Lúc Reito về đến phòng trực ở đền Nguyệt Hương, kim đồng hồ trên tay anh đã nhích qua 9 giờ tối một chút. Sau khi đặt các túi giấy vào phòng ngủ, anh uống một cốc nước lọc. Lấy lon chuhai từ tủ lạnh ra, Reito ngồi xuống ghế, mở nắp, uống một ngụm rồi thở một hơi dài. Trên bàn có đặt hộp sushi trộn anh mua tại một nhà hàng ở tầng ngầm trung tâm thương mại. Tuy bụng rỗng, Reito vẫn chưa muốn đụng vào phần cơm.
Reito rời khỏi đây sau buổi trưa, hơn tám tiếng đồng hồ đã trôi qua. Anh thấy mệt, không phải mệt về thể chất vì anh cũng không đi bộ nhiều, mệt ở đây là về tinh thần.
Câu chuyện Chifune kể quả thật rất dài. Nửa chừng họ rời quán cà phê để đi lấy bộ vest, sau đó vào một quán khác để tiếp tục. Nghe xong chuyện thì đã hơn 7 giờ tối. Chifune cũng thấm mệt nên không đề nghị cả hai cùng ăn tối. Hai bác cháu xuống nhà hàng ở tầng ngầm mua cơm đem về.
Thì ra mọi việc là thế... Reito nhìn lon chuhai, cười cay đắng.
Lúc Chifune nói “Tôi cũng phải kể đôi chút về bản thân”, anh chẳng ngờ mọi chuyện lại bắt đầu từ khi bà chưa sinh ra.
Theo lời Chifune, nhà Yanagisawa là đại địa chủ vùng này, hồi xưa hành nghề lâm nghiệp. Người lên kế hoạch triển khai mảng nhà đất và bất động sản là Hikojiro (ông ngoại của Chifune) và em trai ông.
Hikojiro và Yasuyo (vợ ông) chỉ có hai con gái. Hikojiro là trưởng nam nên một trong hai cô con sẽ phải thừa kế ông để duy trì cơ nghiệp dòng họ.
Trưởng nữ Tsuneko kết hôn với Naoi Soichi, một thầy giáo trung học trong vùng. Soichi vốn là con thứ của một gia đình công chức ở vùng khác, nói chung về mặt xuất thân thì không có vấn đề gì. Hai ông sui còn là bạn học cũ, nhưng bố Soichi đã mất trong chiến tranh.
Tsuneko vốn dĩ ốm yếu nên sinh hạ Chifune xong cũng không thể có con được nữa. Nhà Yanagisawa tiếp tục đối mặt với vấn đề người nối dõi.
“Hồi nhỏ tôi chẳng hề biết mình phải gánh trên vai trọng trách như thế. Gia đình khá giả nên tôi được học hết cái này đến cái khác, được thiên nhiên trù phú bao bọc, mỗi ngày trôi qua đều thong dong, vô lo vô nghĩ. Nói cách khác, tôi là một tiểu thư lớn lên trong nhung lụa.” Chifune mỉm cười tự giễu.
“Bác học giỏi lắm, đúng không?” Reito hỏi.
Chifune nhướng mày nghi ngờ, “Cháu nghe ai nói thế?”
“Một anh khóa trên của bác, cháu gặp ở nhà tắm công cộng.”
Khi nghe tên Iikura Kokichi, Chifune “À…” một tiếng như nhớ ra gì, “Nhà ấy cũng quen thân với nhà Yanagisawa khá lâu rồi.”
“Bác Kokichi kể, Chifune cực kì giỏi giang, con gái kế gia nghiệp mà không khiến ai lo lắng thừa băn khoăn cả.”
“Đó là chuyện về sau. Trước khi được rèn giũa thì tôi chẳng hiểu biết gì đâu.”
“Rèn giũa?”
“Mùa thu năm tôi 12 tuổi, mẹ tôi qua đời.”
Tsuneko đột ngột ngất xỉu tại nhà vì bệnh tim trở nặng, đưa vào bệnh viện được ba ngày thì trút hơi thở cuối cùng. Biến cố ập đến quá nhanh, Chifune chỉ thực sự cảm nhận được nỗi đau khi nhìn mẹ lần cuối lúc di quan. Hiểu ra mình sẽ không được gặp lại mẹ nữa, lồng ngực muốn vỡ tung, nước mắt thi nhau tuôn trào.
“Đó cũng là thời điểm tôi nhận thức được vai trò của mình, người thừa kế nhà Yanagisawa.” Với ánh nhìn xa xăm, Chifune tiếp tục kể.
Người tác động đến nhận thức của Chifune là Soichi.
Bấy giờ ông bà ngoại còn sống nên gia đình Chifune ở nhà phụ trong khuôn viên dinh thự. Sau khi mẹ mất, Chifune và bố vẫn tiếp tục ở đây, ngôi nhà khang trang, tiện nghi và riêng rẽ nên sinh hoạt cũng không bất tiện gì. Soichi là nam giới nhưng giỏi nội trợ, thường tự nấu ăn cho con gái.
Soichi hay nói, “Người kế thừa dòng họ là Chifune đấy.” Khi họp mặt gia đình, ông luôn đứng lui về phía sau Chifune hoặc sau bố mẹ vợ, giảm sự hiện diện của mình xuống thấp nhất.
Tuy còn nhỏ, Chifune đã nhận ra tình thế khó khăn của bố. Soichi và nhà Yanagisawa không phải ruột rà máu mủ. Tsuneko đã mất, họ chỉ còn ràng buộc qua Chifune.
Ông bà ngoại thường xuyên gọi Chifune sang nhà chính chơi. Bố ít khi đi cùng, có lẽ là ngại, mặc dù ông bà không hề ghét bố, ngược lại rất cảm kích vì Soichi chẳng những chấp nhận ở rể mà còn tận tình chăm sóc cô con gái ốm yếu của họ đến phút cuối cùng.
Một trong nhiều lần Soichi về muộn, Chifune sang nhà chính ăn cơm thì có nghe ông ngoại nói, “Mong sao nó sớm tìm được người tốt,” bà ngoại tỏ ra đồng tình với ông.
Bấy giờ Chifune đã học cấp hai, tất nhiên là hiểu ông bà đang nói đến việc Soichi tái hôn. Chifune không tán thành, muốn bố mãi mãi thuộc về người mẹ thân yêu của mình.
Nhưng hiện thực luôn tàn nhẫn. Lúc Chifune sắp tốt nghiệp cấp ba, Soichi mở lời, “Bố có chuyện muốn nói với con.” Ông bảo đã gặp được người mình thích và muốn đi bước nữa. Ông đã báo với bố mẹ vợ, và họ tán thành. “Nhưng nếu con không thích, bố sẽ cân nhắc lại. Cảm xúc của con là quan trọng nhất.” Soichi không quên thêm vào.
Chifune rất kinh ngạc khi nghe kể chi tiết. Người mà bố muốn lấy là học sinh cũ của ông, kém ông hai mươi hai tuổi, lúc này mới 27, hơn Chifune chưa đến mười tuổi.
Thật lòng Chifune không muốn tán thành. Một phần vì cách biệt tuổi tác của họ quá lớn, đa phần là bàng hoàng khi biết bố mình còn sung sức đến thế. Ở cái tuổi sắp ngũ tuần này, bố phải khô héo mọi ham muốn rồi mới đúng.
Soichi nói, nếu tái hôn, ông sẽ dùng lại họ Naoi cũ của mình và chuyển đi.
“Đó là bố thôi. Con không cần đi đâu cả. Cứ giữ nguyên hiện trạng, tên họ, hộ khẩu, chỗ ở, không phải thay đổi gì hết.”
Chifune hiểu ra rằng việc bố tái hôn mang hai ý nghĩa. Một là mong muốn gắn bó với người đàn bà ông yêu. Hai là nguyện vọng thoát khỏi ràng buộc với nhà Yanagisawa. Ông thấy gò bó khi ở đây. Chifune không thể cản trở cơ hội giải phóng cảm xúc của bố. Hiện tại chẳng có ai hay nơi nào đủ để Soichi mở lòng. Từ khi cha mẹ qua đời, ông cũng đã trở nên xa lạ với họ hàng nhà Naoi.
“Con hiểu rồi.” Chifune đáp. “Bố cứ làm theo mong muốn.”
“Thật ư? Không cần trả lời gấp, con từ từ suy nghĩ.”
“Con suy nghĩ rồi. Con không phản đối bố.”
“Thật không? Con trả lời trung thực đi.” Soichi gặng hỏi.
“Thật mà. Con nghĩ như thế tốt cho bố hơn.”
Câu cuối cùng không rõ là đúng suy nghĩ hay chỉ muốn tăng sức thuyết phục, nhưng dù sao Chifune cũng chân thành mong cho bố mình hạnh phúc.
Không lâu sau, Chifune gặp Fumi, vị hôn thê của bố. Đó là một mỹ nhân mảnh mai đậm nét Nhật. Trông cô điềm đạm hơn tuổi 27 nhiều, chẳng biết có phải nhờ mặc kimono hay không. Chifune thầm nghĩ bố chọn đúng người rồi. Có lẽ tính cách nhẹ nhàng thanh nhã này sẽ chữa lành trái tim Soichi.
Ở bên người tình trẻ, Soichi thể hiện rõ khía cạnh mạnh mẽ nam tính của mình. Nghe bố xưng “anh” chứ không xưng “tôi”, Chifune hiểu từ nay Soichi sẽ sống cuộc đời khác hẳn trước đây, đồng thời cũng chuẩn bị tâm lý sẽ có ngày ông không còn là bố của mình nữa.
Cả hai không tổ chức hôn lễ. Hôm đăng kí hộ khẩu, Soichi, Fumi, Chifune và bố mẹ Fumi cùng nhau ăn tối và chúc mừng cặp vợ chồng. Dù hiểu ông bà ngoại không có mặt là tất nhiên, Chifune vẫn buồn vì cảm thấy đó là minh chứng cho việc Soichi đã cắt đứt duyên nợ với nhà Yanagisawa.
Soichi thuê một ngôi nhà gần trường ông dạy, bắt đầu xây dựng gia đình mới cùng Fumi. Chifune dọn khỏi nhà phụ, chuyển về nhà chính ở với ông bà.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, Chifune vào đại học, khoa Luật. Khi ông ngoại hỏi vào khoa Luật có phải vì muốn trở thành luật sư không, Chifune trả lời là muốn sử dụng những kiến thức đó cho công việc ở tập đoàn mai sau.
“Cách làm cũ đã lỗi thời so với lối kinh doanh ngày nay rồi. Các nước Âu Mỹ chỉ chú trọng đến hợp đồng thôi. Hợp đồng chi phối toàn bộ hoạt động kinh doanh. Nếu cứ làm ăn dựa vào thỏa thuận miệng, tập quán, móc ngoặc với nhau hay những mối quan hệ xưa cũ thì sẽ không theo kịp thời đại. Thứ lỗi cho cháu nói thẳng, bây giờ trong nhà Yanagisawa có ai hiểu rõ về luật không? Lơ là chút thôi là đi tong hết. Pháp luật chính là vũ khí cần thiết để phòng ngừa trường hợp đó. Cháu đang cố gắng trang bị vũ khí này.”
Nghe Chifune diễn thuyết xong, Hikojiro vỗ gáy mình, cười khổ, “Thua cháu tôi một hiệp rồi.” Và mau chóng nghiêm mặt. “Chifune, ông giao nhà Yanagisawa cho cháu đấy.”
Chifune trả lời chắc nịch, “Ông yên tâm ạ.”
Chifune hầu như không ghé sang chỗ ở mới của bố. Một phần là bận rộn với cuộc sống đại học, nhiều phần là không muốn quấy rầy cuộc sống của cặp tân hôn. Chifune không ghét Fumi, nhưng không biết dì cảm thấy thế nào về mình. Chẳng may Fumi chướng mắt với cô thì cũng đành chịu.
Soichi cũng không chủ động đi thăm Chifune. Dễ hiểu thôi, người đàn ông nào lại qua lại với nhà mẹ đẻ của vợ trước.
Một thời gian sau, Hikojiro ngã quỵ vì xuất huyết dưới nhện, và không bao giờ về nhà được nữa. Bấy giờ đang kì nghỉ hè, họ hàng thân thích ùn ùn kéo đến canh linh. Soichi cũng có mặt và gặp lại con gái sau một thời gian dài xa cách.
Khi khách phúng viếng đã về hết, hai bố con vừa nhìn di ảnh ông vừa cập nhật tình hình hiện tại cho nhau. Nghe Chifune kể về cuộc sống sinh viên phong phú, Soichi híp mắt hài lòng.
“Bên bố thế nào? Sống với dì Fumi ổn không?” Chifune hỏi.
“Ừ, cũng được.” Soichi đáp, ngập ngừng như định nói thêm điều gì.
“Sao ạ?”
“À, không sao. Con nhớ chăm sóc bà chu đáo.”
“Con biết mà. Bố đừng lo. Bố cứ làm cho gia đình bên ấy hạnh phúc là được.”
Soichi có vẻ tổn thương vì lời nói của con gái, “Không nghĩ đến chuyện về ở với bố à?”
“Không ạ. Như thế tốt cho cả hai chúng ta.”
“Vậy à...” Soichi lộ vẻ cam chịu.
Sau lễ 49 ngày ông ngoại, đợi lúc chỉ còn hai bố con, Soichi cho con gái biết Fumi đã mang thai ba tháng. Tin tức bất ngờ này làm Chifune chấn động. Đây đúng là chuyện có thể xảy ra, nhưng Chifune đã không hề lường trước. Hoặc nói cách khác, cô đã cố không nghĩ đến sinh hoạt của bố và người vợ trẻ. Lúc này cô mới hiểu thái độ ngập ngừng của Soichi hôm đưa tang. Chắc ông đã định thông báo nhưng lại thôi vì Hikojro mới mất.
“Tuy khác mẹ, thì vẫn là em của Chifune.” Soichi lúng túng nói.
Chifune không nghĩ thế, cũng không hân hoan. Là em thì sao chứ? Nhưng cô hiểu điều Soichi đang mong mỏi, và sẵn sàng làm vui lòng ông.
“Chúc mừng bố. Tốt quá rồi.”
Trước những lời sáo rỗng ấy, nụ cười mãn nguyện bừng lên trên khuôn mặt Soichi, ông nói cảm ơn con gái. Đó là lúc Chifune nhận ra, cái ngày Soichi không còn là bố của cô đã đến.
Tối xuống, Chifune báo với bà ngoại về đứa con của Soichi.
“Cháu quyết định coi như mình và gia đình mới của bố không có quan hệ gì nữa. Dù sao thì đối với họ, người như cháu chỉ gây phiền hà thôi. Từ giờ trở đi cháu sẽ sống ở đây luôn. Được không bà?”
“Được quá đi chứ. Chifune ở đây, bà rất vui. Nhưng cũng phải nói rõ, không bao giờ bố cháu cho là cháu phiền hà đâu.”
Thế rồi Yasuyo nghiêm mặt bảo rằng, nhân dịp này, bà muốn trao đổi với Chifune một chuyện quan trọng, liên quan đến cây long não tại đền Nguyệt Hương. Chifune từ bé đã nghe phong thanh truyền thuyết cây thần biến điều ước thành hiện thực. Nhà Yanagisawa chịu trách nhiệm quản lý đền, bản thân ông ngoại từng coi sóc cây long não.
“Ông cháu mất rồi nên hiện giờ bà đang tiếp quản. Tất nhiên bà không nề hà, nhưng một lúc nào đó bà cũng phải ra đi. Bà mong khi ấy Chifune tiếp tục công việc này, cháu nghĩ sao?”
Chà, cứ tưởng chuyện gì to tát, Chifune thầm nghĩ. Đã chuẩn bị tinh thần nghe công to việc lớn nào kia, nên cô cụt hứng.
“Vâng ạ.” Cô trả lời. “Chỉ cần thỉnh thoảng quét dọn này nọ thôi phải không? Vậy thì bây giờ cháu cũng phụ bà được.”
Yasuyo gật gù, “Có cháu giúp thì bà đỡ lắm. Nhưng coi sóc cây long não không đơn thuần là quét dọn. Còn một nhiệm vụ quan trọng hơn kia.”
Phiên thỉnh chính thức với cây long não diễn ra vào ban đêm, đặc biệt là đêm trăng non và trăng tròn. Lúc đó nhất thiết phải chuẩn bị mọi thứ đâu vào đấy, và người làm việc ấy chính là người gác cây.
“Bà muốn cháu đảm nhiệm vị trí đó.” Yasuyo nói.
Chờ mãi. Cuối cùng cũng được nghe cặn kẽ về cây long não. Reito vừa nghĩ vừa nhoài người tới trước.
“Xin lỗi nhé, làm cháu thất vọng rồi. Tôi không định kể về cây long não đâu.” Chifune lạnh lùng từ chối. “Nhắc đến chẳng qua là cho đúng tuần tự mạch truyện thôi. Tôi nói vài lần rồi, tự cháu phải nắm bắt được cốt lõi của việc thỉnh cây long não. Nhưng không cần lo lắng, một ngày nào đó cháu sẽ hiểu, chính tôi cũng không được ai giải thích cho, đều là tự tìm hiểu cả. Tiện thể nói thêm, người gác cây đòi hỏi tinh thần trách nhiệm và quyết tâm cao độ, vì vậy không phải ai cũng làm được. Tạm thời cứ nhớ là luôn chuẩn bị sẵn sàng cho ngày ấy là được. Cháu hiểu chưa?”
“Vâng.” Reito hất cằm.
Chifune quắc mắt vỗ bàn, “Đã bảo thôi ngay những cử chỉ bất nhã ấy đi. Cháu quên rồi à?”
“Á, xin lỗi bác, cháu sơ ý...”
Chifune sửng sốt thở mạnh rồi nói, “Quay lại câu chuyện nào.” Và bà tiếp tục.
Vào tháng Tư năm hai đại học, Chifune nhận được điện thoại của Soichi báo rằng đứa bé đã chào đời. Là con gái.
Chifune nói lời chúc mừng. Dù không vui vẻ gì, cô cũng nhẹ nhõm vì Fumi mẹ tròn con vuông.
“Con thu xếp về xem em sớm nhé? Tuy cách nhiều tuổi nhưng là em gái con đấy.”
“Vâng, con sẽ thu xếp.” Sau khi cúp máy, Chifune lấy làm lạ là mình không nhận ra đã rất lâu rồi không nói chuyện với bố.
Do Soichi gọi điện thúc giục và Yasuyo khuyên đi thăm, rốt cuộc hai tháng sau Chifune cũng miễn cưỡng ghé nhà bố, và lần đầu thấy mặt đứa em cùng cha khác mẹ nhỏ hơn mình mười chín tuổi. Đó là một đứa bé hồng hào với đôi mắt to tròn dễ thương. Chifune được an ủi khi thấy con bé chẳng giống mình chút nào, phần đời còn lại sẽ yên ổn hơn khi trông qua không ai nhận ra họ là ruột rà máu mủ.
Soichi khăng khăng giữ Chifune ở lại ăn tối, nhưng Chifune dứt khoát từ chối, trong suốt thời gian ở chơi, cô cũng không nói gì nhiều với Fumi.
Lần gặp mặt thứ hai là sáu năm sau, khi Soichi mời cô đến dự tiệc mừng Michie vào lớp Một. Chifune không muốn đi, bà ngoại lại động viên.
“Dù gì Soichi cũng từng là người nhà Yanagisawa, cháu đừng viện lý do bạc bẽo là người khác họ để không đi chúc mừng, bà không đồng ý đâu. Hơn nữa, nắm bắt đời sống của họ hàng thân thích cũng là nhiệm vụ của gia chủ nhà Yanagisawa. Nhỡ bên đó xảy ra chuyện gì, dù mình bảo không liên quan thì người đời cũng chẳng chấp nhận, vì họ có quan hệ máu mủ với Chifune thật mà.”
Tính đến thời điểm ấy, Chifune phụ bà ngoại coi sóc cây long não đã kha khá lâu, Yasuyo dần dà để cháu gái thay thế mình. Đồng thời Chifune cũng đang tiến tới vị trí người đứng đầu gia tộc. Sau khi tốt nghiệp đại học, Chifune vào làm việc tại bộ phận liên quan đến chung cư cao cấp ở một công ty bất động sản thuộc Tập đoàn Yanagisawa. Công việc bận rộn cũng là một phần lý do khiến cô không đến chơi nhà Soichi nữa.
Tiệc mừng Michie vào lớp Một được tổ chức tại một nhà hàng Trung Hoa ở Shinjuku. Michie mới sáu tuổi đã rất xinh đẹp, gương mặt trái xoan. Lần đầu làm quen chính thức, cô bé cứng đơ cả người, Chifune cũng hơi căng thẳng.
Soichi hỏi thăm tình hình gần đây của con gái. Khi biết Chifune đang tham gia vào một dự án phát triển chung cư cao cấp, ông lộ vẻ ngạc nhiên, xem chừng vẫn nghĩ dạng con ông cháu cha như cô đi làm thì chỉ lo được mấy việc vặt như lễ tân hay bưng trà rót nước.
Soichi bảo tháng Tư sẽ chuyển việc. Ueno vừa thành lập một trường luyện thi lớn, hiệu trưởng mời ông về dạy. Soichi đã mua một ngôi nhà cũ ở quận Edogawa và chuyển nhà xong. Trường cấp một mà Michie theo học là trường công của khu vực đó.
“Cũng gần sáu chục tuổi đầu rồi, muốn thay đổi môi trường buộc phải khẩn trương thôi.”
“Vâng, tốt quá ạ. Bố cố gắng nhé.”
“Ừ.” Soichi đưa ly rượu lên miệng.
Hai cha con đều cảm nhận được họ ngày càng xa cách, nhưng đều cố tảng lờ.
Chifune vẫn chẳng biết nên nói gì với Fumi. Nhìn người đàn bà vừa chăm con ăn cơm, vừa phụ họa câu chuyện của Soichi và săn sóc bao quát bữa ăn, Chifune tự nhủ đây là hậu phương vững chãi cho gia đình mới của bố, mà gia đình ấy không có chỗ đứng cho con gái của vợ cũ.
Sau đó, cứ một đến hai năm, Chifune lại gặp nhà Soichi một lần. Chifune muốn đi ăn ngoài với Soichi thôi, nhưng Soichi lại bảo muốn Chifune đến nhà nên cô đành ghé qua. Lúc nào Fumi cũng có mặt, Michie khi có khi không. Dường như cô bé phải đi học thêm khá nhiều.
Dù gặp mặt, hai chị em vẫn chẳng trao đổi gì mấy. Michie chưa từng gọi Chifune một tiếng “chị hai”, lúc nào cũng “chị Chifune”. Khi lên cấp hai, cô bắt đầu ăn nói với Chifune rất khách sáo.
Cứ thế, thời gian dần trôi. Nhật Bản bước vào thời kì kinh tế phát triển chưa từng có, thành tích kinh doanh của các công ty tăng vọt. Mỗi ngày Chifune đều mải mê bận bịu với công việc và đời sống riêng, khi nhìn lại thì nhận ra mình đã bước qua tuổi 30. Đa số bạn bè và người quen ở độ tuổi ấy đều đã lập gia đình. Chifune cũng có nguyện vọng kết hôn, cô đã hẹn hò với vài người nhưng vẫn chưa thấy ai phù hợp để gắn bó cả đời.
Bấy giờ nhiệm vụ gác cây long não hoàn toàn toàn do Yasuyo đã lớn tuổi gánh vác, và rồi cũng đến lúc bà ngã quy. Một đêm nọ, Chifune về nhà và thấy bà ngoại đang ngồi xổm trong bếp. Bà bảo đang định đứng dậy thì đột nhiên chóng mặt, và không sao nhúc nhích được nữa.
Cứ ngỡ hiện tượng này chỉ đơn thuần là do thiếu máu lên não, không ngờ kể từ đó, sức khỏe Yasuyo cứ sa sút dần. Ăn không biết ngon, mỗi bữa chỉ được hai ba miếng, cử động thì lờ đờ chậm chạp, thời gian ngủ ngày càng kéo dài. Đi bệnh viện kiểm tra không thấy bệnh tật gì, nếu buộc phải nói thì là do chức năng của tất cả các cơ quan đều đang suy giảm. Yasuyo đã gần chín mươi, âu cũng là quy luật tự nhiên.
Khoảng một tháng sau, Yasuyo qua đời. Giấy chứng tử ghi “Chết vì nguyên nhân tự nhiên”. Hai ngày trước khi nhắm mắt, Yasuyo thều thào với Chifune, “Cháu hãy coi sóc cây long não nhé.” Đó là những lời cuối cùng bà để lại cho cô cháu gái.
Tại nhà hỏa táng, Chifune thoáng có linh cảm, từ nay về sau, mình sẽ cô độc đi đến hết đời.
Linh cảm ấy hoàn toàn chính xác. Chifune không gặp được định mệnh của đời mình, cứ thế sống độc thân đến bây giờ. Thế nhưng bà chẳng mảy may hối hận, vì bà nghĩ rằng tính cách mình phù hợp với sứ mệnh gia chủ nhà Yanagisawa và người gác cây long não hơn là mưu cầu tổ ấm riêng.
Khi Chifune gần bước sang tuổi 45, mối quan hệ giữa bà và gia đình Soichi chuyển biến mạnh mẽ. Nguyên nhân trực tiếp là do Soichi mắc bệnh nan y. Ông bị ung thư thực quản, đã phẫu thuật nhưng không hồi phục tốt, phải dùng thuốc chống ung thư.
Với tình trạng ấy, Soichi nhập viện. Ngay cả Chifune cũng không thể khoanh tay đứng nhìn. Bà không đơn thuần đi thăm bệnh nữa mà phải bàn bạc với Fumi về phương hướng và chi phí điều trị. Michie đã lớn nên cũng tham gia. Đó là lần đầu tiên mấy người phụ nữ trao đổi trực tiếp với nhau mà không có mặt Soichi.
Trò chuyện mới biết, nhà Soichi không dư dả gì, nói thẳng ra là nghèo khó. Hiện giờ gia đình chỉ sống dựa vào lương hưu của Soichi và lương của Michie.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, Michie vào làm tại một cửa hàng đồ điện gia dụng, lương không đủ sống nên buổi tối còn đi làm thêm. Khi Chifune hỏi làm thêm ở đâu, Michie dè dặt đáp là Ginza.
“Ra vậy.” Khu Ginza toàn những hộp đêm cao cấp, tốt hơn nhiều so với các quán bar bình thường. Michie chắc chắn sẽ được chào đón, với sắc đẹp và vẻ tươi sáng này. Không như mình, Chifune thầm so sánh với bản thân. So sánh đơn thuần thôi, dù sao cũng cách nhau quá nhiều tuổi nên bà chẳng hề ghen tị với cô em cùng cha khác mẹ.
Chifune nhận thanh toán toàn bộ chi phí điều trị. Suy cho cùng, trong khi Fumi và Michie tận tình chăm sóc cho Soichi, con gái lớn như bà lại không thể có mặt thường xuyên thì lo liệu chi phí là lẽ đương nhiên thôi.
Chifune đi thăm bệnh một tháng khoảng hai, ba lần, mỗi lần lại thấy Soichi gầy hơn. Ông biết rõ ngày mình lìa đời đang đến gần nhưng không than vãn hay tỏ ra sợ hãi. Gặp Chifune, lúc nào ông cũng chỉ thều thào, “Phiền con rồi.”
Rồi ngày Soichi sang thế giới bên kia cũng đến. Chifune không ở bên cạnh ông vào giây phút cuối cùng ấy, vì đang đi công tác Sendai.
Sau khi hoàn tất tang lễ và cúng 49 ngày, Chifune gần như không gặp Fumi và Michie nữa. Bẵng đi một thời gian, họ tái ngộ vào ngày giỗ hai năm của Soichi, còn lần giỗ đầu Chifune bận việc không đến được.
Ngay trước hôm giỗ, Fumi gọi điện bảo Chifune đến sớm do có việc quan trọng muốn nói.
Đến nơi, Chifune vô cùng kinh ngạc. Tất nhiên bà đoán được Michie cũng có mặt, chỉ không ngờ trên tay cô lại là một đứa bé sơ sinh.
“Thế này là sao? Con của ai đây?” Chifune hỏi.
“Con của em.”
Nghe câu trả lời lí nhí, Chifune phát cáu, “Tất nhiên chị biết là thế. Ý chị là cha nó đâu, nhà cửa thế nào, vào hộ khẩu chưa?”
“Chưa vào... Vì có chút vấn đề...” Michie nói, vẻ khó xử.
Ở bên cạnh, Fumi đau đớn im lặng.
Nhìn thái độ của họ, Chifune chợt hiểu, “Chẳng lẽ là người đã có gia đình...”
Michie khẽ gật đầu, ôm chặt đứa bé.
“Người đó làm gì? Là khách ở Ginza sao?”
Michie lại gật đầu.
Chifune hơi chóng mặt, quay sang Fumi, “Sao dì không cản Michie?”
“Lúc dì phát hiện ra thì đã không kịp rồi. Vả lại nó cũng bảo là muốn sinh đứa bé...” Giọng Fumi nhỏ dần.
Chuyện là sau khi Soichi mất, Michie ra ở riêng, chỉ thỉnh thoảng gọi điện cho mẹ chứ ít khi đi gặp trực tiếp. Lúc Fumi nhận ra thay đổi cơ thể của con gái thì cái thai đã được bốn tháng. Cha đứa bé là một người đàn ông 48 tuổi, kinh doanh nhiều nhà hàng, có một cô con gái đang học cấp ba. Gia đình họ sinh sống tại quận Sedagaya. Tất nhiên đó chỉ là lời nói một phía từ ông ta, sự thật thế nào thì không rõ. Michie không biết địa chỉ nhà. Cách thức liên lạc duy nhất là điện thoại di động.
Khi hay tin Michie mang thai, ông ta không tán thành việc giữ lại đứa bé. Ông ta bảo không định xa lìa gia đình hiện tại nên đứa bé không cha sẽ rất tội nghiệp. Nếu Michie vẫn muốn sinh con, ông ta không ngăn cản và sẽ hỗ trợ hết mức có thể, nhưng nói chắc như đinh đóng cột là không thể nhận mẹ con họ được.
“Tại sao lại không bàn bạc với ai hết?” Chifune hỏi.
Câu trả lời của Michie rất đơn giản. “Vì dù sao mọi người cũng sẽ phản đối thôi.”
“Em muốn sinh con đến thế ư?”
“Vâng.” Michie đáp. “Khi biết mình có thai, ban đầu em cũng hoang mang không biết nên làm thế nào. Không rõ vì sao nhưng ngày qua ngày, em thấy yêu con hơn, không nỡ bỏ nó. Hơn nữa...” Chần chừ giây lát, Michie tiếp tục. “Người ấy bảo không thể nhận con nhưng sẽ chăm lo cho bé.”
Theo lời Michie, từ khi bắt đầu cặp kè, cô đã nhận hỗ trợ tài chính từ ông ta, và bây giờ vẫn thế.
“Người ấy luôn giữ đúng lời hứa. Gần đây vẫn đến thăm mẹ con em, còn thay tã cho bé nữa.”
Đứa bé là con trai, tên Reito.
Chifune phát bực trước dáng vẻ vô tư, chẳng hề ý thức được nguy cơ của cô em cùng cha khác mẹ. Bà hỏi một hơi, nào là cô có suy nghĩ cho tương lai đứa bé không, định cả đời ăn bám người đàn ông đó hay sao, có gì bảo đảm là ông ta sẽ tiếp tục hỗ trợ cho cả hai không...
“Tất nhiên dì hiểu nỗi lo của Chifune.” Fumi nói. “Michie sinh con với người đã có gia đình, việc này có thể sẽ gây phiền phức cho Chifune, dù hai đứa chỉ là chị em cùng cha khác mẹ. Hôm nay dì hẹn Chifune đến để làm rõ chuyện sau này.”
“Chuyện sau này?”
Fumi nhìn sang Michie, ngụ ý giục cô tự nói.
“Em đã chuẩn bị tinh thần khi quyết định sinh con.” Michie tiếp lời. “Có thể em sẽ bị chị mắng, và rằng chị không cần ruột thịt thế này. Cho nên em muốn cắt đứt duyên nợ giữa chúng ta.”
“Cắt đứt duyên nợ?”
“Vâng.” Michie nói thẳng. “Chị hãy quên việc có một đứa em trên đời đi, có nhớ thì cũng coi như không liên quan đến mình. Vốn dĩ chị cũng đâu xem em là em gái chị, đúng không ạ? E rằng đối với chị, em chỉ là con của người đàn bà đã cướp đi cha chị. Nhưng không sao đâu, không bị chị oán hận đã may lắm rồi. Tất nhiên chị sẽ sốc khi biết em đẻ con hoang, và chẳng có gì lạ nếu chị muốn bỏ mặc đứa em như vậy. Thế nên, em chủ động cắt đứt duyên nợ giữa chúng ta. Cứ xem như chẳng dính dáng gì đến nhau nữa sẽ tốt hơn cho cả hai bên.”
Chifune đã hiểu. Michie không muốn làm phiền người chị như người dưng này, càng không muốn chị ta chỉ tay năm ngón dạy mình cách sống. Tóm lại, ý của Michie là, “Mặc kệ tôi đi, mọi chuyện chẳng liên quan gì đến bà hết.”
Đã đến nước này, Chifune cũng không cần nhiều lời.
“Chị hiểu rồi. Em đã quyết tâm, chị không có ý kiến. Chị sẽ không chủ động liên lạc hay can thiệp vào đời sống nhà em, như thế được chưa?”
“Được ạ. Xin lỗi chị.” Michie cúi đầu với Chifune, tay vẫn ôm đứa bé.
Tiếp theo là cỗ bàn. Chỉ loe hoe vài người họ hàng bên phía Fumi tham dự. Nhìn thấy đứa bé trong tay Michie, họ không nói không rằng. Chifune không hiểu Fumi đã giải thích với họ như thế nào nữa.
Sau đó, liên lạc giữa Chifune với Fumi và Michie gần như đứt hẳn. Họa hoằn lắm Chifune mới gọi cho Fumi về chuyện gì đấy liên quan đến Soichi, tuyệt nhiên không nhắc đến Michie. Bà bận tối mắt tối mũi, quay cuồng với vai trò thành viên ban quản trị của nhiều công ty con thuộc Tập đoàn Yanagisawa, thậm chí chẳng có thời gian nghỉ ngơi tử tế. Bà thuê người quản lý đền Nguyệt Hương và coi sóc cây long não, nhưng vẫn cố thu xếp đến trực các phiên thỉnh đêm. Khi nào lịch trình dày đặc, không thể lên đền được, bà sẽ từ chối khách đặt hẹn.
Cứ thế, hơn tám năm trôi qua, một ngày nọ Chifune nhận được thông báo của Fumi rằng Michie đã qua đời. Nghe nói lễ viếng và di quan sẽ tổ chức cùng lúc, Chifune vội vàng chạy đến.
Fumi gầy guộc hốc hác, mới khoảng sáu mươi mà đã già sọm đi.
Michie chết vì ung thư vú. Lúc phát hiện ra thì bệnh đã tiến triển đến mức không điều trị nổi, dùng đủ mọi cách cũng khó kéo dài mạng sống.
Chifune hỏi thăm tình hình tám năm qua thì không ngoài dự liệu, cuộc sống làm mẹ đơn thân của Michie không hề dễ dàng. Bố của Reito không hỗ trợ hai mẹ con nữa. Lúc Reito đầy tuổi tôi, ông ta vẫn thường xuyên lui tới, nhưng tần suất giảm dần rồi hiếm khi nhìn thấy mặt mũi, cuối cùng ngưng hẳn nguồn trợ cấp cho họ khi Reito chưa tròn ba tuổi.
Đáng lẽ phải kiện ra tòa. Chỉ cần giám định ADN là đủ chứng minh quan hệ cha con. Bấy giờ ông ta có không nhận con thì vẫn phải thực hiện nghĩa vụ chu cấp cho đứa bé. Nhưng Michie nào biết điều đó. Cô nghĩ mình từng khăng khăng đòi sinh con dù ông ta đã cảnh báo, nên chuyện đến nước này thì mình cũng không có quyền đòi hỏi gì.
Thực tế thì, kiện ra tòa cũng có khả năng chỉ là công cốc. Vì về sau có tin bố Reito làm ăn thất bát và trắng tay, cả gia đình đều biến mất không tung tích. Người như thế, có kiện cũng chẳng nhận được gì. Tóm lại Michie vẫn phải tự mình nuôi nấng Reito. Cô quay về sống với Fumi, ban ngày đi làm, ban đêm đi làm thêm. Những lúc Michie đi vắng, Reito ở nhà sẽ do bà chăm.
“Hai mẹ con cùng nuôi nấng đứa bé, tuy cực khổ nhưng hạnh phúc.” Fumi nói.
Khoảng một năm trước, Michie bắt đầu than phiền không khỏe, dù có lẽ cô đã biết mình mắc bệnh từ lâu. Cô gầy rộc đi trông thấy, nhưng lại giải thích là do giảm cân thành công.
“Có lẽ là tại nó không muốn phẫu thuật cắt ngực.” Fumi nói.
Michie là một phụ nữ đẹp với gương mặt trái xoan và thân hình quyến rũ, đặc biệt là bộ ngực đầy đặn mà lớp áo dày cũng không che giấu nổi. Những yếu tố đó chính là vũ khí lợi hại trong giới giải trí người lớn. Để tránh phải cắt bỏ, Michie đã trì hoãn đi khám. Đến lúc xác nhận mắc bệnh thật, cô lại ngoan cố không chịu phẫu thuật.
“Có lẽ nó biết mình chẳng có ưu điểm gì ngoài hình thể, vì còn phải nuôi nấng Reito nên không thể đánh mất sức hấp dẫn của phụ nữ được.” Fumi cười buồn.
Sau tám năm không gặp, Reito đã trở thành một cậu nhóc cấp một lém lỉnh. Có lẽ vì tận mắt chứng kiến mẹ chống chọi với căn bệnh quái ác nên cậu không bối rối về cái chết của mẹ. Nghe Fumi giới thiệu Chifune là người quen cũ của gia đình, Reito cúi đầu chào. Đuôi mắt cậu bé hơi cụp xuống giống Michie.
Chifune nghĩ, chắc mình sẽ không bao giờ gặp lại đứa trẻ này nữa.