Đội trưởng Shimogo và tôi tìm đến căn hộ chung cư của Hirane ở thị trấn Ooki của thành phố Maikuro. Nơi đó cách hiện trường vụ án ở thị trấn Toda, thành phố Hiko chừng hai mươi phút đi ô tô. Nhìn từ bên ngoài thì thấy đây là một khu chung cư mười tầng cao cấp bán theo lô, căn hộ 902 là nhà của Hirane.
“Ồ, hai anh cảnh sát bữa trước đây mà. Hôm nay lại có việc gì thế ạ?”
Không như lần gặp mặt trước đó ở công ty Omura, lần này Hirane mặc áo polo và quần cotton khá thoải mái.
“Chúng tôi có việc cần hỏi anh. Ta có thể vào nhà nói chuyện được chứ?”
Chúng tôi đi qua phòng ăn có bếp. Có vẻ hắn vẫn độc thân, không thấy dấu hiệu sống cùng gia đình. Căn phòng kê toàn đồ gia dụng và thiết bị điện khí đắt tiền được sắp xếp ngăn nắp, đến mức có thể để nguyên như vậy mà làm showroom nội thất cũng được.
Đội trưởng Shimogo lên tiếng.
“Anh có thể cho chúng tôi biết anh đã làm gì vào hôm cậu Nunoda bị sát hại chứ?”
Hàng lông mày của Hirane cau lại.
“Tại sao các anh lại hỏi tôi như vậy?”
“Chúng tôi có thông tin về việc anh đang bán morphin ở chợ đen cho băng Hakuran. Nếu cậu Nunoda phát hiện ra vụ này thì hẳn là anh sẽ gặp rắc rối to.”
Gương mặt Hirane bỗng đanh lại.
“Tôi mà buôn morphin ở chợ đen? Các anh đừng nói lung tung. Ai bảo các anh thế?”
“Câu này tôi không thể trả lời được.”
“Tôi không biết ai đã nói như vậy, nhưng làm ơn đừng xem mấy lời nói dối trắng trợn ấy là sự thật. Tôi không hề buôn hàng chợ đen. Các anh cứ kiểm tra sổ sách hàng trong kho thì biết.”
“Anh là trưởng phòng quản lý sản xuất mà, muốn sửa lại sổ sách cũng đâu khó gì.”
“Anh làm tôi ngạc nhiên quá đấy. Các anh chỉ dựa vào những thông tin mập mờ để buộc tội, tôi không hề làm mấy việc đó. Tôi bảo các anh kiểm tra sổ sách thì các anh bảo tôi tự chỉnh sửa lung tung. Thế không phải quá tùy tiện hay sao?”
“Anh giận dữ như vậy cũng tốt. Chỉ cần anh trả lời anh đã làm gì vào hôm xảy ra vụ việc thì chúng tôi sẽ lập tức rời khỏi đây.”
Hirane thở dài.
“Được rồi, chỉ cần nói ra thôi chứ gì. Hôm đó là ngày mùng mấy?”
“Thứ Bảy, ngày Mười bảy tháng Sáu.”
“Các anh đợi chút. Tôi phải xem lại sổ tay cái đã...”
Hirane biến mất sau căn phòng kế bên rồi trở lại với cuốn sổ nhỏ trên tay. Hắn lật cuốn sổ, miệng lẩm bẩm “Là hôm mình gặp anh em nhà bà con à”.
“Hôm ấy là thứ Bảy, nên chắc tôi thức dậy vào lúc tám giờ, muộn hơn mọi khi. Ăn sáng xong tôi dọn dẹp căn phòng này và giặt giũ nguyên buổi sáng.”
“Xin lỗi, vậy người nhà anh ở đâu?”
“Các anh cũng thấy đấy, tôi sống một mình mà. Chẳng có ai làm chứng cho đâu.”
“Sau đó anh làm gì?”
“Tôi lái xe ra ngoài, từ trưa thì đến nhà họ hàng tụ tập với mọi người. Anh em chúng tôi tụ tập ăn uống với nhau ở nhà hàng “Bắc Kinh tiên quán” tại trung tâm thương mại Seikyu. Tính cả tôi và đám anh em thì có tổng cộng sáu người.”
Trung tâm thương mại Seikyu ở phía trước ga Hiko, cách hiện trường vụ án khoảng mười phút lái xe.
“Đó là buổi gặp mặt họ hàng à? Chắc các anh thân nhau lắm?”
“Cứ nửa năm chúng tôi lại gặp nhau một lần.”
“Các anh đã trò chuyện về những việc gì.”
“Toàn những chuyện vô thưởng vô phạt. Báo cáo tình hình gia đình, công việc, rồi ôn lại những kỷ niệm hồi nhỏ nữa.”
“Các anh tiệc tùng đến mấy giờ?”
“Đến ba giờ chiều. Từ mười hai giờ trưa đến hai giờ chiều ở Bắc Kinh tiên quán, sau đó di chuyển tới tiệm cà phê Charade và ở đấy đến ba giờ.”
“Sau đó anh làm gì?”
“Tôi vào rạp chiếu phim trước ga Hiko để xem Two of Us . Tôi có cần kể nội dung phim luôn không?”
“Không, vậy là đủ rồi.”
Biết đâu hắn đã xem sẵn bộ phim này để phòng hờ thì sao.
“Bộ phim kết thúc vào khoảng mấy giờ?”
“Hơn năm giờ. Sau đó tôi về thẳng nhà luôn.”
Nói đến đấy, Hirane đẩy gọng kính rồi hỏi.
“Nhân tiện cho tôi hỏi, Nunoda bị sát hại lúc mấy giờ vậy?”
“Từ khoảng hai giờ chiều đến ba giờ chiều.”
“Tôi vừa nói rồi đấy, lúc đó tôi đang ở tiệm Charade cùng đám anh em họ.”
Hirane trả lời với vẻ mặt tràn trề tự tin.
Chúng tôi hỏi tên và địa chỉ của họ hàng hắn xong liền quay về trụ sở điều tra để báo cáo. Các điều tra viên chia nhau ra rồi tìm đến nhà năm người trong nhóm anh em họ.
Kết quả là cả năm người đều khai giống nhau, rằng từ mười hai giờ trưa đến ba giờ chiều đã ở cùng Hirane. Mặt mũi ai nấy trông cũng có vẻ thật thà lương thiện, khó mà cho rằng họ đang cố ngụy tạo chứng cứ.
Đội điều tra đang thử xem xét xem liệu có phá giải được chứng cứ ngoại phạm của Hirane hay không.
Có ý kiến cho rằng không biết chừng thời điểm tử vong của Nunoda thực ra sớm hơn thời điểm ước tính. Vì Hirane tiệc tùng với đám anh em họ sau mười hai giờ trưa, còn trước đó hắn ở nhà dọn dẹp, giặt giũ. Tuy nhiên, chúng tôi đã hỏi những người sống quanh nhà Hirane và dường như họ không nghe thấy tiếng động nào cho thấy hắn đang dọn dẹp nhà cửa, thế nên hắn có thật sự ở nhà hay không thì chẳng ai biết chắc. Nghĩa là Hirane không hề có bằng chứng ngoại phạm xác đáng nào trước mười hai giờ trưa. Như vậy chẳng phải rất có thể hắn đã giết Nunoda vào khung giờ này rồi làm chậm thời gian tử vong ước tính bằng cách nào đó hay sao?
Hắn đã làm điều đó như thế nào? Hắn đã ướp lạnh tử thi để khiến các dấu hiệu tử vong thể hiện chậm hơn chăng? Nhưng muốn lùi thời gian tử vong từ trước mười hai giờ trưa xuống sau hai giờ chiều mà chỉ làm lạnh tử thi trong phòng bật điều hòa thì quả là bất khả thi, chẳng lẽ hắn đã nhét xác nạn nhân vào tủ lạnh?
Dĩ nhiên trong nhà Nunoda không hề có chiếc tủ lạnh nào lớn đến thế. Nói tóm lại, có thể loại trừ khả năng hắn lùi được thời điểm tử vong.
Hirane có động cơ sát hại Nunoda, ngặt nỗi chúng tôi lại bị chứng cứ ngoại phạm vững chắc như tường thành của hắn chắn trước mặt nên không thể bắt giữ hắn được. Công tác điều tra hoàn toàn lâm vào bế tắc, nhuệ khí của đội điều tra ngày một đi xuống.
Mình có thể làm gì trong tình cảnh này đây? Nghĩ đến đấy, hình ảnh Mitani Tokino, chủ nhân của hiệu đồng hồ Mitani, chợt lóe lên trong tâm trí tôi.
Lần trước cô ấy đã phá chứng cứ ngoại phạm của hung thủ một cách ngoạn mục, nhưng không chừng chỉ nhờ ăn may. Hơn nữa một cảnh sát hình sự như tôi vốn đâu thể tiết lộ thông tin điều tra cho thường dân được. Nghĩ vậy, tôi đã tự tìm cách xoay xở xem có làm được gì để thoát khỏi cảnh bế tắc này không. Sau khi nghĩ nát óc mà không ra, tôi đành đặt chân đến đây.
Nghe xong vụ việc tôi vừa trình bày, Tokino nâng chén trà trong tay một hồi và đăm chiêu suy nghĩ. Tôi bèn nhận xét bâng quơ một câu như lấy lệ: “Trà này ngon quá.”
“Tôi đã quay ngược được thời gian. Chứng cứ ngoại phạm của ông Hirane đã bị phá vỡ.”