“Quả thật, đây không phải là nơi dành cho kẻ như cháu.” Reito thở dài khi đã rời xa bàn của nhóm Masakazu.
“Mới đụng chút chuyện cỏn con mà đã ủ ê thì còn làm nên trò trống gì? Đối với họ, chuyện vừa nãy chỉ là cú đấm dứ thôi. Mạnh mẽ lên!”
“Vâng.” Reito đáp, bụng bảo dạ đó mà là cú đấm dứ thì khi họ đấm thật, chắc anh bị hạ đo ván luôn quá.
“Mà thôi, dù sao cũng đạt mục đích giới thiệu cháu với người nhà Yanagisawa rồi.”
“Vậy cháu đi lấy đồ ăn được không ạ?”
“Được, ăn chừng mực thôi kẻo người ta đánh giá.”
“Vâng. Trước tiên ăn gì đây ta...” Reito lia mắt đến quầy sushi, thình lình “A!” một tiếng, vì bắt gặp một gương mặt quen thuộc trong những người đang xếp hàng.
“Sao thế?”
“Cháu nhìn thấy người quen ạ. Người này thỉnh thoảng ghé
đền Nguyệt Hương. Cháu sang chào hỏi một tí được không ạ?”
“Tất nhiên. Hay mình tách riêng đi. Có vài người tôi muốn nói chuyện.”
“À vâng, như thế có lẽ tốt hơn ạ.”
Sau bữa tiệc, Chifune còn họp quản trị. Reito không thể đi cùng nên đằng nào hai bác cháu cũng sẽ về riêng.
“A, vậy bác cầm cái này đi.” Reito chìa ra một tấm thẻ nhựa in số. Là thẻ giữ áo khoác của Chifune.
“Đừng uống nhiều quá đấy.” Chifune cất thẻ vào túi rồi đi mất.
Reito tiến về phía quầy sushi. Saji Yumi đang nhận một đĩa sushi hỗn hợp. Cô mặc váy màu rêu thắt nơ bên hông. Đây là lần đầu tiên Reito thấy cô mặc váy, cảm giác khá mới mẻ.
Khi Yumi quay lại, mắt họ chạm nhau. Dường như không nhận ra Reito ngay, Yumi ngờ vực khựng lại, mắt chớp lia lịa.
“Chào.” Reito lên tiếng. “Sao cô lại ở đây?”
“Ngạc nhiên chưa?! Câu này tôi hỏi mới đúng. Sao anh lại ở đây?” Yumi săm soi từ đầu đến chân Reito, do chỉ quen gặp anh trong bộ áo tràng.
“Giải thích khá dài dòng, tóm lại tôi là họ hàng với nhà Yanagisawa.”
“Ra thế.”
“Cô đi một mình à?”
“Tôi đi với bố. Mẹ bị cảm nên tôi đi thay.”
“Ồ.”
Họ đi đến cái bàn gần đó. Yumi đặt đĩa sushi xuống. Trên bàn đặt sẵn bia và cốc nên hai người cùng nâng ly. Bia lạnh sôi nhẹ trong cái bụng rỗng.
“Ra là công ty bố cô làm ăn với Tập đoàn Yanagisawa.”
“Không đâu, chính xác hơn là chưa đâu. Vì thế bố mới dự tiệc để thiết lập quan hệ.”
Reito lộ vẻ khó hiểu, “Là sao?”
“Bố có quen cố vấn tập đoàn. Được người ta cho biết về bữa tiệc, bố xoay xở để đến đây. Chúng tôi không có thiệp mời đâu, phải trả phí ăn tiệc đấy.”
Reito búng tay, “Cố vấn tập đoàn là bác tôi. Chắc họ quen biết nhờ cây long não. Bác tôi là người nhận đặt lịch thỉnh.”
“Ra thế. Quen nhờ cây long não, sẵn tiện tự tiến cử với tập đoàn to. Bố cũng tham vọng gớm.”
“Bố cô đâu?”
“Chắc đang đi đâu đấy uống bia và phát danh thiếp.” Yumi nhìn quanh quất. “A, kia rồi.”
Reito nhìn theo hướng Yumi chỉ, quả nhiên trông thấy Toshiaki cầm chai bia, cười toe toét và cúi đầu lia lịa với quý ông nào đó.
“Tệ rồi.” Reito lẩm bẩm. “Nếu bắt gặp chúng ta đi chung, hẳn bố cô sẽ lấy làm lạ là sao hai đứa này lại quen nhau, vì đâu có biết cô cũng đến đền Nguyệt Hương.”
“Ừ nhỉ. Có khi sinh nghi tôi bám đuôi bố nữa.”
“Mình giả vờ không quen vậy.” Reito đứng cách ra một quãng, vừa nhìn hướng khác vừa hỏi, “Tan tiệc cô làm gì? Về với bố à?”
“Bố bảo phải tiếp khách nên tôi về một mình.”
“Vậy thì vừa tiện. Tan tiệc tôi cũng về một mình. Chúng ta đi đâu đó bàn kế hoạch tác chiến nhé?”
“Nhất trí. Đi đâu? Hay ngồi ở sảnh khách sạn này luôn.”
“Phí tiền lắm. Quán nước kế bên khách sạn thì sao?” Reito nói tên quán.
“Được đấy. Tí nữa gặp.”
“Ừ.” Reito rời gót, đi tới bàn bày món ăn.
Sau khi ăn đủ mọi món khai vị màu sắc sặc sỡ, anh chuyển sang xử lý sushi, mì sợi mỏng và cơm lươn. Anh uống một hớp whisky pha loãng và nhìn quanh phòng tiệc thì lại bắt gặp hai người quen.
Là Oba Soki và Fukuda Morio của Công ty Bánh kẹo Cổ truyền Takumiya. Anh nhớ mang máng Morio là giám đốc điều hành. Chifune có nói Oba là một gia tộc lâu đời, quen biết với nhà Yanagisawa đã nhiều năm, có lẽ trong công việc làm ăn cũng thế.
Soki và Morio đi đến từng bàn chào hỏi, chính xác hơn là Morio cất tiếng chào và giới thiệu với các vị khách về Soki. Hôm nay Soki mặc vest, điệu bộ lóng ngóng thấy rõ. Mái tóc vàng hoe đã nhuộm đen lại, vẻ mặt ủ rũ, miễn cưỡng chào hỏi người này người kia.
Reito không khỏi thở dài đồng cảm. Cậu ấm lông bông của nhà làm bánh kẹo cổ truyền cũng cực nhọc quá.
Đang nghĩ vẩn vơ thì có người lên tiếng bên cạnh, “Ơ, cậu à?” Reito quay sang thì giật nảy mình. Là Saji Toshiaki. Ông ta phát xong danh thiếp rồi hả?
“Đúng là cậu rồi, người gác cây long não đền Nguyệt Hương, tên là...ừm...”
“Naoi Reito ạ.” Reito cúi đầu. “Chào bác.”
“Đúng rồi, cậu Reito. À phải, cậu là người thân của bà Chifune nhỉ.” Toshiaki hiểu ra lý do Reito có mặt ở đây.
“Vâng ạ. Cảm ơn bác đã chiếu cố.”
“Câu ấy tôi nói mới phải. Tôi đã đặt lịch tháng sau, trước và đúng đêm rằm. Nhờ cậu nhé.”
“Vâng ạ. Cháu sẽ chuẩn bị chu đáo.”
“Ừ.” Toshiaki gật đầu rồi nhìn quanh phòng. “Náo nhiệt thật đấy, không hổ danh là Tập đoàn Yanagisawa. Tôi biết bà Chifune qua cây long não, rồi nghe bà nhắc đến bữa tiệc này. Quả thật hết sức may mắn.” Toshiaki thì thầm, củng cố thêm thông tin của Yumi ban nãy.
Reito bỗng nảy ra thắc mắc, “Xin lỗi, cho cháu hỏi một chuyện. Bằng cách nào bác biết về cây long não?”
“Cách nào á?” Toshiaki đang nâng ly vang trắng lên môi, gương mặt lộ vẻ ngạc nhiên. “Có thể gọi là cách không nhỉ? Tôi thuộc nhóm trăng tròn nên làm như mọi người thường làm. Đọc di chúc rồi tuân theo diễn biến, thành ra tới thỉnh thôi.”
“Di chúc? Của ai ạ?” Reito buột miệng.
“À...” Toshiaki lúng túng.
“Ối cháu xin lỗi, bác không cần trả lời đâu ạ.” Reito vội nói. Hỏi khách về việc thỉnh là vi phạm quy định.
“Nhắc mới nhớ...” Toshiaki đưa tay chống cằm. “Lần trước tôi đặt lịch thỉnh, bà Chifune có dặn đợt này chắc sẽ bất tiện đôi chút, mong tôi thông cảm, vì người gác cây tập sự không được cung cấp thông tin về việc khấn. Ra là cậu không biết gì cả nhỉ.”
“À…. vâng…” Reito rụt cổ.
“Thú vị đấy. Nhưng nếu cậu trở thành người thỉnh vào đêm rằm như tôi thì dù muốn dù không, tự cậu sẽ vỡ lẽ. Cậu chưa thỉnh bao giờ phải không?”
“Vâng, chưa.”
“Thế à? Bố mẹ cậu đâu?”
“Cả hai đã mất khi cháu còn nhỏ.”
“Khổ thân! Ông bà thì sao?”
“Ông cháu đã mất, chỉ còn bà thôi.”
“Bà ấy là người nhà Yanagisawa à?”
“Không ạ, bà cháu chẳng liên quan gì đến nhà Yanagisawa cả.”
“Hừm... Thế thì chắc cậu không có cơ hội thỉnh cây long não rồi.”
Câu nói bí hiểm ấy làm Reito lại suýt gặng hỏi, may thay kiềm chế kịp vào phút cuối. Toshiaki chắc vẫn nhận ra, và lộ vẻ khó xử.
“Tôi lắm lời quá. Bà Chifune đã dặn tôi không được giải thích với cậu về việc thỉnh, nên cậu làm ơn đừng gặng hỏi, hay ít nhất là quên những lời tôi vừa nói đi nhé.”
“Vâng.”
“Hẹn gặp cậu tháng sau.” Toshiaki uống cạn vang trắng, đặt cái ly rỗng xuống bàn rồi đi mất.
Reito nhìn theo ông ta, bất giác nghiền ngẫm cuộc trò chuyện ban nãy. Có vài điểm đáng chú ý. Như Toshiaki nói thì, chỉ thỉnh một lần là hiểu hết, nhưng Reito sẽ không có cơ hội thỉnh lần nào.
Gì hả, sao ai cũng thích chơi trò úp úp mở mở thế?
Reito đang mải suy nghĩ thì giọng người dẫn chương trình vang lên tuyên bố khép lại bữa tiệc, tiếp theo là nghi thức vỗ tay kết thúc [*] , người bắt nhịp là chủ tịch một hiệp hội lâu đời nào đó có quan hệ với Tập đoàn Yanagisawa.
Một ông già gầy gò đầu tóc bạc phơ bước lên khán đài, cất giọng the thé mời mọi người vỗ tay một lần với mình. Sau tiếng đếm “Hai... ba!”, ai nấy vỗ “bộp” một cái. Đây là lần đầu tiên Reito làm thế này. Tiệc tùng phiền phức phết nhỉ.
“Đồ ăn thức uống còn nhiều, quý vị cứ tự nhiên!” Người dẫn chương trình nói thế, nhưng khách khứa đã ùn ùn kéo nhau ra cửa. Reito hòa vào dòng người, vừa đi vừa tìm bóng dáng Chifune hoặc Yumi.
Anh trông thấy Yumi lào xào gì đó với Toshiaki rồi tách ra luôn. Có lẽ đúng như cô nói, tan tiệc Toshiaki còn phải tiếp khách.
Không thấy Chifune đâu. Cuộc họp diễn ra ở bar chính dưới tầng ngầm, chắc là bà đã xuống đó rồi.
Rời khỏi phòng tiệc, Reito đi về phía toilet. Nhiều người cũng giống anh, nên toilet khá đông.
Giải quyết xong, Reito ra rửa tay. Bất thần một gương mặt quen thuộc xuất hiện trong gương, bên cạnh anh. Oba Soki. Dường như cũng nhận ra Reito, cậu ta hơi hé miệng.
“Chào cậu.” Reito lên tiếng.
“Chào anh.” Soki đáp lại.
“Hôm nay cậu đi cùng ông Morio nhỉ. Trông hai người bận rộn quá nên tôi không tiện đến chào.”
Soki nhếch miệng nhún vai, “Đã bảo là giới thiệu người như tôi với mấy lãnh đạo cấp cao thì cũng vô dụng thôi, nhưng ông ấy không nghe.”
Ra khỏi toilet, Reito hỏi, “Tôi hỏi khí không phải, cậu là con nối dõi của ông chủ quá cố à?”
Soki dừng chân, cho hai tay vào túi và xoay cổ, “Tạm thời là thế, nên phiền chết đi được.”
“Tạm thời?”
“Chuyện phức tạp lắm.” Nghe chừng Soki muốn bảo Reito đừng hỏi nhiều nữa.
“Vất vả nhỉ! Còn phải thỉnh cây long não nữa.”
Soki nhăn nhó tặc lưỡi. “Tháng sau tôi cũng bị bắt đến đấy. Ngán quá đi mất.”
“Việc đó đau khổ đến thế à?”
“Tất nhiên rồi. Việc mình không làm được lại cứ bị bắt làm.”
“Cậu có biết vì sao mình không làm được không?”
“Biết chứ, tuy không thể nói rõ lý do.” Soki giơ tay phải lên, vừa ngoáy tai vừa nhìn Reito. “Mà tôi thấy thủ tục có lỗ hổng đấy.”
“Thủ tục?”
“Thủ tục đăng kí thỉnh. Chỉ kiểm tra bản sao hộ khẩu. Không ổn.”
Reito ù ù cạc cạc, bèn hỏi thử, “Tại sao không ổn?”
“Tại vì suy cho cùng, hộ khẩu...” Soki chợt nhìn ra sau lưng Reito và im bặt.
Liền đó, Reito nghe thấy câu “Cậu Soki!” vang lên sau lưng. Anh ngoái lại. Morio lóc cóc chạy đến.
“Cậu ở đây à? Chúng ta đi mau. Khách khứa sang quán khác rồi, không thể để họ chờ được.”
Vậy là nhóm này cũng phải tiếp khách sau bữa tiệc.
Soki cau có, “Tôi không đi đâu. Giao cho ông hết đấy.”
“Cậu nói gì thế? Tôi chuẩn bị chỗ đó là để giới thiệu cậu với mọi người mà. Làm ơn, đi với tôi nhanh lên.”
“Chậc, thôi được.” Soki gãi đầu.
“Hẹn gặp tháng sau ạ.” Reito cất tiếng chào.
Morio liếc Reito, dường như không muốn phí thời gian tám nhảm, ông ta gật đầu và áp giải Soki đi mất.
Suýt nữa đã moi ra thông tin quan trọng, Reito cắn môi. Xem chừng Soki không quá câu nệ việc giữ bí mật. Nếu biết cách dẫn dắt, có lẽ lần sau sẽ khai thác được nhiều điều hơn.
Hộ khẩu là sao nhỉ? Soki bảo khi đăng kí thỉnh thì phải trình bản sao hộ khẩu. Người kiểm tra chắc chắn là Chifune. Tại sao phải làm thế? Soki còn nói cách làm có lỗ hổng nữa.
Reito nghĩ nát cả óc mà không ra. Anh vừa xoay cổ vừa rời khỏi khách sạn.
Tiến về quán cà phê điểm hẹn, Reito thấy tim mình đập mạnh. Cứ nghĩ sắp được gặp cô là bước chân anh nhẹ hẫng. Lý do đã quá rõ ràng, anh bắt đầu thích Yumi. Khi bị Chifune khiển trách về việc rình trộm phiên thỉnh của Saji Toshiaki, anh tuyệt đối không nêu tên cô. Tò mò về bí mật của Toshiaki chỉ là một phần thôi, còn chủ yếu anh muốn kéo dài thời gian kết nối với Yumi.
Vì cô ấy xinh mà... Reito biện hộ cho cảm xúc của mình. Tuy nhiên, anh cũng không cố né tránh thực tế. Có thể cô đã có bạn trai. Có thể sinh viên đại học như cô không đời nào để mắt đến một người học trường nghề như Reito. Cô bằng lòng gặp gỡ chỉ vì anh gác cây long não mà thôi.
Reito tới nơi thì Yumi đã ngồi ở một góc quán, cắm mặt vào màn hình điện thoại. Cô không nhìn thấy Reito nên anh đến quầy gọi nước trước.
Cầm cốc latte cỡ lớn trên tay, Reito tiến về phía bàn. Do đã khá muộn, quán vắng khách nên rất dễ nói chuyện.
Cảm nhận có người đi tới, Yumi ngẩng lên, “Ồ, anh đến rồi à?”
“Ừ.” Reito kéo ghế ngồi xuống phía đối diện. Đứng cả buổi nên anh hơi mệt, “Tiệc tùng chả vui. Đồ ăn ngon, nhưng đứng lừng lững nên không thoải mái gì cả. Lại còn phải giữ ý chào hỏi mấy người xa lạ, vai tôi cứng đơ ra.”
“Có ai đến dự tiệc để mà ăn đâu. Hầu hết đều giống bố tôi, muốn cho mọi người biết mặt mình, cố gắng tạo dựng quan hệ, kiểu xã giao ấy.”
Yumi nói nhẹ tênh. Reito bất giác cảm thấy không chỉ chiếc váy cô đang mặc, mà cả nhận thức của cô cũng rất ra dáng người lớn.
“Cô hay dự tiệc kiểu này lắm à?”
“Không, nhưng tôi biết. Trong đầu bố toàn việc làm ăn thôi.” Yumi khuấy cốc bằng cái ống hút cắm xuyên qua nắp.
“Bây giờ trong đầu bố cô còn việc khác nữa mà. Ví như thỉnh cây long não.”
“Đúng đúng, về chuyện đó...” Yumi đặt cốc xuống, lúc lắc ngón trỏ. “Chắc chắn mụ đàn bà kia cũng chiếm một phần tâm trí bố tôi. Hôm nay tôi chưng diện và ngoan ngoãn đi theo bố vì muốn lần ra manh mối, đáng tiếc là chẳng thu hoạch được gì.”
“Sau lần trước có tiến triển nào không?”
“Không biết có được gọi là tiến triển không nữa, bố tôi lại đi Shibuya. Đậu xe ở bãi lần trước, lượn đi đâu đó chừng hai tiếng rồi quay về. Chỉ khác là lần này không ghé qua Kichijoji, có lẽ hẹn mụ đàn bà ở Shibuya luôn.”
“Lại đi thuê phòng chứ không về chung cư à? Bố cô có vẻ thích đổi gió quá nhỉ!” Reito cố tránh nói thẳng ra rằng Toshiaki nghiện hú hí ở khách sạn.
“Hừm...” Yumi tư lự hút ống hút. “Thật ra tôi thấy lạ ở điểm khác.”
“Điểm nào?”
“Không biết bắt đầu từ khi nào, dạo này bố tôi hay nghe nhạc. Bố cắm tai nghe vào điện thoại rồi lim dim. Khi tôi hỏi nghe gì, bố bảo là mấy bài nhạc sến của thế kỉ trước. Tôi chưa thấy bố như thế bao giờ. Tự dưng lại thích nhạc. Anh thấy khả nghi không?”
“Nhạc sến thế kỉ trước à? Hay cô xin nghe thử xem?”
“Tất nhiên là xin rồi. Bố bảo không được, vì như thế là xâm phạm quyền riêng tư. Nhạc, ảnh, video... đều là thông tin cá nhân quan trọng, con cái cũng không có quyền truy hỏi. Lý do kì cục chưa?”
“Hừm...” Reito nghiêng đầu. “Nói thế nào nhỉ...”
“Tôi bèn bắt nọn, ‘Hay đấy không phải nhạc, mà là những âm thanh ám muội không thể để người khác nghe thấy?’ Anh biết bố trả lời thế nào không?”
“Thế nào?”
“Đấy là cách con nhìn nhận bố mình hả? Thích suy diễn bậy bạ thì cứ việc.”
“Ồ, vậy là thách thức ngược lại cô rồi.” Đáng ngờ ghê. “Nếu là nhạc thật thì cho con gái nghe một chút có sao.”
“Chứ còn gì! Kì cục quá đi!” Yumi chu môi.
“Liệu nó có liên quan đến nhịp điệu ngân nga khi thỉnh không nhỉ?”
“A...” Yumi gật gù rồi nghiêng đầu. “Chẳng biết nữa.”
“Tôi cũng thấy một điểm lạ. Về Kikuo, bác cô..”
“Đã bảo là tạm gác bác ấy lại mà.”
“Tôi từng nói việc hai anh em đến thỉnh chỉ là trùng hợp, nhưng dần dà tôi nhận ra một điều. Rất nhiều trường hợp một người thỉnh vào đêm trăng non, một thời gian sau, thân thích của họ sẽ đến thỉnh vào đêm trăng tròn. Xem xét kĩ thì chưa có trường hợp nào thỉnh cách nhau nhiều năm như hai anh em Toshiaki, chủ yếu chỉ cách nhau hai, ba năm thôi. Tôi đã thắc mắc với bác tôi. Bác không giải đáp, nhưng gần như khen tôi biết cách quan sát. Cho nên tôi nghĩ, việc bố cô và bác cô đến thỉnh, là có liên quan với nhau.”
Yumi khoanh tay, ngửa mặt suy nghĩ, “Nói với tôi cũng vô ích. Tôi hầu như chẳng biết gì về bác Kikuo, lại càng không thể hỏi bố. Bà nội thì lẩm cẩm...”
“Không thể tìm hiểu bằng cách khác ư? Mấy cuốn album cũ chẳng hạn.”
“Để tìm thử vậy, nhưng anh nghĩ chúng ta có thể khai thác được gì từ mấy cuốn album chứ?”
“Tôi... không biết nữa. À đúng rồi, di chúc thì sao?”
“Di chúc?”
“Ban nãy bố cô kể là đọc di chúc nên mới đến thỉnh. Có lẽ là di chúc của bác cô đấy.”
“Hừm... Bà tôi còn sống, ông nội qua đời đã lâu, nếu có ai để di chúc lại thì hẳn là bác ấy...”
“Ừm, chưa biết chừng nó vẫn được cất ở đâu đó.”
“Hiểu rồi. Tôi sẽ tìm thử.” Yumi cầm điện thoại trên bàn lên bấm bấm, chắc muốn ghi lại những việc cần làm cho khỏi quên. Chờ cô đặt điện thoại xuống, Reito hỏi, “Tôi còn một phát hiện nữa. Cô nhớ Vườn Chanh không?”
“Vườn Chanh... là gì ấy nhỉ?”
“Viện điều dưỡng ở Yokosuka, nơi Kikuo lưu trú.”
“À….” Yumi nhớ ra. “Viện điều dưỡng làm sao?”
“Cô tới tận nơi xem đi! Giả sử Kikuo mới qua đời bốn năm trước, ắt vẫn còn ai đấy nhớ về bác ấy, thử hỏi thăm xem Kikuo là người thế nào, mắc bệnh gì, mất ra sao.”
“Ừm, cũng có thể. Chỉ tội Yokosuka xa quá!” Yumi rầu rĩ, chẳng có vẻ gì thiết tha muốn đi.
“Để tôi đi một mình vậy.”
“Anh? Đi một mình?” Yumi tròn mắt ngạc nhiên. “Sao anh phải mất công vì chuyện của người khác chứ.”
“Chuyện riêng của bác Toshiaki thì đúng là thế, nhưng nếu tìm hiểu về bác Kikuo thì có thể sẽ khám phá ra bản chất của việc thỉnh, lúc đó nó thành chuyện của tôi rồi.” Reito giơ ngón cái chỉ vào mình. “Vả lại, thật ra tôi cũng không coi đây hoàn toàn là chuyện của người khác. Tôi cũng giống bác Kikuo, đều có người thân tự nhiên ở đâu ra bước vào đời mình.”
Yumi nhíu mày, “Nghĩa là sao?”
“Nghĩa là mãi gần đây tôi mới gặp bác mình.”
Reito kể lại việc một ngày nọ, có người xuất hiện, tự xưng là bác ruột và sai anh đi gác cây long não. Tất nhiên anh giấu nhẹm vụ bị bắt, chỉ nói phải tuân theo lời bác vì bác đã trả nợ thay anh.
“Ra thế. Đúng là anh từng bảo nợ tiền người ta nhỉ. Thì ra anh cũng có nhiều điều khổ tâm.”
“Không đến mức khổ tâm đâu. Vừa vặn đang hạ tuần, ít khách đến thỉnh, vắng mặt một ngày chắc không có vấn đề gì. Chỉ sợ nhân viên Vườn Chanh nghi ngờ vì tôi chẳng liên quan gì đến nhà Saji thôi. Cho nên tôi định giải thích mình là người quen của cháu gái Kikuo, cô cháu này rất tò mò về người bác chưa gặp bao giờ, ngặt nỗi lịch học kín quá nên nhờ tôi đi tìm hiểu thay. Cô thấy sao?”
“Ừm...” Yumi ra chiều suy nghĩ. “Nghe chẳng tự nhiên chút nào. Làm sao chứng minh được anh là người quen của tôi?”
Yumi chỉ ra sơ hở, Reito ngắc ngứ, nhưng mau chóng đập hai tay vào nhau, “Đúng rồi, cho họ xem hình chúng ta chụp chung là được.” Đây còn cái cớ tuyệt vời để chụp chung với Yumi, Reito thầm hả hê.
“Không được. Họ có biết mặt tôi đâu? Chẳng có gì chứng minh cô gái chụp hình với anh là cháu của Saji Kikuo cả.” Yumi tiếp tục chỉ ra sơ hở.
“Vậy thì chụp cả thẻ học sinh và bằng lái của cô. Họ Saji khá hiếm, người ta sẽ tin thôi.”
“Không được, hình ảnh thì làm giả mấy hồi? Thời buổi bây giờ ảnh chụp không còn chứng minh được gì đâu. Đây là thường thức đấy.”
Quả có thế. Không thể phản bác lập luận chặt chẽ ấy, Reito đành im lặng. Anh cố động não để tìm hướng đi khác nhưng chẳng ăn thua.
Trong lúc này, Yumi lại nghĩ ra điều gì thì phải. Cô cầm lấy điện thoại, lướt tay trên màn hình với vẻ suy tư, rồi cô hỏi mà không ngẩng mặt lên, “Nếu đi thật thì anh định khi nào đi?”
“Đi Vườn Chanh á?”
“Tất nhiên.”
“Như tôi vừa nói đấy, khoảng thời gian này vừa đẹp, nên tôi định hai ba ngày nữa thì đi.”
“Tức là mai hoặc kia?”
“Ừm, mai chắc hơi khó. Hôm nay việc đang chất đống ở nhà.”
Yumi ngẩng lên, “Vậy ngày kia đi.”
“Hả?”
“Tôi cũng đi. Ngày kia mình đi chung.”
“Cô đi được hả?” Reito cảm thấy người mình nóng lên. “Ban nãy cô bảo xa mà.”
“Chính vì xa nên tôi nghĩ không thể đùn đẩy cho người khác.
Vốn dĩ đây là vấn đề của tôi, nói cách khác là của gia đình tôi. Bố có anh trai mà tôi lại chẳng biết gì về bác ấy thì quả là kì quặc. Hơn nữa, tôi tự mình đến đưa căn cước chắc họ tin ngay.”
“Quả có thế. Được, nhất trí vậy nhé.”
Reito đưa cốc latte lên môi. Anh cố giữ vẻ bình tĩnh nhưng trong lòng chỉ muốn nhảy nhót. Ai mà ngờ cả hai có thể đi xa cùng nhau.
Sau khi bàn bạc cụ thể, họ quyết định tự lái xe đến Vườn Chanh. Đi đường cao tốc mất khoảng một tiếng rưỡi. Yumi sẽ thuê xe gần nhà rồi ghé đền đón Reito. Quá trưa là xuất phát.
“Chỉ mong có thu hoạch ít nhiều. Tôi cực kì trông đợi chuyến đi này đấy.”
“Tuy cũng muốn tìm hiểu về anh trai của bố...” Yumi tư lự đặt điện thoại lên bàn. “Nhưng tôi muốn làm rõ mối quan hệ giữa bố và mụ đàn bà kia hơn. Họ đi đâu, làm gì tại Shibuya? Nếu thuê khách sạn thì phải bắt tại trận.”
Reito rất hiểu, vấn đề thiết thân đó mới thực sự làm Yumi bận tâm.
“Hay cô lén cài app định vị vào điện thoại bố xem sao?”
“Không được, thế là phạm pháp, bại lộ là hỏng bét. Hơn nữa việc này bất khả thi. Anh quên chuyện tôi vừa kể rồi ư? Đến nhạc bố còn không cho tôi nghe thì sức mấy để tôi sờ vào điện thoại.”
“Hay làm giống như lần ở chung cư Kichijoji? Tức là rình đợi bố cô ở bãi đỗ xe Shibuya ấy?”
“Lần trước rình được vì tôi biết đại khái chiều thứ Năm hoặc thứ Sáu bố sẽ hành động. Khổ nỗi gần đây hành tung của bố lộn xộn lắm. Vả lại hồi đó đang nghỉ hè, tôi có nhiều thời gian hơn bây giờ.”
“Đúng là không thể rình mãi ở Shibuya được.”
“Trông thế này thôi chứ tôi bận lắm đấy.”
“Hẹn hò à?” Reito thăm dò.
“Một phần là thế.”
Yumi trả lời ngay, khiến lòng Reito chùng xuống, niềm vui ban nãy bay đi một nửa.
Hai người rời khỏi quán cà phê và tiến về phía ga Shinjuku. Khi băng qua khách sạn ban nãy, Reito vô tình liếc vào và không khỏi giật mình. Chifune đứng ngoài thềm, không mặc áo khoác. Anh bất giác dừng chân.
“Sao thế?” Yumi hỏi.
“Bác tôi ở cửa khách sạn. Hình như có chuyện gì, tôi đi xem thử.”
“Được rồi. Chào anh nhé.”
“Ừ, hẹn gặp cô ngày kia.”
“Đằng nào cũng phải đi, mong là trời đẹp.” Yumi cười nhẹ, giơ tay vẫy rồi bước đi.
Reito rời mắt khỏi cô và vội vã rảo bước về phía Chifune. Bà đang xem sổ tay, nhưng dáng vẻ không điềm tĩnh như thường ngày.
“Bác ơi!” Reito cất tiếng.
Chifune ngẩng lên nhìn, vẻ mặt trống rỗng, ánh mắt mông lung. “Reito... Cháu làm gì ở đây giờ này?”
“Cháu đi uống nước với người quen gặp trong bữa tiệc. Họp xong rồi ạ? Bác đã nói được điều muốn nói chưa?”
Reito dứt lời, má Chifune giật khẽ, ánh mắt tỉnh táo trở lại, bà nhìn chằm chằm vào một điểm giữa khoảng không, thở dài thườn thượt, “Tôi hết thời thật rồi. Họ chẳng ngó ngàng gì đến tôi cả.”
“Chẳng ngó ngàng... Là sao ạ?”
“Tôi xuống quán bar sớm hơn giờ hẹn một chút. Đợi mãi mà không thấy ai xuất hiện, tôi gọi điện thắc mắc thì họ bảo buổi họp bị hủy gấp. Tôi hỏi sao không ai thông báo thì họ bảo cứ tưởng đã có người cho tôi biết rồi, và xin tôi thứ lỗi. Ngoài miệng nói thế, ai biết thực tâm ra sao.”
“Thật quá đáng! Coi thường người khác cũng có mức độ thôi chứ!”
“Mang tiếng là cố vấn nhưng thực chất bị xếp xó rồi, tức giận cũng vô ích nên tôi quyết định quên đi thôi. Chúng ta về nào.” Nói đoạn, Chifune cất sổ vào túi xách.
“Vâng ạ. Để cháu lấy áo khoác cho. Bác đưa cháu thẻ giữ đồ đi.” Reito chìa tay ra.
“Ừ nhỉ, nhờ cháu.” Chifune đặt thẻ vào tay Reito.
“Trời lạnh quá, bác vào trong đợi đi ạ. Cháu quay lại ngay.”
Reito đi vào khách sạn, băng nhanh qua sảnh, tiến về phía thang máy và lên phòng tiệc ở tầng ba. Sau khi nhận áo khoác tại quầy giữ đồ, anh đứng chờ thang máy. Chẳng mấy chốc, cửa thang máy trượt mở và một nhóm bước ra. Reito bất giác cứng người khi nhìn vào mặt họ. Người đi đầu là Katsushige, đằng sau còn có Masakazu.
Bọn họ cũng nhận ra Reito. Katsushige đanh mặt lại. Masakazu cất tiếng, “Cậu vẫn ở đây à?”
“Tôi nghe bác Chifune nói buổi họp ban quản trị bị hủy rồi mà.”
Katsushige chực lên tiếng, Masakazu liền ghìm vai ông ta lại, “Đúng đấy, thì sao? Liên quan gì đến cậu?”
“Hủy thật không? Hay các ông chuồn đi chỗ khác họp?”
“Này!” Katsushige chen vào, anh ông ta tiếp tục ngăn lại.
“Người lớn có cách làm của người lớn.” Masakazu nhìn Reito bằng ánh mắt sắc lạnh. “Từ từ cậu sẽ hiểu thôi, khi nào trưởng thành ấy. Giờ đã muộn rồi, tạm biệt cậu ở đây. Gửi lời chào chị Chifune giúp tôi.”
Chẳng buồn đợi Reito trả lời, Masakazu đẩy Katsushige đi luôn, không buồn ngoái đầu nhìn lại.
Reito quay xuống sảnh đưa áo cho Chifune. Bà cảm ơn anh, mặc vào rồi nói, “Chúng ta về thôi.”
“Vâng.” Reito đi theo Chifune, tự hỏi liệu có nên kể vừa chạm trán đám Masakazu không, ncuối cùng quyết định im lặng.
Hai bác cháu ra ga Shinjuku. Tàu đông nên không thể ngồi cạnh nhau. Qua kẽ hở giữa các hành khách, Reito quan sát Chifune đang ngồi ở khu ưu tiên người cao tuổi. Trông bà nhỏ bé hơn hẳn lúc bắt tàu đi dự tiệc.