NGƯỜI GÁC ĐÊM

Lượt đọc: 12597 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5
ngôi nhà thảm sát

điều khó thực hiện nhất của con người là trước sau như một, dễ thực hiện nhất là biến đổi vô thường. michel de montaigne (pháp)

1

Vụ án tiến triển suôn sẻ và nhanh chóng, khiến cho tiếng tăm của tổ chức Người gác đêm càng thêm vang dội. Đối với việc Người gác đêm sử dụng chiến thuật vu hồi, vẽ ra một con đường khác, tìm ra được hướng đột phá mới để phá án trước những hiện tượng bất thường của vụ án, cũng đã khiến cho phía cảnh sát phục sát đất.

Tuy vụ án đã được phá giải, nhưng các thành viên trong tổ chức vẫn phải làm việc đến đêm để bàn giao vật chứng, giải thích rõ tình hình vụ án và triển khai công việc thẩm vấn.

Vừa về đến nhà, Tiêu Lãng đã lăn ra ngủ, nhưng ngủ không được bao lâu, thì đã bị một hồi gõ cửa thúc giục làm tỉnh giấc. Ngoài cửa, Lăng Mạc đã chải chuốt áo quần tươm tất.

“Trời mới vừa sáng mà cậu lại lên cơn gì đấy?” Tiêu Lãng vò đầu bứt tóc.

“Hôm qua mình đã hẹn là cũng đi gặp chuyên gia tâm lý rồi mà, cậu quên rồi sao?” Lăng Mạc chán nản lắc đầu.

“Tôi là Người phục kích, tham gia vào chuyện Người phân tích các cậu làm gì.” Tiêu Lãng chui phắt vào trong mền.

“Bọn tôi không có xe.” Lăng Mạc nói.

“Vậy thì liên quan gì đến tôi?” Giọng nói ồm ồm của Tiêu Lãng từ bên trong mền truyền ra ngoài.

“Bởi vì cậu cũng thấy vụ án “Kị sĩ u linh” có điểm đáng ngờ như chúng tôi.”

“Bây giờ thì hết thấy khả nghi rồi, so với việc ngủ thì chẳng có cái gì quan trọng cả.” Tiêu Lãng nói.

“Tốt thôi.” Lăng Mạc giả bộ định đóng cửa, “Tôi và Đang Đang bắt xe đi vậy.”

“Đợi đã, đợi đã.” Tiêu Lãng ngồi chồm dậy, “Đang Đang cũng đi à?”

Lăng Mạc gật đầu cười thầm.

“Đợi tôi năm phút, tôi lái xe.” Tiêu Lãng với vội chiếc quần và mặc xong trong vòng ba giây, “Chỗ này xa như vậy, bắt xe làm gì, tốn kém lắm.”

Chưa đầy năm phút, chiếc Chery của Tiêu Lãng đã nổ máy.

“Thật là không hiểu nổi, bây giờ mới có 7 giờ! Chuyên gia tâm lý gì mà làm việc sớm vậy?” Tuy Đường Đang Đang đang ngồi ở phía sau, nhưng Tiêu Lãng vẫn canh cánh trong lòng chuyện mình bị đánh thức giữa chừng.

“Chịu thôi, người ta chỉ có thời gian vào buổi sáng.” Lăng Mạc nói.

“Tôi cũng không hiểu nổi các cậu, thầy Đường không phải là chuyên gia tâm lý sao? Còn phải tốn công tốn sức đi tìm người khác làm gì?” Tiêu Lãng cứ luyên thuyên mãi không thôi.

“Bố tớ là chuyên gia phân tích tâm lý, chứ không phải là chuyên gia chữa trị tâm lý, đối với thuật thôi miên thì cô Tường này chuyên nghiệp hơn nhiều.”

Đường Đang Đang nói, “Tớ cũng không hiểu nổi, sao cậu lắm cái không hiểu vậy? Nếu cậu không muốn đi thì bây giờ tắt máy xe vẫn còn kịp đấy.”

“Đi chứ! Tớ đã xuống giường rồi, không đi thì chả phí quá à.” Tiêu Lãng nói, “Đại tiểu thư chỉ đâu thì tớ đánh đó.”

“Hứ.” Đường Đang Đang trừng mắt nhìn Tiêu Lãng.

“Đúng rồi Đang Đang, thấy có quen ai làm bên y học dự phòng không?” Lăng Mạc bỗng dưng hỏi.

“Y học dự phòng?” Đường Đang Đang cảm thấy khó hiểu.

“Đại loại như Trung tâm phòng chống dịch bệnh, trạm phòng dịch, công ty vắc-xin?” Lăng Mạc giải thích.

“Ồ, Lăng Mạc, cậu lại để chó bắt chuột.” Tiêu Lãng chen mồm vào.

“Có đấy, cô Thôi không phải là người trong công ty nghiên cứu chế tạo vắc xin sao?” Đường Đang Đang nói.

“Cô Thôi là ai?” Lăng Mạc ngẫm nghĩ một lát, phát hiện bản thân không hề biết người này.

“Cô Thôi Chấn chứ ai nữa.” Đường Đang Đang nghiêng đầu, nói, “Ồ, có lẽ cậu không biết thật. Cô ấy là bạn tốt của bố tớ, trước kia hay đến nhà chơi lắm.”

“Cậu có thể gọi điện thoại cho cô ấy không? Tôi có một vấn đề muốn hỏi.” Lăng Mạc nói.

Đường Đang Đang gật đầu, nhấn một dãy số. Sau khi điện thoại kết nối, cô nói vài câu sau đó chuyển máy cho Lăng Mạc.

Đầu dây điện thoại bên kia truyền đến giọng nói của một phụ nữ trung niên.

“Xin chào.”

“Chào cô, em là học trò của thầy Đường Tuấn, Lăng Mạc.” Lăng Mạc nói, “Em tìm cô là muốn hỏi một vấn đề. Không biết là cô có quan tâm đến hai sự kiện về vắc-xin mấy ngày trước không ạ?”

“Ừ, cô có biết chuyện đó.” Ở đầu dây điện thoại bên kia tiếng cười của Thôi Chấn hơi khựng lại, rồi nói tiếp, “Mấy ngày nay liên tục đứng đầu trên bảng tìm kiếm, nói kiểu gì cũng có, còn có người nói là vắc-xin sắp biến loài người trở thành Zombie hết rồi kia. Thế nhưng, nói thật thì, nỗi sợ hãi này chẳng có cơ sở gì cả. Tổ điều tra đã đến công ty cô lấy mẫu mấy lần, kết quả kiểm nghiệm cho thấy, vắc-xin đều đạt tiêu chuẩn cả, không có bất cứ vấn đề gì. Thực ra thì đứng dưới góc độ y học mà nói, bất kì loại vắc-xin nào cũng không thể gây nên những tác dụng phụ như là, phát triển quá mức hoặc hôn mê nặng. Nếu như nói tin tức về vụ việc đầu tiên là một sự trùng hợp, vậy thì người trong cuộc của vụ việc thứ hai, chắc chắn là bị ảnh hưởng tâm lý ở một mức độ nào đó mà thôi, trên thực tế thì chẳng liên quan gì đến vắc-xin cả.”

“Nhưng mà, gần đây có một người bạn của em, cô ấy cũng nói đã từng bị liệt một thời gian sau khi tiêm vắc-xin, sau khi hồi phục thì lại xuất hiện tình trạng sức bật nhảy tăng mạnh khủng khiếp. Điều này…” Lăng Mạc tiếp tục hỏi một cách khó hiểu.

Đầu dây điện thoại bên kia truyền đến giọng nói của Thôi Chấn: “Tình trạng của bạn cậu nghe có vẻ thần kỳ thực sự. Nếu cậu cảm thấy không yên tâm thì có thể bảo cô ấy liên lạc với tôi, tôi có thể thu xếp nhờ đồng nghiệp kiểm tra giúp cô ấy. Sau khi hai mẩu tin này lên báo, chúng tôi nhận được rất nhiều mẫu yêu cầu kiểm nghiệm, có một lượng lớn người bị ảnh hưởng bởi nguồn tin này, nghi ngờ bản thân xuất hiện phản ứng xấu. Nhưng trước mắt, vẫn chưa có người nào là có vấn đề thực sự cả. Tôi cho rằng, đây cũng được coi là một dạng của hiệu ứng bầy cừu[*]. Đương nhiên, thầy Đường Tuấn của cậu là chuyên gia tâm lý, có lẽ cách ông ấy giải thích nghe sẽ chuyên nghiệp hơn tôi rất nhiều.” Thôi Chấn cười dịu dàng.

“Vâng ạ.” Lăng Mạc tựa như trút được gánh nặng trong lòng, cám ơn Thôi Chấn rồi ngắt máy.

Cho dù có xuất phát từ lúc 7 giờ đúng, thì cũng không thể thoát được giờ cao điểm buổi sáng của thành phố Nam An. Chiếc Chery chạy rồi dừng, dừng rồi chạy, mất hơn một tiếng mới đến được trước cổng một tòa nhà văn phòng, muộn hơn so với lịch hẹn của Lăng Mạc mười lăm phút.

Ba người sánh vai bước vào thang máy lên tầng 19, cửa thang máy vừa mở ra đã nhìn thấy một quầy lễ tân hình vòng cung, phía sau là tấm biển có dòng chữ “Văn phòng tư vấn tâm lý Tưởng Kỳ”.

Một cô gái trẻ đẹp, ăn mặc thời trang ra khỏi quầy lễ tân tiếp đón nhiệt tình: “Xin hỏi có phải là anh Lăng, chị Đường không ạ? Cô Tưởng đã ở bên trong đợi từ lâu rồi ạ.”

Tiêu Lãng chen vào: “Còn có anh Tiêu nữa. Trông cô đẹp thật đấy, nhưng hơi kém tinh tế một chút, cô không thấy còn có một anh Tiêu đang đứng đây nữa sao?”

Cô gái không để bụng, dùng tư thế tiếp đón tiêu chuẩn để dẫn đường cho bọn họ vào bên trong.

Tiêu Lãng tưởng rằng Đường Đang Đang đã nghe thấy cậu khen cô gái kia rồi, nên vào đến hành lang liền giải thích ngay với Đường Đang Đang: “Tuy cô ta trông cũng không đến nỗi tệ, nhưng so với đại tiểu thư nhà chúng ta mà nói, thì cách xa một trời một vực.”

Đường Đang Đang chẳng hiểu mô tê gì.

Tưởng Kỳ nghe thấy tiếng bước chân ở bên ngoài, mở cửa ra đón tiếp: “Lăng Mạc đến rồi à. Ồ, mấy năm không gặp mà Đang Đang nhà mình nay đã duyên dáng đáng yêu, ra dáng thiếu nữ thế này rồi cơ à.”

“Cháu chào cô.” Đường Đang Đang nắm lấy tay của Tưởng Kỳ.

“Đại tiểu thư à, cậu không thấy là gọi cô ấy là cô không được phù hợp cho lắm sao? Cùng lắm thì chỉ gọi là chị thôi.” Tiêu Lãng nói.

Tưởng Kỳ khoác trên mình một bộ đồ làm việc, thân hình đầy đặn nở nang, uyển chuyên thướt tha. Tuy cô ấy trông cũng không còn trẻ nữa, nhưng khí chất vẫn rất cao quý, đoan trang nhã nhặn.

“Cậu nhóc này là?” Tưởng Kỳ cười hỏi.

“Ồ, đồng nghiệp của cháu, Tiêu Lãng.” Đường Đang Đang nói.

“Đồng nghiệp?” Tiêu Lãng rất không hài lòng với cách xưng hô này.

“Cậu Tiêu rất biết cách nói chuyện đấy.” Tưởng Kỳ nói, “Vào trong đi.”

Sau khi ngồi vào trong phòng làm việc của Tưởng Kỳ, Lăng Mạc đi thẳng vào vấn đề chính: “Thành thật xin lỗi cô Tưởng, vì chúng em đã đến muộn. Thời gian của cô rất quý báu, nên em sẽ nói ngắn gọn thôi. Lần trước, tài liệu mà em đưa cho cô, cô đã xem chưa ạ?”

Tất nhiên, Lăng Mạc đã đưa những tài liệu có liên quan đến “Kị sĩ u linh” cho Tưởng Kỳ.

Tưởng Kỳ gật gật đầu: “Các em muốn hỏi điều gì?”

“Vấn đề rất đơn giản, trên thực tế, một người có thể thôi miên một lúc cho hơn 20 người không ạ?” Lăng Mạc hỏi, “Hoặc cũng có thể nói là, mống mắt của hắn có màu khác thường, nên đã giúp cho hắn có được năng lực này?”

“Thôi miên là một dạng ám thị.” Tưởng Kỳ nói, “Khiến cho người ta rơi vào một trạng thái mơ hồ đặc biệt, sau đó dựa theo mệnh lệnh của người thôi miên, làm ra hành động chỉ thị đặc biệt hoặc sẽ xuất hiện những cảm nhận đặc biệt. Trong phân loại thôi miên, đúng là có loại “Thôi miên tập thể” thật, và cũng có người có năng lực thôi miên cùng lúc hơn trăm người. Còn về việc mống mắt khác màu của hắn có giúp ích được gì cho thuật thôi miên hay không, điều này không chắc chắn được. Bởi người có thể thôi miên tập thể kia, cũng chỉ là một người bình thường.”

“Chuyện này đúng thật là khó bề tưởng tượng thật, một mình mà lại có thể khống chế được nhiều người như vậy ư? Vậy nếu những thầy thôi miên này mà ra chiến trường, thì sẽ đáng sợ như thế nào.” Lăng Mạc nói.

“Ồ, chuyện đó không giống như cậu tưởng tượng đâu.” Tưởng Kỳ nói, “Cho dù là thôi miên cá thể hay thôi miên tập thể, đều cần có sự phối hợp của người được thôi miên, hoặc cần có điều kiện môi trường và quá trình thôi miên đặc biệt.”

“Vậy vụ việc mà em đưa cho cô xem, có điều kiện môi trường đặc biệt không? Có quá trình thôi miên riêng biệt không? Có khả năng các nạn nhân chủ động phối hợp hay không?” Lăng Mạc hỏi.

“Không có, không có.” Tiêu Lãng nói, “Lúc tôi quyết đấu với hắn thì hắn đã thôi miên tôi rồi, tôi thì làm sao có thể chủ động phối hợp với hắn ta được, vả lại hôm đó trời không trăng, gió lại lớn, có thể có điều kiện môi trường gì chứ?”

“Điều này cũng là điều mà hôm nay tôi muốn nói tới.” Tưởng Kỳ nói, “Vụ án này vẫn có rất nhiều điểm khả nghi. Thôi miên, thực ra chính là một sự dẫn dắt của nhà thôi miên. Trong tình trạng hơn chục người không chịu hợp tác, lợi dụng thuật thôi miên để khiến cho hơn chục người đó phục tùng mệnh lệnh, làm ra những chuyện gan hùm mật báo như vậy, quan trọng là những chuyện này đều rất phức tạp, xong việc lại không hề hay biết gì về những chuyện mình đã làm, điều này, tôi cảm thấy với thuật thôi miên như hiện nay thì chưa thể đạt đến trình độ này được.”

“Cũng có nghĩa là, hiện tại vẫn chưa có biện pháp để hoàn thành quá trình này.” Lăng Mạc nói, “Vậy thì, em có thể lý giải rằng, bản thân người thầy thôi miên này, có đặc điểm khác so với những người khác hay không?”

“Cái mống mắt khác màu mà cậu nói đến có thể là điểm khác thường này.” Tiêu Lãng nói, “Lúc đó tôi nhìn vào mắt hắn ta không thấy tròng trắng đâu cả, ngay sau đó đã bị thôi miên luôn rồi.”

“Đương nhiên, điều này chắc chắn không phải là điều mấu chốt.” Tưởng Kỳ cười, nói tiếp, “Tròng trắng của loài chó cũng không dễ nhìn thấy, vậy khi cậu nhìn vào mắt chó có bị thôi miên không?”

“Vả lại ban nãy người đẹp nói cần phải có môi trường và quá trình đặc biệt, tôi gần như là bị hắn ta thôi miên chỉ bằng một câu nói.” Tiêu Lãng nói.

“Không biết lớn nhỏ gì cả.” Đường Đang Đang trách mắng.

“Cho nên, thôi miên là một bộ môn kĩ thuật do con người tạo nên, một bộ môn kĩ thuật tâm lý học.” Tưởng Kỳ nói, “Nói đến cùng, thì nó hoàn thành dựa vào sự can thiệp tâm lý của con người, kỹ thuật này chẳng liên quan gì đến sinh lý cả.”

“Ý của cô là, thủ đoạn của người này, không phải là thôi miên?” Lăng Mạc hói.

Tưởng Kỳ lắc đầu, nói: “Khiến cho một người rơi vào trạng thái ý thức mơ hồ, ngoan ngoãn chấp hành mệnh lệnh của người khác, và sau khi làm xong lại không nhớ gì về những việc mình đã làm, đó là thôi miên. Ý tôi là, nếu có sự bất thường về mặt sinh lý, yếu tố bất thường này có thể khiến quá trình thôi miên trở nên nhanh gọn hơn, thậm chí còn khiến việc thôi miên đạt hiệu quả lớn hơn, vậy thì sẽ có thể đạt đến hiệu quả cuối cùng như vụ việc này. Nếu không thì, từ góc độ cơ chế thôi miên mà nói, vụ việc như thế này chỉ có thể là vô căn cứ mà thôi.”

“Nguyên nhân về mặt sinh lý sẽ tăng cường, ưu hóa kỹ thuật tâm lý, là ý này sao?” Lăng Mạc hỏi.

Tưởng Kỳ gật đầu.

“Nhưng mà, rốt cuộc là nguyên nhân về mặt sinh lý nào có thể tăng cường và ưu hóa thôi miên đây?” Lăng Mạc cúi đầu nhíu mày.

“Chuyện này thì phải hỏi chuyên gia y học rồi.” Tưởng Kỳ nói, “Nhưng tôi tin rằng, đây chắc chắn là một trường hợp cực kỳ đặc biệt, không phải là hiện tượng thường gặp.”

“Tôi đã nói là kết quả kiểm nghiệm của anh Nhiếp sơ sài rồi còn gì.” Lăng Mặc day huyệt thái dương.

Tiêu Lãng nghịch ngợm mở Wechat ra, gửi cho anh Nhiếp một đoạn tin nhắn thoại: “Anh Nhiếp, Lăng Mạc nói xấu anh kìa.”

Rất nhanh, anh Nhiếp đã trả lời lại: “Tôi thấy cậu nói xấu tôi thì đúng hơn.”

“Thật mà, cậu ta nói việc anh đã lơ là trong việc giải phẫu “Kị sĩ u linh”.”

“Ai nói tôi lơ là? Tôi còn đang định tìm các cậu đây này!” Giọng nói của Nhiếp Chi Hiên nghe có vẻ gấp gáp, “Các cậu đang ở đâu? Bây giờ đến Sở Công an thành phố Nam An có tiện không?”

Trong phòng xét nghiệm DNA của Sở Công an thành phố Nam An, Nhiếp Chi Hiên và Bác Như Hy đang xem một tờ xét nghiệm DNA. Trông thấy Lăng Mạc và Tiêu Lãng đi vào, Nhiếp Chi Hiên bật máy tính lên, trên màn hình xuất hiện một bức ảnh giải phẫu não người.

“Đây là của “Kị sĩ u linh” à?” Không kịp đợi thang máy, Lăng Mạc vừa chạy một mạch chín tầng lầu nên vẫn còn đang thở hồng hộc.

“Thể lực kém quá đấy.” Tiêu Lãng kéo một chiếc ghế xoay thí nghiệm lại, đặt vào dưới mông. Leo chín tầng lầu đối với Tiêu Lãng mà nói thì chẳng ảnh hưởng gì đến nhịp tim và huyết áp của cậu cả.

“Có phát hiện gì không?” Nhiếp Chi Hiên mỉm cười hỏi Lăng Mạc và Tiêu Lãng.

“Ầy da, sau này không ăn nổi óc heo nữa rồi, giống quá đi mất.” Tiêu Lãng nhíu mày nói.

“Nhìn không ra, hình như chẳng có gì cả.” Lăng Mạc cũng lắc đầu nói.

Nhiếp Chi Hiên lăn chuột, dùng phần mềm chú thích hình ảnh khoanh đỏ một vùng trên bức ảnh: “Nhìn vào đây.”

“Có chút trắng?” Tiêu Lãng hỏi.

“Không, thuật ngữ chuyên môn là “nếp gấp hệ thống cục bộ não bị mờ”.” Nhiếp Chi Hiên nói. Tuy lớp huấn luyện của tổ chức Người gác đêm cũng có lớp pháp y, nhưng bộ môn pháp y này đúng thật là quá uyên sâu, vả lại cần phải có căn bản về y học, cho nên không thể nào huấn luyện một cách đầy đủ được. Loại kiến thức mang tính chi tiết và thao tác thực tế này, đối với một người không phải là sinh viên ngành y mà nói, vẫn không cách nào nắm bắt được.

“Anh Nhiếp, anh đừng vòng vo nữa có được không, nói thẳng đi, bên phía cảnh sát xử án sai rồi đúng không?” Tiêu Lãng nói.

“Đừng nói tầm bậy, chỉ là có điểm khả nghi, sao có thể nói là xử sai được?” Bác Như Hy cười trách Tiêu Lãng.

“Mẹ con là đúng, phía cảnh sát sai, đúng không?”

“Chuyện này chẳng liên quan gì đến việc ai giết chết “Kị sĩ u linh” cả.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Tuy nhiên, gần như có chút tác dụng ám chỉ về thân thế của “Kị sĩ u linh”. Nhưng mà, cụ thể là ám chỉ điều gì, tôi vẫn chưa nghĩ ra.”

“Việc nếp gấp bị mờ giải thích như thế nào?” Lăng Mạc quay lại chủ đề chính.

“Đúng vậy đúng vậy, lúc phẫu thuật anh đã phát hiện ra điểm bất thường rồi, vậy tại sao không báo cáo với phía cảnh sát ngay lúc ấy?” Tiêu Lãng hỏi.

Nhiếp Chi Hiên đã quá hiểu tính cách lỗ mãng của Tiêu Lãng, nên cũng chẳng để bụng chuyện cậu ta nói năng vô lễ với mình. Anh cười nói: “Thực ra, trong pháp y mà nói, khu vực bất thường này chẳng có nghĩa lý gì cả. Trong lúc giải phẫu, pháp y đã loại trừ rõ ràng những nguyên nhân tử vong khác của “Kị sĩ u linh”, nguyên nhân tử vong của hắn là do trúng độc bởi tiêm chất oxy hóa vào tĩnh mạch dẫn đến chết. Vì đốt sống cổ thứ ba của hắn bị vỡ do bị đạn bắn trúng, dẫn đến tủy sống cổ tương ứng bị tổn thương, hiệu ứng khoang trống lỗ đạn[*] dẫn đến các mạch máu và hệ thần kinh khác ở cổ bị tổn thương, sau đó rơi vào trạng thái người thực vật. Cho nên, tình trạng trúng độc này là do hành vi của người khác, là người khác giết. Đây là tất cả những việc mà pháp y có thể làm rồi, cho dù là não bộ có một vùng bất thường như vậy, nhưng đối với vụ án “Kị sĩ u linh” bị giết thì chẳng có ý nghĩa gì, vì suy cho cùng thì đây không phải là vết thương mới.”

“Nhưng anh đã chú ý tới nó.” Lăng Mạc nói.

Cánh tay giả của Nhiếp Chi Hiên cữ động lách cách, anh nhấc cốc trà lên nhấp một ngụm, tiếp tục nói: “Lúc đó, tôi cho rằng khu vực này là một vùng nhũn não[*]. Nếu như là nhũn não, tuy không ảnh hưởng gì đến tình tiết vụ án hắn ta bị giết, nhưng nói không chừng là sẽ có thể có chút tác dụng ám chỉ về lý lịch và thân thế của hắn.”

“Tác dụng ám chỉ gì?” Tiêu Lãng ngồi thẳng người dậy.

“Các cậu xem này, vùng tổ chức não biến đổi bất thường, nằm ở một mé phía bên trên của liềm đại não[*].” Nhiếp Chi Hiên khựng lại, nghĩ bụng nói như vậy chuyên môn quá, bọn họ cũng chẳng hiểu, nên đã nói lái sang theo một cách khác, “Nói trắng ra là, vùng biến đổi bất thường này ảnh hưởng đến chức năng lớp vỏ đại não, có thể dẫn đến trình trạng đại não phóng điện bất thường, nảy sinh động kinh.”

“Biết được chuyện anh ta có chứng động kinh thì có tác dụng gì chứ?” Tiêu Lãng nói.

“Dù sao, thân thế thực sự và hợp pháp của “Kị sĩ u linh” vẫn chưa được làm rõ.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Tôi cho rằng, điều này ít nhất có thể sẽ trở thành một căn cứ cho công việc điều tra thân phận thực sự của “Kị sĩ u linh” sau này.”

“Phóng điện bất thường.” Lăng Mạc lẩm bẩm.

“Đúng đúng đúng.” Tiêu Lãng không hề để ý đến điều Lăng Mạc đang quan tâm, nói, “Nguyên nhân hình thành nhũn não cũng có thể trở thành căn cứ đúng không?”

“Có rất nhiều nguyên nhân dẫn đến nhũn não.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Có thể là do vết thương bên ngoài để lại, cũng có thể do mô não chết để lại, hoặc là ảnh hưởng của thuốc, và cũng có thể là biến dị bẩm sinh. Cho nên, rốt cuộc là do đâu thì cũng không thể nào phán đoán được.”

“Vậy rốt cuộc có phải là nhũn não không?” Tiêu Lãng nói.

Nhiếp Chi Hiên lại mở một bức ảnh lên, bức ảnh này không phải là ảnh khám nghiệm tử thi, mà là một bức ảnh có nền đỏ nhạt, bên trong có chấm nhỏ màu xanh lam. Lăng Mạc và Tiêu Lãng đều có kiến thức căn bản về sinh vật nên đồng thanh nói: “Ồ, lát cắt bệnh lý.”

“Đây là một lát cắt màu quy chuẩn của tổ chức não bộ.” Nhiếp Chi Hiên nói, sau khi tôi phẫu thuật và phát hiện vấn đề, đã gỡ mảng biến dị này ra mang về để làm bệnh lý. Từ lát cắt này có thể thấy rằng, đây vốn không phải là nhũn não, nhưng cụ thể là gì, tôi đã hỏi rất nhiều chuyên gia về vấn đề này, họ đều nói rằng chưa thấy bao giờ. Trong khu vực mảng não này của “Kị sĩ u linh”, mạch máu tế bào não xung quanh lỏng lẻo, nhân tế bào thần kinh đại não co cứng, nơ-ron thần kinh bành trướng, biến dạng. Rốt cuộc là do nguyên nhân gì dẫn đến sự thay đổi này thì chưa rõ.”

“Chẳng lẽ là ung thư não?” Tiêu Lãng chen lời.

“Đúng, lúc đó tôi cũng nghĩ là vậy.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Sau đó, tôi đã tiến hành hóa mô miễn dịch (IHC) cho mảng tế bào này. Hóa mô miễn dịch là gì thì các cậu không cần phải biết. Kết quả là, khi tôi sử dụng một loại chất protein chỉ điểm ung thư tiến hành nhận dạng, lại phát hiện ra một hình thái protein mà trước giờ chưa từng gặp. Đương nhiên, tôi cũng đã đi hỏi các chuyên gia trong lĩnh vực này, các chuyên gia cũng chưa từng thấy loại protein này bao giờ.”

“Có nghĩa là trong não của “Kị sĩ u linh” có một tế bào dị thường chưa từng xuất hiện trước đây?” Tiêu Lãng nói tóm lại.

Nhiếp Chi Hiên gật đầu liên tục, nói: “Lúc này, tôi nghe chị Bác nói, các cậu đã từng đến từ vấn về vấn đề gen, cũng có liên quan đến “Kị sĩ u linh”, nên đã nhanh trí nhờ chị Bác tiến hành giải trình tự gen cho mảng tế bào não này của “Kị sĩ u linh”. Kết quả là, mảng tế bào này, là do bản thân “Kị sĩ u linh” tự phát sinh đột biến gen dẫn đến, còn về phương hướng đột biến, trước mắt vẫn chưa có tiền lệ, cho nên cũng hoàn toàn không biết rằng mảng đột biến này sẽ khiến “Kị sĩ u linh” phát sinh những biến đổi gì.”

“Cô Bác! Chứ không phải là chị Bác!” Tiêu Lãng sửa lại cách xưng hô, “Cũng có nghĩa là, chức năng của vùng bị đột biến này chắc chắn cũng có sự biến đổi? Trước đó anh Nhiếp từng nói bộ phận gì gì đó của đại não có chức năng gì gì đó, bây giờ đã biết chính xác là bộ phận nào rồi, chẳng lẽ vẫn không thể đưa ra kết luận là chức năng nào đã bị biến đổi sao?”

Nhiếp Chi Hiên đưa tay làm động tác “Mời”, có ý mời Bác Như Hy giảng giải.

“Loài người có 23 cặp nhiễm sắc thể, tổ hợp gen của loài người hoàn chỉnh bao gồm khoảng 3 tỉ phân tử ADN, dao động từ 25.000 đến 30.000 gen, trình tự của tổ hợp gen quyết định đến hình dáng, đặc điểm và chức năng của con người.” Bác Như Hy mỉm cười nhìn cậu con trai yêu quý của mình, nói: “Trước mắt, vẫn chưa thể làm rõ được mối quan hệ phức tạp giữa đại đa số trình tự tổ hợp gen và hình dáng, đặc điểm, chức năng của loài người.”

“Chức năng phân khu đại não có lẽ là chúng tôi biết, nhưng sau khi đột biến sẽ ảnh hưởng đến chức năng gì thì không thể làm rõ hoàn toàn được.” Nhiếp Chi Hiên nói.

“Ban nãy anh có nhắc đến phóng điện bất thường.” Lăng Mạc nói, “Chúng tôi đã tìm chuyên gia tâm lý để tư vấn. Cô ấy cho rằng, thuật thôi miên của “Kị sĩ u linh” không phải là thôi miên bình thường, mà rất có thể là có nhân tố sinh học ảnh hưởng đến thủ đoạn can thiệp tâm lý này.”

“Nhưng mà, điện não đồ của não người là một loại sóng sinh học cực kỳ yếu ớt.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Theo lý mà nói thì không thể nào làm ảnh hưởng đến người khác dựa vào sự tăng mạnh của loại sóng sinh học này, trừ phi…”

“Trừ phi cái gì?” Tiêu Lãng vội vàng hỏi.

“Nếu như điện não đồ của hắn tăng mạnh gấp mấy trăm lần nhờ vào loại đột biến gen này, thì có thể ảnh hưởng đến tế bào thần kinh gương của người khác.” Nhiếp Chi Hiên nói.

“Tế bào thần kinh gương là cái gì? Anh Nhiếp, anh đừng dài dòng nữa, nói nhanh lên, nhanh lên.”

“Loài người có một nhóm tế bào thần kinh gọi là “Tế bào thần kinh gương”, khích lệ tổ tiên nguyên thủy của chúng ta từng bước tiến hóa từ loài vượn. Chức năng của nó chính là phản ánh hành vi của người khác, khiến cho loài người học cách mô phỏng từ đơn giản đến phức tạp, từ đó dần dần phát triển những năng lực như ngôn ngữ, âm nhạc, nghệ thuật, sử dụng công cụ v.v… Đây là một trong những bước tiến bộ vĩ đại nhất của loài người.”

“Cũng có nghĩa là, nếu như điện não đồ đặc biệt nào đó của “Kị sĩ u linh” thay đổi, ảnh hưởng đến tế bào thần kinh gương của người khác, thì sẽ có thể xui khiến người đó mô phỏng theo động tác của hắn.” Lăng Mạc nói, “Cộng thêm với biện pháp thôi miên, sẽ có thể hoàn thành toàn bộ quá trình.”

“Chuyện này là tôi đoán bừa đấy, chứ chẳng có căn cứ khoa học nào có thể chứng minh cả.” Nhiếp Chi Hiên xua tay.

“Vậy có khi nào có ai đó tiến hành cải tạo gen cho “Kị sĩ u linh”, khiến gen của hắn tiến hóa có được năng lực như vậy?” Tiêu Lãng hỏi.

“Ban nãy tôi nói rồi, mối quan hệ phức tạp giữa chức năng và trình tự gen vẫn chưa được làm rõ. Cho dù là những chỗ đã rõ rồi, cũng không thể tùy tiện thay đổi theo ý bằng hành vi của con người được. Tuy kỹ thuật thúc đẩy đột biến gen dành cho người có thể làm đột biến gen, nhưng vẫn chưa hoàn toàn làm rõ được bộ phận trình tự đặc biệt nào có liên quan đến loại chức năng nào, càng không thể khiến loại chức năng nào đó “tiến hóa” tuyệt đối được, vì sự đột biến của gen cũng có thể dẫn đến “thoái hóa” và “biến hóa”; Vả lại cho dù biến đổi một tế bào thì cũng khó có thể biến đối toàn bộ tế bào của một bộ phận. Cho nên việc thúc đẩy biến đổi gen có mục đích để tăng cường chức năng loài người vẫn chưa thể thực hiện.” Bác Như Hy nói, “Lúc trước tôi có nói đến sự khác biệt của “biến đổi” và “tiến hóa”, các cậu còn nhớ không?”

“Xem ra chúng ta đã lo xa rồi.” Lăng Mạc nói, “Khoa học hiện đại, không thể nào thúc đẩy người khác tiến hóa và tổ chức đội quân người tiến hóa.”

“Suy nghĩ này của cậu dễ khiến người khác nổi da gà lắm đấy.” Nhiếp Chi Hiên nói.

“Tôi đã có sự nghi ngờ này từ rất lâu rồi.” Lăng Mạc dường như vẫn chưa buông bỏ ý tưởng đó của mình, “Dù sao thì sau lưng “Kị sĩ u linh” có thể có tồn tại một tổ chức nào đó, nghĩ như vậy cũng không phải là không có căn cứ.”

“Vậy nếu như có người chuyên môn đi tìm nhũng người có “năng lực đặc biệt” này, rồi tổ chức thành một đội ngũ thì sao?” Tiêu Lãng nói.

“Không thể nào.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Nếu như “Kị sĩ u linh” không được huấn luyện đặc biệt, cho dù hắn có năng lực bẩm sinh, cũng không thể phát huy tác dụng. Nếu không phát huy được tác dụng, vậy thì người khác làm sao biết được hắn có năng lực đặc biệt, đây là một nút thắt chết. Vả lại, nếu như trong tế bào não của hắn đã xuất hiện loại protein mà trước nay chưa từng thấy, vậy thì tôi vẫn cảm thấy có bàn tay can thiệp của con người ở đây.”

“Hoặc là, đúng thật là đã có người nghiên cứu ra biện pháp thay đổi gen của loài người có mục đích, khiến cho loài người tiến hóa thì sao?” Tiêu Lãng nói.

“Nếu quả thật là như vậy, thì kỹ thuật này có thể sử dụng rộng rãi trong nhiều ngành nghề, nó sẽ là cuộc cách mạng sinh học trước nay chưa từng có. Người nghiên cứu ra nó có thể nói là hô mưa được mưa, hô gió được gió, vậy sao còn phải tổ chức ra một đội ngũ như vậy chuyên để vượt ngục giết người?” Bác Như Hy nói.

“Bất kể là như thế nào, chúng ta đã có được bước tiến triển mới.” Lăng Mạc nói, “Rồi sẽ có một ngày, chúng ta sẽ có thể lột được tấm mặt nạ của “Kị sĩ u linh” và những người phía sau hắn.”

2

“Cái hôm nay chúng ta phải xem, là một vụ án thảm sát.” Bác Nguyên Mạn bước về phía sau bục giảng, thao tác máy tính mở ra một file PPT (slide) phân tích vụ án do Sở Công an thành phố Bắc An thực hiện.

Vừa nghe được đây là vụ án thảm sát, các thành viên trong Người gác đêm đều bất giác ngồi thẳng người lên.

Là một thành phố lân cận thành phố Nam An, thành phố Bắc An hễ có động tĩnh gì, là bên Nam An cũng đều biết đến hết. Dù sao thì thời đại này, xác suất xảy ra án mạng đã giảm xuống thấp nhất trong lịch sử, cộng thêm hiệu ứng truyền thông của báo chí, nên vụ án giết hại cả gia đình tàn bạo này vừa xảy ra, đã nhanh chóng được lan truyền rộng rãi.

Tuy rằng vụ án xảy ra vào ba năm trước, lúc đó các thành viên Người gác đêm vẫn còn là những sinh viên bình thường trong các trường học, nhưng họ đều có nghe nói đến vụ án giết cả nhà 5 người rùng rợn này. Vả lại, mọi người đều biết, sau khi vụ án xảy ra không lâu thì đã có tin đồn vụ án đã được phá giải rồi.

Vụ án được truyền bá rộng rãi như vậy, vả lại giai đoạn trinh sát, khởi tố vụ án đều xuất hiện những vấn đề chí mạng, nên sau khi vụ án kéo dài ba năm mà vẫn chưa khởi tố thuận lợi, đã được giao vào tay tổ chức Người gác đêm.

“Vụ án này không phải là đã phá rồi sao?” Tiêu Lãng nói.

“Phá án mà chúng ta thường nói, thông thường là chỉ ban ngành công an bắt được kẻ tội phạm tình nghi về quy án, đồng thời có chứng cứ rõ ràng chứng minh hành vi phạm tội của kẻ tình nghi.” Bác Nguyên Mạn nói, “Nhưng, sau khi phá án, có thể thuận lợi khởi tố, thẩm án, định tội hay không, thì vẫn còn tồn tại biến số. Luôn có xác suất một phần vạn như thế, sẽ có những vụ án không rõ sự thật, chứng cứ không đủ mà không thể khởi tố, hoặc phán quyết vô tội. Đương nhiên, những vụ án không thể khởi tố, phán quyết vô tội này không có nghĩa rằng những kẻ phạm tội tình nghi ấy là vô tội thực sự. Phán quyết vô tội không đồng nghĩa với việc thực sự vô tội.”

“Điều này cháu hiểu.” Tiêu Lãng nói, “Đây là tôn chỉ của pháp trị.”

“Chứng cứ của vụ án này cũng có vấn đề sao ạ?” Lăng Mạc hỏi.

Bác Nguyên Mạn nhíu mày, nói: “Thực ra vụ án này, trông thì có vẻ chứng cứ rất đầy đủ, nhưng trên thực tế thì còn rất nhiều điểm nghi vấn. Cho nên, việc phá án mà các cháu nghe đến trước đây đều là tin đồn từ dân chúng, cơ quan công an chưa từng công bố phá án bao giờ cả. Thậm chí trong quá trình điều tra, cơ quan công an đã mời cơ quan kiểm sát can thiệp vào trước, nhưng kết quả là, vụ án này không rõ sự tình, chứng cứ không đủ, không đủ điều kiện để khởi tố.”

“Vậy chúng ta cùng nghe thử xem nào.” Nhiếp Chi Hiên nói một cách đầy hứng thú.

Dựa theo trình tự PPT mà phía Công an thành phố Bắc An xây dựng, Bác Nguyên Mạn đã giới thiệu tường tận nguyên nhân kết quả của vụ án một lượt. Hiển nhiên, Sở Công an địa phương đã từng đến báo cáo với ông về vụ án này, vì trong PPT chỉ trần thuật lại sự thật khách quan, mà không có bất cứ quan điểm có tính phương hướng nào.

Vụ án xảy ra vào ba năm về trước.

Vào mùa xuân ấm áp năm 2014, tại một nhà nghỉ trái phép đã xảy ra một vụ án đẫm máu kinh hoàng.

Hiện trường xảy ra vụ án là trong một khu “nhà ổ chuột” ở ngoại ô thành phố Bắc An. Vì địa chỉ cũ của Bệnh viện thành phố Bắc An nằm ở trung tâm thành phố, dẫn đến tình trạng ùn tắc mỗi ngày tại khu vực đó, nên chính phủ và bệnh viện đã bàn bạc chuyển bệnh viện về phía nam ngoại ô, chính phủ đã tài trợ để xây dựng khu bệnh viện thành phố mới này. Sau khi bệnh viện được xây dựng xong, giá nhà tăng vọt, dẫn đến việc nguyên khu nhà cấp 4 ở đối diện bệnh viện, không chịu thỏa thuận bồi thường đất đai, nên không thể di dời. Những chủ hộ của khu nhà này dựa vào bệnh viện để làm ăn. Có người kinh doanh đồ ăn vặt, đồ ăn sáng, có người mở quán ăn, người thì bán đồ dùng hàng ngày trong bệnh viện, cũng có người mở nhà nghỉ trái phép.

Hiện trường vụ án nằm giữa khu nhà cấp 4 này, ông chủ tên Triệu Nguyên, 63 tuổi.

Tuy nói là nhà nghỉ trái phép, cũng chỉ là kinh doanh không giấy phép mà thôi, ông chủ không phải người xấu. Hai vợ chồng Triệu Nguyên thật thà lương thiện, thường xuyên giúp đỡ người khác, có tiếng tăm rất tốt trong “khu ổ chuột” này. Nói là “khu ổ chuột”, thực ra nó chỉ là khu nhà cấp 4 nằm giữa ranh giới thành phố và nông thôn, được xây bởi chính tay những người nông dân sinh sống gần mấy chục năm tại nơi này. Khu vực này dân số tập trung đông đúc, nhà cửa chen chúc, đường sá chật hẹp, vẫn luôn là mối hiểm họa lớn nhất từ trước tới giờ của thành phố Bắc An. Nhưng cũng bởi vì số tiền đền bù di dời của người dân nơi đây cao đến tận trời, nên không có một nhà đầu tư nào dám đụng đến. Là một đơn vị “đại gia” như Bệnh viện thành phố, sau khi giành được một miếng đất, cũng đã hao tổn quá nhiều, muốn giành thêm một khu nữa, nhưng cũng đành lực bất tòng tâm.

Nhằm để răn đe tội phạm, ban ngành công an cũng lắp đặt rất nhiều camera ở khu vực này, nhưng bao năm trở lại đây, những chiếc camera này bị người dân ở đây phá hỏng chỉ còn sót lại vài chiếc. Cũng may là mọi người đều là xóm giềng trong khu, nên không có trường hợp phạm tội đại ác, cùng lắm thì cũng chỉ là ăn cắp vặt.

Chính giữa khu nhà, trước đây là địa bàn của vợ chồng Triệu Nguyên, họ xây 8 gian nhà cấp 4, tuy không phải là người có tài sản nhiều nhất trong khu, nhưng cũng dư sức xây một căn nhà nghỉ ở nơi này. Người dân ở đây kinh doanh dựa vào bệnh viện là chính, quy định của Bệnh viện thành phố là buổi tối không cho phép người nhà ở lại. Giao thông ở khu này vô cùng bất tiện, những người nhà bệnh nhân đến từ các khu, các huyện khác, vì để tiện cho việc đi lại nên thường ở lại nhà nghỉ ở khu nhà cấp 4 đối diện. Nên người nhà của bệnh nhân đến ở nhà nghỉ thường đều ở hơn chục ngày, để tiện chăm sóc người bệnh.

Nhà nghỉ trái phép kinh doanh tốt nhất trong khu nhà ổ chuột này có lẽ là những nhà nằm ở phía rìa, ngay đối diện bệnh viện, dù sao thì khoảng cách cũng gần nhất. Nhà nghỉ Triệu Nguyên nằm chính giữa khu, kinh doanh không tốt lắm. Nhưng những nhà hàng xóm trong khu đều nói, dù sao thì lân cận bệnh viện cũng không có nhiều khách quen, nếu như làm ăn mà dựa vào khách quen, thì nhà Triệu Nguyên chắc hẳn sẽ là nhà làm ăn được nhất. Bởi vì Triệu Nguyên đối xử rất tốt với khách đến ở trọ nhà mình, ngoài việc giúp khách dọn dẹp vệ sinh phòng ở mỗi ngày, tặng trái cây, còn thường xuyên giúp khách giặt giũ, nấu cơm, chất lượng phục vụ tốt như vậy nên khách ở trọ đều giơ tay tán thưởng.

Nguyên văn lời Triệu Nguyên nói, “Những người thân đến chăm sóc người bệnh, đều là người có hiếu cả. Nhất là những thanh niên trẻ đến chăm sóc cha mẹ, vào thời đại này mà nói là rất đáng quý.” Cho nên, những khách trọ càng trẻ tuổi, Triệu Nguyên càng chăm sóc chu đáo hơn. Đương nhiên, cũng xuất phát từ việc con trai duy nhất của ông ta đã mất do tai nạn xe cách đây mười năm, hai vợ chồng sống dựa vào nhau, trông thấy những người trẻ tuổi trong lòng sẽ cảm thấy ấm áp hơn nhiều.

Nhưng, án mạng lại rơi đúng vào nhà con người hiền lành này.

Người báo án là một bà cụ 70 tuổi tên là Triệu Đại Hoa. Triệu Đại Hoa cũng được coi là bà con xa của Triệu Nguyên, nên chỗ ở cũng gần nhau. Triệu Đại Hoa ngày nào cũng ngồi nghe đài trước cửa nhà mình, đã ngồi là ngồi nguyên cả buổi. Chỉ có vào thứ ba mỗi tuần, Triệu Đại Hoa sẽ vào thành phố dọn dẹp nhà cửa cho con trai. Trước cửa nhà Triệu Đại Hoa, thực ra cũng chính là cửa nhà Triệu Nguyên, cho nên bất cứ động tĩnh gì trong nhà Triệu Nguyên, Triệu Đại Hoa đều nắm rõ trong lòng bàn tay, nhưng không ngờ rằng, ngày xảy ra vụ án lại rơi trúng vào thứ ba.

Sáng sớm hôm thứ tư, lúc Triệu Đại Hoa trở về từ thành phố, phát hiện cổng nhà Triệu Nguyên mở toang, chiếc đèn hộp có đề chữ “Nhà nghỉ Triệu Nguyên” đã bị xê dịch vị trí. Xuất phát từ lòng quan tâm, Triệu Đại Hoa gọi tên Triệu Nguyên mấy lần, nhưng đều không có tiếng đáp lại. Chuyện này rất ít khi xảy ra, vì nếu Triệu Nguyên không có ở nhà, vợ của Triệu Nguyên là Phương Khắc Hà ở nhà cũng sẽ đáp lại bà ấy. Triệu Đại Hoa sinh nghi, đẩy cửa bước vào sân nhà Triệu Nguyên.

Nhà Triệu Nguyên là một khu biệt viện nhỏ, nói là biệt viện cũng không chính xác lắm, bởi vì vốn chẳng có khu vườn cho ra hồn nào ở đây cả. Tám gian chia đôi mỗi bên bốn căn đối diện với nhau, phân bố hai bên của một lối đi nhỏ rộng 2 mét, các phòng cũng liền sát với nhau. Như vậy, tám gian nhà cùng với cổng trước và tường vây phía sau tạo thành một khu nhà riêng biệt nho nhỏ. Vợ chồng Triệu Nguyên sống ở căn nhà ngay cổng trước, có một ô cửa song sắt đối diện với cổng chính, cũng tạm được coi là nơi tiếp đón. Đây cũng giống như một khu nhà khách, ở cổng chính thường sẽ có một nơi như vậy, khách trọ có thể đẩy cánh cửa tự động vào bên trong, sau khi nói chuyện với Triệu Nguyên xong sẽ trả tiền, nhận chìa khóa và tự về phòng của mình.

Trong tám gian phòng của nhà nghỉ, trừ một gian vợ chồng Triệu Nguyên đang ở ra, căn đối diện được ngăn ra làm nhà vệ sinh, nhà tắm và nhà bếp công cộng. Trong tám gian phòng thì cũng chỉ có hai gian này có diện tích lớn nhất, mỗi gian rộng khoảng 40m2, còn những gian dành cho khách trọ còn lại, mỗi gian cũng chỉ được 20m2.

Bước vào khu nhà của Triệu Nguyên, Triệu Đại Hoa đã có dự cảm chẳng lành. Vì trên lối đi nằm giữa khu nhà dường như có thể nhìn thấy vài dấu vết màu đỏ, trông như vết máu.

Dù sao thì cũng mới sáng sớm, ánh sáng mặt trời xen kẽ qua khe cửa sổ, rọi thẳng vào trong phòng. Triệu Đại Hoa phát hiện, tấm rèm cửa trên cửa ra vào đã bị kéo rơi xuống sàn, trên sàn nhà nơi Triệu Nguyên ở, vết máu đỏ chảy khắp sàn nhà, tất cả những đồ vật có thể chứa đồ trong phòng đều đã bị lật tung lên, hộp tiền bật tung nằm trên mặt đất, được ánh sáng mặt trời buổi sáng phản chiếu vào vô cùng nhức mắt. Trong bóng tối chỗ phía sau cánh cửa và góc tường, dường như có cái gì đó, nhưng Triệu Đại Hoa lúc này đã không còn đủ gan dạ để bước đến xem nữa, bà hoảng loạn chạy về nhà mình, dùng điện thoại cố định để báo cảnh sát.

Đầu tiên là nhóm cảnh sát ở đồn công an khu vực đến xác minh tình hình, hoàn toàn không ngờ rằng trong khu vực quản lý của mình lại có thể xảy ra một vụ án lớn như vậy. Trong vụ án này, tổng cộng có năm người chết. Ngoài việc số người chết nhiều, hành vi gây án cũng rất khủng khiếp, vì toàn thân năm người này đều bị quấn băng dính khắp người, vả lại, mỗi nạn nhân đều bị thực hiện hành vi “cắt cổ”.

Trung tâm hiện trường là ở trong gian phòng 40m2 mà hai vợ chồng Triệu Nguyên sinh sống, gian phòng vốn gọn gàng sạch sẽ trước kia đã bị bới tung lên hết, trên nền gạch trắng tinh, khắp nơi đều là vết máu. Bên dưới năm thi thể, đều có một vũng máu lớn.

Năm người chết lần lượt là: Triệu Nguyên, Phương Khắc Hà, và ba người khách trọ. Trong ba người khách trọ, có một người đàn ông trung niên hơn 50 tuổi tên Phùng Khởi, vì vợ mắc căn bệnh ung thư vú phải nằm viện nên đã trọ ở đây. Phùng Khởi là nhân viên về hưu của công ty bất động sản huyện Bắc Uyển thành phố Bắc An, sau khi về hưu thì làm thuê tại một trang trại chăn nuôi gà, thu nhập không tốt lắm. Hai người khách trọ còn lại là một cặp vợ chồng trẻ hơn 20 tuổi, nam tên Lý Giang Giang, nữ tên Trình Nguyên. Cặp vợ chồng này là nông dân ở khu ngoại ô thành phố Bắc An, nhưng bình thường làm thuê ở trong thành phố. Mẹ của Lý Giang Giang phải nằm viện vì xuất huyết não, một mình Lý Giang Giang chăm sóc không xuể, nên đã cùng vợ xin nghỉ việc ở công trường, đến bệnh viện chăm sóc mẹ.

Trên người năm người bọn họ đều bị quấn đầy băng dính, xếp ngay ngắn trên sàn trung tâm hiện trường, trông giống như năm con kén, hình dáng rất đáng sợ. Nhìn kỹ, có thể phát hiện giữa cổ bọn họ đều có một vết cắt lớn, hầu hết những vết máu ở hiện trường là từ ở đây ra.

Vụ án man rợ như vậy, đối với hai người cảnh sát vừa đến từ đồn cảnh sát này mà nói, có lẽ cả đời này chưa gặp bao giờ, nên đã lập tức niêm phong hiện trường lại, đồng thời thông báo với đội hình sự đến hiện trường tiếp viện.

Đối với cảnh sát hình sự mà nói, sợ nhất là những vụ án cướp của giết người gây án xong đào tẩu. Tuy những vụ án như vậy xác suất phá án cực kỳ cao, nhưng cần phải tốn rất nhiều sức lực. Cho nên, khi vừa bước vào hiện trường án mạng, cái mà họ quan tâm nhất là vụ án này có phải là người quen gây án hay không.

Tuy rằng loại bối cảnh hiện trường này, tình hình hiện trường bị lục lọi nghiêm trọng như vậy, thường thấy trong những vụ án giết người cướp của, song các cảnh sát kĩ thuật hình sự đã nhanh chóng cho các cảnh sát hình sự một liều thuốc an thần. Tuy hiện trường có số lượng vết máu nhiều, đã che phủ mất dấu vết lồi do bụi[*], nhưng tất cả những dấu chân máu tại hiện trường đều là dấu dép lê, mà tất cả những dấu dép lê ấy đều không phải là của năm nạn nhân. Hơn nữa, ba đôi dép lê để lại dấu dép đều vẫn nằm trước cửa gian nhà sát cổng. Manh mối như vậy có thể nói là cực kỳ có giá trị, ít nhất cũng nói lên được bốn vấn đề: Một là, hung thủ đi lại sau khi gây án, đã dùng dép lê, sau khi rời khỏi thì thay dép ở gian nhà sát cổng. Hai là, hung thủ có thể gồm ba người. Ba là, vì thay dép trước cổng, nên không phải là khách trọ của nhà nghỉ. Bốn là, khi năm nạn nhân bị khống chế, vẫn chưa mất nhiều máu.

Hung thủ như thế nào mà khi cướp của vẫn phải thay giày?

Một nhóm nhân viên kỹ thuật hình sự khác cũng nhanh chóng đưa ra kết luận.

Nhiệm vụ khám nghiệm hiện trường của nhóm cảnh sát này là tìm kiếm những camera vẫn còn sử dụng được ở xung quanh. Tuy khu vực lân cận hiện trường không có camera, nhưng có một cảnh sát kỹ tính vẫn phát hiện trên một góc mái trạm gác cổng có gắn một chiếc camera. Chiếc camera này hướng thẳng về phía cửa sổ của trạm gác này, cũng có nghĩa là, nếu có người đứng lại, hỏi thăm hay trả tiền gì đó trước cửa sổ, đều sẽ được ghi hình lại. Điểm phát hiện này quả thực cực kì có giá trị. Qua điều tra, camera này kết nối với máy tính của gian nhà ngoài cổng, nhưng sau khi cảnh sát tiến hành kiểm tra máy tính, phát hiện lịch sử ghi hình của chiếc camera này đã dừng lại ở 6 rưỡi chiều ngày thứ 3, cũng có nghĩa là, trước khi xảy ra vụ án, đã có người ngắt camera.

Vì dùng dây điện nổi, nên cảnh sát rất dễ phát hiện, dây điện của camera nối với hộp đèn trước cổng, sau đó cả hai nối dây đấu điện ở bên trong nhà. Nếu như có người cắt dây điện của hộp đèn trước cổng thì camera cũng sẽ ngưng hoạt động. Cảnh sát không hiểu tại sao Triệu Nguyên lại sử dụng biện pháp ngốc nghếch như vậy để nối dây, nhưng cảnh sát đã biết tại sao hộp đèn của nhà nghỉ Triệu Nguyên lại có dấu vết bị di chuyển.

Tuy dấu vết của lớp bụi trên hộp đèn đã ám chỉ hung thủ có đeo găng tay, không thể lấy được mẫu dấu vân tay và DNA nào, nhưng ít nhất có thể nói rõ một điều rằng, hung thủ rất quen thuộc với hiện trường, đối với vị trí đặt camera, cách nối dây đều nắm trong lòng bàn tay. Lịch sử của camera ghi hình dừng lại ở lúc 6 rưỡi chiều, mà những lịch sử ghi hình trước đó đều vẫn còn trong máy tính, hung thủ không hề phá hỏng máy tính, chứng minh rằng hắn chắc chắn rằng mình sẽ không xuất hiện trong dữ liệu ghi hình này. Không xuất hiện trước trạm gác để “dò la”, quen thuộc với hoàn cảnh hiện trường, đồng thời hiểu rất rõ về tình hình camera, vậy thì chắc chắn là người quen gây án.

Mối quan hệ trong đời sống của Triệu Nguyên rất hạn hẹp, cũng chỉ loanh quanh trong khu vực; Hung thủ lại có những ba người. Hai điều kiện có tính hạn chế này, giúp ích rất nhiều cho công cuộc phá án.

3

Bộ phận trinh sát sau đó chia làm hai nhóm, một nhóm tiến hành điều tra lần lượt gần nghìn người sống ở khu vực này, nhóm còn lại tiến hành điều tra vài chiếc camera an ninh còn sót lại trong khu vực.

Rất nhanh chóng, vụ án đã có một bước ngoặt mới. Nhân viên trinh sát đã phát hiện trong một camera ghi hình ở góc đường, phát hiện bóng dáng ba người đi cùng nhau. Tuy camera ở góc đường này không thể xác định rõ là ba người này đang đi từ ngoài tiến vào khu, hay từ khu đi ra bên ngoài, nhưng đặc điểm ba người đi cùng nhau này, đã khơi dậy sự chú ý từ phía cảnh sát.

Vào lúc 7 rưỡi tối thứ ba, ba người này xuất hiện vào khung hình góc quay của camera. Đây là một khoảng thời gian khá nhạy cảm, nếu như hung thủ đã ngắt camera vào 6 rưỡi chiều hôm ấy, sau đó bắt đầu gây án, vậy thì 7 rưỡi cũng đã có thể hoàn thành toàn bộ quá trình gây án.

Điều quan trọng nhất là, phía cảnh sát thông qua dáng người và đặc điểm trang phục mơ hồ của ba người này, đã nhanh chóng xác định được mục tiêu, đó là hai hộ trong khu vực này. Hai cha con nhà họ Dương - Dương Tráng 51 tuổi và Dương Thiên Kỳ 23 tuổi, còn có cả Triệu Khuông 30 tuổi của nhà họ Triệu hàng xóm đối diện nhà họ Dương. Ba người này có quan hệ rất thân thiết với nhau, thường xuyên đi lại cùng nhau, rảnh rỗi không có việc gì làm, cờ bạc nhậu nhẹt chơi gái không có gì là không dính. Nhất là có người phản ánh, ba người này không có công việc chính thức, nên thường nhận làm những việc lặt vặt ở công trường và bệnh viện để duy trì cuộc sống. Bọn họ vì túng thiếu, nên thường hay làm những chuyện đầu trộm đuôi cướp, tuy vẫn chưa bị công an xử phạt lần nào, chưa có tiền án tiền sự, nhưng tiếng tăm trong vùng thì rất xấu.

Nhưng, hai vợ chồng Triệu Nguyên vốn lương thiện, đối xử rất tốt với ba người này. Triệu Đại Hoa kể lại, năm nào Triệu Nguyên làm thịt muối và lạp xưởng cũng đều chia cho ba người họ một ít. Manh mối quan trọng nhất là, ba người này, thỉnh thoảng sẽ đến nhà Triệu Nguyên, ngồi đánh mạt chược ở gian nhà Triệu Nguyên sinh sống, cũng là nơi trung tâm hiện trường vụ án, và ở nơi ở của Triệu Nguyên đúng thật là có đặt một cái bàn mạt chược tự động. Triệu Đại Hoa nói tiếp, Triệu Nguyên không có sở thích gì đặc biệt, chỉ có thỉnh thoảng sẽ đánh mạt chược cùng bạn bè. Cho dù cũng có chút tính chất cờ bạc, nhưng họ cược cũng rất nhỏ, một ván bài cũng chỉ cược một hai tệ, đánh cả buổi chiều, thắng thua cũng chẳng vượt quá trăm tệ, cho nên, không thể nào là do tranh chấp về tiền cá độ được.

Cho dù là ba người này xuất phát từ động cơ nào mà cướp của, ba người đi cùng nhau, cực kỳ quen thuộc với nhà nạn nhân, thỉnh thoảng ra vào nhà nạn nhân, dựa vào ba điểm này, cảnh sát cũng đủ để nghi ngờ họ rồi.

Bác Nguyên Mạn bắt đầu trình chiếu hình ảnh ba người này đi qua camera qua màn hình phía sau lưng. Trong ảnh, Triệu Khuông có dáng người cao đi phía ngoài rìa, cánh tay đặt lên vai Dương Thiên Kỳ, Dương Tráng ở bên cạnh nhét tay vào túi quần, đi cúi đầu.

“Bọn họ có thể không phải là hung thủ.” Lăng Mạc lẩm bẩm một mình.

Nhưng người có thính giác xuất chúng như Tiêu Lãng đã nghe thấy, Tiêu Lãng nói: “Sao cậu biết họ không phải là hung thủ?”

“Nếu 7 rưỡi đã gây án xong, mà hình dáng bước đi lại thong thả bình thường như vậy, không phù hợp với quan điểm của tâm lý học phạm tội.” Lăng Mạc nói.

“Vậy nếu đó là giả bộ thì sao!” Tiêu Lãng nói, “Dù sao thì cũng chỉ có mấy giây ghi hình.”

“Cho nên tôi nói “có thể”, mà không phải là “chắc chắn”.” Lăng Mạc nói, “Trên người hung thủ rất có khả năng sẽ dính máu, vào lúc 7 rưỡi, trời cũng mới vừa tối, đi lại ở nơi khắp nơi đều là người quen, không có lý do nào lại không cố ý che đi vết máu có thể dính trên quần áo.”

Bác Nguyên Mạn đứng trên bục giảng, vẫn tiếp tục giới thiệu tình tiết vụ án, tựa như không nghe thấy cuộc đối thoại giữa Lăng Mạc và Tiêu Lãng.

Phía cảnh sát sau khi nắm được tình báo quan trọng này, lập tức tiến hành hành động, đã lập tức khống chế ba người còn đang ngáy ngủ trong nhà ngay trong buổi tối hôm ấy. Sau khi xin được lệnh khám xét, nhân viên điều tra hiện trường đã tiến hành lục soát nơi ở của hai gia đình của ba người này.

Rất nhanh, phía cảnh sát đã lục soát được ở trong nhà của Triệu Khuông có hai chiếc điện thoại iphone và một chiếc điện thoại Huawei, sau khi kiểm tra, ba chiếc điện thoại lần lượt thuộc về người bị hại Lý Giang Giang, Trình Nguyên và Phùng Khởi. Cảnh sát tiến hành lục soát nhà họ Dương cũng tìm thấy một sợi dây chuyền và một chiếc nhẫn vàng, sau khi xác nhận, lần lượt thuộc về người bị hại Trình Nguyên và Phương Khắc Hà.

Cảnh sát phụ trách điều tra hiện trường không hề cảm thấy hài lòng khi đã tìm được vật chứng quan trọng, họ tiếp tục lục soát kỹ càng hai căn nhà này, tổng cộng lục ra được số tiền mặt khoảng một vạn nhân dân tệ. Mà trên một vài tờ tiền, dường như vẫn còn dính vài vết máu.

Ba người bị cảnh sát bắt giữ và đưa vào ba căn phòng thẩm tra khác nhau, đều lần lượt kêu oan, đều nói rằng bản thân đã mấy ngày rồi không đến nhà Triệu Nguyên, cũng không gặp Triệu Nguyên, chứ đừng nói đến là giết người. Đối với chứng cứ ngoại phạm chiều thứ ba, ba người đều không cung cấp được. Theo như họ nói, chiều hôm ấy, ba người họ đều ngủ ở nhà, ba người đều có thể chứng minh cho nhau, không có ai khác có thể chứng minh. Ngủ một mạch đến 7 giờ tối, ba người hẹn nhau đi ăn cơm, sau đó đến một sòng bạc nhỏ ở thị trấn bên cạnh thử vận may, buổi tối hôm ấy bọn họ đã chơi thâu đêm, còn thắng được không ít tiền. Chỉ vậy mà thôi, căn bản là không thể giết người.

Vào lúc không thể tiếp tục thẩm tra thêm được nữa, phía cảnh sát đưa ra ba chứng cứ cho họ. Một là những chiếc điện thoại và trang sức vàng được lục ra từ nhà họ; Hai là trên những tờ tiền lục được từ nhà bọn họ, có 17 tờ có trị giá 100 tệ và hơn 10 tờ có mệnh giá khác, đã xét nghiệm được vết máu DNA của mấy người bị hại; Thứ ba là lời khai của nhân chứng do cảnh sát phụ trách điều tra vòng ngoài cung cấp: Trong một khu chợ đêm cách nơi này không xa, có vài người chủ quầy kể rằng thấy ba người họ vào khoảng hơn 8 giờ tối hôm xảy ra vụ án, đã đến quầy họ hỏi thăm chỗ nào nhận thu mua điện thoại và trang sức vàng bạc.

Xem ra, chứng cứ đã quá rõ ràng.

“Thấy chưa, chứng cứ rõ ràng rồi kìa, chiêu phân tích tâm lý của cậu không dùng được rồi.” Tiêu Lãng cười khúc khích nói với Lăng Mạc.

Lăng Mạc nhún nhún vai.

Trước loạt chứng cứ đanh như thép này, ba người bọn họ vẫn có cách thoái thác mới. Ba người họ dường như biện minh cùng lúc, trên đường ba người bọn họ đi đánh bạc, đích thực là có lượm được một chiếc túi màu đen, trong túi có vài chiếc điện thoại bị xóa hết dữ liệu, gỡ mất thẻ sim, trang sức vàng bạc và hơn 6000 tệ tiền mặt. Ban đầu bọn họ định bán điện thoại, trang sức, nhưng lại nghĩ rằng dù sao thì cũng có nhiều tiền như vậy, đủ để họ đi phung phí rồi, nên họ trực tiếp đi đến sòng bạc. Qua một đêm cá độ, cuối cùng thì 6000 tệ đã biến thành một vạn tệ. Thế nên, ba người họ chia tiền và tài sản, mạnh ai về nhà nấy ngủ, cho đến khi cảnh sát tìm đến.

Đơn giản mà nói, bao nhiêu chứng cứ đó là đều do ba người họ nhặt về.

Cảnh sát thực hiện điều tra vụ án đương nhiên là không tin cách nói “Bánh ngon từ trên trời rơi xuống” này, dù sao thì vẫn còn nhiều nguyên nhân không thể giải thích được như vậy. Ví dụ, cho dù là có người khác gây án thật, sau đó vứt tang vật lại ngoài đường để ba tên xui xẻo này nhặt được, mà số lượng hung thủ vào hiện trường gây án cũng vừa đúng là ba hung thủ? Vả lại hung thủ sau khi nghĩ đủ mọi cách để giết người, lục lọi, sau cùng sao lại bỏ hết tất cả tài sản đã cướp được lại cho người khác? Qua quá trình điều tra, những tài sản tìm được ở nhà ba người này, cơ bản là toàn bộ tài sản mà năm người bị giết hại kia có được.

Nhưng kiểm sát viên tham gia trước đó và một số cảnh sát tiến hành điều tra vụ án cũng đưa ra nghi vấn: số người của ba người bọn họ khớp với số người lộ ra dấu vết ở hiện trường, trong nhà ba người này cũng có tang vật đến từ hiện trường thật, nhưng lời biện minh giống nhau của họ cũng rất hợp lý. Xét cho cùng, ở hiện trường không hề tìm ra chứng cứ nào có liên quan trực tiếp đến ba người bọn họ, dựa theo tôn chỉ pháp trị mà nói, trên chuỗi chứng cứ này, đích thực là đã thiếu đi một bước quan trọng.

Đa số cảnh sát đều biết rằng, tuy có rất nhiều vụ án mọi người đều biết kẻ tình nghi chính là thành phần phạm tội, nhưng cũng chính do cái “tôn chỉ pháp trị” này khiến cho những thành phần phạm tội thoát khỏi sự trừng trị của pháp luật nhờ vào tôn chỉ “không có chứng cứ phạm tội được cho là vô tội”. Điều này cũng không còn cách nào khác, vì suy cho cùng thì “tôn chỉ pháp trị” này đã bảo vệ nhiều người vô tội, có khả năng bị oan hơn, cho nên cảnh sát cũng chỉ còn cách là tìm kiếm nguyên nhân và chứng cứ xác thực hơn.

Tất cả đồ vật ở hiện trường dường như đều bị kiểm tra lại rất nhiều lần, nhưng vẫn chưa tìm ra được dấu vân tay và DNA có tính định hướng và giá trị nào. Nhất là ba đôi dép ở hiện trường, và những miếng băng dính quấn quanh người năm nạn nhân, cảnh sát cũng không tìm thấy trên đó dấu vân tay và DNA của ba người. Băng dính sạch đến mức lạ thường, chỉ có trên miếng băng dính quấn trên người Triệu Nguyên, là có vài vết vân tay của Phương Khắc Hà, có thể là do lúc hai người chạm vào nhau in lên.

Ba người bọn họ cứ bị tạm giam như vậy, sau đó chuyển thành giám sát tại nơi ở, sau đó lại tạm giam, rồi lại thả. Ba năm cứ trôi qua như vậy, phía cảnh sát cũng không phát hiện được thêm chứng cứ có lợi nào, mà ba người bọn họ cùng một mực khẳng định rằng những tang vật đó đều là nhặt được. Dù sao thì cũng không thể bức cung hành hình, ba người họ cũng đã có đủ thời gian để đồng minh, nhưng chứng cứ không đầy đủ thì là không đầy đủ, vụ án cứ bị kéo dài như vậy mãi. Tuy nhiên, cho dù là bị kéo dài, tổ trưởng tổ chuyên án, giám đốc Sở Công an thành phố Bắc An cũng như các chuyên gia ở Sở Công an tỉnh, cũng đều âm thầm xác nhận trong lòng là, ba người này chính là hung thủ. Vấn đề hiện tại là, làm sao để tìm được bước đột phá, khiến cho ba người họ cúi đầu nhận tội.

“Các cháu có biện pháp hay ý kiến nào không?” Bác Nguyên Mạn sau một hồi giới thiệu khô cả cổ, nhấp một ngụm nước, hỏi.

“Tình hình hiện trường quá phức tạp, chỉ nhìn ảnh đơn giản như vậy, e rằng không dễ phán đoán.” Lăng Mạc nói.

“Đúng đúng đúng, phải đến hiện trường, phải đến hiện trường.” Tiêu Lãng hùa theo.

Sau khi Tiêu Lăng nói xong, giở bộ mặt ranh mãnh nói nhỏ với Đường Đang Đang ở bên cạnh: “Tớ nói cho cậu biết nhé, mì sợi cá viên ở thành phố Bắc An siêu ngon, tớ định dẫn cậu đi ăn mãi, bây giờ cuối cùng đã có cơ hội rồi.”

“Bây giờ mà cậu còn có tâm trạng nghĩ đến ăn à!” Đường Đang Đang kinh ngạc nói.

“Không ăn thì sức đâu mà làm?” Tiêu Lãng nói với vẻ thỏa mãn.

“Không nhất thiết phải đến hiện trường, tổ trưởng, sa bàn lớn của chúng ta có thể mô phỏng tình hình hiện trường không?” Lăng Mạc nói.

“Đúng mà!” Tiêu Lãng kêu lên.

“Có thể.” Bác Nguyên Mạn mỉm cười gật đầu nói, “Đã bắt đầu chuẩn bị từ lâu rồi, hệ thống nhập tình hình hiện trường, hiện tại đang xây dựng bối cảnh hiện trường, ước chừng hai mươi phút sau, là các cháu có thể trực tiếp tham gia vào rồi.”

“Thành phố Bắc An có xa lắm đâu! Lái xe thì cũng chỉ mất ba tiếng thôi mà!” Tiêu Lãng kêu lên.

Không ai để ý đến cậu, mọi người đều đang lần lượt sắp xếp tài liệu, đi về phía sa bàn lớn, để lại Tiêu Lãng đứng trong phòng họp đang nuốt nước bọt. Bác Nguyên Mạn là người cuối cùng rời khỏi, ông vỗ vỗ vai cậu cháu ngoại nói: “Giá bất động sản khu vực hiện trường đó bởi vì xảy ra án mạng mà đã xuống giá mạnh, giờ đây đã trở thành một bãi gạch nát rồi.”

Lăng Mạc đeo mắt kính VR, dẫn đầu tiến vào sa bàn lớn. Giống như trên ảnh, trong sa bàn lớn bây giờ cũng đang xuất hiện một địa hình phức tạp với nhiều ngõ nhỏ đan xen nhau, nhà cửa xếp cạnh nhau chen lấn chi chít. Tuy rằng năng lực nhận biết địa hình của Lăng Mạc và Trình Tử Mặc vượt trội hơn người bình thường, nhưng sau khi tiến vào khu vực ngõ ngách đan xen này, họ cũng biết rõ rằng, nghiên cứu đường ra vào của thành phần phạm tội lúc này, chẳng có ý nghĩa gì cả, hung thủ chỉ cần quen thuộc địa hình, thì sẽ có thể vào bằng bất cứ một con ngõ nào, rồi sau đó tùy tiện đi ra bằng một con ngõ khác. Muốn tránh khỏi vài chiếc camera ít ỏi ấy, dễ như trở bàn tay.

“Nếu như có thể dễ dàng tránh được camera như vậy, vậy tại sao ba kẻ tình nghi quen thuộc địa hình như vậy lại không tránh đi?” Lăng Mạc thầm nghĩ.

Mọi người đi theo con ngõ đến trung tâm hiện trường, nhà Triệu Nguyên.

Bước vào trung tâm hiện trường, mỗi người bắt đầu làm những công việc khác nhau. Nhiếp Chi Hiên bước đến bên cạnh năm khối thi thể đầu tiên, lặng lẽ quan sát trạng thái của thi thể; Trình Tử Mặc đi vòng quanh khu nhà một vòng, tìm kiếm xem còn lối ra vào nào khác hay không; Đường Đang Đang tìm cách kiểm tra máy tính sót lại hiện trường, nhưng số liệu máy tính vẫn chưa được sao chép vào đây, nên Đường Đang Đang đi ra ngoài trước, tìm Bác Nguyên Mạn lấy số liệu ổ cứng; Tiêu Lãng đứng trước cổng, vừa quan sát vết đứt bị cắt của dây điện hộp đèn, vừa lặng lẽ nhớ về tô mì cá viên của cậu.

Lăng Mạc thì đã ghi nhớ kỹ lưỡng hoa văn dưới đế dép của ba đôi dép lê, sau đó nghiên cứu từng chút một tất cả những vết dấu chân máu tại hiện trường.

Thời gian từng giây từng phút một trôi qua, nháy mắt đã hơn ba tiếng đồng hồ. Tiêu Lãng sau khi nghiên cứu xong đám dây điện ở cửa ra vào là hết việc, nhưng lại ngại không dám đến làm phiền Đường Đang Đang, cậu sớm đã hết nhẫn nại: “Tôi chán nhất là các cậu cứ lề mề như vậy.”

“Lề mề đều có nguyên do của nó.” Nhiếp Chi Hiên cười cười, vỗ vai Tiêu Lãng nói, “Quan điểm của tôi bây giờ đã giống với Lăng Mạc rồi.”

“Lăng Mạc? Quan điểm gì của Lăng Mạc?” Tiêu Lãng hỏi, “Vụ án này còn có thể làm được gì khác nữa sao?”

“Ban nãy không phải Lăng Mạc đã nói rằng, dáng đi của ba người đó không giống với kẻ tình nghi vừa gây án xong sao?” Nhiếp Chi Hiên nói, “Bây giờ tôi cũng cảm thấy vụ án này còn rất nhiều điểm khả nghi, và đều không tán đồng ba người này là hung thủ.”

“Thật hay giả vậy?” Tiêu Lãng trợn to đôi mắt.

“Đi, đến phòng họp, chúng ta cùng thảo luận nào.”

Về đến phòng họp, công cuộc nghiên cứu tình hình vụ án vẫn chưa bắt đầu. Theo như Bác Nguyên Mạn nói, thì Lăng Mạc muốn đem số băng dính dùng để quấn năm người ấy mang về phòng thí nghiệm của tổ chức Người gác đêm phân tích. Băng dính quấn thi thể rất chặt, giống như cuốn xác ướp vậy, nên các bác sĩ pháp y không có cách nào để lôi từng chút băng dính ra được, chỉ còn cách tránh những nút thắt ra rồi dùng kéo để cắt đứt băng dính, sau đó giao toàn bộ đến phòng thí nghiệm. Cảnh sát ở phòng thí nghiệm cũng chỉ lấy vài mẫu nhỏ trên mỗi mẩu băng dính để tiến hành xét nghiệm DNA, quan sát tổng thể, tìm kiếm vân tay, chứ không hề phá bỏ trình tự quấn băng dính. Khôi phục lại băng dính, còn có thể nhìn ra được lúc đó hung thủ đã quấn trói người bị hại như thế nào.

Lại ba tiếng đồng hồ trôi qua, để Tiêu Lãng sau khi ăn hết phần mì gói rồi đợi đến mức sốt ruột gãi đầu gãi tai, Lăng Mạc mới bước vào phòng họp. Lăng Mạc nói: “Tôi hỏi một chút, là trói trước, hay là giết trước?”

“Trói trước.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Vết thương của thi thể và vết thương ở băng dính khớp với nhau, cho nên sẽ là trói trước rồi mới giết.”

“Trước đó anh nói, trên thi thể có tổn thương uy hiếp[*], tổn thương kháng cự[*], song đều rất nhẹ, đúng không?” Lăng Mạc hỏi.

“Ừ.” Nhiếp Chi Hiên gật đầu.

“Nghe có vẻ các cháu đã phát hiện được gì?” Ở phía trên bục giảng Bác Nguyên Mạn mỉm cười hỏi.

“Đúng ạ, tổ trưởng, vụ án này không đơn giản.” Nhiếp Chi Hiên nói.

“Nói thử xem nào.” Bác Nguyên Mạn nói.

“Cậu nói, hay tôi nói đây?” Nhiếp Chi Hiên nhìn về phía Lăng Mạc bằng ánh mắt trưng cầu.

Lăng Mạc làm tư thế “xin mời”.

“Vậy thì tôi sẽ nói một chút về điểm nghi vấn của bản thân trước.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Điểm nghi vấn của tôi, là bắt đầu từ băng dính. Vụ án này đem đến cho tất cả chúng ta cảm giác rằng, nó là một vụ án giết người cướp của. Đó là bởi vì gây án vì tài sản không giống với án giết người, sẽ không lập tức giết người ngay, phần nhiều sẽ có quá trình uy hiếp, khống chế, bức hỏi vị trí cất giấu tài sản. Năm người ở hiện trường đều bị băng dính trói chặt, trông giống như là trải qua một quá trình bị uy hiếp, nhưng ở đây xuất hiện một vấn đề mang tính logic.”

“Vấn đề gì?” Tiêu Lãng nóng vội hỏi.

“Hiện trường là do vết cắt ở cổ mới đổ nhiều máu, vả lại vết giày máu cũng chứng tỏ là trên mặt đất ở hiện trường có máu, hung thủ giẫm lên, rồi lại đi khắp các phòng lục lọi tài sản. Vậy thì, nếu như là giết người trước, sau đó mới lục lọi đồ đạc, vậy tại sao phải khống chế người nữa?” Nhiếp Chi Hiên nói, “Chẳng lẽ không phải là khống chế người trước, hỏi ra chỗ cất giấu tài sản, rồi sau đó đi tìm, và cuối cùng giết người?”

“Có thể là hung thủ có đủ tự tin về những lời bị bức cung của nạn nhân?” Tiêu Lãng phán đoán nói.

“Đây cũng là một khả năng.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Có điều, băng dính ở hiện trường chúng ta đều đã nhìn thấy, đều đang dính chặt miệng của nạn nhân, vậy thì hắn bức cung cái gì cơ chứ?”

“Cái này…” Tiêu Lãng trầm ngâm, “Hình như là như vậy thật.”

“Đây đúng thật là một điểm khả nghi.” Lăng Mạc nói, “Ban nãy tôi cũng vừa nghiên cứu băng dính, là dính phần miệng trước, sau đó mới kéo xuống dưới trói chân tay và thân. Băng dính không hề bị cắt đứt, mà là một sợi quấn đến hết người.”

“Cũng có nghĩa là, trong lúc khống chế nạn nhân, hung thủ đã trực tiếp bịt dính miệng trước tiên.” Tiêu Lãng nói, “Băng dính chắc như vậy, bác sĩ pháp y cũng không cách nào gỡ ra được, rõ ràng cũng không thể nào lại mở ra trước lúc đó để cho bọn họ nói được.”

“Nếu như vậy thì, cái băng dính này quả thật đã “vẽ rắn thêm chân” rồi.” Trình Tử Mặc đưa một viên kẹo cao su vào miệng, nói.

“Ngoài ra, 5 nạn nhân, trừ băng dính trên người hai vợ chồng Triệu Nguyên chỉ bịt miệng và quấn chân tay ra, ba người khác đều bị quấn kín băng dính, bị “gói” giống như một đòn bánh tét.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Trên thi thể ba người còn lại đều có dấu hiệu ngạt thở. Thực ra chỉ cần có chút kiến thức đời sống thì đều biết, mũi và miệng cùng lúc bị băng dính bịt kín, là sẽ tắt thở mà chết. Vậy thì, hắn cắt cổ họ để làm gì?”

“Sợ bọn họ không chết? Diệt khẩu?” Tiêu Lãng nói.

“Trước đó chúng ta phân tích rằng, là do người quen gây án, nhưng hắn cũng chỉ thân quen với vợ chồng Triệu Nguyên, đâu quen biết gì với ba nạn nhân khác!” Nhiếp Chi Hiên nói, “Cảm giác như đang xả giận.”

“Nếu như là hại người, năm người này không liên can gì đến nhau, chắc chắn rằng trong số họ sẽ có một hoặc hai người là mục tiêu thực sự của hung thủ, những người khác chẳng qua chỉ là những người vô tội mà thôi, cớ sao lại dồn họ vào chỗ chết?” Bác Nguyên Mạn nói.

“Mục tiêu thực sự chút nữa chúng ta sẽ bàn lại sau.” Lăng Mạc nói, “Phân tích vấn đề thứ tự băng dính, chỉ có thể nói lên được một điểm nghi vấn. Hành vi bổ sung thêm nhát dao của hung thủ, có thể phân tích là trút giận, tương tự cũng có thể phân tích là tạo hiện trường giả.”

“Tạo hiện trường giả?” Tiêu Lãng đã dẹp qua bộ dạng nóng vội của mình, bắt đầu cố gắng suy nghĩ, “Nếu như có hiện trường giả, vậy thì vụ án này rắc rối to rồi đây.”

“Theo căn cứ trước mắt, phán đoán có hành vi tạo hiện trường giả, còn có chút cẩu thả.” Bác Nguyên Mạn nói.

“Tổ trưởng, đương nhiên là cháu vẫn còn căn cứ khác.” Lăng Mạc nói đầy tự tin.

4

Lăng Mạc bước lên bục giảng, đón lấy con chuột trong tay Bác Nguyên Mạn, mở phần mềm đồ họa trên máy tính ra, trên trang giao diện trắng phác họa một bức sơ đồ chỉ dẫn của hiện trường.

“Khi chúng ta bước vào hiện trường, cảm giác đầu tiên đó chính là hiện trường khắp nơi đều là vết máu, rất hỗn loạn. Vả lại, cho dù là có nhìn kĩ, thì kết luận cũng sẽ là tất cả 271 dấu chân máu này, đều xuất phát từ ba đôi dép lê ở hiện trường, mà ba đôi dép lê này chúng ta cũng đã xác định là của nhà Triệu Nguyên.” Lăng Mạc nói, “Trông có vẻ không cung cấp được manh mối gì, nhưng manh mối lại nằm ngay bên trong đó.”

“271…” Tiêu Lãng nói, “Đừng nói là cậu đã nhớ hết toàn bộ vị trí rồi đấy nhé?”

“Vị trí rất quan trọng, nhưng hướng mũi dép còn quan trọng hơn.” Lăng Mạc nói.

Tất cả các thành viên của Người gác đêm, bao gồm cả Bác Nguyên Mạn và Đường Tuấn không nói gì từ nãy đến giờ ngồi ở hàng ghế sau, lúc này đều trợn cả mắt lên. Mọi người đều biết trí nhớ của Lăng Mạc rất tốt, nhưng chỉ trong vòng ba tiếng đồng hồ mà có thể ghi nhớ toàn bộ vị trí và phương hướng của gần 300 dấu dép một cách hoàn hảo không một chút sai sót nào, đây rõ ràng là chuyện mà một người bình thường không thể nào hoàn thành được.

Thế nhưng, Lăng Mạc đã nhớ hết rồi.

“Bởi vì hiện trường chỉ có ba loại dấu chân máu, cho nên tôi đã dùng bút màu đỏ, xanh, vàng để khoanh vùng dấu vết của ba đôi dép.” Lăng Mạc vẽ một mũi tên màu đỏ trên sơ đồ, “Mũi tên chính là hướng của mũi dép, cũng chính là hướng đi của hung thủ. Xin mọi người cho tôi chút thời gian, đợi tôi vẽ xong, thì mọi người sẽ nhìn ra ngay thôi.”

Xuất phát từ sự kính nể thể loại “siêu năng lực” này, trong suốt khoảng thời gian hơn nửa tiếng đồng hồ sau đó, trong phòng họp lặng im phăng phắc không một tiếng động. Mọi người đều lặng lẽ ngồi yên tại vị trí của mình, nhìn về phía màn hình, những mũi tên màu sắc khác nhau dần dần hiện kín trang giấy trắng.

“269, 270, 271.” Lăng Mạc thở một hơi dài, nói, “Vẽ xong rồi, mọi người có phát hiện được điều gì không?”

Nếu như chỉ toàn là dấu chân máu ở hiện trường, đừng nói đến nhìn ảnh, cho dù là đến hiện trường rồi cũng chẳng thể nào tổng kết ra một kết luận nào cả. Nhưng thông qua biện pháp khôi phục lại hiện trường rõ ràng này của Lăng Mạc, dường như hướng đi của dấu chân máu đã rõ ràng hơn rất nhiều.

“Dấu chân màu đỏ bắt đầu từ trung tâm hiện trường, đi mãi về hướng căn phòng số 1, sau đó dừng lại tại đó và không có dấu vết quay ngược lại. Ngược lại dấu chân màu vàng không biết tiến vào căn phòng số 1 như thế nào, mà lại bước ra từ căn phòng ấy như xuất quỷ nhập thần.” Tiêu Lãng tinh mắt nhất, khả năng nắm bắt tình hình cũng mạnh nhất, nên đã phát hiện ra điểm khả nghi sớm nhất, “Tình hình của các căn phòng số 2, 3, 4, 5, 6 cũng tương tự, những dấu chân này đa số đều là “có đi mà không có về” hoặc “không đến mà về”! Chỉ có ở trung tâm hiện trường và lối đi giữa khu nhà là có rất nhiều điểm giao đan xen nhau. Nhưng nhìn kỹ thì những điểm giao đan xen này cũng không có một đường đi hoàn chỉnh.”

“Đúng! Chính là như vậy!” Lăng Mạc nhướn chân mày, vết sẹo trên mặt cũng trở nên dài hơn, “Ngoài ra, chúng ta còn có thể nhìn thấy, mỗi một căn phòng ít nhất đều có hai loại dấu dép, nếu hai loại dấu dép này là một, thì còn có thể giải thích được chuyện đi ra đi vào, nhưng nếu tách ra, thì không thể nào giải thích được.”

“Ý là sao?” Đường Đang Đang cũng đã nhận ra tình huống lạ thường này, nhưng vẫn chưa hiểu được phương hướng của manh mối này đưa ra.

“Có nghĩa là, hung thủ, chỉ có một người.” Lăng Mạc đưa ra kết luận.

“Một người?” Trình Tử Mặc có chút kinh ngạc.

“Đúng vậy! Một người!” Tiêu Lãng nói, “Người này cầm trên tay hai đôi dép, đi lại tại hiện trường. Hắn đi từ trung tâm hiện trường đến căn phòng số 1, sau khi lục tung căn phòng số 1 lên, lại đổi một đôi dép khác, sau đó đi về phía căn phòng số 2 tiếp tục lục lọi. Tương tự như vậy, ngoài việc hắn ta để lại vô số những dấu dép ở trung tâm hiện trường và lối đi giữa khu nhà, thì những dấu dép ở trong căn phòng, đã để lộ hành vi của hắn.”

“Tiêu Lãng nói đúng.” Lăng Mạc nói, “Ban đầu tôi bắt đầu nghi ngờ, là do anh Nhiếp nói rằng năm khối thi thể chỉ có tổn thương uy hiếp để lại rất mờ nông ở bề ngoài, mà tổn thương kháng cự cũng nhỏ nhẹ. Vậy thì nếu như kháng cự rất ít, tại sao dấu dép ở hiện trường lại phức tạp như vậy? Điều này khiến tôi nảy sinh ý định nghiên cứu hướng đi của dấu chân. Không ngờ rằng, bí mật lớn đúng thật là nằm ở dấu chân.”

“Hung thủ tại sao lại phải tốn công phí sức tính toán như vậy?” Trình Tử Mặc hói.

“Tạo hiện trường giả.” Lăng Mạc nói, “Khi chúng ta quay trở lại với cụm từ này, thì cơ bản là đã tiếp cận với chân tướng sự việc rồi.”

“Tạo hiện trường giả?” Tiêu Lãng nói, “Cách tạo hiện trường giả này, đúng là có chút phức tạp đấy.”

“Cho tôi hỏi một câu nhé.” Trình Tử Mặc giơ cánh tay lên, nói: “Giả thiết là hung thủ tạo hiện trường giả, nhưng sao hung thủ biết được tài sản mà hắn vứt lại sẽ có đúng ba người nhặt được? Rõ ràng, thứ mà ba kẻ tình nghi nhặt được chính là tang vật, mà lúc này, hung thủ chắc chắn là đã hoàn thành quá trình gây án, không thì tang vật lấy đâu ra?”

“Chuyện này thì phải nhắc đến việc cắt cổ mà trước đó chúng ta đã nói đến.” Lăng Mạc nói, “Sau khi hung thủ khống chế được người, cắt cổ xong và bỏ đi, thì có thể bỏ đi mà không để lại bất cứ dấu vết máu nào ở xung quanh. Ba đôi dép đều dính đầy vết máu, mà lại còn đi lại khắp nơi, có phải là có chút dư thừa rồi hay không? Cho nên tôi cảm thấy cắt cổ là để lấy máu làm ngụy tạo.”

“Cậu vẫn chưa trả lời vấn đề của tôi.” Trình Tử Mặc nhắc lại lần nữa, “Làm sao hắn biết được sẽ có ba người đến nhặt được tang vật, chẳng lẽ hắn biết chắc chắn rằng buổi tối hôm ấy ba người này sẽ đi qua đây? Cho dù là như vậy, cũng không thể chắc chắn rằng trước đó tang vật sẽ không bị người khác đi qua nhặt được.”

“Không, hung thủ giết người trước, rồi lấy tài sản, sau đó vứt vào vị trí định sẵn, và đợi ở đó.” Lăng Mạc nói, “Đợi đến khi hắn nhìn thấy có ba người nhặt tang vật đem đi rồi, mới quay lại dùng ba đôi dép thấm vào máu, sau đó đi làm dấu chân.”

“Kỳ thực khi hắn thực sự lục tìm đồ đạc, trên đế giày không dính máu ư?” Trình Tử Mặc hỏi.

“Cho dù là đã dính một chút máu hoặc đất, cũng đều đã bị số lượng lớn dấu chân máu che lấp đi rồi.” Nhiếp Chi Hiên nói.

“Vậy làm sao hung thủ biết được ba người này chắc chắn sẽ nuốt trọn số tài sản đó?” Trình Tử Mặc tiếp tục hỏi.

“Tôi nghĩ rằng đây là tâm lý đánh cược.” Lăng Mạc nói, “Hung thủ quan sát trong bóng tối, hắn phân tích được ba người này chắc chắn sẽ nuốt trọn số tài sản này, nên đã nghĩ ra biện pháp dùng tang vật giáng họa, còn bản thân thì thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật. Nếu như hắn phân tích rằng ba người này chắc chắn sẽ giao nộp tài sản cho đồn công an, vậy thì hắn sẽ nghĩ ra cách khác để trốn tội. Hắn rút sim điện thoại và xóa sạch dữ liệu là bởi vì phòng tránh trường hợp sau khi đồ bị giao nộp đến đồn công an, cảnh sát sẽ tìm đến nhà Triệu Nguyên một cách nhanh chóng. Bởi vì hung thủ vẫn cần có thời gian để quay lại nhà Triệu Nguyên ngụy tạo hiện trường.”

“Có lý.” Trình Tử Mặc xem ra đã bị lời lẽ của Lăng Mạc làm cho thuyết phục.

“Bây giờ chúng ta sẽ phân tích tâm lý của hung thủ.” Lăng Mạc đứng giữa bục giảng, tiếp tục nói một cách hào hứng, “Nếu đã chắc chắn rằng hắn ngụy tạo hiện trường, vậy thì đã có thể phân tích được ý đồ thực sự của hắn rồi. Hắn ngụy tạo thành hiện trường cướp của, sau đó lại vứt hết số tài sản có được từ hiện trường, rõ ràng, ý đồ của hắn là giết người.”

“Nhưng ban nãy trong lúc tôi đợi cậu thì đã xem tập hồ sơ năm đó một lượt, việc điều tra về những mối quan hệ mâu thuẫn xã hội của mấy nạn nhân, đều không phát hiện ra được manh mối nào cả.” Tiêu Lãng nói.

Lăng Mạc xua xua tay về phía Tiêu Lãng, có ý bảo cậu đừng ngắt lời, tiếp tục nói: “Cùng là dùng dép thấm máu để ngụy tạo dấu chân, nhưng hung thủ lại cố tình dùng dép lê để lưu lại vết tích, chứ không phải là những đôi giày da, giày thể thao khác, ở đây tâm lý ngụy tạo thành hiện trường do người quen gây án đã quá rõ ràng, điều này cũng có thể thấy rõ rằng hắn không phải người quen.”

“Nhưng mà…” Với tính cách nóng vội của Tiêu Lãng, cậu lại không nhịn được, định hỏi Lăng Mạc chuyện camera ghi hình là như thế nào. Dù sao, nếu không phải người quen thì không thể nào quen thuộc với đường dây nối như vậy được. Thực ra lúc này Trình Tử Mặc cũng có thắc mắc, bởi vì cô biết, nếu như người hàng xóm Triệu Đại Hoa của nhà Triệu Nguyên không đi vắng vào đúng lúc ấy, thì hung thủ cũng không có cách nào để gây án. Hung thủ nắm rõ được quy luật sinh hoạt của Triệu Đại Hoa, nếu không phải người quen thì không thể làm được điều này. Nhưng mà, bị ảnh hưởng bởi cảm xúc dâng trào lúc này của Lăng Mạc, cho nên hai người đều không cắt ngang mạch suy nghĩ của cậu.

“Người lạ, âm mưu giết người, đây là một mệnh đề rất thú vị.” Lăng Mạc nói, “Nếu đã là người lạ, cảnh sát đương nhiên sẽ không dễ dàng lần ra được mối quan hệ nhân quả đằng sau nó. Nhưng, nếu như chúng ta biết được mục tiêu cụ thể của hung thủ, không chừng có thể phân tích ra được điều gì đó. Cho nên, tôi cảm thấy điều quan trọng nhất bây giờ là mục tiêu thực sự của hung thủ, suy cho cùng, năm người này được phân thành ba “thế giới” khác nhau, giữa họ ngoài việc ở trọ ra thì chẳng có mối liên quan nào khác. Tuy nhiên, đây chính là thế mạnh của anh Nhiếp.”

“Tôi nghĩ thế này.” Nhiếp Chi Hiên bước lên bục giảng, mở một bức ảnh bao quát hiện trường, nói, “Tình hình hiện trường là như vậy, hai vợ chồng Triệu Nguyên bị trói bằng băng dính, và nằm trên mặt đất, tấm vải rèm cửa bị lôi kéo, dẫn đến thanh rèm cửa sổ bị rơi từ trên xuống, thanh trụ rèm cửa sổ rơi trúng vào bắp chân của hai vợ chồng. Mà ba khối thi thể khác đều nằm trên thanh trụ đó, cho nên tôi phán đoán, đối tượng bị khống chế đầu tiên, là hai vợ chồng Triệu Nguyên, điều này cũng trùng khớp với việc tại sao trung tâm hiện trường lại nằm ở phòng của bọn họ.”

“Thứ tự bị trói của ba người còn lại, có thể phán đoán được thông qua phân tích băng dính.” Lăng Mạc nói, “Tôi đã nghiên cứu kỹ vết đứt của băng dính, đồng thời tiến hành tách toàn thể trong phòng thí nghiệm. Hiện tại có thể chắc chắn rằng, Phùng Khởi bị trói kế tiếp sau đó, tiếp theo là Trình Nguyên, sau cùng là Lý Giang Giang.”

“Mọi người chắc hẳn còn nhớ, trên băng dính ở hiện trường, chỉ ở trên băng dính của Triệu Nguyên là có vài dấu vân tay của Phương Khắc Hà.” Nhiếp Chi Hiên nhắc.

“Bởi vì hung thủ là một người, nên không thể cùng lúc trói hai người lại. Nên hung thủ đã khống chế Phương Khắc Hà, để cho bà ta trói Triệu Nguyên trước, sau đó hắn mới trói Phương Khắc Hà sau.” Lăng Mạc nói, “Mà lúc này, Phùng Khởi, Trình Nguyên, Lý Giang Giang có thể là lần lượt đi vào từ bên ngoài, đã bị khống chế lần lượt. Tôi tin rằng, đây cũng là điều mà hung thủ không lường trước được.”

“Ừm, theo như ghi chép, thường thì những người khách trọ này lo cho người bệnh ngủ xong tầm 9 đến 10 giờ mới trở về.” Tiêu Lãng lật hồ sơ nói, “Đây có lẽ cũng là lý do vì sao hung thủ lại chọn thời điểm này để gây án. Nhưng không ngờ rằng hết người này đến người khác lần lượt đi về, hung thủ chỉ còn cách trói từng người lại và giết chết.”

“Nếu hung thủ không phải người quen, mục tiêu cũng chỉ là hai vợ chồng Triệu Nguyên, vậy tại sao phải giết hết?” Trình Tử Mặc nói, “Dù sao thì bọn họ cũng không quen biết hung thủ, thì sao có thể nói là diệt khẩu cơ chứ?”

“Cô có nhìn thấy không, hung thủ đã quấn băng dính quá tay, làm cho ba người này đều xuất hiện tình trạng ngạt thở, e rằng lúc hắn ta hối hận muốn gỡ băng dính ra cũng hết cách rồi.” Tiêu Lãng nói, “Vả lại hắn đã có ý định muốn ngụy tạo hiện trường thành hiện trường cướp của giết người, vậy thì nếu còn người sống, thì hành động tiếp theo đó của hắn không phải là đã để lộ ý đồ thực sự của hắn rồi hay sao?”

“Tiêu Lãng nói đúng.” Lăng Mạc nói, “Vẫn là vấn đề ban nãy, động tác trói hai vợ chồng Triệu Nguyên là động tác trói bình thường, nhưng ba người còn lại thì có hơi “quá đà”, đều bị quấn thành chẳng khác nào cái bánh tét. Dựa theo phân tích lúc trước, có thể dễ dàng đưa ra kết luận là mục tiêu của hung thủ chính là vợ chồng Triệu Nguyên. Còn lý do tại sao ba người còn lại bị quấn chặt hơn, là bởi vì sự xuất hiện của họ, đã khiến hung thủ cảm thấy hoảng sợ. Hành vi sau khi khống chế người rồi trói quá lố như vậy, đã nói lên tâm lý hoảng sợ của hung thủ. Lần lượt hết người này đến người khác về, khiến cho hung thủ cảm thấy mỗi lúc một hoảng sợ, đợi đến khi hắn lấy lại bình tĩnh, muốn không giết nữa thì cũng là chuyện không thể nữa rồi. Vả lại, nói không chừng hung thủ chỉ định sau khi giết vợ chồng Triệu Nguyên, giá họa cho những người khách khác, nhưng không ngờ rằng những người khách này đều về sớm hơn so với mọi ngày, nên chỉ còn cách là tìm người nhặt được tang vật để giá họa.”

“Cũng có nghĩa là, bước tiếp theo cần phải tiếp tục điều tra quan hệ mâu thuẫn xã hội của Triệu Nguyên?” Đường Tuấn cuối cùng cũng lên tiếng, mà câu hỏi thắc mắc này, làm cho ngữ điệu của ông không còn là một người thầy nữa, mà đứng dưới góc độ cùa một đồng nghiệp đang bàn bạc công việc. Đường Tuấn biết, đứa trẻ mới hơn 20 tuổi này, tư chất của nó đã vượt xa bản thân rồi, dưới sự nỗ lực chỉ dạy không ngừng, hôm nay đã thực sự tỏa sáng.”

“Thầy ơi, em nghĩ rằng điều tra quan hệ mâu thuẫn xã hội của Triệu Nguyên chỉ là một con đường trong đó.” Lăng Mạc nói, “Dù sao thì cũng là người lạ gây án, có thể tồn tại những nhân tố như thuê hung thủ gây án, kích thích giết người, nhân cách biến thái giết người v.v…, mà những nhân tố này rất khó có thể thông qua quan hệ mâu thuẫn xã hội để điều tra ra được.”

“Vậy em nói xem, em có cách gì nào?” Đường Tuấn hài lòng gật đầu.

“Rút ra từ bài học trước đó, chúng ta vẫn phải tìm biện pháp lấy được DNA của hung thủ tại hiện trường. Bất kể là để phá án, hay để khởi tố, phán xét sau này, manh mối này cũng tuyệt đối không được bỏ qua. Dù sao, hiện tại chúng ta cũng đã có sự hiểu biết mới về vụ án, cũng có phán đoán mới về xây dựng lại hiện trường, cách thức để lấy được DNA cũng sẽ nhiều hơn.” Lăng Mạc nói, “Ngoài ra, rất nhiều phán đoán trước đó của chúng ta, đều hướng về một điều, đó là hung thủ là người lạ. Ban nãy trong khi tôi đang nói, thì Tiêu Lãng và Tử Mặc đều có thắc mắc. Tôi biết, điều các cậu muốn nói là, nếu là người lạ thì làm sao biết được quy luật sinh hoạt của Triệu Đại Hoa? Và làm sao biết được trong nhà Triệu Nguyên có camera và đường dây của camera đó? Hai vấn đề này, chỉ có một đáp án có thể giải thích là, thám thính tình hình. Hung thủ thông qua sự nghiên cứu kỹ lưỡng từ trước, chắc chắn rằng khoảng thời gian này trời tối ít người, là thời cơ tốt nhất để gây án, chắc chắn rằng mỗi thứ 3 hàng tuần Triệu Đại Hoa sẽ không có nhà, chắc chắn rằng trong nhà nạn nhân có camera, và nguồn điện chính của camera là từ chiếc hộp đèn, sau khi chắc chắn về một chuỗi những tin tức này, mới lập nên kế hoạch để tiến hành phạm tội. Bây giờ chúng ta có thể bắt đầu từ việc thám thính tình hình rồi.”

“Những cái khác tôi đều không có ý kiến gì, nhưng về chuyện camera thì vẫn chưa ổn lắm.” Tiêu Lãng lắc đầu chẳng khác gì cái trống bỏi, “Tuy camera đã bị ngắt, nhưng tất cả những hình ảnh trước lúc vụ án xảy ra vẫn còn nằm trong máy tính. Nếu hung thủ biết rõ có camera, vậy tại sao không xách máy tính đi theo? Nếu như cảm thấy máy tính quá cồng kềnh, thì phá hỏng máy tính cũng được mà, một hung thủ lên kế hoạch chu toàn như hắn không thể nào quên điều này đó chứ?”

“Đây quả thực là một điểm nghi vấn.” Lăng Mạc cúi đầu nói, “Thực ra camera chỉ là bị ngắt điện, mà không phải là bị hủy đi lịch sử trước đó, thì ngoài khả năng có thể là bởi vì là người quen nên không cần thám thính tình hình, không bị ghi hình lại, còn có một khả năng khác, đó là hung thủ không hề để ý đến chuyện camera này sẽ lưu lại hình ảnh của hắn vào lúc trước.”

“Tại sao không để ý?” Tiêu Lãng hỏi.

Im lặng bao trùm.

Khoảng lâu sau, Lăng Mạc phá vỡ im lặng: “Ngoài camera giám sát nhà Triệu Nguyên ra, chúng ta còn có vài camera giám sát khác của công an, nhiều hình ảnh như vậy ghép lại, có thể tìm ra tung tích của kẻ tình nghi hay không, thì phải trông cậy vào cậu và Đang Đang rồi.”

“Tôi?” Trình Tử Mặc ngạc nhiên nói.

“Cậu đã từng nói với tôi, trực giác của cậu.” Lăng Mạc mỉm cười, “Tôi tin vào trực giác của cậu.”

Chu Thich

[*] Nguồn sáng đa băng tần, do nhiều loại ánh sáng đơn hợp thành, chủ yếu có thể chiếu ánh sáng mạnh vào các dấu vết hoặc là tăng cường phản chiếu các dấu vết.

[*] Kè vây, chỉ kết cấu bảo vệ có tính tạm thời được dựng lên trong vật thể nước.

[*] Hiệu ứng bầy cừu, cũng được gọi là hiệu ứng bầy đàn. Chỉ khi cá thể chịu sự ảnh hưởng của quần thể, sẽ trở nên hoài nghi và thay đổi quan điểm, phán đoán cũng như hành vi của bản thân, thay đổi hướng theo phương hướng thống nhất với đại đa số trong quần thể.

[*] Hiệu ứng khoang trống lỗ đạn là thuật ngữ dùng trong sát thương của đạn đạo học, viên đạn vận chuyển theo hướng xoay tròn sau khi tiến vào bên trong cơ thể. Do tác dụng xoay tròn, khiến cho phần phía sau viên đạn xuất hiện “khoang trống” lớn gấp mấy lần. Thậm chí mấy chục lần thể tích của viên đạn. Tổn thương do “khoang trống” gây ra có mức độ nghiêm trọng lớn hơn nhiều so với tổn thương đơn thuần do viên đạn tạo thành.

[*] Vùng nhũn não, chỉ tổ chức não bị bệnh biến mang tính phá hoại, khiến cho tổ chức nào hoại tử, mềm hóa, tràn dịch màng não, hình thành vùng nhũn não nang tính.

[*] Liềm đại não, do màng não cứng hình thành, nằm ở vị trí rãnh chính giữa, phía trước hẹp phía sau rộng, có hình như lưỡi liềm, phân chia hai bán cầu đại não trái và phải.

[*] Dấu vết lồi do bụi, những chiếc giày có đem theo bụi sau khi tiếp xúc vật dẫn nào đó, sẽ lưu lại dấu vết chân bằng bụi có đặc trưng hoa văn của đế giày trên bề mặt vật dẫn.

[*] Tổn thương uy hiếp, tổn thương lưu lại trên thân thể người bị hại lúc khống chế, uy hiếp người bị hại. Biểu hiện chủ yếu là vết thương nông, dày đặc.

[*] Tổn thương kháng cự, người bị thương xuất phát từ bản năng phòng vệ tiếp xúc với vật sắc rồi gây ra tổn thương. Xuất hiện chủ yếu ở tứ chi người bị hại.

[*] League of Legend – Liên minh huyền thoại, một trò chơi điện tử online.

« Lùi
Tiến »