Nữ Bá tước Hermine đứng vụt dậy đắc thắng, cử chỉ này của ả thậm chí còn kịch tính hơn cả chuyển động bí ẩn của cái chuông điện đó. Ả bật ra một tiếng kêu vô cùng sung sướng, theo sau đó là một tràng cười. Toàn bộ biểu cảm trên gương mặt ả thay đổi. Cho thấy ả không còn âu lo, không còn sự căng thẳng của một tâm trí dò dẫm và hoang mang, chẳng còn gì ngoài vẻ ngạo mạn xấc láo, trợ trẽn, khinh thị và mãnh liệt.
“Những thằng ngu!” Ả gầm gừ. “Những thằng ngu! Vậy là các ngươi thực sự tin - ôi, lũ người Pháp các ngươi mới ngu ngốc làm sao chứ! - thực sự tin rằng ta chịu để bị các ngươi bắt như con chuột mắc bẫy hay sao hả? Ta! Ta!...”
Những từ ngữ tuôn ra liến thoắng, gấp gáp đến nỗi ả cứ thế tuôn ra một tràng. Ả trở nên cứng ngắc, nhắm mắt lại một chút. Thế rồi vận hết sức mạnh ý chí, ả đưa cánh tay phải ra, gạt cái ghế sang một bên làm lộ ra một phiến gỗ gụ nhỏ có gắn một công tắc bằng đồng, bàn tay ả sờ vào cái công tắc trong khi đôi mắt ả vẫn nhìn xoáy vào Paul, vào ngài d’Andeville, vào con trai ông ta và ba sĩ quan. Rồi bằng chất giọng khô khốc, chua cay, ả cục cằn thốt lên: “Giờ ta còn sợ gì ngươi chứ? Ngươi muốn biết ta có phải là nữ Bá tước Hohenzollern không chứ gì? Đúng, chính là ta đấy. Ta không phủ nhận, thậm chí ta còn tuyên bố thật to sự thật đó. Những hành động mà ngươi đã gọi một cách ngu ngốc là án mạng ấy, đúng, do ta gây ra hết đấy. Đó là bổn phận của ta đối với Hoàng đế, với nước Đức vĩ đại... Một gián điệp ư? Không hề! Chỉ đơn giản là một phụ nữ Đức. Mà những gì một phụ nữ Đức làm cho đất nước của bà ta thì đều đúng đắn. Thế nên các ngươi đừng có thở ra những câu nói ngu ngốc nữa, đừng có lải nhải về quá khứ nữa đi. Chỉ hiện tại và tương lai mới quan trọng mà thôi. Và một lần nữa, ta lại trở thành bà chủ của cả hiện tại lẫn tương lai. Nhờ ngươi, ta lại tiếp tục là kẻ điều hướng các sự kiện, và chúng ta sẽ vui vẻ một chút... Ta nói với ngươi một chuyện nhé? Tất cả những gì đã xảy ra ở đây vài ngày qua đều một tay ta chuẩn bị đấy. Những nhịp cầu bị nước sông cuốn đi đã bị phá hủy phần móng theo lệnh của ta. Tại sao ư? Để tốc độ tiến quân của các ngươi bị chậm lại ư? Không nghi ngờ gì nữa, đó là điều cần thiết trước tiên: Bọn ta phải là bên tuyên bố chiến thắng. Dù có chiến thắng hay không, vẫn sẽ được tuyên bố, mà ta hứa với ngươi nó hiệu quả đấy. Nhưng ta còn muốn làm một vụ khác hay hơn, và ta đã thành công.”
Ả ngừng lại, rồi rướn người gần hơn nữa về phía những người nghe, ả nói tiếp bằng giọng trầm hơn: “Cuộc rút lui, lính của ngươi lâm vào cảnh rối loạn, sự cần thiết phải cản trở bọn ta tiến quân và kêu gọi tiếp viện, ép tên Tổng Tư lệnh của ngươi phải tới đây tư vấn bọn tướng. Suốt mấy tháng qua, ta đã nằm chờ hắn. Ta thật sự không tài nào tới được gần hắn. Thế nên ta đã làm gì? Tất nhiên, vì không thể đến gần hắn, ta phải ép buộc hắn tới chỗ ta và nhử hắn đến một nơi do chính ta lựa chọn, nơi ta đã thu xếp hết tất cả. Và hắn đã đến. Những thu xếp của ta đã xong. Ta chỉ còn một việc là hành động... Ta chỉ việc hành động thôi! Hắn đã ở đây, trong căn phòng của căn biệt thự nhỏ mà hắn luôn luôn dùng mỗi khi tới Soissons. Hắn đã ở đó, ta biết thế. Ta đã đợi chờ một tín hiệu người của ta gửi đến. Chính các ngươi cũng đã nghe thấy rồi đấy. Nên khỏi nghi ngờ gì nữa nhé. Kẻ mà ta muốn vào lúc này đang thảo luận với bọn tướng tá của hắn trong một căn nhà chỉ có ta biết nó ở đâu, căn nhà mà ta đã gài mìn. Ở trong nhà của hắn là một viên tướng chỉ huy quân đội cùng một viên tướng khác, tư lệnh một quân đoàn. Cả hai đều là những tên lão luyện. Có ba tên tất cả, đấy là chưa kể bọn cấp dưới. Chỉ cần một cử động của ta thôi, hiểu ta muốn nói gì không, một cử động thôi, chỉ cần phải chạm vào cái cần này là đủ thổi tung cả bọn, cả căn nhà đó nữa. Ta bấm nút nhé?”
Một tiếng cạch sắc nhọn vang lên. Bernard d’Andeville lên cò súng.
“Chúng ta phải giết chết ả ác độc này!” Cậu ta kêu lên.
Paul lao đến chỗ cậu ta, miệng hét: “Im miệng đã nào! Và không được bóp cò!”
Nữ Bá tước lại bắt đầu cười, tiếng cười của ả chứa đầy niềm hân hoan ác độc. “Ngươi nói đúng đấy, Paul Delroze, anh bạn của ta. Ngươi hiểu biết tình hình đấy. Tuy nhiên, bất chấp thằng em khờ dại kia của ngươi có nổ súng vào ta nhanh gấp mấy, ta vẫn luôn luôn có đủ thời gian để nhấn nút. Và ngươi không muốn như thế, đúng không? Đó là kết cục mà cả ngươi lẫn những quý ông khác muốn tránh bằng mọi giá... ngay cả cái giá phải trả ấy là sự tự do của ta, đúng không? Ôi trời đất, đây mới là cách mọi chuyện diễn ra! Toàn bộ kế hoạch tuyệt vời của ta đang vỡ tan thành từng mảnh khi bị sa vào tay ngươi. Nhưng một mình ta đáng giá bằng ba vị tướng đúng chưa nào? Và ta có mọi quyền hạn tha chết cho chúng để tự cứu lấy mình. Vậy chúng ta thỏa thuận thế nhé? Đổi mạng chúng lấy mạng ta! Ngay lập tức!... Paul Delroze, ta cho ngươi một phút trao đổi với bạn bè mình. Nếu trong một phút, đại diện cho bạn bè ngươi và cho chính mình, ngươi không hứa danh dự với ta rằng ngươi cân nhắc thả tự do cho ta, rằng ta sẽ không được cấp phương tiện băng qua biên giới Thụy Sĩ, vậy thì... vậy thì a lê hấp, chúng ta cùng tèo, như bọn trẻ hay hát ấy!... Ôi, ta tóm được các ngươi rồi, tất cả các ngươi! Thật hài hước làm sao! Nhanh lên nào, Paul Delroze, lời hứa của ngươi! Phải, ta chỉ yêu cầu có thế thôi. Chết tiệt, lời hứa của một sĩ quan Pháp! Ha ha ha ha!”
Tiếng cười căng thẳng, đầy khinh miệt của ả phá tan sự im lặng chết người. Dần dần tiếng chuông ngẫu nhiên vang lên kém tự tin hơn, giống như những từ ngữ không thể thốt ra thành lời. Nó vang lên lệch lạc, ngắt quãng rồi bỗng tắt hẳn.
Ả đứng đó trong sự kinh ngạc câm lặng: Paul Delroze không nhúc nhích, cũng như không một viên sĩ quan hay một người lính nào trong phòng này cử động.
Ả run run giơ nắm đấm về phía họ. “Nhanh lên đi, các ngươi có nghe không hả?... Các ngươi có một phút, những anh bạn Pháp của ta, một phút không hơn!...”
Không ai cử động.
Ả đếm từng giây bằng giọng thấp, rồi đếm thật to số giây theo hàng chục.
Ở giây thứ bốn mươi, ả dừng lại, nét lo âu xuất hiện trên mặt. Những người có mặt trong phòng vẫn bất động như trước. Thế rồi ả không kiềm chế được cơn giận.
“Các ngươi chắc điên hết cả lượt rồi à!” Ả kêu lên. “Các ngươi không hiểu sao? Ôi, có lẽ các ngươi không tin ta? Phải, thế đấy, chúng không chịu tin ta! Chúng không thể hình dung được rằng điều này có thể xảy ra! Có thể không! Trời ạ, chính những tên lính các ngươi từng làm việc cho ta mà! Phải, bằng cách đặt các đường điện thoại giữa bưu chính và căn biệt thự được trưng dụng làm trụ sở! Những tay chân của ta chỉ cần chạm vào dây điện là mọi thứ xem như kết thúc: Những hố mìn dưới hầm căn biệt thự được nối với tầng hầm này. Giờ thì các ngươi chịu tin ta chưa?”
Giọng nói khàn khàn, hổn hển của ả ngừng lại. Những nỗi lo âu của ả, ngày càng trở nên rõ ràng hơn, khiến nét mặt của ả méo mó. Tại sao bọn đàn ông kia lại không cử động? Tại sao chúng chẳng thèm để ý tới những mệnh lệnh của ả? Phải chăng chúng cứng rắn hạ quyết tâm sẵn sàng chấp nhận bất , kỳ hậu quả nào hơn là tha thứ cho ả?
“Nhìn đây!” Ả nói. “Ngươi chắc chắn hiểu rõ ta, đúng chứ? Hoặc giả các ngươi đều điên hết rồi! Nào, hãy suy nghĩ đi: Các vị tướng quân của ngươi, ảnh hưởng mà cái chết của họ sẽ gây ra, ấn tượng khủng khiếp về sức mạnh của bọn ta sẽ để lại!... Và sự bối rối theo sau đó! Quân đội của ngươi sẽ phải rút lui! Ban Tham mưu sẽ rối loạn!... Nào, nào!...”
Có vẻ như ả đang cố gắng thuyết phục họ; không, còn hơn thế, như thể ả đang van xin họ nhìn nhận mọi thứ theo quan điểm của mình và chấp nhận hậu quả mà ả gán cho hành động của mình. Muốn kế hoạch của ả thành công, điều căn bản là họ phải đồng ý hành động một cách logic. Bằng không... bằng không...
Bỗng có vẻ ả muốn rút lại những lời cầu xin nhục nhã mà ả đang hạ mình tuôn ra. Lấy lại thái độ đe dọa, ả thét lên: “Quá đủ tồi tệ với chúng nhỉ! Quá đủ tồi tệ với chúng nhỉ! Chính các ngươi đã kết án chúng! Vậy là các ngươi khăng khăng làm thế? Chúng ta hoàn toàn đồng ý như thế?... Ta cho rằng các ngươi nghĩ mình đã tóm được ta! Nào đến đây! Ngay cả nếu các ngươi có chứng tỏ mình là bọn ngang bướng, nữ Bá tước Hermine cũng không nói lời cuối cùng đâu! Các ngươi không biết nữ Bá tước Hermine này đâu! Nữ Bá tước Hermine không bao giờ đầu hàng!...”
Ả bị ám ảnh bởi trạng thái điên loạn nào đó, nhìn ả thật kinh khủng. Méo mó và quằn quại vì cuồng nộ, gương mặt trở nên gớm ghiếc, như già đi đến hai chục tuổi, trông ả gợi nhớ đến hình ảnh một con ác quỷ đang bị thiêu cháy trong quầng lửa địa ngục. Ả nguyền rủa. Ả báng bổ. Ả phun ra những lời chửi thề. Ả thậm chí còn cười, khi nghĩ đến tai ương mà hành động tiếp theo của ả sẽ gây ra. Ả phun phì phì. “Được rồi! Chính là các ngươi, chính các ngươi là lũ đạo phủ!... Ôi, điên rồ làm sao!... Ra là ngươi đã quyết như thế hả? Nhưng chắc chúng bị điên rồi! Hãy nhìn chúng xem, chắc chắn chúng đang hy sinh những viên tướng của mình, viên Tổng Tư lệnh của mình, bằng sự ngoan co ngu xuẩn của chúng. Quá đủ tồi tệ cho chúng! Các ngươi cứ khăng khăng làm thế. Ta bắt các ngươi phải chịu trách nhiệm. Một lời từ phía ngươi thôi đấy, một lời thôi...”
Ả ngần ngừ một lần cuối. Với gương mặt mạnh mẽ và không khuất phục, ả nhìn trừng trừng những kẻ cứng đầu có vẻ đang nghe theo một mệnh lệnh bí ẩn nào đó. Không ai trong số họ nhúc nhích.
Thế rồi, đúng vào lúc đưa ra quyết định chết người, như thể cái tính xấu xa nhục cảm nào đó bùng lên chế ngự ả, khiến ả quên biến mất nỗi kinh hoàng do tình thế của mình tạo ra. Ả đơn giản chỉ nói: “Xin ý Chúa được thành toàn và Hoàng đế của ta sẽ chiến thắng!”
Cả người ả như hóa cứng, đôi mắt ả nhìn chằm chằm trước mặt, ngón tay ả chạm vào công tắc.
Tác động gần như tới ngay lập tức. Qua bầu không khí bên ngoài, qua mái vòm uốn cong, tiếng nổ vọng xuống cả tầng hầm. Mặt đất dường như rung lên, như thể rung chấn đã truyền qua lòng đất.
Sau đó là im lặng. Nữ Bá tước Hermine lắng nghe thêm vài giây nữa. Gương mặt ả rực sáng vì hân hoan. Ả nhắc lại: “Hoàng đế của ta có thể giành thắng lợi rồi!”
Chợt ả xuôi hai tay theo sườn, thụt lùi về phía sau, tựa vào đống váy và áo khoác, như thể thực sự chìm hẳn vào trong bức tường khuất tầm nhìn.
Một cánh cửa ra vào nặng nề đóng lại thình một cái, gần như đúng lúc đó, một phát đạn vang lên khắp căn hầm. Bernard đã bắn vào hàng quần áo và lao về phía cánh cửa đóng kín thì Paul túm cổ áo cậu ta, bắt cậu ta đứng yên.
Bernard vùng vẫy trong vòng tay Paul. “Nhưng ả đang thoát khỏi chúng ta!... Tại sao anh không cho em đuổi theo ả?... Nhìn này, chắc chắn anh nhớ đường hầm Ebrecourt và hệ thống dây điện chứ? Chỗ này cũng gần giống hệt như thế. Và ả đang muốn thoát khỏi đây!...”
Cậu ta không thể hiểu nổi hành vi của Paul. Và chị gái cậu ta cũng phẫn nộ như cậu ta vậy. Đó là thứ súc sinh ghê tởm đã giết chết mẹ của họ, kẻ đã đánh cắp tên tuổi và nơi ở của mẹ họ; thế mà họ lại đang để ả trốn thoát.
“Paul!” Cô kêu lên. “Paul, anh phải đuổi theo ả, anh phải kết liễu ả!... Paul, anh không thể quên tất cả những gì ả đã làm!”
Elisabeth thì không quên. Cô nhớ lâu đài Ornequin và căn biệt thự của Hoàng tử Conrad và buổi tối mà cô bị ép phải nốc cạn một ly sâm panh, một thỏa thuận mà cô phải tuân theo cùng tất cả những nỗi nhục nhã và sự tra tấn mà cô đã phải chịu.
Nhưng Paul không hề chú ý đến cậu em trai hay cô chị gái, cũng như các sĩ quan và những tay lính. Tất cả cùng giữ thái độ thụ động cứng nhắc, dường như không hề bị ảnh hưởng trước những gì đang diễn ra.
Hai hay ba phút trôi qua, trong suốt khoảng thời gian ấy, vài từ được trao đổi bằng những tiếng thì thầm, trong khi không một linh hồn nào chuyển động. Tan vỡ và tả tơi vì lo âu, Elisabeth khóc nức nở. Da thịt Bernard rùng mình khi nghe thấy tiếng nức nở của chị gái, cậu ta cảm thấy như mình đang phải trải qua một trong những cơn ác mộng chứng kiến những cảnh tượng khủng khiếp nhất, mà không có sức mạnh hoặc quyền lực để hành động.
Và rồi đã xảy ra một chuyện khiến tất cả mọi người, trừ Bernard và Elisabeth, đều cho rằng đó là điều tự nhiên. Phía sau dãy quần áo vang lên một âm thanh chói tai. Cánh cửa vô hình di chuyển trên các bản lề. Đống quần áo tách ra làm đôi nhường đường cho một thân người bị lẳng vào trong như một cái bọc.
Bernard d’ Andeville thốt lên vui sướng. Elisabeth nhìn rồi cũng bật cười qua làn nước mắt. Đó là nữ Bá tước Hermine, bị trói nghiến, mồm bị nhét giẻ.
Ba quý ông bước vào sau ả.
“Chúng tôi trả hàng cho ngài đây.” Một trong ba người bông đùa, kèm theo tiếng cười khúc khích sảng khoái, vui vẻ. “Chúng tôi đang bắt đầu hơi căng thẳng và tự hỏi liệu ngài có đoán đúng không, rằng liệu đây có thực sự là cách ả chuồn hay không? Nhưng ơn Chúa, thưa ngài, cái thiết bị cầm tay này đã cho chúng tôi có việc để làm. Đúng là mụ phù thủy! Mụ ta cố chống cự, cắn xé như con thú ấy. Mụ ấy còn la hét nữa chứ! Ôi trời, con chồn cái!” Và quay sang những người lính, anh ta phá lên cười. “Các cậu này, con thú này đúng là thứ chúng ta muốn kết thúc trong ngày đi săn này. Đúng là một mẻ săn hời, và Trung úy Delroze đã đánh hơi đường đi của nó quá giỏi. Có một tấm ảnh cho ngài đấy! Nguyên một băng bọn lính Đức một ngày nào đó!... Coi chừng, thưa ngài, ngài đang làm gì thế? Cẩn thận răng nanh của con chồn cái này đó!”
Paul đang cúi xuống người tên gián điệp. Anh nới miếng giẻ trong miệng ả ra, dường như nó đang khiến ả bị đau. Ngay lập tức, ả cố gắng kêu gọi, nhưng chỉ thốt ra được những phụ âm nghèn nghẹt và rời rạc. Tuy nhiên, Paul vẫn có thể nghe ra được vài từ, mà anh liền phản đối.
“Không!” Anh nói. “Dù chỉ là để an ủi cũng không được. Trò chơi kết thúc rồi. Và đó là hình phạt nặng nề nhất trong tất cả đúng không? Chết mà không thể hại được người khác như mụ muốn làm. Cũng tai hại thật đấy nhỉ!”
Anh đứng dậy, bước đến chỗ các sĩ quan. Sau khi hoàn thành tốt các chức năng của thẩm phán, ba người đang nói chuyện với nhau, một trong số họ nói với Paul: “Làm tốt lắm, Delroze! Gửi cậu những lời chúc mừng tốt nhất của tôi.”
“Cảm ơn ngài. Đáng ra tôi đã ngăn chặn nỗ lực trốn thoát này rồi. Nhưng tôi muốn thu thập từng bằng chứng có thể chống lại ả đàn bà này, không chỉ nhằm buộc tội ả về những tội ác ả đã phạm mà còn cho các ngài được chứng kiến ả trong hành động phạm tội ác.”
“Đúng đó, con chồn cái này đúng là ghê gớm thật đấy! Nhưng nói với cậu thôi nhé, Delroze, căn biệt thự này hẳn đã nổ tung cùng với toàn bộ Ban Tham mưu và cả tôi nữa!... Nhưng vụ nổ mà chúng ta nghe thấy là gì thế?”
“Một tòa nhà bỏ hoang thôi, thưa ngài, vốn đã bị những trái đạn pháo phá hủy, viên sĩ quan chỉ huy pháo đài muốn nó tan ra từng mảnh. Chúng tôi chỉ việc làm chệch hướng những sợi dây điện bắt đầu từ chỗ này.
“Vậy là toàn bộ nhóm lính kia bị bắt à?”
“Vâng, thưa ngài, nhờ tên gián điệp mà vừa nãy tôi có may mắn tóm được, hắn đã cho tôi biết mình phải làm gì để tới được đây. Đầu tiên, hắn đã tiết lộ toàn bộ kế hoạch của nữ Bá tước Hermine một cách chi tiết tỉ mỉ, cùng với họ tên của tất cả những kẻ đồng lõa của ả. Theo kế hoạch, tên này sẽ thông báo cho nữ Bá tước biết, vào lúc mười giờ tối nay, thông qua tiếng chuông điện đó, nếu ngài đang tổ chức một cuộc họp trong căn biệt thự. Thông báo được đưa ra, nhưng là tác phẩm của một trong những người lính của ngài theo lệnh tôi.”
“Làm tốt lắm; và một lần nữa, cảm ơn cậu, Delroze.”
Viên Tướng quân bước vào trong vòng tròn ánh sáng. Ông ta cao và có khổ người vạm vỡ. Môi trên của ông ta có hàng ria mép dày bạc trắng.
Có một cử động ngạc nhiên trong số những người có mặt. Bernard d’Andeville cùng chị gái cậu ta tiến lên phía trước. Những người lính cũng chú ý theo. Họ đã nhận ra viên Tướng Tổng Tư lệnh. Đi cùng ông ta là hai viên tướng, những người mà nữ Bá tước đã nói tới.
Các hiến binh đẩy tên gián điệp tựa sát vào bức tường đối diện. Họ cởi trói hai chân của ả nhưng phải đỡ ả đứng vững, vì đầu gối ả đang run lẩy bẩy.
Gương mặt ả cho thấy nét kinh ngạc không tả xiết, thậm chí còn hơn cả khiếp sợ. Với đôi mắt mở to hết cỡ, ả nhìn trừng trừng người đàn ông mà ả đã muốn giết, kẻ mà ả tin rằng đã ngoẻo rồi nhưng ông ta vẫn sống, và cũng là người nhẹ nhàng tuyên bố án tử hình không thể tránh khỏi dành cho ả.
Paul nhắc lại: “Chết mà không thể hại được người khác như mụ muốn làm, đó là hình phạt nặng nề nhất trong tất cả đúng không?”
Viên Tổng Tư lệnh vẫn còn sống! Kế hoạch độc ác và ghê gớm đã thất bại! Ông ta vẫn sống, các sĩ quan của ông ta cũng như từng kẻ thù của tên gián điệp vẫn sống. Paul Delroze, Stéphane d’Andeville, Bernard, Elisabeth, những kẻ mà ả đã theo đuổi bằng nỗi căm hận không biết mỏi mệt! Ả sẽ phải chết trong khi phải nhìn trừng trừng khung cảnh này, khung cảnh quá khủng khiếp đối với ả, khung cảnh những kẻ thù của ả sum vầy và hạnh phúc.
Và trên hết, ả sẽ phải chết với ý nghĩ rằng mình đã mất hết mọi thứ. Giấc mộng lớn của ả đã vỡ tan thành từng mảnh. Ngai vàng của Hoàng đế của ả đang lung lay. Chính linh hồn của những người nhà Hohenzollern không còn phù hộ nữ Bá tước Hermine nữa rồi. Và tất cả những điều này đang hiển hiện rõ nét trong đôi mắt hoang dại của ả, từ đôi mắt ấy thi thoảng lại phóng ra những ánh nhìn điên dại.
Viên tướng nói chuyện với một người đi cùng: “Anh đã ra lệnh chưa? Họ đã chuẩn bị xử bắn chưa?”
“Rồi ạ, tối nay thưa ngài.”
“Rất tốt, chúng ta sẽ bắt đầu với ả đàn bà này. Ngay lập tức. Tại đây, tại nơi chúng ta đang đứng đây.”
Tên gián điệp giật nẩy mình. Nhăn nhó toàn bộ cơ mặt, cuối cùng ả cũng dịch chuyển được miếng giẻ nhét mồm; và họ nghe thấy tiếng cầu xin tha thứ là tổng hòa của những từ ngữ và tiếng rên rỉ.
“Chúng ta đi thôi.” Tổng Tư lệnh nói.
Ông ta cảm thấy hai bàn tay nóng bỏng nắm chặt hai bàn tay mình. Elisabeth đang rướn người về phía ông ta, khẩn khoản nài xin ông ta bằng nước mắt.
Paul giới thiệu vợ anh với ông ta. Viên tướng nhẹ nhàng nói: “Tôi thấy bà cảm thấy thương tiếc, thưa bà, bất chấp tất cả những gì bà đã trải qua. Nhưng bà không được phép thương tiếc, thưa bà. Tất nhiên, chúng tôi cũng không thể ngăn mình cảm thấy điều tương tự với những kẻ sắp phải chết. Nhưng chúng ta không nên phí phạm lòng thương hại đối với những kẻ này hay với những thành viên trong chủng tộc của chúng. Bọn chúng tự cho mình cái quyền đứng trên đầu trên cổ nhân loại; và chúng ta không được quên điều đó. Khi bà là một người mẹ, thưa bà, bà sẽ dạy cho con cái mình cảm xúc sẽ trở thành xa lạ với nước Pháp, nhưng sẽ là một sự bảo đảm trong tương lai: Sự căm thù bọn Đức.”
Ông ta nắm lấy cánh tay cô bằng cử chỉ thân thiện, dìu cô tiến ra cửa. “Cho phép tôi được dìu bà ra ngoài. Cậu đi cùng luôn chứ Delroze? Cậu cần phải nghỉ ngơi đi sau cả một ngày làm việc như thế.”
Họ bỏ ra ngoài.
Tên gián điệp rít lên: “Tha cho tôi! Tha cho tôi!”
Những người lính đã xếp thành hàng ngang dọc bức tường đối diện.
Ngài Bá tước, Paul và Bernard đợi một lúc. Ả đã giết chết vợ của Bá tước d’Andeville. Ả đã giết mẹ của Bernard và cha của Paul. Ả đã tra tấn Elisabeth. Và cho dù tâm trí của họ đang nặng trĩu ưu phiền, họ vẫn cảm thấy rất bình thản khi ý thức rằng công lý đã được thực thi. Lòng căm thù không còn giày vò tâm can họ nữa. Không còn ý nghĩ trả thù nào khiến họ lo âu nữa.
Những tay hiến binh đã cố định tên gián điệp bằng thắt lưng móc vào một cái đinh trên tường, nhằm giữ ả đứng thẳng. Lúc này họ đã đứng sang một bên.
Paul nói với ả: “Một trong số các người lính ở đây là linh mục. Nếu bà cần ông ấy giúp đỡ...”
Nhưng ả không hiểu. Ả không lắng nghe. Ả chỉ thấy chuyện đang xảy ra và chuyện sắp xảy ra, ả lắp bắp không ngừng: “Tha cho tôi!... Tha cho tôi!... Tha cho tôi!...”
Họ bỏ ra ngoài. Khi họ lên đến đầu cầu thang, một mệnh lệnh vẳng tới tai họ: “Bồng súng lên!...”
Không muốn nghe thêm nữa, Paul đóng sầm cả hai cánh cửa hành lang bên trong và bên ngoài lại sau lưng.
Bên ngoài là khung cảnh quang đãng, bầu không khí tinh khiết trong lành khiến người ta muốn hít vào cho đầy phổi. Các đội quân đang hành quân xung quanh, vừa đi vừa hát. Paul và Bernard biết rằng trận chiến đã kết thúc và các vị trí của họ được đảm bảo chắc chắn. Cả điều này nữ Bá tước Hermine cũng thất bại...
◇
Vài ngày sau, tại lâu đài Ornequin, Thiếu úy Bernard d’Andeville, đi cùng mười hai người đàn ông, bước vào một tòa nhà xây cuốn, ấm áp và thông gió tốt, được trưng dụng làm nhà tù giam Hoàng tử Conrad.
Trên bàn có mấy chai nước và những phần còn lại của một bữa ăn ê hề. Tên Hoàng tử đang nằm ngủ trên chiếc giường kê sát tường. Bernard tiến tới vỗ vào vai y. “Can đảm lên thưa ngài.”
Tên tù nhân giật nẩy mình, khiếp đảm. “Hả? Chuyện gì vậy?”
“Tôi nói là can đảm lên, thưa ngài. Đến giờ rồi.”
Tái nhợt như xác chết, tên Hoàng tử lắp bắp: “Can đảm.... Can đảm?... Ta không hiểu... Ôi Chúa ơi, ôi Chúa ơi, không thể nào?”
“Chuyện gì cũng có thể xảy ra.” Bernard đáp. “Và chuyện gì phải đến sẽ đến, đặc biệt là những tai họa.” Và cậu ta gợi ý. “Một cốc rượu rum nhé, thưa ngài, để ngài cảm thấy khá hơn? Hay một điếu thuốc lá?”
“Ôi Chúa ơi, ôi Chúa ơi!” Tên Hoàng tử nhắc lại, run như cầy sấy.
Y nhận điếu thuốc lá từ tay cậu ta một cách máy móc. Nhưng nó rơi tuột khỏi đôi môi y ngay sau vài hơi đầu tiên.
“Ôi Chúa ơi, ôi Chúa ơi!” Y không bao giờ ngừng lắp bắp.
Nỗi kinh hoàng của y ngày càng tăng khi y trông thấy mười hai tay lính đang đợi, với những khẩu súng trường ở trạng thái nghỉ. Trên gương mặt y là ánh mắt buồn rầu của một kẻ bị kết án nhìn thấy đường nét của máy chém trong ánh bình minh nhợt nhạt. Họ phải mang y tới lối đi trên cao, phía trước một phần của bức tường vỡ.
“Ngồi xuống, thưa ngài.” Bernard nói.
Thậm chí không cần đến lời mời ấy, kẻ kiệt quệ này cũng không còn đủ sức đứng vững nữa. Y ngồi thụp xuống một viên đá.
Mười hai tay lính đứng vào vị trí trước mặt y. Y cúi gục đầu xuống để không phải thấy, toàn bộ cơ thể y giật giật như y con búp bê đang nhảy khi bạn kéo sợi dây.
Một lúc trôi qua, bằng giọng thân thiện và tử tế, Bernard hỏi: “Ngài muốn bắn vào ngực hay bắn vào lưng?”
Tên Hoàng tử, vốn đã sợ vã mồ hôi, không đáp; Bernard liền thốt lên: “Tôi e rằng ngài không được khỏe, thưa ngài. Thôi nào, dòng máu hoàng tộc cao quý của ngài phải giúp ngài đứng vững chứ. Ngài hẵng còn nhiều thời gian. Trung úy Delroze phải mười phút nữa mới tới đây cơ. Anh ấy hẳn rất nóng lòng muốn được có mặt chứng kiến - biết nói sao nhỉ? - à cái nghi lễ nhỏ này. Và anh ấy thực sự sẽ rất thất vọng trước bộ dạng này của ngài đấy. Mặt ngài xanh lét rồi kìa, thưa ngài.”
Vẫn cho thấy sự quan tâm hết mực và từ đó cố gắng khiến tên Hoàng tử phân tâm, cậu ta nói: “Có tin mới mà biết nói với ngài sao giờ nhỉ? Tôi đồ rằng chắc ngài biết rằng người bạn của ngài, nữ Bá tước Hermine đã chết rồi nhỉ? Ha ha ha, thấy rồi nhá, ngài dỏng tai lên nghe rồi kìa! Hoàn toàn đúng đấy, người đàn bà tốt bụng và tuyệt vời ấy đã bị hành hình hôm kia tại Soissons. Và nhớ lời tôi này, bộ dạng ả lúc ấy cũng thảm hại lắm, hệt như ngài bây giờ đấy, thưa ngài. Người ta phải đỡ ả đứng dậy. Cái cách ả la hét và gào thét cầu xin tha thứ! Ả chẳng còn ra thể thống gì nữa, mất hết cả liêm sỉ. Nhưng tôi có thể thấy những suy nghĩ của ngài đang tản mát lắm đấy. Phiền chết đi được! Tôi biết làm gì cho ngài vui lên bây giờ? À, tôi có một ý này!...”
Cậu ta rút một cuốn sách nhỏ bọc bìa giấy ra từ trong túi. “Nhìn đây, thưa ngài, tôi sẽ đọc cho ngài nghe nhé. Tất nhiên, một cuốn Kinh Thánh thì sẽ thích hợp hơn nhiều, chỉ là lúc này tôi không cầm theo đây. Rốt cuộc, điều quan trọng nhất là tôi đang giúp ngài quên đi, tôi biết đối với một tay người Đức tự lấy làm hãnh diện về tổ quốc và quân đội của mình thì chẳng còn quyển nào tốt bằng quyển sách nhỏ này. Chúng ta sẽ cùng tìm hiểu sâu hơn nhé? Cuốn sách có tên là Những tội ác của nước Đức theo giọng kể của các nhân chứng người Đức . Bao gồm đoạn trích từ các nhật ký của đồng bào ngài đấy. Thế nên, một trong số những tư liệu không thể chối cãi được này mới được giới khoa học Đức tôn trọng. Tôi sẽ mở ngẫu hứng ra một trang nhé. Đây rồi. “Những người dân chạy ra khỏi làng. Đúng là một cảnh tượng khủng khiếp. Toàn bộ các ngôi nhà đều tắm trong máu, những gương mặt của người chết ghê rợn đến nỗi không dám nhìn. Chúng tôi chôn cất họ ngay lập tức; có sáu mươi người cả thảy, bao gồm mấy bà già, mấy ông già, một phụ nữ sắp làm mẹ, và ba đứa trẻ dính chặt lấy nhau và cứ chết như thế. Tất cả những người sống sót bị lùa hết ra khỏi làng, và tôi đã trông thấy bốn thằng bé đang dùng hai cây gậy gánh một cái nôi bên trong đựng đứa trẻ khoảng năm, sáu tháng tuổi. Toàn bộ ngôi làng bị cướp phá. Và tôi trông thấy một người mẹ bế hai đứa bé, một trong hai đứa mang một vết thương rộng ngoác trên đầu và bị mất một mắt.”.”
Bernard dừng lại nói với Hoàng tử: “Nghe hay không thưa ngài?”
Rồi cậu ta lại đọc tiếp:
“Ngày Hai mươi sáu tháng Tám. Ngôi làng quyến rũ Gué-d’Hossus, tại Ardennes, đã bị đốt cháy sạch sành sanh không còn gì, cho dù ngôi làng ấy chẳng làm gì nên tội, cũng như tôi. Họ bảo tôi rằng tên lính đi xe đạp bị ngã xe, rằng cú ngã ấy khiến khẩu súng trường của hắn cướp cò nên hắn bị bắn chết. Sau đó họ chỉ đơn giản là quẳng những người đàn ông vào ngọn lửa.
Đây là một đoạn nhật ký khác này:
Ngày Hai mươi lăm tháng Tám. Đây là nước Bỉ. Chúng tôi đã bắn chết hàng trăm thường dân trong thành phố. Những ai sống sót sau loạt đạn được lệnh phải đi chôn cất những người còn lại. Nhẽ ra anh nên chứng kiến gương mặt những người phụ nữ!”
Và cậu cứ thế đọc tiếp, thi thoảng Bernard ngắt quãng để thốt ra những câu nhận xét đúng đắn bằng giọng điềm tĩnh, như thể cậu ta đang nhận xét về một công trình lịch sử. Trong khi đó, Hoàng tử Conrad dường như sắp ngất.
Khi Paul đến lâu đài Ornequin, xuống xe và bước lên lối đi trên cao, cảnh tượng tên Hoàng tử và cách bố trí sân khấu kĩ lưỡng với mười hai tay súng khiến anh nhận ra vở hài kịch nhỏ khá kỳ lạ mà Bernard đang diễn. Anh thốt ra lời phản đối thể hiện sự trách mắng: “Biết ngay mà! Bernard!”
Chàng thanh niên thốt lên bằng giọng ngây thơ: “A, anh Paul, anh tới rồi à? Nhanh lên! Điện hạ và em đang đợi anh đây. Cuối cùng chúng ta cũng có thể kết thúc được việc này rồi!”
Cậu ta bước đến đứng trước mặt đám lính của mình đứng cách Hoàng tử mười bước chân. “Ngài đã sẵn sàng chưa thưa ngài? À, tôi thấy như ngài có vẻ thích ở chính diện như thế này!... Rất tốt, cho dù tôi không thể nói rằng ngắm ngài chính diện rất quyến rũ đấy. Tuy nhiên... Ôi, nhưng mà nhìn này, thế này không được rồi! Hai chân của ngài đừng có gập lại thế, tôi van xin ngài đấy. Xin ngài hẵng đứng thẳng lên, thế! Và trông dễ coi tí nào. Rồi, giờ thì nhìn thẳng vào mũ tôi đây này... Tôi đếm nhé: một... hai... Trông dễ coi nào, được không vậy?”
Cậu ta cúi thấp đầu xuống, tay cầm cái máy ảnh bỏ túi ép sát ngực. Lúc này, tay cậu ta ấn chặt vào nút chụp cạnh cái bầu, chiếc máy ảnh kêu tách một cái và Bernard thốt lên: “Đó! Chụp được ngài rồi! Tôi không biết nói cảm ơn ngài thế nào cho đủ. Ngài đã rất tử tế, rất kiên nhẫn. Có lẽ nụ cười này có phần gượng ép, giống như nụ cười trên chặng đường đến với giá treo cổ, và đôi mắt ngài giống đôi mắt của một xác chết. Còn lại những biểu hiện khác của ngài rất quyến rũ. Ngàn lần cảm ơn ngài.”
Paul không thể nhịn được cười. Hoàng tử Conrad không hoàn toàn hiểu được trò đùa ấy. Tuy nhiên, y cảm thấy rằng nguy hiểm đã qua và giờ y đang cố gắng làm mặt vui vẻ với mọi thứ, như một quý ông từng quen chịu đựng bất kỳ sự bất hạnh nào bằng thái độ xem thường đầy tôn quý.
Paul nói: “Ngài được tự do rồi, thưa ngài. Tôi có cuộc hẹn với một trong các sĩ quan phụ tá của Hoàng đế tại tiền tuyến lúc ba giờ ngày hôm nay. Ông ta có mang theo hai mươi tù binh Pháp đến và đổi lại sẽ trao trả Điện hạ cho ông ta. Hãy cầu nguyện rồi bước vào xe đi.”
Hoàng tử Conrad rõ ràng không hiểu nổi một từ nào Paul đang nói. Cuộc hẹn ở tiền tuyến, hai mươi tù nhân và phần còn lại chỉ là những câu nói chẳng thể tạo được bất cứ ấn tượng nào trong cái bộ não đang rối beng của y. Nhưng khi y được dìu tới ghế ngồi và khi chiếc xe chầm chậm lăn bánh quanh bãi cỏ, y đã nhìn thấy điều hoàn tất thất bại của y. Elisabeth đứng trên mặt cỏ dành cho y một nụ cười lịch thiệp.
Đó rõ ràng là một ảo ảnh. Y sửng sốt dụi mắt, nghe thấy rõ ràng điều Bernard đã nói bằng tâm trí y: “Ngài không nhìn lầm đâu, thưa ngài. Chị gái tôi không sao hết. Vâng, Paul Delroze và tôi từng nghĩ rằng tốt nhất chúng tôi nên đi sang Đức cứu chị ấy về. Thế nên chúng tôi đã tra cứu cuốn cẩm nang hướng dẫn du lịch của mình, đề nghị được gặp gỡ Hoàng đế hỏi chuyện và chính ngài Bệ hạ, với lòng tốt bụng thường thấy của ngài ấy... Ôi, à mà thưa ngài, thứ đang đợi chờ ngài chính là một màn mắng nhiếc thậm tệ của ngài ấy đấy! Bệ hạ đang rất tức giận vì ngài. Đúng là một vụ bê bối, ngài biết đấy! Hành xử như một kẻ thối tha, ngài biết đấy! Rõ là không đúng thời điểm gì hết, thưa ngài!”
Cuộc trao đổi diễn ra vào đúng thời điểm đã định. Hai mươi tù nhân được trao trả. Paul Delroze kéo tay sĩ quan phụ tá qua một bên.
“Thưa ngài.” Anh nói. “Mong ngài vui lòng nói với Hoàng đế rằng nữ Bá tước Hermine von Hohenzollern đã cố gắng ám sát ngài Tổng Tư lệnh. Ả đã bị tôi bắt giữ, bị xét xử tại tòa án binh và bị xử tử hình theo lệnh của ngài Tổng Tư lệnh. Tôi hiện đang nắm giữ một số nhất định các giấy tờ của ả, đặc biệt là những lá thư riêng mà tôi không nghi ngờ gì có tầm quan trọng vô cùng lớn lao đối với Hoàng đế. Chúng sẽ được gửi trả lại cho Hoàng đế vào ngày lâu đài Ornequin được hoàn lại toàn bộ đồ đạc nội thất, những bức tranh và các món đồ giá trị khác. Xin chúc ngài một ngày tốt lành, thưa ngài.”
Mọi chuyện đã kết thúc. Cuối cùng Paul đã giành chiến thắng. Anh vừa cứu được Elisabeth vừa trả được thù cho cái chết của cha. Anh đã tiêu diệt kẻ đứng đầu mạng lưới mật vụ Đức, và bằng cách khăng khăng đòi thả tự do cho hai mươi tù binh Pháp, anh đã hoàn thành những gì anh đã hứa với viên Tổng Tư lệnh. Giờ anh hoàn toàn có quyền tự hào về những gì mình làm được.
Trên đường trở về, Bernard hỏi: “Vừa nãy em khiến anh bất ngờ lắm hả?”
“Còn hơn cả bất ngờ ấy chứ.” Paul nói, phá lên cười. “Cậu khiến anh phẫn nộ đấy.”
“Phẫn nộ! Thật á? Phẫn nộ, ôi trời! Đây là thằng cha hỗn hào dám cướp vợ của anh đi và lại còn thoát tội chỉ sau vài ngày phạt nhốt! Đây là một trong những kẻ chỉ huy đội quân cướp đường sẵn sàng phạm tội giết người và cướp phá, thế mà y được tự do quay về nhà để bắt đầu thả cửa cướp phá và giết người lần nữa! Tại sao chứ, thật ngớ ngẩn! Thử nghĩ mà xem: Tất cả những tên vô lại đều muốn có chiến tranh - những tên hoàng đế, hoàng tử và những bà vợ của bọn hoàng đế, hoàng tử ấy - vốn chẳng biết quái gì về chiến tranh ngoại trừ vẻ tráng lệ vô nghĩa của nó, vẻ đẹp bi kịch của nó, chúng hoàn toàn mù tịt về nỗi đau khổ giáng xuống đầu những con người khiêm nhường, đáng thương! Chúng phải chịu khổ về mặt tinh thần trước nỗi sợ hãi hình phạt đang chờ đợi chúng, nhưng về mặt thể xác thì không, da thịt của chúng hoàn toàn chẳng phải chịu nỗi đau nào hết. Những người khác thì phải chết. Còn chúng thì vẫn sống nhăn. Và khi em có một cơ hội chưa từng có tóm cổ được một tên trong số chúng, khi anh có thể trút đòn thù lên y, lên những kẻ đồng lõa với y và lạnh lùng bắn chết y, như chúng đã bắn chết những người chị em gái và những người vợ của chúng ta, anh lại nghĩ ra một cách là em chỉ nên gieo vào đầu y nỗi sợ chết trong có mười phút! Trời ạ, nếu em chịu lắng nghe thứ công lý nhân đạo và logic, lẽ ra em nên bắt y phải chịu vài ngón đòn tra tấn vặt vãnh mà y sẽ chẳng bao giờ quên, chẳng hạn như xẻo một trong hai cái tai của y hay gọt mũi y!”
“Cậu hoàn toàn đúng.” Paul nói.
“Đấy, anh xem, anh đồng ý với em nhé! Lẽ ra nên gọt mũi y! Em thật ngu quá đi khi không làm thế, thay vì phải hài lòng với việc giảng cho y bài học khốn khổ mà ngay ngày mai hẳn y sẽ quên béng! Đúng là quá ngu! Tuy nhiên, niềm an ủi của em đó là em đã chụp ảnh góp phần vào bộ tư liệu quý giá - gương mặt của một tên dòng họ Hohenzollern khi cận kề cái chết. Ôi, em hỏi anh, anh có thấy mặt y không?...”
Chiếc xe đang đi qua làng Ornequin. Ngôi làng hoang vắng. Bọn Đức đã đốt cháy từng ngôi nhà và cư dân trong làng bị chúng lùa đi hết, bắt họ phải đi trước mặt chúng như những đoàn quân nô lệ.
Nhưng rồi họ trông thấy, ngồi giữa đống đổ nát, là một người đàn ông mặc đồ rách rưới. Ông ta là một ông già. Ông ta nhìn họ trừng trừng, bằng đôi mắt của một người điên. Bên cạnh ông ta, một đứa trẻ đang chìa tay ra, đôi cánh tay nhỏ bé tội nghiệp đã không còn hai bàn tay...
HẾT