Hơn 6 giờ, Reito muốn đi ăn tối. Họ ra khỏi đền cùng nhau. Yumi không có xe, vì hôm nay cô đi tàu điện và xe buýt. Reito thì có xe chuyên dụng.
Nhìn Reito dắt xe từ sau phòng trực ra, Yumi phì cười, “Gì thế này? Có chạy được không đấy?”
“Đành vậy, tôi chỉ có mỗi cái xe này thôi. Đằng nào cũng đỡ hơn đi bộ.”
Đến đây được hai ngày, Reito tìm thấy nó ở kho để đồ đằng sau phòng trực. Trông giống xe đạp các tiệm bán gạo hay dùng, chẳng những bánh xe to đùng mà khung xe và tay lái cũng thô kệch. Lại còn gỉ sét hết rồi. Reito tháo rời chiếc xe, đánh sạch gỉ, tra đầu xong mới lắp ráp lại. Anh muốn thay luôn lốp, ngặt nỗi chưa có tiền nên đành nhịn, chỉ mang ra tiệm bơm hơi. Dù sao thì nó vẫn chạy được.
“Chỉ có khuyết điểm là nặng thôi.” Reito vừa nói vừa dắt xe xuống các bậc thang của đền. “Đi xuống còn đỡ, chứ leo lên mới nhọc. Không để nó dưới chân thang được, tất nhiên chẳng ai thèm trộm cái của tả tơi này đâu, nhưng nó mà gỉ sét thêm thì không dùng được nữa.”
Nhìn thấy túi nhựa trong cái giỏ ở đầu xe, Yumi hỏi, “Gì đấy?”
“Đồ dùng khi tắm. Phòng trực không có chỗ tắm nên ăn tối xong tôi thường ghé nhà tắm công cộng.” Phí vào cửa đã 470 [*] yên, xa xỉ cỡ này hai ngày anh mới dám hưởng một lần.
“Không thể tin được. Là tôi thì không muốn sống ở đây đâu. Hẳn là vất vả lắm?” Yumi hỏi.
“Quen rồi thì cũng không vất vả. Không phải trả tiền trọ và tiền điện nước, ban đêm lại yên tĩnh.”
“Anh bảo mới gác cây gần đây thôi. Sao anh lại muốn làm công việc này?”
“Kể ra khá dài dòng, tóm lại, do hoàn cảnh đưa đẩy. Không hẳn là tôi muốn, nhưng có những việc trong nhà phải có người làm.”
“Kiểu kế thừa gia nghiệp ấy hả?”
“Ừm... Đại loại thế.”
Cuối cùng cũng xuống hết thang. Thường thì Reito bắt đầu đạp xe từ đây, hôm nay đi cùng Yumi nên anh tiếp tục dắt bộ.
Ra đến trạm xe buýt, Yumi nhìn bảng giờ rồi thốt khẽ, “Ơ!”
“Sao?”
“Vừa lỡ mất chuyến gần nhất. Phải chờ hai mươi phút mới có chuyến khác. Phiền thế!”
“Ít người sử dụng nên đành chịu thôi. Ở đây khác với thành phố mà.”
Yumi lộ vẻ đăm chiêu, vừa nhìn xuống đất vừa hỏi, “Nếu đi xe đạp đến ga tàu điện gần nhất thì mất bao nhiêu phút?”
“Tầm mười phút... Hả, chẳng lẽ...” Reito nhìn Yumi. “Cô muốn tôi chở đi?”
“Chính xác.” Yumi giơ ngón cái lên. “Trăm sự nhờ anh nhé.”
“Khoan đã, đi xe đạp hai người là phạm luật giao thông đấy. [*] ”
“Ôi trời...” Yumi ngửa người ra sau. “Vùng quê hẻo lánh thế này mà cũng có người canh chừng hả?”
“Chắc là không…”
“Vậy thì được rồi. Đi thôi. Nhanh lên xe nào.”
Yumi giục, Reito liền ngồi lên yên. Cùng lúc, Yumi cũng leo lên giá chở hàng ở yên sau, chân để cùng bên.
“Ít ra cũng nên để chân hai bên chứ. Cô có mặc váy đâu.”
“Giá chở hàng này to quá, khó ngồi lắm. Dù gì cũng phạm luật rồi, ngồi sao chẳng được.”
Reito tặc lưỡi, “Nếu bị bắt thì cô trả tiền phạt đấy.”
“Đã bảo là không sao đâu mà.”
Sau câu “Xuất phát nào!”, Yumi vòng tay ôm lấy Reito.
Reito nhấn bàn đạp, cảm giác mềm ấm áp vào lưng làm thân thể anh nóng lên. Phải từ hồi tiểu học tới giờ anh mới lại đi xe đạp hai người.
Dọc đường không có đèn đỏ, lại vô tư len lỏi được khắp hẻm to ngõ nhỏ nên Reito cứ đạp băng băng. Mặt trời sắp lặn mà đèn đường mới lác đác, nhưng nhờ ánh sáng hắt ra từ cửa sổ các nhà hai bên nên cũng không quá tối.
“Đường tắt ra ga đây hả? Phải tôi thì không nhớ nổi.” Yumi cất tiếng.
“Ban đầu tôi cũng lạc suốt đấy. Đường sá ở đây chẳng theo lề lối nào cả, trước đây là đường ra ruộng cũng nên.”
“Anh ăn tối ở đâu? Sao tôi thấy toàn là nhà dân không vậy?”
“Quán ăn trước ga.”
“Ôi trời! Thì ra đằng nào anh cũng phải ra ga mà.”
“Đúng…”
Băng qua khu dân cư, họ ra đến đường cái. Ngay gần đấy là ngã tư lớn nhất vùng này.
“Đằng kia có đồn cảnh sát. Xuống đi bộ thôi.”
Yumi miễn cưỡng nhảy xuống.
Reito dắt xe qua đường bộ hành, sang con phố chạy thẳng tới ga. Hàng quán san sát hai bên, chỉ hàng ăn còn sáng đèn, các hàng khác đóng cửa hết rồi.
Reito dừng chân trước một quán ăn, cửa vào dạng khung gỗ lắp các ô kính, “Tôi đến đây thôi.”
Yumi đưa mắt nhìn, “Chỗ này bán món gì thế?”
“Toàn món bình dân ấy mà. Cá này, khoai tây nghiền tẩm bột chiên giòn này...”
“Ồ.” Yumi tò mò, nhưng không để lộ ra. “Ngon không?”
“Tàm tạm. Cô thích thì ăn cùng?”
Yumi áp tay vào mặt ra chiều suy nghĩ, cuối cùng đáp, “Để hôm khác.”
“Thế à. Vậy cô đi cẩn thận.”
“Cảm ơn anh. Gặp lại sau.” Yumi vẫy tay bước đi.
Reito nhìn theo cô rồi dựng xe bên đường và bước vào quán.
Quán khá vắng. Reito chọn một cái bàn trong góc, vừa ăn món cá thu xốt tương miso vừa nhớ lại chuyện Yumi kể.
Ra khỏi chung cư, Toshiaki đưa người phụ nữ lên xe của mình và lái đi. Yumi muốn bám theo...
“Trên phim mà gặp cảnh này là taxi ở đâu chạy tới ngay. Ta chỉ cần lên xe và bảo tài xế “Đuổi theo xe kia! là được.” Ngoài đời thì không suôn sẻ như thế.”
Chẳng có taxi nào xuất hiện, Yumi đành hậm hực nhìn theo xe rồi về nhà đợi bố. Tín hiệu GPS cho thấy xe dừng tầm hai tiếng trong một bãi đỗ ở Shibuya, thêm một tiếng nữa thì Toshiaki về đến nhà. Ông và cô kia ở Shibuya làm gì?
Yumi rà thử, quanh bãi đỗ nhan nhản khách sạn tình yêu và nhà nghỉ cho thuê theo giờ.
“Không phải đi nhà nghỉ khách sạn đâu. Nếu định làm gì thì làm ở chung cư rồi.” Reito cố không nói thẳng ra.
“Hừm... Có thể lâu lâu họ muốn đổi gió.”
Reito giật mình trước nhận xét điềm tĩnh của Yumi. Người ít kinh nghiệm như anh không tài nào nghĩ được đến thế. Liệu Yumi có phải là người kinh nghiệm đầy mình không nhỉ?
“Có thể chỉ hẹn hò bình thường thôi. Ăn uống mua sắm chẳng hạn.”
“Lúc đó không phải giờ ăn. Hơn nữa, nếu bố ăn ngoài rồi mới về thì sẽ báo cắt cơm. Đằng này bố vẫn dùng bữa ở nhà như thường. Còn mua sắm thì... tôi không nghĩ bố sẽ cất công trốn việc chỉ để mua sắm đâu. Vả lại, nhỡ bị người quen bắt gặp đi với bồ thì hỏng bét.”
“Cô đã có kết luận về người phụ nữ đó rồi à?”
“Trốn việc đến nhà riêng của gái, chẳng là bồ thì còn là gì! Anh không cần nói giảm nói tránh đâu.”
Quả thật, tình huống này khó mà còn cách lý giải nào khác. Reito đành im lặng.
“Hức...” Yumi nghẹn ngào nấc lên. “Tôi không dám tin, cũng cầu mong đó không phải sự thật, nhưng đúng là thế sao? Bố tôi lăng nhăng? Gì chứ, một ông bố tồi tàn. Uổng công tôi tin tưởng.” Yumi đập bàn rầm rầm.
“Nếu bố cô... lăng nhăng, như cô nói, không biết việc bác ấy đến đây thỉnh có liên quan gì không nhỉ?”
“Vấn đề là ở đấy, nên tôi mới muốn trao đổi thêm với anh.” Yumi trỏ tay vào Reito. “Điều cần làm sáng tỏ tiếp theo là danh tính của mụ kia. Anh giúp tôi được không?”
“Giúp... là giúp thế nào?”
“Tôi nghĩ điều bố thỉnh có liên quan đến mụ kia, hoặc liên quan đến chuyện của hai người họ.”
“Thỉnh cây long não á?” Reito nghiêng đầu. “Cô nghĩ bác ấy thỉnh điều gì?”
“Ví như...” Yumi hơi ngẩng mặt, ngẫm nghĩ. “Chia tay với người vợ hiện tại để cưới bồ nhí.”
“Hả?”
“Ly dị thì phải trả tiền bồi thường cho vợ, và khả năng bị con gái phản đối tái hôn cũng rất cao. Tất nhiên là tôi sẽ phản đối rồi. Thế nên, cách nhanh nhất là ước cho vợ gặp tai nạn gì đấy và mất mạng.” Yumi đột nhiên chắp tay, ngước nhìn trần nhà. “Thần cây ơi, làm ơn khiến vợ con gặp tai nạn và chết cho nhanh đi...”
Reito cười khổ, “Làm gì có chuyện ngu ngốc thế.”
Yumi vẫn chắp tay, mắt lườm Reito, “Sao anh quả quyết vậy?”
“Bởi vì..” Reito hơi giơ hai tay lên, “Bày tỏ với thần linh là một việc thiêng liêng. Người ta cầu thần cứu sống, chứ chẳng ai cầu thần hại chết cả.”
“Đấy là suy nghĩ thông thường thôi, nhưng có phải mọi người đều nghĩ như nhau đâu. Trong trường hợp cầu khấn mà được thỏa nguyện thật, ắt sẽ có kẻ cầu cho những ai làm vướng tay vướng chân mình biến mất đấy.”
Reito lặng người. Anh không hề nghĩ đến khả năng này, nhưng nghe lại đầy sức thuyết phục nên anh không thốt ra được lời phản biện nào.
“Có thể... Nhưng trông Toshiaki không giống kiểu người như vậy.”
“Tôi cũng muốn nghĩ như thế. Tiếc thay, lòng tin của tôi đối với bố đã thấp đến mức thảm hại rồi.”
Nghe Yumi gay gắt bác bỏ, Reito vốn không có bố bất giác hiểu ra một điều. Người khiến Michie mang thai là một người đã có gia đình. Đứng trên lập trường của đứa trẻ trong gia đình ấy, Michie là mụ đàn bà đáng căm hận, đã cướp đi cha của nó.
“Thế nên...” Yumi tiếp tục, “Tôi muốn xem bố thỉnh lần nữa, muốn biết bố ước điều gì trong hốc cây long não.”
“Không được không được không được...” Reito xua tay. “Tuyệt đối không được. Tôi không thể ngó lơ nữa đâu. Riêng chuyện này, tôi không giúp cô được.”
“Nhất định không được sao?”
Reito bắt tréo hai ngón tay tỏ rõ cự tuyệt, “Bỏ ý định đó đi. Nhiệm vụ của tôi là không cho ai lại gần cây long não khi có người đang thỉnh.”
“Vậy thì trước và sau phiên thỉnh? Tôi lại gần được không?”
“Trước và sau phiên thỉnh?”
“Đúng. Không vi phạm quy định chứ?”
Reito nhìn vào đôi mắt to tròn của Yumi, “Cô định làm gì?”
“Anh không cần biết.” Yumi đáp với vẻ lãnh đạm.
Reito cố sức động não. Yumi là dạng bất chấp miễn là đạt mục đích. Để nắm bắt hành tung của Toshiaki, cô đã gắn máy định vị vào xe ông. Giờ muốn biết nội dung lời thỉnh của Toshiaki, cô sẽ làm gì khi lại gần cây long não? Nhớ đến máy định vị, Reito liền vỡ lẽ, búng ngón tay, “Biết rồi. Cô định cài máy nghe trộm phải không?”
Yumi cười nham hiểm, “Lộ rồi à! Tôi còn định đặt máy quay nữa cơ, nếu có thể.”
“Không phải chuyện đùa đâu. Tôi không chấp nhận?”
“Tại sao? Bộ có quy định cấm đặt máy nghe trộm à?”
“Chắc là không, nhưng suy nghĩ một chút là biết không được.”
“Có sao đâu, cũng chẳng phiền lụy ai.”
“Nhỡ bố cô phát hiện ra thì sao?”
“Không đâu, cái máy bé tẹo à.” Yumi dùng ngón cái và ngón trỏ tạo khoảng cách một phân.
“Ngộ nhỡ vẫn bị phát giác thì sao? Tôi sẽ mất việc.”
“Chẳng sao cả, việc ngoài kia đầy ra.”
“Tôi mượn tiền người ta. Mất việc ở đây là phải trả.”
“Bao nhiêu?”
“Một khoản khổng lồ, không trả nổi.”
Yumi tặc lưỡi trề môi, “Gì vậy chứ?”
“Nên kế hoạch của cô chìm xuồng, bỏ đi.”
“Hiểu rồi.” Yumi lạnh nhạt nhìn sang hướng khác. “Không nhờ anh nữa. Tôi tự mình xoay xở.”
“Cô định làm gì?”
“Không cho anh biết.”
Reito nhìn gương mặt trông nghiêng của Yumi, lại tiếp tục động não. Chắc chắn cô chưa từ bỏ vụ máy nghe trộm. “Cô định lén lút đặt máy hả?”
Má Yumi giật khẽ, “Không nói.”
“Chẳng thế còn gì! Cô định qua mặt tôi, lén lút đặt máy nghe trộm vào hốc cây, đợi Toshiaki thỉnh xong thì lại đến lấy về.”
Yumi quay sang nhìn Reito, đang nhăn nhó bỗng cười toe toét, “Cũng còn cách đó nhỉ. Anh biết không, người ta nói pin máy nghe trộm bây giờ dùng được mấy chục tiếng lận đấy. Nghĩa là hôm nay gắn vào, mai mới cần lấy ra. Ban ngày thì ai cũng có thể xem cây mà, đúng không? Tất nhiên nếu làm thật, tôi sẽ không để anh nhìn thấy.”
“Cô làm ơn thôi đi, tôi xin cô. Nhỡ ai phát hiện ra cái máy thì rầy ra đấy.”
“Cũng đúng, nhưng liên quan gì đến tôi. Nhỡ ai phát hiện ra thì tôi sẽ tính cách khác.”
Mặt Reito méo xệch, hai tay ôm đầu, “Làm ơn tha cho tôi.”
“Gia đình sắp tan nát, tôi lại thèm cân nhắc cho người khác à!”
Reito hạ tay xuống và ngẩng mặt lên, “Nghe trộm lời thỉnh chưa chắc đã sáng tỏ thêm điều gì. Cô nghĩ bố cô sẽ xướng tên người tình lên chắc? Hay sẽ nói rõ to ‘Cầu cho vợ con chết đi’?”
“Tôi không biết, nhưng bố đã thỉnh thành tiếng mà. Anh cũng nghe thấy còn gì.”
“Tôi chỉ nghe thấy âm mũi ngân nga chứ có nghe ra lời nào đâu.”
“Nhỡ đâu bố nói trước hoặc sau khi ngân nga? Tôi muốn nghe phần đó. Làm ơn giúp tôi.” Yumi chắp tay, tha thiết nhìn Reito.
Reito thở dài. Thuyết phục Yumi đổi ý là bất khả thi. Và dù thế nào cũng không thể để cô cài máy nghe trộm vào hốc cây.
“Tôi sẽ giúp, với một điều kiện. Chẳng may bại lộ, cô phải đứng ra giải thích đầu đuôi sự việc với bố cô và thuyết phục bác ấy đừng phản ánh với người thuê tôi.”
Yumi ra chiều suy nghĩ rồi khẽ gật đầu, “Được thôi. Tôi hứa. Thỏa thuận thế.” Cô chìa tay.
Đây là uy hiếp chứ thỏa thuận cái nỗi gì... Reito vừa rủa thầm vừa bắt tay Yumi.