Người Gác Cây Long Não

Lượt đọc: 3032 | 5 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 10

Từ phố ga rẽ vào một hẻm nhỏ sẽ đến Nước nóng Phúc Phận, nhà tắm công cộng duy nhất trong vùng. Ở phường bên có suối nước nóng, nhưng vé vào cho người lớn tận 900 yên [*] , quá đắt lại còn xa như thế thì chắc ba ngày Reito mới tắm được một lần.

Nước nóng Phúc Phận xây dựng đã lâu, không có phòng xông hơi khô, bồn tắm điện, thậm chí không có cả vòi sen. Thay vào đó, tường phòng tắm vẽ núi Phú Sĩ.

Tắm xong, Reito ngồi vào bồn ngâm, đột nhiên có người bắt chuyện.

“Này, cậu ở chỗ cây thần phải không?” Một ông già gầy nhom ngâm mình ngay cạnh đấy cất tiếng hỏi.

“Vâng ạ.” Reito nhìn sang ông già. Hình như gặp ở đâu rồi nhưng anh không nhớ rõ.

“Hôm bữa, bẵng đi một thời gian tôi mới lại đến thăm cây thần vào buổi sáng thì nhìn thấy một người lạ đang quét lá. Là cậu đấy.”

“Chào bác. Cháu tên Naoi Reito ạ.”

“Không phải là Yanagisawa à?”

“Dạ không. Tuy khác họ nhưng là bà con ạ.”

“Thế à? Nhà đó ngày càng ít con cháu nên cũng đáng lo. Ra là có bà con như cậu đây!” Ông già gật gù ra chiều tâm đắc.

“Bác biết tường tận về nhà Yanagisawa và cây long não nhỉ.”

“Cũng không hẳn là tường tận, chỉ là các thế hệ nhà tôi đều được họ giúp đỡ nên có biết ít nhiều. Thật ra năm ngoái tôi đã đến thỉnh và gửi rồi. Chân với lưng yếu quá, đi đứng khó khăn, chắc cũng sắp tới lúc.”

Reito không khỏi tò mò về những chia sẻ này, “Bác gửi cái gì ạ?”

“Ơ, gửi cây thần thì chỉ có thứ đấy thôi chứ cái gì nữa.” Ông già cười, đoạn nghiêm mặt nhìn Reito chằm chằm, “Không lẽ cậu không biết quyền năng của cây long não?”

“Cháu không biết rõ. Chỉ nghe dặn cứ gác cây, một ngày kia sẽ biết.”

Ông già phá ra cười, “Ha ha ha ha... Thế à, người gác cây mà lại không biết rõ việc thỉnh. Nhưng có khi như thế cũng tốt, theo một nghĩa nào đó.”

“Nghĩa nào là nghĩa nào ạ? Bác cho cháu biết đi!?”

“Thôi, cậu không biết thì tôi không dám kể. Vốn dĩ cũng không được bép xép chuyện cây thần với những người không biết về nó mà. Làm thế thì mất thiêng. Chưa kể rất khó giải thích thỏa đáng, mà giải thích chưa chắc cậu đã tin. Lời dặn đúng đấy, cứ tiếp tục gác cây thần và hào hứng chờ ngày lĩnh ngộ.”

Cái quái gì vậy? Reito phát cáu. Sao ai cũng nói toàn những lời khiến người khác mừng hụt thế.

“Bác cho cháu biết tên được không ạ?” Reito sực nhớ đến một việc.

“Được chứ. Tôi tên Iikura Kokichi.”

Ban nãy Kokichi bảo năm ngoái có đến thỉnh. Reito định bụng khi về sẽ tra hồ sơ, dù cũng chỉ biết được ông đến vào đêm trăng non hay trăng tròn thôi.

“Bác có tin truyền thuyết đó không? Thỉnh cây long não thì điều ước trở thành hiện thực ấy.”

“Không được bép xép. Tôi vừa nói xong.” Kokichi tủm tỉm. “Cháu không hỏi về việc thỉnh. Cháu chỉ hỏi bác có tin truyền thuyết ấy hay không thôi.”

“Ừm...” Ông già hơi nhổm dậy, một phần xương quai xanh gầy trơ nhô lên. “Tôi tin vào sức mạnh của cây thần. Tin bằng cả trái tim. Nhưng tôi không biết liệu điều ước có thành hiện thực hay không. Dù sao thì mình cũng chẳng can thiệp được.” Kokichi liếc Reito, hơi mỉm cười. “Thế thôi, tôi không trả lời tiếp được đâu.”

Lại một câu đầy ẩn ý. Tin vào sức mạnh của cây bằng cả trái tim? Thế mà lại không biết liệu điều ước có thành hiện thực không. Nghe cứ như vấn đáp Thiền tông ấy nhỉ! Nhưng có thắc mắc cũng bằng thừa.

“Một câu hỏi cuối cùng nữa.”

“Hỏi đi, nhưng chưa chắc tôi trả lời được đâu.”

Reito nhìn trước ngó sau để chắc chắn không ai hóng chuyện, rồi mới hỏi, “Liệu có ai cầu xin cây thần vật người khác chết không?”

“Cái gì cơ?” Kokichi trợn tròn mắt.

“Liệu có ai thỉnh cây, mà cầu cho kẻ mình ghét hoặc làm mình vướng bận chết sớm không?”

“Sao cậu lại hỏi thế?”

“Vì từ khi bắt đầu gác cây đến nay, cháu vẫn thắc mắc mọi người thường ước điều gì... Rồi lại nhẩn nha nghĩ biết đâu trong số khách thỉnh có kẻ mang suy nghĩ nguy hiểm cũng nên.” Nói đến đây, Reito xua tay. “À, xin lỗi bác, chắc không ai như vậy cả. Cầu khấn mà trù ẻo lại gặp quả báo không chừng. Cháu xin lỗi, bác quên đi ạ.”

Kokichi liền nhìn quanh quất y như Reito ban nãy, đoạn chìm người xuống để nước ngập tới cằm. Ông nhích lại gần Reito hơn, “Không biết thời nay thế nào, chứ hồi xưa có người từng khấn trù ẻo thật.”

“Thế ạ?”

“Cuộc sống đâu chỉ toàn điều tốt đẹp, chưa kể quan hệ giữa người với người luôn luôn phức tạp. Nếu sự tồn tại của ai đó là nguyên nhân gây đau khổ cho mình và gia đình, ắt là mình sẽ muốn hắn tiêu ma khỏi cõi đời thôi.”

“Khấn trù ẻo mà cây long não cũng đáp ứng?”

“Chà... Có thể đã đáp ứng.” Kokichi đứng dậy. “Thôi đủ rồi. Bép xép nhiều quá Chifune lại mắng tôi mất.”

“Bác quen thân với bác Chifune lắm ạ?”

“Tất nhiên rồi, vùng này bé tẹo mà. Tôi với cô ấy học chung cấp một và cấp hai. Tôi trên hai khóa. Chifune nổi tiếng từ nhỏ. Con một của nhà Yanagisawa, lại giỏi giang, nên dù là phận gái thì vẫn được mọi người công nhận là đủ năng lực gánh vác cơ nghiệp. Quả nhiên về sau, một tay cô ấy làm cả gia tộc thịnh vượng. Không có cô ấy, chưa chắc họ đã có mảng kinh doanh khách sạn thành công như bây giờ.”

Reito không khỏi ngỡ ngàng. Chifune tháo vát đến thế ư? Dù đã gặp nhiều lần, anh vẫn chưa một lần quan tâm đến thành tựu xã hội của bà, chỉ đơn thuần coi là một người họ hàng mới nhận, bà chị cùng cha khác mẹ của mẹ mình mà thôi.

“Cậu Reito, phải không nhỉ? Nhờ cậu chăm sóc cây thần nhé.” Kokichi giơ một tay lên rồi bước ra khỏi bồn tắm.

“Chào bác. Chúc bác ngủ ngon.” Reito nhìn theo ông, vẫn tiếp tục ngâm mình.

Ra khỏi Nước nóng Phúc Phận, Reito ghé vào cửa hàng tiện lợi mua lon chuhai và bịch bim bim, bỏ cả hai cùng túi đồ tắm vào giỏ xe rồi đạp về đền Nguyệt Hương.

Đêm nay không ai đặt lịch cả. Ngồi trong phòng trực, Reito vừa uống chuhai vừa lên mạng tìm hiểu về Chifune. Ngạc nhiên thay, vô số kết quả tìm kiếm đập vào mắt anh, có cả quá trình học tập công tác của bà.

Tốt nghiệp cấp ba, Chifune thi vào khoa Luật một trường đại học danh tiếng. Tốt nghiệp đại học, bà vào làm tại công ty bất động sản chủ chốt của Tập đoàn Yanagisawa và phát huy năng lực ở mảng chung cư cao cấp. Những năm 1980, bà đặt chân vào lĩnh vực khách sạn và xác lập danh tiếng cũng như vị thế lẫy lừng thông qua các thương vụ thu mua, sáp nhập và phát triển tập đoàn. Chifune là thành viên ban quản trị của nhiều công ty con thuộc tập đoàn, nhiều giai đoạn làm giám đốc điều hành, nửa cuối những năm 2000 bà được mọi người trong giới xưng tụng là “nữ hoàng”.

Thông tin trên mạng đại khái là thế. Reito mở ngăn kéo lấy danh thiếp của Chifune.

Danh thiếp ghi: Yanagisawa Chifune - Cố vấn Tập đoàn Yanagisawa.

Chifune đã gần bảy mươi, có lẽ là về hưu rồi. Nhưng bề dày thành tích trước kia đã đủ ấn tượng, lời kể của Kokichi không cường điệu chút nào.

Reito lấy hồ sơ năm ngoái và dò lịch thỉnh. Tên Iikura Koichi xuất hiện vào ngày 30 tháng Tám. Reito lên mạng tra, hôm đó là trăng non.

« Lùi
Tiến »