Gần trưa thì Yanagisawa Chifune xuất hiện. Bà đeo túi nhỏ chéo vai, hai tay xách một túi tote đen và một túi giấy.
“Tôi định rủ cháu ăn trưa cùng.”
Chifune chìa túi giấy ra, bên trong là cơm lươn nướng đắt đỏ. Đã mấy năm rồi Reito chưa được ăn món này.
“Vâng, rất vui lòng ạ.” Reito nhận túi giấy, gần như nhảy chân sáo về phòng trực.
Hai bác cháu ngồi đối diện nhau quanh bàn nhỏ. Cơm lươn ngon muốn khóc! Dù tiếc nên không nỡ ăn quá nhanh, Reito vẫn không dừng đũa được. Chỉ chớp mắt, hộp cơm đã trơ đáy. Chifune liền đẩy suất của mình sang, vẫn còn già nửa.
“Nếu cháu không chê thì xin mời.”
“Bác không ăn nữa ạ?”
“Tôi già rồi, không ăn được nhiều.”
“Vậy cháu xin ạ.” Reito kéo hộp cơm lại gần và cầm đũa lên, sắp ăn thì nghe Chifune thốt “Đũa”, anh ngơ ngác ngẩng nhìn bà.
“Cách cháu cầm đũa... hơi lạ!” Chifune nhìn chằm chằm vào tay phải Reito.
“À, cái này ấy ạ?” Reito lắc lắc bàn tay cầm đũa xiên chéo của mình. “Thỉnh thoảng người ta vẫn khen cháu cầm đũa khéo thế.”
“Khéo gì mà khéo, khó coi lắm. Mau sửa đi!”
“Ơ, lâu nay cháu quen cầm thế này rồi...”
“Michie không nói gì sao?”
“Mẹ cháu á? Như cháu còn nhớ thì mẹ chưa bao giờ nhắc sửa. Vả lại mẹ đi làm suốt nên hai mẹ con cũng không hay ăn cùng nhau.”
“Dì Fumi thì sao?”
“Bà thương cháu lắm, không uốn nắn mấy chuyện nhỏ nhặt đâu.”
“Mọi người chiều cháu quá!”
“Thế là chiều ạ…”
“Thôi! Tóm lại cháu cứ sửa đi.” Nói đoạn, Chifune cầm đôi đũa đang dùng lên, chìa ra trước mặt Reito. “Nhìn tôi làm mẫu này.”
“Sao chẳng được hả bác, cầm đũa thôi mà. Vả lại cháu cầm cũng không thấy khó chịu gì.”
“Tác phong rất quan trọng. Chẳng biết khi nào phải dùng đũa trước mặt người ngoài. Đừng nhiều lời nữa, mau sửa đi. Nào, nào!” Chifune vẩy vẩy tay cầm đũa.
Reito thở dài nghe lời. Cũng không phải là anh không biết cách cầm đúng.
“Đấy, cháu làm được rồi kìa.”
“Thiếu tự nhiên quá.”
“Quen là tự nhiên tất. Từ nay cháu còn cầm kiểu cũ nữa thì chuẩn bị tinh thần là không có cơm lươn mà ăn nữa đâu.”
“Vâng vâng.”
“Nói ‘vâng’ một lần thôi.”
“... Vâng.” Reito lóng ngóng đưa đũa vào hộp cơm lươn thứ hai.
Chifune lấy trong túi đeo chéo vai ra một quyển sổ bìa vàng, mở sổ, nhìn thoáng qua rồi hỏi Reito, “Quen việc chưa?”
Reito nuốt miếng cơm đang nhai rồi đáp, “Dạ, cũng khá quen rồi. Chỉ hơi mệt vụ quét lá rụng thôi.”
“Tôi không hỏi ngày, mà hỏi đêm. Nhận việc hai tuần rồi, thấy thế nào?”
Trong vài ngày đầu, Chifune làm ca đêm cùng Reito. Trước hết, anh đứng bên cạnh học cách Chifune trao đổi với người thỉnh, ghi nhớ gần hết các điểm chính thì chuyển thành Reito trao đổi và Chifune đứng bên quan sát. Từ hai tuần nay thì anh làm một mình.
“Đêm cũng ổn ạ. Có vài khách ngỡ ngàng khi thấy người gác cây thay đổi, nhưng nghe giới thiệu cháu là người nhà của bác thì họ thôi thắc mắc.”
“Thế à?”
“Vâng. À, suýt quên...” Reito gác đũa, lấy xấp phong bì đựng tiền nến trong ngăn bàn ra, đặt trước mặt Chifune. “Đây ạ.”
Bà không nhúc nhích, “Cháu giữ đi.”
“Ơ, cháu ấy ạ?”
“Trong công việc có thể phát sinh vài khoản chi tiêu ngoài dự tính. Cháu cũng cần tiêu dùng này nọ mà. Dùng tiền đó để trang trải.”
“Dùng thế nào cũng được ạ?”
“Ừ. Nhưng thiếu thì tôi không hỗ trợ thêm đâu.”
Reito khựng lại, bối rối vì chưa xác định được thỏa thuận này có lợi cho mình hay không. Tạm thời anh chỉ đáp “Vâng” và cất lại tiền vào ngăn bàn, tiếp tục ăn. Bên kia bàn, Chifune lấy chai trà Nhật ra uống. Tự dưng thấy không thoải mái lắm, Reito vội và hết cơm,”Cảm ơn bác. Cơm ngon quá.”
Chifune không phản ứng gì. Dường như bà đang suy tư, ánh mắt lơ lửng trong khoảng không.
Reito lặp lại câu cảm ơn.
Chifune choàng tỉnh, chớp mắt quay mặt về. Sau khi liếc mắt qua lại vài lần, bà cầm lấy quyển sổ khi nãy, mở ra đọc kĩ rồi nhìn Reito, “Cháu biết dùng máy tính không?”
“Máy tính ấy ạ? Cũng tùy việc. Nếu là phần mềm cháu chưa dùng bao giờ thì có lẽ hơi mất thời gian làm quen.”
Chifune nhấc túi tote màu đen đang nằm dưới sàn, đặt lên bàn rồi mở túi, lấy máy tính xách tay ra, “Bấy nay toàn ghi tay thôi, như thế khó quản lý lắm. Chuyển thành dữ liệu thì dễ tra cứu và chỉnh sửa hơn nên tôi quyết định nhập vào máy tính, khổ nỗi bận quá nên cứ ì ạch. Tôi muốn nhờ cháu làm giúp.”
Reito kéo máy tính lại gần và mở ra. Trên màn hình có thư mục “Hồ sơ thỉnh cây long não”, bên trong có nhiều tập tin trông như dữ liệu văn bản. Mở thử một tập, anh thấy hàng hàng lớp lớp tên người, ngày thỉnh và thông tin liên lạc.
Reito ngước nhìn đống sổ sách xếp hàng dài trên kệ cạnh tường. Tập nào cũng ghi “Hồ sơ thỉnh cây long não”, bên dưới đánh dấu năm, mỗi tập tương ứng với một năm.
“Nhập ngần này dữ liệu vào máy ấy ạ?”
“Đúng. Cháu làm được không?”
“Nhập liệu thì không khó, chỉ là...” Reitu lại nhìn về phía kệ, “Nhiều quá bác nhỉ.”
“Chưa phải là tất cả đâu. Còn nhiều tư liệu cũ từ mấy chục năm trước đang để ở nhà tôi. Trước hết cháu cứ nhập mười năm gần nhất là được. Không ấn định thời hạn. Nhờ cháu nhé?”
“Vâng, để cháu thử ạ.” Reito đáp, nhìn vào màn hình. “Cháu hỏi chuyện này được không?”
“Chuyện gì?”
“Lịch hẹn buổi tối hình như theo chu kì thì phải. Cứ hai tuần là một lần cao điểm, ngoài khoảng này lại hầu như không ai đặt. Cháu xem ghi chép của các năm trước thì cũng giống thế.”
“Đúng. Cháu biết tại sao không”Cháu có một giả thuyết.”
“Nói đi.?”
“Chắc là liên quan đến chu kì mặt trăng. Hôm qua, bác Saji Toshiaki đến thỉnh đã nhìn trăng và bảo linh cảm có chuyện tốt, mà đêm qua trăng tròn. Cháu tra thử thì thấy lịch thỉnh thường tập trung vào trước hoặc sau rằm. Bác Toshiaki cũng đặt lịch vào đêm rằm hoặc loanh quanh rằm.”
“Cuối cùng cháu cũng nhận ra rồi à?” Chifune nhìn Reito bằng ánh mắt thăm dò. “Nhưng mỗi tháng chỉ có một đêm rằm thôi, không khớp với cao điểm hai tuần một lần như cháu nói.”
“Đúng, nên cháu đã tìm hiểu cao điểm đặt hẹn còn lại, xem rơi vào đêm nào, và phát hiện ra là đêm trăng non, khi không thể nhìn thấy mặt trăng bằng mắt thường. Đúng chưa ạ?”
Chifune hài lòng gật đầu, “Chính xác. Trăng tròn và trăng non phù hợp nhất với việc thỉnh. Ai cũng biết thế nên thường đặt lịch vào những đêm ấy hoặc gần đêm ấy.”
“Phù hợp nhất với việc thỉnh nghĩa là sao ạ?”
“Nghĩa đen thôi. Tức là lời thỉnh sẽ linh nghiệm.”
“Linh nghiệm... Tức là điều ước sẽ trở thành hiện thực ạ?”
Chifune im lặng một thoáng rồi gật đầu, “Có thể nói thế.”
Reito ậm ừ khoanh tay lại, “Họ đều thật lòng tin rằng thỉnh cây long não thì sẽ đạt được ước nguyện ạ?”
Chifune thẳng lưng lên, hít một hơi thật sâu, “Nói thế nghĩa là cháu không tin?”
Reito suy nghĩ một lúc xem nên đáp lại thế nào, cuối cùng cảm thấy không cần thiết phải trả lời vòng vo.
“Vâng, không biết nên gọi là mê tín hay chiêu trò... Nói thẳng ra là cháu không tin. Tại vì, bác nghĩ xem, chuyện như thế làm sao mà có thật được? Dù bao nhiêu người gọi là cây thần đi nữa, rốt cuộc nó vẫn chỉ là một cái cây to hơn bình thường thôi, biến điều ước thành hiện thực bằng cách nào chứ?” Nhận thấy Chifune cau mặt, Reito vẫn tiếp tục. “Chẳng qua do niềm tin của người ta cả. Cháu cũng đi lễ chùa đầu năm, cũng thả tiền vào hòm công đức và chắp tay cầu khấn, nhưng chẳng bao giờ nghĩ điều ước của mình sẽ thành hiện thực. Người đến thỉnh long não lại khác. Họ sùng tín, hoặc mê muội... tóm lại rất nghiêm túc. Chính cháu hướng dẫn người ta mà giờ nói thế này quả là không phải, nhưng đôi lúc cháu thấy kì quặc và đáng sợ. Cho nên cháu mới hỏi bác, họ thực sự tin rằng thỉnh cây long não thì sẽ thỏa nguyện ư?”
Nghe Reito nói xong, Chifune tựa vào lưng ghế ngước nhìn trần nhà. Bà đã dịu nét mặt, nhưng đôi mắt vẫn lóe lên. Reito có cảm giác bà đang chần chừ trước khi đi đến quyết định.
Cuối cùng bà nhìn Reito, “Cháu có biết tại sao lại là hai lần không?”
“Hai lần?”
“Thời điểm thỉnh cây long não. Như cháu phát hiện đấy, có hai thời điểm là đêm trăng non và đêm trăng tròn. Cháu biết khác nhau thế nào không?”
Reito lắc đầu, “Cháu không biết. Có khác nhau ạ?”
“Có.”
“Có thế nào ạ? Không phải chỉ cần thỉnh cây long não vào đêm trăng non hoặc đêm trăng tròn là được sao?”
“Không đơn giản vậy đâu.”
“Vậy họ làm gì ạ?”
Chifune hơi ưỡn ngực, hếch mũi lên, “Thỉnh.”
Reito thõng vai xuống, “Cụ thể là thỉnh thế nào ấy ạ.”
“Có giải thích cũng vô ích, vì bây giờ cháu không tin. Cứ tiếp tục công việc gác cây đi, một ngày kia cháu sẽ hiểu ra. Hôm nay đến đây thôi.” Nói đoạn, Chifune đứng dậy. Đang định thả sổ vào túi xách, nghĩ sao bà lại giở sổ ra xem, “Đêm nay cũng có khách đến thỉnh nhỉ.”
“Vâng.” Reito lấy tập hồ sơ mới nhất trên kệ ra xem lịch hẹn. “Một vị khách tên Oba Soki ạ.”
“Oba là gia tộc lâu đời, qua lại với nhà Yanagisawa khá nhiều năm rồi. Cháu biết Công ty Bánh kẹo Cổ truyền Takumiya không?”
“A, cháu có nghe qua. Sản phẩm đặc trưng là bánh rán nhân kem thì phải.”
“Công ty đó là của gia tộc Oba đấy.”
“Ra thế.”
“Chủ tịch qua đời cách đây ba tháng. Hồi còn sống ông ấy đến thỉnh mỗi năm vài lần như một cách nhìn lại bản thân. Giờ thì người nhà ông ấy đến thay. Chú ý hỗ trợ họ nhé.”
“Vâng, cháu sẽ cố gắng…”
Chifune nhìn Reito, ánh mắt lạnh lùng, vẻ mặt hoài nghi như thể không biết giao cho anh liệu có ổn không. Cuối cùng bà vẫn cất sổ vào túi, “Nhờ cháu nhé.” Và cất bước.
“Họ có ngân nga không ạ?”
Nghe Reito hỏi, Chifune đã ra đến cửa lại dừng chân. “Ngân nga? Cháu nói gì thế?”
“Hôm qua cháu nghe thấy giọng ngân nga kì lạ phát ra từ hốc cây long não nên nghĩ rằng có lẽ thỉnh là phải ngân nga.”
“Cháu.” Chifune ngoái đầu lại. “Cháu nhìn trộm khách thỉnh ư?”
“Không ạ, chỉ tại chuyện nọ dẫn đến chuyện kia.”
“Tôi đã nhắc ngay từ đầu. Cấm tuyệt đối mọi người, kể cả cháu, bén mảng lại gần cây long não khi có khách đang thỉnh. Cháu quên à?”
“Cháu không quên. Cháu biết rõ, nhưng mà... Chỉ tại chuyên nọ dẫn đến chuyện kia...”
“Chuyện gì? Giải thích xem.”
“Hôm qua...” Đang định kể về Yumi, Reito chợt im bặt. Kể thì dễ thôi, nhưng Chifune mà biết, có khi sẽ phản đối việc anh giúp Yumi. Anh không muốn thế.
Sau một lúc cân nhắc, Reito đổi câu trả lời. “Có bóng người... đi về phía cây long não giữa phiên thỉnh của bác Toshiaki. Cháu trông thấy nên mới đuổi theo để ngăn lại.”
“Sao nữa?” Chifune ngờ vực hỏi.
“Thế mà không... không thấy ai cả.” Reito liếm môi. “Đoán chừng hắn đã chui vào cây long não nên cháu ngó thử, chỉ thấy mỗi bác Toshiaki. Chắc đều tại cháu nhìn gà hóa cuốc cả. Chẳng qua cháu ngó thử đúng lúc bác Toshiaki ngân nga bằng giọng mũi nên lấy làm lạ.”
“Ông ấy không nhận ra chứ?”
“Không ạ, cháu rón rén quay về luôn.”
“Hừm...” Chifune nhẹ nhàng thở ra. “Cháu nói thật hả? Không phải tò mò nên mới đến xem trộm chứ?”
lia. “Không, không có. Đời nào cháu làm thế.” Reito xua tay lia
Chifune nhìn anh chằm chằm, mắt ánh lên hoài nghi, cuối cùng bà dịu nét mặt, gật đầu.
“Được. Tôi tạm tin cháu lần này. Từ nay về sau nhớ chú ý. Trong công việc này, chữ tín là quan trọng nhất. Nếu khách báo lại là cháu rình họ thỉnh thì tôi không để cháu gác cây được nữa. Lúc ấy không chỉ tôi gặp rắc rối, mà cháu cũng lao đao. Đừng quên tôi đã bỏ rất nhiều tiền chuộc cháu khỏi đồn cảnh sát, và cháu có nghĩa vụ hoàn trả tôi khoản ấy.”
“Cháu biết mà, cháu không quên.” Reito cúi đầu lia lịa.
“Cháu nhìn gà hóa cuốc là tại chểnh mảng công việc đấy. Chắc toàn cắm mặt chơi game chứ gì?” Chifune chỉ chiếc điện thoại bên cạnh Reito.
“Dạ... thì... cũng…” Reito gãi đầu. Tuy không đúng sự thật, nhưng để qua mặt Chifune thì cái giá này chấp nhận được.
“Thật là…” Chifune chán chường cong môi, rồi nhắc lại, “Nhờ cháu đấy...”
“Vâng. À, cho cháu hỏi thêm một chuyện, được không ạ?”
“Chuyện gì?”
“Sao lại gọi là thỉnh mà không phải là cầu vậy ạ?”
“Cháu không thích gọi là thỉnh à?”
“À, không phải ạ, cháu chỉ thắc mắc thôi. Nếu không có ý nghĩa gì đặc biệt thì...”
“Có ý nghĩa chứ.” Chifune đáp ngay. “Nhưng không nên giải thích vào lúc này. Cháu tự mình tìm ra câu trả lời là hay nhất.”
“À….. thế ạ?”
“Làm việc nghiêm túc lên.” Chifune buông thõng một câu rồi bước ra khỏi phòng trực.