Hôm sau, bầu trời trong xanh. Reito dậy lúc 6 giờ, ăn sáng nhẹ rồi bắt tay quét dọn khuôn viên đền thờ. Tay chổi tay xẻng, anh nhìn ra bên ngoài phòng trực và thở dài. Hôm nay sân cũng đầy lá rụng như hôm qua. Mới vào thu mà đã thế này, không biết lúc cận đông sẽ ra sao đây.
Sân không rộng lắm, nhưng quét tước cẩn thận cỡ nào thì chỉ một cơn gió là lại tứ tung lá rụng. Cảm giác tốn công vô ích lại ập đến, tuy nhiên ngay từ đầu Chifune đã nói rõ, công việc của anh vào ban ngày chủ yếu chỉ là quét dọn.
Reito đến đây ngay sau hôm được phóng thích và gặp Chifune tại phòng khách sạn sang trọng. Sau một tiếng ngồi tàu điện từ Tokyo, anh xuống một ga nhỏ mới tới lần đầu, kế tiếp lại ngồi xe buýt chừng mười phút, leo một con dốc ngang ngửa đường hiking, dốc có các bậc thang lát bằng tà vẹt. Quá kiệt sức, Reito muốn nghỉ một chút. Chifune liền mắng, “Thanh niên trai tráng mà lôi thôi quá! Thường ngày cháu quen thói lười biếng nên mới thế đấy. Ở đây không ai nghe cháu lèm bèm đâu! Chuẩn bị tinh thần đi.” Thế rồi bà đi tiếp từng bước vững vàng. Reito theo sau, rủa thầm: Bà già này!
Lên hết bậc thang thì đến một cái cổng toori cũ, qua cổng là một khoảnh đất rộng rãi bằng phẳng. Đó chính là khuôn viên đền Nguyệt Hương mà Reito hiện đang quét dọn.
“Không ai hay biết nguồn gốc của đền.” Chifune nói. “Ai xây dựng, bao giờ và tại sao... đều không thấy ghi chép. Đền nằm trên đất nhà Yanagisawa nên thuộc quản lý của dòng họ. Người điều hành trên danh nghĩa còn bận kiêm nhiệm ở đền khác, không tổ chức nghi lễ gì ở đây.”
Sâu trong khuôn viên có một ngôi miếu nhỏ nhưng không có cả hòm công đức, theo lời Chifune thì miếu chỉ để làm cảnh.
Gần miếu là một gian nhà nhỏ dùng làm phòng trực của đền. Phòng này không bán bùa, mũi tên trừ quỷ hay thậm chí quẻ bói như các đền khác. Chifune dẫn Reito vào. Giữa phòng đặt một cái bàn, sát tường kê bàn làm việc và kệ hồ sơ. Ở bên cạnh là một căn phòng kiểu Nhật khá nhỏ, có bồn rửa chén và phòng tắm. Máy điều hòa tuy cũ nhưng vẫn chạy tốt.
“Tiếng là phòng trực, thực chất là chỗ ăn ở của người coi đền.” Chifune nhìn quanh phòng. “Tiếng là coi đền, thực chất là gác cây long não ở sâu trong sân kia.”
Sau đó, Reito được dẫn sang rặng cây rậm rạp bên hông đền. Khi trông thấy cây long não lâu đời, linh vật trấn đền, anh không khỏi sững người nín lặng trước khí thế uy nghiêm của nó.
Sau 8 giờ sáng là bắt đầu lẻ tẻ người vào đền, chủ yếu là ông già bà cả sống gần đấy. Chẳng biết dốc có nối với đường chạy bộ không, nhưng dốc khá dài nên có lẽ leo lên đây là bài vận động hơi nâng cao, tốt hơn đi bộ. Thỉnh thoảng Reito bắt gặp vài người mặc quần áo thể thao đứng chắp tay thở hổn hển trước miếu.
Khách chính thức thường đến sau 10 giờ sáng. Nếu không phải cuối tuần thì mỗi giờ giỏi lắm được ba bốn người. Tất nhiên, mục đích của họ là cây long não, hầu như không ai đếm xỉa đến ngôi miếu làm cảnh, tất cả đều đi thẳng tới con đường nhỏ cây cối rậm rạp. Khác với buổi tối, ban ngày mọi người được tự do ra vào rặng cây, vì vậy phải để mắt ngăn ngừa các hành động nghịch phá. Reito vừa quét dọn khuôn viên vừa tranh thủ chạy qua chạy lại canh chừng. Những lúc ấy, thỉnh thoảng có người nhờ anh chụp ảnh hộ. Chifune đã dặn anh hãy vui vẻ đáp ứng khách. Hình như đây cũng là một phần của công việc.
“Làm ơn cho hỏi...” Gần trưa, Reito đang quét tước sân trước thì có người cất tiếng gọi. Anh ngẩng đầu lên. Một cô gái đeo kính gọng tròn màu xanh lục tiến đến gần. Cô mặc hoodie dày và quần jeans, trang phục thích hợp đi đường núi. Xa hơn một chút là hai cô gái có vẻ cùng tuổi đang đứng cạnh nhau. Reito nhận ra là mấy người đã vào đền được chừng mười phút.
“Có quy định cụ thể nào về cách thỉnh không anh?” Cô gái hỏi.
“Cách thỉnh?”
“Thỉnh cây long não ấy.” Cô gái chỉ về phía rặng cây.
“À!” Reito gật đầu. “Trong thân cây có một cái hốc, đi vòng ra sau thân cây là tìm thấy đấy. Xin mời vào, lần lượt từng người một nhé.”
“Còn cách thỉnh thì sao?”
Reito nghiêng đầu, “Ừm... hình như không có quy định cụ thể nào.”
“Thật thế ạ?” Cô gái chớp mắt.
“Mọi người làm đại thôi.”
“Làm đại?” Cô gái nhíu mày ngờ vực.
“Vâng.” Reito đáp rồi tiếp tục quét sân.
Cô gái quay về chỗ bạn mình. “Làm đại là được,” cô thông báo. “Hả, làm đại thôi á?” Bạn cô thốt lên, giọng tiu nghỉu.
Xin lỗi nhé, hình như làm các cô thất vọng rồi, nhưng không phải tại tôi đâu. Reito vừa quét vừa nhủ thầm.
Hầu như mỗi ngày đều có khách đến. “Nghe nói thỉnh cây long não thì điều ước sẽ thành hiện thực, nhưng cụ thể nên làm thế nào?” Năm người mười cách hỏi, nhưng đại thể đều thắc mắc cùng một vấn đề. Hôm trước, do hiểu nhầm hay sao mà có cô còn hỏi Reito, “Tôi muốn nhờ anh thỉnh giúp, không biết chi phí thế nào?”
Tương truyền thỉnh cây long não tại đền Nguyệt Hương thì điều ước sẽ thành hiện thực. Chifune nói là không rõ thuyết này bắt đầu từ khi nào, có lẽ sau khi được truyền miệng từ thế hệ này sang thế hệ khác tại địa phương, nó lan rộng theo sự phát triển của Internet rồi trở thành nơi linh thiêng được nhiều người biết đến. Nhờ vậy, dù đền Nguyệt Hương nằm ở nơi hẻo lánh và chẳng có điểm tham quan nổi bật nào, vẫn có rất nhiều du khách đến đây vào dịp nghỉ lễ.
“Du khách đông thì người thiếu ý thức cũng nhiều hơn, tiêu biểu là những người vẽ bậy. Có một dạo, không hiểu ai đồn rằng viết điều ước lên thân cây thì ước nguyện sẽ thành hiện thực, tôi thực sự khốn khổ, vì hễ sao nhãng là đây đó chi chít chữ. Dán giấy hay cắm biển cảnh báo đều vô dụng, cuối cùng phải thuê bảo vệ thời vụ. Viết bậy còn đỡ vì ít ra vẫn xóa được, đằng này có người định khắc chữ lên cây, may là kịp thời ngăn cản và báo cảnh sát.” Chifune nói. “Vì vậy mới cần người thường trực canh gác ở đây. Tôi nhờ một người quen đã nghỉ hưu đến trông ban ngày, ba tháng trước ông ấy xin nghỉ vì sức khỏe không đáp ứng được công việc. Sau đó tôi đành tự mình coi sóc nơi này, nhưng có tuổi rồi, trực cả ngày lẫn đêm thì đuối quá, đang định tìm người thay thế thì nghe tin cháu.”
Tóm lại, Chifune muốn bảo Reito ở đây gác cây. Anh hiểu, chỉ thắc mắc một điểm, người quen kia trông ban ngày, tại sao đến lượt Chifune lại phải trông cả ngày lẫn đêm. Chifune gật đầu ngay, như thể đang chờ câu hỏi này.
“Đó chính là mấu chốt. Trông đền chỉ là thứ yếu thôi. Việc tôi muốn giao cho cháu là nhiệm vụ ca đêm, nhiệm vụ thực sự của người gác cây long não.”
Quét dọn xong, Reito toan quay về phòng trực thì dừng bước, vì thấy một cô gái đứng cạnh cây đèn đá. Mặt nhỏ, mắt to, đích thị là người đêm qua, chiếc áo hoodie anh ngỡ màu trắng thật ra là màu hồng nhạt.
Cô đến gần Reito, mặt hơi căng thẳng, “Anh là người chịu trách nhiệm ở đây?”
Reito nghiền ngẫm cụm từ “người chịu trách nhiệm”. Anh không tự định vị bản thân như thế, nhưng quả thật anh không còn danh phận nào khác.
“Vâng, đúng thế... Có gì không?”
“Hồi đêm có một người đàn ông đến đây nhỉ?”
Có lẽ cô ta muốn nói đến Toshiaki. Nhận thấy không có gì phải giấu giếm, anh khẽ gật đầu, “Vâng.”
“Người đó làm gì ở đây?”
“Làm gì á? Ừm...” Reito nhìn về hướng góc sân rồi quay sang cô gái. “Chắc là thỉnh cây.”
Cô gái nhíu mày, “Vào giờ đó ư?”
“Hôm qua tôi nói rồi, ban đêm cũng thỉnh được, nhưng phải hẹn trước.”
“Thỉnh ban đêm và ban ngày có gì khác nhau không?”
“À…. Tôi cũng không biết nữa.”
Nếp nhăn hằn sâu xuống giữa hai chân mày cô gái, “Anh là người chịu trách nhiệm ở đây mà?”
“Đúng, nhưng tôi mới được thuê tháng trước thôi, còn đang tập sự.”
Cô gái nghi hoặc nhìn từ đầu xuống chân Reito, “Ông ấy thỉnh gì thế?”
“Ông ấy?”
“Người đàn ông đêm qua.”
“Saji Toshiaki?”
“Đúng vậy.” Cô gái cau có gật đầu.
“Tôi chịu thôi. Thỉnh gì là tự do của người ta.” Reito trả lời rồi nhìn cô chằm chằm. “Mà cô là ai? Người quen của bác Toshiaki?”
Cô gái nhìn lảng đi, hít một hơi thật sâu, dường như đang suy nghĩ xem có trên trả lời không.
Trực giác mách bảo Reito chuyện này có vẻ phiền phức, không nên dính vào thì hơn. Anh gật đầu chào rồi toan rời đi thì cô lên tiếng, “Tôi là con gái ông ấy. Con gái của Saji Toshiaki.”
Reito chớp mắt, nhìn kĩ mặt cô gái. Cô thẳng thắn đáp trả ánh mắt anh. Tuy hơi cau có, nhưng xinh.
“Trông không giống lắm.” Reito nói thẳng.
Cô gái lục túi quần lấy ví, rút ra một cái thẻ, lại gần chìa cho Reito xem, “Mời kiểm tra.”
Đó là một tấm thẻ hội viên, bên trên có chữ “Saji Yumi”.
“Saji Yumi là cô?”
“Đúng.” Cô gái gật đầu. “Giờ anh tin chưa?”
“Coi như tin.”
“Vậy cho tôi biết, bố tôi làm gì ở đây?”
“Thỉnh. Tôi nói bao nhiêu lần rồi.” Reito nhăn nhó, bắt đầu mệt mỏi vì phải cố giữ thái độ lịch sự.
“Nhưng thỉnh gì mới được chứ?”
“Ai biết được. Tôi chỉ lo khâu chuẩn bị thôi, không đả động đến nội dung thỉnh. Muốn biết thì đi mà hỏi thẳng bố cô.”
Cô gái tự xưng Saji Yumi toan đáp trả, nghĩ sao lại cắn chặt môi vẻ nín nhịn rồi đột ngột quay phắt người bỏ đi, bóng dáng mảnh khảnh như ném lại lời phản bác “Tôi mà hỏi được thì cần gì đến anh”.