Sau hôm Chifune nhờ, Reito bắt đầu nhập dữ liệu thỉnh long não. Anh quyết định cứ ăn trưa xong thì làm khoảng hai tiếng.
Xem sơ qua hồ sơ, anh ước tính khách thỉnh một tháng là hơn chục người, một năm khoảng hai trăm mấy chục người. Nhập tên thôi đã vất vả rồi, chưa kể địa chỉ hay thông tin liên lạc, nếu có. “Trước hết cháu cứ nhập mười năm gần nhất là được”, Chifune nói nghe đơn giản là thế, nhưng bà không ước lượng được thao tác này mất thời gian đến mức nào.
Reito bắt đầu với tư liệu năm năm trước. Anh chọn tập hồ sơ năm đó không phải vì lý do gì đặc biệt, chẳng qua rút ngẫu trúng nó mà thôi.
Làm được khoảng hai tiếng, anh chuẩn bị dừng thì một cái tên đập vào mắt anh.
Saji Kikuo. Địa chỉ là Vườn Chanh, có kèm số điện thoại, và chú thích: Sakisaka Haruo giới thiệu.
Điều khiến Reito chú ý là cái họ Saji. Họ này khá hiếm, ít ra thì trước khi làm người gác cây, anh chưa gặp ai mang họ này cả. Cho đến bây giờ anh cũng chỉ biết mỗi Saji Toshiaki và Saji Yumi.
Reito rà hồ sơ một lúc, xem cái tên Saji Kikuo có còn xuất hiện không, nhưng không tìm ra. Anh khoanh tay nghĩ ngợi rồi vớ lấy điện thoại, nhắn tin cho Yumi.
Naoi Reito đây. Cô có biết ai tên Saji Kikuo không? Năm năm trước, người đó đến thỉnh cây long não.
Yumi hồi âm ngay lập tức, cô bảo là đã nghe cái tên này ở đâu rồi, sẽ tìm hiểu thêm xem sao.
Reito cầm chổi xẻng ra khỏi phòng trực. Anh quét dọn quanh cây long não chừng một tiếng thì nhận được tin nhắn. Mắt anh mở to khi lướt qua nội dung.
Saji Kikuo là anh ruột bố tôi. Tôi muốn nghe kĩ hơn và trao đổi thêm, bây giờ tôi đến chỗ anh nhé?
Reito nhắn lại, Đến đi, nhưng tôi không thể tiết lộ chuyện gì quan trọng đâu.
Yumi nhanh chóng cho biết tầm 5 giờ chiều cô sẽ đến. Reito hồi âm, “Được rồi.”
“Hừm... 19 tháng Tư năm năm trước, bác tôi đã đến đây...” Yumi chống cằm nhìn trang giấy rút ra từ tập hồ sơ năm năm trước.
“Cô chắc chắn là anh ruột bố cô chứ?”
“Chắc chắn. Nhận được tin nhắn của anh xong, tôi thấy ngờ ngợ nên đã lẻn vào phòng bố tra danh bạ và thư từ trước đây. Bố tôi thường lưu trữ hết đồ cũ chứ không vứt đi.”
“Thế là cô tìm được manh mối à?”
“Cái này nằm trong đồ của bà tôi.” Yumi bấm bấm điện thoại rồi chìa ra cho Reito xem. Đó là một tấm thiệp ghi: Chúc mẹ sinh nhật vui vẻ! Cảm ơn mẹ rất nhiều, Kikuo.
“Thiệp mừng sinh nhật à...”
“Tôi nghe phong thanh bố có người anh lớn hơn hai, ba tuổi, nhưng chia cách từ nhỏ và chưa bao giờ quay về. Mẹ kể là lúc bà nội còn khỏe, thỉnh thoảng bà vẫn đi gặp bác. Chắc chắn là bố biết, có khi cũng đã tự đi gặp bác rồi, dù có thể không thường xuyên.”
“Tại sao hai anh em lại chia cách?”
“Tôi không biết. Mẹ tôi cũng không, nhưng chưa từng cố dò hỏi, vì hình như đấy là chủ đề cấm kị. Bác không về dự đám cưới của bố mẹ tôi, thậm chí vắng mặt trong đám tang ông nội.”
“Chủ đề cấm kị của nhà Saji à..”
“Chắc thế.”
“Bác ấy bây giờ thế nào? Cô cũng không biết luôn?”
“Mẹ tôi đoán là bác mất rồi.”
“Tại sao?”
“Mùa thu khoảng bốn năm trước, bố và bà mặc đồ đen ra ngoài, bảo là đi dự đám tang người quen. Mẹ đoán là đám tang bác. Khá lâu sau, có một sự việc củng cố suy đoán này.”
“Việc gì?”
“Khi bắt đầu suy... chính xác hơn là bắt đầu lẩm cẩm, bà tôi nói năng không rõ ràng nữa, đêm xuống không ngủ mà cứ đi loanh quanh trong nhà, thậm chí gọi bố tôi bằng cái tên lạ hoắc. Tôi vốn đã quên chi tiết này, nhưng ban nãy đọc tin nhắn của anh lại nhớ ra. Cái tên lạ hoắc kia là ‘Kikuo’.”
Hóa ra đã-nghe-ở-đâu chính là ở đây.
“Bác Kikuo mất lúc bao nhiêu tuổi?”
Yumi nghiêng đầu,”Tôi không biết. Sao anh hỏi thế?”
“À, tôi có tìm hiểu nơi ở của bác cô.” Reito chỉ vào trang giấy trước mặt Yumi. “Địa chỉ Vườn Chanh, thấy chưa? Tôi lên trang web Vườn Chanh thì được biết đấy là một viện điều dưỡng ở Yokosuka, không chăm sóc sức khỏe tạm thời mà chỉ nhận các ca cần trông nom đến khi xuôi tay nhắm mắt.”
Yumi cầm điện thoại bấm lia lịa, có lẽ là tra cứu về Vườn Chanh. Cô nhanh chóng tìm ra trang web, vừa lướt tay vừa dán mắt vào màn hình.
“Quả có thế.” Cô thốt khẽ. “Ra là bác Kikuo bị bệnh.”
“Không biết bác vào trại từ bao giờ, nhưng khi bà đi thăm, chắc là đến trại thăm đấy.”
“Có thể lắm.”
“Bố cô năm nay bao nhiêu tuổi?”
“Ừm... Năm mươi tám.”
“Nếu Kikuo còn sống thì mới ngoài sáu mươi. Mất bốn năm trước, là trong tầm 55 đến 59 tuổi thôi. Ở độ tuổi đó mà đã phải vào viện điều dưỡng... bác ấy mắc bệnh hiểm nghèo chăng? Đây cũng có thể là nguyên nhân khiến hai anh em phải xa nhau. Hồi xưa người ta hay gửi trẻ con mắc bệnh đi chỗ khác để khỏi lây cho đứa còn lại đấy.”
“Tôi biết, nhưng tập tục ấy xa xôi lắm rồi. Bố tôi ra đời vào khoảng trước Thế vận hội Tokyo lần đầu thôi.”
“Những năm 1960 phải không? Thời đó vẫn đầy người cổ hủ mà.”
“Thế à?” Yumi nghiêng đầu với vẻ không tán thành.
“Chứ cô nghĩ tại sao họ lại phải chia cách?”
“Tôi biết đâu đấy!”
“Hay cô thử hỏi bố đi?”
“Không được. Tôi đã bảo đó là chủ đề cấm kị mà.” Yumi chỉ vào trang giấy. “Liệu có liên hệ nào giữa việc bố tôi đến đây mỗi tháng và việc bác Kikuo đến đây năm năm trước không nhỉ?”
Reito chậm rãi khoanh tay, “Cô hỏi tôi bằng thừa.”
“Anh chịu trách nhiệm ở đây mà.”
“Đã bảo rồi, tôi vẫn đang tập sự. Người ta còn chưa cho tôi biết thỉnh là cái gì nữa cơ. Có điều...” Reito tiếp tục. “Tôi cảm thấy mục đích, hoặc lời nguyện cầu, của Toshiaki và Kikuo có lẽ khác nhau.”
“Tại sao?”
“Tuy không rành lắm, nhưng hình như có hai kiểu thỉnh.”
Reito giải thích rằng trong một tháng có hai thời điểm thích hợp cho việc thỉnh cây long não: đêm trăng non và đêm trăng tròn.
“Bố cô luôn tới vào đêm rằm, Kikuo đến vào đêm 19 tháng Tư năm năm trước. Tôi dò lịch thì thấy đó là đêm trăng non.”
“Họ đều đến đây... là tình cờ trùng hợp sao?”
“Người ta là anh em, có chia sẻ thông tin và hành động giống nhau cũng là bình thường. Tuy nhiên, vì mục đích có thể khác nhau, lại còn cách quãng năm năm, cho nên Toshiaki và Kikuo đều đến đây thỉnh, có lẽ là tình cờ trùng hợp thật.”
“Hợp lý.” Yumi thở dài. “Thế thì không cần bận tâm về việc thỉnh của bác tôi nữa.” Cô trả trang giấy về chỗ cũ và đóng tập hồ sơ lại. “Được rồi, xếp bác Kikuo sang một bên. Tình hình cũng thay đổi rồi.”
Reito chú ý đến câu cuối, “Thay đổi thế nào? À mà cô nhắn muốn ‘trao đổi thêm’ nhỉ?”
Yumi nhíu mày mím môi, như thể cân nhắc có nên nói ra hay không, mãi mới cất tiếng, “Chiều qua, bố tôi lại hành động”
“Hành động? Ý cô là đến chung cư ở Kichijoji?”
“Đúng vậy.” Yumi gật đầu. “Đêm hôm kia, thấy bố thỉnh long não, tôi đã linh cảm là bố sắp hành động. Lại biết điểm đến của bố rồi nên tôi rình sẵn, không ngờ trúng mánh.” Yumi mở to mắt.
Reito rướn người tới trước, “Mánh gì?”
“Bố tôi rời khỏi chung cư, nhưng không đi một mình.” Yumi cầm điện thoại bấm thoăn thoắt rồi chìa cho Reito xem.
“A!” Reito buột miệng thốt lên.
Trên màn hình là Saji Toshiaki mặc áo khoác rộng đi cùng một phụ nữ mảnh mai mặc áo khoác dài tao nhã. Người phụ nữ để tóc dài và đeo kính đen nên không thấy mặt.
Nhưng Reito tin chắc đấy là một mỹ nhân.