Người Gác Cây Long Não

Người Gác Cây Long Não

Lượt đọc: 3020 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1

Boong... Chiếc chuông cổ ngân lên trầm đục.

Reito tạm dừng chơi game và liếc lên góc trên bên phải màn hình điện thoại. 22:05. Anh tắt trò chơi, nhét điện thoại vào trong áo tràng rồi chậm rãi xoay cổ kêu răng rắc. Vốn chỉ định chơi một chút để giết thời gian, vậy mà anh đã cắm đầu chơi hơn hai mươi phút, game sợ thật đấy.

Anh nhổm dậy hé rèm cửa sổ. Nhìn ra thì thấy một người đàn ông đứng lẻ loi bên cây đèn đá tỏa sáng nhàn nhạt, thân hình tầm thước, tóc ngắn, mặt mày lãnh đạm, tuổi ngoài năm mươi.

Reito ra thềm xỏ giày, cầm theo túi giấy đã chuẩn bị sẵn, mở cửa kéo và bước ra khỏi phòng trực của đền. Trông thấy anh, người đàn ông bên ngoài lộ vẻ bất ngờ.

“Có phải bác Saji Toshiaki không ạ?” Reito cất tiếng.

“Đúng là tôi...”

Reito cúi đầu, “Chào bác, cháu đang đợi bác ạ.”

Toshiaki nhìn Reito với vẻ dò xét, “Cậu là người mới đấy à?”

“Vâng, cháu là Naoi, từ tháng này đảm nhiệm việc gác cây long não. Rất vui được gặp bác.”

“Nghe bà Chifune nói, cậu là người thân của bà.”

“Cháu trai ạ.”

“Ra vậy. À... cậu tên là...”

“Naoi Reito ạ.”

“Reito à? Tôi nhớ rồi.”

Toshiaki nhìn Reito, gương mặt thoáng vẻ tò mò. Có lẽ thắc mắc tại sao một thanh niên phơi phới lại tiếp quản công việc này. Reito thấy không có gì phải giấu giếm, nhưng kể ra lại hơi mất thời gian nên anh quyết định bỏ qua, đưa túi giấy ra và niềm nở hỏi.

“Bác ơi, đây là nến, dùng được khoảng hai tiếng. Vậy có đủ không ạ?”

“Ừ, khoảng 12 giờ đêm là xong. Trước giờ vẫn thế.”

“Bác có diêm không ạ?”

“Có, tôi mang theo đây.”

“Vâng, xin bác cẩn thận khi châm lửa nhé.”

“Biết rồi, tôi được nhắc mãi mà.”

“Xin lỗi bác ạ. Vậy bác đi cẩn thận. Mong rằng cây long não sẽ nghe được lời thỉnh nguyện của bác.” Reito trôi chảy tuôn ra những lời từng vấp váp hồi mới nhận việc.

“Cảm ơn cậu.”

Toshiaki bật công tắc đèn pin trong tay, quay lưng lại Reito, cất bước về phía rặng cây bên phải sân. Vì khá tối nên ở khoảng cách này không nhìn rõ, nhưng tiến gần thêm chút nữa sẽ thấy tấm bảng đề “Lối vào nơi thỉnh cây long não”. Sâu bên trong là con đường nhỏ, cây cối um tùm.

Reito trở vào phòng trực, cầm đèn pin và xách theo ghế xếp đi ra.

Anh đặt ghế ở cửa, toan ngồi xuống thì thấy động ở mé bên, bèn giật mình đưa mắt nhìn, phát hiện một vật màu xám di chuyển trong rặng cây ven rìa sân. Không phải mèo hoang vì to lắm, rõ ràng là bóng người. Ánh sáng loang loáng theo cái bóng cho thấy người đó vừa đi vừa soi đèn. Muộn thế này rồi, có thể là ai đây? Chắc không phải mấy tên trộm vặt, trong đền có gì đáng tiền đâu. Tiếng là đền, nhưng hòm công đức còn chẳng có.

Reito không bật đèn pin, rón rén lại gần.

Bóng người dừng lại ngay lối sang nơi thỉnh, chỗ Toshiaki vừa khuất dạng, xem chừng đang ngó nghiêng thăm dò bên trong. Vóc dáng nhỏ nhắn, mặc hoodie màu trắng, không hề để ý đằng sau.

“Có việc gì thế?” Reito bật đèn pin, cất tiếng hỏi.

Bóng người giật thót, rụt rè quay đầu lại. Đó là một cô gái trẻ với gương mặt nhỏ nhắn và đôi mắt to ấn tượng. Cô giơ tay chắn trước mặt, có lẽ chói mắt vì ánh đèn.

“Cô là ai?” Reito hơi hạ đèn pin xuống. “Làm gì ở đây?”

Cô gái khẽ hít sâu như thể định trả lời, nhưng không thốt ra tiếng nào.

“Cô là người quen của bác Toshiaki à?” Reito hỏi tiếp.

Cô gái vẫn đứng yên như phỗng.

“Không được tự tiện vào khu vực đó giờ này. Nếu muốn thỉnh thì phải đặt trước...”

Reito đang thao thao thì cô gái lặng im nhích ra xa rồi bỏ chạy, dùng điện thoại chiếu sáng thay đèn pin.

Quả thật rất đáng ngờ, nhưng không đến mức phải đuổi theo gặng hỏi. Người ta lại là phụ nữ nữa, làm ầm lên càng phiền toái hơn. Reito quay lại cửa phòng trực và ngồi xuống, lấy điện thoại trong áo tràng ra xem phim khoa học viễn tưởng. Thỉnh thoảng anh ngẩng lên nhìn quanh đền nhưng không thấy bóng dáng khả nghi nào. Có lẽ cô gái đã về nhà rồi.

Gần 12 giờ đêm, Saji Toshiaki xuất hiện ở chỗ bụi cây. Reito đứng dậy đón.

“Xong rồi.” Toshiaki lên tiếng.

“Vất vả cho bác quá.”

“Tôi có đặt lịch tối mai nữa. Nhờ cậu nhé.”

“Vâng ạ. Bác về cẩn thận.” Sau một thoáng do dự xem có nên kể chuyện cô gái lúc nãy không, anh quyết định im lặng.

Toshiaki chúc anh ngủ ngon rồi ra về.

Reito bật đèn pin soi đường, tiến vào nơi thỉnh cây long não. Cỏ mọc rậm rạp ven đường, chỉ chừa một khoảng hẹp vừa đủ cho hai người đi.

Xuyên qua rặng cây, tầm nhìn đột ngột mở rộng, một bóng dáng to lớn xuất hiện trước mắt.

Đó là một cây long não khổng lồ, đường kính khoảng 5 mét, cao trên 10 mét, cành lá chắc khỏe xum xuê đan xen nhau, vươn lên cao như mấy con trăn mập mạp đang uốn lượn. Lần đầu tiên nhìn thấy nó, Reito đã kinh ngạc không thốt nên lời.

Chùm rễ to lớn ngoằn ngoèo mạnh mẽ trải dài trên mặt đất. Reito vòng qua bên trái thân cây, bước cẩn thận để khỏi vấp. Thân cây có hốc to, người trưởng thành hơi khom lưng là dễ dàng đi qua. Reito thận trọng bước vào. Không gian bên trong rộng khoảng 5m2. Trên vách có chỗ lõm tạo thành bệ rộng chừng nửa mét, không rõ là ai tạo ra nhưng chắc chắn không phải sản phẩm của tự nhiên. Trên bệ là đế nến mà Reito đặt sẵn trước khi Toshiaki đến, cắm một mẩu nến đã tắt dài chừng một phân. Trước đế nến là phong bì màu trắng với dòng chữ “Tiền nến”, bên trong là tờ tiền mệnh giá 10 nghìn yên [*] . Mấy mẩu nến đáng giá đến mức ấy ư? Quả là quan điểm mỗi người mỗi khác.

Sau khi kiểm tra xung quanh và thấy không có gì bất thường, Reito nhét phong bì vào áo tràng, cầm đế nến bước ra ngoài, vô thức ngước nhìn bầu trời. Vầng trăng gần như tròn hẳn, đẹp hơn đêm qua nhiều. Mai là rằm rồi.

Reito quay về phòng trực dọn dẹp. Lúc tạm ngừng tay, anh liếc về phía tủ lạnh nhưng vẫn cố nhịn không lấy lon chuhai mát lạnh trong đó ra. Ngày mai cũng phải dậy sớm mà.

Reito đánh răng ở bồn rửa chén, tắt đèn và chui vào chăn.

Cuối cùng cũng xong một ngày bận rộn. Anh nhắm mắt và gần như chìm ngay vào giấc ngủ.

Khi đang mơ màng, trong đầu anh hiện lên câu hỏi giản đơn. Đây có phải là hiện thực chăng? Ngày mai mở mắt, liệu anh có thấy mình đang ngủ ở một nơi hoàn toàn xa lạ? Bởi vì mới tháng trước thôi, anh ở một nơi tồi tệ hơn chỗ này nhiều.

Phòng tạm giam.

« Lùi
Tiến »