NGƯỜI GÁC ĐÊM

Lượt đọc: 12625 | 2 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
những mảnh thi thể dưới đường cống ngầm

bản chất con người có nhiều mặt. đằng sau mỗi một khuôn mặt bình thường kia có thể đều đang ẩn giấu một miền hoang dại đang nảy nở sinh sôi, có một không hai. j. k. rowling

1

“Theo như kết quả điều tra cũng như khám nghiệm của các cậu, thì kẻ cầm đầu bên phía đối phương quả thực là một người phụ nữ.” Lăng Mạc ngồi khoanh tay trên ghế lái phụ, một tay đưa lên xoa xoa cằm, lông mày rủ xuống đầy suy tư.

Trên đường đi, Lăng Mạc và Tiêu Lãng cùng trao đổi bổ sung thông tin cho nhau, lần lượt thuật lại một lượt các kết quả điều tra của bản thân. Sau khi gọi điện thoại cho Tiêu Vọng, tổ chức đã quyết định đồng ý để Đường Đang Đang quay trở lại đội tham gia điều tra phá án, thế là giữa bọn họ cũng không còn vướng mắc ngần ngại nữa, thẳng thắn trao đổi với Đường Đang Đang một lượt thống nhất tất cả các thông tin có ích cho đến thời điểm ngày hôm nay.

“Cái bảng lịch trình đó của cậu, có đáng tin cậy không?” Tiêu Lãng hạ thấp giọng hỏi Lăng Mạc.

Lăng Mạc nhún nhún đôi vai, nói: “Là ký ức chủ quan của tôi, cũng không có nhiều hiệu lực minh chứng lắm.”

Tiêu Lãng nhìn Đường Đang Đang ở hàng ghế phía sau, vẫn là khuôn mặt không chút biểu cảm, có vẻ như cô đang suy nghĩ điều gì đó.

“Cậu tập trung lái xe đi.” Lăng Mạc biết trong lòng Tiêu Lãng đang nghĩ gì, liền thay đổi chủ đề.

“Này, cậu nói xem, nếu chiếc vòng đeo tay của thầy Đường là do người khác tặng, thì đó chắc chắn phải là người có mối quan hệ rất thân thiết với thầy.” Tiêu Lãng lại ngẩng đầu lên nhìn vào gương chiếu hậu, nói to hơn, “Đang Đang, bố cậu có những mối quan hệ thân mật nào không, cậu có nhớ ra được ai không?”

Đường Đang Đang thở dài một hồi, rồi lắc đầu nói: “Ngoài mình ra, bố mình không còn người thân nào nữa. Bây giờ, mình cũng chẳng còn người thân nào nữa.”

Mấy lời phía sau của cô nói ra khiến cả ba người nhất thời trở nên trầm mặc.

“Nào, cậu đang nói cái gì thế hả!” Tiêu Lãng tìm cách an ủi Đường Đang Đang. “Từ nhỏ mỗi lần bố cậu trực ban thì cậu đều ở bên nhà mình, sau này cậu cũng vẫn ở nhà mình đấy thôi. Bố mẹ mình chính là bố mẹ cậu, anh trai mình cũng là anh trai cậu, ông ngoại mình là ông ngoại cậu, sao cậu lại không còn người thân nào nữa? Có mà đúng chứ!”

Nhưng ngay sau đó Tiêu Lãng lại chớp mắt nghĩ ngợi, cảm thấy những lời an ủi của mình nghe ra hình như có hàm nghĩa khác, nên vội vàng giải thích tiếp: “Ý của mình là mọi người đều là người thân của cậu, người đã mất rồi thì không thể sống lại được, đừng nghĩ ngợi quá nhiều. Mình nghĩ thầy Đường trên trời có linh thiêng chắc chắn cũng muốn nhìn thấy cậu sống tốt, đúng không?”

Thấy Đường Đang Đang không trả lời, Tiêu Lãng tiếp tục quay sang quấy nhiễu Lăng Mạc: “Tôi bảo này, cậu và thầy của cậu tiếp xúc bao nhiêu năm trời như thế, ông ấy có quan hệ thân thiết hơn một chút với người nào, mà cậu cũng không biết hả?”

“Quân tử chi giao đạm nhược thủy.”[*] Lăng Mạc trả lời ngắn gọn, “Thầy là bậc nho tướng, thầy ấy đối xử với ai cũng tốt đẹp hòa nhã, mà cũng không đến nỗi thân thiết quá mức như vậy.”

“Có hỏi cũng bằng không.” Tiêu Lãng ủ dột khẽ đập vào vô lăng.

“Bố với mẹ tình sâu nghĩa nặng, sau khi mẹ qua đời, ông ấy cũng chưa từng có mối quan hệ thân thiết với một phụ nữ nào khác.” Đường Đang Đang bắt trúng được điểm nghi vấn của Tiêu Lãng, bèn đáp lời, vẫn là một câu trả lời không mang lại đáp án, nhưng Tiêu Lãng nhận thấy, tâm trạng Đường Đang Đang đã khôi phục lại được sự kiên định sau những đau khổ tột cùng, thì cũng thấy yên tâm hơn nhiều, thế nên cậu mỉm cười tiếp tục lái xe, không nói thêm câu nào nữa.

Im lặng chưa được bao lâu, Đỉnh Vạn Cân đã chạy vào đến sân của phân đội cảnh sát hình sự Sở Công an thành phố Nam An. Tiêu Lãng dẫn theo Lăng Mạc và Đường Đang Đang vội vàng lao thẳng lên tầng 3, nhanh chóng mở cánh cửa lớn của phòng hội nghị ra.

“Ten ten ten tèn, đại tiểu thư giá lâm!” Tiêu Lãng còn chưa bước vào tới cửa đã cao giọng “thông báo”. Cậu biết, mọi người đã nhiều ngày không gặp nên tận trong đáy lòng đều rất lo lắng cho tâm trạng cùa Đường Đang Đang. Giờ đây gặp được cô như thế này, nhất định mọi người sẽ vô cùng vui vẻ.

Thế mà, cả căn phòng họp rộng thênh thang không một bóng người. Trên bàn tài liệu giấy tờ vẫn đang bày lộn xộn cả đó, trà nóng trong cốc vẫn đang bốc hơi nghi ngút.

Tiêu Lãng đưa tay ra kiểm tra độ nóng của cốc trà rồi nói: “Vẫn chưa chạy xa đâu, đuổi theo!”

“Đuổi theo ai? Đuổi đi đâu?” Lăng Mạc cảm thấy khó hiểu trước phản ứng đầu tiên của Tiêu Lãng.

Tiêu Lãng xoa xoa gáy, nói, “Ái chà, mẹ kiếp! Thế là giải tán rồi à? Chuyện còn chưa nói năng rõ ràng nữa mà.”

“Không đâu, chắc chắn là có nhiệm vụ khẩn cấp thôi.” Lăng Mạc phân tích.

Còn chưa dứt lời, điện thoại bên chỗ Tiêu Lãng đã được kết nối: “Anh, mọi người đi đâu cả rồi?”

“Lại xảy ra vụ án mới.” Trong giọng Tiêu Vọng ẩn chứa sự mệt mỏi, “Bọn em ra cầu cảng số tám sông Nam An đi.”

“Đang Đang.” Nhìn thấy Đường Đang Đang từ phía xa, Tiêu Vọng từ trên đê sông nhanh chóng sải bước đi xuống.

“Anh Vọng.” Đường Đang Đang nhìn thấy Tiêu Vọng, liền có cảm giác yên tâm kỳ lạ, nhìn theo bóng dáng quen thuộc đang ngày càng tiến lại gần mình, trong lòng cô có biết bao lời muốn nói, nhưng cuối cùng lại chỉ thể hiện ra bằng một nụ cười.

Bước đến bên cạnh Đường Đang Đang, Tiêu Vọng mới ý thức được rằng cô em gái hàng xóm này đã không còn là cô bé con non nớt đáng yêu thuở nào. Trong nụ cười của cô, anh thấy được một nỗi bi thương đang ẩn giấu, nhưng nhiều hơn cả lại là một khát vọng chiến đấu. Tiêu Vọng khẽ vỗ vai Đường Đang Đang, như một sự chào đón cô quay trở lại đội.

“Lại xảy ra vụ án nào vậy?” Tiêu Lãng hỏi xen vào, “Bọn chúng lại giết người nữa sao?”

Tiêu Vọng đã bình tĩnh trở lại sau những giây phút xúc động vui mừng, anh lắc lắc đầu, nói: “Kẻ cầm đầu của Người gác đêm đen tối đã chết rồi.”

“Mất quá nhiều máu phải không ạ?” Tiêu Lãng cũng không rõ tâm trạng của mình lúc này là vui mừng hay lo lắng, vội vàng hỏi lại, “Có phải chính là người phụ nữ bị thương ở trong rừng đó không?”

Tiêu Vọng gật gật đầu khẳng định rồi nói thêm: “Thi thể còn bị chặt thành nhiều mảnh.”

Tiêu Lãng lập tức nhanh chóng xác định được tâm trạng của mình lúc này là lo lắng. Xem ra, tuy rằng nữ thủ lĩnh kia đã chết rồi, nhưng bọn họ vẫn còn rất nhiều công việc đang dang dở cần phải hoàn thành.

“Nào, giờ qua xem hiện trường.” Tiêu Vọng dẫn ba người đi lên trên đê sông, chỉ vào mỏm đá có sóng nước đang vỗ rập rờn phía dưới chân, nói: “Cách đây không lâu, có người phát hiện phần thân của một thi thể nữ giới ở ngay bên cạnh mỏm đá này.”

“Đã xác định được DNA rồi chứ?” Lăng Mạc hỏi.

“Xác định rồi.” Tiêu Vọng nói, “Mẹ tôi làm xét nghiệm DNA xong, liền nhập vào kho dữ liệu các chuyên án để tiến hành đối chiếu, đã xác định DNA của người chết trùng khớp với DNA của vết máu tìm thấy tại khu rừng.”

“Nước con sông này bị ô nhiễm nặng ghê, quả thực rất thối.” Tiêu Lãng nói.

“Còn nhớ Đổng Liên Hoa, thầy Đổng chứ, thi thể của thầy Đổng bị ném xuống vùng thượng nguồn của chính dòng sông này, là chuyện của mấy chục năm trước rồi.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Hiện giờ việc xử lý đã tốt hơn rất nhiều, chỉ có điều mũi cậu thính, nên mới cảm thấy rất hôi thối mà thôi.”

“Đúng vậy, sông Nam An bây giờ đã tốt hơn nhiều lần so với thời đó rồi, trên dòng sông giờ còn có rất nhiều cá nữa.” Tiêu Vọng nói, “Nghe nói, trên phần thi thể này còn lưu lại không ít vết thương sau khi đã tử vong do bị cá rỉa, phần lớn lớp da ở vùng ngực đã không còn nữa.”

“Thời gian rất lâu rồi sao?” Tiêu Lãng hỏi.

Nhiếp Chi Hiên lắc lắc đầu, nói: “Tôi chưa nhìn thấy thi thể nên chưa xác định được. Nhà tang lễ cách đây không xa, chúng tôi muốn đến hiện trường xem xét trước rồi mới đi xem thi thể sau.”

“Lại phải xem giải phẫu nữa ạ?” Tiêu Lãng nhún nhún vai, nói: “Công việc gần đây cũng thực sự dồn dập ghê.”

“Em không đi đâu, em sẽ phụ trách việc kiểm tra camera giám sát ở hai phía bờ sông Nam An.” Đường Đang Đang nói.

Hoàn toàn có thể hiểu được, Đường Đang Đang vừa mới trải qua nỗi đau mất cha, chắc chắn lúc này cô không thể nhìn vào những thi thể được nữa, càng không cần nói đến những thi thể bị cắt rời không được toàn vẹn như vậy.

Người luôn thấu hiểu người khác là Tiêu Vọng đã hiểu ngay vấn đề, anh nói: “Được, tôi, Lăng Mạc và Tử Mặc sẽ hỗ trợ Đang Đang kiểm tra camera giám sát, xung quanh đây không có camera giám sát trên không chuyên dụng, nên cần phải tìm rất nhiều camera giám sát giao thông, camera trị an và camera nhà dân, khối lượng công việc cũng không ít đâu.”

“Cậu quay lại rồi, thật tuyệt.” Nghe Tiêu Vọng phân công nhiệm vụ xong, Trình Tử Mặc mỉm cười khẽ đập vào tay Đường Đang Đang, “Lúc cậu không có ở đây, mình phải kiểm tra camera giám sát nhiều tới mức mắt sắp mờ đi cả rồi, trước đây sao cậu lại có thể làm được vậy chứ?”

Đường Đang Đang nhìn vào Trình Tử Mặc, rồi cũng mỉm cười kéo lấy tay của cô bạn.

“Thế còn em thì sao? Em lại phải đi hỗ trợ khám nghiệm tử thi à?” Tiêu Lãng chỉ vào mũi của mình, nói: “Em cũng có phải là người tìm kiếm đâu.”

“Cậu học chuyên ngành khảo cổ, cũng na ná như vậy.” Trình Tử Mặc hài hước trêu.

“Chúng tôi cần cậu kịp thời trao đổi thông tin giữa hai bên khám nghiệm và điều tra.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Đừng lãng phí thời gian nữa, khẩn trương vào việc thôi.”

Phần thi thể không còn nguyên vẹn nằm lạnh băng cô độc trên bàn giải phẫu, nhìn trông vô cùng kỳ quái.

Đây là phần thân của một cơ thể người, bộ phận tứ chi đã bị cắt rời từ các khớp vai, khớp háng, phân đầu cơ thể liền với phân cổ cũng đã bị cắt bỏ.

Tiêu Lãng nhanh chóng phát hiện ra điểm nghi vấn, nói: “Này, anh Nhiếp, lúc trước chẳng phải anh đã phán đoán là tên Da nhân tạo chỉ bằng một nhát dao đã đâm từ trên xương quai xanh xuống tận lồng ngực đó ư? Phần xương quai xanh của người này không bị làm sao cả.”

Nhiếp Chi Hiên dường như cũng đã phát hiện ra điều này, bèn nói: “Đúng vậy, lúc đó tôi đã căn cứ vào tình trạng vết máu phun bắn tại hiện trường cũng như tình trạng những vết trầy xước trên thân cây nên đã đưa ra kết luận là như vậy.”

“Vậy chuyện cụ thể là như thế nào?” Tiêu Lãng hỏi: “Người này tử vong do mất máu hay sao?”

“Có lẽ là như vậy, cậu xem, trên thi thể dường như không nhìn thấy bất cứ dấu hiệu hồ máu tử thi nào, da cũng trắng bệch.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Nếu nói như vậy thì, chẳng lẽ người này bị đâm vỡ động mạch cảnh sao?

“Đúng thế, tại sao lại không thể là đâm vỡ động mạch cảnh, mà lại là bị dao đâm vào hõm xương quai xanh?” Tiêu Lãng trầm ngâm nói.

“Bởi vì chỗ hõm xương quai xanh này có thể có những động mạnh bị rách vỡ không đồng nhất, lượng xuất huyết mới tương xứng với ở hiện trường.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Nếu như là động mạch cảnh bị vỡ, thì lượng xuất huyết chắc chắc sẽ không thể nào chỉ có một chút ít như tại hiện trường được, hơn thế nữa, quá trình tử vong sẽ xảy ra rất nhanh. Trước mắt không nghĩ nhiều như vậy nữa, dù sao đó cũng chỉ là suy luận mà thôi, hiện giờ có thi thể ở đây rồi, chúng ta cần phải căn cứ vào tình trạng phản ánh của thi thể để đưa ra kết luận.”

Trong lúc nói chuyện, Nhiếp Chi Hiên và bác sĩ pháp y họ Đổng thuộc Sở Công an thành phố Nam An đã bắt đầu khám nghiệm bên ngoài tử thi.

“Phần thân người của nữ giới, chiều cao cơ thể tầm 1m60, trọng lượng cơ thể khoảng 50 kg. Các dấu hiệu hồ máu tử thi vô cùng mờ nhạt, có thể do động mạch chủ bị vỡ khiến cho mất máu cấp tính quá nhiều dẫn tới tử vong.” Nhiếp Chi Hiên vừa lật xem thi thể vừa nói.

“Cái này, cái này mà anh cũng có thể nhìn ra được sao?” Tiêu Lãng kinh ngạc nói, “Chỉ bằng mỗi phần thân này thôi!”

“Xem nhiều mãi rồi, tự nhiên sẽ có kinh nghiệm thôi.” Nhiếp Chi Hiên cười cười rồi nói, “Đương nhiên, những điều này đều chỉ là dự đoán dựa theo kinh nghiệm, sẽ có sai số tương đối lớn.”

“Thế còn tuổi tác thì sao?” Tiêu Lãng hỏi.

“Phần chi dưới của người chết đã bị cắt rời trực tiếp từ khớp háng, thế nên bề mặt khớp mu của cô ta không bị tổn hại, một lát nữa chúng ta sẽ cưa rời phần khớp mu, thì sẽ có thể phán đoán sơ bộ được rồi.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Tiêu Vọng nói đúng, vùng ngực của người chết phần da đã bị tổn hại, có thể là do động vật gây ra… À, chính là bị cá rỉa đấy.”

“Chính là những phần bị thương diện rộng màu vàng này hả?” Tiêu Lãng chỉ vào phần ngực của mảnh thi thể.

“Đúng vậy, những phần da bị tổn hại này đều không có phản ứng sống[*], hơn thế nữa xung quanh vết thương tròn đều, có dạng bị xé rách, rõ ràng là dạng tổn thương do động vật gây ra sau khi chết.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Phần màu vàng đều là phần mô tuyến sữa và mô mỡ dưới da. Mất đi lớp da, nên không biết được phần ngực của cô ta có những tổn thương chi tiết nào hay không. Có điều, chắc chắn không phải do dao đâm, bởi vì vết thương hở lớn như vậy, phần da dù có bị tiêu hủy thì cũng có thể nhìn thấy dấu vết ở những tổ chức dưới da.”

“Như vậy xem ra, thực sự là bị cắt cổ ạ?” Tiêu Lãng hỏi.

“Cái đó thì cũng không nhất định, phần động mạch chủ cũng không phải chỉ có ở mỗi phần cổ. Động mạch đùi cũng có thể mà.” Bác sĩ pháp y họ Đổng chỉ vào phần bên dưới trống không của mảnh thân thể, sau đó nói với Nhiếp Chi Hiên, “Bắt đầu mổ chứ?”

Còn chưa để Nhiếp Chi Hiên kịp trả lời, thì Tiêu Lãng đã hét lên trước: “Đợi chút, đợi chút, anh xem dưới nách cô ta dính cái gì thế?”

Tiêu Lãng tìm kiếm xung quanh rồi cầm lấy chiếc kẹp cầm máu, vụng về dùng kẹp lấy ra một miếng vật chất màu đen giống như bùn từ phần dưới nách của thi thể, xen lẫn trong đó có những hạt màu trắng, sau đó cậu lại đưa lên mũi ngửi rồi chau mày nói, “Eo ôi, mùi gì vậy, mùi benzene à?”

Phát hiện này không ngờ lại rất có giá trị, Nhiếp Chi Hiên vội vàng kiểm tra lại các mặt cắt rời ở năm vị trí của thi thể. Tuy mặt cắt rất hoàn chỉnh gọn gàng, nhưng các phần tổ chức mô mềm sau khi bị cắt rời ra, thường vẫn còn có các khoang nang lưu lại, thế nên anh lại lấy ra từ trong các khoang nang tại những mắt cắt khác nhau ba miếng dị vật có hình dạng tương tự, đưa lên ngửi qua rồi nói, “Đây có lẽ là thể trung gian của hệ benzene.”

“Là thứ gì vậy?” Tiêu Lãng hỏi.

“Là sản phẩm công nghiệp hóa chất đó.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Thường được dùng trong khâu sản xuất tại các xưởng nhuộm, là chất thải trong công nghiệp hóa chất.”

“Ồ, là thứ nằm dưới đáy sông Nam An ạ?” Tiêu Lãng không mấy để ý.

“Không thể nào.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Thứ nhất, các nhà máy công nghiệp hai bên bờ sông Nam An hiện giờ đều có sự quản lý khống chế, chất thải công nghiệp chưa qua xử lý thì không được phép trực tiếp xả thải ô nhiễm vào sông Nam An. Thứ hai, những thể trung gian này thường là có tính hòa tan, cho dù là dạng không hòa tan trong nước, thì một khi thải vào dòng sông rộng lớn như vậy, cũng sẽ không thể nào tồn tại dưới dạng thành miếng như thế này được.”

“Vậy thì sự việc là như thế nào đây?” Bác sĩ pháp y họ Đổng cũng dấy lên lòng hiếu kỳ.

“Theo như tôi thấy, phần thi thể này có lẽ được cất giấu trong hệ thống đường ống xử lý nước thải của một xưởng nhuộm nào đó. Chỉ có điều không hiểu vì nguyên nhân gì, phần thân lại bị trôi vào lòng sông Nam An.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Nếu tình huống đúng là như vậy, nói không chừng phần tứ chi và phần đầu của thi thể vẫn còn nằm trong đường ống đó!”

“Chà, vụ này ly kỳ đây!” Tiêu Lãng nói, “Xưởng nhuộm phải không ạ? Giờ em sẽ bảo mọi người đi tìm xem thế nào.”

“Cậu thấy chưa, vai trò của cậu khi tham gia vào việc khám nghiệm tử thi đã được phát huy mạnh rồi đấy!” Nhiếp Chi Hiên gật đầu hài lòng rồi quay sang nói với bác sĩ pháp y họ Đổng, “Mổ thôi.”

Con dao phẫu thuật chuyển động trên thi thể, chỗ chính giữa phần thân của thi thể theo đó bị rạch ra một đường hở lớn, sau khi loại bỏ phần xương, các cơ quan nội tạng phần bụng và ngực đã hoàn toàn phơi bày ra trước mặt mọi người.

“Trên màng ngoài tim có nốt kim tiêm?” Nhiếp Chi Hiên nghiêng người, để ánh nắng chiếu thẳng vào khoang ngực của thi thể, xuyên qua ánh sáng có thể nhìn thấy rất rõ trên màng ngoài tim của người chết có ba lỗ nhỏ. Bởi vì lớp màng ngoài tim rất mỏng, cho nên không thể nhìn ra được xung quanh các nốt nhỏ có dấu hiệu xuất huyết hay không, cũng không thể phán đoán được có phải chúng được hình thành trước khi chết hay không. Có điều, do bác sĩ pháp y họ Đổng sau khi phát hiện phần thân của thi thể này, đã sử dụng phương pháp lấy máu từ tim để có thể tiến hành xét nghiệm DNA của người chết trước, cho nên việc này dường như không có gì kỳ lạ. Song lấy máu thì cũng đâu cần thiết phải đâm tới ba mũi kim chứ. Nhiếp Chi Hiên không tiện hỏi thẳng, vội vàng dùng kéo cắt rời màng tim, đề lộ ra toàn bộ phần tim bên trong.

“Không đúng rồi, tôi chỉ đâm có một mũi tiêm, lấy ra một chút máu thôi! Tại sao lại có những ba lỗ? Không lẽ còn có tổn thương nào khác?” Bác sĩ pháp y họ Đổng vừa nói vừa chụp ảnh cố định vị trí.

“Không nhẽ thực sự là bị tử vong do vỡ tim hay sao?” Tiêu Lãng hỏi.

Nhiếp Chi Hiên lắc đầu, nói: “Không đâu. Có thể cậu không biết, có một cách tiêm gọi là ‘tiêm trong tim’. Chỉ có điều bây giờ không còn được sử dụng nửa. Trước kia, với những bệnh nhân có triệu chứng ngừng tuần hoàn tim, trước khi ống thông tĩnh mạch chưa được mở ra, thì người ta thường dùng phương thức tiêm trong tim để tiến hành cấp cứu. Nói một cách khác, những lỗ kim như thế này cũng không thể khiến cô ta tử vong được. Hơn nữa không chỉ có vậy, từ hai vết kim tiêm ở trên tim này có thể thấy, chúng không hề có phản ứng sống, cho nên chúng đã được tạo ra sau khi tử vong.”

“Lấy máu sau khi chết ư?” Tiêu Lãng nói, “Có điều chẳng phải bác sĩ pháp y họ Đổng đã nói chỉ tiêm có một mũi hay sao? Một mũi tiêm lại có thể đâm tới ba lỗ ư?”

“Đối với những phần cơ tim không có nếp nhăn mà nói, ở trên một bên vách tim có ba lỗ châm, thì chắc chắn là đã tiêm ba mũi.” Nhiếp Chi Hiên nhìn sang bác sĩ pháp y họ Đổng nói bằng giọng khẳng định, “Ngoài anh ra, còn có người khác đã châm kim vào đó.”

“Người khác cũng muốn lấy máu sao?” Tiêu Lãng hỏi.

Nhiếp Chi Hiên như đang suy nghĩ điều gì: “Giả sử như tiêm trong tim thì sao? Chỉ có điều là người thì đã chết mất rồi, không cứu được nữa, thế nên mới không có phản ứng sống.”

“Cũng chỉ còn có khả năng là như vậy thôi.” Tiêu Lãng nói, “Nữ thủ lĩnh này có thuộc hạ mà, bọn chúng chắc chắn không thể để cô ta dễ dàng chết đi như vậy được, chắc chắn phải tìm cách cấp cứu. Có điều không có phương pháp ưu việt gì hết, nên đành phải áp dụng phương pháp cũ kĩ lạc hậu mà anh nói kia.”

“Trước mắt chỉ có thể giải thích như vậy thôi.” Nhiếp Chi Hiên quan sát các phần nội tạng khác rồi nói, “Những bộ phận khác không có vấn đề gì, cơ quan nội tạng thiếu huyết sắc, trong khoang tim, ồ, ngoại trừ phần tâm thất trái ra, các khoang tim khác đều trống không, trong tâm thất trái vẫn còn lại một ít máu.”

“Vị trí tôi cắm kim tiêm cũng là tâm thất trái.” Bác sĩ pháp y họ Đống nói, “Kim tiêm cắm vào rồi rút ra ngay, chỉ lấy tầm khoảng 5ml máu.”

“Cưa rời khớp mu để chẩn đoán tuổi rồi sau đó khâu lại thôi.” Nhiếp Chi Hiên sắp xếp công việc cho bác sĩ pháp y họ Đổng, còn bản thân anh lại tiếp tục quan sát cẩn thận phần mặt cắt ở các chỗ cắt rời phần đầu và tứ chi của thi thể.

“Các vết dao cắt được thực hiện rất gọn ghẽ, y như thực hiện phẫu thuật vậy.” Nhiếp Chi Hiên lẩm bẩm, “Phần cổ cũng bị cắt rời sát theo đĩa đệm đốt sống cổ.”

“Có thể nhìn ra vấn đề gì không?” Tiêu Lãng thấy khó chịu bởi âm thanh ồn ào khi bác sĩ pháp y họ Đổng dùng chiếc cưa mở hộp sọ để cưa phần khớp mu, cậu bịt tai lại để xem động tác của Nhiếp Chi Hiên.

“Sử dụng loại dao rất mỏng, giống như dao phẫu thuật, tay nghề rất thành thục, có lẽ là đã từng học qua y thuật.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Hơn thế cậu nhìn vị trí đoạn vai áo này xem, toàn bộ vết cắt đều thuận theo các khớp xương, lưỡi dao đều cắt vào phía bên trong khớp xương, có điều cũng có sơ sót nhỏ, cậu nhìn xem vết cắt vào phần xương ở chỗ này, có thể thấy là do dao phẫu thuật gây ra.”

“Nhìn không ra, nhìn không ra.” Tiêu Lãng bịt tai cũng vẫn có thể nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Nhiếp Chi Hiên, “Bọn chúng bao nhiêu người như vậy, chắc chắn có kẻ rành nghề chơi dao như anh, điều này có tác dụng gì đâu chứ.”

Vừa nói dứt lời, chuông điện thoại di động của Tiêu Lãng vang lên.

“A lô, anh ạ, sao rồi? Cái gì? Tìm thấy phần đầu và tứ chi rồi à? Có phải là ở trong trạm xử lý nước thải không? Thế nào? Thấy em có giỏi không?” Tiêu Lãng nhảy cẫng lên, “Được rồi, được rồi, em và anh Nhiếp sẽ qua đó ngay đây.”

Đây quả thực là một tin vô cùng tốt lành. Nghe Tiêu Lãng nói như vậy, Nhiếp Chi Hiên cũng bắt đầu cởi bỏ trang phục giải phẫu tử thi của mình, rồi quay sang nói với bác sĩ pháp y họ Đổng: “Anh Đổng, bây giờ bọn tôi phải qua bên hiện trường, nói không chừng sẽ có nhiều phát hiện hơn nữa. Anh ở đây sau khi cưa rời phần khớp mu thì đun lên, để xem xem tuổi của người chết là bao nhiêu. Ồ, còn nữa, căn cứ theo quy trình, lấy mẫu phần sụn sườn của người chết để thực hiện xét nghiệm DNA lần nữa nhé.”

“Được rồi, cứ giao cho tôi. Các cậu đi đi.” Đổng Kỳ Binh không ngẩng đâu lên, tay vẫn cầm chiếc cưa mở hộp sọ tiếp tục cưa phần khớp mu.

2

Trạm xử lý nước thải ngầm của xưởng nhuộm Hoa Tường thành phố Nam An.

“Xử lý nước thải như thế này là làm cho có vậy á?” Tiêu Lãng quỳ ở miệng đường cống ngầm, nhìn vào phía trong quan sát.

Bên dưới miệng đường cống ngầm, là một không gian kín bưng bưng, nhiệt độ cao hơn bên ngoài trời tới tận mấy độ C, dưới nền không gian cống ngầm bùn đất tích đầy đến quá đầu gối. Đây là trạm xử lý nước thải ngầm do xưởng nhuộm xây dựng chuyên biệt nhằm để đối phó với công tác kiểm tra bảo vệ môi trường. Đầu tiên tất cả nguồn nước thải đều được xả vào không gian này, thông qua quá trình xử lý hóa học, sau đó mới được thải vào sông Nam An thông qua đường ống xả thải ra bên ngoài của trạm xử lý.

“Đó là việc của bộ phận quản lý giám sát bảo vệ môi trường, không phải là chức trách và chuyên môn của chúng ta, chúng ta cũng đâu có hiểu. Nói tóm lại, hung thủ đã vứt các phần thi thể xuống đây.” Trình Tử Mặc nói.

“Sao lại chỉ có mỗi mình cậu?” Tiêu Lãng nhìn ngó xung quanh, cũng không thấy bóng dáng Đường Đang Đang đâu cả, nên hỏi, “Hội anh trai mình, bọn họ đâu rồi?”

“Anh Vọng tới đây đầu tiên và đã phát hiện ra chỗ này, từ xa cũng có thể nhìn thấy rõ ở phía dưới kia có một túm tóc với mấy ngón tay.” Trình Tử Mặc chỉ vào trạm xử lý nước thải phía bên dưới, nói, “Anh ấy đã cơ bản xác định được đây là hiện trường ban đầu của vụ án vứt thi thể, cho nên đã cùng Đang Đang đi thu thập dữ liệu camera giám sát khu vực xung quanh đây rồi. Dù sao, phần thi thể này đã thu hẹp phạm vi tìm kiếm xuống chỉ còn 1% so với ban đầu. Còn Lăng Mạc á, tôi cũng không biết là cậu ta đang bận rộn làm gì. Còn tôi thì được cử đi quanh đây xem xét địa hình, kiểm tra vị trí các camera giám sát, để thu hẹp hơn nữa phạm vi tìm kiếm.”

“Vậy cậu có phát hiện gì không?” Tiêu Lãng vừa chăm chú quan sát Nhiếp Chi Hiên đang bận rộn bên trong trạm xử lý nước thải vừa hỏi.

Trình Tử Mặc giơ tay nhún vai, đoạn bỏ vào trong miệng một miếng kẹo cao su màu sắc, rồi nói: “Cũng không có cách nào, địa hình ở đây quá phức tạp, lại còn xa xôi hẻo lánh, ít nhất có tới mười mấy con đường có thể vòng tránh qua vị trí có camera giám sát để tới chỗ này vứt thi thể. Có điều, trên con đường buộc phải đi qua, tại chỗ ngang qua nhà xưởng, thì cũng có một camera giám sát, tiếc là đầu máy quay lại hướng vào phía bên trong nhà xưởng chứ không chiếu ra phía ngoài đường.”

“Tóm lại là không trông chờ được gì ở camera giám sát phải không?” Tiêu Lãng tổng kết.

“Cũng không hẳn, Đang Đang nói cô ấy đang tìm cách, cho nên đã cùng với anh Vọng đi đến phòng trinh sát hình ảnh Sở Công an thành phố rồi.” Trình Tử Mặc nhóp nhép nhai kẹo cao su, ngồi xổm bên miệng đường cống ngầm quan sát Nhiếp Chi Hiên đang bận rộn với công việc ở bên dưới.

“Anh Nhiếp, anh cảm thấy thế nào ạ?” Tiêu Lãng gọi to một câu vọng vào bên trong trạm xử lý nước thải, mấy tiếng vang dội ngược trở lại.

“Còn đang kiểm tra, chỉ có điều là nóng quá, lại còn rất khó ngửi nữa. Ở đây tính a xít rất mạnh, tôi e là bộ quần áo cao su tôi đang mặc sẽ không thể chống chọi nổi.” Giọng Nhiếp Chi Hiên vang lên ậm ừ phía sau tấm mặt nạ chống độc, nếu không phải Tiêu Lãng có thính giác nhạy bén thì cơ bản không thể nghe rõ anh ấy đang nói gì.

“Hay là để em xuống?” Tiêu Lãng nóng lòng muốn xuống thử.

“Không sao, sắp xong rồi, tôi vớt ngay lên bây giờ đây, rồi xem kỹ sau.” Nhiếp Chi Hiên trả lời.

“Hung thủ cũng giỏi thật, tính toán đâu ra đó.” Trình Tử Mặc ngồi ngay cạnh miệng đường cống ngầm, hai chân vừa đung đưa vừa nói: “Hắn biết rằng, cho dù vứt thi thể ở chỗ nào, thì trong cái thành phố dân cư đông đúc này, đều sẽ rất dễ bị phát hiện, cũng sẽ rất dễ bị camera giám sát chụp ảnh lại được. Chỉ có cách đem đến chỗ này, không những camera giám sát rất ít, hơn nữa cơ bản sẽ không có ai phát hiện ra. Những trạm xử lý nước thải kiểu này, cả chục năm cũng không biết có được dọn dẹp xử lý bùn đất một lần hay không, cứ nhìn lớp chất thải bùn đất tích tụ bên phía dưới kia thì biết. Hơn thế nữa, lớp bùn thải tích tụ lâu ngày có tính a xít mạnh, tốc độ phân hủy thi thể cũng sẽ nhanh hơn, phần xương còn lại cũng sẽ nhanh chóng bị mềm hóa. Nếu mà như vậy thì, cho dù có dọn dẹp xử lý bùn thải, cũng vẫn chẳng thể nào phát hiện ra xương cốt thi thể được. Phải gọi là thần không biết, quỷ không hay nhỉ!”

“Nhưng chẳng phải vẫn bị chúng ta phát hiện ra sao?” Tiêu Lãng nói.

“Việc chúng ta phát hiện ra, thực sự có một phần trùng hợp may mắn ở trong đó.” Trình Tử Mặc nói, “Vốn dĩ hành động vứt xác ở đây có thể coi là hoàn hảo không một kẽ hở, hiện giờ đang là mùa đông, thời tiết hanh khô, cũng không phải lo chuyện nước sông Nam An tràn ngược vào đây từ đường ống xả thải rồi khiến cho thi thể bị trôi đi. Đợi đến mùa nước lên, thì thi thể đã sớm trở thành đống xương trắng từ lâu rồi, lúc đó có muốn trôi cũng không thể trôi đi đâu được. Nhưng ai mà ngờ được rằng lại trùng hợp như vậy chứ, tối hôm qua, phía thượng nguồn dòng sông mở van xả nước, nước từ dòng Nam An quả thực đã tràn ngược vào trong đường cống. Phần thân của thi thể do có nhiều cơ quan nội tạng thể rỗng, vì thế tỉ trọng nhỏ, nên đã bị đẩy trôi ra ngoài. Phần đầu và tứ chi của thi thể bị giữ lại đây.”

“Cậu nói xem bọn chúng tại sao lại phải hao tổn tâm sức để che giấu thi thể như vậy chứ?” Tiêu Lãng vừa hỏi vừa lo lắng nhìn về phía Nhiếp Chi Hiên.

“Thì sợ chúng ta truy lùng tìm kiếm ra chứ sao.” Trình Tử Mặc nói, “Cậu nghĩ xem nhé, hiện giờ manh mối duy nhất của chúng ta, chính là mối liên hệ giữa nữ thủ lĩnh này và thầy Đổng. Nếu mà nữ thủ lĩnh này đã chết, lại còn ở tình trạng sống không thấy người, chết không thấy xác, thì chẳng phải là đã chặt đứt manh mối liên hệ duy nhất giữa chúng ta với Người gác đêm đen tối hay sao? Chúng ta còn có thể làm thế nào để tìm ra bọn chúng nữa đây? Một chút manh mối cũng chả còn nữa. Có điều, còn có vấn đề mà tôi vẫn chưa nghĩ ra, nếu như nữ thủ lĩnh này đã chết rồi, thì có phải chúng ta sẽ có thể kết thúc vụ án rồi không? Cậu nghĩ mà xem, “Kị sĩ u linh” kẻ đã giết phạm nhân và tổ chức vượt ngục đã chết rồi; Sơn Tiêu kẻ giết hại “Kị sĩ u linh” , ông chủ nhà trọ và người hiệu trưởng đã bị bắt rồi; Tên “Tai sứt”sát hại thầy Đường cũng đã chết rồi; Tên Da nhân tạo gây thương tích cho nữ thủ lĩnh cũng mất mạng rồi; Hiện giờ nữ thủ lĩnh của tổ chức phạm tội cũng chết nốt. Tất cả những kẻ có hành vi phạm tội nếu không chết thì cũng đã bị bắt hết cả, như vậy có phải là chúng ta đã hoàn thành nhiệm vụ rồi không?”

“Cậu đừng có làm mình chóng hết cả mặt như thế.” Tiêu Lãng xua xua ngón tay, nói, “Người gác đêm đen tối nếu thực sự tồn tại, chưa nói tới việc tiềm tàng những hiểm họa khó lường, thì ý đồ cướp xe chở tù nhân của bọn chúng vẫn còn chưa bị truy cứu trách nhiệm đâu đấy! Đấy mới là tội lớn! Không nhẹ hơn tội giết người đâu!”

“Cậu nói xem, kẻ cầm đầu của bọn chúng chết cả rồi. Bây giờ liệu bọn chúng sẽ lựa chọn tiếp tục gây án, hay là từ giờ giải tán cả đám luôn?” Trình Tử Mặc nghiêng đâu hỏi Tiêu Lãng.

Tiêu Lãng nghĩ ngợi rồi nói: “Đám người này đều là những kẻ biến đổi có những khả năng khác biệt so với người bình thường, hơn thế từ nhỏ chúng đã được giáo dục về cái gọi là ‘chính nghĩa’ theo cách đi ngược lại với đạo lý và pháp luật thông thường. Tuy bọn chúng đều mang trong mình những căn bệnh chí mạng, có thể gây tử vong bất cứ lúc nào, nhưng tôi cảm thấy chỉ cần bọn chúng còn sống, cho dù có hay không người cầm đầu tổ chức thực hiện các hoạt động phạm tội, thì chúng cũng vẫn sẽ gây hại cho xã hội. Cho nên, chúng ta phải quăng một mẻ lưới bắt sạch bọn chúng, diệt cỏ phải diệt trừ tận gốc.”

Trình Tử Mặc đưa mắt lên nhìn Tiêu Lãng, cười nói: “Nếu như không phải là xác định khuôn mặt của người đang nói những lời này trước mắt tôi chính là khuôn mặt của cậu đây, thì tôi thực sự đang cho rằng đó là những lời mà anh Vọng nói cơ.”

“Này cậu đang khen mình, hay giễu mình thế?” Tiêu Lãng hỏi.

“Được rồi, kéo tôi lên đi nào.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Mau lên.”

Nghe thấy giọng Nhiếp Chi Hiên có vẻ sốt ruột, Tiêu Lãng vội vàng bắt đầu kéo sợi dây thừng bên cạnh. Không lâu sau, Nhiếp Chi Hiên đã được Tiêu Lãng kéo ra khỏi trạm xử lý nước thải. Cùng lúc được kéo lên theo, còn có phần đầu và tứ chi thi thể được bọc gói bằng chiếc túi đựng tử thi ở trong tay Nhiếp Chi Hiên.

Khi Nhiếp Chi Hiên quay trở lại mặt đất, mọi người mới phát hiện ra phần trang phục cao su khoác phía ngoài phần chi giả của anh đã bị ăn mòn rách hết, thậm chí đã có chút dung dịch ăn mòn dính cả vào chiếc quần anh đang mặc.

Tiêu Lãng là người nhìn thấy đầu tiên, cậu vội vàng lấy chỗ nước khoáng đang cầm trên tay xối sạch cho Nhiếp Chi Hiên, nói: “Anh, anh không sao chứ?”

“Không sao.” Nhiếp Chi Hiên cười thản nhiên, anh xắn ống quần vén lên, đề lộ ra chiếc chân giả, rồi nói, “Cũng may là đồ giả. Cho nên là, trong họa có phúc là như vậy, nếu mà là các cậu xuống dưới đó, để dung dịch a xít dính phải rồi nhiễm vào da thì còn phải tới bệnh viện xử lý nữa cơ. Tôi như thế này lại thuận tiện hơn nhiều, chỉ cần lau vài cái là xong.”

Lời nói của Nhiếp Chi Hiên có vẻ rất nhẹ nhàng, nhưng lại khiến người nghe cảm thấy rất xót xa. Trong lòng Tiêu Lãng có chút buồn thương, nhưng nhiều hơn cả lại là sự phấn chấn về mặt tinh thần.

“Thế nào ạ? Có phát hiện gì không?” Tiêu Lãng giúp Nhiếp Chi Hiên mở túi đựng thi thể ra.

Nhiếp Chi Hiên nói: “Xác định rồi, phần cổ có vết cắt, là động mạch cảnh bị cắt đứt hoàn toàn khiến cho mất máu gây ra từ vong. Còn nữa, bởi vì những phần tổ chức thi thể này nằm trong lớp bùn đất có tính a xít lâu hơn so với phần thân của thi thể, cho nên mức độ bị phân hủy cũng nghiêm trọng hơn rất nhiều. Phần da mặt đã hoàn toàn bị phá hủy, phần tay cũng bị ăn mòn rất nghiêm trọng.”

“Nói cách khác là, tướng mạo cũng như vân tay đều không thể xác định được nữa đúng không? Anh có xác định được đó không phải là hành vi cố ý của hung thủ chứ?” Tiêu Lãng hỏi.

Suy nghĩ này của Tiêu Lãng, hiển nhiên là Nhiếp Chi Hiên chưa từng nghĩ tới, anh kiểm tra lại một chút lớp da trên phần đầu và phần tay của người chết, rồi lắc đầu nói: “Cái này thực sự rất khó phán đoán, chất hóa học ăn mòn dẫn đến tổn thương bề mặt da, điều này là có thể xác định. Tuy nhiên, là hành vi phá hủy thi thể trước khi đem vứt, hay là hiện tượng ăn mòn bị phá hủy tự nhiên sau khi vứt thi thể, điều này, thực sự rất khó phán đoán.”

“Có vật dụng tùy thân gì không ạ?” Tiêu Lãng nhìn thấy thi thể toàn thân lõa lồ, không có bất cứ quần áo hay vật dụng tùy thân gì, liền hỏi.

“Tôi đã kiểm tra toàn bộ phía dưới rồi, còn dùng cả máy dò tìm kim loại để thăm dò thử xem sao nữa, không có gì đâu.” Nhiếp Chi Hiên nói.

“Không thể nào lại khéo trùng hợp thế chứ, ngay cả tướng mạo và vân tay cũng bị hủy hoại hết nữa?” Tiêu Lãng hỏi một cách hồ nghi.

“Nếu như đó là hành động của hung thủ, thì cũng có thể lý giải được.” Trình Tử Mặc nói xen vào, “Vừa nãy tôi đã nói rồi, nếu như chúng ta không thể điều tra ra được thân phận của nữ thủ lĩnh này, thì càng không thể nào thiết lập lại manh mối để truy tìm những thành viên khác được nữa.”

“Anh, anh xem cái này xem.” Tiêu Lãng chỉ vào cánh tay của người chết, nói, “Người phụ nữ này thuộc loại đặc biệt rất dễ bị bắt nắng, nhưng lại rất khó khôi phục lại màu da. Trên cánh tay cô ta có sự chênh lệch về màu da, giống kiểu như là mặc một chiếc áo T-shirt vậy, hiển nhiên là bị bắt nắng do mùa hè mặc áo T-shirt mà ra.”

“Đúng vậy, điều này có ý nghĩa gì không?” Nhiếp Chi Hiên hỏi.

“Nhưng hai bên cổ tay của cô ta đều không thấy có sự khác biệt về màu da.” Tiêu Lãng nói, “Chứng tỏ người này không đeo đồng hồ, cũng không đeo vòng tay.”

Nhiếp Chi Hiên nhất thời chưa có phản ứng gì.

“Ý của em là, phần đầu và cánh tay này liệu có phải là của nữ thủ lĩnh kia hay không?” Tiêu Lãng tiếp tục nói.

Nhiếp Chi Hiên lắc lắc đầu, nói: “Nếu xem xét từ vết cắt, thì có lẽ là trùng khớp với phần thân của thi thể kia. Cũng không sao cả đâu, tuy không nhận dạng được tướng mạo và vân tay, nhưng đây chẳng phải vẫn còn DNA mà.”

Tiêu Lãng không trả lời Nhiếp Chi Hiên mà tiếp tục đưa ra câu hỏi của mình: “Từng thành viên tổ chức Người gác đêm đen tối tuy đều có sự biến đổi năng lực về một phương diện nào đó, nhưng đồng thời trong cơ thể bọn chúng cũng đều tiềm ẩn những căn bệnh đe dọa đến tính mạng. Chứng bệnh của nữ thủ lĩnh này, có phải các anh vẫn chưa phát hiện ra đúng không?”

“Vẫn chưa giải phẫu phần đầu thi thể, cần phải giải phẫu xong thì mới có thể biết được.” Nhiếp Chi Hiên kéo miệng chiếc túi đựng thi thể lại rồi nói, “Bây giờ tôi đi kiểm tra luôn đây. Có điều, căn cứ vào đối chiếu của chị Bác, kẻ cầm đầu này cũng không phải là trẻ bị bắt cóc, như vậy có khả năng cô ta cũng không phải là một kẻ biến đổi, mà chỉ là một người bình thường.”

“Vậy anh Nhiếp, anh tiếp tục kiểm tra thêm phần đầu của thi thể đi nhé, em sẽ mang mẫu xét nghiệm DNA anh lấy được từ những phần đầu và tứ chi này về Sở Công an thành phố xét nghiệm.” Tiêu Lãng vẫn luôn cảm thấy những nghi ngờ của bản thân chưa được giải thích một cách triệt để, cậu nói, “Rồi em đến phòng trinh sát hình ảnh của Sở Công an thành phố tìm anh trai em nói chuyện xem thế nào.”

“Nếu thực sự thông qua xét nghiệm DNA có kết luận phần đầu và tứ chi là của cùng một người, thì sẽ không còn điểm nghi vấn nào nữa.” Tiêu Vọng nghe xong Tiêu Lãng thuật lại sự việc liền nói, “Hiện giờ manh mối duy nhất của chúng ta, vẫn là video này.”

“Anh Vọng, có phát hiện.” Đường Dang Đang ngồi quay lưng về phía hai anh em, cũng không để ý hai người họ đang nói chuyện gì, mà chỉ chuyên tâm tập trung vào màn hình phía trước mắt cô.

Tập trung hoàn toàn cho công việc, dường như cũng khiến cho những đau khổ mất mát của Đường Đang Đang vợi bớt đi phần nào. Sau khi phát hiện được một số manh mối, trong giọng nói của cô có chút mừng rỡ và phấn khởi. Tâm trạng như vậy, đã lâu lắm rồi mọi người không nhìn thấy được trên khuôn mặt Đường Đang Đang.

“Gì thế?” Hai anh em họ Tiêu đi đến ngay sau lưng Đường Đang Đang, thấy cô đang cắt ra một đoạn video ngắn.

“Video giám sát trên những con đường khác đều đã cơ bản được xem lại hết rồi, không có manh mối nào có giá trị cả. Chúng ta cũng không có căn cứ để sàng lọc, hơn nữa có quá nhiều con đường có thể vòng tránh qua camera giám sát để đến hiện trường.” Đường Đang Đang nói, “Thế nên trọng điểm của em, chính là tìm kiếm từ đầu máy quay hướng vào phía bên trong khu nhà xưởng này. Theo như điều tra, mấy hôm nay có lẽ là không có nhân viên nào đến chỗ nhà xưởng này cả, hơn thế nữa, khu nhà xưởng nằm ở nơi xa xôi hẻo lánh, những người đến chỗ này, có khả năng rất lớn là đối tượng tình nghi phạm tội. Vừa rồi em xem thấy, hôm qua vào lúc hơn 4 giờ chiều, ở trên tấm cửa sổ kính của khu nhà xưởng, có sự biến đổi về bóng ánh sáng, nên em đã cắt video tải xuống để kiểm tra, các anh xem có thể phát hiện được gì hay không?”

Đoạn video dài ba giây đồng hồ được phát đi phát lại ba lần, Tiêu Lãng nói: “Có kẻ nào đó đi ngang qua cửa sổ, có bóng phản chiếu ngược lên trên cửa kính.”

“Đúng vậy!” Đường Đang Đang cho dừng hình ảnh lại, dường như có hình ảnh phản chiếu của một dáng người trên bề mặt kính trong video.

“Nhưng mà, đây lại là mặt kính trong suốt, chứ không phải là gương, dạng bóng phản chiếu như thế này, liệu có tác dụng gì không?” Tiêu Lãng hói.

“Trước đây hồi còn đi học, em đã làm một chương trình phần mềm nhỏ để chơi, chính là làm cho những hình ảnh phản chiếu ngược lại ở dưới nước hay ở trên bề mặt kính trở nên rõ nét hơn.” Đường Đang Đang nói, “Có thể thử xem sao.”

“Ồ, đại tiểu thư lợi hại, còn biết thiết kế phần mềm nữa.” Tiêu Lãng thấy tâm trạng của Đường Đang Đang đã bình phục lại, rất lấy làm vui mừng, liền vội vàng cất giọng nịnh nọt.

“Cái này, có đáng tin cậy không?” Tiêu Vọng thấy không yên tâm cho lắm.

“Anh Vọng anh thử nghĩ xem, sở trường của A Bố là gì? Là vẽ chân dung mô phỏng. Vẽ chân dung mô phỏng chính là từ những lời mô tả trần thuật của nhân chứng về những hình ảnh cảnh tượng mà trong đầu họ nhớ được, sau đó người họa sĩ sẽ căn cứ vào những thông tin đó để tổ hợp lại. Đây đều là khoa học cả, càng không cần nói tới việc chúng ta ở đây là trực tiếp phục nguyên lại luôn những hình ảnh không được rõ nét mà không cần phải thông qua trần thuật lại.” Đường Đang Đang nói, “Tướng mạo của con người được tổ hợp thành từ hình dạng khuôn mặt, kiểu tóc và ngũ quan, mà bất luận là dáng vẻ khuôn mặt, kiểu tóc hay là ngũ quan, thì đều phát triển tuân theo một quy luật cả. Nói một cách đơn giản, duy nhất có hình dạng của ngũ quan, là có phân loại, nhưng mà khoảng cách khác biệt không lớn. Những chi tiết này sắp xếp tổ hợp lại, mới tạo ra được những khuôn mặt với nhiều dáng vẻ không giống nhau.”

“Có lý, có lý, vậy cậu nhanh nhanh lên.” Tiêu Lãng cất giọng thúc giục.

Đường Đang Đang khẩn trương làm việc với chiếc máy tính, những ngón tay linh hoạt như mười chú thỏ con đang chạy nhảy múa may trên bàn phím. Một hình ảnh được cắt lấy ra từ trong video, cùng với tiếng gõ bàn phím lách cách không ngừng của Đường Đang Đang, đang mỗi lúc một trở nên rõ nét hơn. Cùng lúc đó, vì Đường Đang Đang đã kết nối với kho dữ liệu các chân dung mô phỏng mà A Bố hiện có, nên máy tính sẽ tự động đối chiếu so sánh những đường nét ngũ quan không rõ nét phản chiếu trong kính với những thông số ngũ quan cơ thể người trong kho dữ liệu, tiếp đó lựa chọn ra kiểu dáng tương đối giống nhất, dán lên trên một khuôn mặt.

Cứ như vậy bất giác đã đến lúc trời tối, sau mấy tiếng đồng hồ Đường Đang Đang làm việc liên tục, một khuôn mặt người cuối cùng cũng đã hiển thị lên ở chính giữa màn hình máy tính.

“Xong rồi!” Đường Đang Đang tâm trạng phấn khởi chỉ vào khuôn mặt người trên màn hình nói, “Tuy không thể thông qua bức ảnh tổ hợp này để thực hiện việc tìm kiếm trong kho dữ liệu nhận dạng chân dung, nhưng mà một khi có đối tượng tình nghi phạm tội, thì hoàn toàn hội đủ điều kiện để tiến hành sàng lọc nhận dạng rồi.”

“Quá giỏi luôn! Đại tiểu thư quá lợi hại!” Tiêu Lãng vỗ tay nói.

“Tại sao, người này trông cứ quái quái thế nào ấy nhỉ?” Tiêu Vọng khoanh tay nhìn chăm chú vào bức ảnh rồi nói, “Cứ có cảm giác hình dạng đặc trưng của khuôn mặt này cứ như là đã từng quen biết rồi ấy.”

“Khuôn mặt của những người mắc hội chứng Down.” Giọng nói của Nhiếp Chi Hiên đột nhiên vang lên, “Đây là đặc điểm khuôn mặt đặc trưng vốn có của những người mắc phải hội chứng Down, khoảng cách giữa hai mắt lớn, sống mũi tẹt, khe mắt nhỏ, xếch lên như hình chữ bát ngược, tai ngoài nhỏ, lưỡi to dày và thường thè ra ngoài miệng. Người này là một kẻ mắc phải hội chứng Down.”

“Hội chứng Down?” Tiêu Lãng hỏi.

Nhiếp Chi Hiên không biết đã vào trong phòng trinh sát hình ảnh từ lúc nào, anh đứng ngay sau lưng mọi người. Khuôn mặt anh hết sức nghiêm túc, gật đầu nói: “Đúng, là một chứng bệnh do sự bất thường của nhiễm sắc thể gây ra, là dạng bệnh bẩm sinh, bị thiểu năng trí tuệ, gặp trở ngại trong quá trình phát triển.”

“Trong những đứa trẻ bị bắt cóc, hình như không có đứa trẻ nào mắc phải hội chứng Down.” Điều mà Tiêu Vọng quan tâm dường như không giống lắm so với mọi người.

“Chuyện bình thường, có một số gia đình cho rằng nhũng đứa trẻ mắc hội chứng Down là nỗi mệt nhọc và gánh nặng cho gia đình.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Có khả năng đây là một đứa trẻ bị bỏ rơi, hoặc sau khi bị bắt cóc, người nhà đã không báo án.”

“Có lý.” Tiêu Vọng gật đầu công nhận.

“Thiểu năng trí tuệ, vậy thì sao có thể trở thành thành viên của Người gác đêm đen tối chứ?” Tiêu Lãng hỏi, “Chẳng phải bọn chúng đều có năng lực biến đổi ở một phương diện nào đó sao? Hơn thế, người thiểu năng trí tuệ, mà lại biết phân thây vứt xác sao?”

“Điều này cũng khó nói, dù sao thì đối thủ của chúng ta không giống như người bình thường. Dù cho là kẻ mắc hội chứng Down, cũng không thể xác định được hắn có giống như những người mắc hội chứng Down thông thường hay không.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Chỉ có thể nói rằng, dạng khuôn mặt đặc thù này, sẽ là một căn cứ rất tốt để phân biệt sàng lọc phần tử phạm tội. Có điều, toàn bộ câu chuyện này, không hề đơn giản như những gì mà chúng ta tưởng tượng.”

“Nghĩa là sao ạ?” Lúc này Tiêu Lãng mới nhận thấy tâm trạng bất thường của Nhiếp Chi Hiên, liền hỏi, “Có phải là em đoán đúng rồi phải không? Phần đầu và tứ chi của thi thể đều không phải là của nữ thủ lĩnh kia?”

Nhiếp Chi Hiên quả nhiên gật gật đầu, nói: “Chính xác, không chỉ phần đầu và tứ chi đều không phải là của nữ thủ lĩnh, mà ngay cả phân thân thi thể kia cũng không phải.”

3

“Sao cơ?” Tiêu Lãng gần như là đứng bật dậy khỏi ghế của mình, “Kết quả xét nghiệm DNA mẹ em làm sai rồi sao?”

“Không, không sai.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Chỉ là tôi vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ chuyện này ra làm sao cả.”

“Đừng vội, anh Nhiếp, anh miêu tả lại quá trình xem nào.” Tiêu Vọng kéo Nhiếp Chi Hiên ngồi xuống ghế.

“Là như thế này.” Nhiếp Chi Hiên uống một hụm nước rồi chậm rãi kể, “Vừa rồi ở nhà xác, tôi đã tiến hành ghép những mảnh thi thể lại với nhau, xác định các vết cắt là hoàn toàn trùng khớp. Tất cả phần thân, tứ chi và đầu thi thể đều là của cùng một người. Công việc giải phẫu khám nghiệm cũng đều đã hoàn tất, xác định người chết tầm khoảng trên dưới bốn mươi tuổi, ngoài ra không phát hiện thêm điều gì khác. Thế nên, tôi đã thu dọn đồ đạc rồi quay về đây. Nhưng rồi tôi gặp chị Bác ở phòng DNA, thấy chị ấy đang tất bật toát mồ hôi với công việc ở đó. Tôi thấy tình hình có vẻ không ổn, bèn hỏi chị ấy xem tình hình thế nào, chị ấy nói DNA đối chiếu không trùng khớp. Lúc mới phát hiện ra phần thân của thi thể, bác sĩ pháp y họ Đổng đã lấy mẫu máu từ tim của người chết, kết quả xét nghiệm DNA làm ra trùng khớp với DNA lấy được của nữ thủ lĩnh ở vụ án trong khu rừng trước đó. Thế nhưng, sau đó tôi đã gửi mẫu xét nghiệm phần sụn sườn của người chết, còn có cả mẫu xét nghiệm lấy từ tổ chức mô mềm ở phần đầu và tứ chi mà cậu đưa tới sau đó nữa, kết quả xét nghiệm làm ra lại đều là DNA của một người phụ nữ khác.”

“Cái gì? Lại kiểu người gì mà thể loạn gen Chimera gì gì đó nữa à?” Tiêu Lãng hỏi.

“Không thể nào. Thể loạn gen Chimera là dạng người mà các hệ trong cơ thể không thống nhất với nhau do được phát triển từ các phôi thai khác nhau. Hay có thể nói là, hệ sinh dục có thể là thuộc của một con người, còn hệ tuần hoàn thì lại thuộc của một người khác.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Nhưng mà người chết này thì không giống như vậy. Ngoài mẫu máu mà bác sĩ pháp y họ Đổng đã lấy về ra, thì tất cả những mẫu vật xét nghiệm còn lại, đều là của một người khác.”

“Vậy chuyện đó là như thế nào đây?” Tiêu Lãng cảm thấy tóc tai cậu dựng ngược cả lên.

“Liệu có phải là do truyền máu hay không?” Tiêu Vọng nói, “Em nghe nói việc truyền máu cũng có thể khiến cho DNA trong dung dịch máu không đồng nhất với DNA từ các tổ chức khác trong cơ thể.”

“Đúng vậy, cho dù là truyền máu hay là ghép tủy, thì đều có khả năng khiến cho DNA trong dung dịch máu không đồng nhất.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Song chúng tôi đã kiểm tra các vị trí như cổ tay, cố chân và tĩnh mạch khuỷu tay của người chết, đều không thấy có dấu vết hay hiện tượng của việc tiêm truyền qua đường tĩnh mạch. Cũng có thể nói là, không thể có chuyện truyền máu mà không thông qua đường tĩnh mạch. Cũng không có dấu vết phẫu thuật của việc ghép tủy trên cơ thể người chết. Cho nên, không thể có tình huống truyền máu hay ghép tuy ở đây. Hơn thế nữa, bản thân nữ thủ lĩnh này có lẽ cũng từng bị mất rất nhiều máu, cô ta làm sao còn có thể truyền máu cho người khác được chứ?”

“Anh Nhiếp, đường gì cơ? Liệu có phải là tiêm trong tim không?” Tiêu Lãng nói, “Anh có còn nhớ không? Trên màng ngoài tim của người chết có ba nốt kim châm! Mà chỉ có một nốt trong đó là do bác sĩ pháp y họ Đổng thực hiện.”

Câu nói này khiến cho Nhiếp Chi Hiên lại chìm sâu trong suy tư, mãi lâu sau, anh ngẩng đầu lên nói: “Thực hiện việc tiêm trong tim có mục đích là khử rung tim[*], thứ được tiêm vào tim là thuốc chứ không phải là máu. Tiêm chút dung dịch máu vào tim bằng phương pháp tiêm trong tim thì có tác dụng gì chứ?”

“Hơn nữa, nếu như tiêm dung dịch máu vào khoang tim, thì liệu có phải là DNA xét nghiệm ra có thể sẽ ở dạng DNA hỗn hợp hay không?” Tiêu Vọng hỏi.

“Điều này cũng không hoàn toàn là như vậy.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Tiền đề của việc xét nghiệm ra DNA dạng hỗn hợp phải là, số lượng của hai vật dẫn mang DNA có sự chênh lệch không lớn. Ví dụ như có hai giọt máu khác loại hòa lẫn vào với nhau, thì DNA làm ra sẽ là DNA dạng hỗn hợp. Nhưng, nếu như nhổ một bãi đờm vào trong một vũng máu, thì chỉ có thể xét nghiệm ra DNA từ mẫu máu, còn DNA từ mẫu đờm đã bị ô nhiễm bao phủ đi rồi, không thể xét nghiệm ra được nữa. Có điều, các cậu nói rất đúng. Nguyên nhân tử vong của người chết là do mất máu cấp tính quá nhiều sau khi động mạch cảnh bị cắt đứt hoàn toàn, bên trong các khoang tim có lẽ là đã hoàn toàn trống rỗng. Nếu lúc đó có truyền mấy chục mi-li-lít máu vào trong tim, thì DNA trong dung dịch máu bên pháp y chúng tôi lấy được có thể đã che phủ đi DNA của bàn thân người chết.”

“Đúng vậy đấy! Cái giả thiết về tiêm trong tim mà anh phán đoán không mang tính thuyết phục, chỉ có nói như thế này mới có thể giải thích rõ ràng hết được về tình trạng DNA không trùng khớp thôi.” Tiêu Lãng nói, “Sau khi người này chết đi, đã có kẻ tiêm vào trong tim cô ta máu của nữ thủ lĩnh kia. Anh xem, anh xem, em đã cảm thấy ngay người chết này không phải là nử thủ lĩnh mà, em đoán đúng rồi chứ?”

“Đúng vậy, trong lúc giải phẫu thi thể, thực ra cũng đã có rất nhiều điểm nghi vấn và phương hướng phán đoán rồi. Chúng tôi phán đoán rằng nử thủ lĩnh không hề bị thương các động mạch chủ như động mạch cảnh, mà hõm xương quai xanh của người chết cũng không có dấu hiệu bị thương. Nữ thủ lĩnh có lẽ là quanh năm đeo vòng tay hoặc đem theo trên người những phương tiện thông tin liên lạc khác, vậy mà từ màu da của người chết lại cho thấy người này không hề đeo gì.” Nhiếp Chi Hiên hỏi, “Nhưng mà, tại sao đối phương lại phải làm như vậy?”

“Nếu quả thực là như vậy, thì chỉ còn có một khả năng.” Tiêu Vọng nói, “Hung thủ vô cùng thông thuộc quy trình làm việc của pháp y chúng ta, biết rằng chúng ta sẽ lấy mẫu máu từ tim của người chết để tiến hành xác nhận danh tính. Nếu như vậy thì, bọn chúng sẽ có thể đánh lạc hướng khiến cho chúng ta nghĩ rằng nữ thủ lĩnh đã chết rồi, như vậy có thể chúng ta sẽ không tiếp tục truy cứu trách nhiệm của những người khác nữa, hoặc giả như, chúng ta sẽ mất đi căn cứ và manh mối để tiếp tục truy tìm dấu vết. Bọn chúng, hẳn là đang tung hỏa mù về phía chúng ta đấy.”

“Giết cả một người, chỉ để tung hòa mù ư! Thật đáng ghê sợ!” Tiêu Lãng nói.

“Không đúng vậy đâu.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Nếu như bọn chúng thực sự hiểu rõ quy trình phá án của chúng ta, thì phải biết rằng bác sĩ pháp y chúng tôi sẽ không chỉ lấy mỗi mẫu máu để xét nghiệm DNA, mà hơn thế nữa còn phải lấy cả mẫu sụn để làm xét nghiệm DNA nữa. Làm vậy chẳng phải sẽ để lộ sơ hở bên trong hay sao?”

“Hoặc giả như, bọn chúng chỉ nắm được sơ sơ không đầy đủ về quy trình phá án cúa chúng ta?” Tiêu Vọng giải thích.

“Không đúng, không đúng, còn có vấn đề logic nữa.” Tiêu Lãng nói, “Nếu như bọn chúng giết người là để khiến chúng ta hiểu lầm rằng nữ thủ lĩnh đã chết rồi, vậy thì lẽ ra bọn chúng phải tìm mọi cách để chúng ta sớm phát hiện ra thi thể. Đằng này, đã cắt rời thi thể, rồi lại che giấu thi thể, rõ ràng là không muốn để chúng ta phát hiện ra thi thể. Hai hành vi này có phải là rất mâu thuẫn với nhau hay không?”

“Đúng vậy, không thể giải thích được.” Nhiếp Chi Hiên chau mày nói.

Mọi người lại trầm mặc hồi lâu, Tiêu Lãng vừa gõ đầu bút trên mặt bàn vừa nói: “Em lại đang nghĩ là, tại sao trên tim lại có ba mũi kim châm chứ? Một mũi là do bác sĩ pháp y cua chúng ta tạo ra, một mũi là để truyền máu của nữ thủ lĩnh vào trong tim của người chết kia, thế còn một mũi nữa thì để làm gì?”

“Để làm gì?” Nhiếp Chi Hiên ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Lãng.

Tiêu Lãng nói: “Anh nói xem, liệu có phải là ngoài chúng ta ra, còn có một kẻ khác cũng quan tâm đến việc nữ thủ lĩnh đã thực sự chết chưa hay không? Hơn thế, kẻ này cũng giống như chúng ta, cũng lấy máu để tiến hành xét nghiệm DNA?”

“Mũi kim thứ ba là do một bên thứ ba gây ra?” Tiêu Vọng cảm thấy rất hứng thú với phán đoán của Tiêu Lãng, nói, “Em nói tiếp xem nào.”

“Anh thấy đấy, khi chúng ta tấn công bọn chúng, đâu thấy có sự tồn tại của tên có khuôn mặt Down, đúng không.” Tiêu Lãng nói.

“Hội chứng Down thường sẽ gây ra một số trở ngại trong việc vận động tứ chi, có thể không phù hợp với việc tham gia các hoạt động đòi hỏi phải có thể lực.” Nhiếp Chi Hiên giải thích.

“Đương nhiên, những điều anh nói cũng là một cách giải thích.” Tiêu Lãng tiếp tục nói, “Nhưng mà, nếu như chúng ta đặt giả thiết là tên có khuôn mặt Down và tên Da nhân tạo là một bọn thì sao? Để trốn chạy khỏi tên có khuôn mặt Down, bên phía nữ thủ lĩnh đã giết một người, làm kẻ thế thân cho nữ thủ lĩnh, đồng thời tìm cách để tên có khuôn mặt Down biết được điều này. Tên có khuôn mặt Down sau khi phát hiện ra thi thể, do khuôn mặt và dấu vân tay của người chết đều đã bị tiêu hủy, không thể nào xác định được có phải là thi thể của nữ thủ lĩnh hay không. Vậy thì, hắn chỉ còn một cách đó là lấy máu để xét nghiệm. Mà tất cả những điều này đều đã được nữ thủ lĩnh kia tính đến từ trước, cho nên đã thu xếp ổn thỏa.”

“Thiết bị xét nghiệm DNA di động?” Nhiếp Chi Hiên nói, “Thứ mà tên có khuôn mặt Down mang theo bên người?”

“Em không hiểu đâu, em chỉ xem trong “Nhiệm vụ bất khả thi” thôi, thì thấy có thiết bị cầm tay di động có thể lập tức tiến hành xét nghiệm gen mà thôi.” Tiêu Lãng nói.

“Quả thực có thể thực hiện được kỹ thuật này.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Tiến hành so sánh đối chiếu có mục đích là điều có thể thực hiện được, nhưng để xét nghiệm ra được đủ cả 16 điểm vị trí[*] mà chúng ta yêu cầu thì rất khó.”

“Đúng thế, chỉ cần thông qua đối chiếu so sánh sơ bộ để xác nhận là được rồi mà.” Tiêu Lãng nói, “Bên phía nữ thủ lĩnh hiểu rất rõ cách thức hành động của tên có khuôn mặt Down, nên mới lựa chọn hành động như thế. Nếu như vậy thì, có thể phía bên nữ thủ lĩnh muốn sớm bị bại lộ, nhưng tên có khuôn mặt Down sau khi phát hiện ra thi thể, liệu có phải là còn tồn tại một động cơ hay suy nghĩ khác, cho nên hắn mới phải cắt rời thi thể, hơn thế còn vứt phi tang hay không?”

“E rằng phán đoán của Tiêu Lãng chính là suy đoán duy nhất có thể giải đáp được mọi nghi vấn.” Tiêu Vọng nói.

“Nhưng mà, tên Da nhân tạo chắc phải là người trong Người gác đêm đen tối chứ nhỉ? Nếu nói như vậy thì, hành vi gây thương tích cho nữ thủ lĩnh của hắn ta không phải là hành vi cá nhân nữa rồi, mà là một hành vi có tổ chức và có mục đích.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Sau khi tên Da nhân tạo đó thất thủ, lại có kẻ khác tiếp tục xông lên truy sát. Vụ này có vẻ hơi phức tạp rồi.”

“Đó là vấn đề trong nội bộ của bọn chúng.” Tiêu Vọng nói.

“Vấn đề nội bộ này phải chăng có thể chỉ cho chúng ta thấy rằng, đằng sau nữ thủ lĩnh còn có những kẻ khác nữa?” Tiêu Vọng nói.

“Cũng có thể nói là, lực lượng Người gác đêm đen tối tuyệt đối không chỉ có mấy tên sở hữu năng lực biến đổi mà chúng ta đã phát hiện ra, còn có những kẻ khác nữa. Hơn thế, năng lực của những kẻ khác đó cũng rất lớn mạnh.” Giọng Nhiếp Chi Hiên tràn đầy lo lắng.

“Cậu đã thấy chưa, phát hiện ra vụ án các mảnh thi thể này, chẳng những không làm giảm bớt đi lượng công việc của chúng ta, ngược lại còn khiến chúng ta nhiều việc hơn đó.” Tiêu Lãng nói với Trình Tử Mặc vừa bước vào phòng trinh sát hình ảnh trong lúc mọi người đang nói chuyện.

Trình Tử Mặc nghe xong quá trình vụ án cơ bản, cũng tỏ vẻ bất lực, chỉ biết nhún nhún hai vai.

“Cho dù có phức tạp như thế nào, vẫn phải quay trở lại các điểm đột phá trinh sát của chúng ta.” Tiêu Vọng sau một hồi suy nghĩ ngắn gọn, cất giọng quả quyết, “Thứ nhất, chúng ta phải lập tức tìm ra danh tính của người chết, xem xem có thể phát hiện được manh mối nào tại nơi ở của cô ta hay không. Thứ hai, chúng ta bằng mọi giá phải tìm được tên có khuôn mặt Down này. Hắn ta là kẻ kết nối giữa hai phe phái trong tổ chức Người gác đêm đen tối, tìm được hắn là có thể cùng một lúc thu được hai manh mối, rồi từ đó tiến hành điều tra. Những kẻ này đều thuộc dạng tàn bạo máu tanh, giết người không chớp mắt. Để bọn chúng tồn tại thêm một ngày, thì có thể lại có thêm một sinh mệnh vô tội bị giết hại, chúng ta phải khẩn trương lên!”

“Mẹ biết ngay là các con đang ở đây mà, đã tìm ra danh tính của người chết rồi.” Đúng lúc này Bác Như Hy đi vào trong phòng trinh sát hình ảnh, trên tay bà cầm một bản báo cáo kết quả xét nghiệm, bà nói, “Mẹ đã tiến hành đối chiếu với kho dữ liệu, và đã tìm được danh tính của người chết, các con xem đi này.”

Sau mấy ngày làm việc liên tục, Bác Như Hy đã bước vào tuổi 50 lúc này đã mệt mỏi tiều tụy hết sức. Tiêu Lãng thấy mẹ bận rộn liên tiếp mấy ngày trời thành ra như vậy, trong lòng thương xót vô kể. Không nói lời nào, cậu chàng đi lên phía trước, ôm chặt mẹ vào trong lòng.

“Con làm gì đấy hả, thằng bé ngốc nghếch này.” Bác Như Hy yêu nhất là đứa con trai nhỏ này cùa mình. Lúc này hành động ấm áp của cậu khiến bà cảm thấy vô cùng cảm động.

Tiêu Vọng mỉm cười nhìn em trai, đón lấy bản báo cáo trong tay mẹ mình rồi đọc to: “Hiện đã điều tra rõ thân phận của người chết, Chu Thúy, nữ, 41 tuổi, ly dị, không con cái, làm thuê ở một khu chợ bán buôn. Năm 2013, do khi đi xe buýt bị ngồi quá trạm cần xuống, cô ta đã đề nghị lái xe cho dừng xe nhưng bị từ chối, nên đã xảy ra tranh chấp kịch liệt với người lái xe. Chu Thúy giằng lấy vô lăng của lái xe, khiến cho chiếc xe buýt đang vận hành bị mất kiểm soát, bị lật nghiêng sang một bên. Rất may là lái xe cùng với mười mấy hành khách trên xe đều chỉ bị thương nhẹ. Chu Thúy sau đó bị xử phạt giam giữ có thời hạn trong vòng hai năm sáu tháng vì tội danh gây nguy hiểm tới an toàn giao thông công cộng. Cũng có nghĩa là, người này vừa mới mãn hạn ra tù cách đây không lâu.”

“Việc này thì tôi biết, lúc đó trên mạng bàn tán rất náo nhiệt. Sau đó chẳng phải còn xảy ra sự việc có người đánh lộn với tài xế xe buýt khiến cho chiếc xe bị rơi xuống sông khiến mười mấy người thiệt mạng mà. Sự việc này cũng bị lật lại bàn tán sôi nổi. Rất nhiều người cho rằng bà Chu Thúy này cũng đáng bị phán xử tử hình.” Trình Tử Mặc khua khua chiếc di động trong tay, nói.

“Thật đáng sợ quá, những kẻ làm ảnh hưởng tới tài xế xe buýt đang lái xe, nhất định phải trừng phạt thật nghiêm.” Đường Đang Đang tim đập thình thịch vì sợ hãi.

“May là thân phận của người chết đã được điều tra rõ ràng rồi, cũng đã biết được nơi ở.” Tiêu Vọng nhìn màn đêm đã buông xuống bên ngoài cửa sổ nói, “Đi, chúng ta đến nhà cô ta xem thế nào.”

Tiêu Lãng lúc này vẫn còn đang ôm chặt lấy mẹ không chịu buông tay, Bác Như Hy cười nói: “Mau lên nào, mau đi cùng với anh con, mau phá án.”

Tiêu Lãng nới lỏng vòng tay ôm mẹ, cậu gật gật đầu nói: “Mẹ, mẹ chú ý nghỉ ngơi nhé.”

“Được rồi, mẹ biết rồi!” Bác Như Hy mỉm cười đầy vẻ mãn nguyện.

Theo tin tức phía cảnh sát nắm bắt được, cả đội ngồi trên chiếc Đỉnh Vạn Cân đi thẳng tới tiểu khu nơi Chu Thúy ở khi còn sống. Còn chưa vào đến cổng đơn nguyên, dưới ánh trăng, Tiêu Lãng đã nhìn thấy một ký hiệu.

“Xem này xem này, có phải người này ở phòng 307 không?” Tiêu Lãng hỏi.

Tiêu Vọng gật gật đầu, nhìn theo hướng tay Tiêu Lãng chỉ, trong cả dãy thùng thư đặt ở cổng đơn nguyên, ở bên cạnh thùng thư của phòng 307, có vẽ một hình lục giác bằng mực cacbon màu đen.

“Cái này, không phải là ký hiệu của Người gác đêm chúng ta hay sao?” Nhiếp Chi Hiên nói.

“Đúng vậy, đây là ăn cắp một cách ‘lộ liễu’ mà!” Trình Tử Mặc nói.

“Xem ra, suy đoán trước đây của chúng ta không sai, đám người này cũng tự xưng là Người gác đêm.” Tiêu Vọng cười lạnh một tiếng nói, “Hơn thế, tên có khuôn mặt Down kia còn bị dẫn dắt tới đây bằng chính ký hiệu này. Có lẽ, hắn ta cho rằng đây chính là một cứ điểm của Người gác đêm đen tối bọn chúng.”

Mọi người đều tán thành với suy đoán của Tiêu Vọng nên lần lượt bước đi lên tầng, tới trước cửa phòng 307. Trình Tử Mặc không nói lời nào, lấy ra dụng cụ mở khóa rồi bắt đầu mở khóa. Không lâu sau, một tiếng tách vang lên, khóa đã được mở. Nhưng cánh cửa thì vẫn không làm sao đẩy ra được.

Tiêu Lãng đứng ở một bên vốn đã sốt ruột, liền giơ chân đạp một cái đá bay cánh cửa lớn.

Trong phòng hình như không có ai.

Trình Tử Mặc di chuyển đến chỗ cánh cửa, xem xét khóa cửa rồi nói: “Cửa được khóa ngược từ bên trong, trong phòng có lẽ có người.”

Quả thực, đây là một căn phòng với cửa sổ bốn phía đều được chốt chặt bằng cửa chống trộm, lối ra vào duy nhất chính là cánh cửa lớn, mà cửa lớn đã khóa ngược từ bên trong. Cách giải thích duy nhất chính là vẫn còn có người ở trong phòng.

Tiêu Lãng nhanh chóng hiểu được phân tích của Trình Tử Mặc, cậu nhanh như cắt rút súng ra, bắt đầu tìm kiếm trong phòng. Tuy nhiên, Trình Tử Mặc đã phân tích không đúng, sau một hồi tìm kiếm, Tiêu Lãng xác định là trong phòng không có ai cả.

“Hiện trường khép kín, không có ai à?” Nhiếp Chi Hiên cảm thấy rất nghi ngờ. Anh đeo kính lên, bắt đầu dùng thiết bị phát hiện mẫu xét nghiệm sinh vật kiểm tra căn hộ.

Hiện trường khép kín, là chỉ hiện trường không thể khép kín từ bên ngoài, mà chỉ có thể khép kín từ bên trong. “Đối với những tình huống thông thường mà nói, chắc chắn rằng trong phòng có người.” Tiêu Lãng nói, “Có điều đối thủ của chúng ta có phải là những kẻ thông thường đâu!”

“Có lý.” Trình Tử Mặc cũng vừa nói vừa đeo kính lên, đến kiểm tra từng chiếc song cửa chống trộm bằng sắt không gỉ phía bên ngoài cửa sổ của căn hộ.

“Tuy trong phòng không có quần áo dính máu của người chết, nhưng tôi vẫn chắc chắn chỗ này chính là nơi hung thủ phân tách thi thể.” Giọng nói của Nhiếp Chi Hiên vọng ra từ trong nhà vệ sinh, “Tiếc là căn phòng này đã được dọn dẹp mất rồi, không tìm thấy vật chứng có giá trị nào nữa.”

“Làm sao có thể xác định được điều đó?” Tiêu Lãng đi đến cửa nhà vệ sinh, dựa vào khung cửa hỏi.

“Xung quanh lỗ thoát nước của bồn tắm tuy đã được dọn dẹp sạch sẽ, nhưng tôi đã cho làm thí nghiệm Benzidine[*], cho ra kết quả dương tính. Cũng có thể nói là, ở đây có máu.” Nhiếp Chi Hiên chỉ vào bồn tắm nói, “Hơn thế, bên cạnh bồn tắm còn có dấu vết dung dịch máu lưu lại. Đó là dao phẫu thuật có dính dung dịch máu, được đặt ngay bên cạnh bồn tắm, dung dịch máu đọng lại đã lưu giữ lại hình dạng của dao phẫu thuật.”

“Vậy là sử dụng dao phẫu thuật để phân tách thi thể trong bồn tắm, phải không ạ?” Tiêu Lãng lý giải.

Nhiếp Chi Hiên gật gật đầu.

Tiếng của Trình Tử Mặc cũng rất nhanh chóng vọng ra từ phía phòng ngủ phụ: “Các mảnh thi thể đã bị chuyển ra ngoài qua ô cửa sổ này. Mọi người xem đi, trên bề mặt chấn song sắt không gỉ ở đây có dấu vết dính máu, là vết máu lưu lại khi các mảnh thi thể bị đẩy qua khe cửa sổ nhỏ hẹp, va chạm rồi xát đi xát lại tạo thành. Phía dưới cửa sổ là một lùm cây rậm rạp, rất khó bị phát hiện.”

“Có thật là phân thây bằng dao phẫu thuật không? Giống hệt như phán đoán của anh.” Tiêu Lãng nói, “Dao phẫu thuật luôn mang theo bên mình, đây là bác sĩ à?”

“Đúng, không chỉ là luôn đem theo dao phẫu thuật bên mình.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Lúc khám nghiệm thi thể, tôi cũng đã nói rồi, kỹ thuật dùng dao phân tách thi thể của hắn rất thành thạo, là một kẻ hiểu rất rõ về kết cấu cơ thể người. Có biết y thuật hay không, chỉ cần nhìn vào thủ thuật một cái là có thể thấy được ngay.”

Nói xong, Nhiếp Chi Hiên dường như nghĩ ra điều gì đó, bắt đầu cúi đầu suy nghĩ.

“Bây giờ lại xuất hiện vấn đề rồi.” Tiêu Lãng nói, “Sau khi hung thủ phân tách thi thể xong, chuyển các mảnh thi thể ra ngoài, rồi sau đó, hắn làm cách nào đi ra ngoài để đem vứt bỏ thi thể? Đi xuyên tường sao?”

Tiêu Vọng không biết lấy từ đâu ra một chiếc thước cuộn, đo khoảng cách giữa các chấn song chống trộm phía ngoài các ô cửa sổ, rồi nói: “Không cửa sổ nào có dấu vết bị phá, cũng không có dấu vết đã bị tháo dỡ ra rồi lắp đặt trở lại. Khoảng cách giữa các song của là 20 cen-ti-mét, không gian cao nhất cũng chỉ có 40 cen-ti-mét. Đối với người bình thường mà nói, bất luận thế nào cũng đều không thể chui ra ngoài qua những chấn song cửa sổ này.”

“Ồ, em biết rồi, anh nghĩ rằng người này biết thuật co thân đúng không?” Tiêu Lãng nói.

“Anh cảm thấy, mục đích chia nhỏ thi thể của kẻ này không hẳn là để che giấu. Bởi vì nếu như mục đích đúng là che giấu, thì hắn có thể đem các mảnh thi thể vứt bỏ riêng rẽ với nhau. Cho nên, có khả năng là do không có cách nào để đưa thi thể ra khỏi căn phòng này, nên hắn mới lựa chọn thủ đoạn cắt rời toàn bộ thi thể ra thành nhiều mảnh nhỏ.” Tiêu Vọng nói, “Sở dĩ phải biến căn phòng này thành hiện trường khép kín, chính là để ngăn chặn người thân anh em của người chết vào được bên trong, nhằm kéo dài thời gian gây án.”

“Cho nên, các mảnh thi thể cũng vừa vặn có thể ném lọt ra ngoài. Vậy còn một người hoàn chỉnh nếu muốn ra ngoài, thì chỉ còn cách là phải co thân lại.” Tiêu Lãng nới “Em vô cùng tò mò, thực sự muốn tóm được hắn, bắt hắn biểu diễn xem sao.”

“Tôi tán thành giả thuyết này.” Sau một hồi im lặng, Nhiếp Chi Hiên nói, “Co thân không chỉ là một kỹ năng cần phải luyện tập mới có thể thực hiện được, mà còn đòi hỏi người tập luyện phải có cấu tạo thiên phú đặc biệt giữa các cơ khớp. Hơn thế, khi thực hiện co thân đến một mức độ nhất định, mà vẫn muốn tăng cường trình độ hơn nữa, thì bắt buộc phải am hiểu về y học. Bởi vì chỉ có am hiểu về y học, mới có thể nắm vững được cấu tạo của các cơ khớp, từ đó mới có thể luyện tập một cách hiệu quả hơn.”

“Cũng không chừng, kẻ này chính là Nhiếp Chi Hiên của Người gác đêm đen tối đấy.” Tiêu Lãng hài hước nói.

“Liệu có khả năng tay ‘Bác sĩ’ này chính là tên có khuôn mặt Down kia hay không?” Trình Tử Mặc hỏi.

“Phải đến tám chín phần là như vậy.” Tiêu Lãng đáp lại, “Cậu nghĩ mà xem, người mắc hội chứng Down bản thân đã có sự hạn chế về chức năng hoạt động rồi, nếu như có người giúp đỡ, thì hắn ta đâu đến nỗi phải một thân một mình đi vứt xác chứ.”

“Nhưng, khắp cái thành phố này biết tìm đâu ra một kẻ mắc hội chứng Down ngoài ra không có thêm đặc trưng nào khác nữa, chuyện đâu có dễ như thế.” Tiêu Vọng nói, “Tối nay mọi người đều phải nghỉ ngơi đi, cũng phải quay về suy nghĩ cho cẩn thận. Ngày mai thời tiết tốt, chúng ta khám nghiệm lại hiện trường.”

“Tìm được thôi, dễ tìm thôi mà, đừng có đánh giá thấp sự lợi hại của đội ngũ cảnh sát đặc nhiệm tuần tra Sở Công an thành phố Nam An chúng ta chứ.” Tiêu Lãng nói vẻ đầy tự tin.

“Được, có điều tôi vừa nghĩ ra một chuyện, ngày mai có lẽ phải đi xử lý trước đã.” Nhiếp Chi Hiên như có điều gì đang suy nghĩ.

4

Hơn 10 giờ sáng một ngày mùa đông, cả bầu trời vẫn còn chìm trong sương mù, ngay cả trong khu vực thành phố cũng còn đang rất yên tĩnh, càng không cần nói là nơi sơn thôn nhỏ bé ở một vùng xa xôi hẻo lánh như thế này. Ngoại trừ mấy người ở đây ra, dường như cũng không nhìn thấy bóng dáng của ai nữa.

Hai nấm mồ lạnh lẽo cô độc nằm chơ vơ ngay giữa lưng chừng núi. Theo thông tin trên bia mộ cho thấy hai ngôi mộ này đã tồn tại nhiều năm nay, trên bia mộ dường như đã có vài vết rạn nứt nho nhỏ. Có điều, xung quanh ngôi mộ không hề thấy có cỏ dại mọc lên um tùm, bia mộ cũng được lau dọn rất sạch sẽ. Rõ ràng, tuy là phần mộ lẻ loi, nhưng không hề thiếu sự chăm sóc.

Phía trước một ngôi mộ, làn khói đen leo lét bay lên, lượn vòng vòng bay lên không trung, rồi dần dần tan biến giữa lưng chừng trời lẫn trong màn sương mù của mùa đông. Ba người đang đứng chắp tay cúi lạy trước tấm bia mộ đó.

“A di đà Phật, A di đà Phật, thầy Đổng, việc này không thể trách cháu được, đều tại anh ấy bắt cháu phải làm thế này, nên nếu thầy có trách tội, xin hãy trách tội anh ấy.” Tiêu Lãng cúi lạy xong, vừa nói vừa chỉ vào Nhiếp Chi Hiên đang đứng bên cạnh.

“Cậu …”, Nhiếp Chi Hiên dở khóc dở cười gạt tay Tiêu Lãng ra.

“Anh thì không sao đâu, không sao đâu, bọn họ đều nói, trên người ngỗ tác các anh sát khí rất nặng, cho nên thông thường ma quỷ sẽ không dám lại gần.” Tiêu Lãng nói.

Nhiếp Chi Hiên lắc đầu nói: “Đã nói với cậu bao nhiêu lần rồi, bác sĩ pháp y không phải là ngỗ tác. Ngỗ tác chỉ là người chuyên vận chuyển, lau rửa thi thể, đồng thời hô lên thông báo các vết thương trên thi thể mà thôi. Còn người ghi thông tin vào biên bản khám nghiệm tử thi[*], tiến hành đánh giá phân tích mức độ tổn thương, tình hình vụ án lại là quan huyện. Thế nên pháp y chính là sự kết hợp giữa ngỗ tác và quan huyện. Còn nữa, cậu làm ơn đừng mê tín như vậy nữa có được không? Phải có tính khoa học chứ!”

“Xem giải phẫu tử thi thì em cảm thấy không sao, chỉ là… chỉ là cái việc khai quật quan tài khám nghiệm xác chết thế này, thực sự có hơi e sợ.” Tiêu Lãng cười hì hì, nói, “Xác chết đã bao năm rồi, quá đáng sợ.”

“Có gì đáng sợ đâu chứ?” Nhiếp Chi Hiên kinh ngạc nói, “Cậu đừng quên, trước khi đến Người gác đêm, cậu là dân học ngành khảo cổ đấy! Khảo cổ ấy à! Đó mới là những xác chết lâu năm!”

“Ồ, đúng rồi nhỉ.” Tiêu Lãng nói, “Đây là vì em vẫn chưa học mấy môn chuyên ngành mà, xem ra việc em dứt khoát chuyển ngành quả là sự lựa chọn sáng suốt rồi!”

“Em đang nói ai sáng suốt cơ?” Tiêu Vọng vừa cười vừa nhìn cậu em trai, dù sao việc chuyển ngành vốn không phải là ý nguyện ban đầu của anh chàng này.

Tiêu Lãng đưa tay xoa gáy, không nói lời nào nữa.

“Đúng rồi, giấy phép khai quật quan tài khám nghiệm tử thi này xin được chẳng dễ dàng gì, có đáng không anh? Rốt cục là có manh mối nghi ngờ gì vậy, anh Nhiếp.” Tiêu Vọng vừa nhấc chiếc xẻng công binh đang cắm trên mặt đất lên vừa hỏi.

“Tôi cũng không biết.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Chỉ là khi tôi xem xét vụ án cắt rời thi thể này, đột nhiên lại nhớ tới vụ án thầy Đổng bị sát hại năm đó. Các cậu còn nhớ không, khi chúng ta xem lại những hồ sơ vụ án trong máy tính của thầy Đường, còn có những tấm ảnh các phần tứ chi bị đứt đoạn của thầy Đổng sau khi được trục vớt lên.”

“Đúng vậy, có chuyện đó, không có vấn đề.” Tiêu Lãng vội vàng nói chen vào, hóa giải sự ngượng ngùng vừa rồi.

“Nhưng mà, năm đó ngay đến máy ảnh kỹ thuật số còn chưa có. Cho nên, những tấm ảnh tứ chi bị cắt đứt mà chúng ta nhìn thấy, chính là hai cánh tay, hai chân, còn căn bản là không có ảnh chụp chi tiết của phần đầu đoạn cắt hay vết cắt, cho nên cũng không thể phán đoán ra điều gì.” Nhiếp Chi Hiên nói.

“Thế nên anh muốn khai quật quan tài khám nghiệm tử thi ạ?” Tiêu Lãng hỏi, “Nếu như không có điểm nghi vấn, thì giấy xin phép này về căn bản là không được thông qua đúng không ạ? Trên báo cáo trình lên cấp trên anh rõ ràng đã ghi có điểm nghi vấn xác định!”

“Mấy hôm nay, quả thực tôi phát hiện thấy một điểm nghi vấn.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Căn cứ chủ yếu chính là mức độ phân hủy của phần thân cơ thể Chu Thúy. Các cậu nghĩ thử xem, năm đó thầy Đổng bị sát hại cũng tương tự ở vào thời điểm mùa này. Phân thần người của Chu Thúy, thời gian được vớt lên từ dưới sông Nam An là khoảng một ngày, nhưng mức độ phân hủy đã tương đối nghiêm trọng rồi. Phần bụng đã có màu xanh lục sau khi chết, trên ngực đã có hiện tượng thối rữa phần lưới tĩnh mạch. Lớp da vùng ngực đã bị cá rỉa gần hết rồi.”

“Nhưng mà, chẳng phải mọi người đều nói là thời điểm thầy Đổng bị giết hại, những năm đó nước sông Nam An bị ô nhiễm rất nặng, cơ bản là không có cá sao?” Tiêu Vọng hỏi.

“Đúng là không có cá gì cả, nhưng theo những gì tôi được biết, lúc đó nguyên nhân chủ yếu gây ô nhiễm nghiêm trọng chính là vi khuẩn lam.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Một lượng lớn vi khuẩn lam sinh trưởng mạnh mẽ trong nước sông, sẽ khiến cho trong nước sông có thêm nhiều vi sinh vật có khả năng đẩy nhanh quá trình phân hủy. Như vậy cũng có nghĩa là, nước sông bị ô nhiễm càng nghiêm trọng, thì tốc độ phân hủy của thi thể cũng sẽ càng nghiêm trọng hơn.”

“Phần tứ chi của thi thể mà chúng ta nhìn thấy trong những bức ảnh, cơ bản là không thấy có dấu hiệu bị phân hủy.” Tiêu Vọng nói giọng khẳng định.

“Vấn đề chính là ở đó.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Căn cứ theo những gì Đỗ Xá nói, ngày ba mươi Tết năm đó, hắn đã bắt giữ thầy Đổng và hành hạ ông ấy tới tận tối hôm mùng Một ở trong hang núi, sau đó hắn cho rằng thầy Đổng đã chết rồi nên đã đem vứt bỏ thi thể. Nhưng phía cảnh sát phải sau đó nửa tháng mới phát hiện ra phần tứ chi của thầy Đổng. Như vậy, trong vòng nửa tháng đó, cho dù là thời tiết mùa đông lạnh giá, không dám nói tới việc lớp biểu bì chân tay sẽ bị bong tuột, nhưng chắc chắn sẽ xảy ra hiện tượng lưới tĩnh mạch bị phân hủy. Thế mà, không hề có chuyện đó xảy ra, phần tứ chi nhìn thấy vẫn còn có vẻ khá tươi mới.”

“Liệu có phải là vì chúng ta phát hiện ra phần thân của Chu Thúy, còn vụ án thầy Đổng năm đó là phát hiện được phần tứ chi thôi.” Tiêu Vọng nói, “Phần thân bị phân hủy nhanh hơn phần tứ chi.”

“Điều này tôi cũng đã từng cân nhắc tới, nhưng đưa ra điểm nghi vấn là mâu thuẫn giữa mức độ phân hủy và thời gian tử vong như thế này, rồi từ đó xin giấy phép mở quan tài khám nghiệm tử thi, thì không có vấn đề gì.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Mà sau khi mở quan tài khám nghiệm tử thi, thì gần như là có thể nắm được manh mối rồi.”

“Thầy Đổng, nếu có gì mạo phạm, thầy cứ tìm cái người họ Nhiếp này nhé.” Tiêu Lãng vừa lẩm nhẩm vừa cầm cây xẻng công binh bắt đầu đào.

Ngôi mộ đã nằm đó hơn hai chục năm nay, đất cũng đã liền chắc lại cho nên việc đào mộ không hề dễ dàng chút nào. Nhiếp Chi Hiên và Tiêu Vọng đào đất vô cùng vất vả, tuy nhiên mức độ làm việc của cả hai người cộng lại cũng không bằng một mình Tiêu Lãng. Xem ra, Tiêu Lãng quả đúng là dân phù hợp để học chuyên ngành khảo cổ.

Không lâu sau, ngôi mộ đã được đào bằng ngang mặt đất. Thêm một lúc nữa, một góc của chiếc quan tài sơn màu đỏ thẫm đã lộ ra ngoài.

“Cái này… Cái này làm thế nào mà mở ra được đây?” Tiêu Lãng quỳ xuống bên cạnh phần mộ nói, “Ba người chúng ta, làm sao có thể nhấc lên được.”

Tiêu Vọng dùng xẻng công binh đưa vào trong lòng huyệt mộ, găm chặt đầu xẻng vào khe hở chỗ nắp quan tài, rồi dùng sức đẩy mạnh một cái, một tiếng rắc vang lên, chiếc nắp quan tài hơi di chuyển một chút.

“Khi đó không đóng đinh cố định nắp quan tài.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Dù sao vẫn chưa tìm thấy phần đầu và phần thân của thầy Đổng, lúc an táng chắc chắn là đã cân nhắc đến việc tìm được phần thi thể còn lại, để tiện cho việc an táng cùng một chỗ với nhau.”

Mấy câu nói đầy giọng thương cảm xót xa, mọi người trong chốc lát đều rơi vào tâm trạng đau lòng buồn bã.

“Nào, chúng ta cùng nhấc nắp quan tài lên.” Nhiếp Chi Hiên cũng đưa mũi xẻng đầy vào khe hở, cả ba người cùng bật nắp chiếc quan tài lên.

Trong quan tài tối đen ảm đạm, xương trắng bên trong đã bị một lớp bụi đất che phủ.

Nhiếp Chi Hiên mặc trang phục giải phẫu loại sử dụng một lần, đi ủng cao su, cẩn thận bước xuống phía dưới quan tài, dùng chiếc bàn chải lông cẩn thận chải sạch lớp bụi.

Khi lớp bụi được quét sang một phía, cùng theo đó món đồ đầu tiên hiện ra ở bên trong quan tài là một bộ cảnh phục màu xanh lá được gấp gọn gàng, để ngay ngắn ở một bên, cùng một chiếc mũ cảnh sát đã hơi bị biến dạng một chút.

Khi bộ cảnh phục dần dần hiện rõ, tâm trạng đau buồn khi nãy của mọi người càng thêm nặng nề hơn. Cả Tiêu Vọng và Tiêu Lãng không ai bảo ai tự giác đứng thẳng nghiêm nghị hành lễ ở bên cạnh ngôi mộ.

Tuy rằng Đổng Liên Hoa cho đến cuối cùng cũng không được công nhận là liệt sĩ, không được coi là hy sinh trong khi thực hiện nhiệm vụ, nhưng năm đó khi an táng cho ông, Đường Tuấn vẫn đặt ngay bên cạnh hài cốt của ông bộ cảnh phục mà ông suốt đời yêu quý, cũng coi như là để an ủi cho người còn sống.

Nhiếp Chi Hiên hơi di chuyển về phía sau một chút, như là sợ bước chân của mình giẫm lên làm nhăn bộ cảnh phục, sau đó anh xoay người tiếp tục xử lý lớp bụi trên hài cốt.

Năm đó, Đường Tuấn đã cho an táng hai chi trên và hai chi dưới của thầy Đổng, cùng với sự phân hủy của thi thể, các phần mềm lúc này đã bị tiêu hủy bằng hết, phần xương cốt còn lại mất đi sự kết nối bởi các tổ chức phần mềm, giờ cũng rời cả ra. Dù là xương ngón tay, xương bàn tay và xương cánh tay ở phần tay, hay là xương ngón chân, xương bàn chân ở phần chân, tuy vẫn nằm nguyên vị trí cũ nhưng giữa các đoạn xương đã không còn kết nối.

Nhưng điều mà Nhiếp Chi Hiên quan tâm đến, là chỗ kết nối giữa tứ chi và phần thân. Anh nhanh chóng tìm ra vị trí đặt tứ chi, sau đó thành thục lấy bốn phần xương dài là hai bên xương cánh tay và hai bên xương đùi của thầy Đổng từ trong quan tài ra, đưa cho Tiêu Lãng, để trên tấm khăn giải phẫu đã được đặt sẵn bên cạnh mộ phần, đồng thời bật sáng chiếc đèn led cầm tay.

Nhiếp Chi Hiên ra khỏi huyệt mộ, tay cầm chiếc kính lúp, lần lượt quan sát kĩ từng chiếc xương.

“Thế nào? Thế nào rồi?” Tiêu Lãng đợi một lúc, quả thực tính nóng vội không nhịn được liền cất tiếng hỏi.

“Cậu xem, vị trí đầu xương cánh tay, rất trơn láng, đây là bộ phận tạo thành của khớp vai, có hình vòng cung, nhung không hề có sự tổn thương.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Nếu như thi thể bị cánh chân vịt cắt phải, sẽ không thể có chuyện cắt rời đầu xương cánh tay vừa vặn men theo đúng hình vòng cung được, như vây thì quá trùng hợp. Mà cả hai phần chi trên đều như vậy, thì lại càng không thể xảy ra.”

“Đây là đầu xương đùi, là phần liên kết trong ổ cối, tạo thành khớp háng.” Nhiếp Chi Hiên nói tiếp, “Ổ cối lại càng là một vị trí ẩn khuất, nếu nói là bị cánh chân vịt cắt phải, thì càng không thể nào xảy ra được.”

“Thế cho nên?” Tiêu Lãng nghe mà vẫn chưa hiểu lắm.

“Thế nên, thầy Đổng là đã bị người ta phân tách thi thể.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Cậu xem những vết xước mờ ở chỗ đầu xương đùi này đi, do lưỡi dao gây ra, mà còn là lưỡi dao rất mỏng, giống như dao phẫu thuật vậy!”

“Hả? Cũng giống như vụ của Chu Thúy vậy à?” Tiêu Lãng nhảy dụng lên hỏi.

Nhiếp Chi Hiên gật gật đầu, nói: “Quả thực vô cùng tương tự, đều có vẻ như do một chuyên gia rất am hiểu y thuật thực hiện phân thây bằng dao phẫu thuật vậy.”

“Tên ‘Bác sĩ’ đó làm sao?” Tiêu Lãng vội vàng hỏi.

“Cái này thì khó nói.” Tiêu Vọng nói, “Tên ‘Bác sĩ’ đó bao nhiêu tuổi chúng ta còn chưa biết. Nếu như hắn ta tầm tuổi với đám trẻ em bị bắt cóc, vậy thì khi thầy Đổng qua đời, hắn ta còn chưa chắc đã được sinh ra đâu.”

Cả ba đều lặng yên.

Nhiếp Chi Hiên ngừng lại giây lát rồi tiếp tục nói: “Khả năng mà tôi vừa mới nói tới có thể là tuyệt đối quá, vẫn còn một khả năng nữa.”

“Khả năng gì vậy?” Tiêu Lãng và Tiêu Vọng cùng đồng thanh hỏi.

“Còn một khả năng nữa chính là, đây không phải là phân tách thi thể, mà là tháo khớp tứ chi.” Nhiếp Chi Hiên khẽ nói.

“Tháo khớp tứ chi?” Tiêu Vọng nhanh chóng phân biệt được sự khác nhau giữa hai khả năng mà Nhiếp Chi Hiên đề cập tới, nói: ” Ý của anh là, thầy Đổng có thể vẫn chưa chết?”

“Sao có thể như vậy được?” Tiêu Lãng nói xen vào, “Đỗ Xá đã tự tay vứt thầy Đổng xuống sông, hơn thế lúc đó sông Nam An bị ô nhiễm nghiêm trọng, toàn là vi khuẩn lam. Cho dù lúc đó là mùa khô thì nước sông cũng sâu tới mười mấy mét. Với một người gần như không còn các dấu hiệu sự sống mà bị rơi xuống dòng sông như vậy, thì làm sao còn có khả năng sống sót?”

“Đúng vậy.” Tiêu Vọng nói, “Cho dù là nhanh chóng được người ta phát hiện ra, cứu lên ngay sau đó, thì không thể nào không báo cảnh sát, mà lại tự mình tìm một bác sĩ nào đó để tháo khớp tứ chi của ông ấy chứ, chuyện này không nói thông được.”

“Quá thực rất khó giải thích.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Tôi cũng chỉ là phân tích một khả năng khác mà thôi. Vừa nãy tôi đã nói rồi, phần tứ chi của ông ấy phải mấy ngày sau khi bị mất tích mới được phát hiện ra. Nếu như người đã chết ngay lúc đó rồi, cho dù là có trong môi trường nước hay không, thì tứ chi cũng đều sẽ xảy ra tình trạng phân hủy. Nếu như đã có điểm nghi vấn về mức độ phân hủy, vậy thì chúng ta có lý do để hoài nghi về việc thầy Đổng đang mất tích khi đó vẫn chưa chết, thậm chí sau khi tứ chi bị tháo rời, ông ấy cũng vẫn chưa chết. Cũng chỉ là nghi ngờ mà thôi, tuy còn có rất nhiều điểm không hợp logic, nhưng chúng ta không thể xem vụ án trước mắt như các vụ án thông thường để phân tích được. Thế nên, chỉ cần có một chút khả năng nhỏ nào, chúng ta cũng cần phải tính đến, đúng không? Người chết rồi, thì chỉ có thể là phân thây. Còn nếu thực sự là tháo rời chân tay của người sống, vậy thì mục đích của việc tháo bỏ chân tay ấy là gì?”

“Mục đích?” Tiêu Lãng vừa nhắc lại những từ này, vừa phác họa trên chính cơ thể mình, “Tháo đứt ra từ đây, sau đó tháo đứt ra từ đây. Ôi trời ơi! Đây chẳng phải là cách thức tạo ra Nhân Trệ thời cổ đại hay sao?”

“Đây cũng không được coi là Nhân Trệ.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Nếu như là để ngăn chặn việc nhiễm trùng gì đó, mà bất đắc dĩ phải tiến hành thủ thuật cắt chi, thì không thể gọi là tạo ra Nhân Trệ được.”

“Điều này không quan trọng.” Tiêu Vọng nói, “Nhưng cho dù nói thế nào đi nữa, công việc hôm nay lại cho chúng ta thêm một số gợi ý mới. Tuy đã trải qua hơn hai chục năm, nhưng rốt cuộc vào năm đó thầy Đổng đã chết hay chưa vẫn còn tồn tại hai giả thiết. Anh Nhiếp nói đúng, rốt cuộc thầy Đổng hiện giờ có còn sống trên thế gian này hay không, cũng là điều chúng ta phải lưu tâm đến.”

“Các anh đừng có nói rằng thủ lĩnh của Người gác đêm đen tối chính là thầy Đổng nhé?” Tiêu Lãng kinh ngạc đến mức toàn thân nổi da gà.

Tiêu Vọng nhìn sang Tiêu Lãng không nói gì. Dù sao thì, hiện giờ mới chỉ là một manh mối, rốt cuộc hơn hai mươi năm nay, thầy Đổng đã ra sao, đã xảy ra những chuyện gì, đều không có căn cứ gì để có thể xác nhận chắc chắn cả.

“Đúng rồi, phân tích này chúng ta chỉ cần lưu ý đến là được rồi.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Hiện giờ có một vấn đề là, năm đó sau khi phần tứ chi của thầy Đổng được tìm thấy, rốt cuộc chúng ta có bao nhiêu phần chắc chắn xác định đó là phần chân tay của thầy Đổng? “

“Cái này thì em còn nhớ.” Tiêu Lãng nói, “Lúc đó có nói rằng vì vụ án này, thành phố Nam An đã bỏ ra không ít tiền để mua một bộ thiết bị xét nghiệm DNA đầu tiên cho cơ quan công an trong nước. Mẹ em sau khi tiến hành xét nghiệm, đã xác định máu ở trên sợi dây thừng trong hang núi và những phần tay chân này đều là của thầy Đổng.”

“Thông thường kết quả DNA đều không thể sai được. Nếu như là nhóm máu, thì lại không đáng tin cậy.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Có điều, trước khi thầy Đổng mất tích, chúng ta còn chưa có kỹ thuật xét nghiệm DNA, vậy thì, sau khi có mẫu vật xét nghiệm rồi, làm sao xác định được đó chính là mẫu vật xét nghiệm của thầy Đổng nhỉ?”

“Vấn đề này, em đã từng hỏi riêng mẹ em.” Tiêu Vọng nói, “Trong chiếc gạt tàn ở nhà thầy Đống năm đó, có không ít đầu mẩu thuốc lá của ông ấy. DNA lấy được từ đầu mẩu thuốc và tứ chi trùng khớp với nhau. Mẹ em cũng nói rồi, lúc đó các vị trí gen được xét nghiệm ít hơn bây giờ, nhưng cũng đủ để xác định được đó là của thầy Đổng.”

“Vậy thì không vấn đề gì rồi.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Kỹ thuật của chị Bác không có vấn đề gì.”

“Phải gọi là cô.” Tiêu Lãng nói.

“Đúng rồi, số liệu DNA khi đó không biết có được lưu giữ lại hay không?” Tiêu Vọng hỏi.

“Chắc chắn là không được lưu lại.” Nhiếp Chi Hiên trả lời, “Thời điểm đó xét nghiệm DNA còn là một kỹ thuật hoàn toàn mới mẻ, kết quả xét nghiệm ngay đến tòa án còn không lựa chọn tin tưởng, càng không cần nói tới có nhận thức để xây dựng kho dữ liệu DNA nữa.”

“Cũng có nghĩa là, hồi đó sau khi mẹ em tiến hành xét nghiệm cho ra kết quả DNA, thì cũng chắc chắn là sẽ không lưu giữ lại.” Tiêu Vọng nói.

“Chắc chắn là không.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Hơn thế khi đó phương pháp xét nghiệm DNA nguyên thủy nhất cũng không như bây giờ, cho dù là có lưu lại đi nữa, thì cũng không có cách nào để tiến hành đối chiếu so sánh với mẫu xét nghiệm khác được.”

“Không có cách nào đối chiếu.” Tiêu Vọng xoa cằm như đang suy nghĩ gì đó, “Cũng có nghĩa là, trong kho dữ liệu hiện nay, không thể tìm được dữ liệu DNA của thầy Đổng năm đó?”

“Tuyệt đối không có.” Nhiếp Chi Hiên khẳng định như đinh đóng cột.

“Vậy thì, hiện giờ những phần hài cốt này liệu có khả năng xét nghiệm được DNA bằng phương pháp hiện nay hay không?” Tiêu Vọng tiếp tục hỏi.

“Có khả năng.” Nhiếp Chi Hiên nói, “Nhấn mạnh một chút, cũng chỉ có thể là ‘có khả năng’ thôi. Dù sao cũng đã hơn hai chục năm rồi, hơn thế xét nghiệm DNA qua xương cốt vốn đã là một việc rất khó. Có điều cũng chỉ là có độ khó mà thôi, chứ không phải là không xét nghiệm ra được. Năm đó khi những người làm công tác khảo cổ nghiên cứu về gia tộc của Tào Tháo, họ đã sử dụng mẫu vật xét nghiệm lấy được của hàng ngàn năm trước, và đã xác định được nhiễm sắc thể Y-STR của gia tộc Tào Tháo, từ đó xác định được những người thuộc đời sau của Tào Tháo. Hàng ngàn năm trước còn có thể làm được, càng không cần nói đến mẫu xét nghiệm cách có hai mươi mấy năm trước của chúng ta đây.”

“Vậy thì quá tốt rồi! Ý của em là để mẹ em thử xem sao, xem có thể lại xét nghiệm ra được DNA của thầy Đổng nữa hay không.” Trong ánh mắt của Tiêu Vọng lóe lên một tia sáng.

“Vậy cũng chỉ có thế thử xem sao thôi.” Nhiếp Chi Hiên cầm một đoạn xương cánh tay lên, đang định bỏ vào trong túi vật chứng. Kết quả là, rắc một tiếng, đoạn xương cánh tay bị gãy làm đôi.

“Ôi chao, trời đất ơi, thầy Đổng à, thầy có trách tội thì trách anh ấy, không can hệ gì tới cháu đâu.” Tiêu Lãng lại tiếp tục lẩm nhẩm khấn vái.

“Chỗ này quá gần với sông Nam An, cả một vùng thổ nhưỡng đều có hiện tượng kiềm hóa.” Nhiếp Chi Hiên không để ý đến Tiêu Lãng, nói, “Trước đây tôi đã từng nói, đất có tính a xít sẽ khiến xương bị mềm hóa, đẩy nhanh tốc độ thoái hóa xương.”

“Cũng có nghĩa là, với những hài cốt như thế này, sẽ càng khó làm xét nghiệm DNA?” Tiêu Vọng hỏi.

Nhiếp Chi Hiên gật gật đầu.

“Có điều, cũng không còn cách nào tốt hơn nữa.” Tiêu Vọng nói, “Muốn tìm lại được đầu mẩu thuốc lá của thầy Đổng năm đó càng không có hy vọng tìm thấy được. Những phần hài cốt này là mẫu vật xét nghiệm duy nhất để tái hiện lại DNA của thầy Đổng rồi.”

“Cho dù nói thế nào, chúng ta cũng đều phải thử xem.” Tiêu Vọng giúp Nhiếp Chi Hiên đặt khúc xương đã bị gãy vào trong túi đựng vật chứng, rồi nói: “Cũng cần phải biết rằng, đây rất có khả năng sẽ là một lối đi tắt để chúng ta điều tra phá được vụ án.”

“Lối tắt, lối tắt nào vậy?” Nhiếp Chi Hiên vẫn chưa suy nghĩ đến hàm ý sâu xa mà Tiêu Vọng đang nghĩ tới, bèn hỏi.

“Chỉ có thể nói là có khả năng.” Tiêu Vọng cười mỉm nói, “Tới chỗ mẹ em trước đã, đợi có kết quả rồi thì anh sẽ rõ.”

[*] Hàm ý: Các mối quan hệ giao tình của người quân tử phẳng lặng như làn nước vậỵ.

[*] Phản ứng sống là những phản ứng chỉ có thể xuất hiện khi cơ thể người còn tồn tại sự sống, như là xuất huyết, xung huyết, nôn ọe, ứ nghẹn v.v. Là tiêu chí quan trọng để phán đoán dạng tổn thương là trước hay sau khi tử vong.

[*] Khử rung tim là lợi dụng thiết bị điều trị y tế hoặc các loại thuốc đặc hiệu điều trị hiện tượng rối loạn nhịp tim.

[*] Điểm vị trí là chỉ vị trí của một gen hoặc là ký hiệu trên nhiễm sắc thể.

[*] Thí nghiệm Benzidine là thí nghiệm mang tính thăm dò để kiểm tra xem có vết máu hay không, nếu cho ra màu xanh lam tức là phản ứng dương tính, chứng tỏ có vết máu tồn tại.

[*] Biên bản khám nghiệm tử thi: bản kê khai khám nghiệm tử thi, còn gọi là biên bản khám nghiệm, bảng kê thông tin khám nghiệm tử thi.

« Lùi
Tiến »