Người Phá Vỡ Chứng Cứ Ngoại Phạm

Lượt đọc: 3174 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 5 ❀

Tôi trợn tròn mắt kinh ngạc nhìn cô chủ hiệu đồng hồ. Cô gái ấy đang mỉm cười ở phía bên kia quầy thu ngân. Tokino đã giải được một bài toán hóc búa làm cả đội điều tra điên đầu suốt mấy tuần nay ư?

“Cô có thể nói chi tiết cho tôi nghe được chứ?”

Tôi hỏi. Chắc gì giả thuyết của cô ấy đã chính xác. Nhưng cho dù khả năng cô ấy đoán sai là rất lớn đi nữa, tôi vẫn muốn nghe để tham khảo.

Tokino rót thêm trà vào chén.

“Ông Hirane có chứng cứ vững vàng cho thấy ông ta đã trò chuyện cùng anh em họ trong khoảng thời gian từ hai giờ đến ba giờ chiều. Do đó, nếu ông ấy quả là hung thủ thì chỉ có thể cho rằng thời gian gây án muộn hơn thời điểm tử vong ước tính, tức là rơi vào khoảng ba giờ đến bốn giờ chiều mà thôi.”

“Nhưng nếu là khoảng thời gian ấy thì nhân viên bưu điện đã phát hiện ra khẩu súng làm hung khí rồi. Hắn có thể gây án kiểu gì được chứ?”

Tokino tủm tỉm cười.

“Sao quý khách không thử nghĩ theo hướng ông ta sát hại anh Nunoda mà không cần dùng khẩu súng ấy nhỉ?”

Tôi điếng người.

“Sát hại Nunoda mà không cần dùng khẩu súng ấy ư? Sao có thể như vậy được? Cả rãnh của viên đạn trên vế đùi phải lẫn viên lấy mạng anh ta đều được đem đi đối chiếu và được xác nhận là trùng khớp với nòng súng.”

Liệu cô gái này có biết rãnh của nòng súng cũng giống như dấu vân tay người không nhỉ?

“Có thật là vậy không? Trước hết, ta hãy xem xét viên đạn đã giết chết anh Nunoda. Vết thương trí mạng chính là vết thương do đạn bắn xuyên qua khoang miệng. Vì vết bắn xuyên qua người nên trong cơ thể không còn đầu đạn, do đó, nói một cách chặt chẽ thì ta không thể biết đích xác vết thương ấy là do viên đạn nào gây ra.”

“Gì cơ...?”

Tôi bất giác thốt lên.

“Nhưng xung quanh khu vực sàn nhà phía trên đầu anh ta vẫn ghim lại một viên đạn bắn ra từ khẩu súng kể trên, nên rõ ràng đây chính là viên đạn đã bay xuyên qua khoang miệng của nạn nhân, không phải sao?”

“Rất có khả năng viên đạn ghim trên sàn nhà đã được bắn ra từ trước đó. Còn viên đạn cướp đi sinh mạng anh Nunoda có thể đã được bắn ra từ một khẩu súng khác.”

“Xét về khả năng thì không phải không thể có chuyện ấy... Nhưng chắc chắn viên đạn vẫn còn găm lại trên vế đùi phải của Nunoda đã bắn ra từ khẩu súng kia. Không thể có chuyện nó được bắn ra từ một khẩu súng khác.”

“Đúng thế.”

“Nếu vậy, việc hung thủ sử dụng khẩu súng đó là không thể nhầm lẫn được.”

“Vâng. Tuy nhiên, chưa chắc viên đạn còn lưu lại trên đùi phải của anh ấy được bắn vào cùng một thời điểm với viên gây ra vết thương trí mạng. Rất có thể nó đã được bắn ra từ trước.”

“Bắn ra từ trước?”

“Chính vì viên đạn găm trên đùi phải không gây ra vết thương trí mạng, cho nên nếu nó được bắn ra trước thời điểm Nunoda bị sát hại thì cũng chẳng có gì kỳ lạ cả. Có thể từ trước khi viên bưu tá phát hiện ra khẩu súng trong hòm thư vào hồi ba giờ chiều, hoặc là trước khi Hirane gặp anh em họ vào mười hai giờ trưa chẳng hạn.

“... Nhưng đùi phải bị đạn bắn hẳn phải đau đớn lắm. Cứ đau đớn như vậy trong vài tiếng đồng hồ thì kiểu gì Nunoda chẳng la hét ầm ĩ, và chắc chắn ở hiện trường sẽ lưu lại dấu vết.”

“Nhưng nếu anh Nunoda bị tiêm morphin thì sao?”

“Morphin?”

“Từ câu chuyện của tên trùm băng Hakuran, đội điều tra các anh đang nghi ngờ ông Hirane buôn bán morphin ở chợ đen phải không? Thế thì không phải ông ta có thể sử dụng chỗ morphin ấy hay sao?”

“A...”

“Chắc hẳn bên khám nghiệm pháp y vẫn chưa kiểm tra xem trong người anh Nunoda có morphin hay không.”

“Đúng thế. Chỉ trong trường hợp không xác định được nguyên nhân tử vong người ta mới tiến hành xét nghiệm máu và kiểm tra xem trong máu có chất kích thích hay không. Còn trong trường hợp này, nguyên nhân tử vong đã quá rõ ràng nên tôi nghĩ họ chưa làm xét nghiệm. Tôi cũng không biết trong máu cậu ta có morphin hay không.”

Vậy là hoàn toàn có khả năng Nunoda đã bị tiêm morphin. Không biết chừng giả thuyết của Tokino lại chính xác. Tôi chỉnh tư thế ngồi.

“Vậy thì ta hãy lập lại vụ án nhé. Trong buổi sáng xảy ra vụ việc, ông Hirane đã đến nhà anh Nunoda chơi. Nghe nói ông ta đã dọn dẹp nhà cửa và giặt giũ vào buổi sáng, tôi nghĩ đây chỉ là nói dối.

Đầu tiên, ông Hirane chờ thời cơ trong thính phòng và dùng súng đánh vào đầu anh Nunoda từ phía sau, làm anh ấy ngất đi. Sau đó ông ta tiêm morphin để anh Nunoda hôn mê. Kế tiếp, ông ta dùng khẩu súng kia bắn vào đùi phải của anh Nunoda và tạo ra vết thương còn lưu lại viên đạn. Có lẽ ông ta đã tiêm vào đùi phải của anh ấy rồi bắn vào vết tiêm. Vì làm như vậy có thể che giấu được vết tiêm ấy.

Morphin có công dụng giảm đau và an thần, cho nên anh Nunoda có bị bắn cũng vẫn ngủ li bì mà chẳng hay biết gì. Để máu không dây ra sàn, có thể ông Hirane đã trải một tấm bạt hay vật gì đó bên dưới cơ thể anh Nunoda.

Kế đến, ông Hirane lật phần không bị trường kỷ đè lên của tấm thảm trải trong phòng và bắn một phát vào vị trí trên mặt sàn mà ông ta dự định sẽ găm vào đó viên đạn được cho là đã cướp đi sinh mạng anh Nunoda.

Khi đã dàn xếp đâu vào đấy, ông Hirane rời khỏi hiện trường và nhét khẩu súng vào hòm thư ngay gần đó. Tuy không biết chính xác ông ta thực hiện những việc này vào thời điểm nào, nhưng chắc chắn phải sau mười giờ sáng, khi bưu tá đi gom thư. Từ giờ ta hãy gọi khẩu súng này là khẩu thứ nhất.

Ông Hirane đến gặp nhóm anh em họ từ mười hai giờ cho đến ba giờ chiều để tạo chứng cứ ngoại phạm. Trong khoảng thời gian ấy, vào đợt gom thư lúc ba giờ chiều, người ta đã phát hiện ra khẩu súng thứ nhất trong hòm thư.

Đến ba giờ chiều, ông ta chia tay anh em họ rồi quay lại nhà anh Nunoda. Chuyện xem phim ở rạp dĩ nhiên cũng là nói dối. Lúc này, ông Hirane đem theo khẩu súng thứ hai có kích cỡ nòng bằng khẩu thứ nhất. Anh Nunoda vẫn tiếp tục hôn mê trong suốt khoảng thời gian này.

Nhờ cách dàn dựng hồi sáng nên khi lật tấm thảm trải ở thính phòng, đoạn không bị trường kỷ đè lên, ông ta sẽ thấy một viên đạn găm xuống mặt sàn. Ông Hirane đã đè một vật, ví dụ như bao cát, lên trên vị trí đã có sẵn viên đạn để chặn viên đạn sắp sửa được bắn ra. Tiếp theo, ông ta trải lại tấm thảm như cũ, sao cho tấm thảm đè lên bao cát.

Trên mặt thảm, ông ta kê đầu anh Nunoda vào đúng vị trí có bao cát ở bên dưới. Viên đạn đã bắn xuyên qua mặt thảm, nhưng sau đó bị bao cát phía dưới chặn lại, thế nên không làm hư hại mặt sàn. À mà lúc này, phía sau đầu nạn nhân đã xuất hiện một vết bắn lớn, do đó khó có thể nhận ra vết đánh bằng súng.

Sau khi xong việc, ông ta đã xoay nghiêng cơ thể anh Nunoda và kéo dịch đầu anh ấy sang bên để rút bao cát bên dưới. Lúc này, trên tấm thảm đã thủng một lỗ do đạn xuyên qua, ông ta đã bôi máu và dịch não tủy của anh Nunoda lên khu vực ấy. Ông Hirane kéo tấm thảm mà tử thi đang đè lên sao cho vị trí có lỗ thủng do đạn bắn trùng khớp với lỗ thủng trên mặt sàn. Nếu lúc ấy chiếc trường kỷ vẫn ở bên trên tấm thảm thì sẽ rất nặng, khó mà di chuyển tấm thảm được. Thế nên tôi nghĩ ông ta chỉ tạm nhấc chiếc trường kỷ ra chỗ khác, sau khi điều chỉnh xong vị trí của chiếc thảm thì mới kê nó về vị trí cũ.

Ông ta cứ để cơ thể anh Nunoda nằm nghiêng như thế. Mặc dù vết thủng trên mặt thảm trùng khớp với vết thủng còn lưu lại viên đạn dưới sàn nhà, nhưng không thể sắp đặt sao cho vị trí của vết đạn xuyên qua đầu anh Nunoda trùng khớp với lỗ thủng do đạn bắn được. Thế nên ông ta mới lật nghiêng người anh ấy, để trông như thể hung thủ đã đá anh ấy, hòng lấp liếm sự thật rằng vết đạn xuyên qua tử thi hơi lệch so với vị trí của lỗ thủng.

Viên đạn găm trên sàn nhà chính là viên được bắn từ khẩu súng thứ nhất. Vết thương trong miệng anh Nunoda là do súng bắn xuyên qua, và không thể biết được vết thương này là do đạn của khẩu súng nào gây ra. Vì thế có thể khiến người ta tưởng rằng đó là vết đạn của khẩu súng thứ nhất.

Để đảm bảo mọi người đều nhìn nhầm, ông ta bắn thêm một phát vào vế đùi phải. Vết thương này vẫn còn lưu lại viên đạn bắn từ khẩu súng thứ nhất. Mà phát súng này lại trông như thể được bắn ra trước phát nhắm vào khoang miệng. Phải đến mười giờ sáng hôm sau người ta mới phát hiện ra thi thể, tức là đã mười tám tiếng kể từ thời điểm gây án, tình trạng đông của hai vũng máu không còn điều gì khác biệt, do đó khó có thể cho rằng hai vết đạn đó được bắn cách nhau mấy tiếng đồng hồ.

Tiếp theo, khẩu súng thứ nhất được phát hiện ở hòm thư của thị trấn Toda vào ba giờ chiều, lúc bưu điện gom thư, vì vậy không thể có chuyện nó được dùng để gây án sau thời điểm này, tức là vụ án đã diễn ra trước đó. Và như thế, chứng cứ ngoại phạm của ông Hirane đã được xác lập.”

Thì ra là thế. Hóa ra Nunoda vẫn chưa chết khi người ta phát hiện ra khẩu súng trong thùng thư. Hirane đã khiến mọi người hiểu nhầm rằng vụ án được thực hiện trước thời điểm khẩu súng bị phát hiện, và nhờ đó tạo được chứng cứ ngoại phạm cho mình.

“Tôi thấy ông ta đã tính toán từng chi tiết gây án một cách rất tỉ mỉ. Chẳng hạn, phát đạn thứ nhất bắn vào đùi là vì phần thịt ở đây rất dày, xương lại to nên viên đạn không thể xuyên qua mà găm vào da thịt, và nó cũng không thể trở thành vết thương trí mạng. Phát thứ hai ông ta nhét súng vào miệng rồi bắn, chắc chắn đạn sẽ xuyên qua người và kết liễu nạn nhân.

Cả việc sử dụng hòm thư cũng vậy. Việc ông ta nhét súng vào hòm thư đã khiến người ta tưởng rằng thời điểm tử vong rơi vào khoảng hai giờ hơn cho đến ba giờ chiều, khi bưu điện tới gom thư, nhưng trên thực tế, ông ta đã bắt đầu hành động từ mười giờ sáng cho đến mười hai giờ trưa. Hòm thư chỉ được mở vào giờ nhất định, hơn nữa trước lúc ấy, nó tuyệt đối không bị mở ra. Hòm thư quả là lý tưởng để tạo chứng cứ ngoại phạm lần này.

Chẳng những thế, để việc khẩu súng xuất hiện trong hòm thư trông có vẻ tự nhiên, ông Hirane còn lợi dụng cuộc đối đầu giữa băng Hakuran và Koyagi. Nghe nói trước hôm xảy ra vụ án, phía cảnh sát đã nhận được tin báo nặc danh về việc băng Koyagi chuẩn bị nã súng vào trụ sở của băng Hakuran, tôi nghĩ người tung tin này không ai khác chính là ông Hirane. Nhờ thông tin ấy mà thành viên của băng Hakuran và các điều tra viên của Ban phòng chống tội phạm có tổ chức đều canh phòng quanh khu vực trụ sở của băng này. Và thế là người ta sẽ tưởng rằng trong lúc tháo chạy khỏi hiện trường, hung thủ trông thấy quang cảnh ấy rồi đâm ra sợ hãi nên mới nhét vội khẩu súng vào hòm thư.”

Hóa ra cả cái thông báo ấy cũng là tác phẩm của Hirane à.

“Chuyện không dừng lại tại đó. Ông Hirane cũng vô cùng thận trọng khi mua khẩu súng thứ hai để lấy mạng anh Nunoda.”

“Là sao?”

“Nghe nói hai người mua khẩu súng từ tên buôn lậu bị cảnh sát bắt giữ đều sống ở tỉnh này, một người mua khẩu Walther PPK 32 ly, còn người kia mua khẩu FN Browning M1910. Dĩ nhiên người đã mua khẩu FN Browning M1910 chính là Hirane, nhưng tôi nghĩ người mua khẩu Walther PPK 32 ly cũng là ông ta nốt.”

“Khẩu súng thứ hai giết chết Nunoda chính là khẩu Walther PPK 32 ly ư?”

“Vâng. Cỡ nòng của cả hai khẩu đều là 32 ly. Có lẽ Hirane còn lường trước được rằng gã buôn lậu sẽ bị bắt, việc trong tỉnh có người mua súng sẽ bị bại lộ. Nếu người ta phát hiện trong tỉnh có người mua tới hai khẩu FN Browning thì nguy cơ chứng cứ ngoại phạm của ông ta bị phá vỡ sẽ gia tăng. Để phòng ngừa việc đó, ông ta đã mua khẩu Walther PPK làm khẩu súng thứ hai để tung hỏa mù rằng người mua khẩu Walther PPK không phải là người đã mua khẩu FN Browning, mà là một người khác.”

Gã đàn ông này quả là xảo trá. Nhưng giờ thì chứng cứ ngoại phạm của hắn đã bị phá vỡ. Chỉ cần hắn thừa nhận việc buôn chất cấm ở chợ đen là có thể tóm luôn lũ cầm đầu băng Hakuran.

Tôi nhìn Tokino đang ngồi ở phía bên kia quầy thu ngân bằng một ánh mắt thán phục. Cô gái với thân hình mảnh dẻ, trắng trẻo này khiến người ta liên tưởng tới một con thỏ. Không ngờ một cô gái như vậy mà có thể đóng góp vào việc bắt giữ hung thủ giết người và lũ đầu sỏ của băng nhóm xã hội đen.

« Lùi
Tiến »