Khoảng thời gian từ sau đêm trăng tròn đến gần đêm trăng non tiếp theo, khách đặt lịch thưa dần. Đặc biệt bảy ngày chính giữa hầu như để trống. Reito dành những tối rảnh rỗi này để nhập liệu.
Trong lúc làm, anh nhận ra một hiện tượng. Rất thường khi một người đến thỉnh, bẵng đi một hai năm sau, một người khác cùng họ cũng đến thỉnh. Có khả năng chỉ là tình cờ trùng hợp, nhưng trùng hợp thế này thì nhiều quá.
Reito không khỏi nghĩ tới Saji Toshiaki. Anh ruột ông cũng từng đến thỉnh. Hai người đến cách nhau tận năm năm nên có lẽ chẳng liên quan. Chắc là thế nhỉ?
Chifune xuất hiện đúng lúc Reito đang quét sân với những suy đoán vẩn vơ ấy trong đầu.
“Cháu có bộ cánh nào không?” Chifune hỏi.
“Bộ cánh... Là sao ạ?” Reito hỏi lại.
Chifune mở to mắt, “Cháu không biết bộ cánh à?”
“Cánh để bay ấy ạ?”
Chifune thống vai kinh ngạc, “Lại đây nào.”
Bà đi về phòng trực, tiến đến phòng ngủ của Reito. Vừa mở cửa, bà đã hít sâu một hơi rồi quay ngoắt ra lườm anh, “Thế này là sao?”
“À….. cháu định tí nữa dọn...”
Ăn mắng không oan chút nào. Nệm ngủ vẫn bừa bộn, áo ngủ quần đùi vứt la liệt, vỏ lon chuhai lăn lóc trên sàn, bim bim vương vãi.
“Dọn phòng cho sạch rồi hằng quét sân.”
“Vâng, cháu làm ngay.”
Reito cúi xuống định gấp nệm thì Chifune giữ vai lại, “Thôi để sau. Cháu lấy bộ cánh ra đã.”
“Bộ cánh...” Reito lẩm bẩm.
“Đúng vậy. Nhanh lên.”
“À không, ý cháu là...”
“Sao?”
“Cháu không biết bộ cánh là gì.”
“Đó là...” Chifune toan giải thích lại thôi, bà hít sâu một hơi rồi bảo. “Lấy bộ quần áo diện nhất ra đây. Diện đến mức mặc đi hẹn hò được ấy.”
“À….” Reito há miệng. “Cái đó gọi là bộ cánh ạ?”
“Chưa nghe bao giờ?”
“Cháu cũng không biết nữa.” Reito nghiêng đầu.
“Thôi, sao cũng được. Tóm lại, chắc là cháu phải có bộ nào tử tế chứ?”
“Không ạ. Khá nhất là bộ cháu mặc hôm đến đây, áo thun áo khoác. Ngoài ra còn áo nỉ.”
“Nhắc mới nhớ, hành lý của cháu khá ít.”
“Lúc bị đuổi khỏi nhà trọ là cháu quẳng đi hết rồi. Mà cũng toàn mấy bộ cũ mèm te tua thôi.”
“Đến đây cháu không mua đồ mới à?”
“Không ạ. Có bộ này nên cũng đỡ.” Reito kéo kéo cổ áo tràng đang mặc.
Đó là bộ đồ Chifune mang tới vào ngày đầu tiên anh ở đây. Còn một bộ tương tự để thay đổi. Không chỉ lúc làm việc mà khi ra phố Reito cũng mặc.
Chifune thở dài, hai tay chống nạnh, “Tôi hiểu rồi. Ra ngoài một chuyến nào. Đừng mặc áo tràng, thay áo khác đi, cái bẩn bẩn kia cũng được.”
“Bác ơi, mình đi đâu thế?”
“Đi mua đồ.” Chifune ngước nhìn Reito. “Sắm bộ cánh cho cháu.”
Chừng hai tiếng sau, họ có mặt tại một trung tâm thương mại ở Shinjuku, khu trang phục quý ông với toàn những cửa hiệu cao cấp mà Reito chưa bao giờ đặt chân vào.
Nhìn Reito thắng bộ vest xoay qua xoay lại trước tấm gương toàn thân, Chifune khẽ “Hừm” một tiếng. “Trông bảnh đấy.”
“Cảm ơn bác.” Reito hất cằm.
Chifune liền quắc mắt, “Ăn vận lịch sự sao lại cư xử bất nhã thế. Khi cảm ơn thì phải nhìn vào mắt người ta, hơi cúi đầu, thu cằm lại.”
“Vâng. Thế này ạ?” Reito vừa hỏi vừa làm như Chifune bảo. “Đúng. Cháu làm được rồi kìa. Từ nay nhớ chú ý nhé.”
Chủ cửa hiệu đứng bên cạnh cười tủm tỉm, “Bộ này hợp với cậu quá. Dáng người thẳng tắp trông rất đẹp mắt. Con cháu của bà có khác.” Câu cuối cùng là lời khen dành cho Chifune.
Dường như đây là hiệu quen của nhà Yanagisawa. Khi nãy Chifune đã giới thiệu Reito là cháu mình.
“Chỗ làm cũ của cháu không cần mặc vest à? Nghe nói là công ty chuyên mua bán máy móc đã qua sử dụng.”
“Công ty đó thì không, nhưng công ty trước đó nữa thì có loại đồng phục cũng na ná áo vest.”
“Vậy à? Cháu làm vị trí gì thế?”
“À... Nhân viên nhà hàng ạ.”
“Phục vụ ấy hả?”
“Vâng, đại loại thế.” Reito không dám nói mình từng làm bồi bàn ở hộp đêm.
“Ừ. Mà cháu thấy bộ này thế nào? Thích không?”
Reito lại nhìn vào gương, khá hài lòng về dáng người dong dỏng chỉn chu trong bộ vest xám sẫm. Nếu cắt tóc, cạo hàm râu quai nón lởm chởm, đeo thêm cặp kính thì trông chẳng khác gì doanh nhân thành đạt.
“Cháu thích lắm, nhưng bác mua cho cháu thật ạ?”
“Thì mình đến đây để mua đồ cho cháu mà. Vậy là xong phần vest nhé.” Chifune quay sang chủ cửa hiệu. “Lên lai quần đến chiều là xong nhỉ?”
“Vâng ạ.” Chủ cửa hiệu đặt hai tay ở vạt áo trước và kính cẩn cúi đầu.
Reito vào phòng thử đồ thay lại quần áo rồi quay ra chỗ Chifune và chủ cửa hiệu, “Để bác chờ lâu rồi.”
“Ừm...” Chifune nhìn anh, chỉ một ngón tay về phía anh như muốn nói gì đó.
“Reito ạ.” Tưởng Chifune quên mất tên mình, Reito vội nhắc.
“Tôi biết chứ.” Chifune lừ mắt. “Tôi đang phân vân không biết nên gọi là Reito hay Naoi thôi.”
Nhắc mới nhớ, mãi đến hôm nay Chifune vẫn chưa gọi tên anh.
“Bác cứ gọi Reito thôi cũng được.”
“Ừm... Đi nào, Reito. Phải mua sơ mi, cà vạt, thắt lưng và giày cho đồng bộ nữa.”
“Cảm ơn quý khách.” Tiếng chủ cửa hiệu vang lên khi Chifune thanh lịch rời đi. Reito vội vã đuổi theo.
Trong một tiếng sau đó, họ mua sơ mi, cà vạt, thắt lưng, và thêm ba mươi phút nữa thì chọn được giày. Trong lúc đợi quần lên lai, hai bác cháu ghé vào quán cà phê phía sau hiệu giày.
“Chà... Ghê thật.” Reito cảm thán nhìn túi giấy đặt ở ghế kế bên. “Lần đầu tiên từ khi chào đời cháu được mua nhiều quần áo cùng một lúc thế.”
“Cháu không đi mua với mẹ à?”
“Không ạ. Mẹ mất lúc cháu còn học cấp một. Cháu cũng không đi mua với bà. Quần áo cháu mặc toàn đi xin.”
Chifune cầm tách trà, nhìn Reito, “Tuổi thơ dữ dội.”
“Đành chịu thôi ạ, vì cháu là kết quả của mối tình vụng trộm giữa một tiếp viên hộp đêm và một người đàn ông đã có gia đình mà.” Reito nói, ra chiều vô tư.
Tất nhiên Chifune biết rõ xuất thân đáng hổ thẹn của anh, anh muốn để bà thấy mình cũng tự nhận thức được. “Bởi thế cháu học hành chẳng tới đâu. Ngay từ bộ cánh’ cũng không biết.”
Chifune im lặng uống trà, đặt lại vào khay rồi nhìn Reito bằng đôi mắt lạnh lùng, “Lời cháu vừa nói gọi là gây hấn thụ động. Hoặc ngụy biện.”
Như bị con dao cắm phập vào ngực, Reito không thốt nên lời, cảm giác tổn thương sâu sắc.
Chifune mở túi xách đặt bên cạnh, lấy ra một quyển sổ bìa vàng. Đọc một lúc, bà ngẩng mặt lên.
“6 giờ tối mai, Tập đoàn Yanagisawa mở tiệc tri ân khách hàng thân thiết. Cháu đi với tôi.”
Quá kinh ngạc, Reito suýt phun coca đang uống ra, “Cháu đi với bác?”
“Đã bổ nhiệm cháu làm người gác cây long não thì phải giới thiệu cháu với họ hàng chứ. Nên mới cần quần áo. Hay cháu nghĩ tôi làm thế chỉ để giải khuây?”
“Dạ không, cháu biết là có lý do, nhưng không ngờ...”
“6 giờ tối mai, đừng quên đấy.”
“Gấp quá bác nhỉ.”
“Cháu bận à? Ngày mai đâu có ai đặt lịch thỉnh?”
“Không ạ. Nhưng người như cháu mà đến chỗ ấy có được không?”
“Tại sao lại không? Cháu là thân thích của tôi mà.”
“Nghe bác nói vậy, cháu vui lắm.” Reito uống hết cốc coca rồi với lấy cốc nước lọc, uống cạn sạch mới ngẩng mặt lên thì bắt gặp ánh mắt Chifune.
“Thật không?” Anh nghe Chifune hỏi.
“Cái gì thật không?”
“Có thật là cháu thấy vui khi nghe tôi nói cháu là thân thích không?”
“Thật... chứ ạ.” Sao Chifune lại ngờ vực nhỉ? Reito bối rối giải thích. “Nhờ bác, cháu mới thoát cảnh tù tội, còn được chu toàn chỗ ở và công việc. Có người họ hàng bao dung như bác, cháu chân thành biết ơn...”
Chifune cụp mắt, hai tay xoa xoa đầu gối, “Tôi ít nhiều hình dung được mẹ cháu đã vật lộn với cuộc sống ra sao. Sinh con với người đã có gia đình rồi làm mẹ đơn thân không hề dễ dàng. Tôi không chìa tay giúp đỡ đã đành, lại còn cố tránh dính líu. Tôi nghĩ cháu sẽ oán hận cơ. Ví như sao không giúp sớm hơn, từ hồi mẹ cháu còn sống mà phải để tới tận bây giờ?”
Reito sờ sờ mũi, “Cháu đoán là có uẩn khúc, tại vì mỗi lần nhắc tới chuyện này, bà cháu đều lừng khừng không chịu nói rõ. Nhưng chắc chắn cháu không oán hận bác đâu ạ.”
“Thế à? Vậy thì tốt quá.” Sau khi thẫn thờ nhìn vào khoảng không trước mặt, dường như đã hạ quyết tâm, Chifune thì thầm. “Ngày mai cháu gặp nhà Yanagisawa mà chẳng biết gì cả thì cũng không hay. Để tôi giải thích rõ hơn về mối quan hệ giữa cháu và dòng họ Yanagisawa nhé?”
“Vâng, bác kể cháu nghe với ạ.” Reito sửa tư thế, ngồi thẳng thớm trên ghế.
“Thế thì tôi cũng phải kể đôi chút về bản thân. Cháu biết không, người già mà kể chuyện xưa thì dài dòng lắm đấy.”
“Không sao ạ. Vừa đúng ý cháu.”
“Được rồi. Gọi thêm nước uống đã nhé.” Nói đoạn, Chifune ra hiệu với phục vụ.