Trưa hôm sau, Chifune gọi điện bảo Reito đi cắt tóc. Bấy giờ anh đang dọn phòng.
“Hôm qua lúc về tôi định dặn cháu rồi, nhưng mải kể chuyện nên quên mất. Đã mất công mua bộ cánh đẹp mà đầu tóc cứ bù xù thì chẳng hợp chút nào. Cháu đi cắt cho gọn gàng nhé.”
“Vâng, cháu biết rồi ạ.” Reito vừa đáp vừa đưa tay lùa tóc.
“Cháu có nhớ lịch trình hôm nay không?”
“Nhớ mang máng ạ.”
“Thế thì không được rồi. Cháu thuật lại xem nào.”
“Ừm...” Reito lục lọi kí ức. “Cháu nhớ là 4 giờ rưỡi gặp bác ở ga, sau đó đi tàu nhanh đến Shinjuku, 6 giờ đi thẳng đến khách sạn tổ chức tiệc tri ân.”
Đầu bên kia truyền đến âm thanh thở hắt ra, “Được rồi. Chắc sẽ hơi dư thời gian ở ga Shinjuku, nhưng trừ hao như thế mới tốt.”
“Nhỡ đi trễ thì sẽ tạo ấn tượng xấu với nhà Yanagisawa bác nhỉ.”
“Cháu nói đúng đấy. Vậy hẹn cháu 4 giờ rưỡi nhé.”
“Vâng ạ.” Nói đoạn, anh cúp máy.
Reito rầu rĩ, cảm thấy hôm nay sẽ căng thẳng lắm đây. Anh chẳng muốn đến tiệc tri ân của Tập đoàn Yanagisawa chút nào, nhưng không thể làm trái lời Chifune. Dù sao thì bà cũng đã mua hẳn bộ vest cho anh dự tiệc mà.
Khoảng ba tiếng sau, Reito khoác lên mình bộ cánh đẹp đẽ cùng sơ mi trắng, đeo thắt lưng, thắt cà vạt và đi đôi giày bóng loáng ra khỏi phòng trực. Anh cất hai tờ 10 nghìn yên trong ví phòng trường hợp bất trắc.
Reito dắt chiếc xe đạp cà tàng xuống cầu thang rồi nhấn bàn đạp. Đưa xe vào bãi đỗ gần ga xong, anh tiến về cửa soát vé. Đồng hồ trên tay chỉ 4 giờ 20 phút. Tất cả đều đúng lịch trình.
Chifune mặc áo khoác màu caramel, đang ngồi chờ trên băng ghế. Khi Reito đến gần, bà ngước nhìn và chớp chớp mắt, “Đúng là người đẹp vì lụa. Cháu mặc hợp lắm. Cả kiểu tóc gọn gàng kia nữa.”
“Cảm ơn bác.”
“A!” Chifune đưa tay che miệng. “Không xong rồi. Tôi quên mua áo khoác cho cháu. Có lạnh không?”
“Cỡ này thì không sao đâu ạ.”
“Phải mua chứ nhỉ...”
“Được rồi ạ. Bác mà còn mua cả áo khoác cho nữa thì cháu ngại lắm.”
“Ừm... vào hội trường là nóng ngay thôi. Nhưng khi đi bộ ngoài đường vẫn phải chú ý nhé. Co ro vì lạnh thì dáng xấu lắm.”
“Vâng ạ.”
“Mình đi thôi.” Chifune đứng dậy.
Chuyến tàu nhanh về Tokyo khá vắng vẻ. Reito ngồi kế bên Chifune.
“Cảm ơn bác chuyện hôm qua ạ.” Reito lên tiếng.
“Chuyện quần áo à? Tại tôi không thể giới thiệu người lôi thôi với nhà Yanagisawa được.”
“Quần áo thì tất nhiên rồi. Nhưng cháu muốn cảm ơn bác đã kể cháu nghe chuyện trước kia. Có nhiều chuyện về mẹ mà cháu chưa biết.”
“Thế à. Tôi tưởng cháu nghe người già kể lể chuyện xưa thì cảm thấy chán lắm.”
“Không đâu ạ. Nói ra khí không phải, cháu thấy khá thú vị. Ví như chuyện ông ngoại... ông Soichi cưới học trò rồi sinh ra người con kém con gái mình những hai chục tuổi. Từ góc nhìn của bác hẳn phải kịch tính lắm.”
“Cháu nói cứ như người ngoài cuộc thế. Vở kịch ấy kết thúc bằng sự xuất hiện của cháu cơ mà.”
“Hừm...” Reito nghiêng đầu. “Cháu lại thấy cứ như nói về ai chứ không phải mình.”
“Là chuyện về cháu, không lẫn đi đâu được. Thế nên tôi mới kể cháu nghe chứ.”
“Có lẽ thế, nhưng cháu có hứng thú với chuyện liên quan đến bác hơn. Bác rời xa cha rồi sống một mình, hơn nữa còn trở thành người gác cây long não.”
“Khổ thân cháu vòng vo rồi, tôi không nói cháu nghe về việc thỉnh đâu.” Chifune lúc lắc ngón trỏ.
“Cháu biết mà. Gần đây cháu tự mình hiểu thêm về nó đấy.”
“Ồ. Cháu nói thử xem.”
“Những người thỉnh vào đêm trăng non và trăng tròn dường như có mối liên hệ với nhau.”
Reito giải thích anh phát hiện ra điều này khi nhập liệu. Rất thường khi, một người đến thỉnh vào đêm trăng non xong, một thời gian sau người liên quan với họ sẽ đến thỉnh vào đêm trăng tròn.
“Hầu hết đều như thế. Nếu hai người cùng họ đến thỉnh, dứt khoát một người sẽ thỉnh vào đêm trăng non, người còn lại vào đêm trăng tròn. Nói cách khác, họ là thân thích, và nội dung thỉnh của họ liên quan đến nhau... Sao ạ? Cháu suy luận đúng chứ?”
“Hừm...” Chifune lên tiếng sau một phút im lặng để tăng tò mò. “Tôi sẽ không nhận xét về suy luận của cháu, nhưng cháu để ý đúng chỗ rồi đấy. Quan trọng là có gì khác nhau giữa việc thỉnh vào đêm trăng non và đêm trăng tròn? Trăng non và trăng tròn liên quan thế nào? Liệu có phải chỉ đơn thuần như âm và dương? Cộng và trừ? Thiện và ác? Tôi muốn cháu tự mình khám phá.”
“Cháu sẽ cố gắng.” Reito đáp, thầm vui mừng khi biết suy luận đi đúng hướng.
“Đúng rồi, tôi có vật này muốn đưa cho cháu.” Chifune lấy trong túi ra một cái ví da nhỏ màu xanh. “Cầm lấy.”
Bên trong là danh thiếp. Reito vô cùng kinh ngạc khi thấy danh thiếp ghi: Naoi Reito, Trưởng ban Quản lý Đền Nguyệt Hương.
“Trưởng ban... Có mỗi mình cháu thôi mà.”
“Trên đời thiếu gì công ty chỉ có một mình tổng giám đốc. Cháu là người chịu trách nhiệm ở đền nên cần phải ghi như thế.”
“Ơ, cháu là người chịu trách nhiệm ấy ạ?”
“Ừ, tại sao đến giờ này còn hỏi thế? Chứ cháu nghĩ vị trí của mình là gì?”
“À, cháu nghĩ mình đang tập sự...”
“Tập sự hay không thì vẫn là người chịu trách nhiệm. Tự giác đi nhé.”
“Vâng.” Reito ra hiệu cảm ơn Chifune rồi cất ví đựng danh thiếp vào túi áo vest. Gần đây bà hay nói những câu động viên anh tiến bộ.
Tàu tốc hành dừng tại ga Shinjuku. Xuống tàu đi bộ mới thấy quả thật trời rất lạnh, nhưng đó không phải nguyên nhân duy nhất khiến Reito cứng người.
“Bác ơi, không xong rồi.”
“Sao thế?”
“Cháu hồi hộp quá.”
“Hả? Chẳng ra làm sao.” Chifune dừng chân và ngước nhìn Reito. “Trấn tĩnh lại nào.”
“Tại vì đây là lần đầu mà.”
“Cháu không cần thế. Cháu đủ tư cách xuất hiện ở đây, cứ đường hoàng tham dự, đừng vênh vang là được. Vì người ta thường e dè người đĩnh đạc hơn kẻ phô trương thanh thế. Tự nhiên vào, hiểu chưa?”
“Vâng... Để cháu thử.”
“Trước hết bỏ tay ra khỏi túi quần đi đã. Khó coi quá.”
“A, vâng ạ.” Reito rụt cổ, vội bỏ tay ra.
Tiệc tri ân tổ chức tại một trong những khách sạn sang trọng bậc nhất. Reito suýt nữa so vai, nhưng nhớ lời Chifune, anh thẳng lưng tiến bước. Ngẫm nghĩ mới thấy trang phục anh mặc rất hợp với dạng khách sạn này.
Trước cửa phòng tiệc rất đông người. Họ đứng nói chuyện thôi cũng toát ra nét thanh lịch, quý phái.
“Tôi đến bàn đăng kí, cái này nhờ cháu nhé.” Chifune cởi áo khoác, đưa cho Reito.
“Vâng.” Anh đỡ lấy rồi lại nhìn quanh.
“Cháu làm gì thế? Mau đem gửi đi.”
“Ơ, gửi ở đâu ạ?”
“Quầy giữ đồ chứ ở đâu nữa.”
“Quầy giữ đồ?”
“Ở đằng kia.” Chifune chỉ về phía quầy có nhân viên đang nhận hành lý của khách.
“Ồ.” Reito hiểu ra. Ban đầu anh cứ tưởng chỉ cần cầm hộ áo cho Chifune thôi chứ.
Sau khi gửi áo và quay lại, anh thấy Chifune đang nói chuyện với một người đàn ông mập mạp, “Reito, giới thiệu với cháu, đây là Katsushige, em họ của tôi.”
“Em họ ạ?”
“Mẹ của chị Chifune là chị họ của bố tôi, hơn bố tôi hai tuổi.” Nói đoạn, ông chìa danh thiếp. “Rất vui được gặp cậu.”
“Cháu xin ạ.” Reito nhận lấy. Danh thiếp ghi: Yanagisawa Katsushige, Giám đốc Điều hành Tập đoàn Yanagisawa.
Reito mải mê nhìn mãi, làm Chifune ở bên phải hắng giọng. Reito quay sang thì thấy bà nhíu mày liếc ngực áo mình. Anh sực nhớ, vội lấy cái ví nhỏ màu xanh đựng danh thiếp rồi rút một tấm.
“Hân hạnh được gặp bác ạ.” Nói đoạn, anh đưa danh thiếp ra.
Katsushige nhếch mép cười và đưa tay cầm lấy. Vẫn với thái độ đó, ông ta liếc mắt rồi đọc thành tiếng, “Trưởng ban Quản lý. Chức vụ oách gớm.”
Dù biết mình bị giễu cợt, Reito vẫn cúi đầu, “Cảm ơn bác.”
“Cậu ta có biết gác cây long não nghĩa là gì không thế?” Katsushige hỏi Chifune.
“Chị vẫn chưa nói. Em cũng biết rất khó giải thích bằng lời mà.”
“Chị muốn để cậu ta tự lĩnh hội? Được không đấy? Tuy chung dòng máu nhưng chị mới gặp cậu ta gần đây thôi mà.”
“Thế nên mới phải dẫn đi cùng đấy.”
“Dẫn đi cùng là đủ ư? Làm người gác cây đâu có đơn giản thể.”
“Chuyện đó chị hiểu rõ hơn ai hết.” Chifune xẵng giọng. “Cảm ơn em đã quan tâm.”
Miệng Katsushige xụ xuống. Ông ta buông thõng một câu với Reito “Cố lên nhé” rồi quay ngoắt đi.
“Katsushige!” Chifune gọi với theo. “Nghe nói sau bữa tiệc có buổi họp không chính thức của ban quản trị?”
Katsushige quay lại, gương mặt u ám, “Ai nói cho chị biết?”
“Chị là cố vấn mà, nhận tin từ mọi nơi. Chủ đề thảo luận là gì thế?”
“Bàn về việc khai thác khu resort mới thôi, không dám làm phiền chị tham gia.”
“Thế à? Sao chị lại nghe là bàn về cách xử trí Khách sạn Yanagisawa nhi?”
Katsushige gãi nhẹ chân mày, “À, chắc cũng sẽ bàn về chuyện đó nữa.”
“Thế tại sao không ai nhắn chị tham dự? Chị quản lý dự án kinh doanh khách sạn đó mà.”
“Từ bốn mươi năm trước rồi.”
“Ba mươi tám năm. Sao, cựu quản lý thì không được tính à?”
Katsushige nhăn mặt nhìn Chifune, môi mấp máy như chỉ chực thốt ra những lời lẽ kinh tởm. Nhưng sau một cái hít thở, có vẻ ông ta đã bỏ ý định ấy.
“Được thôi. Phòng riêng tại bar chính tầng B1, đặt sẵn lúc 8 giờ rưỡi. Khi vào cứ nói với phục vụ chị là người nhà Yanagisawa thì họ biết ngay.”
“Vừa uống rượu vừa họp quản trị à? Tao nhã quá nhỉ.”
“Có lẽ vì là buổi họp không chính thức.” Nói đoạn, Katsushige giơ một tay lên và rời đi.
“Sơ ý một chút là bị gạt khỏi cuộc họp.” Chifune dõi mắt theo hình dáng mập mạp nọ. “Tôi thành cái gai trong mắt họ rồi.”
“Khách sạn Yanagisawa là thế nào ạ?”
“Lúc bắt đầu dự án về mảng khách sạn, nó là khách sạn đầu tiên thuộc Tập đoàn Yanagisawa được xây dựng tại Hakone. Tôi là quản lý dự án. Khách sạn tuy nhỏ nhưng cung cấp dịch vụ chất lượng bậc nhất, các nhân vật quan trọng trong giới tài chính đều ưu ái sử dụng. Tất nhiên nó cũng được lòng du khách lắm. Có thời đặt trước nửa năm còn khó. Nhưng nghe đâu họ đang vận động để đóng cửa cơ sở này.”
“Tại sao thế? Cháu nghe nói du khách nước ngoài đến Nhật tăng lên, khách sạn nào cũng ăn nên làm ra mà.”
“Chỉ khách sạn ở các thành phố lớn và khách sạn thương mại là ăn nên làm ra thôi. Tầm mười năm trước, Tập đoàn Yanagisawa cũng chuyển hướng triển khai kinh doanh khách sạn ở khu đô thị. Cháu nghe tên Khách sạn Yanat bao giờ chưa?”
“Cháu có nhìn thấy đây đó trên đường. Chà, có vẻ khó cho Khách sạn Yanagisawa nhỉ.”
“Chắc chắn một điều là hoạt động kinh doanh của nó không tồi chút nào. Dù gì cũng nằm ngay vị trí đắc địa là Hakone. Quá nửa số khách lưu trú ở đây là du khách từ các thành phố lớn trong nước. Du khách nước ngoài tăng hay giảm, dân số Nhật Bản giảm hay tăng, hầu như đều không tác động đến nó. Nói cách khác, Hakone vẫn dư tiềm năng.”
“Thế tại sao họ lại muốn ngừng kinh doanh khách sạn...?”
“Trái lại, Tập đoàn Yanagisawa đề xuất xây resort quy mô lớn ở Hakone.”
“A, nghĩa là tái thiết khách sạn ấy ạ?”
Chifune lạnh lùng lắc đầu, “Họ nhắm tới vị trí khác ở Hakone nên không gọi là tái thiết được. Đó sẽ là một cơ sở khác hoàn toàn. Vấn đề là cách xử lý Khách sạn Yanagisawa, và dường như ban quản trị tập đoàn đang dần thống nhất ý kiến đóng cửa khách sạn này. Thật ngu ngốc! Nó là xuất phát điểm của Tập đoàn Yanagisawa ngày nay cơ mà.”
“Vậy bác định thẳng thừng phản đối ạ?”
“Tiếng là cố vấn, thực chất tôi đã về vườn rồi. Chẳng biết mọi người có để tâm đến lời bà già này không, nhưng cần nói thì phải nói.”
Đôi mắt tràn đầy quyết tâm của Chifune nhìn thẳng tới trước. Cửa hội trường mở ra.
Xung quanh lục tục di chuyển. Reito và Chifune hòa theo dòng người đi vào phòng tiệc. Nhân viên khách sạn xếp hàng dài hai bên phục vụ đồ uống cho khách tham dự. Reito cảm thấy là đồ uống miễn phí, có whisky pha loãng, vang trắng, vang đỏ, trà ô long... Anh phân vân không biết nên lấy ly nào.
“Gì mà lần lữa mãi thế, mau chọn đi.” Chifune khiển trách, tay cầm ly trà ô long.
“À không, cháu đang nghĩ không biết chọn món nào thì lợi nhất...”
“Được uống thoải mái thì làm gì có lợi với hại. Cứ đứng mãi chỗ này sẽ làm phiền người phía sau đấy. Thôi, cháu cầm cái này đi.” Chifune ấn ly của mình vào tay anh. Đợi Reito cầm xong, bà lại lấy một ly trà ô long khác. “Nào, đi thôi.”
Vừa theo sau Chifune vừa nhìn khắp hội trường, Reito thở hắt ra. Thật tráng lệ làm sao! Đầu tiên, anh choáng ngợp trước sự rộng lớn của nơi đây. Một đội bóng chày thiếu niên hẳn có thể chơi thoải mái trong này. Ánh sáng từ đèn chùm lộng lẫy chiếu xuống các bàn ăn phủ khăn trắng, các quý ông quý bà sang trọng với trang phục đắt tiền và trang sức tinh xảo đang tiến đến.
Trên những cái bàn và xe đẩy kê sát tường là các món hấp dẫn như sushi, mì sợi mỏng, lươn... Chỉ nhìn thôi bụng đã sôi ùng ục.
“Thưa quý vị quan khách.” Một giọng nam vang lên, có lẽ là người dẫn chương trình. “Xin lỗi đã để quý vị đợi lâu. Tập đoàn Yanagisawa tổ chức bữa tiệc này nhằm tri ân các tổ chức và cá nhân đã luôn ủng hộ chúng tôi trong thời gian qua. Tuy thời gian có hạn, rất mong bữa tiệc sẽ để lại ấn tượng tốt đẹp trong lòng quý vị. Đầu tiên, xin mời ông Yanagisawa Masakazu, Chủ tịch Tập đoàn Yanagisawa phát biểu đôi lời.”
Người đàn ông đứng trên bục có vóc người nhỏ nhắn nhưng phong thái đĩnh đạc đường hoàng, mái tóc đen (có lẽ là tóc nhuộm) làm ông như trẻ hơn. Reito đã nhìn thấy tên ông trên thiệp mời Chifune đưa anh.
“Cảm ơn quý vị đã dành thời gian đến dự tiệc tri ân. Đây là buổi tiệc tri ân thứ 30 của Tập đoàn Yanagisawa. Chúng tôi gặt hái được thành quả hôm nay đều là nhờ sự ủng hộ của tất cả các vị.”
Ông nói trôi chảy không cần nhìn giấy, làm Reito thực sự thán phục. Đúng là người đứng đầu một doanh nghiệp có khác. Đổi lại là mình, có khi nói không thành tiếng trước hàng trăm người thế này.
“Đó là anh trai của Katsushige.” Chifune nói. “Góp công lớn trong việc thâm nhập thị trường khách sạn đô thị. Được ví như nhà cải cách của tập đoàn, Masakazu không bị thường thức trái buộc mà luôn thách thức những điều mới mẻ hoặc cấm kị.”
“Ồ... hay thật.” Reito cảm thán.
“Quả thật, cậu ta có rất nhiều ý tưởng và thành thạo kĩ năng đàm phán. Nói năng lưu loát mà. Nhưng tôi cho rằng, chỉ thế thôi thì chưa đủ mang lại thành công đến mức ấy.”
Không thoải mái vì những lời úp mở này, Reito nhìn sang khuôn mặt trông nghiêng của Chifune, “Ý bác là sao ạ?”
“Cũng chẳng có ý gì đặc biệt đâu.” Chifune khẽ lắc đầu, mắt vẫn nhìn về phía khán đài. “Cháu cứ quên đi, chỉ là lời độc thoại của tôi thôi.”
“... Cho nên, bữa tiệc này chứa đựng lòng hiếu khách của chúng tôi. Mong quý vị hãy tận hưởng bằng tất cả các giác quan. Phát biểu dài quá rồi, tôi xin phép dừng tại đây. Cảm ơn quý vị đã chú ý lắng nghe.”
Dứt lời, Masakazu bước xuống trong tràng pháo tay của khách mời, phong thái tràn đầy tự tin.
Một ông già không rõ chức danh liền bước lên thế chỗ, nói “Cạn ly!” và tuyên bố bữa tiệc chính thức bắt đầu.
Reito đặt ly trà lên cái bàn gần đó, dợm bước đến bàn ăn thì Chifune gọi lại, “Cháu đi đâu thế?”
“À, cháu định ăn sushi trước... Cháu lấy giúp bác luôn nhé. Bác muốn ăn sushi loại nào?”
Chifune nhíu mày, “Sushi thì lúc nào tôi cũng đãi cháu được. Đi với tôi nào!” Nói đoạn, bà xoay lưng bước đi, tiến đến một bàn đã khá đông người vây quanh, trong đó có Masakazu. Người phụ nữ tao nhã đứng kế bên có lẽ là vợ ông ta. Vợ chồng Katsushige cũng góp mặt. Ai nấy đều cầm rượu và chào hỏi khách khứa xung quanh, không ai đụng vào thức ăn cả.
Chifune đến gần Masakazu lúc này đang cười nói với một vị khách. Như cảm nhận được, ông ta quay lại, mắt mở to ngạc nhiên, miệng tươi lên.
“Bữa tiệc náo nhiệt quá.” Chifune nói.
“Cũng nhờ mọi người cả.” Masakazu đáp. “Ban nãy em có nghe Katsushige bảo là chị sẽ đến dự buổi họp mặt sau bữa tiệc. Bọn em chỉ bàn vớ vẩn thôi, phiền chị rồi.”
“Thảo luận về việc xóa bỏ biểu tượng của Tập đoàn Yanagisawa mà gọi là ‘chỉ bàn vớ vẩn’ thôi à? Dường như nhận thức về vấn đề này của chúng ta quá khác biệt thì phải. Chị không định xen vào phương châm của ban quản trị, nhưng sẽ trình bày một vài ý tưởng tham khảo với tư cách là người biết rõ về quá trình thành lập Tập đoàn Yanagisawa.”
“Ôi, thế thì tốt quá. Nhất định em sẽ chăm chú lắng nghe. Nhân tiện...” Masakazu nhìn sang Reito. “Đây là cháu trai mà chị nhắc tới phải không?”
“Ừ, lúc nãy chị có giới thiệu với Katsushige rồi, bây giờ sẵn tiện ra mắt mọi người luôn.” Chifune quay sang Reito. “Tự giới thiệu đi.”
“Vâng ạ.” Reito lấy trong ngực áo ra ví nhỏ màu xanh, rút một tấm danh thiếp rồi tiến tới gần Masakazu. “Cháu tên là Navi Reito. Rất vui được gặp bác.” Anh cúi đầu và chìa danh thiếp ra.
Masakazu nhận lấy và “Ồ” một tiếng.
“Em cũng nhận một tấm rồi.” Katsushige ở bên cạnh xen vào. “Chức vụ nghe oách gớm!”
“Ờ.” Masakazu rời mắt khỏi tấm danh thiếp. Sau một lúc quan sát Reito, ông quay sang Chifune, “Bố chị tên gì ấy nhỉ?”
“Soichi.”
Masakazu lẩm bẩm “Ừm” rồi lại nhìn Reito, “Tôi vẫn nhớ mặt bác Soichi. Hình như lần cuối tôi gặp bác ấy là ở đám tang ông Hikojiro. Ừ, nhìn cậu khá giống bác ấy đấy.”
Reito không biết nói gì hơn là “Thế ạ?”. Anh nào đã gặp ông ngoại bao giờ, chỉ thấy qua tấm ảnh Chifune cho anh xem.
“Cây long não là báu vật của nhà Yanagisawa đấy. Cậu coi sóc nó cẩn nhận nhé.” Masakazu vừa cười vừa cất danh thiếp vào túi, ánh mắt sắc sảo.
Reito đáp “Vâng”, giọng hơi khàn.
“Làm quen nào!” Masakazu chạm tay lên vai người phụ nữ đứng bên. “Đây là Motoko, vợ tôi. Motoko, đây là cháu trai chị Chifune mà hôm bữa anh nói với em. Chắc em đã nghe cậu ấy tự giới thiệu rồi, tên là Naoi Reito.”
Motoko cười chào Reito. Reito đáp lễ, sau đó lần lượt chào hỏi vợ Katsushige và mấy người họ hàng đứng gần đấy. Dường như cánh đàn ông đều giữ vị trí quan trọng trong tập đoàn Yanagisawa. Họ có cho biết chức vụ nhưng Reito chẳng nhớ nổi.
“Cậu Reito tốt nghiệp đại học nào?” Masakazu hỏi.
Reito cứng người, tự nhủ mình không được tỏ ra yếu thế, “Cháu không học đại học mà tốt nghiệp trường nghề ạ.”
Mọi người xung quanh đều thay đổi sắc mặt, chỉ riêng Masakazu là vẫn như cũ, “Thế à? Thật ra bằng cấp cũng chẳng quan trọng lắm. Sau khi tốt nghiệp thì cậu làm gì?”
“Nhiều lắm ạ. Sau khi làm ở công ty thực phẩm, cháu chuyển sang nhà hàng…”
“Tức là cậu không muốn ở yên một chỗ chuyên tâm làm gì cả, đúng không nhỉ?”
“À thì…”
Reito ngắc ngứ. Masakazu giơ một tay lên.
“Thôi không sao. Chuyện quá khứ cho qua. Quan trọng là triển vọng tương lai kìa. Cậu có dự tính gì chưa? Không định gác cây đến hết đời đấy chứ?”
“... Vâng.”
“Tôi tò mò quá. Cậu dự tính thế nào cho tương lai?”
Reito hít một hơi, liếc mắt sang Chifune. Bà vẫn nhìn thẳng ra trước, thái độ tỏ rõ sẽ không cứu anh khỏi vụ này đâu.
Reito thở dài, lại nhìn Masakazu. “Thú thật, cháu chẳng có dự tính gì cho tương lai cả.” Anh thấy cơ má ông ta giật khẽ, nhưng vẫn tiếp tục. “Cháu chỉ biết đôi chút về máy móc, không có học vấn, kĩ năng, không có lợi thế hay vũ khí gì để tranh đua với đời. Sinh ra cùng hai bàn tay trắng, không có bố, mẹ mất sớm. Cháu lớn lên trong thiếu thốn, tự lo lấy thân. Từ bấy đến nay là thế, từ nay về sau cũng vậy. Nhưng cháu đã chuẩn bị tâm lý rồi. Cháu không sợ hãi, vì chẳng có gì để mất. Cháu nỗ lực sống từng phút giây, đá lăn đến thì né qua, nước tràn tới thì nhảy tránh, tránh không được thì gắng bơi, cùng lắm là thả mình trôi theo dòng. Được đến đâu cố đến đấy, cho tới cuối đời. Khi nhắm mắt mà giành được thứ gì đó của riêng mình là quý nhất. Không cần thiết phải là tiền bạc hay nhà cửa cao sang. Bộ đồ tả tơi hay cái đồng hồ hỏng cũng được. Sinh ra với hai bàn tay trắng, chết đi có thứ để cầm nắm là coi như sống một đời chiến thắng rồi.”
Reito nói một mạch, trút ra hết những điều tâm niệm bấy nay, và thở một hơi dài, “Bác thấy sao ạ?”
Masakazu nhìn Reito chằm chằm, nụ cười tắt ngấm, “Tuyên ngôn về một kiếp sống được chăng hay chớ. Cũng đáng nghe đấy. Có tài hùng biện.”
“... Cảm ơn bác.”
“Tôi hỏi nhé! Nhỡ đụng phải tường thì cậu sẽ làm gì? Ví như cậu định đi thẳng, nhưng lại gặp tường chắn sừng sững, cậu căn cứ vào đâu để quyết định rẽ trái hay rẽ phải? Vào trực giác? Hay đăng lên mạng để xin lời khuyên của những người không quen biết như giới trẻ thường làm gần đây?”
“À không, lúc ấy cháu sẽ...”
Reito chực thốt “Tung đồng xu”, nhưng sực nhớ lời dặn của luật sư Iwamoto “ Từ giờ trở đi cậu hãy quyết định bằng cách suy nghĩ kĩ càng chứ đừng dựa vào trò tung đồng xu nữa”, anh vội nén lại.
“Sao hả? Cậu sẽ đứng chết gí ở đó à?” Nét mặt giãn ra, Masakazu nhìn quanh xem phản ứng. Vài người cười hùa theo.
Reito cắn môi đáp, “Cháu sẽ dựa vào kinh nghiệm bản thân, cân nhắc kĩ rồi quyết định.”
Masakazu nhếch mép, “Kinh nghiệm? Sống kiểu được chăng hay chớ thì có thể tích lũy bao nhiêu kinh nghiệm đây?”
Reito nghẹn lời. Nhục nhã thay, anh không thể đáp trả. Masakazu đã đánh đúng trọng điểm.
“Để tôi cho cậu biết câu trả lời của tôi nhé.” Masakazu nói. “Đại khái cũng giống cậu, tôi sẽ cân nhắc dựa vào kiến thức và kinh nghiệm. Tuy nhiên phải nói thẳng, kinh nghiệm của chúng ta khác nhau. Hơn nữa, nếu cần thiết thì tôi sẽ trưng cầu ý kiến mọi người xung quanh. Nhiều khi phải huy động kha khá bộ óc đấy. Chuẩn bị xong xuôi, tôi sẽ cân nhắc, nhưng không phải để quyết định rẽ bên nào.” Ông ta chỉ vào ngực Reito. “Mà để tính cách đục thủng tường chắn trước mặt, mở ra con đường trải đi tít tắp.”
Reito vẫn không thể đáp trả, sửng sốt đứng ngây như phỗng.
Masakazu nhếch mép, gõ gõ lên cái đồng hồ đeo bên tay trái. “Tôi nói hơi nhiều rồi. Bữa tiệc mới chỉ bắt đầu thôi, cứ tận hưởng nhé.” Dứt lời, ông ta quay đi.