3 giờ 30 phút sáng, vừa ra khỏi đại lý và khởi động xe gắn máy, Shirou bị một ngụm khí lạnh buốt xộc thẳng vào mũi.
“Lạnh thế... Phù!”
Cậu bất giác nín thở, mặc cho xe nổ máy. Cứ như vậy trong vài phút, nước mũi bắt đầu chảy ra. May mà đường phố giờ này chẳng có mấy người qua lại, chứ ai lại để người khác nhìn thấy gương mặt thế này.
Shirou phụ trách phát báo trong năm thị trấn cách xa đại lý nhất, số lượng cần phát là 600 tờ. Con số này cao nhất ở đại lý, nhưng vì lương tính theo số lượng nên phát được càng nhiều thì càng tốt. Với cả, người phát trên 500 tờ sẽ được chủ đại lý cấp cho xe gắn máy, tiện cả đôi đường. Học sinh cấp ba không bị cấm thi lấy bằng lái xe máy, nhưng cũng không được cấp phép nếu không cần thiết. Chẳng gì sáng khoái bằng việc có thể phóng xe trên đường nhựa vào sáng sớm, dù chỉ là đi làm. Cảm giác như được độc chiếm hoàn toàn những con phố trong thị trấn làm Shirou cảm thấy phấn khích.
Cậu đi vòng quanh khu dân cư, phát xong một nửa số báo. Động cơ và thân xe nóng lên, đầu ngón tay cũng đã bớt cóng.
“Tiếp nào...”
Shirou hít một hơi thật sâu, nhìn về khu vực tiếp theo đang chờ cậu đi đến. Đó là một tổ hợp sáu tòa chung cư hai mươi tầng nằm rìa thị trấn Takimi, mang tên Sky Stage Takimi. Không có lấy một ô cửa sổ sáng đèn khiến khu chung cư cao chót vót dưới trời đồng tờ mờ sáng trông hệt như những tháp bà đen kịt, khổng lồ.
Không đâu, đó không đơn giản là một phép so sánh. Nơi đó thật sự được gọi bằng cái tên không hay họ cho lắm - chung cư mà. Mỗi tòa nhà có 80 căn hộ, tổng cộng sáu tòa chứa 480 căn, thế nhưng chưa đến mười phần trăm số đó có người vào ở. Không chỉ vào thời điểm bình minh chưa kịp ló rạng, ngay cả đến chiều tối, lúc các gia đình đang quây quần bên nhau, ánh đèn phát ra từ những ô cửa cũng vô cùng thưa thớt.
Shirou đến nơi, cảm giác vẫn rùng rợn như mọi lần. Thế nhưng, cậu thấy chán nản hơn là sợ hãi. Trái ngược với cái tên hết sức thời thượng, muốn phát báo lại phải mất công đi thả vào hòm thư trước cửa từng nhà. Thông thường, chung cư tầm cỡ thế này sẽ có hòm thư chung ở tầng một, Sky Stage Takimi tất nhiên cũng có, nhưng cư dân rất lười xuống tận đó để lấy báo. Nếu đây là một khu tập thể bình thường, Shirou chắc chắn cũng chẳng nề hà gì đâu. Phát cho từng hộ được sắp xếp đúng theo tên rất nhàn hạ. Tuy nhiên, khu chung cư này còn chưa được lấp đầy một phần mười. Nghĩ đến khoảng cách phải di chuyển lên trên, xuống dưới, sang trái, sang phải, thì thà là khu nhà ở biệt lập còn dễ phát hơn.
Cơ mà, bắt đầu công việc bằng than thở thì cũng chẳng ích gì. Shirou ôm bảy tờ báo cần phát trong tay, bước vào thang máy của tòa số một. Cậu lên thẳng tầng hai mươi, phát hết tầng cao nhất của tòa nhà, rồi tiếp tục đi xuống bằng cầu thang bộ cuối dãy. Cách này tiết kiệm thời gian hơn so với việc dùng thang máy đi lên từng tầng.
Tầng mười tám, tầng mười bảy, tầng mười sáu...
Bước chân tuần tự của Shirou dừng lại ở tầng mười ba...
Thứ gì đó đang lủng lẳng trên mái hiên phía chính diện thềm cầu thang lộ ra ngoài. Shirou đã nhìn thấy vật thể dài khoảng hai mét này từ ba ngày trước nhưng lúc nào cũng hối hả với công việc nên cậu chẳng để tâm. Trên hết là vì tầng mười ba không có người ở nên cũng chẳng có lý do để dừng lại.
Trong ánh sáng tù mù, Shirou vẫn nhận ra vật thể được bao bọc trong tấm bạt màu xanh dương, treo lơ lửng nhờ móc kim loại duy nhất cỡ lòng bàn tay gắn ở mái hiên. Một cơn gió thổi qua cũng khiến thứ đó rung lắc.
Trống y như một bao cát hoặc một ấu trùng ngài túi[*] khổng lồ.
Điều khiến Shirou phải để ý hôm nay là vết rách ở phần đầu tấm bạt. Đầu móc treo hơi nhô ra ngoài.
(Ơ, gì đây?)
(- Há?)
Shirou đang căng mắt xem xét nhìn vật thể thì một cơn gió thổi qua.
Cậu ngửi thấy mùi hương kỳ lạ.
Thứ mùi vừa ngọt, vừa chua giữa khí trời lạnh buốt.
Mỗi khi vật thể rung lắc vì gió trời, mép bạt rách lại vẫy phần phật.
Lắc lư. Phần phật. Lắc lư. Phần phật.
Nỗi sợ hãi bỗng dấy lên trong Shirou, nhưng không đủ để thắng trí tò mò. Phớt lờ lời can ngăn “Dừng lại đi!” của tâm trí, cậu thử lật mép tấm bạt lên. Như thể đó là điểm bấu víu cuối cùng, cả tấm bạt ngay tức khắc dễ dàng bung ra, bị gió thổi bay. Thứ hiện ra trong lớp bạt là...
Cơ thể của một người phụ nữ trần như nhộng.
Miệng bị treo vào móc.
Lắc lư.
Lắc lư.
Nhìn kỹ còn thấy môi hơi run rẩy.
Vẫn còn thở ư?
Không, không phải môi run rẩy.
Mà là vô số giòi bọ lúc nhúc tràn ra từ miệng.
Shirou nấc lên một cái như bị co giật, thụp xuống tại chỗ. Cậu quay mặt đi theo phản xạ, nhìn thấy tấm bạt bung ra rơi ở phía trước. Phần mép có dán một tờ giấy gì đó. Ở vị trí này, cậu vẫn đọc được mấy dòng chữ.
Hôm nay, mình bắt được một con ếch.
Mình bỏ nó vào hộp, chơi với nó mãi, nhưng dần dần lại thấy chán.
Nghĩ ra rồi! Hay là hóa trang cho nó thành ấu trùng ngài túi xem sao?
Móc cái miệng nó lên chỗ cao cao thôi nào...
Cảnh sát tỉnh Saitama nhận được tin báo đầu tiên vào 6 giờ sáng. Phòng Điều tra số Một và phòng pháp y nhanh chóng tiếp cận hiện trường. Khoảng trời phía đông nhìn từ tầng cao đã sáng trắng cả rồi, nhưng vẫn phải chờ cho đến khi mặt trời mọc.
Kazuya Kotegawa thở ra một làn khói trắng, đưa tay đóng cổ áo choàng. Gió rét không phải nguyên nhân duy nhất dẫn đến sự lạnh lẽo của tiết trời.
Xác người phụ nữ lắc lư trước mặt, nửa thân dưới tím tái, lan rộng trên khắp lớp da khô tái xanh, nhãn cầu trắng đục sắp trồi ra khỏi ổ mắt. Móc treo trong miệng xuyên qua hàm trên, đầu móc lòi ra cạnh mũi. Không có xuất huyết hay thương tích ngoài da rõ ràng nên thi thể trông không quá thê thảm, nhưng nếu quan sát liên tục vẫn có cảm giác ớn lạnh trong người. Một cái xác thảm khốc sẽ bộc lộ phần nào sự kích động mãnh liệt, nhưng thi thể này chẳng mang lại gì ngoài cảm giác lạnh lẽo.
“Dạo này ấy, mấy tử thi kiểu này nhiều lên nhỉ?”, thanh tra Watase ngay bên cạnh khó chịu nói. “Đến mức tôi thấy nhớ mấy cái xác mà hung thủ chỉ đơn giản là xiên một phát vào bụng, bỏ mặc nạn nhân rồi hoảng hốt chạy trốn rồi đấy! Ừ thì cũng chẳng có gì hài lòng hay không hài lòng về một cái xác, nhưng ca này thì quá khó chịu đi. Liên tưởng ra thì ‘Quả lạ mọc trên cây miền Nam. Máu vương trên lá, máu nhỏ về cội. Thi hài da đen đong đưa trong gió. Thứ quả lạ nặng trĩu nhánh bạch dương.’[*]”
“Cái gì vậy ạ?”
“Một đoạn nhạc jazz đấy. Bài Strange Fruit của Billie Holiday. À, lứa các cậu thì không biết đâu. Bài đấy nói về chuyện người da đen bị hành hình[*] bằng cách treo cổ lên cây ở giai đoạn còn tồn tại chế độ nô lệ.”
“Chà, đội trưởng cho rằng đây là hành hình ạ?”
“Vẫn còn quá sớm để kết luận, tôi đã nói là liên tưởng thôi,” Watase nói rồi khoát tay tỏ vẻ bực mình. Thế nhưng hai chữ “tử hình” vẫn đeo đẳng trong tâm trí ông một cách dị thường. Không vứt bỏ, không phân xác, chỉ treo thi thể lên cao. Watase linh cảm hung thủ có ý muốn vừa làm nhục vừa dạy dỗ nạn nhân một bài học nhớ đời. Thực tế thì vẫn sót vật chứng khẳng định được luận điểm đó.
“Người phát hiện ra là ai?”
“Shirou Tachibana, nhân viên phát báo ở khu vực tòa chung cư này, phát hiện ra thi thể trong lúc làm việc. Tuy nhiên, có vẻ cậu ta đã nhìn thấy từ ba ngày trước, khi cái xác vẫn còn bọc trong tấm bạt.”
“Ba ngày trước? Suốt mấy ngày mà không có ai để ý đến sao? Phơi ra giữa thanh thiên bạch nhật như này á? Hừ, do phần cầu thang tòa nhà bên cạnh che khuất à? Chà, chỉ mỗi việc ở tít tầng mười ba thôi đã là một điểm mù lớn rồi! Có phải Sakamoto Kyu đâu, chẳng có ai lại vừa đi vừa nhìn lên trên cả[*]. Với cả, cái móc này vốn đã được cố định ở đây à?”
“Vâng! Người ta gắn móc để treo biểu ngữ lúc mở bán các căn hộ trong chung cư này.”
“Quần áo, các loại đồ dùng cá nhân thì sao?”
“Chỉ có tấm bạt xanh bao quanh thân thể, xung quanh không tìm thấy thứ gì tương tự. Thứ còn sót lại duy nhất là mảnh giấy này.”
Watase cầm lấy mảnh giấy đã được thu thập vào túi ni lông, ánh mắt lần theo từng dòng chữ như thể đang quan sát một mớ rác rưởi. Mí mắt nặng nề díp lại một nửa nhưng Kotegawa biết, bằng con ngươi sâu không thấy đáy, Watase sẽ không bỏ sót bất cứ thứ gì đã từng nhìn qua.
“Hôm nay, mình bắt được một con ếch ấy hả? Này là chép từ một cái gì đó chứ không phải bản gốc thì phải. Thư nhận trách nhiệm à? Này, cậu người mới, cậu có vẻ thích mấy vụ như này hả?”
Kotegawa không biết trả lời thế nào trước câu hỏi đột ngột của Watase. Đúng là cậu đã mong chờ một vụ án quái đản có thể thu hút truyền thông như thế này. Không thể phủ nhận ý chí chiến đấu xen lẫn ham muốn danh vọng đang hừng hực ngay bây giờ.
Nhưng thực tế là cảm giác ghê tởm theo bản năng cũng đang cuồn cuộn từ sâu trong cơ thể.
Kotegawa nhìn lướt qua mảnh giấy. Chữ viết tay chứ không đánh máy, lộn xộn, chữ to chữ nhỏ hệt như của một đứa trẻ con. Nếu chỉ xét một ký tự bất kỳ thì cũng nghiêng nghiêng ngả ngả, đường nét thừa thãi, dường như không phải viết ra để người khác đọc được.
“Lột sạch quần áo của nạn nhân, hẳn để che giấu danh tính nhỉ?”
“Không. Nếu muốn làm vậy thì phải hủy hoại gương mặt chứ? Với hung thủ thì, phá hủy gương mặt nạn nhân không phải là vấn đề.”
“Thế thì vì sao hắn lại để nạn nhân trần truồng?”
“... Vì ếch không mặc quần áo chăng?”
Kotegawa chợt nhìn xuống ngay phía dưới tòa nhà. Kiểu gì cũng có người nghe thấy tiếng còi xe cảnh sát vào rạng sáng ngày đông, nhưng đến giờ vẫn chẳng thấy bóng dáng người hiếu kỳ nào tìm đến. Cỏ dại mọc um tùm trong công viên, nhìn từ đây còn thấy mấy thiết bị ở đó đã trở nên gỉ sét. Khung cảnh ấy thật quá tồi tàn so với vẻ ngoài thời thượng của khu chung cư.
Sau khi kiểm tra sơ bộ tình hình thực tế, nhân viên pháp y đang “trườn tới trườn lui” dưới hành lang được yêu cầu di chuyển thi thể. Họ tranh luận về việc có nên tháo móc ra khỏi miệng nạn nhân hay không, nhưng cuối cùng quyết định dỡ cả chiếc móc câu ra khỏi mái hiện vì cần thu thập để giám định lại. Kotegawa buộc phải cầm dụng cụ giúp họ tháo móc treo.
Đầu tiên, ba người ghì vào thi thể, Kotegawa trèo lên lan can, tháo chốt cố định móc câu. Do đứng trong tư thế chênh vênh nên chính Kotegawa cũng cần một người giữ lấy hông cậu. Vừa bắt tay vào việc, vừa bất chợt nhìn xuống, cậu chỉ cách gương mặt tử thi vài xăng ti mét. Thấy đám giòi bọ sắp bay ra khỏi hốc mắt, Kotegawa vội vàng nhìn ra chỗ khác. Gương mặt nạn nhân không còn dấu hiệu của sự sống, nhưng rất ít biến dạng cũng chẳng có mấy vết thương ngoài da. Nếu cho vẽ lại rồi công bố một bức chân dung thì có lẽ sẽ sớm xác minh được danh tính của người bị hại.
“Ba người mới hạ được các xác này xuống! Nếu chỉ có một hung thủ duy nhất thì chắc phải tốn nhiều công sức lắm mới treo được lên đây.”
Loay hoay mất năm phút cũng tháo được cái móc ra, họ để nguyên nó trong miệng nạn nhân rồi phủ tấm bạt lên thi thể.
“Được rồi, giao lại chỗ này cho pháp y phụ trách. Này, cậu người mới, đi thôi!”
“Nếu chỉ lấy lời khai của người quản lý thì một mình tôi làm cũng được. Không cần đội trưởng phải đích thân...”
“Gì vậy? Cậu đang phàn nàn đấy à?”
“K-không... Không phải phàn nàn hay gì đâu ạ...”
“Nếu bắt cậu với một người mới nữa phối hợp với nhau thì nhóm các cậu sẽ không đủ thẩm quyền. Với lại mấy đứa cần người hướng dẫn cũng đang vướng vụ khác nên đành vậy thôi. Phòng số Một lúc nào cũng thiếu nhân sự. Mà cậu là cái gì chứ? Tôi không kêu ca thì thôi! Đừng có lèo nhèo nữa, đi theo tôi!”
Kotegawa lén thở dài rồi đuổi theo Watase. Nói là hết cách mới phải đi nhưng Watase đứng ở hiện trường trông vẫn đầy sức sống. Trong khi thanh tra của đội khác đang cố gắng tập trung vào công việc bàn giấy thì người đàn ông này lại thường xuyên rời khỏi trụ sở cảnh sát với đủ mọi lý do.
Họ xuống đến văn phòng ở tầng một vừa đúng lúc người quản lý tới.
“Xin chào... xin chào, xin lỗi vì gọi cậu sớm thế này! Quản lý Tsujimaki đây nhỉ? Tôi là Watase, cảnh sát tỉnh Saitama.”
Đáng tiếc là chủ nhân của giọng chào niềm nở này lại nhìn như đang chỉ nghĩ đến việc đánh người. Vai Tsujimaki chợt run lên, anh ta lùi lại một bước. Hẳn anh ta vừa lao như bay tới khi nghe tin khẩn cấp, mới gặp đã không giấu nổi lo lắng. Khuôn mặt dài, khốn khổ như mặt chuột càng làm anh ta trông đáng thương hơn.
“Cậu cũng hay tin rồi nhỉ? Có người phát hiện ra một thi thể phụ nữ ở khu vực gần cầu thang tầng mười ba của chung cư. Xin lỗi vì sự bất tiện này, nhưng sau đây cậu vui lòng xác nhận khuôn mặt này có phải cư dân trong chung cư hay không? Theo khai báo của người phát hiện, thi thể bị treo ở mái hiên từ ba ngày trước.”
“T-tôi xin lỗi, tôi xin lỗi.”
Tsujimaki liên tục xin lỗi dù chưa có ai quy trách nhiệm cho anh ta cả.
“Người dọn dẹp chung cư này thường là cậu à?”
“À, tôi cũng không thường xuyên ở đây. Việc dọn dẹp được thực hiện cách ngày, vào thứ Hai, thứ Tư và thứ Sáu, thế nên mỗi lần dọn không thể làm tất cả các tầng được. Mỗi tầng khoảng hai tuần một lần thôi.”
“Không thường xuyên ở đây? Chung cư to thế này mà? Chẳng lẽ một mình cậu quản lý cả sáu tòa nhà?”
“... Có ba người. Tôi phụ trách tòa số một và tòa số hai.”
“Sáu tòa mà chỉ có ba người quản lý. Ở đây cắt giảm nhân sự đúng không?”
Anh ta nói ban đầu mỗi tòa có một người phụ trách riêng nhưng sau đó chỉ còn một nửa để cắt giảm chi phí quản lý. Công viên hoang tàn và trang thiết bị cũng dần hỏng hóc vì thiếu nhân lực và nguồn tiền.
“Cho nên chỗ này thành ra cũ kỹ như vậy à? Ra là thế! Tít tầng mười ba thì dễ là trống trơn nhỉ? Mà, giờ làm việc của cậu thì sao?”
“Từ 9 giờ sáng đến 6 giờ tối ạ.”
Tsujimaki cúi mặt như đang xấu hổ.
Hung thủ không thể nào ôm một xác chết đi quanh một tòa nhà mà không bị chú ý dù nạn nhân có phải cư dân hay không. Tuy nhiên, ở đây thì hắn lại hoàn toàn có khả năng làm vậy, vì người quản lý vắng mặt sau 6 giờ, người sống trong tòa nhà lại chẳng có bao nhiêu. Chẳng có gì cản trở. Chung cư này là khu nhà hoang vắng khoác lên vẻ ngoài sang chảnh.
Kotegawa dự đoán số người sống ở đây sẽ tiếp tục giảm sau vụ án lần này.
Sau khi kết thúc tra hỏi, Tsujimaki đi nhận dạng tử thi và khai rằng chưa từng nhìn thấy nạn nhân tại chung cư.
Dù biết là vô ích, họ vẫn thăm dò cả các hộ lân cận. Không chỉ những tầng gần đó, họ còn hỏi han tất cả người dân trong tòa số một nhưng thất vọng thay, chẳng thu được bất cứ manh mối nào.
Tới giữa trưa, Kotegawa tưởng họ sẽ quay về trụ sở điều tra mới được thành lập tại đồn Hannou nhưng xe cảnh sát lại rẽ qua một hướng khác.
“Đội trưởng, rốt cuộc chúng ta đi đâu vậy?”
“Khoa pháp y.”
“Tại sao vậy?”
“Vì may sao hôm nay giáo sư Mitsuzaki ở đấy. Ông già đó chân tay chậm chạp rồi nhưng tốc độ làm việc vẫn đến là nhanh. Giờ này chắc đã khám nghiệm tử thi xong rồi. Sao mà chịu được cảnh ngoan ngoãn ở trụ sở chờ pháp y chuyển báo cáo về chứ? Chẳng có thông tin từ nhân chứng, manh mối cũng bằng không luôn. Giờ chỉ còn cách nghe chính cái xác đó kể chuyện thôi!”
Như mọi khi, Kotegawa vừa thán phục vừa bất ngờ trước sự chủ động của cấp trên. Tác phong nhanh nhẹn như vậy là ưu điểm khiến Watase rất đáng tin cậy, nhưng vội vã đến mức bị lôi đi liên miên thế này thì Kotegawa không thích cho lắm. Và quan trọng là, cứ như vậy thì cậu không thể hành động theo ý mình.
Đã một năm kể từ khi Kotegawa được điều đến đồn cảnh sát Hannou nên cậu muốn bắt được hung thủ trong một vụ án lớn càng sớm càng tốt. Nghĩ đến đây, Kotegawa nhẹ nhàng khum bàn tay phải, đầu ngón tay chạm vào phần rãnh trên lòng bàn tay. Không cần nhìn cũng biết, đó là hai vết sẹo nằm ngang, song song với nhau. Kotegawa lấy ngón cái bên trái “vẽ” một đường cong lên vết sẹo theo thói quen. Cái tật này của cậu từ lâu đã bị người khác phát hiện rồi.
Cửa khoa pháp y vừa mở ra, mùi formalin nồng nặc xộc thẳng vào mũi làm Watase bất ngờ bị ngộp thở, nhưng vẫn tỏ ra bình tĩnh và hào hứng cất tiếng chào.
“Chào bác sĩ! Ngại quá, lúc nào cũng làm phiền đến bác sĩ.”
Giữa mùa đông thế này mà khoa pháp y cũng không có thiết bị sưởi ấm. Đúng là thời tiết không đến mức lạnh cóng, nhưng vì đang khám nghiệm tử thi nên nhiệt độ phòng luôn cần duy trì dưới 5 độ C. Nơi này diện tích khá rộng rãi nhưng do trần đã thấp, đèn huỳnh quang treo trên đó còn thấp hơn tạo cảm giác cực kỳ ngột ngạt. Giữa không gian lớn đặt bốn chiếc bàn mổ có bề mặt là thép không gỉ. Vũng nước lớn đọng lại trên sàn, chắc là vừa mới lau rửa. Có tới tám bóng đèn huỳnh quang rọi xuống toàn bộ căn phòng, nhưng ánh sáng nhợt nhạt của chúng khiến không gian càng thêm lạnh lẽo.
Một ông lão với mái tóc bạc phơ ngồi ở góc phòng rời ánh mắt khỏi chiếc bát, ngước lên, trừng mắt nhìn hai người.
Toujirou Mitsuzaki, trưởng khoa pháp y, thân hình nhỏ con, đường nét gương mặt tuấn tú, chỉ có đôi mắt là sắc bén tới mức làm người ta liên tưởng đến loài chim săn mồi.
“Cậu vẫn ồn ào như mọi khi nhỉ? Rốt cuộc có biết chỗ này là chỗ như nào không? Nó thuộc khuôn viên trường đại học, ở trong một cơ sở y tế, thậm chí là linh đường của mấy cỗ thi hài.”
“Xin lỗi ạ, tại cha sinh mẹ đẻ giọng nói hơi to.”
“Cả cái thái độ của cậu nữa! Ở hiện trường không tìm được nhân chứng lẫn vật chứng, không biết làm gì, cũng chẳng biết đi đầu nên mới mò đến đây chứ gì? Tốt thôi! Người giám sát khám nghiệm tử thi cũng về rồi. Tôi sẽ ăn xong nhanh nên hai cậu mặc áo blouse vào và đợi đó đi.”
Mitsuzaki chưa ra lệnh xong, Watase đã vươn tay với lấy chiếc áo. Ông ném cho Kotegawa một cái, rồi nói nhỏ:
“Mặc vào nhanh lên. Quần áo mà bị ám mùi thì về giặt cũng không sạch đâu.”
Vừa khoác áo, vừa nhìn vào chiếc bát, Kotegawa thấy bác sĩ đang ăn mì udon[*] thịt. Cậu tự hỏi tinh thần phải vững đến mức nào mới có thể húp mì với một xác chết đặt trên bàn mổ ngay sau lưng thế kia.
“Mà mấy cỗ thi hài cậu gửi gắm dạo này chẳng ra làm sao cả! Tháng trước thì như đống thịt rút xương, lần này thì là đồ khô luôn rồi!”
“Thế yêu cầu đợt này của bác sĩ là gì ạ?”
“Ít nhất thì cũng giữ cho nó hợp mốt giùm với! Lần nào cũng như lần nào, không thể chịu nổi mấy cỗ thi hài kiểu này. Rõ là nó đã bị phơi lên từ ba ngày trước ở một nơi thoáng gió và khô ráo lắm. Cũng còn may là chưa đến giai đoạn phân hủy.”
Giáo sư húp sùm sụp chỗ nước dùng còn sót lại rồi từ từ đứng dậy, tiến đến bàn mổ với tấm ga phủ nhấp nhô. Lật tấm ga lên, Watase và Kotegawa được hội ngộ với tử thi vừa mới chia tay hồi sáng. Khác cái là, móc treo xuyên qua mũi đã được tháo ra.
“Dù có là mùa đông thì thi thể vẫn sẽ phân hủy nếu nhiệt độ xung quanh từ 5 độ C trở lên. Quá trình này bắt đầu từ việc phân giải các protein có chứa lưu huỳnh, tạo ra khí thối rữa. Khí này lan rộng theo thời gian gây phù nề các phần mềm như nhãn cầu, lưỡi, môi... Thế nên mặt nạn nhân thường bị biến dạng, không còn giống với hình hài lúc còn sống. Thi thể này rất may mắn, không bị như vậy. Này, cậu trẻ trẻ kia... Có đang nghe đàng hoàng không đấy?”
Bị nhắc, Kotegawa ngoan ngoãn gật đầu. Bình thường có bất kính với người trên thế nào cũng phải chịu thua trước giọng điệu bức bách của Mitsuzaki và mùi tử thi nồng nặc tỏa ra từ xác chết.
Giáo sư luồn tay qua cổ nạn nhân, nâng phần đầu lên. Da đầu được rạch ra từ gốc tai, để lộ ra phần xương sọ.
“Có vết rách sau gáy. Khi loại bỏ da đầu thì phát hiện xuất huyết bên trong đồng thời có tổn thương ở sọ não. Điều này cho thấy nạn nhân bị đánh bằng vật tù cứng, nhưng chỉ một lần và không phải nguyên nhân dẫn đến cái chết. Tổn thương trí mạng là ở chỗ này.”
Ông hạ đầu tử thi, chỉ vào cổ họng. Vết dây hằn tím ngắt, rõ như được vẽ bằng bút dạ sót lại trên lớp da xám xịt.
“Nguyên nhân tử vong trực tiếp là ngạt thở do bị siết cổ. Hung khí là vật có hình dạng như sợi dây mảnh. Lực tác động khá lớn. Độ sâu của vết trầy xước trên cổ không bình thường. Có tới hai vết là do hung thủ gập đôi hung khí để thắt chặt. Không phát hiện dấu hiệu có quan hệ tình dục hay vết tích tấn công khác. Ngoài ra, hệ thống mô bắt đầu rã ra cùng với quá trình phân hủy, không còn chịu được sức nặng của cả thi thể nên móc treo đầu tròn mới có thể ăn sâu vào trong, đâm thủng được thịt và xương ở hàm trên. Nửa trên cánh tay, bụng có tụ máu và vết dây nhưng không sắc nét, trông như bị trói bên ngoài lớp bạt. Có thể là dấu vết xuất hiện trong quá trình vận chuyển. Thêm nữa, gần đây nạn nhân có trồng răng. Chắc là đã nhổ răng mọc lẫy.”
“Thời điểm tử vong thì sao ạ?”
“Trước hôm bị treo lên, nghĩa là từ trưa đến đêm bốn ngày trước đấy. Bên trong dạ dày có sandwich và trà xanh chưa tiêu hóa hết. Nhìn mức độ tím tái và trạng thái phân hủy ở bụng dưới thì khá chắc nạn nhân đã chết vào khoảng thời gian đó. Nói một cách có cơ sở vào thời điểm hiện tại thì là như vậy.”
“Vậy, tôi muốn hỏi những điều không nói dựa trên bất cứ cơ sở nào. Như là những điều không được ghi vào trong biên bản khám nghiệm tử thi, như là ấn tượng của bác sĩ về vụ này ấy.”
Mitsuzaki thoáng cau mày trước câu hỏi có phần thô lỗ của Watase. Những tưởng giáo sư sẽ tức giận, nhưng ông lại nói:
“Thanh tra mò đến hỏi thẳng pháp y, chắc chỉ có mỗi mình cậu. Thời buổi này hầu hết mọi người muốn trao đổi công việc qua hồ sơ, giấy tờ.”
“Ha... Thật ngại quá!”
“Điều quá! Cậu thì biết ngại là gì? Nhưng mà cậu định làm gì sau khi nghe suy nghĩ của ông già này? Tôi thấy tham khảo ý kiến của một cá nhân trong điều tra khoa học là lợi bất cập hại.”
“Có thể không phù hợp với quá trình điều tra khoa học, nhưng tôi vốn không tin tưởng hoàn toàn vào nó và muốn xin chỉ giáo của một người tâm huyết trong lĩnh vực liên quan.”
Giáo sư khẽ nhếch môi, chậm rãi quay về chỗ ghế ngồi.
“Tôi nghe nói hung thủ để lại hiện trường một mảnh giấy kỳ lạ. Nội dung về việc bắt được một con ếch và biến nó thành ấu trùng.”
“Vâng.”
“Trên người nạn nhân chỉ có những vết thương rất nhỏ, không có dấu hiệu của các hình thức tra tấn khác. Đối với người có nhận thức bình thường, giết người là hành vi xuất hiện khi đã cùng đường và tử thi là thứ vô cùng đáng sợ. Xác chết liệu có bật dậy không? Liệu nó có tấn công lại mình không? Hủy xác, vứt xác, giấu xác đều là biểu hiện của nỗi sợ hãi đó. Nhưng mà, vụ này thì hung thủ không hề sợ hãi mà còn cố ý lột trần, treo lên cao, bọc cái xác lại bằng tấm bạt như thể muốn mời gọi bàn dân thiên hạ đến xem. Hắn thậm chí không coi đây là một cái xác, chỉ đơn giản là đồ vật hoặc con ma nơ canh thôi. Cậu bảo muốn nghe ý kiến của tôi ấy hả? Tôi sẽ cho cậu biết. Nói không ngoa, thi thể này là tác phẩm của một kẻ không bình thường. Cậu nên chuẩn bị tinh thần chiến đấu với điều 39 Bộ luật Hình sự đi.”