẻ ồn ào :

- Hình như Thái Hòa đang có điều gì nghĩ ngợi ?

Thái Hòa dạ khẽ một tiếng rồi ngồi im . Kim nhìn bạn thương hại :

- Thái Hòa có chuyện buồn.

Ba thanh niên thoáng nhìn nhau . Cô bé này chắc đang buồn gia đình hay bị tình phụ gì đây. Nhưng Kim đã nói rõ hơn :

- Người bạn trai của Thái Hòa bị mất tích trong tai nạn phi cơ cách đây 6 tháng.

Đạt kêu khẽ :

- Thế à ?

Thọ hỏi :

- Không tìm thấy . . . dấu vết gì hở Kim ?

Kim lắc đầu :

- Người ta có tìm kiếm rất lâu mà không thấy . Hình như máy bay bị rớt trong rừng già.

Khang chép miệng :

- Tội nhỉ.

Thái Hòa thấy bứt rứt trong người . Nàng không muốn ngồi đây để nghe mọi người thương Phương, thương hại nàng . Thái Hòa muốn đứng lên ra về nhưng lại ngại bất lịch sự . Kim nhìn bạn và hiểu tâm trạng Thái Hòa lúc đó . Kim nói :

- Tao lấy yaourt cho mày nhé ...

- Thôi , ngồi chơi đi.

- Ngon lắm , tao làm mà . Mấy ông này vừa ăn cứ tấm tắc khen hoài.

Kim đứng lên vào nhà trong . Khang nhìn Thái Hòa chăm chú và nhủ thầm :

- Cô bé đẹp quá . Đẹp não nùng.

Khang châm một điếu thuốc lá và hỏi , giọng dịu dàng :

- Lúc nãy nghe Kim giới thiệu Thái Hòa là đồng nghiệp ?

- Dạ . Hoà và Kim cùng tốt nghiệp một năm.

- Bây giờ Thái Hòa làm ở đâu ?

- Phòng răng của một người quen ở Gia Định, thưa anh.

- Công việc có thích thú không Thái Hòa ?

Thái Hòa nhớ tới Thụ . Có lần Thụ đã hỏi nàng một câu tương tự . Có yêu nghề không . Thái Hòa chưa trả lời chàng . Hình như không thì phải . Chỉ là một công việc quen thuộc đã từng thực tập mỗi ngày trong những năm còn đi học , và bây giờ tiếp tục . Nhưng tự do hơn và có tiền thù lao cho công việc đó.

Thái Hòa mỉm cười vô nghĩa :

- Thái Hòa chưa nghĩ tới điều đó.

- Tôi tưởng Thái Hòa yêu nghề mới đúng.

- Tại sao anh tưởng vậy ?

- Vì Thái Hòa đã chọn lựa theo sở thích ngay từ năm học đầu tiên.

Thái Hòa nghiêng đầu :

- Chưa hẳn vì sở thích . Sự chọn lựa chỉ có tính cách miễn cưỡng . Muốn học lên người ta bắt buộc phải chọn một phân khoa để theo . Thái Hòa cũng vậy.

- Tại sao Thái Hòa chọn nha khoa ?

- Vì Thái Hòa không thích những ngành kia và học Nha đỡ mệt hơn Y khoa hay khoa học . Thế thôi.

Đạt góp chuyện :

- Khi chọn Nha , Thái Hòa có dựa trên ý kiến của ai không ?

- Anh muốn nói gì ạ ?

Đạt cười :

- Ý kiến của một người nào đó . Anh bạn trai Thái Hòa chẳng hạn.

Thái Hòa chậm chạp :

- Hai đứa quen nhau khi Thái Hòa học năm thứ ba . Gia đình cũng không ai có ý kiến gì hết.

Kim trở ra với hai hũ yaourt . Nàng cười cười :

- Chỉ có ta với mi ăn thôi . Không cho mấy ông ăn nữa.

Khang cười lớn :

- Tệ thế.

Kim nhí nhảnh :

- Hết rồi.

Thái Hòa đỡ lấy chiếc thìa trên tay Kim , múc từng muỗng nhỏ đưa lên miệng . Thái Hòa nói :

- Mi làm khéo nhỉ . Mịn và ngon.

- Một hộp sữa ta làm có mười hai hũ , không ngon sao được . Thiên hạ làm đến 15 , 17 hũ ấy chứ.

- Định đến rủ mi đi chơi.

Kim sốt sắng :

- Thì đi.

- Thôi để lần khác . Mi đang có khách mà.

Kim kêu lên :

- Khách đâu . Người thân cả . Bắt các ông ấy đưa mình đi chơi luôn.

Kim ghé sát tai Thái Hòa thì thầm :

- Ông Khang là anh họ , ông Thọ là chồng tương lai của tao , còn ông Đạt là bạn ông Thọ . Trừ Thọ ra , mi có quyền hành hạ hai ông kia thẳng cánh.

Thái Hòa lườm bạn :

- Con nhỏ này nói vớ vẩn ghê.

- Thật chứ . Mày phải tập quên , tìm vui mà sống chứ . Cứ sống mãi với quá khứ đau buồn có ích gì?

Rồi Kim quay sang ba thanh niên :

- Tụi này muốn đi phố . Có vị nào vui lòng đi hộ tống không ?

Ba người nhao nhao :

- Đi chứ . Không những đi hộ tống mà còn xin hân hạnh là đầu tàu nữa cơ.

Kim cười , lườm Đạt :

- Anh Đạt hào hoa gớm.

Đạt dơ hai tay lên trời :

- Đâu phải chỉ hôm nay hở Kim ?

- Nhưng mọi lần ...

- Mọi lần bạn Thọ dành hết dịp may để lấy điểm với Kim còn đâu.

Thọ đấm nhẹ vào lưng Đạt . Kim nhỉ nhảnh đứng lên :

- Chờ ta sửa soạn chút xíu nhé mi . Không sửa soạn ra đường người ta chỉ thèm ngó mi thôi.

Thái Hòa kêu :

- Nói vớ vẩn.

- Mi đẹp ghê . Càng buồn càng đẹp.

Kim quay đi , tiếng cười ròn rã . Ba thanh niên gợi chuyện với Thái Hòa và chỉ trong phút chốc Thái Hòa cảm thấy Đạt và Khang có ý tán mình . Khang ra vẻ một tay ăn chơi có hạng, còn Đạt thì chững chạc , người lớn một chút .

Năm người ra đường. Thọ chở Kim và Đạt chở Thái Hòa trên chiếc Vespa của anh, Khang thở dài :

- Nhỏ Kim bất công quá , cho anh đi một mình thế này.

Kim cười tươi :

- Thôi , dù sao anh cũng lớn nhất bọn , phải biết nhường chứ.

Ba chiếc xe vụt đi . Lên đến đường Lê Lợi , Kim hỏi :

- Mình đi đâu bây giờ ?

Khang đề nghị :

- Làm một màn dạo phố rồi đi ăn kem.

Đạt nói :

- Sau màn ăn kem nếu các cô không vội tôi xin nối tiếp chương trình bằng mục xi nê và kế đó đi ăn phở.

Kim gật gù :

- Chương trình hấp dẫn đấy . Nhưng trước hết nên gửi xe đã chứ.

Đứng cạnh Kim chờ ba người đàn ông đem xe gửi , Thái Hòa nói nhỏ :

- Tao không đi xem xi nê đâu.

- Sao vậy ?

- Tao có việc phải đến chị Duyên.

- Có cần không ?

Thái Hòa nói dối :

- Cũng cần , việc của mẹ.

Kim đặt tay lên vai bạn :

- Thì đi một vòng rồi ăn kem . Ta sẽ bắt ông Đạt đưa mi tới tận nhà chị Duyên.

Thái Hòa gạt đi :

- Thôi , đừng làm vậy kỳ lắm.

Kim cười , hất mặt :

- Kỳ gì , chuyện thường , đàn ông sẵn sàng để phục vụ phái yếu mà.

Kim kéo tay Thái Hòa đi về phía ba thanh niên đang tiến đến gần :

- Vả lại mình đều là người lớn cả , có còn là học trò nữa đâu mà e dè nhút nhát.

Thái Hòa im lặng . Nàng nghe một nỗi buồn mênh mông dâng lên trong lòng . Như vậy là thời gian đã đi qua và nàng đã thực sự trở thành người lớn . Có còn nhỏ chăng chỉ là trong đôi mắt , trong tình yêu của Phương thôi . Thái Hòa cũng nhận ra rằng , sự thương nhớ của mình đối với Phương tuy vẫn nguyên vẹn , nhưng nàng cũng đã ít nhiều nghe theo người chung quanh . Thái Hòa đã phải chấp nhận sự biến mất của Phương và nỗi đau khổ đang dần dần lắng xuống . Thái Hòa phải sống cho mình vì mọi người luôn nhắc nhở nàng như vậy . Thái Hòa đau lòng biết mấy khi nhận ra không phải mọi người mà cả chính bản thân nàng đang cố gắng đưa Phương vào dĩ vãng.

Cả bọn năm người đưa nhau đi một vòng Lê Lợi ra Phan Bội Châu , lên Crystal rồi trở ra Nguyễn Huệ . Kim cố tình tạo bận rộn cho Thái Hòa . Kim ghé các cửa hàng vải , mỹ phẩm chọn thứ này mua thứ kia và luôn luôn hỏi ý kiến Thái Hòa . Trong một khoảng thời gian nào đó Thái Hòa đã vui được , đã bận rộn theo Kim . Mình không có quyền bắt buộc mọi người chia sẻ nỗi buồn của mình . Mình phải vui vì cuộc sống vẫn còn có những niềm vui.

Khang rủ cả bọn vào tiệm kem . Thái Hòa nghĩ thầm :

- Mình và Phương từng bao lần ngồi trong quán kem này.

Đạt hỏi :

- Thái Hòa ăn kem hay uống gì ?

Vừa nói Đạt vừa đẩy tấm bảng liệt kê thức uống đến trước mặt Thái Hòa . Thái Hòa ngước nhìn Đạt, đôi mắt anh thoáng chút thân mật . Thái Hòa mỉm cười :

- Nhờ anh chọn hộ Thái Hòa.

- Chắc Thái Hòa thích ăn kem ?

- Dạ.

- Một kem bốn màu chantilly nhé.

- Dạ.

- Tôi cũng vậy.

Thọ cười cười :

- Sao bạn khéo thế ?

Đạt cười lặng lẽ và Thái Hòa cúi nhìn những thứ lỉnh kỉnh trên mặt bàn . Khang gọi người bồi dặn các thứ gọi . Ba người thanh niên cố gắng làm cho Thái Hòa vui và Kim nhận thấy Thái Hòa hình như đã vui được trong chốc lát.

Nắng chiều đã tắt . Bên ngoài cánh cửa kính bầu trời ngả màu xám đậm . Đèn đường đã bật lên . Kim nói :

- Có lẽ đến giờ Thái Hòa phải về.

Khang phản đối :

- Đâu được . Ngồi một chút nữa rồi mình sang Rex coi xi nê chứ.

Thái Hòa nhẹ nhàng :

- Thái Hòa xin cáo lỗi . Còn có việc phải đi.

- Phim hay lắm, Thái Hòa.

- Sợ hỏng việc của bà cụ.

Khang và Đạt nhìn Kim cầu cứu , Kim lắc đầu nhè nhẹ :

- Thôi , để Thái Hòa về , Hòa còn đến nhà bà chị lo công việc cho mẹ.

Và Kim nháy mắt với Đạt :

- Nhờ anh đưa Thái Hòa đến nhà bà chị Thái Hòa nhé.

Mắt Đạt sáng lên :

- Sẵn sàng.

Khang trêu :

- Cho tôi hộ tống nhé.

Đạt vênh mặt :

- Xin cảm ơn cụ . Mình tôi đủ sức đưa Thái Hòa về đến nơi đến chốn.

Kim cười cười trong lúc Khang nhăn nhó với cô . Kim ghé tai anh :

- Thôi , anh sắp lấy vợ rồi . Ông Đạt đang solo giúp ông ấy làm quen Thái Hòa biết đâu hai người lại chẳng thân nhau.

Đạt lái chiếc vespa thật từ tốn giữa dòng xe xuôi ngược như thác lũ . Gió buổi chiều từ sông thổi về thật mạnh bốc tung vạt áo Thái Hòa phất phới . Nàng đưa tay chận lại . Tiếng Đạt thoang thoáng trong ồn ào chung quanh :

- Được Thái Hòa cho đưa về , tôi vui ghê.

Thái Hòa cười nhỏ :

- Anh làm như Thái Hòa quan trọng lắm vậy.

- Thật chứ . Chiền nay đến thăm Kim và được gặp Thái Hòa không còn gì than thở được nữa.

- Sao anh nói thế ?

Giọng Đạt thoáng khôi hài :

- Tôi cô đơn từ bao lâu nay.

Sợ Thái Hòa hiểu lầm , Đạt thêm :

- Bây giờ được có một người bạn mới chắc tôi sẽ không còn những khoảng trống trong ngày.

Thái Hòa nghe vui vui :

- Hy vọng Thái Hòa không làm anh thất vọng.

- Tôi cũng mong đem đến niềm vui cho Thái Hòa.

Thái Hòa nói đùa :

- Vậy ra chúng ta đang an ủi lẫn nhau.

Đạt gật đầu :

- Đúng thế.

- Anh có tin sẽ làm cho Thái Hòa vui nổi không ?

- Không chắc lắm , nhưng tôi sẽ cố gắng.

- Đừng cố gắng quá sức , Thái Hòa không muốn ai thất vọng vì mình.

Đạt hỏi , giọng vui tươi :

- Sao Thái Hòa không hỏi gì về tôi vậy ?

- Hỏi gì cơ ?

- Chẳng hạn tôi làm gì , ở đâu.

Thái Hòa cười khúc khích :

- Thái Hòa xin lỗi . Anh có thể kể cho Thái Hòa nghe về anh được chứ ?

Đạt cười theo Thái Hòa và nàng nghe giọng chàng thân mật :

- Nhà tôi ở Đakao . Tôi hiện là giáo sư đệ nhị cấp một trường công và vài trường tư thục.

- Hèn gì.

Đạt ngạc nhiên :

- Hèn gì . . . gì ?

- Hèn gì anh có vẻ đạo mạo như ông giáo.

- Ông giáo đứt đuôi chứ còn có vẻ gì nữa.

- Anh có mấy cháu rồi ?

Đạt nghĩ thầm cô bé này lém lỉnh gớm , có khi còn hơn nhỏ Kim . Đạt đáp :

- Hai cháu . Một gọi bằng bác và một gọi bằng cậu.

- Sao anh chưa lập gia đình ?

- Thái Hòa không nghe tôi nói lúc nãy sao ? Tôi đang cô đơn.

- Phải tìm kiếm chứ ?

- Đang tìm , đang kiếm đấy Thái Hòa . Hy vọng sẽ tìm được người vừa ý.

- Phải nói ngay khi có dịp . Không thì anh sẽ bỏ lỡ cơ may.

Đạt gật gù :

- Tôi sẽ làm theo lời Thái Hòa . Chắc chắn sẽ thành công.

Hai người cùng cười . Khoảng đường đến nhà Thái Hòa như ngắn lại . Thái Hòa nói nhanh:

- Tới rồi , căn nhà xanh có hàng rào cây kia anh.

Đạt ghé xe vào sát lề . Thái Hòa bước xuống . Con bé giúp việc từ trong nhà chạy ra mở cổng . Thái Hòa hỏi :

- Cậu mợ làm gì đó em ?

Con bé lễ phép chào Thái Hòa và Đạt rồi nói :

- Cậu mợ đi xi nê , chưa về . Có mình em với bé Tý ở nhà thôi cô.

Thái Hòa quay lại Đạt định ngỏ lời cám ơn và chia tay thì Đạt nói , giọng thành khẩn :

- Thái Hòa không mời tôi vào nhà chơi sao ?

Thái Hòa bối rối :

- Sợ anh bận.

- Tôi rất rảnh.

Thái Hòa cười tươi :

- Vậy xin mời anh vào nhà chơi.

Đạt khóa xe , bước theo Thái Hòa . Hòa vuốt nhẹ mái tóc rối vì gió :

- Đây là nhà anh chị của Thái Hòa . Ông ấy là nhà văn.

Đạt nhìn quanh , căn phòng khách bầy biện trang nhã và giản dị . Một tủ sách to lớn chứa đủ các loại đứng sừng sững ở một vách tường . Tự nhiên Đạt thấy có cảm tình với gia đình người con gái.

Thái Hòa cười :

- Anh ngồi chơi.

Và cô gọi con bé giúp việc :

- Rót cho cô tách nước trà.

Con bé dạ ngoan . Khi nó trở ra , Thái Hòa hỏi :

- Cậu mợ đi lâu chưa ?

- Từ hồi bốn giờ , chắc cũng sắp về rồi cô . Cô ở lại dùng cơm với cậu mợ luôn nghe cô.

Thái Hòa gật đầu . Con bé đi vào trong. Đạt nhìn Thái Hòa , hóm hỉnh :

- Tiếc quá , giá đã được theo Thái Hòa đến đây vài lần thế nào cũng được giữ ở lại ăn cơm.

Thái Hòa nguýt nhẹ Đạt , cười không nói . Đạt châm thuốc , khói quyện quanh chiếc cằm vuông cương nghị của chàng.

- Thái Hòa có muốn tôi trở lại đón về bên nhà không ?

Thái Hòa kêu lên :

- Chết , đâu dám làm phiền anh nhiều đến thế.

- Có gì phiền . Chỉ sợ Thái Hòa không chịu.

Thái Hòa gật đầu :

- Đúng vậy . Không dám nhờ anh đâu . Lát nữa anh chị sẽ đưa Thái Hòa về mà.

- Chúng mình là bạn nhau , đúng không ?

- Dạ . Nhưng sao anh . . .

- Bạn bè thì đừng kiểu cách nữa.

- Thái Hòa thành thật mà.

- Thôi được . Nhưng Thái Hòa quên cho tôi địa chỉ bên nhà , làm sao đến thăm được ?

Thái Hòa nhìn Đạt cười . Anh chàng cũng khôn khéo ra phết . Thái Hòa rút tấm carte de visite trao cho Đạt . Anh chàng reo lên :

- Hoàng Ngọc Thái Hòa . Tên đẹp quá.

Thái Hòa vẫn chỉ cười . Nốt ruồi nhỏ bên mép nhẹ chuyển động và Đạt ngẩn ngơ ngắm nàng.

- Làm phiền Thái Hòa lâu rồi , bây giờ anh xin phép rút lui.

Thái Hòa  nhận ra Đạt đổi cách xưng hô , nhưng nàng không thấy khó chịu . Đạt đáng được xưng như thế , anh chàng hơn mình năm bảy tuổi là ít.

Thái Hòa dịu dàng :

- Dạ , anh về . Hôm nào mời anh đến chơi.

- Không chừng ngay ngày mai đấy Thái Hòa.

Thái Hòa hóm hỉnh :

- Dạ , nhưng buổi chiều từ sáu giờ trở đi Thái Hòa mới có nhà . Sáng và trưa đều đi làm cả.

- Anh cũng đoán thế.

Đạt cúi mở khóa xe . Anh nói khẽ :

- Không ngờ được quen với Thái Hòa.

- Anh lại khách sáo rồi.

Đạt mở to mắt , giọng anh cảm động :

- Thật đấy Thái Hòa . Anh có cảm tưởng như từ nay anh sẽ sống vui tươi và ý nghĩa hơn những ngày tháng trước.

Thái Hòa cúi đầu . Đạt tiếp :

- Mong Thái Hòa không nghĩ đó là một câu tán tỉnh.

Thái Hòa gật đầu nhỏ nhẹ :

- Thái Hòa hiểu anh .

- Cám ơn Thái Hòa . Anh vui lắm.

Đạt cười với Thái Hòa rồi phóng xe vụt đi . Thái Hòa chậm chạp quay trở vào . Có một chút gì thay đổi nhè nhẹ trong lòng nàng . Hình như là niềm vui.

Vừa về tới cửa Quốc đã oang oang :

- Có khách đến nhà mình.

Duyên hỏi con bé giúp việc vừa ra tới :

- Ai thế ?

- Dạ , cô Hòa.

Duyên reo lên :

- Con nhỏ nha sĩ . Chờ anh chị lâu chưa ?

Thái Hòa thò mặt ra cười :

- Cũng không lâu . Chỉ độ nửa ngày thôi . Ông bà đi du dương kỹ thế ?

Duyên cười vui , ánh mắt long lanh . Thái Hòa nhìn Quốc đẩy xe vào nhà :

- Sao anh biết nhà có khách ?

- Đèn phòng khách chỉ bật sáng khi có khách tới chơi.

Duyên nắm tay Thái Hòa bước vào trong :

- Ở lại ăn cơm rồi lát anh đưa về.

Thái Hòa gật đầu :

- Em cũng nói với mẹ đến ăn cơm ở đây.

Quốc hỏi :

- Công việc làm ăn dạo này ra sao nhỉ , không thấy cô đến chơi luôn.

Thái Hòa kêu lên :

- Kỳ nhỉ . Sao gặp ai cũng hỏi han em về chuyện làm ăn không vậy . Anh là người thứ ba trong ngày hôm nay hỏi em như thế.

Quốc béo tai cô :

- Có gì lạ . Cô đi làm rồi thì người ta phải hỏi thăm chứ sao.

- Em cứ tưởng không còn chuyện gì đáng hỏi hơn nữa chứ .

Ba người cùng cười . Thái Hòa đọc báo chờ hai vợ chồng Quốc . Một lúc Duyên trở ra ngồi xuống cạnh em :

- Con bé ngủ say ghê . Còn thằng cu tý cho về bên nội chơi rồi.

Thái Hòa cười với chị :

- Ừ . Lúc em đến nó đã ngủ rồi mà bây giờ chưa thèm dậy.

Duyên hỏi :

- Bên nhà có gì lạ không ?

Thái Hòa lắc đầu :

- Bình thường . Cậu hơi mệt , còn mẹ thì ra vào lặng lẽ.

Duyên thở dài :

- Hôm nào tao phải về chơi cả ngày mới được . Mẹ buồn vì các con gái chưa yên ổn đâu vào đâu được cả.

Duyên tiếp :

- Tại anh Quốc mới nhận viết cho vài nơi nữa nên bận quá chả đi đâu được.

Thái Hòa choàng tay ôm vai Duyên . Tình chị em thân thiết  trỗi dậy trong lòng nàng. Lâu nay hình như nàng đã xa lánh với mọi người , không muốn gặp gỡ ai . Đi làm về , Thái Hòa rút vào phòng , vùi mình trong chăn gối , đọc đi đọc lại những lá thư tình lãng mạn của Phương rồi lại tỉ tê khóc . Nước mắt làm dịu cơn buồn nhưng cũng làm Thái Hòa phờ phạc kém duyên . Lúc này gặp lại chị , khung cảnh đầm ấm gia đình và lòng thương mến của mọi người khiến Thái Hòa cảm động . Nàng thì thầm :

- Em chán đời quá Duyên ơi.

Duyên vuốt ve mái tóc em :

- Thôi , quên đi . Số mệnh cả.

Thái Hòa thở dài . Số mệnh thật sao ? Nếu là số mệnh , sao sự an bài đó lại khắt khe đến thế.

Duyên an ủi Thái Hòa :

- Một thời gian nào đó Thái Hòa sẽ quên và gặp một người bạn khác.

- Làm cách nào để quên ?

- Tìm mọi cách , kể cả việc cố tình chôn sâu kỷ niệm.

- Tàn nhẫn quá.

- Muốn sống được phải tàn nhẫn thế . Trong đời , không nhiều thì ít , thế nào ta cũng phải gặp những điều bất hạnh.

Thái Hòa cúi đầu nhìn hai bàn tay . Những ngón tay gầy nối tiếp với những khoảng da xanh yếu đuối . Hình như nhan sắc mình đã tàn phai , hình như mình không còn trẻ trung như trước nữa . Mình đã già , đã mất mát thật sự nhiều thứ trong cùng một lúc . Thái Hòa nghe lòng xót xa.

Quốc bước ra , xúng xính trong bộ pyjama Duyên mới may . Ba người vào bàn ăn . Quốc pha trò luôn miệng và anh cố tình không nhắc nhở tới Phương hay những gì có liên quan đến Phương . Nhưng gần cuối bữa ăn , Thái Hòa bỗng nhắc :

- Dạo này anh còn xuống Biên Hòa chơi với anh chị Hoàng nữa không anh Quốc ?

Quốc gật đầu :

- Có vài lần . Tại anh bận.

- Dưới đó vẫn . . . vui chứ ?

Quốc cười lớn :

- Có gì mà . . . vẫn ? Tụi anh gặp nhau để đấu hót chơi chứ có mục đích gì đâu ?

Thái Hòa nói :

- Em muốn đi chơi xa một chuyến . Hôm nào anh chị cho em đi theo xuống đó nhé . Lần này hai chị em mình tắm piscine cho thỏa.

Duyên gật đầu :

- Ý kiến hay . Anh Quốc tổ chức đi.

Quốc sốt sắng :

- Ừ , chủ nhật tới . Thái Hòa tới đây chơi tối thứ bảy rồi sáng chủ nhật mình đi sớm.

Anh nhìn cô em vợ soi mói :

- Sao tự dưng nổi hứng thế ?

Thái Hòa lẩn tránh đôi mắt người anh rể :

- Em cũng không hiểu rõ . Có lẽ công việc làm em mỏi mệt.

Quốc gật gù :

- Ừ , cô hơi gầy . Đi đổi gió cho khỏe.

Anh cười cười :

- Thế nào cũng gặp lại anh chàng em ông Phi đoàn trưởng.

- Thụ hở anh ?

- Ờ , Thụ . Cu cậu có vẻ cảm tình với Thái Hòa lắm mà.

Thái Hòa đỏ mặt :

- Ông ấy thiếu gì bạn gái.

- Nhưng người ta cũng chọn lựa chứ.

Quốc cười khẽ :

- Hay nàng có hẹn với chàng đây ?

Thái Hòa nhìn thẳng vào mắt Quốc :

- Anh đừng đùa em . Anh biết rõ em mà.

Quốc xua tay :

- Thôi xin lỗi . Không phải thì thôi.

Thái Hòa định nói nhưng lại thôi . Ý nghĩ thầm kín thì cứ giữ cho riêng mình cần gì phải thổ lộ với ai . Nàng muốn trở lại nơi đó để được sống lại không khí đợi mong của những ngày đầu Phương vừa đi công tác . Không hiểu sao nàng muốn trốn chạy dĩ vãng bằng cách đi tìm lại vết chân kỷ niệm , ở khắp chốn , mọi nơi . Như một cuộc hành hương các dấu tích thiêng liêng để trắc nghiệm lòng mình . Thái Hòa nhận ra Phương vẫn còn to lớn quá , như bóng mát phủ rợp cả cuộc sống của nàng . Thái Hòa thở dài.

Duyên gợi sang chuyện khác :

- Hay tối nay ở đây luôn đi.

- Thôi , sợ mẹ mong.

- Để anh Quốc sang báo tin.

Thái Hòa ngần ngại :

- Thứ bảy tới em đến , ở lại đi Biên Hòa luôn . Hôm nay em phải về.

- Cô bận gì thế ?

- Không bận , nhưng em hơi mệt.

Duyên gọi con bé giúp việc lên dọn mâm cơm , và mang đu đủ tráng miệng.

Thái Hòa ngồi trò chuyện vẩn vơ với Duyên thêm một lúc rồi giục Quốc đưa về. Ngồi sau xe anh rể, Thái Hòa lần lượt nghĩ tới những chuyến đón đưa của những người con trai khác. Phương. Đạt... Mỗi người đều có nét đặc biệt riêng của mình , nhưng Phương thì độc đáo hơn hết . Thái Hòa bật cười , nói thầm :

- Dĩ nhiên . Vì thế nên Phương mới là Phương . Vì thế nên mình mới yêu Phương.

Nghe Thái Hòa cười , Quốc hỏi :

- Gì mà vui thế ?

Thái Hòa chống chế :

- Em đang nghĩ tới lúc anh trở về nhà một mình.

- Sao ?

- Lủi thủi đến tội nghiệp.

Quốc phì cười :

- Tử tế nhỉ !

Đúng như Đạt nói , chamgf trở lại thăm Thái Hòa ngay tối hôm sau . Cuộc gặp gỡ cởi mở và vui vẻ nên Thái Hòa không thấy khó chịu khi Đạt tiếp tục đến chơi nhiều lần khác , hầu như mỗi ngày một lần . Đạt nói chuyện rất duyên dáng , ngồi vừa đủ để người đối diện không mệt mỏi và ra về đúng lúc . Chẳng bao lâu , hai người đã trở thành đôi bạn thân . Thái Hòa cảm thấy được an ủi khi ở cạnh chàng.

Đạt hỏi chuyện về Phương , khéo léo vỗ về Thái Hòa , và gợi cho Thái Hòa những ý hướng tươi vui mới . Thái Hòa tưởng như Đạt cảm thông được tâm hồn đang nặng trĩu muộn phiền của mình và Đạt sẵn sang chia sớt tất cả với nàng . Một tình cảm nhẹ nhàng đã đến làm Thái Hòa trở lại vui vẻ . Gia đình Thái Hòa kín đáo theo dõi những biến chuyển đó một cách thành khẩn . Mẹ có lần buột miệng khen :

- Con Thái Hòa ít lâu nay trông khỏe ra.

Thái Hòa cười ngượng ngập . Thái Hòa không biết giải thích thế nào về sự thay đổi của mình . Mà có gì thay đổi đâu nhỉ , nàng chỉ mới có thêm người bạn trai tâm đầu ý hợp , vậy thôi.

Đạt thường hay đến nơi Thái Hòa làm việc đón nàng về , buổi chiều . Thái Hòa ngại lái xe nên cậu bảo mua cho nàng chiếc P.C cũ. Nàng liền từ chối , viện cớ đã tiện đường xe buýt . Thế là chiều chiều Đạt đón Thái Hòa chạy vòng vòng trong những con phố đông vui , mời nàng ghé ngôi quán nhỏ nào đó uống nước , trò chuyện đôi câu ý nhị rồi đưa nàng trở lại nhà . Một đôi lần Thái Hòa nhận ra Đạt bóng gió tán mình . Nàng nghĩ thầm :

- Đúng là lối tán của nhà giáo.

Tuy Thái Hòa không tỏ thái độ rõ rệt nhưng sự im lặng dịu dàng của nàng như một khuyến khích đối với Đạt . Chàng kiên nhẫn và kín đáo . Vả chăng , những giây phút ở bên Thái Hòa chàng thấy thoải mái và sung sướng.

Có lần Đạt nói :

- Chúng mình mới quen nhau ba tháng mà anh cứ tưởng như là lâu lắm.

- Tại sao anh thấy vậy ?

- Sự cảm thông kỳ diệu giữa hai đứa mình , sự thân mật càng ngày càng tốt đẹp cho phép anh nghĩ như vậy.

Thái Hòa chỉ cười . Đạt muốn nghe chính nàng xác nhận điều đó :

- Thái Hòa có đồng ý thế không ?

- Đồng ý gì cơ ?

- Rằng chúng mình thật thân nhau.

- Có lẽ thế.

Giọng Đạt chợt buồn :

- Thái Hòa không chắc chắn được sao ?

Ánh mắt Thái Hòa nhìn Đạt sâu thăm thẳm :

- Có cái gì là chắc chắn đâu anh ? Thái Hòa tưởng anh thấm thía điều đó hơn ai mới phải . Một thời gian nào đó thật thân , thật gần cận rồi bỗng nhiên thật xa , tan biến hết . Như Phương…

Đạt thở dài nhè nhẹ :

- Mỗi người có một cuộc đời khác.

- Nhưng Thái Hòa vẫn chỉ là Thái Hòa.

Đạt nói khẽ :

- Thái Hòa nên quên Phương đi.

Thái Hòa buồn rầu :

- Thái Hòa muốn quên…

Thái Hòa ngừng một chút rồi tiếp :

- Nhưng chưa quên được.

Sau lần gặp gỡ ấy Thái Hòa không còn nghe Đạt nhắc nhở gì đến chuyện tình cảm . Chỉ có những mẩu chuyện vui . Chỉ có những tiếng cười tếu nhộn . Cách đây ba hôm , Đạt đến cho biết anh sẽ đi chấm thi một tuần . Anh đùa :

- Mong những ngày anh đi vắng không có anh chàng nào may mắn được chở Thái Hòa về.

Thái Hòa liếc xéo Đạt :

- Biết đâu đấy . Thái Hòa lúc này liều lắm.

Đạt tiếp , giọng hờn dỗi :

- Thì thôi . Đành chịu thiệt thòi mấy ngày vậy.

Thái Hòa dỗ dành :

- Đùa đấy , Thái Hòa lại leo buýt như lệ thường.

Và buổi chiều khi hết giờ làm ở phòng răng , Thái Hòa lững thững đi bộ lên ngã tư đứng chờ xe buýt đến . Chen chúc vào đám đông , bị xô đẩy , bị lấn ép , Thái Hòa cố gắng chịu đựng và tưởng tới những lần ngồi sau xe những người quen biết đầy thoải mái . Bỗng nhớ bâng quơ . Bỗng buồn day dứt . Bỗng thèm muốn làm một cái gì nổ tung bầu không khí nhàm chán bình thường này . Thái Hòa nghĩ thầm :

- Bây giờ mà có ai tới rủ đi chợ mình đi liền . Mình sẽ mặc bộ đồ “dữ dội” nhất , điểm trang kỹ nhất đi tung trời luôn . Nếu mình được mời một ly rượu…  một ly bia , mình sẽ uống ngay . Và nếu mình được mời đi khiêu vũ , đi liền . Chả dại gì sống ẩn nấp mãi thế này.

Chuyến xe buýt chật chội thả Thái Hòa xuống hè phố . Thái Hòa lững thững băng qua đường về nhà . Bước chân vào cửa cô cảm thấy điều gì khác lạ . Một đôi mắt quen thuộc , cuốn hút đang nhìn xoáy lấy Thái Hòa . Thái Hòa gọi khẽ :

- Thụ !

« Lùi
Tiến »