NGƯỜI MINH HỌA

Lượt đọc: 848 | 2 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 18
phi thuyền

Rất nhiều đêm Fiorello Bodoni nằm thức lắng nghe tiếng những phi thuyền thở dài trên bầu trời tối đen. Anh thường rón rén ra khỏi giường, đoán chắc rằng người vợ hiền hậu của mình đang say ngủ, để bước ra màn đêm bên ngoài. Trong thoáng chốc, anh sẽ thoát khỏi những mùi thức ăn ôi thiu trong căn nhà ọp ẹp bên bờ sông. Trong một khoảnh khắc yên bình, anh sẽ để tim mình lao vào không gian, bay theo những phi thuyền.

Lúc này đây, ngay đêm nay, anh đứng trong bóng tối, cởi trần, ngắm nhìn những đài phun lửa rì rầm trong không khí. Các phi thuyền đang trên con đường bão táp dài dằng dặc tới sao Hỏa, sao Thổ, sao Kim!

“Chà, chà, Bodoni.”

Bodoni giật thót mình.

Trên một thùng đựng sữa, bên dòng sông lặng tờ, là một ông già đang ngồi, cũng dõi theo các phi thuyền bay qua màn đêm yên tĩnh.

“À, ra là ông, Bramante!”

“Đêm nào anh cũng ra đây à, Bodoni?”

“Ra hít thở khí trời thôi.”

“Thế à? Tôi thì lại khoái mấy cái phi thuyền hơn,” lão Bramante già nói. “Chúng bắt đầu bay từ khi tôi còn bé. Tám mươi năm rồi, mà tôi còn chưa hề được đặt chân lên một cái.”

“Một ngày kia tôi sẽ đi phi thuyền,” Bodoni nói.

“Đồ ngốc!” Bramante kêu lên. “Anh không bao giờ đi nổi đâu. Đây là thế giới của người giàu.” Lão lắc lắc mái đầu ngả bạc, nhớ lại. “Hồi tôi còn trẻ, họ đã viết một dòng khẩu hiệu rực lửa: THẾ GIỚI CỦA TƯƠNG LAI! Khoa học, Tiện nghi, và Điều mới mẻ cho tất cả! Ha! Tám mươi năm. Tương lai đã biến thành Hiện tại! Chúng ta có được đi phi thuyền không? Không! Chúng ta vẫn sống trong lều như tổ tiên trước kia.”

“Có lẽ các con tôi…” Bodoni nói.

“Không, cả con của con anh cũng không!” lão già quát lớn. “Chỉ có người giàu mới có giấc mơ và phi thuyền thôi!”

Bodoni ngần ngừ. “Ông già này, tôi đã dành dụm được ba ngàn đô la. Mất sáu năm tôi mới để dành được chừng ấy. Cho việc làm ăn của tôi, để đầu tư vào máy móc. Nhưng suốt cả tháng nay, đêm nào tôi cũng thức. Tôi nghe tiếng phi thuyền. Tôi suy nghĩ. Và đêm nay tôi đã hạ quyết tâm. Một trong số chúng tôi sẽ bay đến sao Hỏa!” Mắt anh sáng rực lên.

“Đồ ngốc,” Bramante quát. “Anh sẽ chọn như thế nào? Ai sẽ đi? Nếu anh đi, vợ anh sẽ ghét anh, vì ở trong không gian, anh sẽ được gần Chúa hơn một chút. Khi anh kể lại chuyến đi tuyệt diệu ấy cho cô ta nghe, liệu sự ganh tị có gặm nhấm cô ta suốt bao năm trời không?”

“Không, không!”

“Có đấy! Còn các con anh? Đời chúng sẽ chỉ toàn ký ức về bố chúng, người đã bay đi sao Hỏa trong khi chúng ở lại đây ư? Anh sẽ đặt ra cho các con anh một nhiệm vụ vô nghĩa. Cả đời chúng sẽ chỉ nghĩ về phi thuyền. Chúng sẽ thao thức cả đêm. Chúng sẽ thèm muốn đến phát ốm. Cũng như anh đang phát ốm lúc này đây. Nếu không được đi, chúng sẽ chỉ muốn chết. Đừng có đặt ra mục tiêu đó, tôi cảnh báo anh. Hãy để chúng hài lòng với cái nghèo. Hãy để mắt chúng nhìn xuống tay, nhìn bãi đồng nát của anh, chứ không phải là hướng tới những vì sao.”

“Nhưng…”

“Giả sử vợ anh đi thì sao? Anh sẽ cảm thấy ra sao khi biết cô ta đã được trải nghiệm còn anh thì không? Cô ta sẽ trở nên thần thánh hơn. Anh sẽ nghĩ đến chuyện ném cô ta xuống sông. Không, Bodoni ơi, hãy mua một cái máy đập phá mới, anh cần nó đấy, và dùng nó phá bỏ giấc mơ của mình, xé tan nó ra thành từng mảnh đi.”

Lão già im bặt, cúi nhìn dòng sông nơi hình ảnh những phi thuyền đốt cháy bầu trời đã bị nhấn chìm.

“Chúc buổi tối tốt lành,” Bodoni nói.

“Ngủ ngon nhé,” lão già đáp.

Khi miếng bánh mì nướng bật ra từ cái lò màu bạc, Bodoni suýt nữa thét lên. Suốt đêm anh không ngủ. Giữa những đứa con bồn chồn, bên cạnh người vợ phốp pháp, Bodoni đã nằm trằn trọc và nhìn đăm đăm vô định. Bramante nói đúng. Tốt hơn hết anh nên đầu tư khoản tiền đó. Sao lại vung tiền ra khi mà chỉ một người trong gia đình anh có thể lên phi thuyền, trong khi những người khác phải ở lại mà tan chảy trong vỡ mộng?

“Fiorello, mình ăn bánh mì đi,” vợ anh, chị Maria, nhắc.

“Họng tôi khô khốc rồi,” Bodoni nói.

Lũ trẻ con lao vào, ba thằng bé tranh nhau chiếc phi thuyền đồ chơi, hai con bé ôm những con búp bê làm theo hình người sao Hỏa, sao Kim và sao Hải Vương, những con búp bê xanh có ba con mắt vàng và mười hai ngón tay.

“Con đã thấy phi thuyền sao Kim!” Paolo reo lên.

“Nó phóng lên thế này này, vèo” Antonello rít.

“Các con!” Bodoni quát, đưa tay lên bịt tai. Chúng trố mắt nhìn anh. Anh chẳng mấy khi lên giọng. Bodoni đứng dậy. “Nghe đây, cả mấy mẹ con,” anh nói. “Bố có đủ tiền để cho một người trong nhà mình đi phi thuyền lên sao Hỏa.”

Tất cả reo lên.

“Mấy mẹ con có hiểu không?” anh hỏi. “Chỉ một người trong chúng ta thôi. Sẽ là ai?”

“Con, con, con!” lũ trẻ gào thét.

“Mình,” Maria nói.

“Mình,” Bodoni nói với chị. Cả nhà im bặt.

Lũ trẻ ngẫm nghĩ lại. “Để anh Lorenzo đi, anh ấy lớn nhất.”

“Để Miriamne đi, nó là con gái!”

“Hãy nghĩ mà xem mình sẽ được thấy những gì,” vợ Bodoni nói với anh. Nhưng mắt chị rất lạ. Giọng chị run run. “Những thiên thạch, như một đàn cá. Vũ trụ. Mặt trăng. Người nên đi là người có thể kể lại mọi chuyện thật hay khi quay lại. Mình luôn giỏi ăn nói mà.”

“Vớ vẩn. Mình cũng thế,” anh phản đối.

Mọi người run rẩy.

“Đây,” Bodoni rầu rầu nói. Từ cái chổi anh bẻ ra mấy cọng rơm dài ngắn khác nhau. “Ai rút được cọng ngắn là thắng.” Anh chìa bàn tay siết chặt ra. “Chọn đi.”

Bọn trẻ nghiêm trang rút.

“Cọng dài.”

“Cọng dài.”

Một đứa nữa.

“Cọng dài.”

Bọn trẻ đã rút xong. Trong phòng im phăng phắc.

Còn lại hai cọng rơm. Bodoni cảm thấy trái tim đau đớn trong lồng ngực. “Giờ thì,” anh thì thầm, “đến lượt Maria.”

Chị rút.

“Cọng ngắn,” chị nói.

“A,” Lorenzo thở ra, nửa vui nửa buồn. “Mẹ sẽ được lên sao Hỏa.”

Bodoni cố mỉm cười. “Chúc mừng mình. Tôi sẽ mua vé cho mình ngay hôm nay.”

“Đợi đã, Fiorello…”

“Tuần sau mình có thể lên đường,” anh khẽ nói.

Chị thấy những cặp mắt buồn rầu của lũ con nhìn mình, bên dưới những cái mũi to, thẳng của chúng là những nụ cười. Chị chậm rãi trả cọng rơm cho chồng. “Tôi không thể đi sao Hỏa được.”

“Sao lại không?”

“Vì tôi sắp có đứa nữa.”

“Cái gì!”

Chị không chịu nhìn anh. “Tôi sẽ không thể đi xa trong tình trạng như thế được.”

Anh túm lấy khuỷu tay chị. “Có thật thế không?”

“Rút thăm lại đi. Bắt đầu lại từ đầu.”

“Sao mình không nói với tôi từ trước?” anh sững sờ hỏi.

“Tôi không nhớ ra.”

“Maria, Maria,” anh thì thầm, khẽ vỗ vỗ khuôn mặt chị. Anh quay sang các con. “Rút thăm lại đi.”

Paolo lập tức rút được cọng rơm ngắn.

“Con sẽ đi sao Hỏa!” Thằng bé nhảy nhót. “Cảm ơn bố!”

Những đứa khác nhích ra xa. “Hay quá, Paolo.”

Paolo thôi cười, nhìn bố mẹ và các anh chị em mình. “Con có thể đi chứ?” nó băn khoăn hỏi.

“Tất nhiên rồi.”

“Và cả nhà sẽ vẫn quý con khi con quay về chứ?”

“Tất nhiên rồi.”

Paolo ngắm nghía cọng rơm quý giá trong bàn tay run run rồi lắc đầu. Nó ném cọng rơm đi. “Con quên mất. Con còn phải đi học. Con không đi được. Rút thăm lại đi.”

Nhưng không ai chịu rút thăm cả. Một nỗi buồn thấm thía bao phủ lấy họ.

“Sẽ không ai đi cả,” Lorenzo nói.

“Như vậy là tốt nhất,” Maria nói.

“Bramante nói đúng,” Bodoni nói.

***

Với bữa sáng đóng cục lại trong dạ dày, Fiorello Bodoni làm việc ở bãi phế liệu của mình, cắt kim loại, nấu chảy, đúc thành từng thỏi để tái sử dụng. Máy móc của anh long lên sòng sọc; các xưởng đúc cạnh tranh đã khiến anh chênh vênh bên bờ vực nghèo túng suốt hai mươi năm ròng. Thật là một buổi sáng tồi tệ.

Đến chiều, một người đàn ông bước vào bãi phế liệu gọi với lên Bodoni đang ngồi trên máy đập. “Này, Bodoni, tôi có ít đồ đồng nát cho anh đây!”

“Cái gì thế, ông Mathews?” Bodoni đờ đẫn hỏi.

“Một cái phi thuyền. Sao thế? Anh không muốn mua à?”

“Có, có chứ!” Anh túm chặt tay người kia, rồi ngừng lại, vẻ bối rối.

“Tất nhiên nó chỉ là mô hình thôi,” Mathews nói. “Anh biết đấy. Khi họ thiết kế phi thuyền, họ sẽ làm một mô hình to đúng cỡ bằng nhôm trước. Anh mà nấu chảy nó ra thì cũng được lời kha khá đấy. Tôi sẽ bán cho anh với giá hai ngàn…”

Bodoni thõng tay xuống. “Tôi không có tiền.”

“Xin lỗi. Tôi cứ nghĩ sẽ giúp được anh. Lần trước chúng ta nói chuyện, anh nói mọi người đều trả giá mua đồng nát cao hơn anh. Tôi nghĩ sẽ lén đem cái này đến cho anh. Thôi…”

“Tôi cần máy móc mới. Tôi đã dành tiền cho việc đó.”

“Tôi hiểu mà.”

“Nếu tôi mua phi thuyền của ông, tôi sẽ không thể nấu chảy nó được. Tuần trước lò nấu nhôm của tôi hỏng rồi.”

“Không sao.”

“Nếu tôi mua cái phi thuyền này, tôi không thể dùng nó vào việc gì được cả.”

“Tôi biết.”

Bodoni chớp chớp mắt và nhắm lại. Rồi anh mở mắt ra nhìn ông Mathews. “Nhưng tôi là một tên đại ngốc. Tôi sẽ rút tiền ở ngân hàng đưa cho ông.”

“Nhưng nếu anh không nấu chảy được nó…”

“Ông cứ giao nó đến đây,” Bodoni nói.

“Được thôi, nếu anh đã nói vậy. Tối nay nhé?”

“Tối nay,” Bodoni nói, “được đấy. Vâng, tôi muốn nhận phi thuyền ngay tối nay.”

Đang có trăng. Phi thuyền đứng giữa bãi phế liệu, to tướng và trắng toát. Nó chứa đựng cả sắc trắng của ánh trăng lẫn sắc xanh của những vì sao. Bodoni ngắm nó không biết chán. Anh muốn vuốt ve nó, nằm bên cạnh nó, áp má vào nó, nói với nó mọi mong muốn thầm kín trong trái tim mình.

Anh ngước lên nhìn nó. “Ngươi là của ta,” anh nói. “Dù ngươi có không bao giờ di chuyển hay phun lửa mà chỉ nằm đây gỉ sét suốt năm mươi năm, thì ngươi vẫn là của ta.”

Phi thuyền có mùi thời gian và khoảng cách. Giống như bước vào một chiếc đồng hồ. Nó được hoàn thiện với sự tinh tế của người Thụy Sĩ. Ta có thể treo nó lên dây đeo đồng hồ quả quýt. “Có khi tối nay ta sẽ ngủ lại đây,” Bodoni thì thầm vẻ phấn khích.

Anh ngồi vào ghế phi công.

Anh chạm vào một cái cần.

Anh ngân nga trong họng, mắt nhắm nghiền.

Tiếng ngân nga trở nên to hơn, to hơn nữa, cao hơn, cao hơn nữa, dữ dội hơn, kỳ lạ hơn, phấn khích hơn, nó rung động trong anh và kéo anh về phía trước, đẩy anh cùng phi thuyền lên giữa im lặng chói tai và tiếng kim loại gào thét, rồi cặp mắt nhắm chặt của anh run run, và âm thanh đó càng to hơn cho tới khi nó trở thành một vòi lửa, một sức mạnh, một lực đẩy và lực kéo sắp xé người anh ra làm đôi. Anh thở hắt ra. Anh lại tiếp tục ngân nga mà không dừng lại, vì nó không thể dừng lại, nó chỉ có thể tiếp tục, mắt anh nhắm chặt hơn, tim anh đập loạn xạ. “Cất cánh!” anh hét lên. Rung lắc! Chấn động “Kia là mặt trăng!” anh hô lớn, mắt nhắm nghiền. “Các thiên thạch!” Sự im lặng ào tới giữa ánh sáng sục sôi. “Sao Hỏa. Chúa ơi, sao Hỏa! Sao Hỏa kìa!”

Anh gục xuống, kiệt sức, thở hổn hển. Bàn tay run rẩy của anh buông cần điều khiển ra và đầu anh ngật ra sau. Anh ngồi đó một lúc lâu, hít vào thở ra, tim đập chậm dần.

Từ từ, thật từ từ, anh mở mắt ra.

Bãi phế liệu vẫn nằm đó.

Anh ngồi bất động. Anh nhìn các thứ đồng nát chất đống hồi lâu, không chớp mắt. Rồi anh nhảy bật dậy, đá vào những cái cần. “Cất cánh đi, đồ chết tiệt!”

Phi thuyền nằm im lìm.

“Ta sẽ cho ngươi biết tay!” anh hét lên.

Anh loạng choạng bước ra ngoài trời đêm và khỏi động động cơ dữ dằn trên chiếc máy đập phá đáng sợ của mình, rồi lái về phía phi thuyền. Anh điều khiển những quả cầu khổng lồ lên bầu trời đầy ánh trăng. Anh bắt hai bàn tay run rẩy của mình phải vững vàng để vung những quả cầu xuống, để đập, để xé nát giấc mơ giả dối láo xược này, cái vật ngu xuẩn mà anh đã bỏ tiền ra mua, mà không chịu nhúc nhích, không chịu làm theo lệnh anh. “Ta sẽ dạy cho ngươi một bài học!” anh quát.

Nhưng tay anh vẫn để yên.

Phi thuyền màu bạc nằm dưới ánh trăng. Và đằng sau phi thuyền là ánh đèn vàng của nhà anh, cách đó một khối nhà, đang tỏa sáng ấm áp. Anh nghe thấy tiếng đài nhà anh đang phát ra một bản nhạc xa xăm. Anh ngồi suốt nửa giờ ngắm phi thuyền và ánh đèn vàng, mắt lúc nheo lại, lúc mở to. Anh bước xuống khỏi máy đập phá và bắt đầu bước đi, vừa đi vừa cười. Khi đến cửa sau nhà, anh hít một hơi thật sâu và gọi to, “Maria, Maria, xếp đồ đi. Cả nhà ta sẽ lên sao Hỏa!”

“Ôi!”

“A!”

“Không thể tin được!”

“Thật đấy, thật đấy.”

Lũ trẻ đứng giữa bãi phế liệu lộng gió, dưới bóng phi thuyền lấp lánh, không dám chạm vào nó. Chúng òa khóc.

Maria nhìn chồng. “Mình đã làm gì thế này?” chị nói. “Bỏ tiền của chúng ta ra mua thứ này sao? Nó sẽ không bao giờ bay nổi.”

“Nó sẽ bay,” anh nhìn phi thuyền nói.

“Phi thuyền tốn cả triệu đô. Mình có tiền triệu không?”

“Nó sẽ bay được,” anh bình thản nhắc lại. “Giờ mấy mẹ con về nhà cả đi. Tôi có nhiều người phải gọi điện, nhiều việc phải làm. Ngày mai chúng ta sẽ lên đường! Không được kể cho ai hết, hiểu không? Đây là bí mật.”

Lũ trẻ nhích ra xa phi thuyền, bước chân lảo đảo. Anh thấy những khuôn mặt nhỏ bé, háo hức của chúng dán vào cửa sổ ngôi nhà ở đằng xa.

Maria vẫn không nhúc nhích. “Mình đã làm chúng ta khánh kiệt,” chị nói. “Đốt tiền vào cái… cái thứ này. Trong khi lẽ ra mình nên dành tiền để mua máy móc mới.”

“Rồi mình sẽ thấy,” anh nói.

Chị quay đi, không nói một lời.

“Xin Chúa giúp con,” anh thì thầm, và bắt tay vào việc.

Suốt đêm khuya hôm đó những xe tải đến giao các gói hàng, và Bodoni, miệng cười tươi rói, rút sạch tiền trong tài khoản của mình. Dùng đèn hàn và máy tháo kim loại, anh tấn công chiếc phi thuyền, thêm vào chỗ này, bỏ bớt chỗ kia, giội lên nó những phép thuật rực lửa và những chấn động kín đáo. Anh gắn chín động cơ ô tô cổ lỗ vào buồng động cơ trống trơn của phi thuyền. Rồi anh hàn kín buồng động cơ lại, để không ai thấy được công việc bí mật của mình.

Lúc bình minh, anh vào bếp. “Maria ơi,” anh nói, “tôi sẵn sàng ăn sáng rồi đây!”

Chị không nói gì với anh.

Đến lúc mặt trời lặn, anh gọi các con. “Sẵn sàng rồi! Đi nào!” Cả căn nhà lặng ngắt.

“Tôi đã nhốt chúng vào tủ áo rồi,” Maria nói.

“Ý mình là sao?” anh gặng hỏi.

“Mình sẽ chết trong cái phi thuyền ấy thôi,” chị nói. “Loại phi thuyền gì mà chỉ hai ngàn đô cũng mua được? Đồ bỏ đi!”

“Nghe tôi đây, Maria.”

“Nó sẽ nổ tung. Mà mình cũng đâu phải phi công.”

“Nhưng tôi sẽ lái được cái phi thuyền này. Tôi sửa nó rồi.”

“Mình điên rồi,” chị nói.

“Chìa khóa tủ đâu?”

“Tôi đang cầm đây.”

Anh chìa tay ra. “Đưa cho tôi.”

Chị trao chìa khóa cho anh. “Mình sẽ giết cả chúng nó mất.”

“Không, không.”

“Có đấy. Tôi có linh cảm như thế.”

Anh đứng trước mặt chị. “Mình không chịu đi cùng sao?”

“Tôi sẽ ở lại đây,” chị nói.

“Mình sẽ hiểu thôi; rồi mình sẽ thấy,” anh mỉm cười nói. Anh mở tủ áo ra. “Đi nào, các con. Đi theo bố.”

“Tạm biệt, tạm biệt mẹ!”

Chị đứng bên cửa sổ bếp, nhìn theo mấy bố con, người thẳng đuỗn, lặng thinh.

Đến cửa phi thuyền, người bố nói, “Các con, chúng ta sẽ đi một tuần thôi. Các con còn phải đi học và bố còn phải đi làm.” Anh nắm tay từng đứa. “Nghe đây. Phi thuyền này cũ lắm rồi, chỉ còn bay được một chuyến nữa thôi. Nó sẽ không bay nữa. Đây sẽ là chuyến đi duy nhất trong đời các con. Nhớ mở to mắt ra mà nhìn nhé.”

“Vâng thưa bố.”

“Căng tai ra mà nghe. Hãy ngửi tất cả những mùi hương của phi thuyền. Cảm nhận. Ghi nhớ. Để đến khi quay về các con sẽ có thể nói về chuyến đi này suốt cả đời.”

“Vâng thưa bố.”

Phi thuyền im lìm nhu một cái đồng hồ đã ngừng chạy. Van khí rít lên khi được khóa lại sau lưng họ. Anh cài dây an toàn cho lũ trẻ vào những chiếc võng cao su, như một đoàn xác ướp tí hon. “Sẵn sàng chưa?” anh gọi to.

“Sẵn sàng!” tất cả đáp lại.

“Cất cánh!” Anh bật mười cái công tắc. Phi thuyền rung lắc rồi lao lên. Lũ trẻ cựa quậy trong những cái võng của mình, miệng hò reo.

“Mặt trăng kia rồi!”

Mặt trăng mơ màng lướt qua. Các thiên thạch nổ tung như pháo hoa. Thời gian trôi đi như một con mãng xà khí. Lũ trẻ reo to. Mấy giờ sau, chúng được thả ra khỏi võng và được nhìn qua các ô cửa sổ. “Trái đất kìa!” “Sao Hỏa kìa!”

Phi thuyền thả xuống những đốm lửa như những cánh hoa hồng trong lúc kim đồng hồ quay tít; rồi mắt một đứa sụp xuống. Cuối cùng, cả lũ rũ ra tựa một đàn bướm say rượu nằm trong võng giống như trong kén.

“Tốt,” Bodoni thì thầm, chỉ còn một mình.

Anh rón rén ra khỏi phòng điều khiển để đứng một hồi lâu, vẻ sợ sệt, bên cửa van khí.

Anh ấn một cái nút. Cửa van khí mở ra. Anh bước ra. Bước vào không gian ư? Vào những luồng thủy triều đen thẳm đầy thiên thạch và những luồng lửa đầy khí ư? Vào vận tốc vun vút và khoảng cách vô tận ư?

Không. Bodoni mỉm cười.

Khắp quanh phi thuyền đang run rẩy là bãi phế liệu.

Gỉ sét, không thay đổi, kia là cửa bãi phế liệu được khóa bằng khóa móc, ngôi nhà nhỏ lặng lẽ bên bờ sông, cửa sổ bếp còn sáng đèn, và dòng sông vẫn đang đổ về biển cả. Và giữa bãi phế liệu, đang tạo ra một giấc mơ thần kỳ, là phi thuyền đang rung động, rì rầm. Chao đảo và gầm thét, nó lắc lư lũ trẻ đang ngủ như ruồi trên mạng nhện.

Maria đứng ở cửa sổ bếp.

Anh vẫy tay với chị và mỉm cười.

Anh không biết chị có vẫy lại không. Có lẽ là một cái vẫy tay thoáng qua. Một nụ cười thoáng qua.

Mặt trời đang mọc.

Bodoni vội vã chạy vào phi thuyền. Im lặng. Lũ trẻ còn ngủ say. Anh thở dễ dàng hơn. Anh cũng tự buộc mình vào một chiếc võng và nhắm mắt lại. Anh tự cầu nguyện với chính mình, Ôi, xin đừng để chuyện gì xảy ra với ảo ảnh này trong sáu ngày tới. Xin hãy để cho vũ trụ đến rồi đi, sao Hỏa đỏ rực vươn lên dưới lòng phi thuyền của chúng ta, và các mặt trăng của sao Hỏa, và đừng để đoạn phim màu bị lỗi. Xin để hình ảnh có ba chiều; xin đừng có chuyện gì xảy ra với những tấm gương và màn hình giấu kín để tạo ra ảo ảnh tinh tế này. Hãy để thời gian trôi qua bình an vô sự.

Anh thức giấc.

Sao Hỏa đỏ rực trôi qua gần phi thuyền.

“Bố ơi!” Lũ trẻ giãy giụa đòi được tháo dây an toàn.

Bodoni nhìn ra và thấy sao Hỏa đỏ rực, rất thật, không có sai sót gì, và anh rất hài lòng.

Đến lúc mặt trời lặn vào ngày thứ bảy, phi thuyền ngừng rung lắc.

“Chúng ta về đến nhà rồi,” Bodoni nói.

Mấy bố con đi qua bãi phế liệu từ ô cửa mở của phi thuyền, máu sục sôi trong huyết quản, mặt mày rạng ngời.

“Mẹ đã tráng trứng với giăm bông cho mấy bố con đây,” Maria đứng ở cửa bếp nói.

“Mẹ ơi, mẹ, lẽ ra mẹ nên đi cùng, để được ngắm cảnh, để được thấy sao Hỏa, mẹ ạ, và thiên thạch, và mọi thứ!”

“Ừ,” chị đáp.

Trước giờ đi ngủ, lũ trẻ tập trung lại trước mặt Bodoni. “Chúng con muốn cảm ơn bố”

“Có gì đâu.”

“Chúng con sẽ luôn nhớ, bố ạ. Chúng con sẽ không bao giờ quên.”

Khuya hôm đó, Bodoni mở mắt ra. Anh cảm nhận được vợ mình đang nằm bên, quan sát anh. Chị không nhúc nhích gì một lúc lâu, rồi đột nhiên chị hôn lên má và lên trán anh. “Sao thế?” anh thốt lên.

“Mình là người cha tốt nhất thế giới,” chị thì thầm.

“Vì sao?”

“Giờ thì tôi đã thấy,” chị nói. “Tôi đã hiểu.”

Chị nằm ngả ra và nhắm mắt lại, nắm tay anh. “Chuyến đi có tuyệt vời không?” chị hỏi.

“Có,” anh đáp.

“Có lẽ,” chị nói, “có lẽ, một đêm nào đó, mình có thể đưa tôi đi một chuyên ngắn, có được không?”

“Có lẽ là một chuyên thật ngắn thôi,” anh nói.

“Cảm ơn mình,” chị nói. “Chúc ngủ ngon.”

“Chúc ngủ ngon,” Fiorello Bodoni nói.

« Lùi
Tiến »