Người Gác Cây Long Não

Lượt đọc: 3028 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 7

10 giờ tối, Reito đang đứng chờ ngoài phòng trực thì thấy hai đốm sáng xuất hiện ở cổng đền. Trừ lần Yumi bám đuôi bố đến, chưa lần nào có khách thỉnh theo nhóm.

Hai người đàn ông xuất hiện trước mặt Reito. Một ông già nhỏ thó mặc áo gió và một thanh niên nhuộm tóc vàng khoảng ngoài hai mươi, tầm tuổi Reito, hoặc nhỏ hơn.

“Ông Oba... phải không ạ?” Reito nhìn cả hai.

“Vâng.” Ông già đáp.

Reito kiểm ra ghi chú trên điện thoại, “Khách đặt thỉnh hôm nay tên Oba Soki. Không biết là ai trong hai vị...”

Thanh niên tóc vàng phiền chán giơ tay phải, mắt cậu ta chăm chăm dõi xuống đất, không liếc Reito lấy một lần, ra chiều ngán ngẩm.

“Tôi đi cùng thôi.” Ông già nói. “Vì khuya rồi mà cậu ấy lại chưa đến tuổi trưởng thành. [*] ”

Ông chìa danh thiếp, cười lấy lòng, “Nếu được, tôi muốn đứng cạnh cậu ấy trong phiên thỉnh.”

Reito nhận danh thiếp, thấy ghi: Fukuda Morio, Giám đốc Điều hành Công ty Bánh kẹo Cổ truyền Takumiya. Anh lắc đầu, “Không được ạ. Chắc bác đã nghe dặn khi đặt lịch rồi chứ nhỉ?”

“Rồi, tôi đang mong được đặc cách. Cậu ấy chưa đến tuổi trưởng thành mà.”

“Chưa trưởng thành cũng không sao ạ. Không được là không được.”

Chifune đã nghiêm khắc dặn rằng một phiên thỉnh chỉ cho một người vào cây long não. Không có ngoại lệ.

“Cậu đừng cứng nhắc thế, linh động chút đi. Chính cậu ấy còn nói là đi một mình thì không yên tâm đấy. Không được vào cây long não thì tôi đợi bên ngoài. Còn tiền nến...” Morio lấy trong túi áo gió ra hai phong bì. “Tôi chuẩn bị hai phần đây.”

Reito hơi dao động, vì anh được tiêu tùy ý toàn bộ tiền nến mà. Tuy nhiên...

“Mong bác thông cảm. Đấy là quy định ạ.”

Nụ cười tắt ngấm trên gương mặt Fukuda, “Dù thế nào cũng không được ư?”

“Bác thông cảm giúp.” Reito cúi đầu.

Morio cố tình thở dài thườn thượt rồi đưa một phong bì cho thanh niên. “Cậu Soki, cậu nghe rồi đấy. Không đi hai người được. Cố gắng xoay xở một mình nhé. Khi chúng ta đặt lịch, bà Chifune đã hướng dẫn các bước nên cậu nắm được cách thức rồi nhỉ.”

Soki chán chường cầm lấy phong bì, “Tôi sẽ thử, còn nhỡ hỏng bét thì tôi không biết đâu đấy.”

“Cậu đừng nói thế. Cứ tự tin và cố gắng xem. Trông cậy cả vào cậu.”

Soki nhăn mũi không đáp. Reito chìa túi giấy đựng nến và diêm cho Soki rồi giải thích cách dùng.

“Tôi nghe nói cậu đặt lịch một tiếng, đúng không ạ?”

Dường như không tự xác định được, Soki câm nín nhìn sang Morio.

“Đúng vậy, thỉnh một tiếng đã...” Morio hỏi Reito, “Nhỡ lâu hơn một chút chắc không sao chứ?”

“Không sao ạ, nhưng số nến này chỉ đủ dùng một tiếng thôi. Cần lâu hơn thì cháu lại chuẩn bị thêm.”

“Vậy được rồi.” Soki nâng túi nến lên. “Dù điều gì xảy ra đi nữa, tôi cũng sẽ kết thúc trong vòng một giờ nhé?” Người Soki hỏi không phải Reito, mà là Morio.

“Được.” Morio đáp.

“Mời cậu đi theo tôi.” Reito bật đèn pin và cất bước, Soki cùng Morio theo sau.

Họ đi sâu vào trong rồi dừng lại ở lối sang nơi thỉnh.

“Từ chỗ này có đường nhỏ. Đi hết đường là tới cây long não.”

“Hiểu rồi.” Soki đáp.

“Chú ý bước đi. Trong phiên thỉnh, hãy cẩn thận với lửa. Tôi thành tâm mong rằng cây long não nghe được lời thỉnh của cậu.”

“Xin cậu hết lòng hết sức.” Morio động viên.

Soki nhăn mặt gật đầu rồi bước vào rặng cây um tùm cây cối. Reito và Morio cùng dõi theo dáng đi lòng khòng của cậu ta.

“Chà...” Morio lẩm bẩm. “Mong cho mọi chuyện suôn sẻ.”

“Nghĩa là sao ạ?” Reito hỏi. “Nào là ‘cố gắng xoay xở một mình’, ‘hỏng bét’ rồi ‘suôn sẻ’, thỉnh là như thế ạ?”

Morio nhìn anh chằm chằm, “Nghe bà Chifune nói đã đổi người gác cây. Cậu là cháu bà ấy?”

Chẳng biết có phải do Soki đi rồi không, giọng điệu Morio tự nhiên hơn.

“Vâng, tên cháu là Naoi Reito. Rất vui được gặp bác.”

“Chifune dặn, hễ cháu bà hỏi han về việc thỉnh, tôi tuyệt đối không được trả lời. Tôi rất thắc mắc, hóa ra cậu không biết gì thật.”

“Bác ấy không cung cấp cho cháu thông tin cốt lõi nào cả.”

“Thật à? Người gác cây mà lại chẳng biết gì. Thú vị đấy.” Sau khi cười rung cả vai, Morio thốt lên, “À đúng rồi”, đoạn ghé mặt lại gần Reito, mắt ánh lên giảo hoạt. “Muốn giao dịch không?”

“Giao dịch?”

“Đơn giản lắm. Cậu làm ngơ hành vi của tôi, bù lại tôi tiết lộ với cậu mọi điều mình biết về việc thỉnh. Tất nhiên là giữ kín với Chifune. Thế nào? Không tồi chứ?”

“Hành vi của bác là đi đến chỗ cây long não và xem Soki thỉnh hả?”

“Ừ thì... đúng. Cậu thấy đấy, nó chỉ là một cậu ấm lông bông. Thiếu người kèm cặp thì chẳng làm gì nên hồn.”

“Thế hả? À không, dù sao thì...” Reito nghiêng đầu xua tay. “Vẫn không được.”

“Sao không được?”

“Lộ thì chết.”

“Sao mà lộ? Cả hai cùng kín miệng thì ai biết?”

Reito cố nuốt xuống câu còn cậu-ấm-lông-bông-kia-mà, “Xin lỗi, không được là không được. Cháu từ chối.”

“Chà, tôi không kể cậu nghe việc thỉnh nữa.”

Reito gãi lông mày, so vai, “Không kể thì thôi ạ.”

Morio tặc lưỡi, xoa xoa cái đầu hói nhòn nhọn của mình, “Người đâu mà cứng nhắc.”

“Xin lỗi bác.” Reito đáp. “Chúng ta quay ra thôi nhỉ? Bác muốn vào phòng trực ngồi đợi không ạ?”

“Chỗ đó cho hút thuốc chứ?”

“Không cho ạ.”

Morio cau có, “Tôi ra xe, một tiếng nữa quay lại.”

“Vâng.”

Morio cất bước, hai tay thọc vào túi áo gió. Khi ông ta khuất dạng, Reito cũng đi ra, đến phòng trực bắc ghế ngồi ở ngoài. Anh tập trung canh gác, không chơi game, đề phòng Morio lén lút quay vào, dù khả năng này khá thấp.

Anh nhớ lại những lời trao đổi của Morio và Soki. Thái độ họ cho thấy thỉnh không chỉ là một nghi lễ mang tính hình thức. Morio khẩn khoản đòi trông chừng, hẳn là do có mục tiêu cần hoàn thành, và ông ta bất an khi giao cho Soki tự làm. Thông qua thỉnh, họ sẽ có thu hoạch. Không phải dạng thu hoạch trừu tượng nhằm ổn định tâm lý, mà là thu hoạch mang lại lợi ích cụ thể.

Điều ước thành hiện thực... Thật thế ư? Không phải mê tín hay đồn nhảm, mà sẽ có điều kì diệu xảy ra á? Vậy thì tiền nến 10 nghìn yên là quá rẻ. Không chỉ gấp đôi gấp ba lần, mà gấp trăm lần cũng xứng.

Nếu điều ước thành hiện thực thì mình muốn ước gì nhỉ... Reito vẩn vơ nghĩ.

Khao khát lớn nhất của anh là tiền. Anh muốn giàu nứt đố đổ vách. Ước trúng vé số không? Nhưng trúng thì một lúc nào đó cũng xài hết thôi. Ước tiền nhiều vô hạn hay hơn. Có được năng lực gì mà không phải vất vả lao động cũng có tiền rừng bạc bể ấy. Ví dụ vừa ngủ dậy là thành họa sĩ nổi tiếng, nguệch ngoạc vài nét cũng bán được mấy chục mấy trăm triệu yên. Hoặc bỗng dưng nảy ra ý tưởng nào đó rồi xin cấp bằng sáng chế, các doanh nghiệp kìn kìn đến mua bản quyền để dùng, thế thì chẳng cần nhấc tay, hằng năm tiền vẫn chảy về tài khoản...

Reito nhếch miệng cười. Gì đây? Ấu trĩ làm sao. Thỉnh chứ có phải cây đèn thần của Aladdin đâu. Truyện cổ tích không thể nào xảy ra trong đời thực được.

Vậy... thỉnh là gì? Soki đang làm gì trong hốc cây long não? Reito lơ đãng nhìn về phía rặng cây thì thấy ánh sáng lập lòe, anh bèn đứng phắt dậy, nhìn điện thoại. Chưa hết một tiếng. Hay ai đang xớ rớ lại gần cây long não à? Nãy giờ đâu có ai đi vào khuôn viên đền.

Reito chạy vội đến, đúng lúc có người đi ra. Oba Soki.

Nhận ra Reito, cậu ta dừng bước.

“A, ừm... Cậu xong rồi à? Sớm quá nhỉ!”

Soki im lặng, cau có lắc đầu.

Sao hả, cái thằng này? Reito rủa thầm. Không biết trả lời cho đàng hoàng à?

“Đây!” Soki chìa túi giấy ra.

Reito nhận lấy và kiểm tra thì thấy bên trong là hộp diêm và mẩu nến đã tắt. Chí ít cũng biết tắt nến.

“Vậy là xong.” Reito nói lấy lệ. “Cậu thỉnh được chứ?”

Soki im lặng. Đoán chừng cậu ta không muốn trả lời, Reito dợm quay lại phòng trực thì nghe Soki buông thõng, “Chẳng phải ngay từ đầu đã biết là xôi hỏng bỏng không rồi ư?”

“Hả?” Reito xoay người lại.

Soki thoáng nhìn Reito và lầm bầm, “Sao lại giao việc này cho một thằng như tôi...” Dứt lời, cậu ta quay mặt đi.

Reito vừa nhìn khuôn mặt trông nghiêng ấy vừa nghiền ngẫm lời cậu ta nói, bỗng chốc lại liếc thấy động tĩnh. Morio cầm đèn pin từ cổng đền đi vào.

“Ơ, xong rồi à?” Ông ta ngờ vực hỏi.

Thấy Soki không định trả lời, Reito đành đáp thay, “Hình như xong rồi ạ.”

“Thế à... Vậy, kết quả ra sao, cậu Soki?”

Soki vẫn im lặng, chỉ uể oải lắc đầu, vẻ bực dọc lồ lộ trên mặt.

Mắt Morio tối lại đây thất vọng, nhưng miệng vẫn tươi cười, “Thôi không sao. Hôm nay thế là đủ. Còn tháng sau nữa mà. Lên xe tôi sẽ nói kĩ hơn. Về thôi.” Ông ta thúc giục, tay đẩy lung Soki.

“Chúc hai vị ngủ ngon.” Reito nói với theo. Morio lẫn Soki đều không ngoái đầu, cứ thế biến vào màn đêm.

« Lùi
Tiến »