1
Thành phố Nam An bao trùm bởi bầu trời âm u mây mù, trông không khác gì so với mọi khi, yên tĩnh và hiền hòa.
Tuy nhiên lực lượng công an cảnh sát toàn thành phố đã hai ngày nay được huy động đến mức không cả ngủ nghỉ rồi, bởi vì có mệnh lệnh đưa xuống từ Tiêu Vấn Thiên, Sở Công an thành phố Nam An đặt vào tình trạng cần vụ cấp 1. Nói một cách khác thì, mọi cảnh sát phải chấm dứt việc nghỉ phép, trong thời gian làm việc, tất cả lực lượng đều phải có mặt ở các vị trí công tác; Không trong thời gian làm việc, thì cũng phải có một nửa lực lượng cảnh sát có mặt tại vị trí công tác.
Nhằm có thể tìm kiếm tung tích của tổ chức Người gác đêm đen tối một cách triệt để, toàn thể lực lượng công an làm việc theo hai ca, ở mọi cửa ngõ trên toàn thành phố thiết lập các điểm tìm kiếm kiểm tra các loại xe cộ và người đi đường khả nghi, đối với từng khu vực dân cư quy hoạch thành khu rà soát kiểm tra lượng nhân khẩu lưu động, ở các địa điểm như khách sạn, nhà tắm công cộng thực hiện việc quản lý khống chế tìm kiếm có trọng điểm. Tóm lại là, ai ai cũng bận đến tối mắt tối mũi.
Tuy là ngay cả những bác sĩ pháp y, chuyên gia xét nghiệm DNA không ở trong ca làm việc cũng đều được cử ra ngoài chấp hành nhiệm vụ tuần tra tìm kiếm, nhưng ở phía hậu đài phụ trách phòng thí nghiệm là Bác Như Hy thì lại không bị cử đi thực hiện nhiệm vụ bên ngoài, là vì bà cần phải ở lại chấp hành “chế độ phụ trách lãnh đạo” của phòng thí nghiệm. Chỉ có điều mệnh lệnh cần vụ cấp 1 đang treo ở đấy, bà không thể về nhà ngủ nghỉ, cả ngày phải có mặt tại phòng thí nghiệm và phòng trực ban chờ đợi. Nghĩ cũng phải, Tiêu Vấn Thiên thân là giám đốc Sở Công an nên không thể về nhà, cha bà đang ở bệnh viện và được mẹ bà chăm sóc, hai cậu con trai đều đang bên ngoài chấp hành nhiệm vụ, đối với Bác Như Hy mà nói, chi bằng trực tiếp chờ đợi ở phòng trực ban thực sự còn thiết thực hơn. Đương nhiên, Bác Như Hy giữa đêm hôm phải tăng ca ở phòng làm việc nhưng bà cũng không ở đó ngồi rảnh rỗi. Dù sao cũng đều là tăng ca, chi bằng đem những vụ án đang xếp hàng chờ đợi để thực hiện kiểm tra DNA kia ra lần lượt làm từng cái một. Một là để giúp đơn vị làm án có thể sớm kết thúc vụ án, hai là cũng coi như tận dụng triệt để được thời gian tăng ca, chứ không đến nỗi không có việc gì để làm.
Lấy mẫu, tách chiết mẫu, khuếch đại, giải trình tự, phân tích số liệu, cả một quy trình này đối với Bác Như Hy mà nói đã quá mức quen thuộc, mọi thứ đều nhẹ nhàng thành thạo. Bác Như Hy biết cách làm thế nào để tận dụng thời gian hợp lý nhất có thể, khi thiết bị khuếch đại mẫu gen và thiết bị giải trình tự mẫu gen đang hoạt động, bà sẽ tận dụng thời gian để tách chiết mẫu của các mẫu vật xét nghiệm đợt tiếp theo. Thiết bị khuếch đại mẫu gen mỗi giờ đồng hồ khuếch đại hoàn tất được 96 mẫu vật xét nghiệm, thiết bị giải trình tự mẫu gen mỗi nửa giờ đồng hồ giải trình tự được 24 mẫu vật xét nghiệm. Những thiết bị máy móc tiên tiến này lúc nào bắt đầu hoạt động, lúc nào sẽ kết thúc công việc, Bác Như Hy đều nắm rõ.
Làm việc bận rộn cho đến nửa đêm, cùng với tiếng nhắc nhở “tít tít tít” của thiết bị giải trình tự, mọi mẫu vật xét nghiệm của những vụ án đang tồn đọng trong tay Bác Nhu Hy đều đã cho ra số liệu.
Bác Như Hy sắp xếp lại những sơ đồ biểu mẫu mà máy in vừa in ra, rồi bà chậm rãi vươn vai một cái, trong lòng thầm nghĩ bận rộn thêm khoảng hai giờ đồng hồ nữa, thì có lẽ cũng có thể đến phòng trực ban chợp mắt một lúc rồi. Tuy rằng bây giờ đã không còn trẻ trung nữa, sau khi bận rộn làm việc mấy giờ đồng hồ liền như vậy, lưng vai đều nhức mỏi hết cả, song nghĩ đến việc những vụ án đang xếp hàng tồn đọng giờ đã xét nghiệm xong toàn bộ, nghĩ đến tâm trạng vui mừng cảm kích của những nhân viên làm án vào ngày mai, trong lòng bà vẫn trỗi lên một cảm giác hài lòng.
Một chiếc máy tính, một cốc trà nhạt, trong phòng thí nghiệm tĩnh lặng, Bác Như Hy đã hoàn thành xong công việc kiểm nghiệm giai đoạn đầu, giờ đã có thể tập trung hoàn toàn vào việc phân tích số liệu rồi. Thời điểm này là không gian cũng như tâm thế mà bà yêu thích nhất.
Một tay cầm tài liệu đăng ký ủy thác, một tay cầm sơ đồ gen, bà cẩn thận tiến hành đối chiếu. Sau khi đối chiếu hoàn tất, bà sẽ sử dụng mẫu kiểm định thử có trên máy tính để viết lại lần lượt từng hạng mục ủy thác, từng mẫu vật xét nghiệm được gửi đến kiểm tra, sau đó lại điền vào bảng biểu số liệu ở phía sau các số liệu kiểm nghiệm tương ứng, cuối cùng sẽ hoàn tất phần kết luận của bản báo cáo kiểm nghiệm.
Mỗi lúc hoàn thành xong một bản báo cáo kiểm nghiệm, trong lòng Bác Như Hy đều thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Hoàn thành xong mười mấy bản báo cáo kiểm nghiệm, sắp thấy được công việc hoàn thành thắng lợi đến nơi rồi, thì công việc của Bác Như Hy bị ngưng trệ lại. Nguyên nhân ngưng lại đó là vì bà đã phát hiện ra có vấn đề.
Đây là mẫu vật xét nghiệm được bác sĩ pháp y Tiểu Trang ở bộ phận công an kiểm lâm Nam An đem đến trước giờ tan làm buổi chiều ngày hôm nay, một mảnh vải có dính máu. Trên bản ủy thác viết rằng chiều ngày hôm nay tại khu rừng rậm phía Bắc Nam An phát hiện được một thi thể vô danh, nam giới, tuổi tác không rõ, đã hoàn tất kiểm nghiệm bề ngoài thi thể, không có vết thương bên ngoài mang tính chí mạng rõ rệt. Tiến hành kiểm nghiệm DNA là để nhập số liệu vào kho tin tức DNA của những thi thể chưa biết danh tính, hoàn tất trình tự công việc của phía cảnh sát mà thôi.
Đối với bộ phận công an kiểm lâm mà nói, những thi thể không biết danh tính như thế này rất thường gặp. Cả một vùng rừng rậm rộng lớn như vậy, gần như là bao phủ hết toàn bộ vùng ngoại ô phía bắc thành phố Nam An, thường xuyên có những gã lang thang lạc bước vào trong rừng rồi bị lạc đường, cuối cùng là chết vì đói với khát. Đối với những thi thể không biết danh tính này, bộ phận pháp y của công an kiểm lâm đã không còn lấy làm lạ lẫm nữa. Chỉ cần là kiểm tra bên ngoài thi thể không có dấu vết ngoại thương nào rõ rệt, thì chỉ cơ bản là lấy mẫu máu, gửi đi xét nghiệm, là hết việc.
Nhưng vụ án này lại không giống như vậy, bởi vì mẫu vật xét nghiệm vết máu mà Bác Nhu Hy tiến hành tách chiết mẫu, sau khi chạy kiểm nghiệm trên thiết bị DNA cho thấy, đó là của một nữ giới.
Thực ra đó cũng không phải là chuyện gì to tát, dù sao thì lực lượng cảnh sát thiếu thốn, lượng công việc của cảnh sát lớn khủng khiếp, trên bản ủy thác gửi đi xét nghiệm có viết sai cái tên, hay viết sai giới tính hoặc là viết sai số thẻ căn cước, cũng không phải là việc chưa từng xảy ra. Chỉ cần sau khi xác nhận lại thông tin, đến phòng xét nghiệm DNA thực hiện thủ tục sửa sai là được. Nhưng mà, hiện nay đang đúng vào giai đoạn căng thẳng, phàm là có chuyện gì đều phải lưu tâm lại, nói không chừng một chút sơ sót, có thể để lọt cả một manh mối, lỡ mất một cơ hội tốt, khiến cho chồng và con trai bà phải đi thêm bao đoạn đường vòng. Cho nên, Bác Như Hy đã rất chú tâm đến sai sót này.
Đầu óc tỉ mỉ cẩn thận như Bác Như Hy trước tiên là kiểm tra lại quá trình kiểm nghiệm của mình, chắc chắn rằng không phải là do quá trình kiểm nghiệm của mình dẫn đến ô nhiễm mẫu vật xét nghiệm. Sau đó, bà lại đem những số liệu này nhập lại vào kho dữ liệu để tiến hành đối chiếu dữ liệu, xem xem liệu có khả năng đối chiếu trùng khớp với một người nào bị mất tích, mẫu vật xét nghiệm của vụ án hoặc là một số liệu của mẫu vật xét nghiệm đã từng làm trước đó trong phòng thí nghiệm của bà hay không. Dù sao thì phòng thí nghiệm hàng ngày đều phải đảm nhiệm lượng xét nghiệm lớn như vậy, khó đảm bảo rằng sẽ không có các mẫu vật xét nghiệm trước đó ô nhiễm đến thiết bị máy móc, khiến cho số liệu bị sai lệch.
Sau khi hoàn thành xong các báo cáo xét nghiệm còn lại, Bác Như Hy đến trước chiếc máy tính có kho số liệu. Công tác đối chiếu đã hoàn thành, không có đối chiếu trùng khớp với bất cứ số liệu nào. Cũng có nghĩa là, chủ nhân của vết máu, người phụ nữ này, DNA của cô ta chưa từng được nhập vào hệ thống. Để phòng xa, Bác Như Hy còn cẩn thận đem số liệu này đối chiếu với rất nhiều các số liệu của những vụ án bắt cóc trẻ em. Trong giai đoạn này, Bác Như Hy cũng không biết làm thế nào mới có thể giúp đỡ cho chồng và con trai của mình, cho nên bà đã sớm sắp xếp lại các số liệu DNA của những đứa trẻ bị mất tích vào ngày 8 tháng 6 âm lịch từ trong kho dữ liệu DNA những người mất tích toàn quốc, rồi thiết lập một “kho dữ liệu nhỏ” trên hệ thống mạng nội bộ của Sở Công an thành phố Nam An, để tiện cho việc phát hiện manh mối đạt được hiệu quả cao nhất.
Song, vẫn không có đối chiếu trùng khớp.
Bác Như Hy cũng coi như là đã yên tâm phần nào, nhưng bà vẫn trăn trở nghĩ ngợi hồi lâu, rồi vẫn quyết định gọi điện thoại cho bác sĩ pháp y Tiểu Trang.
“Mẫu vật xét nghiệm cậu đưa đến chiều nay đã làm xong rồi.” Bác Như Hy nói, “Muộn như thế này còn gọi điện cho cậu, là bởi vì trên bản ủy thác của cậu có sai sót, mai cậu đến làm thủ tục sửa sai một chút nhé.”
“Chị Bác quả thật lợi hại, nhanh như vậy đã làm xong rồi!” Giọng nói của Tiểu Trang có phần mệt mỏi, hiển nhiên là đã bị cuộc điện thoại khiến cho bị tỉnh giấc. Dù sao thì công an kiểm lâm cũng không thuộc quyền quản lý của công an địa phương, mệnh lệnh cần vụ cấp 1 của Tiêu Vấn Thiên không có hiệu lực gì đối với công an kiểm lâm bọn họ.
“Tôi muốn nói là, bản ủy thác của cậu có vấn đề.” Bác Như Hy nhấn mạnh vào trọng tâm vấn đề.
“Sao cơ? Có vấn đề gì ạ?” Bác sĩ pháp y Tiểu Trang hình như vừa trở mình, nói: “Chắc lại là một kẻ “chết đường”[*] mà thôi.”
“Ủy thác này của cậu, giới tính bị viết sai rồi, cậu viết là nam giới, số liệu mà tôi làm ra lại là nữ giới.” Bác Như Hy vừa nhìn vào sơ đồ vừa nói.
“Sao cơ? Không thể nào, không thể nào.” Bác sĩ pháp y Tiểu Trang dường như tỉnh táo ra đôi chút, “Chính tôi đã đi đến hiện trường, rõ rành rành là một nam giới.”
“Nhưng mẫu vật xét nghiệm mà cậu đem đến, là máu của phụ nữ.” Bác Như Hy nói.
Đầu dây điện thoại bên kia lặng yên một hồi lâu, bác sĩ pháp y Tiểu Trang mới ngập ngừng nói: “Chị Bác, liệu có phải là vấn đề ở bên chỗ chị hay không? Bên tôi khẳng định chắc chắn đó là một nam giới, là một bác sĩ pháp y, tôi không thể nào lại có thể không nhận rõ được cả giới tính của một thi thể mới chết được.”
Trong đầu Bác Như Hy lại nhanh chóng rà soát lại một lượt quá trình kiểm nghiệm, thấy rằng bản thân mình không để xảy ra sai sót ở một khâu nào cả, bà bèn nói: “Các cậu lấy mẫu vật xét nghiệm như thế nào? Thiết bị cũng không có vấn đề gì chứ?”
Bác sĩ pháp y Tiểu Trang dường như nhớ ra điều gì đó, một lần nữa lại ngập ngừng nói: “Ồ… tôi biết rồi, tôi đã lấy mẫu máu ở trên quần áo của hắn ta.”
“Lấy DNA để tiến hành nhận biết cá thể, sao lại có thể lấy mẫu máu ở trên quần áo chứ!” Bác Như Hy dường như đã hiểu ra đôi chút vấn đề nằm ở đâu.
“Ồ, à, là như thế này.” Bác sĩ pháp y Tiểu Trang nói, “Tôi đã thử dùng kim tiêm, nhưng do gần đây có thể do vấn đề thời tiết nên không khí quá khô, cho nên phần da trên cơ thể đều bị khô hóa rất cứng, kim tiêm của tôi không đâm vào được. Tôi thấy trước ngực áo của hắn có dấu vết máu phun, có thể là đường hô hấp xuất huyết, cho nên tôi đã cắt một miếng.”
“Cậu thật là biết đùa đấy! Cậu thao tác như vậy là đã vi phạm quy định nghiêm trọng rồi!” Đôi lông mày nhỏ của Bác Như Hy nhíu lại.
Bác Như Hy thường ngày vốn dịu dàng nhã nhặn, song khi gặp phải những vấn đề về nguyên tắc trong công việc, bà tuyệt đối không nhượng bộ. Bác sĩ pháp y hiện trường lấy mẫu vật xét nghiệm mà thao tác vi phạm quy định, sẽ khiến cho phương hướng của toàn bộ vụ án xảy ra sai sót, cho nên đối với hành vi như vậy của người thanh niên trẻ, Bác Như Hy phê bình không chút nương nhẹ.
“Nhưng mà…”
“Đừng có nhưng mà!” Bác Như Hy nói, “Thao tác như vậy có thể gây ra hậu quả như thế nào, cậu đã từng nghĩ đến chưa? Nếu như để xảy ra kết quả nghiêm trọng, cậu có chịu trách nhiệm nổi không? Đây là một mạng người nhé! Cậu lại là một bác sĩ pháp y! Ở trường học các giáo viên không dạy cậu phải tôn trọng người đã khuất như thế nào hay sao?”
“Nói thay lời người đã khuất, là cách tốt nhất để tôn trọng người đã khuất.” Bác sĩ pháp y Tiêu Trang nói như là học thuộc lòng.
“Thế còn hành vi của cậu thì sao?” Bác Như Hy lần này tức giận thực sự.
Bác sĩ pháp y Tiểu Trang không biết là do sợ hãi sau sự việc xảy ra, hay là do ăn năn hối hận, một hồi lâu không trả lời được.
“Trước mắt không nói nhiều nữa, giờ phải sửa chữa ra sao?” Bác Như Hy hỏi.
“Nhưng ở hiện trường không còn vết máu hay là thi thể nào khác nữa, cũng không thể có khả năng là hắn ta đã bị chết sau khi giết hại người khác, cho nên tôi cho rằng đó là máu của chính hắn ta.” Tiểu Trang vẫn tìm cách giải thích về sai sót của mình, sau đó cậu nói, “Tôi sai rồi, lần này may nhờ có chị Bác phát hiện ra vấn đề, không thì tôi thật sự là không gánh vác nổi trách nhiệm. Tôi sai rồi, tôi sẽ đi sửa chữa ngay.”
Đầu dây điện thoại bên kia truyền đến âm thanh mặc quần áo và rời khỏi giường.
Bác Như Hy nhìn ra bầu trời tối đen bên ngoài cửa sổ, trong lòng nghĩ lúc này mà chạy đến nhà tang lễ đế lấy mẫu vật xét nghiệm lại, thực sự là có chút làm khó cho người khác rồi, nhưng mà, nếu như không để cho người thanh niên trẻ này có một ấn tượng thật sâu sắc, sau này cậu ta sẽ còn phạm lỗi.
Bác sĩ pháp y Tiểu Trang cảm thấy lo sợ và áy náy sau sự việc nên ngay trong đêm đã chạy đến nhà tang lễ, đánh thức người trực ban ở nhà tang lễ đang ngủ say, dưới sự giám sát của máy camera quay lại toàn bộ quá trình, lấy mẫu lau khoang miệng của người chết, còn chưa yên tâm, lại lấy thêm mấy sợi tóc có chân nang tóc. Sau đó đưa đến phòng xét nghiệm DNA cua Sở Công an thành phố Nam An ngay trong đêm.
Đương nhiên, Bác Như Hy lúc đó cũng không còn tâm ý cho việc nghỉ ngơi. Người nhạy cảm như bà, mơ hồ cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy. Đây chắc chắn không phải là một vụ “chết đường” đơn giản. Cho nên, bà dường như không cảm thấy mệt mỏi, chờ đợi bác sĩ pháp y Tiểu Trang lấy được mẫu vật xét nghiệm đem về. Sau khi nhận được mẫu vật xét nghiệm, bà lập tức bắt đầu thực hiện tách chiết mẫu từ mẫu vật xét nghiệm.
Lại mấy giờ đồng hồ trôi qua, bác sĩ pháp y Tiểu Trang cố gắng chống đỡ hai mí mắt đang cứ trực sụp xuống, ở lại cùng tham gia với Bác Như Hy trong cả quá trình kiểm nghiệm. Mặc dù Bác Như Hy mấy lần bảo cậu cứ về trước để nghỉ ngơi, chờ đợi kết quả, nhưng cậu còn mặt mũi đâu để có thể tự mình bỏ ra về trước được chứ.
Kiểm nghiệm cho ra kết quả, Bác Như Hy mới ý thức được rằng cả đêm thức trắng của bà không hề vô ích, sự “hà khắc” lần này của bà cũng là điều đáng phải làm. Bởi vì, người chết này là một trong những đứa trẻ bị đánh cắp.
“Người chết tên là Văn Thiên Hỷ, sinh ngày mùng 7 tháng 3 năm 1998.” Bác Như Hy đứng trên bục phát biểu tại phòng tác chiến kết hợp của Sở Công an thành phố đang chỉ vào những số liệu trên màn hình lớn để báo cáo với các thành viên Người gác đêm, “Ngày mùng 9 tháng 7 năm 2000, chính là ngày mùng 8 tháng 6 âm lịch, đã bị mất tích bên bờ sông tại khu vực dòng sông ngoại ô phía nam thành phố Nam An. Ồ, bố mẹ anh ta là ngư dân, một năm thì có đến thời gian cả nửa năm đưa anh ta lên sống trên con thuyền tại bờ sông.”
“Thiên Hỷ, Thiên Hỷ, lại mất tích đúng vào năm thiên hỷ.” Tiêu Lãng ngồi tựa lưng vào ghế, nói theo.
Bác Như Hy liếc nhìn Tiêu Lãng một cái, nói: “Trên đây là những công việc mẹ đã làm từ tối hôm qua đến hôm nay, và cả những manh mối đã phát hiện ra nữa. Theo chỉ thị của lão Tiêu, triệu hồi các con quay lại, sau đó báo cáo ngay tình hình tới các con, bởi vì có chứng cứ cho thấy rằng, thành viên của tổ chức Người gác đêm đen tối có thể đã quay trở lại Nam An rồi.”
“Mẹ thật lợi hại quá đi, mẹ lợi hại nhất luôn, nếu mẹ cũng là Người gác đêm, thì vị trí của lão Tiêu chắc chắn là của mẹ rồi.” Tiêu Lãng vừa vỗ tay vừa nịnh mẹ.
“Huấn luyện cả nửa năm trời rồi, con vẫn cứ không nghiêm chỉnh như vậy!” Bác Như Hy giả bộ mắng mỏ con trai.
Đối với cậu con trai nhỏ mà bà yêu thương nhất này, cho dù biết là cậu không nên không nghiêm chỉnh như vậy trong hoàn cảnh nghiêm túc này, bà cũng thực sự không thể làm mặt nghiêm để mắng mỏ được.
“Sao lại không nghiêm chỉnh chứ? Con nói là sự thật mà! Manh mối bị cắt đứt hết cả, giờ lại được nối lại nhờ có công việc chỗ mẹ.” Tiêu Lãng nói, “Người này đích thị là tên Da nhân tạo đã bị con bắn một phát vào đầu đây!”
“Một phát trúng đầu?” Bác Như Hy hiển nhiên là đã không nhận được báo cáo về kết quả chiến đấu lần này của các con trai.
“Đúng ạ, một phát bắn trúng đầu, không chết.” Tiêu Lãng vô tư nói.
Trước vẻ nghi hoặc của Bác Như Hy, Nhiếp Chi Hiên mỉm cười giải thích: “Chúng tôi đã phân tích thấy kẻ biến đổi này có thể là do cấu tạo tổ chức da dị thường, đã hình thành lớp bảo vệ tự nhiên, nói như cách trong truyện kiếm hiệp thì, chính là ‘kim chung trảo thiết bố sam’ mình đồng da sắt.”
“Chẳng trách Tiểu Trang nói lúc lấy mẫu máu, đầu kim không đâm được vào người hắn ta.” Bác Như Hy giờ đã hiểu ra sự việc.
“Vấn đề nằm ở chỗ, hắn ta không có tổn thương bên ngoài rõ rệt gì mà lại chết, không thể nào lại là đột tử chết chứ?” Nhiếp Chi Hiên nói.
“Còn nữa, trên quần áo của hắn ta còn có vết máu của nữ giới.” Tiêu Vọng trầm ngâm nói, “Liệu có phải bọn chúng lại giết người hay không?”
“Về việc này, sáng sớm nay đề nghị hỗ trợ điều tra của chúng ta đã được gửi đi rồi.” Bác Như Hy nói, “Các thành phố xung quanh sẽ tiến hành đối chiếu số liệu với các thi thể không biết danh tính hoặc là các vụ án hiện đang điều tra[*], nếu như có kết quả, bây giờ có lẽ cũng đến rồi.”
“Không có thi thể, không có vụ án, vậy máu từ đâu mà ra?” Nhiếp Chi Hiên nói, “Tiếc là DNA của người phụ nữ này không có trong kho số liệu của chúng ta.”
“Tuy rằng bây giờ đã có manh mối điều tra, nhưng vẫn chưa làm rõ được đầu đuôi sự việc, những điều chưa biết được quá nhiều.” Tiêu Vọng lắc đầu, bôn ba cả mấy ngày trời, khiến cậu có chút mệt mỏi mất sức.
Bác Như Hy nhìn những đứa con lòng đầy thương xót.
“Chí ít thì chúng ta còn có thể tìm được nguyên nhân tại sao bọn chúng lại xuất hiện trong khu rừng đó.” Trình Tử Mặc nói.
Trong lúc Bác Như Hy đang giới thiệu cho mọi người tình hình cụ thể diễn ra của vụ án, Trình Tử Mặc ngồi ở một góc bàn hội nghị, một mình ôm một tờ bản đồ thành phố Nam An nghiên cứu. Nếu như Lăng Mạc có mặt ở đây, cậu ấy có lẽ sẽ nhanh chóng đưa ra phán đoán về những thông tin trên bản đồ, nhưng hôm nay chỗ ngồi của cậu đang để trống. Trình Tử Mặc lặng im chăm chú nhìn những đường thẳng và hình ảnh biểu tượng trên tấm bản đồ, thường ngày nhai kẹo cao su không ngừng thì lúc này cũng không buồn nhai nữa, một lúc sau, cuối cùng cô đã nghiên cứu ra kết quả.
“Mọi người xem này, từ tâm bản đồ này có thể nhìn ra được hệ thống tuyến đường giao thông của thành phố Nam An chúng ta.” Trình Tử Mặc nói, “Vừa nãy tôi đã lấy được những tư liệu về điểm thiết lập chốt của chúng ta, tôi đều đã dùng bút đỏ đánh dấu lại. Rõ ràng là, người của tổ chức Gác đen biết được chúng ta đều có thiết lập chốt chặn kiểm tra ở mọi tuyến đường giao thông trọng yếu, cho nên bọn chúng nếu như muốn quay về Nam An, thì chắc chắn phải tốn chút công sức rồi.”
Vừa mới nhìn vào tấm bản đồ, mọi người đều bị hình ảnh những con đường với đủ mọi màu sắc xoay cho chóng mặt. Không đợi mọi người kịp định thần trở lại, Trình Tử Mặc tổng kết: “Nói đơn giản hơn một chút thì, nếu như muốn quay về Nam An, lại cũng không muốn bị phát hiện ở các điểm chốt, thì nhìn vào địa hình có thể thấy, tuyến đường tốt nhất chính là đi xe đến Bến xe phía Nam Bắc An, sau đó dọc theo bến xe phía Nam đi thẳng về phía nam, là đến khu vực phía bắc khu rừng. Từ bắc sang nam đi xuyên qua rừng rậm, thì có thể vào được khu vực nội đô thuộc thành phố Nam An. Chỉ cần vào được nội đô, vậy thì các điểm chốt giao thông của chúng ta đều không tác dụng gì nữa rồi.”
“Đi bộ ư?” Tiêu Lãng kinh ngạc nói.
“Chỉ có cách đi bộ.” Trình Tử Mặc nói.
“Vậy thì có vấn đề ở đây rồi, nếu như quả thật là tên Da nhân tạo một mình quay về, cho dù là ngồi xe khách, điểm chốt giao thông của chúng ta cũng chưa chắc có thể phát hiện ra, bởi vì chúng ta căn bản không nắm rõ được đặc điểm dung mạo của bọn chúng. Thiết lập chốt cũng là để tìm mọi cách phát hiện điều khả nghi, chứ không có tiêu chí phân biệt rõ ràng nào.” Tiêu Vọng nói.
“Đúng, tôi đồng ý với quan điểm của Tiêu Vọng.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Chính là bởi vì bọn chúng nhất loạt tất cả trở về thành phố, cho nên mục tiêu rất lớn. Để không bị tốn thất thêm quân số, bọn chúng thà rằng đi bộ tập thể về Nam An cùng lúc với nhau, chứ cũng không muốn chia nhỏ quân số ra rồi mạo hiểm vượt chốt.”
“Nhưng bọn chúng vẫn bị tổn thất quân số rồi, tuy rằng là chúng ta còn chưa biết được nguyên nhân khiến bọn chúng bị tổn thất.” Tiêu Vọng nói.
“Muốn biết được nguyên nhân, cách trực tiếp nhất hiện giờ là bắt tay vào tìm hiểu thi thể.” Nhiếp Chi Hiên nói.
“Cậu muốn tự mình khám nghiệm tử thi ư?” Bác Như Hy hỏi.
“Giám đốc Tiêu có thể điều đình thu xếp giúp được không?” Nhiếp Chi Hiên ngẩng đầu lên hỏi.
“Điều này chắc chắn không vấn đề gì, cho dù là công an địa phương, hay là công an kiểm lâm, mục tiêu đều giống nhau cả.” Bác Như Hy nói.
“Vậy tốt rồi, nếu như có thể thu xếp ổn thỏa, sáng sớm mai chúng ta sẽ khám nghiệm tử thi.” Nhiếp Chi Hiên nói.
“‘Chúng ta’? Bọn em cũng phải đi à?” Tiêu Lãng có chút kinh ngạc, nhưng cũng có chút hào hứng hỏi.
2
Làm một người cảnh sát, việc tiếp xúc với thi thể không phải là chuyện hiếm gặp gì. Nhưng mà, đối với Tiêu Lãng mà nói, giải phẫu tử thi lại là chuyện khiến cho người ta hào hứng. Con người cậu chính là như vậy, có thể không có hiểu biết gì về một việc nào đó, song chỉ dựa vào trí tưởng tượng của bản thân, cũng có thể xác định được sở thích của mình. Cũng giống như năm đó cậu lựa chọn đăng ký thi vào ngành Khảo cổ học vậy.
Sáng sớm ngày hôm sau, vượt ra ngoài dự tính của mọi người, Tiêu Lãng trở thành thành viên thức dậy sớm nhất trong tổ chức Người gác đêm. Nhiếp Chi Hiên nói, trong ấn tượng của anh, đây là lần “sớm nhất” đầu tiên của Tiêu Lãng.
Dưới sự điều đình của Tiêu Vấn Thiên, công an kiểm lâm đã ủy thác theo đúng trình tự pháp luật công tác kiểm nghiệm giải phẫu tử thi của vụ án này sang cho Sở Công an thành phố Nam An tiến hành, Sở Công an thành phố Nam An lại đề nghị tổ chức Người gác đêm tham gia hội chẩn theo đúng trình tự quy định của pháp luật. Và như vậy, trình tự thủ tục để Nhiếp Chi Hiên trở thành bác sĩ pháp y kiểm định chính đã được thu xếp ổn thỏa.
Tên Da nhân tạo im lìm nằm trên bàn giải phẫu, ngoại trừ làn da ngăm đen ra, thì nhìn không khác gì so với người bình thường.
“Người này mới mười mấy hai mươi tuổi sao?” Tiêu Lãng kinh ngạc nói, “Già đi nhanh như thế này cũng hơi quá vội thì phải? Anh xem xem, so với em, hắn ta có thể làm chú em được đấy.”
Nhiếp Chi Hiên khẽ mỉm cười, không đáp lời lại, cầm cánh tay của thi thể tách ra, nói: “Đã hình thành tình trạng thi thể co cứng hoàn toàn, toàn bộ các khớp xương lớn co cứng ở trạng thái cứng chắc nhất, có lẽ đã tử vong trong khoảng 24 giờ đồng hồ.”
“Sự việc xảy ra sáng ngày hôm qua rồi.” Đứng đối diện với Nhiếp Chi Hiên, là bác sĩ pháp y Đổng Kỳ Binh của Sở Công an thành phố Nam An. Anh ta nói mà sắc mặt không biểu lộ cảm xúc gì.
“Việc này cũng có thể ư?” Tiêu Lãng cũng đang khoác trên người trang phục giải phẫu đưa tay ra rồi cũng bẻ thử các khớp của thi thể.
Nhiếp Chi Hiên và Đổng Kỳ Binh cùng hợp sức phá bỏ tình trạng co cứng của các khớp phần chi trên của thi thể, đồng thời bắt đầu cởi bỏ quần áo của thi thể.
“Bác sĩ pháp y còn phải biết cởi bỏ quần áo của thi thể à? Đây cũng là công việc kỹ thuật.” Tiêu Lãng nhìn hai người thành thạo thao tác nhấc phần chi trên của thi thể lên, cởi bỏ phần tay áo trên thi thể ra, bèn nói.
“Khám nghiệm tử thi chủ yếu chia loại thành khám nghiệm trang phục bên ngoài, khám nghiệm trên bề mặt thi thể, khám nghiệm giải phẫu thi thể và khám nghiệm bệnh lý học các tổ chức trong thi thể.” Nhiếp Chi Hiên vừa cởi bỏ quần áo của người chết vừa nói, “Mỗi một bước đều rất quan trọng, đều có thể phát hiện ra những manh mối không giống nhau.”
“Vậy là hôm nay em đã được mở mang kiến thức chút ít rồi.” Tiêu Lãng ôm cánh tay đứng ở một bên quan sát, “Khám nghiệm trang phục bên ngoài là để xem người này có chịu lạnh được không à? Có điều hắn ta thực sự là chịu lạnh rất được đấy, còn tốt hơn cả em, trời lạnh như thế này, chỉ mặc mỗi chiếc áo khoác nỉ, bên trong còn không mặc thêm gì khác nữa cơ. Quần áo thu đông đều không mặc, lợi hại thật.”
Nhiếp Chi Hiên dùng ngón tay trên bàn tay giả thao tác một cách thành thạo chiếc kẹp cầm máu, dùng đầu kẹp ấn lên lớp da của thi thể, nói: “Da của người này quả thật là dị thường, giống như loại da nhân tạo hóa mà chúng ta thường gặp vậy. Có lẽ là bởi vì lớp da bị cứng lại, tế bào thần kinh trên da không mẫn cảm, cho nên không hề sợ lạnh. Phần thân áo đằng trước có thể nhìn thấy dấu vết máu dạng chấm giọt và dạng phun tia, không có tổn hại trên quần áo.”
Nghe Nhiếp Chi Hiên nói vậy, bác sĩ pháp y Lý Phi của Sở Công an thành phố Nam An đang đứng ở một bên phụ trách việc ghi chép vội vàng sột soạt ghi lại trên sổ ghi chép.
“Đây là gì vậy? Tay này dở hơi hay sao? Mặc quần thể thao lại thắt dây lưng da?” Tiêu Lãng rút từ trên chiếc quần của thi thể ra một sợi dây lưng da.
“Dây lưng da?” Nhiếp Chi Hiên hỏi.
“Đợi chút đợi chút, vừa nãy nó có kêu tít tít một tiếng!” Tiêu Lãng nói.
“Đâu có tiếng kêu gì đâu?” Đổng Kỳ Binh thấy khó hiểu trước sự nhạy cảm của Tiêu Lãng.
Ngược lại thì Nhiếp Chi Hiên khá là tin tưởng ở giác quan nhạy cảm của Tiêu Lãng, anh cầm lấy sợi dây lưng da, phát hiện thấy chiếc chốt dây lưng quá thật có thiết kế tạo hình khá độc đáo, hơn nữa còn dày dặn chắn chắn hơn những chốt dây lưng da thông thường.
“Ồ, đây liệu có phải là công cụ liên lạc…” Tiêu Lãng chợt hiểu ra. Chưa nói dứt lời, chốt dây lưng da phát ra tiếng kêu “bụp” một cái, một làn khói xanh bay tỏa ra từ chỗ đầu nối.
“Ai da, trời ạ, thế là lại tự hủy rồi, không phải anh đã nói là chỉ có mở nắp sau ra thì mới tự hủy sao?” Tiêu Lãng nói.
“Thú vị thật đấy, công cụ liên lạc của bọn chúng căn cứ theo những sở thích cá nhân không giống nhau, nên hình thức tồn tại cũng không giống nhau.” Nhiếp Chi Hiên để chiếc chốt dây lưng da vẫn còn đang bốc khói vào trong một túi đựng vật chứng trong suốt, nói tiếp, “Vì thế, chu trình tự hủy của mỗi loại cũng không giống nhau, chuyện này không có gì là kỳ lạ cả.”
“Nhìn thấy chưa, khám nghiệm trang phục bên ngoài không chỉ có mỗi việc là xem xem người chết có chịu lạnh được hay không.” Đổng Kỳ Binh lạnh lùng nói, hiển nhiên là cậu có chút bất mãn vì những “từ ngữ mạo phạm” lúc trước của Tiêu Lãng.
Cởi bỏ xong quần áo trên thi thể, Nhiếp Chi Hiên bắt đầu tiến hành khám nghiệm bề mặt bên ngoài thi thể theo đúng trình tự khám nghiệm từ thi.
“Bác sĩ pháp y Tiểu Trang còn thiếu sót kinh nghiệm quá, đây rõ ràng không phải là dấu vết máu phun bắn ra từ khoang mũi miệng.” Sau khi kiểm tra xong kết mạc mí mắt của thi thể, Nhiếp Chi Hiên kiểm tra khoang mũi miệng của thi thể, sau khi dùng tăm bông kiểm tra xong, trên tăm bông không hề có dính vết máu. Cũng có nghĩa là, khoang mũi miệng của thi thể không hề có dấu vết máu, vậy thì kết luận của bác sĩ pháp y Tiểu Trang về việc xuất huyết có tính tự phát là sai lầm.
“Như thế này, xem đi xem lại, bề mặt thi thể của hắn ta có được coi như là không có thương tích gì?” Tiêu Lãng hỏi. Cậu vốn cho rằng, bị thương hay không bị thương, thì chỉ cần nhìn một cái là có thể thấy được. Sau rồi mới thấy rằng, đủ loại dấu vết trên thi thể, rốt cuộc thì loại nào là vết thương, loại nào không phải là vết thương, nếu như không có kiến thức về pháp y học, thì thật sự là rất khó phán đoán.
Nhiếp Chi Hiên không nói gì cả, bởi vì với một người có kiến thức pháp y học như anh, cũng là lần đầu tiên khám nghiệm một thi thể có dạng da như vậy. Tính nghiêm cẩn của nghề nghiệp bảo anh rằng, trước khi chưa có kết luận chính xác, thì không thể tùy tiện phát ngôn đưa ra kết luận được.
Nhiếp Chi Hiên dùng tay trái cầm chắc chiếc kính phóng đại, cánh tay giả bên phải cầm chiếc kẹp cầm máu kẹp một cục bông gòn tẩm cồn, vừa lau vừa quan sát, lau miết một lượt các dấu vết nhìn thì có vẻ rất nhỏ bé vẫn còn lưu dấu trên thi thể, quan sát một hồi xong mới nói: “Tổn thương thực ra là có, nhưng đều là những tổn thương rất nhẹ.”
“Ở đâu? Ở đâu?” Tiêu Lãng xúm đầu tới nhìn.
“Đây là vết thương hình thành do viên đạn của cậu.” Nhiếp Chi Hiên chỉ vào một vết lõm hình tròn trên da đầu của người chết.
“Là em bắn chết hắn?” Tiêu Lãng hỏi.
“Hiển nhiên là không phải.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Hắn ta không có triệu chứng của chấn thương sọ não. Tổn thương trọng yếu nhất, có lẽ là ở đây.”
“Ở đâu?”
“Cậu xem, những dấu vết rạn nhỏ này, xuất hiện dày đặc, sắp xếp song song đều nhau ở phần bụng trên của hắn ta, có nhìn ra được gì không?” Nhiếp Chi Hiên dùng kính phóng đại chiếu vào, chỉ cho Tiêu Lãng xem.
Tiêu Lãng bối rối lắc đầu.
“Mọi dấu vết, chỉ có thể nói là dấu vết thôi, bởi vì không hề đâm xuyên qua lớp da.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Chúng đều có hình trăng khuyết.”
“Rồi sao?” Tiêu Lãng vẫn không hiểu mấy.
“Dấu vết hình trăng khuyết, thông thường được nhận biết là dấu móng tay.” Bác sĩ pháp y họ Đổng nói.
“Móng tay sắc nhọn thật.” Tiêu Lãng kêu lên cảm thán.
Câu nói này dường như đã nhắc nhở Nhiếp Chi Hiên điều gì đó, anh sững lại giây lát, đoạn nói tiếp: “Mọi dấu vết, từ góc độ đến trường độ đều giống nhau, cho nên có lẽ là do cùng một đầu móng tay, hoặc là do móng của một ngón tay trên mỗi bên bàn tay gây ra. Bởi vì những dấu vết được hình thành rất dày đặc, song song nhau, cho nên có thể nghĩ tới việc do tác động của cùng một vị trí cơ thể cố định gây ra.”
“Như vậy lại có ý nghĩa gì?” Tiêu Lãng bị Nhiếp Chi Hiên xoay cho chóng mặt.
Nhiếp Chi Hiên không trả lời vào câu hỏi, mà lại cầm cánh tay phải của thi thể lên, chỉ vào vùng hổ khẩu, nói: “Ở chỗ này cũng có in lại dấu vết, nhưng không giống lắm so với dấu vết in lại ở vùng bụng trên. Có lẽ là tổn thương do một đồ vật rất sắc nhọn đâm phải. Có điều cũng tương tự với nhau là, lớp da cũng không hề bị đâm xuyên qua, cho nên không thấy xuất hiện tổn thương mở, cũng không chảy máu.”
“Những điều này đều chứng tỏ cái gì vậy? Nguyên nhân gây ra cái chết là gì thế?” Tiêu Lãng lại sốt ruột hỏi.
“Không biết.” Nhiếp Chi Hiên thật thà trả lời.
“Vậy anh mau giải phẫu đi thôi.” Tiêu Lãng nóng ruột vội vàng cầm lấy con dao phẫu thuật từ trong khay thiết bị, rồi đưa nó cho Nhiếp Chi Hiên, tỏ ý bảo anh hãy khẩn trương vào việc. Theo như Tiêu Lãng thấy, mấy thể loại công việc vô tác dụng phía trước này thật quá nhiều.
Nhiếp Chi Hiên mỉm cười ái ngại, nhận lấy con dao giải phẫu từ tay Tiêu Lãng bắt đầu công việc giải phẫu tử thi.
Nhưng mà, khi lưỡi dao phẫu thuật phản chiếu ánh sáng sắc lạnh tiếp xúc tới lớp da, đồng thời dưới lực ấn của ngón tay Nhiếp Chi Hiên gây áp lực xuống bề mặt da, chỉ nghe “cạch” một tiếng, lưỡi dao gãy luôn.
Lưỡi dao phẫu thuật tuy là sắc nhọn, song cũng rất mỏng, cho nên khi các bác sĩ pháp y thực hiện mở khung xương sườn, thì cũng thường xuyên gặp phải tình trạng lưỡi dao phẫu thuật bị nứt gãy. Song bị nứt gãy khi mổ rạch lớp da, thì lại là việc chưa từng chứng kiến.
Nhiếp Chi Hiên lại sững người giây lát, đoạn chớp mắt nhìn lại dấu vết nơi lưỡi dao phẫu thuật vừa mới rạch qua, chuẩn xác mà nói, không có dấu vết gì cả.
“Vụ này phiền phức rồi đây, rạch không được thế này, khám nghiệm thế nào được chứ?” Tiêu Lãng cũng nhìn ra vấn đề nan giải, nên cậu có chút sốt ruột.
“Đừng nóng vội, công việc pháp y bản thân nó vốn đòi hỏi sự tỉ mỉ chi tiết.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Những thi thể trong đám cháy, lớp da và cơ thịt do bị mất nước nên trở nên cứng đơ, cũng rất khó dùng dao như thế này, nhưng chúng tôi vẫn cứ cần phải khám nghiệm tỉ mỉ kỹ càng. Bởi vì chúng tôi còn có cái này.”
Nói xong, Nhiếp Chi Hiên lấy ra món đồ nhìn như cái chùy lớn có kéo theo dây điện.
“Đây là cái gì vậy?”
“Cưa điện mở hộp sọ.” Nhiếp Chi Hiên mỉm cười nói, “Đối với những tổ chức mô mềm trên cơ thể, thì chiếc cưa này cơ hồ không có tác dụng, chỉ có thể dùng để cưa xương. Nhưng, đối với phần da bị nhân tạo hóa, thì cũng có thể có hiệu quả đấy.”
Nguyên lý cấu tạo của cưa điện mở hộp sọ, là ở phía trước của một mô tơ xoay, lắp đặt một lưỡi cưa hình cánh quạt, lợi dụng lực xoay đi xoay lại của mô tơ, điều khiển lưỡi cưa không ngừng cắt đi cắt lại. Bởi vì phần tổ chức mô mềm trên cơ thể vốn mềm, cho nên sự ma sát quét đi quét lại cũng sẽ không cắt đứt được phần tổ chức mô mềm đó. Thế còn lớp da của thi thể trước mắt đây lại là dạng bị cứng hóa, nên có thể phát huy tác dụng cắt rời được.
Cùng với tiếng kêu của chiếc cưa mở hộp sọ, cũng như tiếng cọ xát chói tai của lưỡi cưa vào lớp da nhân tạo hóa đã bị cứng lại, khoang bụng và khoang ngực của tên Da nhân tạo đã được cắt mở ra. Khoang ngực thì không có vấn đề gì, còn khoang bụng toàn là một màu vàng khè.
“Trời ạ, trong khoang bụng là những gì vậy? Mỡ à?” Bác sĩ pháp y Lý Phi kinh hãi nói, “Nhưng màu sắc lại hơi thiên về màu hồng nhạt, không giống màu vàng thuần của mỡ nhỉ.”
Những lời nói của bác sĩ pháp y họ Lý làm cho Tiêu Lãng phát buồn nôn.
Nhiếp Chi Hiên vẫn không trực tiếp đáp lại, mà chỉ cầm lấy chiếc kẹp cầm máu lật đi lật lại những vật thể bên trong khoang bụng thi thể, nói: “Không, không phải là mỡ, mà là chất dịch chyme ở bên trong đường ruột.”
“Do ăn quá nhiều phải không?” Khuôn mặt Tiêu Lãng cũng đầy vẻ kinh ngạc.
“Hiển nhiên là không phải.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Dịch chyme tràn ra nhiều như vậy, chắc chắn không phải là thủng vỡ đường ruột dạng đơn thuần, mà là dạng đa phát.”
“Anh có thể nói nôm na dễ hiểu hơn chút không.” Tiêu Lãng càng thêm sốt ruột.
Nhiếp Chi Hiên cười cười rồi nói: “Tìm ra nguyên nhân gây ra cái chết rồi. Thủng vỡ đường ruột dạng đa phát, khiến cho chất dịch chyme tràn ra ngoài, gây ra viêm phúc mạc dạng khuếch tán dẫn đến sốc tử vong.”
Tiêu Lãng thè lưỡi ra làm bộ dạng ngất xỉu.
Nhiếp Chi Hiên vừa dùng vải bông gạc lau dọn khoang bụng của thi thể, chậm rãi dọn sạch sẽ chất dịch chyme tràn lan khắp nơi ra khỏi khoang bụng, để lộ ra thành ruột một lần nữa đã khôi phục lại vẻ bóng sạch, vừa lau vừa giải thích: “Nói một cách nôm na, chính là đường tiêu hóa bị vỡ, vật chất bên trong bị tràn ra ngoài, phúc mạc bị viêm, đau đớn khôn cùng, sau đó đau đớn mà chết thôi.”
“Quá trình này có cần rất nhiều thời gian không?” Tiêu Lãng hỏi lại.
“Có người có thể sẽ rất nhanh, có người có thể sẽ chậm hơn một chút.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Thể trạng cá nhân mỗi người không giống nhau, quá trình tử vong cũng sẽ không thể tương đồng được. Nhưng với dạng tổn thương thủng vỡ dạng đa phát này, ước tính cho dù có kiên cường chống chọi đến mấy cũng không chịu nổi qua hai giờ đồng hồ. Đó hẳn phải là sụ đau đớn đến xé ruột xé gan! Không có biện pháp cấp cứu kịp thời, có lẽ trò chơi sẽ nhanh chóng kết thúc thôi.”
“Nguyên nhân cái chết đã được tìm thấy, nhưng nguyên nhân gây thủng vỡ đường ruột vẫn chưa tìm ra.” Bác sĩ pháp y họ Đổng nghiêm mặt nói.
“Quả thực, đối với bác sĩ pháp y mà nói, thủng vỡ đường tiêu hóa dạng đa phát đều là rất hiếm khi gặp phải.” Nhiếp Chi Hiên lật xem đường ruột của thi thể, nói, “Cũng không nhìn ra được có bệnh tật gì rõ rệt, lại càng không có dấu vết gì của tổn thương bên ngoài. Chẳng lẽ là tự phát sao?”
“Không phải là bị giết sao? Là sự cố ngoài ý muốn ư?” Từ nãy đến giờ Tiêu Lãng đi hết từ ngạc nhiên này đến kinh ngạc khác.
“Chuyện này thực sự tôi nghĩ không ra.” Nhiếp Chi Hiên dùng ngón tay có đeo găng sờ vào dấu vết lưu lại ở trên phần da thành bụng người chết, hình như là chợt nghĩ ra chuyện gì, “Vừa nãy Tiêu Lãng nói cũng có lý.”
“Em có nói gì cơ?” Tiêu Lãng hỏi.
Nhiếp Chi Hiên không đáp lại, chú tâm tập trung vừa xem xét vị trí các lỗ thủng trên đường ruột, vừa xem xét dấu vết lưu lại trên thành bụng, giây lát sau anh nói: “Như vậy, chúng ta sẽ lấy mẫu vật xét nghiệm bệnh lý học một số tổ chức cơ thể, đem về tiến hành kiểm nghiệm, nói không chừng sẽ có phát hiện gì đó.”
“Vậy rồi lại thế nào?” Tiêu Lãng sốt ruột rồi, “Thời gian có lâu không?”
“Kiểm nghiệm bệnh lý học tổ chức của cơ thể chính là đem phần tổ chức lấy mẫu được tiến hành xử lý trước, rồi quan sát kết cấu tế bào của chúng dưới kính hiển vi.” Bác sĩ pháp y họ Lý giải thích, “Thông thường, cần thời gian một tháng.”
“Một tháng!” Tiêu Lãng suýt chút nữa nhảy dựng lên, “Đến lúc đó hoa hiên vàng đều khô cả rồi!”
“Không sao đâu.” Nhiếp Chi Hiên an ủi cậu, “Cần có thời gian một tháng, là bởi vì chúng ta bắt buộc phải lưu lại mẫu vật xét nghiệm, dùng làm chứng cứ tại tòa. Như thế thì công tác xử lý cố định trước cần phải có thời gian rất dài. Nhưng chúng ta có thể lấy hai phần mẫu vật xét nghiệm, một phần xử lý từ từ, dùng để lưu lại; Một phần lợi dụng kỹ thuật cắt lát đông lạnh lập tức xử lý luôn, tuy là không thể bảo quản lưu lại, nhưng có thể nhanh chóng cho ra kết quả. Khoảng chiều muộn hôm nay cậu có thể biết được kết quả rồi.”
“Vậy còn tạm được chứ, anh mau lấy mẫu đi.” Tiêu Lãng giục giã.
Nhiếp Chi Hiên tìm ra một cây kéo sắc nhọn, cắt lấy một số tổ chức thành dạ dày và tổ chức thành ruột, mấy việc này thì rất dễ dàng. Nhưng đến khi cắt lấy mẫu da, thì lại có chút tốn sức. Cánh tay giả của Nhiếp Chi Hiên gần như là dùng lực ấn mạnh nhất có thể, mới cắt được một mảnh da có dấu vết lưu lại hình mặt trăng khuyết từ vết mô chỗ lưỡi cưa cắt mở ra khi nãy.
“Được rồi.” Nhiếp Chi Hiên nói với bác sĩ pháp y họ Đổng, “Kim của chúng ta không thể xuyên qua lớp da của hắn ta, việc khâu thi thể lại vì thế cũng không có cách nào hoàn thành được, dùng keo dán cường lực dán lại vậy. Việc này nhờ anh vất vả một chút nhé, giờ chúng tôi về trước để đến phòng thực nghiệm bệnh lý của Sở Công an thành phố, tiến hành xử lý mẫu vật xét nghiệm.”
Quá trình xử lý trước bằng kỹ thuật cắt lát đông lạnh được thực hiện rất nhanh, hơn nữa điều Nhiếp Chi Hiên lo lắng trước đó… sợ là máy cắt lát không thể cắt rời lớp da… cũng là lo thừa. Lưỡi dao của máy cắt lát là đồ đặc chế, tuy rằng có chút khó khăn, nhưng vẫn cắt được phần tổ chức da lấy mẫu về thành những lát nhỏ.
Ở bên ngoài phòng thực nghiệm Tiêu Lãng đã chờ đợi sốt ruột đến mức sắp cáu gắt đến nơi, cuối cùng vào lúc trước khi mặt trời xuống núi, cậu cũng đã đợi được Nhiếp Chi Hiên từ trong phòng thực nghiệm bước ra.
“Thế nào rồi, thế nào rồi?” Tiêu Lãng sốt ruột hỏi.
“Là nhờ cậu nhắc nhở tôi đấy.” Nhiếp Chi Hiên nét mặt đầy vẻ hài lòng, xem ra có lẽ là có kết quả rồi.
“Em có nói gì đâu nhỉ.” Tiêu Lãng u mơ đầu óc bối rối không hiểu gì cả.
“Không, câu nói của cậu rất quan trọng.” Nhiếp Chi Hiên nhìn Tiêu Lãng tán thưởng, “Dao phẫu thuật còn rất khó lưu lại dấu vết trên thân thể của tên Da nhân tạo, vậy thì móng tay sao lại có thể lưu lại vết cào được chứ?”
“Đúng vậy, nhưng mà trên thực tế nó quả thực đã lưu lại vết cào xước đấy thôi.” Tiêu Lãng nói.
“Điều đó không quan trọng. Bây giờ tôi đã xem xong các lát cắt, cuối cùng biết được là, dấu vết móng tay lưu lại đó, không phải là vết cào xước. Tôi đã cắt lát lớp da của hắn ta, phát hiện ra người này có cấu tạo lớp da vô cùng chắc chắn dày đặc, chắc gấp mười mấy lần so với người bình thường, lớp biểu bì cũng rất dày, đây cũng là đặc trưng cơ thể của hắn ta. Có điều, phàm là lớp biểu bì trên da ở những chỗ có vết móng tay lưu lại thì đều hoại tử, tế bào biểu bì xuất hiện hiện tượng phân cực, bào thể và nguyên tử bị kéo dài, biến đối thành có dạng sọc dài như chấn song.” Nhiếp Chi Hiên cẩn thận giải thích, chỉ có điều mọi người có mặt tại đấy đều không ai hiểu cả.
Nhiếp Chi Hiên cười rồi giải thích tiếp: “Cũng có nghĩa là, những dấu vết này, là vết điện lưu.”
“Vết điện lưu ư? Tại sao lại có vết điện lưu ở đây?” Trình Tử Mặc chịu không nổi nữa bèn hỏi trước.
“Nếu như miêu tả một cách chuẩn xác hơn nữa, có lẽ phải gọi là dấu vết lưu lại của dòng điện. Cũng có nghĩa là vật dẫn đem theo điện sau khi tiếp xúc với da, do tác dụng của dòng nhiệt Joule, đốt cháy lớp da, lưu lại trên da vết in y hệt như dấu vết trên mặt tiếp xúc.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Hay có thể nói là, ngón tay tiếp xúc đó, có dẫn điện.”
“Hình như em hiểu rồi.” Tiêu Lãng như chợt hiểu ra, “Có một thành viên của Người gác đêm đen tối mà chúng ta chưa nắm rõ, năng lực biến đổi của hắn ta chính là cơ thể có thể dẫn điện.”
“Đó là giải thích duy nhất.” Nhiếp Chi Hiên mỉm cười nói, “Tôi cũng đã tiến hành cắt lát tổ chức thành đường ruột của tên Da nhân tạo, phát hiện ra người này tuy là lớp da rất dày, song tổ chức thành đường ruột lại mỏng đến ghê người.”
“Cũng có nghĩa là, có điểm mạnh tất sẽ có điểm yếu.” Tiêu Vọng trầm ngâm nói, “Hầu như mỗi người trong bọn chúng đều mang một loại bệnh chí mạng. “Kị sĩ u linh” có chứng động kinh, Sơn Tiêu mắc chứng xơ vữa động mạch cảnh và huyết khối, tên “Tai sứt”thì bị phình động mạch não.”
“Đúng vậy, không phát tác thì không sao, một khi phát tác ra thì đều nguy hiểm đến tính mạng cả.” Nhiếp Chi Hiên nới, “Tên Da nhân tạo sở dĩ tử vong sau khi bị điện giật, tôi phân tích rằng dòng điện cũng không phải là rất lớn, mà nguyên nhân là đường tiêu hóa của hắn quá mỏng yếu, sau khi bị điện giật, co thắt một cái là bị vỡ luôn rồi. Chất dịch chyme tràn vào khoang bụng, khiến cho hắn ta phải chết theo một cách cực kỳ đau đớn.”
“Nói một cách khác, chính bọn chúng dẫn điện giật chết người của mình!” Tiêu Lãng tóm lại bản chất sự việc, nói, “Liệu có phải là ngộ sát không?”
“Điều này thì bác sĩ pháp y chúng tôi không nhìn ra được rồi.” Nhiểp Chi Hiên gỡ bỏ găng tay, nhún vai đáp lại.
“Cần phải đi khám nghiệm hiện trường.” Trình Tử Mặc nói, “Nhưng mà, bác sĩ pháp y Tiêu Trang đã nói, hiện trường không có dấu vết máu, rất là bình thường.”
Nhiếp Chi Hiên lại cúi đầu suy nghĩ một hồi, rồi nói: “Bình thường hay không bình thường, thì vẫn cứ phải đi xem tận mắt mới biết sự thật được.”
“Anh định vào rừng kiểm tra hay sao?” Tiêu Vọng nhìn màn đêm đang chuẩn bị buông xuống trên bầu trời.
“Đúng thế, chúng ta sẽ kiểm tra ngay trong đêm.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Lợi dụng thiết bị phát hiện mẫu xét nghiệm sinh vật để tìm kiếm một số dấu vết có dính máu, thì trời tối có điều kiện tốt hơn ban ngày nhiều.”
3
Dưới sự dẫn đường của bác sĩ pháp y Tiêu Trang, cả đoàn người rì rầm sột soạt đi xuyên qua khu rừng. Thời tiết vốn đã rất lạnh rồi, nhiệt độ bên trong khu rừng còn thấp hơn trong thành phố đến hai độ C. Thảng hoặc từ xa xa vọng đến nghe như tiếng kêu gào của một loài muông thú nào đó, càng khiến cho mọi người thêm rợn tóc gáy.
Sắc mặt bác sĩ pháp y Tiểu Trang không có vẻ gì là cam tâm tình nguyện, dù là làm một cảnh sát kiểm lâm, cậu cũng rất ít khi giữa đêm hôm đi vào nơi hoang vắng không một bóng người như thế này. Có điều, do cậu phạm phải sai lầm trước, cho nên sau khi Người gác đêm đưa ra đề nghị, cậu cũng không tiện khước từ.
Cũng không biết đã đi được bao lâu, bọn họ cuối cùng đã đến được giữa một khu rừng cây thủy sam. Bác sĩ pháp y Tiểu Trang dùng đèn pin cầm tay ánh sáng mạnh chuyên dụng của cảnh sát soi chiếu một lượt bốn phía xung quanh, xác nhận: “Chỗ này, chính là ở đây rồi, thi thể thì như thế này, đầu hướng về phía bắc, chân hướng về phía nam, nằm ngửa trên mặt đất. Xung quanh đều bị lá rụng và cành cây rơi che phủ lên, tôi đã xem xét kĩ lưỡng, không có bất cứ dấu vết máu hay là dấu vết ẩu đả.”
Nhiếp Chi Hiên gật đầu, đeo mắt kính tia tím lên, sau đó sử dụng thiết bị phát hiện mẫu xét nghiệm sinh vật trong tay soi chiếu lên mặt đất. Nếu như trên mặt đất có tế bào của cơ thể người rơi xuống, thì dưới ánh sáng soi chiếu như vậy sẽ phát ra ánh huỳnh quang, sau đó thông qua khúc xạ của mắt kính để con người có thể phát hiện ra.
“Như vậy cũng được à? Hướng đông nam tây bắc anh cũng có thể phân biệt rõ ràng?” Tiêu Lãng nhìn quanh bốn phía, cảm khái nói.
“Đây là phía bắc.” Trình Tử Mặc cũng đeo mắt kính lên, nhân tiện thuận tay chỉ một phương hướng.
“Thật giỏi.” Tiêu Lãng lắc lắc đầu, đi đi lại lại xung quanh. Theo như cậu thấy, hiện trường trung tâm đã có người kiểm tra rồi, cậu cảm thấy có chút thừa thãi. Chu Lực Sơn trong lúc giảng bài từng nói, hiện trường vòng ngoài có lúc thậm chí còn có giá trị hơn cả hiện trường trung tâm, cho nên cậu dự định đi một vòng xung quanh tìm kiếm sự may mắn.
“Này, Tiêu Lãng cậu đừng có đi lạc mất đấy, ở đây ngay cả tín hiệu điện thoại di động cũng không có đâu.” Nhiếp Chi Hiên nhắc nhở.
“Sợ gì chứ, lạc thì cứ để lạc chứ sao, cùng lắm ngủ một giấc.” Tiêu Lãng không mấy bận tâm đi về hướng phía đông.
Tiêu Lãng nhặt từ dưới đất lên một cành cây dài độ hơn một mét, vừa bước đi cậu vừa dùng cành cây gạt ra những bụi cây và đám lá rơi rụng trên mặt đất, hy vọng có thể phát hiện chút gì đó. Tuy nhiên cậu biết tìm kiếm một cách không có mục đích như vậy, xác suất có thể tìm được manh mối là rất thấp, nhưng cậu vẫn hy vọng cứ thử xem sao.
Đi ra được khoảng 500 mét, Tiêu Lãng với thính giác vốn rất nhạy bén dường như nghe thấy một chút âm thanh gì đó. Cậu lập tức tắt đèn pin, giơ cành cây lên, khom người lại nhảy vượt qua, rồi nấp sau một thân cây thủy sam to lớn. Động tác liên hoàn như vậy, song diễn ra không đến một giây, đều là nhờ sự huấn luyện quái quỷ thường ngày của Tư Đồ Bá đã rèn luyện trau dồi cho cậu.
Âm thanh tựa hồ biến mất trong một phút, sau đó lại tiếp tục kêu lên, ở phía đông nam của Tiêu Lãng. Cậu nheo mắt lại, nhìn về phía nơi phát ra âm thanh. Lúc này, bốn bề tối mịt, nhưng nhờ có ánh trăng sáng, Tiêu Lãng vẫn có thể nhìn ra ở khoảng cách hơn mấy chục mét, có một bóng đen mơ hồ đang di chuyển.
Vốn chỉ muốn tìm kiếm một ít vật chứng, giờ không ngờ lại còn tìm được một vật sống nữa. Tiêu Lãng vui như mở cờ trong bụng, cậu khe khẽ rón rén di chuyển về phía bóng đen, mỗi một bước chân dẫm xuống hầu như không phát ra bất cứ âm thanh nào. Thính giác nhạy bén của chính bản thân cậu mà còn không nghe thấy âm thanh gì, càng không phải nói là người bình thường ở khoảng cách xa hơn mấy chục mét.
Nhưng khi Tiêu Lãng ở cách bóng đen càng ngày càng gần, thì bóng đen đó trở nên cảnh giác, nó đột nhiên quay đầu lại, loạt soạt loạt soạt rồi biến mất vào trong những lùm cây. Cơ mà chỉ trong một giây lát như vậy thôi, Tiêu Lãng đã kịp nhìn thấy, đó căn bản không phải là một con người, mà là một động vật bốn chân, là chó hay là sói gì đấy. Điều đó cũng đủ để an ủi tâm trạng của Tiêu Lãng lúc này, với khả năng của cậu, nếu là con người thì tuyệt đối không thể cảnh giác như vậy được, đằng này là một con sói, thì thôi cũng là hợp lý.
Nhìn thấy thú dữ, Tiêu Lãng cũng không có vẻ gì là sợ hãi, cậu vẫn tiếp tục tiến về phía nơi bóng đen xuất hiện lúc nãy, cậu muốn biết, tại sao con vật lại ở đó. Nhưng mà khi cậu đến gần, cậu đã rất thất vọng, bởi vì ở đó không hề có thi thể nào giống như trong tưởng tượng của cậu. Trước mắt cậu, chỉ là một thân cây thủy sam xù xì to bằng hai cánh tay bị gãy gục ngang thân cây.
Tiêu Lãng so hai vai, dùng đèn pin chiếu ánh sáng vào thân cây gãy gục đó, vừa nhìn một cái là đã thấy ngay trên phần thân cây đã bị tróc vỏ có những dấu vết máu chấm tròn. Cậu không dám tin ở mắt mình, đến gần để nhìn lại lần nữa. Đó không phải là vết máu, thì còn có thể là cái gì được nữa đây?
Tiêu Lãng lôi điện thoại dỉ động ra, phát hiện đúng là không có tín hiệu, cho nên cậu đành phải quay lại theo đường cũ để tìm những người còn lại. Do phương hướng có sự thay đổi, trên đường quay về, cậu lại phát hiện ra một cây thủy sam bị chặt gãy nữa.
Tìm thấy mọi người, tất cả đi theo tuyến đường mà Tiêu Lãng chỉ, tới kiểm tra dấu máu đã phát hiện ra.
Rất nhanh chóng, bọn họ đã tiến đến cạnh thân cây thủy sam bị gãy ở cự ly khá gần kia.
“Vết đứt gãy còn rất mới.” Trình Tử Mặc dùng đèn pin ánh sáng mạnh soi vào vết đứt gãy, lên tiếng.
“Không chỉ là mới đâu, kiểu đứt gãy như thế này, là do thân cây bị chịu lực tác động gây ra, chứ không phải là do kiểu chặt phá thông thường.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Tám chín mươi phần trăm là có liên quan đến vụ án của chúng ta.”
Nói xong, Nhiếp Chi Hiên lần theo thân cây tìm kiếm dấu vết.
“Này, mọi người xem đây là cái gì?” Để tránh nhàn rỗi đến vô vị, Tiêu Lãng lại dùng đầu mũi chân đá hất vào đám lá cây và cành cây rơi dưới mặt đất, không ngờ sau khi hất lên, cậu lại nhìn thấy trên mấy chiếc lá có vết máu dạng nhỏ giọt còn rất mới.
“Vết máu? Cậu không cần dùng thiết bị phát hiện mà cũng có thể nhìn thấy ư?” Nhiếp Chi Hiên quay người lại để quan sát mặt đất.
“Sử dụng thiết bị phát hiện gì chứ? Đây chẳng phải là nhìn thấy rất rõ ràng sao?” Tiêu Lãng cười nói. Qua thực, dưới tác dụng của ánh đèn pin cực sáng, hình dạng vết máu rõ rành rành hiển thị ra trước mắt.
Thiết bị phát hiện được dùng để tìm kiếm những dấu vết có dính máu không hiển thị rõ rệt, hoặc là những dấu vết vốn không có màu sắc như vết tinh dịch hay vết nước tiểu. Với những vết máu hiển thị rõ ràng, thì chỉ cần bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy rồi.
“Máu nhỏ giọt xuống đây, sau đó lá cây bị gió thổi nên xảy ra sự thay đổi về tầng lớp, cho nên đã bị che ẩn xuống tầng lá nằm sâu bên dưới?” Tiêu Vọng phán đoán.
“Không phải đâu, bị gió thổi, chỉ có thể khiến cho bản thân lá cây di chuyển vị trí thôi. Chứ còn từ tầng nông bị đẩy xuống tầng sâu là rất khó.” Nhiếp Chi Hiên vừa nói vừa lay động đám lá rơi và cành cây khô còn lại ở xung quanh. Quả nhiên như vậy, anh lại phát hiện thêm mấy dấu vết máu dạng nhỏ giọt ở tầng lá nằm sâu bên dưới.
“Xung quanh đều có không ít dấu vết như thế này? Sao tôi lại không phát hiện thấy nhỉ?” Bác sĩ pháp y Tiểu Trang có phần kinh ngạc.
“Bởi vì có người đã làm giả hiện trường.” Khóe miệng Nhiếp Chi Hiên để lộ ra một nụ cười nhẹ khó mà phát hiện, “Trên thân cây này không nhìn ra được dấu vết, chúng ta đi đến chỗ cây tiếp theo.”
Tuy rằng trên thân cây gãy gập chỗ này không có dấu vết gì cả, nhưng trên một thân cây bị gãy ở chỗ khác, thì lại có rất nhiều dấu vết. Ngoài một mảng nhỏ những vết máu dạng phun tia mà Tiêu Lãng phát hiện được ngay từ lúc đầu ra, còn có một số thân cây tìm thấy những vết tích dạng cào xước.
“Các cậu xem này, những vết máu dạng phun tia này là phun bắn từ dưới lên trên, phương hướng như vậy quá rất kỳ lạ.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Trên đường phun của tia máu, có một khoảng không trống. Nếu như tôi phán đoán không nhầm, thì khoảng không trống này là do tên Da nhân tạo che cản mà hình thành nên, bởi vì đằng trước trang phục của hắn có dấu vết máu phun tia là hoàn toàn phù hợp với khoảng không trống này, hướng máu phun bắn cũng đồng nhất.”
“Từ dưới lên trên?” Tiêu Vọng trầm ngâm hỏi.
“Xem xét dấu vết này xong thì cơ bản là có thể hiểu rõ chuyện xảy ra như thế nào rồi.” Nhiếp Chi Hiên chỉ vào một dấu vết cào xước ở cách mặt đất hai mét trên thân cây, nói, “Dấu vết này được hình thành là do một vật cứng có đầu nhọn va đập vào thân cây gây nên, vào thời điểm này cây thủy sam không có vỏ cây, cho nên để lại dấu vết rất rõ nét. Phương hướng là từ trên xuống dưới. Không đánh đố các cậu nữa, tôi trực tiếp công bố đáp án nhé. Hình dạng vết xước như thế này, là hợp nhất với chốt dây lưng da của tên Da nhân tạo.”
Nói như vậy xong, mọi người dường như lại càng thêm mơ hồ, trong đầu mọi người đều đang ra sức cố gắng phục dựng lại trạng thái hiện trường lúc đó.
Nhiếp Chi Hiên mỉm cười rồi nói tiếp: “Phát hiện này của Tiêu Lãng rất quan trọng, kết hợp dấu vết ở đây và vết máu trên trang phục của tên Da nhân tạo, cùng với những tổn thương của hắn, đã làm rõ một vấn đề. Tên Da nhân tạo ở thế đầu lộn xuống đất, chân ngược lên trên, rơi từ phía trên thân cây xuống ở tư thế trồng cây chuối, dùng con dao cầm trong tay, đâm bị thương một phụ nữ theo hướng từ trên xuống dưới.”
“Từ trên xuống dưới thì đâm như thế nào? Đâm vào đầu ư?” Tiêu Lãng hỏi, “Còn nữa, sao anh biết được là hắn ta cầm dao?”
“Chắc chắn không phải là đâm vào đầu, bởi vì xương sọ cứng chắc, bên dưới da đầu cũng không có mạch máu lớn, rất khó để tạo thành vết máu dạng phun tia trên một diện tích rộng như ở hiện trường. Cho nên, tôi phán đoán rằng, nhát dao này có thể là đâm từ xương quai xanh xuống vùng ngực của kẻ bị thương. Bởi vì vùng ngực có không ít các mạch máu lớn, cho nên sẽ làm cho máu phun bắn ra. Bởi vì là vùng cổ áo, nên là không có quần áo che chắn hoặc là quần áo che chắn khá ít, vết máu dạng phun tia mới có thể phun bắn ra ngoài được. Dấu máu phun bắn ra ngoài theo hướng di chuyển hướng lên phía trên, bắn vào phần thân trước trang phục của tên Da nhân tạo và trên thân cây, thể hiện ra phương hướng phun bắn kỳ quái như vậy.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Thế còn về việc cầm dao, rất đơn giản, cậu còn nhớ không, ở vùng hổ khẩu trên tay tên Da nhân tạo, có vết dao rất nhỏ. Tổn thương ở vị trí đó, chúng tôi gọi là “tổn thương dạng chiến đấu”. Còn nếu như là hành động giằng dao, thì khu vực lòng bàn tay tiểu ngư tế[*] sẽ bị thương càng nặng hơn.”
“Tên Da nhân tạo đã giết người ở đây?” Tiêu Vọng hỏi.
“Đúng vậy, ngành pháp y học của chúng tôi thông thường cho rằng, nơi có vết máu dạng phun bắn, chính là hiện trường thứ nhất.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Chỉ là chúng ta không biết được tại sao hắn ta lại giết người, người bị giết là ai? Người nào mà lại cùng lúc xuất hiện trong khu rừng này? Cảnh sát kiểm lâm thì không thể nào rồi, bởi vì họ không hề thiếu người. Hơn nữa cảnh sát nữ cũng sẽ không có nhiệm vụ phải đi tuần núi. Người phụ nữ này cũng chưa từng có ghi chép phạm pháp trước đó, cùng không phải là trẻ bị bắt cóc, trong kho dữ liệu cũng không có số liệu của cô ta.”
“Vậy chuyện là như thế nào đây?” Tiêu Lãng cảm thấy một sự mơ hồ trước mắt.
Nhiếp Chi Hiên không nói gì, vẫn tiếp tục kiểm tra thân cây. Ngoài những dấu vết trầy xước, trên thân cây ở chỗ có độ cao cách mặt đất khoảng hơn 1,5 mét, có một vết sứt dạng nửa hình tròn. Nhiếp Chi Hiên đặt bàn tay của chính mình vào vị trí của vết sứt đó, quả nhiên là hình dạng tương tự.
“Nhìn thấy cả chưa? Đây là một người có sức lực rất lớn tung một cú đấm làm gãy cả một thân cây to sù sì như thế này.” Nhiếp Chi Hiên nói.
“Cái gì? Là tên Đại lực sĩ sao? Cái tay ném nam châm đó?” Trình Tử Mặc hỏi.
Mấy người nhìn lẫn nhau một cái, dường như càng thêm không hiểu tình hình ra sao nữa.
“Nhưng mà cái thân cây bị gãy lúc nãy không có dấu in bàn tay.” Bác sĩ pháp y Tiểu Trang nói.
“Có thể là có đồ vật đệm chắn.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Nếu như tên Da nhân tạo chính là vật đệm chắn đó, do lớp da của hắn có cấu tạo đặc biệt, nên có khả năng không lưu lại tổn thương bề mặt ở trên thi thể, trên thân cây cũng không lưu lại dấu in bàn tay.”
“Thông qua việc tái hiện lại hiện trường này, anh có suy luận gì không?” Tiêu Vọng hỏi.
“Tên Da nhân tạo đã đột nhiên bộc phát hành động tấn công theo hướng từ trên xuống dưới ở chỗ này, đâm bị thương một người phụ nữ.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Liền theo đó, tên Đại lực sĩ đã tấn công lại hắn ta, nhưng cú đánh đầu tiên không trúng. Vào lúc này, kẻ bị thương di chuyển theo hướng tây bắc. Tên Da nhân tạo rất có khả năng là truy kích tiếp. Nhưng ở vị trí thân cây gãy thứ hai đã bị tên Đại lực sĩ đánh gục. Sau đó, hắn đã bị nhiều người vây ép, một người trong số đó đã dùng cách kích điện khiến cho hắn ta tử vong.”
“Bị nhiều người vây ép? Không có tổn thương bó buộc mà.” Trình Tử Mặc nói.
“Đúng thế, không có tổn thương bó buộc. Nhưng nguyên nhân không có tổn thương bó buộc là do cấu tạo đặc thù của tên Da nhân tạo khiến cho bất kỳ ngoại lực nào tác động lên tay chân hắn, đều sẽ không lưu lại vết bầm tím.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Song chúng ta đừng quên rằng, vùng bụng của tên Da nhân tạo có nhiều chỗ có vết móng tay in dấu xếp hàng song song, dày đặc, hoặc có thể nói là dấu vết điện lưu hình móng tay. Thử nghĩ mà xem, nếu như không phải là tay chân đều bị bó ép chặt, thì sao hắn ta lại không phản kháng chứ? Trong ngành pháp y học của chúng tôi, tổn thương song song, dày đặc, nếu như không phải là do tự mình gây nên, thì sẽ là được hình thành trong tình huống bị bó buộc như vậy.”
“Cũng có thể nói là, tên Da nhân tạo một mình chống lại một đám người?” Tiêu Vọng hỏi.
Nhiếp Chi Hiên gật đầu xác nhận, nói: “Đối thủ phản ứng vô cùng nhanh chóng, ở chỗ này, cũng chính là hiện trường thứ nhất, đã xảy ra vụ tấn công. Hơn nữa đối thủ cũng rất đoàn kết, và đồng thời, đối thủ là người của Người gác đêm đen tối. Bởi vì bọn chúng có những năng lực sức mạnh mà người bình thường không có, còn có khả năng cơ thể tự dẫn điện mà người bình thường không có.”
“Nội bộ xung đột à!” Tiêu Lãng cảm thán nói, “Không đúng rồi, kẻ bị thương không phải người của Gác đen mà.”
“Điều này không thể đoán định được.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Kẻ bị thương không phải là trẻ bị bắt cóc, không có nghĩa là cô ta không phải là thành viên của Gác đen. Ngược lại tôi còn nghĩ rằng, cô ta rất có khả năng là thủ lĩnh của Gác đen.”
Tất cả mọi người đều kinh ngạc, nhớ lại người cảnh sát hỗ trợ La Y từng nói, đánh anh ta ngất xỉu, chính là một phụ nữ.
“Có căn cứ gì không?” Tiêu Vọng trầm mặc nhất, hỏi tiếp.
Nhiếp Chi Hiên nói: “Có. Một là, tôi vừa mới nói rồi, sau khi kẻ bị thương bị đánh trọng thương, những tên khác phản ứng vô cùng nhanh chóng, điều đó chứng tỏ bọn chúng rất quan tâm đến sự việc này. Hai là, từ những dấu vết máu dạng nhỏ giọt có thể thấy, kẻ bị thương sau khi bị thương, bị tên Da nhân tạo truy đuổi thêm khoảng 200 mét. Bị thương nặng như vậy, còn có thể chạy nhanh như hắn ta được hay sao? Tôi cảm thấy chắc chắn là có người cõng dìu kẻ bị thương. Điều đó chứng tỏ sau khi sự việc xảy ra, có kẻ truy sát, có kẻ hỗ trợ tháo chạy. Thân phận của kẻ bị thương này hiển nhiên là rất được bọn chúng tôn sùng. Ba là, sau khi “Kị sĩ u linh” giết người, có thể ngụy tạo hiện trường giả, sau khi Sơn Tiêu giết người, có thể ngụy tạo hiện trường giả, sau khi tên “Tai sứt” giết người, có thể ngụy tạo hiện trường giả, không những thế việc ngụy tạo lần sau đều làm tốt hơn lần trước. Thế còn ở đây, tuy rằng cũng che phủ đi những lá cây có dính máu bên trên, nhưng thi thể không xử lý, thân cây gãy không xử lý. Bọn chúng không chỉ có một người! Mà là một đám người! Vậy tại sao việc xử lý hiện trường lại không được hoàn thiện như vậy? Rõ ràng là bởi vì bọn chúng đã nảy sinh tâm lý hoảng loạn, là sự hoảng loạn do mất đi kẻ chỉ huy.”
“Chuyện này hay rồi đây.” Tiêu Lãng ôm cánh tay nghĩ ngợi.
“Nhìn từ toàn bộ quá trình xử lý hiện trường và tháo chạy thì thấy rằng, đây là sự việc xảy ra vô cùng đột ngột và bất ngờ, kẻ bị thương cũng bị thương rất nặng, có thể lúc đó đã mất đi ý thức, không có cách nào để chi huy. Những người khác cũng rất kinh ngạc, rất hoảng loạn.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Đây là toàn bộ trực giác của tôi đối với hiện trường này.”
“Người này còn có thể sống được không?” Trình Tử Mặc chỉ vào vết máu trên thân cây, hiển nhiên là cô hỏi về chủ nhân của chúng.
“Khó nói lắm, phải xem xem có tổn thương đến những mạch máu lớn nào rồi.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Hơn nữa, từ hõm xương quai xanh đâm vào khoang ngực, còn không dễ cầm máu nữa, cho dù là ở tình trạng thông thường, thì cũng không thể có đủ điều kiện để điều trị y tế bằng cách tự tiến hành phẫu thuật mở lồng ngực được. Không chỉ cần phải cầm máu, khoang ngực sau khi chịu sức ép rồi bị phá vỡ, cho dù người này có thể trạng rất tốt, tự mình cầm được máu, cũng sẽ xuất hiện tình trạng tràn máu, tràn khí màng phổi, cuối cùng do phổi bị co thắt khiến cho hô hấp gặp khó khăn rồi tử vong.”
“Lành ít dữ nhiều?” Tiêu Vọng hỏi.
Nhiếp Chi Hiên gật gật đầu.
“Đem những dấu máu này về để tiến hành kiểm tra.” Tiêu Vọng nói, “Sau đó tôi sẽ nhờ bố tôi bố trí điều tra mọi bệnh viện, phòng khám ở thành phố Nam An. Việc khám nghiệm hiện trường ngày hôm nay đã phát hiện được rất nhiều manh mối, chúng ta cần phải quay về để rà soát lại.”
4
Hai ngày trước khi nhận được báo cáo về vụ án từ Bác Như Hy, Lăng Mạc đã chủ động xin với Tiêu Vọng để chia quân làm hai hướng, một mình cậu trước hết sẽ thẩm vấn Sơn Tiêu. Sau khi Tiêu Vọng phê chuẩn, Lăng Mạc ngay trong đêm đã quay trở về Nam An, để làm tốt công tác chuẩn bị cho lần thẩm vấn này, cậu tự giam mình trong căn phòng nhỏ, tối mò, đóng cửa suốt một ngày một đêm.
Căn phòng nhỏ này là nơi ở trước kia của cậu, từ khi gia nhập vào tổ chức Người gác đêm, Lăng Mạc đã không quay trở lại, tính ra cũng phải đến nửa năm rồi. Lăng Mạc vội vã trở về, chẳng có tâm trí đâu để dọn dẹp vệ sinh, cậu lấy từ trên giá sách của mình xuống một đống ghi chép, rồi cứ như thế ngồi giữa đống bụi bặm vùi đầu vào công việc.
Lăng Mạc làm như vậy chỉ có một mục đích thôi. Cậu hy vọng có thể dựa vào trí nhớ siêu phàm của mình, với sự hỗ trợ của những cuốn sổ ghi chép để hồi tưởng lại hàng năm vào ngày mùng 8 tháng 6 âm lịch, thầy Đường đã làm những gì. Tuy là cậu và thầy mới quen biết chỉ trong thời gian có mấy năm thôi, còn những vụ án bắt cóc trẻ em dường như đã bắt đầu xuất hiện từ thời kỳ sau của những năm 90. Nhưng, tất cả những chứng cứ đều chỉ ra rằng, cho đến tận năm nay, những vụ án bắt cóc trẻ em đều vẫn tiếp tục xảy ra vào đúng thời điểm ngày mùng 8 tháng 6 âm lịch hàng năm. Nếu như có thể chứng minh mấy năm gần đây, khoảng thời gian đó mỗi năm thầy đều không hội đủ điều kiện về thời gian gây án, thì có thể chứng minh thầy ấy không trực tiếp tham gia những vụ án bắt cóc trẻ em.
Đây dường như là một nhiệm vụ không thể nào hoàn thành.
“Ngày 8 tháng 7 năm 2011, thứ sáu, trời nắng. Giờ học tâm lý học phạm tội buổi sáng, chủ yếu giảng giải những đặc trưng của nhân cách phản xã hội cũng như những biện pháp phòng chống. Buổi trưa lúc ăn cơm ở nhà ăn, thầy lại tiếp tục phân tích bình luận về một vài ví dụ vụ án điển hình của nhân cách phản xã hội. Buổi chiều kiểm tra trắc nghiệm năng lực thể chất.”
Từ những con chữ ngắn gọn khái quát đó, Lăng Mạc cần phải hồi tưởng lại mọi hình ảnh của nhiều năm về trước, căn cứ vào một số hình ảnh vẫn còn lưu giữ trong trí nhớ của cậu, để phác họa lại được lịch trình sinh hoạt trong ngày hôm đó của Đường Tuấn.
Lăng Mạc tìm ra những ghi chép của chính ngày mùng 8 tháng 6 âm lịch mỗi năm, cùng với những ghi chép của hai ngày trước và sau đó, rồi đem tất cả ghi chép như vậy đặt hết lên trên bàn. Còn bản thân cậu thì yên lặng ngồi trước bàn làm việc, dưới ánh sáng của một ngọn đèn bàn, vùi mình vào một nỗi trầm tư dài dằng dặc.
Khoảng thời gian ở bên cạnh thầy trước đó, hội tụ lại thành những hình ảnh, chậm rãi hiển hiện trong trí óc Lăng Mạc. Chúng kích thích thần kinh của Lăng Mạc, khiến cho cậu cảm thấy vô cùng đau khổ. Cơ mà nỗi đau này dường như lại ngược trở lại thúc đẩy luồng tư duy của Lăng Mạc, những hình ảnh xuất hiện càng ngày càng nhiều, càng ngày càng nhiều.
Lăng Mạc nỗ lực huy động mọi suy nghĩ của mình, hai đầu lông mày cậu nhíu chặt lại, hai con ngươi mắt dường như co lại chỉ còn bằng đầu kim. Trông cậu giống như một pho tượng đá, ngồi ở đó, không động đậy.
Dần dần, toàn bộ những cảnh tượng về ngày mùng 8 tháng 6 âm lịch đầu tiên đã được hoàn nguyên lại trong đầu óc của Lăng Mạc.
Ngày mùng 8 tháng 7 năm 2011, chính là ngày mùng 8 tháng 6 âm lịch. Ngày hôm đó, Đường Tuấn đảm nhiệm giờ dạy cả ngày, thậm chí vào lúc ăn cơm trưa, vẫn còn trao đổi cùng với Lăng Mạc về những vụ án cụ thể. Tuy là sau bữa ăn trưa Đường Tuấn có ra khỏi trường một chuyến, xong sau đó đã nhanh chóng quay về. Bữa tối hôm đó cũng cùng ăn với nhau, rồi sau bởi vì Đường Tuấn hôm đó trực ban ở phòng hành chính của trường, cho nên ông đã nghỉ ngơi ở ngay tại căn phòng bên cạnh gian phòng nhỏ này. Lăng Mạc còn nhớ rất rõ, lúc trước 12 giờ đêm, vì một vụ án mà địa phương tìm đến để xin tư vấn mà Đường Tuấn vẫn còn đang thảo luận với Lăng Mạc. Còn hai vụ án bắt cóc trẻ em năm 2011 đều xảy ra vào lúc 10 giờ tối và 11 giờ rưỡi tối. Đường Tuấn không có thời gian gây án!
Có được sự cố vũ của lần phát hiện này, Lăng Mạc càng thêm phấn khởi, cậu dường như đã nhìn thấy ánh bình minh. Dù sao thì lời nói cũng không có căn cứ, nếu như chỉ là mỗi hồi ức của bản thân cậu, chắc chắn sẽ bị chất vấn nghi ngờ, không có đủ sức thuyết phục được. Cậu hy vọng có thể tìm thấy được nhiều hơn nữa những tài liệu văn bản có thể chứng minh thầy không hội tụ đủ điều kiện thời gian để gây án.
Bởi vậy, Lăng Mạc quên ăn quên ngủ ngồi đó suốt cả một ngày một đêm.
Cuối cùng, vào chiều tối ngày hôm sau, Lăng Mạc đã viết được đầy một trang giấy, từ những hồi ức của bản thân hoàn nguyên lại bằng lịch trình thời gian của Đường Tuấn. Ngày mùng 8 tháng 6 âm lịch mỗi năm, có thể nói đã được Lăng Mạc nhớ lại toàn bộ.
Trong đó, có hai năm thời gian gây án là đêm khuya, mà vào lúc đêm khuya trong hai ngày đó, vì phải trực hành chính tại trường, nên Đường Tuấn đều ở cùng với Lăng Mạc. Có hai năm thời gian gây án là vào giờ ăn tối, mà vào thời gian tương ứng của hai năm này, Đường Tuấn đều dẫn theo Lăng Mạc đi ăn uống tiếp khách. Thậm chí còn có một năm, có một tấm ảnh chụp chung sau khi tiếp khách làm bằng chứng. Còn có ba năm có thời gian gây án xảy ra vào buổi chiều, khoảng thời gian đúng vào lúc Đường Tuấn đang lên lớp giảng bài, việc này có thời khóa biểu của những năm đó làm bằng chứng. Mấy năm còn lại những vụ án đều xảy ra vào 2 hay 3 giờ sáng, Lăng Mạc không có cách nào xác nhận trong khoảng thời gian đó Đường Tuấn có khả năng ra khỏi nhà hay không, song cậu vẫn có thể thông qua hồi ức của mình, xác định được thời gian sáng sớm của một năm trong đó, Đường Đang Đang bị ốm phải nhập viện, và vào sáng sớm ngày hôm sau Đường Tuấn cầm hồ sơ bệnh án nằm viện của Đường Đang Đang đến trường để xin điều chỉnh giờ dạy.
Cũng có thể nói là, Lăng Mạc hoàn toàn xác định Đường Tuấn không có thời gian gây án. Đây là một manh mối rất có giá trị tham khảo.
Lăng Mạc cầm tờ bảng biểu mới được chỉnh lý ra trên tay, ngày mùng 8 tháng 6 âm lịch mỗi năm, Đường Tuấn quả thực đều có khoảng thời gian hai hay ba tiếng gì đấy là Lăng Mạc không thể xác định được. Có điều như vậy cũng là bình thường, dù sao thì hoàn cảnh tình huống cũng thay đổi du di theo thời gian. Nhưng hai hay ba tiếng đồng hồ cũng đủ để làm rất nhiều việc. Lăng Mạc biết rằng, tờ bảng biểu này chỉ có thể có chút ít giá trị tham khảo, chứ không thể trở thành một chứng thực chuẩn xác giúp cho Đường Tuấn thoát tội, nhiệm vụ của bản thân cậu vẫn còn rất nặng nề và lâu dài.
Cho nên, Lăng Mạc đã đưa Sơn Tiêu ra thẩm vấn ngay trong đêm.
Sơn Tiêu ngồi xiêu vẹo trên ghế thẩm vấn trong phòng thẩm vấn, bên cạnh cô ta vẫn còn treo bình truyền nước. Mới chỉ có mấy ngày trôi qua, cô ta dường như đã già đi cả chục tuổi, sắc mặt gầy gò vàng vọt. Do cô ta bị chứng xơ vữa động mạch cảnh, nên bác sĩ đoán định cô ta sẽ không thể sống được quá lâu, bất cứ lúc nào vùng huyết khối cũng có thể trôi thoát ra từ đó dẫn đến nguy cơ đột tử. Trại giam giữ cũng lo ngay ngáy về việc trông nom cô ta.
Trải qua vài ngày suy nghĩ, Sơn Tiêu dường như đã càng thêm trấn tĩnh, cô ta đối diện trước sự thẩm vấn của Lăng Mạc với vẻ bình tĩnh không mấy bận tâm.
Dùng dằng hồi lâu, Lăng Mặc bắt đầu nói: “Hôm nay đổi một người khác đến thẩm vấn cô, cô không có gì để nói sao?”
“Có gì khác nhau hay không?” Sơn Tiêu làm điệu bộ nhún vai, biểu cảm không hề có chút gì thay đổi.
Chỉ với một câu đối thoại, khiến cho trong lòng Lăng Mạc yên tâm chắc chắc hơn rất nhiều. Nếu như Đường Tuấn thật sự là thủ lĩnh của bọn chúng, vậy thì lần thẩm vấn đầu tiên chỉ là đang diễn kịch, hai người bọn họ có lẽ quen biết với nhau. Và trong việc đổi người lần này, Sơn Tiêu chắc chắn sẽ lo lắng bất an trong lòng, suy đoán đến mọi khả năng có thể xảy ra. Nhưng nhìn từ vi biểu cảm của cô ta, có thể thấy Sơn Tiêu rõ ràng đang ở một trạng thái vô cùng tự nhiên và thoải mái, tất cả mọi chuyện này đều cho thấy Sơn Tiêu và Đường Tuấn không hề quen biết nhau. Việc này đã tăng thêm rất nhiều lòng tin vào phán đoán của Lăng Mạc cũng như sự tín nhiệm của cậu đối với thầy mình.
“Động cơ gây án của các người, chúng tôi đều đã nắm rõ rồi, khoảng cách đến lúc phá án của chúng tôi đã không còn xa xôi nữa.” Lăng Mạc nói, “Vì để báo thù cho Đổng Liên Hoa, các người đã làm hại đến bao nhiêu con người vô tội như thế, trong lòng không có một chút gì hối hận hay sao?”
Nói xong, Lăng Mạc đặt mấy tấm ảnh người chết đằng trước chiếc ghế thẩm vẩn Sơn Tiêu đang ngồi, định để kích thích phản ứng của cô ta. Sơn Tiêu chậm rãi ngước mắt lên, xem xét mấy tấm ảnh, khóe miệng dường như để lộ nụ cười khe khẽ. Nhưng cũng đồng thời, trong ánh mắt cô ta tràn đầy vẻ nghi hoặc.
Đầu óc Lăng Mạc xoay chuyển rất nhanh, trong câu nói này của cậu, nhân tố nào có thể dấy lên sự nghi hoặc của Sơn Tiêu? Vụ án là do cô ta đích thân tham gia, không thể nào lại nảy sinh sự nghi hoặc đối với hiện trường thi thể, vậy thì, sự nghi hoặc này rất có khả năng là đến từ thầy Đổng.
“Đổng Liên Hoa có quan hệ gì với các người? Có đáng để chấp nhận rủi ro hay không?” Lăng Mạc truy hỏi một câu nữa.
Quả nhiên, vẻ nghi hoặc trong ánh mắt của Sơn Tiêu càng tăng rõ thêm. Cô ta nhún hai vai, đáp: “Tôi không biết anh đang nói cái gì, tôi chỉ biết là những người này đều đáng chết, tôi chỉ là thay trời hành đạo mà thôi.”
Câu trả lời này, chứng thực cho những suy đoán trong lòng Lăng Mạc, cô ả Sơn Tiêu này ngay cả thầy Đổng cũng không quen biết. Xem ra cô ta chỉ là một kẻ thực thi trong tổ chức Người gác đêm đen tối, đã bị tẩy não nghiêm trọng, thậm chí còn không biết bản thân mình gây án rốt cuộc là vì mục đích gì.
Lăng Mạc đột nhiên cảm thấy người phụ nữ trước mắt rất đáng thương, cậu bất ngờ nhanh trí, chậm rãi lôi chiếc huy hiệu của tổ chức Người gác đêm trong túi áo ra, đặt ở trước mặt Sơn Tiêu, rồi nói: “Thay trời hành đạo? Cô có biết tại sao tôi có cái này, còn cô thì không có không?”
Đây quả là một chiêu hiểm hóc.
Trước đó, Lăng Mạc nhận định tổ chức của đối phương cũng gọi là “Người gác đêm”, vậy thông qua hành động lúc này, có thể kích thích khiến Sơn Tiêu đưa ra phản ứng, để chứng minh cho nhận định đó. Nhưng nếu như nhận định của cậu là sai lầm, có thể sẽ gây ra hiệu quả ngược lại.
Vào khoảnh khắc nhìn thấy chiếc huy hiệu, Sơn Tiêu xuất hiện vi phản ứng rõ rệt. Cô ta trân trân nhìn chiếc huy hiệu đó, có đến nửa phút đồng hồ không có bất cứ biểu cảm gì. Lăng Mạc biết rằng, đây là “phản ứng đóng băng” xuất hiện sau khi đột nhiên tiếp nhận một sự thực bất ngờ ngoài ý muốn nào đó, điều này chứng tỏ cô ta rất kinh ngạc.
Và hiển nhiên, từ phản ứng này cho Lăng Mạc biết rằng, tổ chức của bọn Sơn Tiêu, thực sự cũng gọi là “Người gác đêm”.
“Để tôi trả lời câu hỏi này nhé.” Lăng Mạc nói, “Chúng tôi hành sự, là trong phạm vi khuôn khổ của pháp luật. Cho nên, chúng tôi mới đúng là tổ chức Người gác đêm hợp pháp. Mọi hành vi hành động mà chúng tôi thực hiện, đều là để chống lại bóng tối, bảo vệ ánh sáng. Thế còn các cô thì sao, hành động ngoài khuôn khổ luật pháp, tự xưng thay trời hành đạo, kỳ thực chính là đang chà đạp lên pháp luật, đi ngược lại với công bằng chính nghĩa. Các người chính là đang tạo ra bóng tối, tiêu diệt ánh sáng. Cho nên, các người cùng lắm chỉ là Người gác đêm mạo danh mà thôi.”
Sơn Tiêu ngẩng phắt đầu lên, mím chặt môi, cằm dưới khe khẽ rung nhẹ, hai con ngươi cũng theo đó trợn to lên. Cô ta chăm chú nhìn Lăng Mạc, hai đầu lông mày nhíu chặt. Lăng Mạc biết là, lần kích động này đã khiến cô ta nảy sinh “phản ứng chiến đấu”, cô ta tuy rất phẫn nộ, nhưng bởi vì thiếu sự tự tin, cho nên đã không lựa chọn tiếp tục phản công lại bằng lời nói hay là bằng hành vi cơ thể.
Lăng Mạc khẽ cười nhẹ, rồi với động tác hơi khoa trương một chút cậu lấy lại chiếc huy hiệu, ngẩng cao đầu, cười nhạt. Cậu hy vọng có thể dùng biểu cảm “kiêu ngạo, chế giễu” này của bản thân để kích động được Sơn Tiêu, khiến cho cô ta trong tâm trạng phẫn nộ có thể sẽ mất đi sự phòng vệ về mặt tâm lý.
“Cho nên, anh định đến để sỉ nhục tôi?” Sơn Tiêu cắn răng, nói ra câu như vậy.
“Tùy cô muốn nghĩ thế nào cũng được, dù sao thì lần này tôi cũng không có hy vọng biết được chút gì từ miệng của cô cả.” Lăng Mạc tiếp tục duy trì vẻ kiêu ngạo của cậu, nói, “Tôi chỉ là đến để cho cô biết rằng, lão đại của các cô sẽ nhanh chóng phải chịu sự trừng phạt của pháp luật, đợi cho đến khi hắn ta bị nhốt lại, mấy kẻ còn lại các người cũng không thể đắc ý tự mãn nổi nữa đâu.”
Nghe thấy hai chữ “lão đại”, Sơn Tiêu dường như còn muốn nói điều gì đó, nhưng lại không nói ra nữa, mà chỉ cúi thấp đầu, trầm ngâm không nói.
“Cô không có điều gì muốn nói với chúng tôi sao? Lập công thì có thể giảm hình phạt đó.” Lăng Mạc hỏi dò. Đương nhiên, cậu hiểu rất rõ rằng, cho dù có kích động như thế nào đi nữa, Sơn Tiêu đều sẽ không dễ dàng gì mà khai ra lão đại của cô ta.
Sơn Tiêu nghĩ ngợi rồi nói: “Anh thật quá ấu trĩ rồi, anh cho rằng tôi ngu ngốc như vậy sao? Tôi đã giết nhiều người như vậy, chắc chắn phải chịu hình phạt tử hình rồi, tôi sẽ không nói thêm gì nữa đâu.”
Câu nói này không nằm ngoài dự đoán của Lăng Mạc, nhưng điều nằm ngoài dự đoán của cậu đó là, vào khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cậu phát hiện ra sắc mặt Sơn Tiêu trở nên trắng bệch, môi run rẩy rung lên bần bật, hai tay cô ta cũng run lẩy bẩy. Đó là dấu hiệu vi phản ứng xuất hiện khi trong lòng nảy sinh sự sợ hãi lo lắng khủng khiếp.
“Cô ta đang sợ hãi? Cô ta đang sợ hãi điều gì?” Lăng Mạc suy ngẫm.
Nhìn thấy biểu hiện của Sơn Tiêu không được bình thường cho lắm, người coi giữ đã đề nghị Lăng Mạc chấm dứt buổi thấm vấn, để đề phòng xảy ra sự cố ngoài ý muốn. Lăng Mạc gật đầu đồng ý, bởi vì hôm nay những thông tin muốn biết từ miệng của Sơn Tiêu, cậu đều đã biết được rồi. Hơn nữa, cậu còn biết được một số thông tin nằm ngoài dự đoán.
Phản ứng dữ dội của Sơn Tiêu, hiển nhiên không phải là đang sợ hãi lão đại của cô ta sẽ bị bắt giữ, mà là sợ hãi sẽ phải gặp lại lão đại của cô ta một lần nữa. Bởi vì cô ta tự ý sử dụng điện thoại di động, nên mới khiến cho tổ chức Người gác đêm tìm được điểm đột phá để phá án. Cho dù thế nào đi nữa cô ta cũng khó mà thoái thác lỗi lầm đó. Song phải biết rằng là, kẻ tình nghi phạm tội bị bắt giữ và bị giam ở trại tạm giam, đều có phân biệt giới tính riêng rẽ. Nam giới và nữ giới không thể nào lại bị giam trong cùng một phòng giam được. Vậy thì, điều đó chứng tỏ là, lão đại của bọn chúng, cũng là một nữ giới?
Cũng giống như hội Tiêu Lãng, trong đầu óc Lăng Mạc lúc này lập tức xuất hiện câu nói của người cảnh sát hỗ trợ La Y đó: “Một người phụ nữ, vừa nhìn thấy đã đánh tôi ngất xỉu rồi!”
Tổ chức đối thủ thực sự cũng gọi là Người gác đêm, thủ lĩnh của Người gác đêm đen tối là một phụ nữ, Sơn Tiêu không quen biết với Đường Tuấn, không quen biết với Đổng Liên Hoa, thêm vào đó là những minh chứng thông qua bảng lịch trình thời gian hoạt động của Đường Tuấn mà bản thân cậu chỉnh lý ra, Lăng Mạc càng thêm tin tưởng ở những phán đoán trong lòng mình. Đường Tuấn tuyệt đối không thể nào là thủ lĩnh của tổ chức Người gác đêm đen tối được. Nhưng mà, liệu thầy ấy có phải là nội gián “bị động” hay không đây?
Mọi thông tin, đều quay trở lại chiếc vòng đeo tay bị tráo đổi kia của Đường Tuấn.
Chiếc vòng đeo tay này, là một vật chứng khiến Đường Tuấn bị nghi ngờ nhất, đồng thời, cũng rất có khả năng là vật chứng tốt nhất để giúp Đường Tuấn gột sạch được sự nghi ngờ. Nghĩ đến đây, Lăng Mạc vốn đã trăn trở cả đêm không ngủ đã quyết định, sẽ đi tìm gặp Đường Đang Đang!
Nhưng điều nằm ngoài dự đoán của Lăng Mạc là, trước khi cậu đi tìm Đường Đang Đang, thì Đường Đang Đang đã đến tìm gặp cậu trước. Trong điện thoại, giọng nói của Đường Đang Đang đầy vẻ kiên định, dường như không còn giống chút nào với cô đại tiểu thư yểu điệu yếu ớt trước kia nữa rồi.
Rất nhanh, hai người đã gặp nhau trong phòng làm việc của giáo viên hướng dẫn của tổ chức Người gác đêm.
“Đang Đang, nghĩ đi nghĩ lại, mình vẫn có một vài điều cần phải hỏi cậu.” Lăng Mạc chăm chú nhìn vào mắt Đang Đang, cẩn thận hỏi, “Đúng thế, là về thầy, chiếc vòng đeo tay.”
Đường Đang Đang đưa mắt lên nhìn vào Lăng Mạc, bờ vai cô rung lên nhè nhẹ, trong lòng nghĩ, vào lúc này Lăng Mạc lại hỏi về chuyện này, rất hiển nhiên là đã chứng minh sự phán đoán trước đó của mình. Số bước chân hiển thị trong vòng đeo tay không thống nhất, cách giải thích trực tiếp nhất, chắc chắn là nó đã bị đánh tráo rồi.
Lăng Mạc hỏi: “Đang Đang, mình muốn hỏi cậu, cậu có ấn tượng gì về chiếc vòng đeo tay này của thầy không?”
“Ông đã đeo nó được mấy năm rồi.” Đường Đang Đang nói, “Mình không nhớ là bắt đầu từ khi nào, ông vẫn luôn đeo nó, chỉ có lúc tắm mới tháo ra mà thôi.”
“Chiếc vòng từ đâu mà ra?” Lăng Mạc tiếp tục hỏi.
“Trong ấn tượng của mình, có một hôm ông cầm về chiếc hộp đỏ, được gói ghém cẩn thận. Nhưng mình đã nhìn thấy bên ngoài chiếc hộp đóng gói đó có một mảnh nhỏ giấy gói quà dính vào mảnh băng dính trong.” Đường Đang Đang nói, “Mình nghĩ có thể là ai đó đã tặng nó cho ông như một món quà.”
Tuyệt đối không hề đơn giản như là tặng quà. Lăng Mạc nghĩ như vậy. Dù sao thì giữa bạn bè ở tầm tuổi này tặng quà cho nhau, sẽ không tặng nhau món quà “nhẹ” như vậy, càng sẽ không dùng giấy gói quà để bọc gói được. Trước khi cầm chiếc vòng đeo tay về, thầy đã xé bỏ lớp giấy gói quà bọc bên ngoài, dường như là đang che giấu chuyện gì đó.
“Vậy cậu đã từng chú ý đến chiếc vòng bao giờ chưa?” Lăng Mạc tiếp tục đặt câu hỏi.
“Có một lần khi bố đang tắm, chiếc vòng đeo tay để ở phòng khách. Mình đang ở phòng khách đọc sách có chút mệt rồi, nên đã tiện tay cầm nó lên nghịch chơi.” Đường Đang Đang nói, “Ngoài cảm nhận nó được chế tác tinh tế ra, nặng hơn những chiếc vòng đeo tay khác một chút, không phát hiện ra điều gì khác thường nữa.”
“Thầy có nhìn thấy cậu nghịch chơi chiếc vòng đeo tay không?” Điều mà Lăng Mạc quan tâm đến hiển nhiên không phải là bản thân chiếc vòng đeo tay.
“Tắm xong thì nhìn thấy thôi.” Đường Đang Đang đáp lại.
“Rồi sau đó thì sao?”
“Không có sau đó nữa.”
“Thầy ấy không ngăn cản cậu ư?” Lăng Mạc vội vàng hỏi lại.
Đường Đang Đang trong lòng chợt bừng tỉnh, giờ cô đại khái đã rõ ý tứ của Lăng Mạc, thế nên cô nói một cách kiên định: “Không hề.”
“Vậy thường ngày, có ai có mối quan hệ thân thiết với thầy hay không?” Lăng Mạc lại tiếp tục truy hỏi.
“Không có.” Đường Đang Đang vẫn trả lời chắc chắc như đinh đóng cột.
Lúc này, trong đầu của Đường Đang Đang, đang kết hợp lại những điều bản thân cô được biết với mấy câu hỏi này của Lăng Mạc.
Nếu quả thật chiếc vòng đeo tay của bố mình bị người ta cố tình tráo đổi, hơn nữa ý đồ của Lăng Mạc khi dò hỏi vừa nãy, rõ ràng là muốn biết xem bố mình có ý bảo vệ hay cảnh giác đối với chiếc vòng đeo tay này hay không, điều đó chứng tỏ bố mình cũng ở trong hoàn cảnh không biết chuyện gì cả, được người ta vô duyên vô cớ tặng cho một chiếc vòng. Chiếc vòng đeo tay khó hiểu này, rất có khả năng chính là phương tiện thông tin để đối phương lấy cắp dữ liệu.
Lăng Mạc đã dò hỏi việc bố mình thường ngày có quan hệ với những người nào, hơn nữa sau khi bố tiến hành thẩm vấn xong Sơn Tiêu thì đã một mình ra ngoài ngay trong đêm khuya, dường như là vội đi gặp một người nào đó. Điều quan trọng là sau khi việc bố bị sát hại được thành lập vụ án, đến để dò hỏi tin tức đều chỉ là người trong nội bộ của tổ chức, như vậy có phải là chứng tỏ vụ án bố mình bị giết hại có liên quan đến vụ án lớn của một tổ chức nào đó không? Liệu có phải là có liên hệ mật thiết gì đó với tổ chức bí mật sau lưng Sơn Tiêu đó hay không?
Đường Đang Đang nảy sinh nỗi hoài nghi về bố mình: Thì ra, người bố mà cô từ nhỏ đến lớn gắn bó thân thiết bên nhau cũng có những việc mà cô không hiểu được hết.
“Lăng Mạc.” Đường Đang Đang cắn chặt môi, nói, “Về việc rốt cuộc ai là kẻ đã giết bố mình, giờ đây các cậu có manh mối gì không?”
Lăng Mạc tránh né ánh mắt của Đường Đang Đang, nói: “Cậu yên tâm, bọn mình đang dốc toàn bộ sức lực để điều tra. Mấy ngày cậu nghỉ phép, đã cảm thấy tốt hơn lên chưa? Có đi đâu thư giãn hay không?”
Đường Đang Đang chú ý đến ánh mắt tránh né của Lăng Mạc, cho nên cô không tiếp tục truy hỏi nữa, cô nói: “Hôm qua, mình đã đi thăm mộ mẹ, không biết lúc này bố và mẹ có ở bên nhau hay không, hy vọng bọn họ ở trên trời cao đều được hạnh phúc.”
Lăng Mạc đột nhiên ngẩng đầu lên, nhìn vào Đường Đang Đang. Tuy rằng khóe mắt của cô long lanh đẫm lệ, nhưng trên mặt cô là một sự kiên nghị.
“Đúng rồi, mình đột nhiên nhớ ra.” Đường Đang Đang nói, “Mỗi năm vào dịp Thanh minh, Đông chí, sau khi bố đưa mình đến thắp hương ở mộ mẹ xong, đều sẽ tự mình đi thắp hương cho một người, người đó là… chú Đổng.”
“Đổng…”, Lăng Mạc nói, “Mỗi lần đều là thầy đi một mình, hay là có ai đi cùng với thầy ấy nữa không?”
“Bố nói khoảng cách quá xa, nên chưa từng đưa mình đi cùng.” Đường Đang Đang nói, “Cho nên, có người khác nữa hay không, mình cũng không rõ nữa.”
“Lăng Mạc! Cuối cùng cũng tìm thấy cậu rồi!”
Người chưa thấy đâu, giọng nói đã nghe thấy trước rồi, Tiêu Lãng thở hồng hộc đẩy cửa chạy vào. Có thể làm cho Tiêu Lãng thở không ra hơi như vậy, xem ra cậu ấy thực sự đã chạy cả quãng đường không phải là ngắn.
Tiêu Lãng vừa vào đến cửa, nhìn thấy Đường Đang Đang cũng đang ở đấy, bất ngờ có phần lúng túng, không biết phải làm sao. Dù sao thì, từ sau khi bản thân cậu nói ra sự nghi ngờ đối với Đường Tuấn, cậu còn chưa gặp mặt Đường Đang Đang nữa.
“Tiêu Lãng, sao thế?” Đường Đang Đang chủ động chào hỏi.
Lời thăm hỏi của cô khiến Tiêu Lãng định thần trở lại, cậu thấy được thần thái tự nhiên cởi mở của Đang Đang, dường như cô đã hồi phục trở lại từ trong những đau thương, cậu bất giác không tránh khỏi có chút thương xót, định rằng sau này nhất định sẽ tìm dịp để nói rõ với cô.
“Đại tiểu thư, đợi lúc nữa mình sẽ nói chuyện với cậu nhé.” Tiêu Lãng áy náy hỏi thăm lại Đường Đang Đang, sau đó vội vàng lôi Lăng Mạc ra bên ngoài phòng họp, rồi nói, “Lăng Mạc, cậu đừng giận tôi nhé, hai ngày hôm nay tôi đã nghĩ kĩ rồi, tôi thấy xuất phát điểm của chúng ta là giống nhau cả. Tuy là bây giờ ý kiến còn đang có bất đồng, nhưng mà chúng ta cần phải có sự đồng tâm hiệp lực thống nhất sức mạnh cùng với nhau, cậu nói có đúng không?”
“Cậu muốn nói cái gì?” Lăng Mạc hỏi.
“Hiện giờ chúng ta đã phát hiện ra, thủ lĩnh của tổ chức Gác đen, có lẽ là một phụ nữ! Hơn nữa lúc này tính mạng cô ta còn đang trong tình trạng nguy hiểm!” Tiêu Lãng cố tình nói một cách thần bí.
Do có sự suy đoán trước đó, Lăng Mạc không hề cảm thấy kinh ngạc với nửa câu nói đầu của Tiêu Lãng, song cậu lại vô cùng hiếu kỳ với nửa câu nói sau, bèn hỏi: “Sao cậu biết được?”
“Nói ra thì dài dòng lắm.” Tiêu Lãng nói, “Chỗ cậu cũng có phát hiện ra chứ.”
“Ừ.” Lăng Mạc trả lời ngắn gọn.
“Hai người đang nói cái gì thế?” Đường Đang Đang cũng bước ra ngoài, hỏi lại.
“Không, không có gì… đúng rồi, đại tiểu thư, cậu dạo này sao rồi?” Tiêu Lãng nói.
“Thì vậy thôi, một mình nhàn rỗi thì cũng nhàn rồi, mình muốn nhanh chóng quay lại đội.” Đường Đang Đang nói.
“Vậy để mình lái xe đưa hai người cùng đi.” Tiêu Lãng nói, “Để mình làm lái xe cho đại tiểu thư một lần nhé.”
“Cậu có phải chưa từng làm đâu.” Lăng Mạc vừa thắt dây an toàn vừa nói.
Tiêu Lãng biết được Lăng Mạc có ý nói lần trước mình đã lẳng lặng đưa Đang Đang về, cậu biết được hóa ra mọi hành tung của mình đều bị Lăng Mạc nắm rõ, bất giác đỏ mặt tía tai, nói: “Tên nhóc này, cậu lại còn theo dõi tôi à! Nói đi! Cậu có ý đồ gì hả!”
“Cậu mơ à!” Lăng Mạc cười nói, “Tôi chỉ là lo cho Đang Đang mà thôi.“h
[*] “Chết đường” là chỉ thi thể những kẻ lang thang được người ta phát hiện bên đường, là cách nói ngắn gọn để chỉ những thi thể kiểu như vậy của một số cảnh sát, không hề mang hàm ý tiêu cực (chú thích của tác giả).
[*] Vụ án hiện đang điều tra chính là chỉ các vụ án vừa mới được cảnh sát tiếp nhận và thụ lý điều tra, những vụ án như vậy có thể tra cứu được trong ghi chép tiếp nhận của cảnh sát trong khoảng thời gian gần nhất.
[*] Tiểu ngư tế nằm ở mặt trong lòng bàn tay, chủ yếu tác dụng đến ngón tay út.