Người Gác Cây Long Não

Lượt đọc: 3026 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5

Sáng hôm sau, Reito xem điện thoại thì thấy email của bà ngoại. Bà gửi từ đêm qua nhưng anh không nhận ra, dạo này nhiều thư rác quá nên anh ít khi kiểm tra hộp thư. Tuy rất muốn bà đổi sang liên lạc bằng các mạng xã hội khác, nhưng bà đã gần 80 tuổi, gửi được email cũng tốt lắm rồi.

Nội dung email như sau:

Cháu sao rồi, dạo này khỏe không?

Đã thân với Chifune chưa? Lâu rồi không liên lạc nên bà gửi mail.

Có gì khó khăn cứ nói với bà nhé.

Tuy ngắn ngủn nhưng đây là email bà đã cố gắng bấm từng chữ một với đôi mắt già nua. Reito suy nghĩ một chút rồi trả lời.

Cháu chào bà, cháu đọc email rồi.

Cháu không gặp khó khăn gì, đang sống bình thường thôi.

Cháu đã quen hơn với bác Chifune rồi ạ. Bà nhớ giữ gìn sức khỏe.

Reito

Gửi email đi xong, Reito cất điện thoại vào túi áo tràng, lấy chổi rồi ra khỏi phòng trực như thường lệ. Một ngày mới lại bắt đầu bằng việc dọn lá rụng ngoài sân. Anh vừa quét vừa nghĩ đến bà ngoại. Thấy anh thế này có lẽ bà bất ngờ lắm.

Lần gần nhất Reito gặp bà chính là buổi tối cùng hôm rời đồn cảnh sát. Sau khi nói chuyện với Chifune ở khách sạn, anh gọi cho Fumi. Bà mừng quýnh vì anh được thả, bảo là muốn gặp anh ngay. Thế là anh về thăm bà.

Fumi sống trong một ngôi nhà gỗ năm mươi năm tuổi ở quận Edogawa. Ngôi nhà là một trong số tài sản ít ỏi mà ông ngoại để lại, chính Reito cũng sống ở đó cho đến khi tốt nghiệp trung cấp nghề.

Fumi kể rằng Reito không nói rõ tiền căn hậu quả việc bị bắt, làm bà cuống cà kê, chỉ còn nước báo cho Chifune biết. Tuy Chifune nói hành động của Fumi là tuân theo cam kết với nhà Yanagisawa (nếu bà con thân thích làm gì tổn hại đến thanh danh nhà Yanagisawa, mọi người phải báo cho gia chủ), nhưng thực tế cam kết không nằm trong tâm trí Fumi lúc ấy, bà quá hoảng loạn và chẳng còn biết bấu víu vào ai ngoài Chifune.

“Cháu không hề biết mình có một người bác như thế.” Reito nói.

“Hai bác cháu từng gặp nhau rồi, trong đám tang Michie, nhưng bấy giờ bà không giới thiệu rõ.” Fumi lộ vẻ áy náy.

“Tại sao ạ?”

“Tại...” Fumi thoáng ấp úng, “Chuyện kể ra thì dài. Vốn dĩ Chifune khác họ với chúng ta mà. Cháu hẳn đã nghe kể ông bỏ nhà Yanagisawa và cưới bà, còn Chifune vẫn ở lại bên ấy. Từ lúc đó duyên phận chúng ta đã rẽ hướng rồi. Tuy vẫn gặp nhau vào các dịp quan trọng, nhưng đôi bên không thể coi như một gia đình được nữa. Chifune và Michie cách nhau những hai mươi tuổi, đúng ra là chị em nhưng lại không thực sự là chị em.”

Reito kể rằng Chifune muốn giao cho anh một nhiệm vụ kì lạ. Fumi ngạc nhiên vì chưa nghe cụm từ “người gác cây long não” bao giờ.

“Bà báo với Chifune là cháu bị bắt. Hai ngày sau bên ấy liên lạc lại, nói rằng họ đã tìm hiểu sự việc và cho biết để họ xử lý thì cháu sẽ không bị bỏ tù. Bà liền đồng ý. Đổi lại, Chifune muốn giữ cháu một thời gian. Cô ấy hỏi bà có đồng ý không, cũng nói rõ sẽ hỏi ý cháu. Bà thắc mắc thế nghĩa là sao, nhưng Chifune cương quyết đáp hiện giờ chưa thể nói được, và đảm bảo sẽ không xử tệ với cháu. Thế nên bà đồng ý, tuy cứ lo không biết Chifune định bắt cháu làm gì... Ra là gác cây long não... Không biết đó là công việc như thế nào nhỉ.”

Sau buổi trò chuyện ấy, Reito được Chifune dẫn đến đây. Buổi tối, anh gọi điện cho Fumi và thuật lại tình hình.

“Gác cây long não ở đền thờ à? Sao Chifune lại giao cho cháu việc này nhỉ?” Fumi lấy làm lạ.

“Cháu cũng không biết. Tóm lại, bảo sao làm vậy.”

Reito nghe tiếng thở dài ở đầu dây bên kia, “Cũng đúng. Chifune nhất quyết nhờ cháu việc này thì hẳn là có ý nghĩa gì đấy. Nhớ nghe lời nhé.”

“Cháu biết mà.” Reito trả lời rồi gác máy. Đó là lần gần nhất hai bà cháu nói chuyện với nhau, về sau thì chỉ gửi email qua lại.

Có lẽ Fumi thực sự không hề hay biết về cây long não. Bà chưa bao giờ nhắc đến Chifune, hẳn là do uẩn khúc nào đây. Reito mang máng cảm thấy, có khi uẩn khúc ấy lại liên quan đến lai lịch của mình.

Từ khi Reito nhận biết được mọi việc xung quanh, anh đã không có bố. Gia đình chỉ có mẹ Michie và bà ngoại Fumi. Nghe bảo bố qua đời từ khi Reito còn nhỏ.

Trụ cột kinh tế gia đình là Michie. Tầm chiều mẹ sẽ trang điểm, giờ cơm tối thì ra ngoài và rất khuya mới về. Buổi sáng Reito mở mắt là thấy mẹ ngủ say li bì bên cạnh. Hẳn là mẹ mệt lắm, nhưng Reito vẫn vô tâm lay mẹ dậy. Michie sẽ hé mắt và mỉm cười chào buổi sáng, đôi khi ôm chặt Reito vào lòng.

Michie qua đời vào những năm đầu cấp một của Reito. Người mẹ xinh đẹp và khỏe mạnh đột nhiên gầy nhom, liên tục ra vào bệnh viện, chẳng bao lâu thì mất. Khoảng thời gian trước đó Reito đã có linh cảm rằng mẹ sắp không còn trên đời nữa nên thường lên sân thượng trường khóc một mình. Chẳng hiểu sao Reito tự nhủ không được rơi nước mắt trước mặt mẹ và bà.

Bấy giờ không ai cho anh biết mẹ bị bệnh gì, sau này Fumi mới kể là Michie bị ung thư vú. Nếu phát hiện sớm thì khả năng chữa khỏi rất cao, tiếc là Michie lại không may mắn như vậy.

Từ đó chỉ còn Reito và bà ở với nhau. Lúc trước gia đình họ chưa bao giờ phải lo lắng nhiều về tiền bạc, nhưng sau khi Michie qua đời, nhìn những món ăn trên bàn thay đổi hẳn, cộng với việc phải mặc quần áo cũ bà đi xin về, Reito thơ bé đã mang máng đoán ra nhà mình nghèo túng đi rồi. Nhớ lại bộ dạng mẹ về khuya lại còn sặc hơi men, Reito đâm ra hối hận vì đã gay gắt nói là ghét nhìn thấy mẹ say xỉn.

Reito biết được mình là con hoang vào năm lớp Chín, khi lên phường xin bản sao hộ khẩu để hoàn tất hồ sơ thi chuyển cấp. Nhìn cột tên bố mình bỏ trống, anh về thắc mắc với Fumi.

“Bà cũng định một lúc nào đó sẽ nói với cháu.” Rồi Fumi kể lại sự tình. Bố của Reito là khách quen chỗ Michie làm, đã có vợ con nên không thể cưới Michie. Ông vẫn chăm lo cho đời sống của hai mẹ con, đáng tiếc là gặp tai nạn giao thông và qua đời khi Reito còn rất nhỏ.

Reito muốn biết nhiều hơn về bố mình, chẳng hạn tên họ, nghề nghiệp... nhưng Fumi không chịu tiết lộ. Bà bảo biết cũng chẳng ích gì, chưa kể bà không nắm được tường tận.

“Khi Michie mang thai, bà khuyên không nên sinh. Nó cự lại, bảo anh ta không thể nhận con nhưng sẽ hỗ trợ kinh tế. Bà cho là không đáng tin, Michie lại khăng khăng người ta không phải hạng vô trách nhiệm, còn quả quyết rằng chẳng may có bất trắc nào khiến anh ta không thể lo cho hai mẹ con nữa, nó sẽ tự mình nuôi nấng đứa bé nên người, dứt khoát không bỏ thai. Nói đến vậy thì bà cũng không phản đối được nữa.”

Ý Fumi là Michie chọn làm mẹ đơn thân khi đã cân nhắc kĩ càng, có trách nhiệm. Nghe xong, Reito vẫn không chấp nhận được. Sao mẹ không ráng sống lâu hơn để xây dựng một gia đình hạnh phúc chứ? Vội sang thế giới bên kia, bỏ lại đứa con trong cảnh khốn cùng, thế là có trách nhiệm à?

Dĩ nhiên, Reito biết mình bất mãn vô lý, vì Michie đâu có muốn mắc bệnh ung thư. Nhưng anh vẫn không thể bình thản chấp nhận sự thật, anh quyết định tự coi mình là trẻ mồ côi, bơ vơ từ khi chào đời, không thể nương tựa vào ai, chỉ biết dựa vào chính mình.

Sau khi tốt nghiệp cấp hai, Reito muốn đi làm nhanh nên thi vào trường trung cấp cơ khí trong vùng. Ra trường, anh làm việc ở một nhà máy thực phẩm tại Chiba. Anh chọn công ty này không phải vì hứng thú với thức ăn mà do nhà máy có chính sách đứng ra làm trung gian giúp nhân viên thuê nhà giá rẻ. Reito không muốn Fumi phải vất vả nên cố gắng tự lập càng sớm càng tốt.

Reito được phân về phòng Cơ sở vật chất, nhiệm vụ chính là bảo trì và kiểm tra máy móc trong dây chuyền sản xuất thực phẩm. Máy cũ khá nhiều nên hay hỏng hóc, phải sửa chữa kịp thời để đảm bảo tiến độ sản xuất. Nếu không xử lý được thì gọi kĩ thuật viên bên bán đến xử lý tại chỗ. Thức trắng đêm sửa máy và đứng cả ngày hôm sau để đảm bảo máy hoạt động trơn tru là chuyện bình thường. Dù vậy, công việc vẫn có cái hay. Sau giờ làm, Reito thường được đàn anh trong nhà máy dẫn đi nhậu. Thật ra bấy giờ anh chưa đủ tuổi uống rượu, nhưng ai quan tâm cơ chứ!

Reito làm được khoảng hai năm thì xảy ra sự cố: có dị vật trong sản phẩm, cụ thể là mảnh nylon bao bì lẫn vào thức ăn. Một sự cố rất hi hữu, vì đáng lẽ cảm biến phải dò ra. Người ta kết luận vấn đề nằm ở quá trình bảo trì và kiểm tra máy dò dị vật do Reito phụ trách.

Reito không đồng ý, vì có thể còn nhiều nguyên nhân khác. Khả năng cao nhất là người bên bộ phận sản xuất cố tình tắt máy dò dị vật. Thỉnh thoảng vài công nhân có thâm niên sẽ tắt máy dò cho đỡ mất thời gian. Điều này ai cũng biết, nhưng chẳng ai dám nói ra. Reito từng phản ánh với cấp trên, nhưng bị bắt im lặng vì không có chứng cứ.

Chẳng mấy chốc anh bị thuyên chuyển. Lần này là quản lý hệ thống thông gió và cấp thoát nước, thay màng lọc và ống chân không khi cần... nói chung là phụ trách vệ sinh toàn nhà máy. Reito không kì thị việc này thấp kém hơn việc trước, chỉ ấm ức vì nhà máy không tín nhiệm đến nỗi không cho anh chạm vào máy chế biến thực phẩm nữa dù anh chưa một lần chểnh mảng công việc.

Đúng lúc ấy, anh gặp lại Sasaki, bạn cùng lớp trung cấp nghề.

Hôm đó, đang đi trên đường thì nghe tiếng gọi, Reito ngạc nhiên nhận ra là Sasaki, và càng ngạc nhiên hơn khi thấy gã ta mặc vest chỉn chu và lái xe ngoại nhập hạng sang. Sasaki kể là ra trường xin vào một hãng vận tải, nhưng việc không hợp nên xin nghỉ ngay, giờ đang làm bồi bàn tại một hộp đêm ở Funabashi. Xe đang lái là của quản lý, thỉnh thoảng Sasaki được gọi lái thay tài xế.

Nghe Reito phàn nàn về công việc, Sasaki bảo, “Cái loại nhà máy ấy thì nghỉ quách cho rồi. Còn đầy việc ra, cần gì phải nhịn nhục làm cho bọn nó.” Gã nói hộp đêm đang tuyển người, cần thì gã giới thiệu cho.

Hỏi ra mới biết lương Sasaki cao gấp mấy lần mình, Reito bảo sẽ suy nghĩ thêm.

Thời gian trôi qua... Một mặt, Reito thấy tò mò về dịch vụ giải trí người lớn, vì mẹ anh cũng từng kiếm sống trong ngành này, chỉ không rõ vị trí cụ thể là gì. Mặt khác, anh đã chán ngấy tình hình ở nhà máy. Người ta đẩy toàn bộ trách nhiệm về sự cố dị vật trong đồ ăn cho nhân viên bảo trì máy dò dị vật, tức Reito. Điều này còn được công bố rộng rãi qua thư xin lỗi trên trang web chính thức của nhà máy.

Khi Reito đến làm, chẳng ai ngó ngàng, như thể sợ liên lụy nếu dính vào anh. Đồng nghiệp tụ bạ thân thiết trước đây cũng lần lượt xa lánh anh. Quả thật là vớ vẩn, đến nỗi Reito chẳng tức giận nữa, chỉ thấy tức cười.

Reito hỏi Sasaki rằng liệu hộp đêm có tuyển mình thật không. Sasaki liền nhắn lại, bảo Reito cứ đến phỏng vấn đã.

Reito đến phỏng vấn với tâm lý cầu may, không ngờ được nhận vào làm luôn, bắt đầu học việc từ tối hôm ấy, đồng phục thì mượn của Sasaki. Mọi việc tiến triển quá nhanh khiến anh luống cuống, chỉ để hiểu đúng nhiệm vụ được giao đã phải dốc hết sức mình.

Lần đầu tiếp xúc với thế giới về đêm, Reito thấy thật hào nhoáng, hoa lệ và tràn đầy sức sống. Nhưng cũng nhanh chóng nhận ra đó là chiến trường nghiệt ngã với cạnh tranh khốc liệt, và vô cùng kinh ngạc trước kĩ năng lật mặt chớp nhoáng của các cô gái ăn mặc diêm dúa.

Sau ba buổi thử việc ở hộp đêm, Reito xin nhà máy cho nghỉ. Cấp trên không giữ anh lại, chỉ hỏi anh tìm được chỗ mới chưa và khịt mũi khi nghe đáp anh sẽ làm ở quán ăn.

Reito chính thức làm bồi bàn ở hộp đêm. Phạm vi hoạt động của bồi bàn rất rộng, lau sàn, chà toilet, mua vật tư... tất bật trước cả giờ mở cửa. Đến lúc đón khách là quay cuồng. Nào bày bàn, sắp rượu, đưa khách vào, trong túi xách, chạy việc vặt, tiễn khách ra, lau chùi, dọn dẹp... Không làm cho nhanh là ăn mắng. Địa vị cao nhất tất nhiên là khách hàng, kế đến là má mì và tiếp viên, so với họ thì ngay cả quản lý hộp đêm còn lép vế. Thấp cổ bé họng nhất là các bồi bàn, cho nên Reito có bị sai phái chóng cả mặt cũng không lạ. Tuy nhiên, anh cho rằng áp lực của bồi bàn chẳng thấm tháp gì so với tiếp viên. Những cuộc đấu đá tóe lửa của họ khiến ai nấy phải dạt cho xa. Xét bản chất, họ chính là chủ hộ kinh doanh cá thể, mượn địa điểm để tiếp khách riêng, sau đó chia doanh thu với hộp đêm. Vì vậy, một hộp đêm nhỏ mà tập trung rất nhiều đối thủ cạnh tranh.

Nghĩ lại mẹ mình cũng từng lăn lộn ở một nơi giống thế này, Reito thấy lòng đầy mâu thuẫn. Mẹ kiếm tiền bằng vũ khí riêng có của phụ nữ, mê hoặc đàn ông bằng tình yêu giả tạo. Mình lớn lên nhờ những đồng tiền ấy, giờ lại làm nô bộc trong cái giới này là quá phù hợp rồi.

Tuy nhiên, tiếp viên cũng có nhiều dạng, có cả người thiếu chuyên nghiệp, và Reito bị một trong số đó dụ dỗ. Cô nhờ Reito đưa về nhà, tới nơi đột ngột kéo anh vào và hôn anh, làm Reito ngơ ngác.

“Nghe Sasaki nói cậu chưa ngủ với ai bao giờ?”

Nhìn Reito luống cuống vì câu hỏi trắng trợn, cô tiếp viên lộ vẻ hài lòng.

“Làm không? Chị chỉ cho.”

Ngạc nhiên xen lẫn bối rối, Reito đáp, “Đụng vào tiếp viên của quán là điều cấm kị. Mọi người đã nhắc đi nhắc lại rất nhiều.”

Dứt lời, anh toan bỏ chạy, nhưng cô tiếp viên đã xáp lại, tấm thân khêu gợi dựa vào anh, mặt kề mặt, “Mọi người nhắc là chuyện của mọi người. Ta im lặng mà làm thì ai biết. Hay là cậu chê chị?”

Một tay mơ chưa biết mùi đàn bà như Reito tất nhiên không thể cưỡng lại sự quyến rũ của một tiếp viên lão luyện. Mặt khác, anh cũng rất tò mò về quan hệ xác thịt. Kết quả, anh buông thả bản thân.

Cô tiếp viên quả thật giàu kinh nghiệm, làm Reito điên đảo thần hồn. Vài ngày trôi qua, tâm trạng anh vẫn lâng lâng như mơ. Cứ định thần là anh lại thấy mình đã sao nhãng công việc để dõi mắt theo cô.

Nhưng chẳng bao lâu, anh vỡ lẽ là mình rất dại.

Một ngày nọ, Sasaki hẹn Reito ra ngoài nói chuyện. Gặp nhau tại một quán cà phê, Reito giật nảy mình trước cái đầu cạo trọc của Sasaki.

“Tại mày cả đấy.” Sasaki hậm hực. “Mày ngủ với Nana à?”

Reito cứng họng. Làm sao Sasaki biết?

“Đừng có tin đám tiếp viên.” Sasaki nói. “Chẳng may bại lộ thì người bị đuổi không phải họ, mà là lũ đàn ông chúng ta.”

Sasaki kể là Nana đã viết trên trang cá nhân, “Lâu lắm mới được xực một con nai tơ nguyên tem. Tươi ngon mọng nước.” Ai quen Nana đều hiểu như thế nghĩa là cô vừa ngủ với trai tân. Giờ chỉ còn một thắc mắc, trai tân đó là ai.

“Làm sao mày biết là tao?”

Sasaki lắc đầu bất lực, “Mày coi lại thái độ của mình trong giờ làm đi. Kẻ thộn đến đâu cũng nhận ra. Cứ nhìn Nana là ánh mắt mày đổi khác. Lúc quản lý hỏi dò, Nana không thừa nhận nhưng cũng không phủ nhận. Thế là vỡ lở.”

Reito vò đầu bứt tóc, “Chỉ một lần thôi. Từ nay ai dụ thế nào tao cũng không nghe nữa.”

Sasaki lắc đầu, “Ngành nghề này trông buông tuồng thật, nhưng không bừa bãi, đừng coi thường nó. Mày mất chữ tín trong ngành rồi. Thật ra tao cũng suýt bị sa thải theo, may là tao kịp thời cạo đầu tạ tội nên được miễn.”

“Xin lỗi mày.” Reito nói.

“Người mày nên xin lỗi không phải tao.” Sasaki nói. “Trên đời có nhà hàng nào bưng ra cho khách những món mình đã chấm mút? Hành động của mày là phản bội các vị khách đến hộp đêm chúng ta.”

Reito nín lặng, không biết nên đáp lại thế nào nữa.

Sasaki thở dài, “Hôm nay để tao trả. Mày quên tiền lương tháng này đi. Đáng lẽ còn phải nộp phạt đấy.” Nói đoạn, gã cầm biên lại rồi đứng dậy.

Reito vẫn ngồi yên, vì quá sốc. Không phải sốc vì bị đuổi việc, mà vì Sasaki nói chí lý, anh không phản bác được. Reito không khinh bỉ công việc về đêm này, nhưng đúng là anh vẫn ít nhiều coi thường nên không buồn giữ tác phong đúng mực. Bằng không đã chẳng bị cám dỗ.

Reito ăn không rồi suốt hai tháng tiếp theo. Khoản tiền dành dụm ít ỏi nhanh chóng bay hơi. Anh không trả được tiền trọ nên bị đuổi đi. Đó giờ anh đã trả muộn nhiều lần, lần này không còn lý do gì để đem ra biện bạch nữa.

Reito lết xác đi săn việc, và tìm được một chân tại Công ty Máy móc Thiết bị Toyoda. Anh đã mừng rỡ biết bao khi nghe nói họ có kí túc cho nhân viên, khi vào ở mới biết chỉ là một cái phòng bé thảm thương. Thế mà rốt cuộc Reito lại bị đuổi. Tuy đã chán ngấy chỗ làm ăn thất đức đó, anh vẫn thấy tiếc, bởi vì tương lai trước mặt quá bấp bênh.

Lời luật sư Iwamoto vẫn văng vẳng bên tai. “Hôm hòa giải, Toyoi có nói thế này. Máy đã lỗi thì có vung bao nhiêu tiền ra sửa, một ngày kia nó lại lỗi tiếp. Thằng đó cũng vậy, suy cho cùng chỉ là một sản phẩm lỗi. Rồi nó sẽ gây ra chuyện xấu xa hơn và vào tù cho mà xem.”

Bấy giờ anh đã thì thầm hỏi lại, “Phải sống thế nào bác nhỉ?”

Khi ấy, và cả bây giờ, anh vẫn chưa tìm ra câu trả lời.

« Lùi
Tiến »