Người Ếch - Kẻ Giết Người Hàng Loạt

Lượt đọc: 9475 | 8 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
- 2 -
ngày 2 tháng 12

Từ ngày hôm sau, mười một người của Phòng Điều tra số Một, bao gồm cả Watase sẽ kết hợp với phía điều tra tội phạm bạo lực của Đồn Cảnh sát Hannou. Về mặt hình thức, họ sẽ hỗ trợ còn quyền chỉ huy thì nghiễm nhiên chuyển về cho Sở Cảnh sát tỉnh Saitama.

Ngay sau khi ảnh chân dung của người bị hại được công bố với thông tin của vụ án, một người tự xưng là Saito, làm việc cho công ty thiết bị văn phòng Tsukuda đã liên lạc với trụ sở điều tra. Ông ta cho rằng nạn nhân là Arao Reiko, nhân viên cấp dưới của mình.

Người tên Tsutomu Saito tới trình diện cơ quan điều tra khoảng 50 tuổi, hói đầu, là một nhân viên kinh doanh điển hình, luôn treo trên môi nụ cười mến khách, miễn là không ở trong tình huống căng thẳng. Trăm nghe không bằng một thấy, Watase đưa Saito đến thẳng chỗ tử thi trước khi lấy lời khai. Nhìn thấy xác chết, Saito phải tự bịt miệng để kiềm chế cảm giác buồn nôn. Một lúc sau, ông ta xác nhận đây là chính Arao Reiko.

Kotegawa lấy thông tin địa chỉ và phương thức liên lạc với gia đình của Arao Reiko, rồi cùng vài người của phòng pháp y di chuyển đến y một căn hộ ở thị trấn Ogata, thành phố Hannou - nơi cư trú của nạn nhân khi còn sống. Watase ở lại đồn để chờ báo cáo tại trụ sở điều tra mới thành lập.

Khu căn hộ Saint Villa Ogata, cách nhà ga gần nhất chừng nửa cây số. Khả năng Arao Reiko đi tàu điện rồi bị tấn công trên đường từ ga về căn hộ không hề nhỏ. Nơi phát hiện ra thi thể nạn nhân cũng là thị trấn Takimi ngay bên cạnh. Nếu vậy thì sẽ khoanh vùng được mô tả về kẻ giết người. Chí ít hắn cũng sẽ phải là người thông thuộc địa chính ở vùng này.

Đội Kotegawa giải thích sự việc với người quản lý căn hộ và mượn chìa khóa sơ cua.

Biển tên trước cửa ghi “Arao” bằng phông Hiragana tròn. Có lẽ chủ nhà không đặt báo nên không có bất cứ tờ nào rơi trước cửa, thay vào đó là đống bưu phẩm tràn ra khỏi lỗ nhỏ trên hòm thư. Trong đó bao gồm các loại thư tiếp thị, hóa đơn và thông báo tiền điện, sao kê từ các công ty tài chính và thẻ tín dụng. Vừa mở cửa, hương hoa nhè nhẹ như thể mùi dầu thơm vương lại len lỏi vào khứu giác. Kotegawa, người chỉ toàn ngửi mùi chết chóc lẫn formalin suốt mấy này qua, rất tận hưởng thứ mùi này.

Nơi ở của cô là căn hộ đơn phòng dài và hẹp. Quả là phòng của một thiếu nữ tuổi đôi mươi, bậc thềm và hành lang đều được tô điểm bằng những vật trang trí nhỏ, khác biệt hoàn toàn với khung cảnh ảm đạm của kí túc xá, nơi một người cũng trẻ tuổi như Kotegawa thức dậy mỗi ngày. Không gian phòng khách, minh chứng rõ ràng hơn cho độ cầu kỳ của gia chủ, lấp đầy bởi những chiếc gối sặc sỡ và vật dụng đa sắc màu. Màu mè quá, Kotegawa còn thấy hơi chóng mặt.

Thế nhưng, quan sát xung quanh một lúc sẽ thấy vẻ rực rỡ dần mất đi, thay thế bằng cảm giác trống trải. Sách trên giá hầu như đều là tạp chí. Tạp chí thời trang, nội thất, trang sức, mấy số cũ về mua bán trực tuyến, sách dành cho người sành ăn ở khu vực đô thị, tạp chí cô dâu, thông tin chuyển việc và cả thể loại trông có vẻ hơi lạc quẻ với phần còn lại, sách về phát triển kỹ năng. Trên giá sách này ngập tràn những thứ như vậy. Chúng có thể cho thấy Arao Reiko đã mong muốn những thứ ra sao và có được những điều như thế nào. Cả đống hóa đơn trước cửa khi nãy cũng giúp ta trả lời những câu hỏi này.

Kotegawa dừng lại trước một khung ảnh úp sấp trên giá sách. Cậu lật nó lên nhưng bên trong chẳng có gì cả. Có thể cô gái trẻ đã tự tay rút nó ra. Khung hình trống không, hệt như cái trống trải trong căn hộ này. Bỗng nhiên, Kotegawa cảm thấy như nghe được âm thanh ai oán, uất hận rít lên từ đâu đó. Cậu bắt đầu kiểm tra ngăn kéo bàn. Thời buổi này, gần như ai cũng đăng ký chỗ ở cùng số điện thoại di động, nhưng vẫn có người ghi sổ địa chỉ để dự phòng. Thông tin của người đã không còn liên lạc có thể dễ dàng bị xóa trên điện thoại, nhưng khó có thể mất nếu đã được ghi chép vào sổ.

Kotegawa không mất nhiều thời gian để tìm ra nó. Sổ địa chỉ với kích thước bằng cuốn sổ tay. Cậu lật từng trang, chỉ phát hiện ra một tên nam giới được đánh dấu ★ ở đầu.

Katsuragi Sadakazu, kèm địa chỉ, số điện thoại và ngày tháng năm sinh. Nếu chỉ quen biết thì đâu cần lưu ngày sinh nhật.

Không sai! Chính là người đàn ông này!

Kotegawa vội chép lại nội dung, mượn một tấm ảnh của Arao Reiko, để phần còn lại cho nhóm pháp y rồi phi như bay ra ngoài. Nơi này rõ ràng là một dãy phố buôn bán. Khoảng thời gian nạn nhân về nhà cũng sẽ rất đông người qua lại, nên nếu xảy ra sự việc bất thường, chắc hẳn phải có người nhìn thấy.

Thế nhưng, sau khi mất cả tiếng đồng hồ liên tục hỏi thăm khắp nơi, Kotegawa mới hiểu ra đó chỉ là mơ mộng hão huyền.

Quả đúng là có một dãy cửa hàng nối dài từ trước cửa ga đến căn hộ của Arao Reiko nhưng lại là một khu buôn bán trong tình trạng “thoi thóp”. Ba năm trước, trung tâm thương mại khổng lồ mở ra ở ngoại ô thu hút hết khách hàng, nên nhiều cửa hàng dù có ở trước nhà ga vẫn chịu cảnh phải đóng cửa. Điều đáng ngạc nhiên là đến cả quán nhậu và quầy thuốc thường hoạt động nhộn nhịp thì ở đây cũng đã ngừng hoạt động.

Mặt trước nhà ga đã thế này thì không cần nói cũng biết mặt sau thế nào. Bóng hoàng hôn đi qua, mặt trời dần xuống núi, chỉ còn thấy ánh sáng mờ ảo của mấy ngọn đèn đường cùng ánh điện trong các cửa hàng tiện lợi, nhìn nơi đây chẳng khác nhà ga bỏ hoang cho tuyến tàu địa phương là mấy. Không tài nào cảm nhận được hơi ấm của dân cư xung quanh, cũng chẳng thấy cảm giác của cuộc sống. Khu phố hóa thành xóm trọ theo nghĩa đen, nơi mà người cần mua sắm thì ra ngoại ô, người muốn cháy phố ban đêm sẽ hướng về trung tâm thành phố, còn người đã bước ra khỏi nhà ga thì chỉ muốn chui thẳng vào chăn nệm.

Cứ nghĩ khi biết sự tình, hiểu rõ vấn đề là xong, nhưng Kotegawa lại không thôi ám ảnh về tình trạng mất cân bằng ở đây. Có điều gì đó lệch lạc ở cái đất nước này. Nơi mọi người có thể trở về, chỗ mọi người tìm kiếm phút giây nghỉ ngơi không hiểu sao lại đang dần bị bỏ quên vì những lý do kinh tế. Nếu kêu đây là thúc đẩy và tái phát triển địa phương thì các lãnh đạo đầu não chỉ là kẻ ngốc đang miệt mài tạo ra những lớp vỏ rỗng tuếch mà thôi.

Cuối cùng, sau khi cuốc bộ rụng rời chân cẳng, kết quả thu được ít đến mức đáng thất vọng. Có ba lần Arao Reiko được nhìn thấy tay trong tay đi dạo với một người đàn ông, nhưng vào hôm thứ Ba lại chẳng có ai nhìn thấy cô ấy cả. Để chắc chắn, Kotegawa đã tìm đến tận cửa soát vé nhà ga, nhưng cũng chẳng nhân viên nào nhớ được mặt từng hành khách. Lúc cậu nghe ngóng xong hết một lượt, mặt trời lặn hẳn, màn đêm bao trùm khắp mọi ngóc ngách của khu buôn bán trước cửa ga. Giữa cả thị trấn tối đen như mực chỉ nổi lên ánh điện trắng từ cửa hàng tiện lợi.

Trời đột nhiên trở gió lạnh căm.

Kotegawa quay về đồn cảnh sát Hannou, Watase chào đón cậu với gương mặt còn cáu kỉnh hơn cả lúc bình thường. Cứ tưởng ông ấy đang nổi điên lên vì cậu chẳng báo cáo được gì nhiều.

“Cha mẹ nạn nhân từ Nagano đến. Vừa mới kiểm tra xong rồi.”

“A, vậy thì...”

Chữ “tốt quá” nghẹn lại trong cổ họng. Cảnh tang thương của gia đình nạn nhân là một trong những điều Kotegawa rất khó đối mặt.

“Hình như là con một. Cha mẹ làm ngoại thất ở địa phương, có vẻ gần đây kinh doanh sa sút trầm trọng, nên thỉnh thoảng nạn nhân có gửi tiền cho họ. Chắc đấy là lý do mà cô ấy buộc phải nhận đống hóa đơn từ các bên cho vay mà cậu tìm thấy.”

“Khả năng cao là ‘vì chuyện tiền bạc’, nhỉ?”

“Tôi không nghĩ đến khả năng đó ngay từ đầu. Sao chỉ là trộm cướp đơn giản mà phải mất công làm chuyện phức tạp thế này chứ? Tháng trước cô ấy cũng gọi điện về nhà, nhưng không đề cập gì đến chuyện có bạn trai hay bị người lạ đeo bám. Không thể nghĩ ra tại sao cô ấy lại bị giết.”

“Hay là, cô ấy vừa mới chia tay, truy cập vào một trang web kì lạ để tìm bạn trai mới và dính phải một kẻ tâm thần?”

“Cậu đã thử mở máy tính cá nhân của nạn nhân chưa?”

“Phía kỹ thuật vẫn đang chiến đấu ác liệt ạ. À, đã có kết quả giám định hiện trường chưa ạ?”

“Cũng chẳng có gì to tát đến mức gọi là kết quả. Thu thập được hàng núi tóc của cả nạn nhân và người không xác định xung quanh hiện trường. Hiện tại vẫn đang phải cật lực phân loại. Đương nhiên là trong hôm nay mới chỉ tìm thấy dấu vân tay của người phát hiện thi thể trên tấm bạt xanh và tờ ghi chú ở hiện trường. Bên giám định chữ viết đã gửi báo cáo về tờ ghi chú. Loại giấy được sử dụng là sản phẩm của một nhà sản xuất lớn, cực kỳ phổ biến nên không thể dựa vào đó để khoanh vùng người dùng cuối cùng. Chữ viết tay không theo quy chuẩn. Nếu là cố ý thì hung thủ hẳn phải mất công luyện tập rất nhiều. Còn nếu không phải cố ý, thì đây trông như chữ viết của một người trí tuệ tương đương trẻ lên 6, hoặc người không được trải qua hệ thống giáo dục chính thống... À còn một điều, những ý kiến như của bác sĩ Mitsuzaki sẽ không xuất hiện trong các văn bản chính thức.”

“Báo cáo phải đưa ra kết luận chính thức. Còn những điều bác sĩ nói chỉ đơn giản là linh cảm.”

“Linh cảm tương đối quan trọng đấy! Nếu nghĩ linh cảm không có cơ sở khoa học thì cậu đã nhầm. Hiểu không? Một lượng dữ liệu khổng lồ được tích lũy trong năm giác quan của những người làm công tác phòng chống tội phạm ở tuyến đầu, bao gồm cả các thanh tra. Mức độ tổn thương, trạng thái tím tái của xác chết, mùi khí thối rữa, độ sâu của dấu giày, cảm giác về hung khí, âm thanh và không khí tại hiện trường... Dù vô tình hay cố ý thì tất cả những thứ đó đều được võng mạc, màng nhĩ, khoang mũi và đầu ngón tay ghi nhớ lại. Sau đó, các dữ liệu ấy được tích lũy, phân chia và trở thành tài liệu tham khảo cho các phán đoán. Linh cảm mà cậu vừa nói là kết luận được rút ra từ cơ sở dữ liệu khổng lồ đó, không hề thua kém các kết luận chính thức sau quá trình điều tra khoa học đâu.”

Vừa lúc Kotegawa định phản bác lại đống lý thuyết mà Watase tự cho là đúng thì sĩ quan cảnh sát bước vào phòng.

“Thanh tra, một người đàn ông tự xưng là người quen của nạn nhân xin trình diện. À, người đó nói mình tên là Katsuragi Sadakazu.”

Kotegawa và Watase bất giác nhìn nhau. Đỡ mất công triệu tập! Nhưng vì lý do gì mà anh ta lại tự đến đây? Bị thôi thúc bởi nghĩa vụ của một công dân lương thiện à? Hay là biết thế nào bản thân cũng sẽ bị nghi ngờ nên định “lao vào lòng địch” để thám thính tình hình?

Ấn tượng về Katsuragi Sadakazu trong lần gặp ở phòng riêng biệt, nói tích cực thì là thận trọng, tiêu cực thì là nhút nhát, khiến người ta liên tưởng tới loài động vật ăn cỏ. Đôi mắt hiền lành nhưng luôn chuyển động, không thể dừng ở một điểm cố định. Nhưng đó cũng không phải là chuyện lạ thường, mọi người đều trở nên rụt rè khi bước vào đồn cảnh sát.

Đầu tiên, Katsuragi khai rằng anh ta vẫn liên lạc với Arao Reiko cho đến cuối tháng trước. Sau khi đọc được thông tin trên báo ngày hôm nay, anh ta ngay lập tức quyết định ra trình diện cảnh sát.

“Hừm, anh đang làm việc tại một công ty phần mềm máy tính đúng không? Mối quan hệ của anh và nạn nhân là gì?”

“Chúng tôi nên duyên sau một lần cô ấy đến công ty tôi để bảo hành máy in. Ờm, tôi muốn hẹn gặp cô ấy, nhưng...”

“Nếu anh không phiền, tôi xin phép hỏi một vấn đề. Mặc dù vẫn còn liên lạc, nhưng hai người đã chia tay rồi phải không?”

“Không, cái đó là do cô ấy nói chứ tôi chưa bao giờ nghĩ vậy. Ngay cả vào lần liên lạc cuối cùng, tôi chưa bao giờ nói đến chuyện chia tay.”

“Nhưng cô ấy nói với đồng nghiệp là mình đã chia tay bạn trai rồi.”

“Con gái hay nói không là có mà ạ?”

“Tấm ảnh của hai người đã bị rút ra khỏi chiếc khung ảnh trong phòng cô ấy.”

“Chúng tôi mới chụp ảnh cùng nhau vào đầu tháng trước. Chắc là cô ấy muốn thay bằng tấm đó.”

“Thế, hai người mất liên lạc từ khi cô ấy không trả lời email à?”

“Vâng, tôi gọi điện hay gửi email thì cô ấy đều không trả lời.”

Ngay khi đó, Kotegawa đã thay đổi cái nhìn về Katsuragi. Một người đàn ông bị bạn gái đơn phương mang chuyện đã chia tay ra nói với tất cả mọi người. Anh ta mang đầy lòng tiếc thương với mối tình dang dở và cuối cùng đã siết cổ bạn gái tới chết khi câu chuyện trở nên phức tạp hơn. Cốt truyện đơn giản đến mức buồn cười, nhưng cũng vì thế mà không có mấy lỗ hổng.

“Tối thứ Ba, ngày 27 tháng 11, anh Katsuragi làm gì và ở đâu?”

“Thường thì người ta sẽ không nhớ được cái đêm cách đây cả tuần trời đâu, nhưng thật may, sinh hoạt hàng tuần của tôi lặp đi lặp lại, giống hệt như nhau. Hôm đó tôi uống rượu một mình tại quán bar nhạc jazz trong thành phố Saitama. Lúc ra khỏi quán đã hơn 1 giờ. Chắc ông chủ có thể làm chứng vì tôi là khách quen ở đó.”

“Sau đó thì sao?”

“Bằng chứng ngoại phạm sau 1 giờ ấy ạ? Quả thật là tôi không có. Vì sau đó tôi chỉ ngủ thôi.”

“Anh biết tình trạng thi thể của nạn nhân qua báo chí rồi nhỉ? Anh có biết ai trong các mối quan hệ của cô ấy có khả năng làm ra chuyện thế này không?”

Katsuragi lắc đầu.

“Chúng tôi không chia sẻ nhiều về đồng nghiệp với nhau nên tôi không biết ai cả. Người trong công ty cũng không nói gì về chuyện này ư? Với lại, người cuối cùng gặp cô ấy là ai?”

“Chỉ chúng tôi mới được đặt câu hỏi thôi.”

“Tôi xin lỗi... Nhưng cô ấy không phải kiểu người bị người khác ghét bỏ.”

“Vừa nãy anh có nói hai người đã cãi nhau. Nguyên nhân là gì?”

“... Cái đó, tôi thật sự phải kể ra sao ạ?”

“Đề nghị anh tích cực hợp tác điều tra! Dù anh có nói ra thì giờ cô Arao cũng không thể nổi giận nữa rồi.”

Câu nói đó có mục đích làm đối phương tức giận, tuy nhiên biểu cảm của Katsuragi không có bất cứ thay đổi nào.

“Chúng tôi mâu thuẫn vì cô ấy vội vàng trong việc kết hôn. Hẹn hò một năm, với tôi thì là mới có một năm, còn với cô ấy thì là đã một năm rồi. Quan điểm khác nhau, nên là... Cô ấy năm lần bảy lượt muốn tôi ra mắt gia đình hai bên, tôi thì nói cô ấy đừng nên hấp tấp, vội vàng như thế... Tôi không ghét bỏ cô ấy hay gì đâu.”

“Nhưng mà, cô ấy đột nhiên cắt đứt quan hệ và không trả lời bất cứ liên lạc nào từ anh. Tóm lại là như vậy đúng không?”

“Vậy nên anh nghĩ tôi đã trả thù cô ấy à?”

“Đó cũng không phải diễn biến hiếm gặp phải không?”

“Xin lỗi thanh tra, anh có người yêu chứ ạ?”

“… Sao cơ?”

“Có ai khiến anh nghĩ rằng bản thân có thể hy sinh tính mạng vì cô ấy chưa?”

“Chuyện đó không hề liên quan.”

“Nếu không có, anh sẽ không hiểu được cảm giác của tôi đâu. Nếu sự tồn tại của ai đó còn quan trọng hơn chính bản thân tôi, thì dù không đến được với nhau, tôi vẫn sẽ muốn người đó được hạnh phúc. Tôi trả thù có để làm gì không?”

Giọng điệu nhàn nhạt, bình thản nhưng lại cho thấy một ý chí vô cùng kiên định. Anh ta cố ý tặc lưỡi thành tiếng, nhưng biểu cảm trên gương mặt vẫn không hề thay đổi.

“Anh cũng đến căn hộ của nạn nhân vài lần rồi phải không?”

“Vâng.”

“Bạn gái anh có từng truy cập vào trang web kỳ lạ nào không?” Katsuragi suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Không, tôi nhớ là không có chuyện đó. Tôi có nhìn vào cửa sổ duyệt web mở sẵn của cô ấy vài lần, hầu như là mua sắm. Cũng chưa bao giờ tôi nghe cô ấy kể về bất cứ trang web nào như thế.”

Kết thúc thẩm vấn, Katsuragi ra khỏi phòng, Watase chui ra từ sau cánh cửa, chắc chắn đã nghe được từ đầu đến cuối.

“Cái thằng ngốc này, có mỗi việc hỏi cung mà cậu cũng không làm được à? Bị hỏi một câu gây sôi máu cần làm thế nào? Cậu thì cuối cùng toàn bị dắt theo đối phương thôi đấy.”

“… Anh ta, có vẻ khá cứng rắn.”

“Cứng rắn? Cậu không nhìn thấy hai đầu gối quần của cậu ta lúc vừa ra khỏi đây à?”

“Đầu gối quần?”

“Không quan sát thật nhỉ? Quần rõ ly như vừa mới là lượt cẩn thận, chỉ nhăn mỗi phần đầu gối. Vì cậu ta cứ nắm chặt nó từ khi bước vào phòng đấy. Cứng rắn cái con khỉ gì? Cậu ta đã rất chịu đựng mấy câu nói của cậu. Mặc dù trong lòng có tan nát hoặc muốn nổ tung, cậu ta vẫn không để lộ, sống chết kiềm chế.”

Kotegawa nghe chỉ trích liên tục, không có lấy một cơ hội phản bác.

“Nhưng tất cả dường như chỉ là giả vờ nên kết quả vẫn ổn thôi.”

“Giả vờ... cái gì cơ?”

“Anh chàng Katsuragi này, chắc chắn không phải người ngờ nghệch. Cậu ta có kiểu cố gắng tìm ra những điều chúng ta đã biết và chưa biết trong lúc trả lời thẩm vấn. Bảo là đi ngủ sau 1 giờ nhỉ? Cậu không tò mò người đàn ông đã thăm dò động thái của cảnh sát với bộ mặt không biểu cảm sẽ làm gì trong sáu tiếng tiếp theo à?”

“A!”

“Cậu ta sẽ đi viếng thăm cỗ thi hài trước. Chân tình đến đâu, cứ gặp mặt mới nói được. Khi nào cậu ta ra khỏi bệnh viện đại học thì bám theo.”

Kotegawa nhìn xuống từ cửa sổ. Katsuragi vừa rời khỏi đồn cảnh sát. Đôi vai cậu ta buông thõng, tiến về phía cổng chính như để mặc cho gió cuốn đi. Nếu đây mà là diễn kịch thì quá ấn tượng rồi, Kotegawa nghĩ.

Đúng như Watase nói, Katsuragi đi thẳng đến bệnh viện đại học để gặp Arao Reiko. Viên cảnh sát đi cùng kể lại rằng, anh ta chỉ im lặng và nhìn chăm chú vào gương mặt xác chết. Không khóc, không gào thét, đến nét mặt cũng không hề đổi thay.

Anh ta rời khỏi bệnh viện lúc 9 giờ hơn. Hai người bám đuôi cũng bắt đầu hành động.

Katsuragi đi từ bệnh viện đến nhà ga gần nhất. Kotegawa thoáng chán nản vì tưởng đối tượng chỉ về nhà, nhưng Katsuragi lại đột ngột đổi chuyển sang tuyến Seibu - Shinjuku. Họ lên tàu cùng nhưng đứng ở vị trí xa, núp sau những người đi làm đang hối hả về nhà. Anh ta nắm lấy tay cầm, nghiêng ngả theo tàu điện nhưng vẫn không thay đổi nét mặt.

Katsuragi bất ngờ nhìn về phía người đang ngồi trước mặt. Người đàn ông đang lật mở ấn bản buổi tối của Saitama Nippo. Trang nhất tràn ngập tin tức về vụ giết người kỳ quái ở Takimi. Katsuragi nhìn chòng chọc vào dòng tin, ánh nhìn nguội lạnh, vô hồn nhưng không mảy may nao núng. Người đàn ông kia nhận ra, rùng mình, vội vàng gấp tờ báo lại.

Đi qua vài ga, Katsuragi xuống tàu ở thị trấn Ogata, nơi Arao Reiko từng sinh sống. Anh ta nhìn lên lược đồ trước cửa ga. Kotegawa cuối cùng cũng nhớ ra, dù khá xa nhưng đây là nhà ga gần Sky Stage Takimi nhất. “Hung thủ nhất định sẽ quay lại hiện trường gây án” - câu châm ngôn đã rơi vào quên lãng chợt tái hiện sống động trong tâm trí cậu.

“Chẳng lẽ anh ta liều lĩnh đi bộ từ đây đến hiện trường ư?” Kotegawa khiếp đảm trước cơn gió lạnh ập tới lúc mới ra khỏi ga. Cầu được ước thấy, Katsuragi bắt một chiếc taxi. Đã hơn 11 giờ nên không biết có tìm được chiếc khác để đuổi theo hay không. Nhưng có vẻ lượng khách đã được cố định ở mức độ nào đó nên họ cũng nhanh chóng bắt được chiếc tiếp theo.

Việc truy đuổi nhờ vào tài xế, Kotegawa bắt đầu mất tập trung. Cậu thả lỏng, nhìn quang cảnh bên ngoài qua cửa sổ ô tô. Xe chạy qua từng khu phố sáng đèn, rồi dần tiến vào nơi ngập tràn bóng tối.

Có đèn đường, nhưng treo tít lên cao chỉ để ưu tiên đảm bảo mỹ quan nên cường độ ánh sáng rọi được tới mặt đất cũng bị giảm đi đáng kể. Chỉ còn dãy nhà hoang sắp đổ sập chạy dọc bên đường, không thấy nổi nguồn sáng. Cây cỏ thân cao bị gió đêm lay động, đập vào biển hiệu bong tróc phát ra âm thanh đến người ngồi trong xe cũng nghe thấy. Có là đàn ông cũng cần chuẩn bị tinh thần khi đi một mình trên con đường này. Bóng tối sâu thăm thẳm nơi đây sẽ che đậy cho bất cứ tội ác nào hiện hữu. Làm gì có nơi nào thuận tiện để vận chuyển thi thể của Arao Reiko hơn chỗ này chứ? Một vùng thiếu sáng, địa bàn của đám ác quỷ về đêm, hợp với các xác chết treo của Arao đến lạ thường. Một lần nữa, Kotegawa cảm thán cái cách họ dám xây dựng một tòa chung cư cao tầng lạc lõng ở vị trí như thế này.

Tới nơi, Katsuragi xuống xe, nhìn vào bảng hướng dẫn trong khuôn viên để kiểm tra điều gì đó, rồi đi đến tòa số một. Kotegawa và Watase quyết định đi theo Katsuragi từ tòa liền kề.

Katsuragi nhanh chóng có mặt ở tầng mười ba, nơi phát hiện ra thi thể. Mặc dù đứng sau cầu thang không thể nhìn thấy mọi thứ, nhưng dường như cậu ta đang sục sạo di chuyển xung quanh hiện trường. Kotegawa sốt ruột khi nhìn thấy Katsuragi cứ thoắt ẩn thoắt hiện từ lan can, còn Watase thì dường như đã cạn sạch hứng thú, nhìn vô định vào cảnh tượng trước mắt. Nhân viên pháp y đã kiểm tra kỹ lưỡng nên đống dây phân cách bảo vệ hiện trường cũng đã được tháo đi. Thế nên anh ta chẳng có lý do gì để sợ hãi khi lượn lờ ở đây à?

Sau đó, Katsuragi rời khỏi chung cư và vòng ra phía sau. Kotegawa và Watase đuổi theo, thấy mặt sau là khu tập kết rác của từng tòa nhà, Katsuragi thì đang thò tay vào một trong đống túi đựng rác chất cao như núi. Nhìn thấy cảnh tượng đó, Watase như mất hết kiên nhẫn.

“Chậc, không thể nhìn nổi nữa.”

Watase nói vậy rồi nhảy ra khỏi chỗ ẩn náu. Kotegawa không kịp cản lại.

“Này cậu Katsuragi, dừng lại ở đó đi thôi.”

Nghe thấy vậy, Katsuragi bất động như một pho tượng. Khuôn mặt viết rõ mấy chữ “không hiểu chuyện gì đang xảy ra”.

“Ngày hôm đó, cô ấy mặc quần nhung, áo sơ mi vải nỉ, áo khoác, đeo khăn quàng cổ và đi bốt. Còn có một cái túi xách nữa. Không tìm thấy chúng ở hiện trường và cả ở trong căn hộ của cô ấy. Tất nhiên là trong thùng rác của cả cái chung cư này cũng không có đâu. À mà, có một cái lò đốt cơ nhỏ không còn được sử dụng nằm trong góc khuôn viên này, nhưng kết quả điều tra cho thấy không có dấu vết của quần áo hay đồ đạc bị thiêu hủy. Hoặc là thủ phạm đã mang chúng đi, hoặc là nạn nhân bị đưa đến đây trong tình trạng đã khỏa thân. Đừng ngu ngốc cho rằng mình là bạn trai thì có thể tìm ra thứ gì đó cảnh sát bỏ sót. Chúng tôi kiếm ăn bằng cái nghề này đấy.”

“Tôi, tôi...”

“Một thám tử nghiệp dư nhúng tay vào cũng có gì tốt đẹp đâu. Khả năng hung thủ là người xung quanh nạn nhân vẫn rất cao. Nếu tiếp tục rình mò, người bị giết tiếp theo chưa biết chừng sẽ là cậu đấy. Bạn gái cậu chắc không muốn như vậy đâu.”

Katsuragi buông lỏng cảnh giác, từ từ đứng thẳng lên.

“... Chẳng lẽ tôi không làm được gì sao?”

“Có chứ! Cậu có thể cung cấp thông tin cho chúng tôi.”

“Tôi đã nói cho các anh nghe tất cả những gì tôi biết rồi.”

“Chưa hết đâu, vẫn còn đó! Arao Reiko là kiểu phụ nữ như thế nào? Không phải chỉ mỗi chuyện có gây thù chuốc oán với ai hay không đâu.”

Katsuragi mở to mắt vì ngạc nhiên, đầu vẫn cúi xuống. Một lát sau, cậu ta khẽ mỉm cười.

“Những chuyện đó sẽ có ích cho việc điều tra sao?”

“Cậu là người duy nhất biết những chuyện đó mà? Thế nên, đó là dạng thông tin đặc biệt.”

“Vậy à.”

Katsuragi nhìn chếch lên như thể đang hồi tưởng, bắt đầu nhỏ giọng kể.

“Reiko... là một cô gái bình thường thôi. Một nữ nhân viên văn phòng 26 tuổi có thể thấy khắp mọi nơi. Cô ấy rời khỏi Nagano để học đại học và kiếm được công việc ở đây. Giống như những phụ nữ bình thường khác, cô ấy thích thời trang, đi du lịch và đồ ăn ngon. Có điều, cô ấy có vẻ không biết liệu công việc hiện tại có thực sự là điều mình mong muốn hay không. Có một tạp chí về chuyển đổi thông tin trong phòng của cô ấy phải không? Không phải số gần đây mà đã từ hai năm về trước. Cô ấy chưa từng nghiêm túc trong chuyện thay đổi công việc nhưng làm chỗ này mãi có thực sự tốt không? Cô ấy cứ nói rằng rồi sẽ có lựa chọn khác tốt hơn thôi. Có buồn cười không cơ chứ? Đã 26 tuổi rồi mà còn nghĩ cái gì không biết. Quả nhiên vì là phụ nữ nên cô ấy xem nhẹ chuyện sự nghiệp chăng? Nhưng mà nhé, cuộc sống có nhiều điều phải lo mà. Riêng gì phụ nữ đâu? Đàn ông cũng vậy. Ngày mai tôi sẽ ra sao? Ngày kia thì thế nào? Liệu ngày giống hệt ngày hôm qua Có lặp đi lặp lại hay không? Khi con người thấy bất an, thứ vốn có vị trí vững chãi ở sâu thẳm đáy lòng cũng sẽ lung lay. Giờ nghĩ lại, có lẽ tôi đã như vậy vào lần cuối nói chuyện với cô ấy. Tôi cảm giác điều cô ấy đang tìm kiếm là một cuộc hôn nhân.”

“Với đàn ông đó là vạch khởi đầu, với phụ nữ đó là đích đến. Nhiều người nghĩ vậy mà.”

“Vâng, đến mức tôi ghét điều đó. Vậy mà, tôi đã nói với cô ấy rằng nếu chúng tôi ôm suy nghĩ như vậy mà ở bên nhau thì cũng sẽ chẳng kéo dài được bao lâu. Chẳng trách cô ấy lại tức giận và phớt lờ email của tôi như thế. Chính tôi là người lấy đi nơi chạy trốn duy nhất của cô ấy.”

Phần cuối câu hơi run run. Katsuragi nhìn xuống như thể có ai đó đang nằm ở đó.

“Tôi có ích kỷ không... Chắc chắn là tôi quá ích kỷ rồi! Thành thật mà nói, tôi chán ghét và sợ hãi khi cô ấy nói muốn kết hôn sớm. Tôi vội tính toán rằng cưới nhau luôn thì được gì và mất gì? Tôi... Nhưng mà tôi đã nghĩ đó chỉ là vấn đề thời gian, chúng tôi cuối cùng cũng sẽ ở bên nhau thôi. Dỗi hờn hay nổi nóng thì cô ấy vẫn là người phụ nữ quan trọng đối với tôi. Tôi yêu cả nét mặt tức giận lẫn gương mặt đầy nước mắt của cô ấy. Reiko rất dịu dàng, mỗi khi được phát khăn giấy hoặc tờ rơi trên đường, cô ấy đều nói lời cảm ơn và nhận lấy. Cô ấy nói, nếu không làm vậy thì sẽ cảm thấy có lỗi với người phát lắm. Dẫu cho họ chỉ là người hoàn toàn xa lạ, vốn chỉ làm công việc của mình. Thế rồi, cô ấy có thói quen nhìn lên bầu trời. Bầu trời Nagano nơi cô ấy sinh ra và lớn lên rất cao, cao vời vợi, cao chẳng có điểm tận cùng. Ấy vậy mà sao bầu trời ở thành phố lại thấp thế, thấp đến mức cô ấy sợ bị đè bẹp. À, cô ấy yêu trẻ con lắm, sẽ mỉm cười mỗi khi nhìn thấy đám nhóc chơi đùa trong công viên. Tôi nói đó là con của người khác mà, cô ấy trả lời rằng không sao cả, đứa trẻ nào mà chả dễ thương, rằng có ai lại thấy các bé đáng ghét chứ? Cô ấy chắc chắn sẽ trở thành người mẹ tốt. Vậy mà... vậy mà...”

“Chết tiệt!” Người đàn ông này lần đầu tiên buột ra những lời căm phẫn. “Tại sao lại là cô ấy? Tại sao phải là Reiko? Các anh nói hắn đã làm cái quái gì cơ? Lột trần rồi treo lên? Chắc cô ấy sợ lắm! Chắc cô ấy đã đau đớn lắm! Tại sao lại không chọn giết những kẻ độc ác, sống vô trách nhiệm, có chết cũng không ai thấy đau buồn chứ? Chết tiệt. Chết tiệt. Chết tiệt...”

Katsuragi che mặt và ngã gục xuống. Con đê đã kìm hãm nỗi lòng vỡ tan tành, dòng cảm xúc trào dâng. Tiếng nức nở kìm nén thoát ra từ kẽ ngón tay, tan đi cùng gió trời.

« Lùi
Tiến »