Người Gác Cây Long Não

Lượt đọc: 3025 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4

Boong... Chuông lại kêu vang vào tầm giờ giống hôm qua. Nhìn thấy đúng là Toshiaki đang đứng chờ bên ngoài, Reito bèn ra khỏi phòng trực.

“Trăng tròn đẹp thật nhỉ.” Toshiaki ngắm nhìn vòm không.

Reito cũng ngẩng nhìn, ánh trăng vằng vặc dường như sáng hơn mọi lần. Anh đáp, “Vâng.”

“Tôi linh cảm có chuyện tốt đây.” Nụ cười hiện lên gương mặt lãnh đạm của Toshiaki.

“Vậy thì tốt quá ạ.”

Không biết Yumi đã chất vấn này nọ chưa? Reito muốn hỏi thăm, lại không biết mở lời thế nào nên đành im lặng.

“Hửm? Cậu sao thế?” Toshiaki ngờ vực lên tiếng.

“Không có gì ạ.” Reito lắc đầu rồi chìa túi giấy ra, bên trong đựng một lượng nến đủ cháy khoảng hai tiếng. “Mọi thứ chuẩn bị xong rồi đây ạ. Mong rằng cây long não sẽ nghe được lời thỉnh nguyện của bác.”

Toshiaki cảm ơn, nhận túi giấy và tiến về lối vào nơi thỉnh.

Tiễn Toshiaki xong, Reito quay lại phòng trực. Bình thường anh sẽ ở ngoài đợi khách, nhưng hôm nay có dự tính khác nên cần lưu lại bên trong. Reito tắt đèn rồi nhìn qua khe rèm thám thính tình hình.

Chẳng mấy chốc, sự việc diễn ra đúng như anh dự đoán. Khuôn viên đền chỉ được chiếu sáng ở mức tối thiểu nên các góc tối om om. Reito ngó lom lom, mãi mới nhận ra bóng người đang di chuyển mà bình thường nhìn lướt qua có lẽ sẽ bỏ sót.

Reito mở cửa phòng trực bước ra, cầm theo đèn pin nhưng tất nhiên chưa bật.

Bóng người tiến đến lối vào nơi thỉnh. Reito rón rén bám theo. Tuy mới nhận việc chưa đầy một tháng, nhưng do sinh hoạt ở đây hằng ngày nên anh nắm rõ địa hình, dù tối vẫn di chuyển thoải mái. Chẳng mấy chốc, anh đã đến sau lưng kẻ đột nhập.

Reito thầm nghĩ không biết nên lên tiếng vào lúc nào. Với cương vị người canh gác, đáng lẽ anh phải gọi lại và ngăn người ta đi vào ngay từ đầu. Thế nhưng anh lại muốn xem việc này sẽ dẫn đến đâu. Rốt cuộc người ta định làm gì?

Cuối cùng, kẻ đột nhập băng qua rặng cây và đến chỗ cây long não. Không còn tán cây cản ánh trăng, diện mạo kẻ đột nhập hiện lên rõ ràng. Đúng như Reito đoán, đó chính là Saji Yumi. Đêm nay cô khoác áo màu đen, có lẽ để dễ bề hòa vào cảnh vật xung quanh.

Yumi đi vòng qua bên trái cây long não. Tuy có trăng nhưng mặt đất vẫn rất tối, phải bước thận trọng. Reito hiện đang cách cô chưa đầy ba bước chân, vậy mà cô chẳng hề hay biết, có lẽ vì không còn tâm trí để ý sau lưng.

Reito đang cân nhắc xem nên đánh động vào lúc nào thì Yumi thình lình vấp phải rễ cây, loạng choạng ngã ngửa ra. Reito chạy vội đến đỡ cô bằng hai tay. Yumi run rẩy ngoái đầu, khuôn mặt dưới trăng mờ nhăn lại vì cả sợ hãi lẫn bất ngờ. Có lẽ do quá sốc, cô không hét nổi.

Reito đặt một ngón tay lên môi rồi nhìn về phía cây long não.

Ánh nến hắt ra từ hốc cây. Xem chừng Toshiaki không để ý và cũng không có biểu hiện gì là sẽ ra đây xem xét.

Sau khi đỡ Yumi đứng thẳng dậy, Reito khẽ lắc đầu với cô, ra dấu về phía con đường họ đi qua để tới đây, ngụ ý “Mau quay lại thôi”. Yumi hiểu ý Reito nhưng không sẵn lòng nghe theo. Cô chắp hai tay như thể cầu xin anh bỏ qua cho lần này.

Reito lưỡng lự. Nửa đêm nửa hôm bám theo bố đến đây thì ắt là có lý do. Xem vẻ cô không muốn phá ngang Toshiaki mà chỉ muốn nhìn lén xem ông đang làm gì. Vậy thì ngó lơ một lần cũng được. Chỉ ngại Toshiaki phát hiện thôi. Ông mắng chểnh mảng thì còn đỡ, chẳng may ông mách lại với Chifune thì rắc rối to.

Reito đang do dự, thình lình...

Hứm... hưm... hừm... hứm... Một âm điệu kì lạ phát ra từ cây long não.

Reito và Yumi nhìn nhau. Yumi lộ vẻ ngạc nhiên cao độ, đôi mắt mở to chớp lia lịa.

Hai người đang đứng chôn chân thì một tràng hưm... hưm... lại vang ra. Rõ ràng là giọng Toshiaki. Nghe không giống tụng kinh, thậm chí còn trầm bổng như hát. Chẳng lẽ ông phổ nhạc văn thỉnh? Quả là khó tưởng tượng một người có khuôn mặt lãnh đạm như Toshiaki lại ngân nga hát.

Yumi buông hai tay đang chấp xuống, quay về phía cây long não. Nhận ra cô định đến gần, Reito tóm lấy cánh tay cô. Yumi giơ tay còn lại ra trước mặt làm động tác cầu xin, dùng ngón cái và ngón trỏ tạo thành khoảng cách cỡ hai phân, ngụ ý chỉ một lát thôi.

Hứm... hưm... hưm... hưm... hừm... Giai điệu kì quặc lại cất lên, chịu không nhận ra là bài gì.

Reito buông tay Yumi.

Hiểu rằng đã được phép, cô gái mon men lại gần hốc cây. Reito theo sau, thầm mong cô đừng gây ra động tĩnh gì khác lạ. Tinh thần trách nhiệm của người canh gác trong anh đã bị lòng hiếu kì lấn át.

Yumi đứng ở lối vào hốc cây, lén lút quan sát bên trong. Reito đứng đằng sau, rướn cổ ngó theo. Vì ngược sáng nên họ không nhìn rõ Toshiaki. Tay ông đang cầm thứ gì đó, không thể nhận ra vì nến quá mờ, chỉ biết thứ đó không phải điện thoại, vì không phát sáng.

Hừm... hứm... hưm... hừm... hừm... Ngân nga xong, Toshiaki sốt ruột xoay cổ gãi đầu. Bóng lưng nhấp nhô cho thấy ông đang thở dài thườn thượt.

Reito gõ nhẹ vào vai Yumi, ra hiệu xem đến đây là đủ rồi. Hiểu ý anh, Yumi rời khỏi cây long não.

Reito rọi đèn pin theo đường đi, họ cùng quay ra. Không ai nói năng gì.

Về đến sân đền, Reito hỏi, “Cô hài lòng rồi chứ?”

Yumi lộ vẻ bất mãn, lắc đầu quầy quậy, “Không hề. Vừa nãy là gì? Tôi không hiểu. Thỉnh ban đêm thì phải làm như vậy sao?”

“Tôi cũng không hiểu. Đây là lần đầu tiên tôi xem người ta thỉnh.”

“Trò ngân nga bằng mũi ấy là gì thế, kinh quá đi mất.”

“Đã bảo là tôi cũng không hiểu. Mà quan trọng hơn, cô làm sao thế? Tôi đã nói là buổi tối không được tự tiện vào đây rồi cơ mà.”

Yumi đảo mắt lườm sang, “Chính mình cũng đi nhìn lén mà còn nói ai.”

“Đó là vì…” Reito tức lắm mà không phản bác được, đành hắng giọng, “Trước hết kể tôi nghe sự tình xem nào.”

“Nếu tôi kể anh sẽ giúp tôi chứ?”

“Tùy vào nội dung câu chuyện.”

“Chuyện hơi dài đó.”

“Thế à, hẳn là vậy rồi.” Reito hất cằm về phía phòng trực. “Ở đây lạnh lắm, cô vào đi. Vừa uống ca cao vừa kể.”

“A, tôi thích ca cao lắm.” Yumi vui vẻ vỗ tay. Reito chợt nhận ra giọng điệu cô đã thân thiết hơn.

“A... ngon quá. Ấm thật đấy.” Sau khi uống một ngụm, Yumi cầm quai cốc bằng tay phải, tay trái bọc lấy thân cốc để sưởi ấm. Cô bắt đầu kể.

Nhà Saji cách nơi này khoảng ba mươi phút lái xe. Toshiaki kế thừa công ty thầu xây dựng của cha, Yumi không chắc nhà mình có thể coi là giàu có không, nhưng con một như cô từ bé tới giờ chưa từng phải lo nghĩ về tiền nong. Tuy nhiên nhà Saji lại có những trăn trở khác. Ví như việc chăm nom bà nội sống chung nhà khiến gia đình kiệt quệ về cả thể chất lẫn tinh thần.

“Bà chỉ nằm một chỗ thì còn đỡ, đằng này bà vẫn sung sức, nhưng lại rối loạn nhận thức. Cho bà ăn rất vất vả, hễ uống thuốc là nôn ra, lại hay tự ý rút ống truyền dịch nên không thể rời mắt khỏi bà một giây nào. Tôi cũng gắng giúp một tay, nhưng người mệt mỏi nhất vẫn là mẹ. Lúc nào trông mẹ cũng rệu rã.”

Cuối cùng, sự gian khổ ấy đã kết thúc vào mùa xuân năm nay. Bà trở bệnh nặng, không đi lại được, nhờ vậy đã có cơ sở điều dưỡng tiếp nhận. Thỉnh thoảng Yumi ghé thăm, bà rối loạn nhận thức nặng đến mức hầu như không nhận ra cháu gái. Có lẽ thời gian chia ly không còn xa nữa.

“Thú thật, tôi thấy nhẹ nhõm. Gia đình trở về nếp sống khi xưa. Mẹ có nhiều thời gian hơn cho bản thân, tôi có thể đi làm thêm mà không bồn chồn lo về. Tình trạng ấy kéo dài một thời gian...” Nói đến đây, Yumi hạ giọng, “Cho đến khi bất ổn xuất hiện.” Bắt nguồn từ hành vi đáng ngờ của bố cô. “Bắt đầu từ ba tháng trước, tôi thấy bố cư xử rất lạ lùng.”

“Lạ lùng?” Reito đặt cái cốc đang đưa lên miệng xuống bàn.

“Tôi nghe bác Yamada, một nhân viên lâu năm ở công ty chúng tôi kể rằng, gần đây bố hay ra ngoài không rõ lý do, không ai xác định được là đi đâu. Trong công ty, mọi người ra ngoài đều ghi nơi đến lên bảng. Có lần không liên lạc được với bố, công ty đã gọi sang địa điểm bố ghi, và nhận được hồi đáp là không thấy bố đến. Khi mọi người hỏi, bố bảo có việc đột xuất nên đổi kế hoạch. Mấy lần rồi. Bác Yamada nhẩm tính cứ hai tuần một lần bố lại hành động như thế.”

“Lạ đấy. Mẹ cô có biết không?”

“Chắc là không, vì tôi và bác Yamada không kể.”

“Sao bác Yamada lại kể cho cô?”

“Tôi không rõ. Chắc bác chỉ muốn kể với ai đó.”

Reito gật đầu. Anh hiểu cảm giác của bác Yamada.

“Cô đã làm gì? Có thuê thám tử chưa?”

Reito nửa đùa nửa thật, vậy mà Yumi lại nghiêm túc gật đầu, “Tôi cũng muốn thuê nhưng không đủ tiền nên đành tự điều tra. Trường đang nghỉ hè nên tôi khá rảnh.”

Thì ra Yumi là sinh viên đại học.

“Cô điều tra như thế nào?”

“Đầu tiên, tôi giấu bộ định vị GPS vào ô tô nhà mình.”

“Bộ phát tín hiệu?” Reito trợn mắt. “Chuyên nghiệp đấy.”

Anh biết hiện nay GPS thường được các gia đình dùng để giám sát con cái hoặc trông nom người già. Nhưng đây là lần đầu anh trực tiếp nghe trải nghiệm của một người dùng.

“Vì tôi nghiêm túc với vụ này mà.”

Yumi nói, cô chọn loại báo địa điểm theo thời gian thực đến điện thoại, tùy điều kiện mà sai số nhiều nhất khoảng 50 mét.

“Máy tiện quá nhỉ. Mà sao lại gắn vào xe?”

“Nhà tôi cạnh công ty, dùng chung bãi đỗ xe. Bác Yamada nói là, khi ra ngoài một cách bí hiểm thì bố sẽ đi xe nhà chứ không phải xe công ty. Vậy nên gắn máy định vị vào xe sẽ biết được đại khái bố đi đâu. Một lần sạc pin dùng cả ngày.”

“Ra vậy. Thế cô biết bố đi đâu chưa?”

Yumi đặt cốc lên bàn, giơ tay làm dấu hiệu chiến thắng, “Tôi cài máy định vị xong, ngay trong thứ Sáu tuần đó, bố lại ‘ra ngoài’. Lấy xe nhà đi trong giờ làm, đúng như bác Yamada kể. Tôi rà theo thì thấy bố đậu xe ở một bãi đỗ thanh toán tự động bằng tiền xu gần ga Kichijoji. Hơn một giờ sau, bố lái xe ra khỏi bãi và về thẳng công ty.”

“Vậy, vấn đề là sau khi đậu xe gần ga, bố cô đi đâu.”

“Đúng!” Yumi chỉ tay vào Reito vẻ đồng tình. “Thật ra cài máy định vị vào quần áo của bố là tốt nhất, nhưng sẽ lộ ngay, chỉ còn cách bám đuôi thôi. Tính đi tính lại, tôi quyết định đến bãi đỗ xe trước bố, rình chờ ở một quán cà phê gần ga Kichijoji.”

“Rình chờ? Mỗi ngày?”

“Mỗi ngày thì hơi khó. Tôi chỉ đến vào thứ Năm và thứ Sáu hằng tuần. Không hiểu sao tôi cứ có cảm giác là bố sẽ hành động vào một trong hai ngày ấy.”

Có lẽ là một loại linh cảm của phụ nữ.

“Kết quả thế nào?”

“Lần đầu là vào thứ Sáu tuần thứ hai sau khi tôi gắn máy định vị. Hôm ấy tôi cứ nghĩ là hụt rồi, nhưng xem điện thoại thì thấy bố đã hành động.” Yumi kể lại sự việc với đôi mắt linh lợi ngời sáng.

Từ nhà Saji đến ga Kichijoji mất khoảng nửa tiếng lái xe, và từ quán cà phê Yumi ngồi chờ đến bãi đỗ xe là chừng mười phút đi bộ. Yumi xem điện thoại, khi thấy rõ ràng là Toshiaki di chuyển về phía ga Kichijoji thì cô ra khỏi quán. Giữa đường cô đeo khẩu trang và đội mũ cát két kéo xuống thật thấp để ngụy trang.

Yumi núp trong bóng đổ giữa các tòa nhà để theo dõi bãi đỗ xe, chẳng mấy chốc ô tô của Toshiaki xuất hiện. Nhìn ông quen thuộc lái xe qua barrier, cô thầm nghĩ, quả là thông tỏ hết đường đi lối lại rồi.

Toshiaki xuống xe và bước đi không chút do dự, cho thấy đã biết rõ điểm đến.

Vài phút sau, ông đi vào một chung cư còn mới, màu kem, cao khoảng năm tầng. Toshiaki nhấn chuông, thông báo qua hộp thoại nội bộ, cửa liền tự động mở. Yumi vào quán nước gần đó, lấy điện thoại tra cứu về chung cư màu kem. Theo trang web bất động sản, chung cư này chủ yếu là các căn hộ một phòng ngủ, diện tích hơn 40 m, xây gần năm năm trước, cách ga vài phút đi bộ, tiền thuê mỗi tháng tầm 150 nghìn yên [*] .

Khoảng một tiếng sau, Yumi rời khỏi quán nước, đến gần chung cư để quan sát cửa ra vào. Theo lời Yamada và theo kinh nghiệm từ các lần Toshiaki ra ngoài trước đây, có lẽ ông sắp ra rồi. Nếu thuận lợi thì sẽ thấy mặt người ông đến gặp cũng nên.

Đúng như dự đoán, không bao lâu sau Toshiaki bước ra, nhưng người kia không đi theo. Yumi thấy bố mình khá phấn khởi.

“Quá đáng nghi!” Nghe xong, Reito búng tay. “Bồ nhí chắc luôn! Bác ấy bao gái bên ngoài. Đang giờ làm mà đi hẹn hò, táo gan thật!”

“Thôi đi! Làm như phát hiện được điều gì lớn lao lắm vậy!” Yumi nhíu mày vẻ phản đối. “Thoạt tiên tôi cũng nghĩ như anh. Bố đến chung cư vào thứ Năm hoặc thứ Sáu, đều là những ngày mẹ đi vắng. Thứ Năm mẹ học yoga, thứ Sáu mẹ học cắm hoa. Bố chọn hai ngày đó chắc là để mẹ khỏi phát hiện bố dùng xe nhà.”

“Thế à? Mà... học yoga với cắm hoa, bác gái sinh hoạt tao nhã ghê nhỉ!”

“Mẹ tôi đã quần quật chăm bà cả một thời gian dài rồi, bây giờ sống thoải mái đôi chút thì có sao.”

“Ừ, không sao. Mà... rõ ràng quá rồi nhỉ!? Nói ra thì ngại, nhưng bố cô ngoại tình. Không thể nghĩ ra lý do nào khác.”

“Khả năng này đúng là cao nhất. Vì thế tôi chưa thể kể với mẹ. Trước khi mẹ phát hiện ra, tôi sẽ thu thập chứng cứ và đối chất với bố, buộc bố chia tay mụ bồ nhí đó.”

Nghe lời tuyên bố hùng hồn, Reito bất giác mở to mắt. Chỉ trông gương mặt nhỏ nhắn và vóc người mỏng manh này thì khó mà tưởng tượng cô có thể phát ngôn mạnh mẽ đến vậy.

Yumi cầm cốc ca cao lên uống một ngụm rồi quay sang nhìn Reito, “Lạ một nỗi là bố không giữ chìa dự phòng của căn hộ.”

“Chìa dự phòng?”

“Bố phải bấm chuông nhờ người ta mở cửa cho, nghĩa là bố không giữ chìa dự phòng còn gì. Bồ bịch thế này hơi lạ.”

“Ừm... Có thể quan hệ hai người chưa khăng khít đến mức đưa chìa.”

Yumi đặt cốc xuống bàn, phì cười, “Gì chứ? Không đời nào.”

“Tại sao?”

“Bao gái thì ai trả tiền nhà? Tất nhiên là người đàn ông rồi. Trả tiền mà lại không cầm chìa sao?”

“Chắc gì bố cô trả tiền nhà.”

Yumi lắc đầu nhìn lên trần, rồi lại nhìn Reito, gay gắt phản bác, “Dứt khoát là bố trả, có khi còn trả cả chi phí sinh hoạt. Không thì ai thèm cặp với một ông già làm gì.”

Toan cãi, nhỡ họ chân thành yêu nhau thì sao, nhưng lại cảm thấy nói ra sẽ bị cười vào mặt, Reito đành nước đôi, “Ừm, chắc vậy. Bố cô không dám cầm chìa dự phòng đi lung tung, là do sợ cô hoặc mẹ cô phát hiện.”

“Cuối cùng cũng nói một câu nghe được.” Yumi thở hắt ra. “Có khả năng đó, nhưng đàn ông ngoại tình thường có tính chiếm hữu cao và đa nghi, nên sẽ muốn cầm chìa để phòng ngừa bồ nhí ngoại tình.”

Đó là định kiến của cô thôi... Reito tự nhủ, nhưng cũng cảm thấy hơi hợp lý, “Tức là, cô cho rằng người mà bố cô đang gặp gỡ không phải bồ nhí của ông?”

“Tôi không dám chắc. Theo lẽ thường, khả năng ngoại tình là cao nhất, nhưng như tôi vừa nói, chi tiết chìa dự phòng khiến tôi cảm thấy không khớp.”

“Không phải bồ nhí thì là ai nhỉ?”

“Vì vậy tôi mới tiếp tục điều tra đây. À, tôi còn phát hiện ra một biểu hiện đáng ngờ khác của bố. Bố ăn uống xã giao buổi tối nhiều, thường về đến nhà là đã say khướt, tất nhiên bố sẽ không tự lái xe. Nhưng gần đây, mỗi tháng bố đều lái xe ra ngoài khoảng một hai lần vào buổi tối, lúc về cũng không có mùi rượu. Bố bảo là đi ăn với đối tác ghét nhậu nhẹt, không nói rõ đối tác đó là ai. Thấy lạ nên tôi dùng GPS theo dõi. Anh nghĩ bố đi đâu? Bố đến tiệm mì và rạp chiếu phim.”

“Cái gì? Đi ăn mì lót dạ, sau đó đi xem phim một mình?”

“Không, chưa hết. Khoảng 9 rưỡi bố rời rạp chiếu phim, đi đến một nơi chẳng ai ngờ.”

Reito đã hiểu ý cô. Anh chỉ tay xuống đất, “Đây chứ gì? Ngôi đền vắng tanh như chùa bà đanh, nơi có cây long não khổng lồ?”

Yumi gật mạnh đầu, “Tôi nghĩ ăn mì và xem phim chỉ để giết thời gian thôi, vì nếu khuya khoắt quá bố mới ra khỏi nhà thì mẹ và tôi sẽ nghi ngờ. Tôi tra trên mạng và được biết, một số người mê tín thái quá cho rằng đền Nguyệt Hương, nói đúng hơn là cây long não của đền cực kì linh thiêng, thỉnh trong ruột cây thì điều ước sẽ thành hiện thực... Tôi không hiểu vì sao bố lại đến một nơi như thế. Bố chẳng phải người sùng đạo, lại còn cất công đi ban đêm.”

“Cô bám theo đến đây là để tìm hiểu xem bố mình thỉnh gì?”

“Đúng.” Yumi gật đầu. “Giờ anh hiểu tâm trạng của kẻ bám đuôi và nhìn trộm này rồi chứ?”

“Nghe cô kể, đại khái tôi đã hiểu phần nào.”

“Nhưng vẫn chưa làm sáng tỏ được gì. Cái kiểu ngân nga ghê rợn đó là sao?”

Reito nhún vai, “Tôi cũng không biết. Ban nãy bảo rồi, tôi mới vào làm cách đây không lâu. Đợi một chút.”

Nói đoạn, Reito lấy một tập hồ sơ từ trên kệ cạnh tường. Đây là lịch thỉnh buổi tối, có ghi tên người hẹn, giờ đón khách và giờ thỉnh của họ.

“Theo ghi chép này, bố cô đến đây thỉnh khoảng nửa năm rồi, mỗi tháng một lần, hoặc mỗi tháng hai lần liên tiếp như hôm qua và hôm nay.”

“Nửa năm trước là khoảng thời gian bà tôi vào viện dưỡng lão. Liệu có liên quan gì không nhỉ?” Yumi khoanh tay nhìn quanh phòng rồi hỏi, “Này, thỉnh cây long não thì ước mong sẽ thành sự thật... Đây chỉ là mê tín, đúng không?”

Reito lưỡng lự. Thật lòng anh cũng nghĩ như thế, nhưng với tư cách người quản lý đền, anh không tiện nói thẳng ra. “Sao, anh trả lời đi chứ!” Yumi nài.

“Ừm.” Reito cất hồ sơ lên kệ, gãi gáy, “Tôi tìm hiểu trên mạng, thấy có người chia sẻ rằng sau khi thỉnh cây long não thì đã thi đỗ vào trường mong ước hoặc đã khỏi bệnh.”

“Tôi biết, nhưng nói thật, chẳng phải là nhờ người ta chăm chỉ học tập, hoặc là số phận may mắn sao? Chẳng qua chia sẻ như vậy thì chán phèo nên họ thêm thắt yếu tố tâm linh vào. Anh nghĩ thế nào?”

“Có thể thế. Tôi cũng không rõ.”

Dường như không hài lòng với câu trả lời của Reito, Yumi trề môi, “Vậy cho tôi biết điều này. Tại sao ban ngày thỉnh thoải mái, còn ban đêm phải đặt trước, và người khác không được bén mảng lại gần?”

“Tại vì... đó là quy định.”

Yumi lắc đầu cáu kỉnh, “Ý tôi là... tại sao lại có quy định như thế? Hay tại thỉnh ban đêm thì mới linh nghiệm, điều ước mới trở thành sự thật?” Cô hỏi dồn.

“Không biết. Tôi nói bao nhiêu lần rồi? Tôi mới vào làm thôi. Nhưng nghe nói ban đêm mới là lúc thỉnh chính thức.”

“Quả nhiên. Bố biết điều đó nên mới tới đây vào giờ này. Nhưng bố thỉnh điều gì nhỉ? Còn ngân nga nữa...” Câu hỏi của Yumi nửa chừng biến thành lời độc thoại.

“Hồi sáng tôi bảo rồi, cô hỏi thẳng bố cô là nhanh nhất.”

Yumi thở dài như muốn nói anh-chẳng-hiểu-gì-cả, “Hỏi mà bố thẳng thắn trả lời ngay thì tôi đã chẳng phải lén lút thế này. Chắc chắn bố muốn giấu giếm mẹ con tôi chuyện gì đây. Gặng hỏi không khéo, không những bố sẽ nói dối mà còn đề cao cảnh giác nữa.”

Reito ậm ừ đồng tình. Nhìn đồng hồ, anh giật nảy mình. Muộn thế này rồi ư? Toshiaki sắp đi ra rồi.

Nghe anh nhắc, Yumi miễn cưỡng đứng lên, “Tôi đã kể bao nhiêu như thế, anh sẽ giúp tôi chứ?”

“Giúp thì giúp, nhưng giúp thế nào? Tôi nói trước, tôi không được phép hỏi nội dung điều ước đâu.”

Yumi nhíu mày cụp mắt, “Hiện giờ chưa biết. Để tôi suy nghĩ đã.”

“Được.”

“Tôi hỏi thêm một chuyện được không?” Yumi giơ một ngón tay lên.

“Chuyện gì?”

“Sao lại gọi là thỉnh nhỉ? Nếu cầu xin điều mình mong ước thì phải nói là cầu chứ.”

“Ai mà biết.” Reito xoay cổ. “Thỉnh hay cầu có khác nhau mấy đâu, nói sao mà chẳng được. Ở đây người ta dùng chữ thỉnh, tôi cũng chỉ bắt chước thôi.”

“Hừm... Thế à!” Yumi vẫn thắc mắc nhưng không đào sâu thêm.

Sau khi cho nhau số điện thoại, cả hai ra khỏi phòng trực. Yumi dùng xe tải nhẹ của công ty đến đây. Cô rời đền được vài phút thì Toshiaki xuất hiện ở rặng cây.

“Bác xong rồi ạ?” Reito cúi đầu. “Mọi việc ổn chứ ạ?”

“Ừ, cũng tạm.” Toshiaki nở nụ cười mãn nguyện.

Tuy rất muốn biết giai điệu lúc nãy là gì, nhưng Reito không hỏi. Chỉ riêng việc đến gần cây long não khi người ta đang thỉnh thôi đã là cấm kị rồi.

“Tôi đặt lịch cho tháng sau luôn.”

“Vâng, cháu sẽ chuẩn bị ạ.”

Toshiaki nói chúc ngủ ngon và rời đi. Nhìn theo bóng dáng ông, anh lại nhớ đến giai điệu khi nãy. Không hiểu sao nó cứ văng vẳng bên tai. Yumi bảo ghê, Reito lại thấy cũng không tệ.

« Lùi
Tiến »