Người Gác Cây Long Não

Lượt đọc: 3023 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2

Reito bị bắt vì tội xâm nhập gia cư bất hợp pháp, phá hoại tài sản và trộm cắp bất thành.

Anh đã lẻn vào là nhà kho của Công ty Máy móc Thiết bị Toyoda, một công ty chuyên gia công tái chế máy công nghiệp đã qua sử dụng. Thật ra anh đã làm ở đó khoảng một năm và nghỉ việc hai tháng trước. Nói đúng hơn, anh bị sa thải vì đã tiết lộ với khách hàng rằng có lỗi trong lô máy phóng điện công ty rao bán. Khách hàng bèn dùng lỗi này ép công ty giảm giá, của đáng tội ông ta lại nói rõ là do nhân viên của các vị báo với chúng tôi. Giám đốc nổi giận, đuổi việc Reito ngay trong ngày.

“Thành thật thừa nhận thôi mà! Biết rõ sản phẩm lỗi mà không báo cho khách thì khác gì gian thương? Tôi muốn bán hàng một cách ngay thẳng.”

Nghe Reito phản bác, giám đốc Toyoi nghiến răng nghiến lợi, “Mày đùa à? Ngay thẳng cái quái gì! Tưởng tao không biết mày tiết lộ lỗi để kiếm chác từ bên đó sao?”

Reito nghẹn lời. Quả có thế!

“Mày bị đuổi việc. Biến khỏi đây ngay!” Toyoi hét lên. Reito tặc lưỡi, “Tôi hiểu rồi. Vậy cho tôi nhận trợ cấp thôi việc.”

“Cái gì?”

“Tôi có quyền được nhận mà, đúng không? Cả tiền lương còn thiếu nữa. Ông mà không trả, tôi sẽ kiện.”

“Đừng có nằm mơ giữa ban ngày. Tao không trả đấy. Chưa kể mày nên biết ơn vì công ty chịu tuyển một thằng bị thịt như mày. Mày nên hậu tạ tao mới đúng. Cái bộ mặt đó là sao? Thích thì kiện đi.”

Toyoi vừa gầm rống vừa vung cờ lê làm Reito chạy như bay khỏi văn phòng.

Reito cứ thế mất việc và phải dọn khỏi kí túc xá nhân viên. Kí túc xá chỉ là một phòng đơn 8 m2, nhưng ít ra vẫn là chỗ che nắng che mưa. Reito không có tiền tiết kiệm nên chẳng mấy chốc lao đao. Anh lang thang khắp các quán cà phê Internet, sống tạm bợ qua ngày nhờ vài công việc thời vụ do người quen giới thiệu nhưng chỉ vừa đủ trang trải vài bữa cơm và tiền điện thoại.

Reito lo ngại cứ đà này thì mình sẽ chết vất vưởng ở đâu đó mất. Giữa cơn tuyệt vọng, anh nghe được thông tin đáng giá từ một cậu đàn em ở công ty cũ. Gần đây Toyoi mua máy định vị laser của một xí nghiệp vừa đóng cửa, hàng mới thì không dưới 2 triệu yên, tuy nhiên người bán là góa phụ của chủ xí nghiệp, thiếu hiểu biết về thị trường máy cũ, chỉ mong đẩy được máy đi nên đã bán cho Toyoi với giá 20 nghìn yên.

“Lão đặt điều hỏng hóc này nọ để ép giá. Mấy mánh khóe thường dùng của lão cáo già đó ấy.” Cậu em nhăn mặt khinh miệt.

Máy định vị laser không to lắm, sức một người mang vác được, tuy là hàng đã qua sử dụng nhưng bán sang tay cũng phải kiếm lời cả triệu yên. Một ý tưởng lóe lên trong đầu Reito, vừa hay, mình sẽ dùng nó bù đắp cho trợ cấp thôi việc.

Thật ra đã nhiều lần anh định lẻn vào công ty cũ. Dù biết rõ ăn cắp là xấu, nhưng ăn cắp của Toyoda thì chẳng hề gì, vì không chỉ riêng lần này mà bao lâu nay công ty đó toàn làm ăn bẩn thỉu. Trước hết, nghe cái tên “Toyoda” là thấy ám muội rồi. Giám đốc họ Toyoi, đáng lẽ công ty phải tên là “Toyoi” chứ. Lấy tên “Toyoda” rõ ràng là muốn làm khách hàng nhầm tưởng nó liên quan đến tập đoàn sản xuất ô tô hàng đầu Nhật Bản [*] . Lấy đồ của công ty lừa đảo như thế thì chẳng việc gì phải áy náy, chưa kể Reito còn bị sa thải một cách vô lý. Bị tước mất thứ đáng ra thuộc về mình thì đành phải tự lấy thôi.

Tuy nhiên, không phải cứ đột nhập vào công ty là sẽ tìm được thứ đáng tiền. Két sắt văn phòng có khóa, mở được khóa đi nữa, chưa chắc bên trong đã cất tiền mặt. Thứ giá trị nhất chắc là đống máy móc trong kho, nhưng toàn loại nặng vài tấn là ít, làm sao sức một người mang đi nổi.

Tuy nhiên, tình thế giờ đã khác. Máy định vị laser dễ di chuyển, bán rẻ cũng lời cả triệu yên, và nó đang nằm chễm chệ trong kho. Phải hành động càng sớm càng tốt, trước khi Toyoi bán lại cho xí nghiệp khác.

Reito quyết định sẽ ra tay vào thứ Bảy tuần tiếp theo. Do đã làm ở đó một năm nên anh nắm rõ vị trí các camera chống trộm, mà vốn dĩ hệ thống an ninh ở đây cũng khá sơ sài. Nhờ cậu em, anh biết chính xác nơi đặt máy nên mau chóng lấy được. Chỉ hiềm lúc xong việc thì có một sự cố ngoài dự tính. Tuy vào kho bằng chìa dự phòng mượn của cậu em, trước khi rời đi anh vẫn đập vỡ kính cửa sổ để ngụy tạo hiện trường như thể thủ phạm đột nhập qua đây. Chẳng ngờ vừa dùng búa phá cửa thì chuông báo động réo vang. Lão giám đốc keo kiệt ấy mà cũng chịu chi tiền để trang bị hệ thống này ư? Nghe tiếng chuông inh tai, Reito hoảng hốt bỏ trốn bằng chiếc xe đạp anh dùng để đến đây. Do quá hấp tấp, anh làm rơi cái máy đặt ở pooc-pa-ga, nhưng tất nhiên không dám dừng lại nhặt lên.

Công sức một đêm thế là thành công cốc, còn may là Reito có đeo găng tay và chú ý né camera an ninh. Thế mà sáng hôm sau, vừa bước ra khỏi quán cafe Internet, anh đã bị cảnh sát bao vây và yêu cầu về đồn.

Được biết cậu em đã khai nhận, Reito mất hết tinh thần. Hiểu rõ chối quanh cũng chẳng ích lợi gì nên vào phòng thẩm vấn, anh thành thật trình bày, rằng mình bị sa thải vô lý, lại không được lĩnh lương và trợ cấp thôi việc nên oán hận công ty.

Cảnh sát thẩm vấn có phần cảm thông, nhưng không để cảm xúc chi phối nghiệp vụ. Khẩu cung và phạm nhân nhanh chóng được bàn giao cho viện kiểm sát để chuẩn bị khởi tố.

Vậy là hết, mình sẽ vào tù. Nhưng dù sao chỗ ở chẳng có, thế lại vừa hay... Reito đã chuẩn bị tâm lý, bỗng đâu một việc bất ngờ xảy ra. Một luật sư xuất hiện, tự xưng là do bà anh cử đến.

Bà Reito tên là Fumi, cũng là người thân duy nhất của anh. Reito ở với bà cho đến khi học hết trung cấp nghề mới ra riêng. Lúc bị cảnh sát dẫn đi, anh gọi điện cho bà, báo rằng có thể mình sẽ ngồi tù, thuần túy vì sợ bà lo nếu đột ngột mất liên lạc với cháu chứ không phải mong bà hỗ trợ gì. Bà đã 78 tuổi, sống lay lắt một mình trong ngôi nhà cũ chật hẹp ở quận Edogawa [*] . Bà không hiểu nhiều về xã hội, là kiểu người nhẹ dạ dễ dàng bị đám lừa đảo dụ dỗ chuyển tiền trong vòng một nốt nhạc. Vừa nghe tin Reito bị bắt, bà đã cuống cuồng rồi, ai ngờ lại hiểu biết và có quan hệ rộng đến mức thuê được cả luật sư.

Reito sang phòng gặp. Ngồi bên kia vách ngăn nhựa trong là một người đàn ông có khuôn mặt thon gọn, đeo kính gọng đen. Mái tóc bạc khiến Reito có cảm giác đây là một người cao tuổi, nhưng cao đến ngần nào thì không đoán được. Độ bóng của vải áo vest ông mặc tỏ rõ là hàng cao cấp.

“Cậu Naoi Reito đúng không nhỉ?” Người đàn ông đứng dậy, đến gần phía Reito hơn.

“Vâng ạ…”

“Hân hạnh được gặp cậu. Đây là danh thiếp của tôi.” Nói đoạn, ông đưa danh thiếp ra. Phía dưới dòng “Luật sư” là tên họ: Iwamoto Yoshinori.

“Bà cháu nhờ bác đến ạ?” Reito hỏi.

“Ừ, cứ cho là vậy đi. Thế thì cậu sẽ đỡ hoang mang.” Iwamoto ngồi lại ghế.

“Thật ra là ai nhờ bác ạ?”

“Tôi không nói được.” Ông luật sư tóc bạc bắt tréo chân. “Tôi đã hứa với thân chủ là sẽ không tiết lộ, chính xác hơn là chưa tiết lộ.”

Reito nhíu mày, “Vì sao ạ?”

“Đấy là nguyện vọng của thân chủ, luật sư không thể làm trái. Sau này cậu sẽ biết đó là ai thôi, tạm thời tôi phải giữ bí mật.”

Reito nghĩ ngợi. Ai được nhỉ? Gương mặt những người quen biết lướt qua tâm trí anh, nhưng chẳng ai có vẻ là thân chủ của luật sư này cả.

“Thân chủ nhờ tôi chuyển lời cho cậu.” Iwamoto mở sổ. “Sẵn sàng chưa, tôi đọc nhé. ‘Gửi cậu Naoi Reito, nếu muốn được tự do, hãy phó thác hết cho luật sư Iwamoto. Cứ để ông ấy lo liệu, mọi việc sẽ suôn sẻ. Được thả ra thì nhanh chóng đến chỗ tôi. Có việc tôi muốn giao cho cậu. Nếu cậu nhận việc, tôi sẽ thanh toán toàn bộ chi phí pháp lý lần này. Kí tên: Vị khách bí mật’”. Luật sư ngẩng mặt lên khỏi sổ, “Đó là lời nhắn của thân chủ tôi.”

Reito nắm chặt hai tay trên đầu gối, “Thân chủ bác muốn giao cho cháu việc gì?”

“Tôi không biết.” Luật sư đáp gọn. “Tôi chỉ chuyển lời thôi. Cậu tính sao? Phó thác hết cho tôi chứ nhỉ? Tôi sẽ thu xếp để người ta thả cậu, đúng như thân chủ đề cập.”

Reito bối rối và phân vân. Diễn biến quá mờ ám. Danh tính bất minh của thân chủ kia đã đủ để anh khó mà đồng ý rồi, đằng này còn phải làm theo mệnh lệnh của người đó để bù vào phí tổn pháp lý nữa, quả thật có mùi nguy hiểm.

Nhưng từ chối thì thế nào? Nếu bị khởi tố, chắc chắn anh sẽ nhận phán quyết có tội, và chẳng có gì đảm bảo là được hưởng án treo. Không biết phải ngồi tù bao lâu nữa. Thân chủ kia định giao cho anh việc gì? Có dính dáng đến phạm pháp không? Nhỡ bắt anh giết người thì sao? Chạy tội ăn cắp vặt để rồi phạm tội giết người thì cũng quá dại!

“Cậu tính sao?” Luật sư hỏi. “Khẩn trương trả lời.”

“Ừm...” Reito gãi nhẹ thái dương. “Nếu cháu ủy thác thẳng cho bác bào chữa thì tốn khoảng bao nhiêu?”

Iwamoto ngẩng lên, “Ý cậu là không thông qua thân chủ mà tự thanh toán phí tổn ấy hả?”

“Vâng, cách đó cũng được chứ nhỉ?”

“Không đâu.”

“Dạ?”

“Cách đó không được đâu. Tôi cũng có quyền chọn thân chủ mà. Tôi không nhận ủy thác của những người không có khả năng chi trả.”

Ra vậy! Reito nghĩ, mình mà là luật sư thì cũng trả lời như thế thôi.

“Cậu quyết định xong chưa? Tôi bận lắm đấy.” Iwamoto giục.

“Bác có tiền xu không ạ?”

“Tiền xu?”

“Đồng 10, 100 yên hay 1 yên đều được ạ.”

Iwamoto lấy ví da trong túi áo, ngó vào ngăn đựng tiền xu, nhặt lấy đồng 100 yên. “Cậu định làm gì?”

“Nhờ bác tung lên và bắt lấy bằng hai tay, như thế này này.” Reito làm hành động tung đồng xu rồi ấp hai tay vào nhau, tay phải ở dưới.

“Ra là gieo đồng xu à?”

“Cháu thường làm thế mỗi khi phân vân.”

“Xác suất đem lại kết quả tốt khi quyết định bằng đồng xu là bao nhiêu?”

Reito nghiêng đầu, “Có lẽ là 50-50 ạ.”

Iwamoto mỉm cười, “Một số liệu nghe rất khoa học...”

“Chủ yếu là nó giúp cháu thoải mái hơn, kiểu cứ nghĩ số trời đã định là được.”

“Ra thế.”

“Nên là, mong bác giúp cháu.”

“Được thôi.” Iwamoto tung đồng xu lên rồi chụp lại bằng hai tay, tay trái ấp lên tay phải.

Kết quả là... Reito chăm chú nhìn tay luật sư, mu bàn tay mềm mại, xem chừng chưa từng phải lao động nặng nhọc. Anh nuốt nước bọt, “Mặt phải.”

Iwamoto chậm rãi nhấc tay trái lên, để lộ lòng tay phải ở dưới. Con số “100” to tướng đập vào mắt.

“Đúng là mặt phải rồi.” Reito bẻ khớp ngón tay. “Cháu quyết định, nhờ bác giúp cho.” Anh đứng dậy, cúi đầu với luật sư.

Iwamoto gật đầu, lục cặp lấy điện thoại, bấm bấm và áp vào tai, dường như gọi cho ai đó.

“A lô, Iwamoto đây ạ... Vâng, xin chào... Tôi đang trao đổi với nghi can đây. Tôi đã chuyển lời rồi. Cậu ấy chấp nhận điều kiện và ủy thác mọi việc cho tôi... Vâng, tôi hiểu.” Luật sư ngắt điện thoại và gật gù nhìn về phía Reito. “Tôi vừa báo với thân chủ là đàm phán đã thành công. Tôi sẽ vào việc ngay để cậu được thả luôn. Cậu hiểu là không thể rút lui chứ?”

“Tất nhiên rồi ạ. Đàn ông không nói hai lời.” Reito đáp.

“Tốt. Nhưng có lẽ tôi nên nói ra.” Ông đưa mặt có số 100 của đồng xu ban nãy cho Reito xem. “Bên dưới số 100 là gì?”

Reito ghé mặt lại gần vách ngăn nhựa, nhìn chăm chú. “Năm 2018 ạ.”

“Nhớ kĩ này! Ở Nhật, mặt in năm đúc tiền là mặt trái.”

Dù Reito vẫn bán tín bán nghi, nhưng quả nhiên, chẳng bao lâu thì anh được thả. Người ta trả anh điện thoại và ba lô đựng vật dụng cá nhân, bảo anh kí giấy tờ và thế là xong. Dọc đường từ phòng tạm giam ra cổng đồn, Reito có gặp vài cảnh sát nhưng không ai buồn chú ý đến anh, tất cả tỉnh bơ đến mức anh phải bối rối.

Ra tới bên ngoài, anh thấy luật sư Iwamoto tiến lại đón, “Vất vả cho cậu quá!”

“Bác siêu thật! Cháu không nghĩ là được thả nhanh thế này. Bác dùng phép gì đấy ạ?”

“Lên xe rồi tôi giải thích. Nào, đi thôi.” Iwamoto sải bước về bãi đỗ xe.

“Đi đâu ạ?”

“Cứ đi sẽ biết.”

Ở bãi đỗ có một chiếc xe to. Không rõ là xe gì, có lẽ là xe cao cấp nhập khẩu. Iwamoto chạm nhẹ là cửa mở.

“Tôi chẳng dùng phép gì hết.” Xe lăn bánh, Iwamoto lên tiếng. “Do hòa giải thành công với bên nguyên thôi.”

“Cái lão giám đốc tham lam ấy á? Không thể tin được.”

“Mấu chốt chính là tham lam mà. Cậu có ngồi tù bao nhiêu năm thì người ta cũng chẳng được lợi lộc gì, nên dễ dàng thỏa hiệp thôi.”

Reito quay sang ghế lái, “Bác trả tiền cho lão à?”

“Tất nhiên.”

“Bao nhiêu?”

“Cậu muốn biết?”

“Rất tò mò ạ.”

Luật sư hơi hất mặt, mắt nhìn thẳng ra trước, “Khi bỏ chạy khỏi hiện trường, cậu vứt cái máy lại, đúng không? Quyết định sáng suốt đó khiến cái máy gặp trục trặc, riêng tiền sửa đã phải đền cả nửa triệu yên rồi...”

“Sửa mà tốn những nửa triệu.”

“Nếu cậu vẫn muốn biết thì tôi sẽ nói tiếp.”

“Dạ thôi ạ.”

Xe chạy được chừng ba mươi phút, Iwamoto từ từ giảm tốc và lái vào sân một khách sạn cao cấp. “Nào, tới rồi.”

“Chỗ này ấy ạ?”

Iwamoto dừng xe trước sảnh chính, không tắt máy mà lấy trong túi áo vest ra một mảnh giấy. “Cậu đến phòng này. Thân chủ của tôi đang chờ cậu ở đấy.”

Reito nhận mảnh giấy, thấy dòng chữ viết tay: 2016.

“Nhiệm vụ của tôi chỉ tới đây thôi. Từ giờ trở đi cậu tự lo nhé.”

“... Vâng ạ.” Reito tháo dây an toàn, ôm ba lô bên chân lên, mở cửa bên ghế phụ lái và bước xuống.

Anh vừa thò chân trái ra thì Iwamoto lại lên tiếng.

“Hôm hòa giải, Toyoi có nói thế này. Máy đã lỗi thì có vung bao nhiêu tiền ra sửa, một ngày kia nó lại lỗi tiếp. Thằng đó cũng vậy, suy cho cùng chỉ là một sản phẩm lỗi. Rồi nó sẽ gây ra chuyện xấu xa hơn và vào tù cho mà xem.”

Reito cắn chặt môi, không biết nên đáp lại thế nào.

Iwamoto tiếp tục, “Hãy sống sao cho lời dự đoán đó không trở thành sự thật nhé.”

Reito nhìn vào mắt Iwamoto, “Phải sống thế nào bác nhỉ?”

“Có lẽ câu trả lời đang chờ cậu trong căn phòng kia đấy.” Iwamoto chỉ mảnh giấy trên tay Reito. “Và từ giờ trở đi cậu hãy quyết định bằng cách suy nghĩ kĩ càng chứ đừng dựa vào trò tung đồng xu nữa.” Ánh sáng lạnh lóe lên qua tròng kính của Iwamoto.

Reito cảm thấy lồng ngực nhoi nhói. Hít thở sâu vài lần, cuối cùng anh đáp, “Cháu sẽ nhớ kĩ ạ.”

Anh xuống xe, đóng cửa và cúi đầu thật thấp với Iwamoto. Ông gật đầu rồi lái xe rời khỏi.

Nhìn theo cho đến khi xe khuất dạng, Reito mới quay người, khoác ba lô lên vai, nắm chặt mảnh giấy và chậm rãi tiến vào khách sạn.

Đây là lần đầu Reito đặt chân vào khách sạn cao cấp. Người qua lại tiền sảnh rộng rãi này đều sang trọng. Reito vẫn mặc bộ đồ lúc bị bắt: quần jeans và áo hoodie bên ngoài áo thun, lo lắng liệu mình có bị đuổi do bốc mùi khó chịu hay bộ dạng bần hàn không.

Một nhân viên đội mũ đồng phục nhanh chóng đến gần. Reito đang chắc mẩm mình sắp bị nhắc nhở thì nhân viên nọ lên tiếng, “Quý khách nghỉ lại đây ạ? Để tôi mang hành lý giúp anh nhé!”

“Không, tôi không phải khách thuê phòng.” Reito vội phủ nhận.

“Thế ạ, tôi xin lỗi vì quá bộp chộp.” Nhân viên nở nụ cười chuyên nghiệp, cúi đầu và bước đi.

Sau đó, Reito vào thang máy trót lọt mà không bị ai gọi lại. Phòng 2016... chắc là ở tầng hai mươi. Anh nhấn nút thang máy và hít một hơi thật sâu. Không biết người khách chờ anh tại nơi xa lạ này là ai và sẽ yêu cầu anh làm gì.

Thang máy dừng tại tầng hai mươi. Reito hắng giọng, băng qua các cửa phòng hai bên hành lang. Chắc là do chất liệu sàn nhà đắt tiền nên khi bước không phát ra tiếng động.

Cuối cùng, anh đến phòng 2016. Cánh cửa nâu sẫm giống như lối vào một thế giới khác. Reito nuốt nước bọt và nhấn chuông cạnh cửa.

Vài giây sau, anh nghe thấy tiếng chốt mở đánh “cạch”, cửa từ từ hé ra. Reito nín thở.

Một phụ nữ gần bảy mươi tuổi xuất hiện, trông cao ráo so với những người cùng thế hệ. Bà mặc sơ mi trắng và áo khoác xám, tóc cắt ngắn màu hạt dẻ. Reito ngờ ngợ là đã gặp bà ở đâu rồi. Đôi mắt hơi xếch nhìn chằm chằm vào Reito một cách đầy uy lực khiến anh suýt phải lùi lại.

“Vào đi.” Người phụ nữ lên tiếng, giọng khàn nhưng nhẹ nhàng, lại thêm khóe miệng hơi cong lên khiến Reito an tâm đôi chút.

Anh ngập ngừng tiến vào thì thấy bộ sofa bọc da và bàn cà phê bóng loáng. Đây là khu vực tiếp khách. Không thấy giường đâu, có lẽ nằm sau cánh cửa kia.

“Ngồi đi.” Người phụ nữ ra hiệu về phía sofa.

Reito đặt ba lô cạnh chân và ngồi xuống. Người phụ nữ cũng ngồi xuống và lại chằm chằm nhìn anh.

“Trông thái độ này, xem chừng cháu không nhớ ra tôi là ai nhỉ.”

Quả nhiên là từng gặp nhau ư? Reito gãi đầu, “Chúng ta gặp nhau rồi ạ?”

Người phụ nữ giơ hai ngón tay, “Hai lần. Lần đầu là lúc cháu mới chào đời, lần hai là chừng mười lăm năm trước, khi cháu còn học cấp một. Đều là lúc cháu còn nhỏ nên không nhớ cũng phải thôi.”

Reito cố gắng đào bới kí ức, nhưng vô ích.

Người phụ nữ mở túi xách bên cạnh, lấy danh thiếp, “Có lẽ cháu sẽ thấy cái tên này quen quen chăng!”

Reito nhận lấy. Danh thiếp ghi: Yanagisawa Chifune, Cố vấn Tập đoàn Yanagisawa.

“Yanagisawa... Cháu chưa nghe tên này bao giờ ạ.”

“Thế à? Quả nhiên!”

“Ừm...” Reito hết nhìn người phụ nữ lại nhìn mảnh giấy. “Yanagisawa... tên bác đấy ạ?”

“Bác?” Chân mày phải của người phụ nữ nhướng lên kinh ngạc.

“Á, xin lỗi. Tên của phu nhân ạ?” Đây có lẽ là lần đầu tiên trong đời Reito dùng đến cách xưng hô trang trọng này.

Người phụ nữ khụt khịt mũi, cười gượng, “Thôi không sao, bác đi. Với tuổi của tôi thì gọi là bà còn được. Đúng đấy, tên tôi là Yanagisawa Chifune.”

“Chifune...” Reito khẽ lặp lại. Tên không phổ biến lắm nhưng hay, tao nhã hơn mấy cái tên leng keng ngày nay.

Chifune lại mở túi, lấy một phong bì đặt trước mặt Reito, “Cháu xem bên trong đi.”

“Là gì thế ạ?”

“Cứ xem thì biết.”

Reito nhặt lấy phong bì. Bên trong là một tấm ảnh cũ, chụp bốn người. Đằng sau là một người đàn ông lớn tuổi, đằng trước là cô bé có lẽ đang học cấp một, đứng giữa hai người phụ nữ. Người phụ nữ bên trái khoảng ngoài hai mươi, Reito hơi giật mình khi nhìn đến. Ánh mắt anh chuyển từ ảnh sang Chifune.

“Nhận ra chưa?” Chifune hỏi.

“Người bên trái là bác phải không ạ?”

Chifune gật đầu, “Đúng. Nhận ra rồi nhỉ.”

“Vì trông cũng không khác mấy mà.” Reito thành thật trả lời.

“Cảm ơn. Biết nịnh nữa cơ đấy.”

Reito bối rối định biện bạch, Chifune đã hỏi tiếp, “Biết người bên phải là ai chưa?”

Reito lại nhìn tấm ảnh. Người bên phải mặc kimono, hơn Chifune khá nhiều tuổi, phải tầm ba mươi mấy, là một mỹ nhân với ngũ quan rõ ràng. Sau một lúc săm soi, Reito bất giác “A!” một tiếng.

“Nhận ra rồi?”

“Bà cháu... phải không ạ?”

“Đúng vậy, là Fumi.”

“Quả nhiên.” Reito lại nhìn ảnh. “Ngạc nhiên thật, hồi xưa bà mảnh khảnh thế này cơ à!” Anh vừa tấm tắc vừa nhớ lại người bà mập mạp. Mảnh khảnh là chuyện của bốn mươi năm về trước rồi.

“Cô bé này thì sao?” Chifune hỏi.

Reito nhìn kĩ cô bé có lẽ là lớp Ba, mặc áo trắng với váy xanh lam. Tóc ngắn, đôi mắt háo thắng nhìn thẳng vào ống kính. Thần thái quen thuộc gợi nhớ một người Reito biết rất rõ.

“Mẹ cháu nhỉ.”

“Đúng, Michie. Đằng sau là ông ngoại cháu, Naoi Soichi.”

“Ồ... Ra là ông cháu.”

Khi Reito nhận biết được thế giới xung quanh, ông đã mất rồi. Chẳng ai kể với anh ông ngoại là người thế nào, thậm chí nhờ Chifune nói, anh mới biết tên ông.

“Soichi là bố tôi.”

“Dạ?” Nghe thế, Reito hỏi lại. “Ơ, thế nghĩa là sao ạ?”

“Không phải tôi nói đùa hay ví von gì đâu. Đúng là thế đấy. Soichi kết hôn với mẹ tôi và sinh ra tôi. Lúc ấy Soichi mang họ Yanagisawa vì ở rể nhà Yanagisawa. Sau khi mẹ tôi mất, Soichi ở vậy một thời gian, rồi đem lòng yêu học trò và tái hôn. Cháu có biết ông từng là giáo viên Ngữ văn cấp ba không?”

“Không ạ, đây là lần đầu cháu nghe. Ô... ra là giáo viên cấp ba...” Tuy không có ấn tượng gì về chuyện đó, nhưng sau khi nghiền ngẫm lời Chifune, Reito giật mình. “Yêu học trò và tái hôn? Học trò đó là bà cháu?”

“Đúng vậy, họ hơn kém nhau hai mươi hai tuổi.”

Reito nhìn Fumi trong ảnh, “Bà ghê gớm thật đấy.”

“Soichi đổi về họ Naoi của mình và kết hôn với Fumi.”

“Ra thế. Ơ, vậy, nghĩa là...” Reito hít sâu một hơi, chăm chú nhìn Chifune.

“Đúng thế.” Người phụ nữ cười hiền hậu, đoạn thẳng lưng ngẩng mặt lên. “Tôi là chị cùng cha khác mẹ với Michie. Vậy nên lúc trước tôi bảo gọi tôi là bác cũng được, vì suy cho cùng chúng ta là bác cháu mà.”

Vẫn hít sâu từ nãy, giờ Reito mới thở ra. Anh đặt tấm ảnh xuống bàn, thầm sắp xếp lại câu chuyện vừa nghe. “Mẹ chưa đề cập đến chuyện này bao giờ.”

Chifune thôi cười, khẽ gật đầu, “Không có gì lạ. Quan hệ của chúng tôi khác với chị em bình thường, dù gì cũng chưa từng sống chung dưới một mái nhà.”

Reito nhíu mày, “Tại sao thế ạ?”

“Chuyện dài lắm, từ từ tôi kể sau. Giờ thì, chúng ta là bác cháu, điểm này cháu rõ ràng rồi chứ? Nếu còn nghi ngờ, cháu có thể đến ủy ban phường kiểm tra hộ khẩu của mẹ và ông cháu.”

Lời lẽ vững vàng của Chifune đã đủ chứng minh không có gì khuất tất. Và đúng như bà nói, xác minh rất dễ dàng, nếu bịa đặt thì sẽ bị phát giác ngay thôi.

“Cháu hiểu rồi.” Reito đáp. “Cháu tin bác là bác của cháu, nhưng cháu vẫn thắc mắc vì sao lúc này bác mới xuất hiện?”

Chifune nhướng mày, mắt mở to như thể bất ngờ vì câu hỏi, “Vì sao ư? Còn không phải là tại cháu à?”

“Tại cháu?”

“Dì Fumi gọi cho tôi, bảo là cháu trai bị cảnh sát bắt.”

“Sao bà cháu lại gọi cho bác?”

“Vì đó là cam kết. Nếu bà con thân thích làm gì tổn hại đến thanh danh nhà Yanagisawa, mọi người phải báo cho gia chủ, tức là tôi đây. Dì Fumi chỉ làm theo cam kết thôi. Nhận tin xong, tôi đã trao đổi với người bạn từ thời đi học là luật sư Iwamoto, nhờ anh ta tìm hiểu tình hình. Sau khi điều tra, Iwamoto nhận định không khó dàn xếp. Mặt khác, tôi cũng hỏi thăm dì Fumi về hoàn cảnh của cháu, nghe chừng không phải là lối sống đáng khen gì cho cam.”

Reito cố kiềm chế để khỏi bật ra câu “Bác nhiễu sự quá”, dù sao thì người ta cũng đã giúp anh lấy lại tự do.

“Thế nên tôi nghĩ ra một cách.” Chifune tiếp tục. “Cháu nghe luật sư Iwamoto chuyển lời rồi nhỉ?”

“Vâng.” Reito khẽ gật đầu. “Luật sư nói sau khi được phóng thích, nếu cháu nghe theo mệnh lệnh của thân chủ ông thì sẽ được thanh toán hộ toàn bộ phí tổn pháp lý.”

“Cháu đã chấp nhận điều kiện và bình an vô sự rời khỏi phòng tạm giam. Tôi tin là cháu vẫn chưa đổi ý, đúng không? Tất nhiên cháu có quyền đổi ý, miễn là hoàn trả toàn bộ chi phí.”

Reito nhún vai, xòe hai tay, “Bác biết thừa cháu làm gì có tiền mà hoàn trả? Nhưng xin được nói luôn, cháu chẳng có tài cán, cũng chẳng làm nên trò trống gì hơn người.”

Chifune lãnh đạm nheo mắt, “Tôi nghe nói cháu học hết trung cấp nghề nhưng không vào đại học?”

“Không phải là không vào, mà là không vào được. Cháu cũng chẳng đủ tiền.”

“Nếu cháu thực sự muốn học tiếp thì hẳn sẽ có cách... Mà thôi! Ước mơ tương lai thì sao?”

“Ước mơ?”

“Hoặc dự định gì đấy! Cháu đã từng nghĩ mình muốn trở thành người như thế nào, sống cuộc đời ra sao chưa?”

“Dự định á?” Reito rời mắt khỏi Chifune, đưa tay gãi gáy. “Cháu không đặc biệt muốn gì ạ. Trước mắt chỉ cần không chết đói là được.”

Chifune khẽ thở phào, gật đầu như đã nắm được vấn đề, “Tôi hiểu rồi. Vậy thì phải nghe lời tôi thôi. Dù sao cũng chỉ mình cháu làm được việc này.”

“Chỉ mình cháu cơ á? Việc gì thế ạ?”

Như thể muốn nói đây là việc hệ trọng, tuyệt đối không được nghe sót một chữ, Chifune thẳng người lên, hít một hơi thật sâu và cất tiếng, “Việc tôi muốn cháu làm là, gác cây long não.”

« Lùi
Tiến »