Người Phá Vỡ Chứng Cứ Ngoại Phạm

Lượt đọc: 3171 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 3 ❀

Hôm ấy là ngày Hai mươi tám tháng Sáu. Sở cảnh sát đã bắt giữ một tên buôn lậu súng có sào huyệt trong nội thành Tokyo. Mánh khóe của tên này là nhận yêu cầu đặt mua súng trên mạng và gửi hàng tới địa chỉ mà người đặt mua cung cấp qua dịch vụ chuyển phát Yu-Pack [*] của bưu điện. Sở cảnh sát đã khám xét chiếc máy vi tính tịch thu được và phát hiện ra một file excel ghi đầy đủ thông tin về tên loại súng đã bán, số seri sản xuất, số lượng đạn gửi kèm, giá cả, địa chỉ, ngày đặt hàng và ngày gửi hàng.

Có hơn năm mươi người đặt mua, địa chỉ rải rác khắp nước Nhật. Sở cảnh sát thành phố đã gửi dữ liệu cho các đơn vị cảnh sát ở những địa phương có người mua hàng. Sở cảnh sát tỉnh nơi tôi sống cũng nhận được dữ liệu này. Dữ liệu đó cho biết trong tỉnh có hai người đặt mua. Một người mua khẩu Walther PPK 32 ly, người kia mua khẩu FN Browning M1910. Khẩu thứ hai chính là khẩu được dùng trong vụ giết người. Ngoài ra số seri cũng trùng khớp với khẩu súng kể trên. Không thể nhầm lẫn được nữa, người mua khẩu súng này chính là hung thủ. Trên dưới đội điều tra lại được một phen nháo nhào.

Vấn đề là cả người mua khẩu Walther PPK 32 ly và khẩu FN Browning M1910 đều sử dụng dịch vụ nhờ bưu điện giữ hàng hộ.

Dịch vụ giữ hộ tức là dịch vụ nhờ bưu điện nhận hộ thay vì trực tiếp nhận bưu phẩm được gửi tới. Chỉ cần viết tên bưu điện nhận hộ vào ô tương ứng và điền tên, địa chỉ người nhận là có thể nhờ bưu điện được chỉ định nhận giúp bưu phẩm. Sau đó người nhận chỉ việc đến bưu điện và xuất trình chứng minh thư là được lấy hàng. Dịch vụ này được sử dụng trong trường hợp muốn giấu người nhà rằng mình có đồ gửi tới hoặc cảm thấy không yên tâm nếu nhận trực tiếp tại nhà.

Tuy nhiên, nếu người nhận đến bưu điện để lấy hàng thì địa chỉ viết ở ô người nhận là địa chỉ ma cũng chẳng hề gì. Nói rõ hơn, nếu chuẩn bị sẵn một chứng minh thư giả thì có thể dùng tên giả để điền vào ô người nhận.

Người đặt mua khẩu Walther PPK là Toyama Koji, còn người mua khẩu FN Browning là Kamikawa Tetsushi, nhưng đúng như dự đoán, địa chỉ của họ đều là địa chỉ ma. Dĩ nhiên có thể suy luận rằng họ tên và chứng minh thư dùng để chứng minh thân phận ở bưu điện cũng là giả.

Khẩu Walther PPK được gửi đi hai tháng trước, còn khẩu FN Browning được gửi cách đây ba tháng. Chúng tôi đã điều tra hai bưu điện được sử dụng làm địa chỉ nhận hộ, nhưng cả hai vụ đều diễn ra khá lâu rồi, do đó nhân viên bưu cục nào cũng quên mình từng chuyển hàng nhận hộ cho người có tên Toyama Koji hay Kamikawa Tetsushi, hình ảnh camera thu lại cũng đã bị ghi đè. Nghĩa là chúng tôi hoàn toàn không hay biết người mua súng là ai.

Điều tra viên bọn tôi ai nấy đều cắn răng tức anh ách. Dựa vào số seri, chắc chắn khẩu FN Browning mà người tên là Kamikawa Tetsushi đặt mua đã được sử dụng để sát hại Nunoda, và cái gã Kamikawa Tetsushi này chính là hung thủ. Dẫu vậy, hắn là ai thì chúng tôi lại không có chút manh mối nào.

Sáng Chủ Nhật, mùng Hai tháng Bảy.

“Chào, rảnh không?”

Một giọng nói ồ ồ cất lên, một gã lực lưỡng tiến vào trụ sở điều tra. Đó là chánh thanh tra Makabe ở Ban phòng chống tội phạm có tổ chức.

“Tổng bộ thì làm sao mà rảnh được.”

Makabe tự phá lên cười trước câu nói đùa của chính mình, bao ánh nhìn lạnh tanh của các điều tra viên đổ dồn về phía ông ta.

“Cậu đến có việc gì thế?”

Chánh thanh tra Makimura ngán ngẩm hỏi.

“Thú thực là tôi có một tin rất có giá trị đây.”

“Tin có giá trị?”

“Trong lúc Ban của tôi điều tra băng Hakuran, một gã thành viên khoảng bốn mươi tuổi đã lén thú nhận với tôi rằng hắn muốn rời khỏi băng. Hắn giãi bày rằng càng ngày yakuza càng bị kiểm soát chặt chẽ, đã vậy lại bị gia đình và bạn bè cũ ghét bỏ nên không được gặp mặt họ, nói chung chẳng có gì tốt đẹp cả. Nhưng nếu rời khỏi băng thì không biết lấy gì làm kế sinh nhai. Số là hắn bị đàn anh hồi trung học lôi kéo vào con đường băng đảng tội phạm đã hai mươi mấy năm, thành thử bây giờ hắn đâu hiểu gì về thế giới bên ngoài.”

“Éo le quá nhỉ.”

“Thật ra hắn vốn đâu có hợp làm yakuza. Thế nên tôi quyết định nhờ một chỗ quen biết thu xếp cho hắn một công việc. Những công ty hiểu sự đời một chút còn mướn mấy tay giang hồ đã rửa tay gác kiếm ấy chứ. Gã này đã tiết lộ không ít chuyện về nội bộ băng Hakuran để đáp lại ân tình của tôi, nhưng thực ra hơn hai chục năm nay hắn cũng chỉ là một tên lóng ngóng, chẳng giữ chức trách lớn lao trong băng nên cũng không nắm được chuyện gì to tát. Được cái trong đó lại có một chuyện thú vị ra trò.”

“Chuyện gì thế?”

“Một hôm, hắn nghe lỏm được hai gã cốt cán trong băng nói chuyện. Một gã bảo: “Hirane đang tuồn mor ra chợ đen đấy, không biết có tăng số lượng lên được không?” Gã kia đáp: “Khó đấy. Tăng nhiều quá khó làm giả sổ sách lắm.” Tiếc là hắn chỉ nghe lỏm được có thế.”

“Mor? Bọn chúng đang bán morphin ở chợ đen chứ gì!”

“Đúng thế. Morphin là loại thuốc phiện rất mạnh, nếu đem tinh chế thì còn sản xuất ra được heroin nặng đô. Cậu thấy thằng sếp sòng kia nhắc đến chuyện làm giả sổ sách quản lý đúng không? Nhắc đến quản lý morphin ai chẳng nghĩ ngay đến công ty sản xuất, công ty bán dược phẩm hoặc bệnh viện. À, nói chính xác thì phải là hydrochloride dùng trong y học. Thế là tôi chợt nhớ ra nạn nhân trong vụ của các anh làm việc cho công ty dược, nên nghĩ có khi lại có dây mơ rễ má gì với vụ này cũng nên. Gã sếp sòng bảo Hirane đang tuồn mor ra chợ đen, không biết có ai liên quan đến vụ này tên Hirane không nhỉ?”

Chánh thanh tra Makimura và mấy tay cấp dưới chúng tôi nhìn nhau, mặt đầy phấn khích.

“Có! Cấp trên của nạn nhân.”

“Thế hắn có nằm trong bộ phận quản lý morphine hydrochloride không?

“Có chứ. Phòng quản lý sản xuất mà lại.”

“Thế thì tên này khả nghi đấy. Không biết chừng nạn nhân phát hiện ra vụ bán thuốc chợ đen ấy nên mới bị hắn giết để bịt đầu mối.”

Chánh thanh tra Makimura hướng ánh mắt về phía đội trưởng Shimogo và tôi.

“Người đã gặp Hirane ở công ty dược Omura là anh Shimo và cậu lính mới phải không? Vừa hay, đi điều tra ngay gã Hirane cho tôi.”

“Nếu Hirane chịu khai ra thì nhờ cậu báo với ban của tôi một tiếng. Dựa vào đấy là có thể gô cổ mấy thằng trùm của băng Hakuran rồi.”

“Đám chủ chốt của bọn Hakuran không chịu thừa nhận vụ buôn morphin à?”

“Ừ. Chúng cứ gọi là lẩn như chạch. Dẫu sao đây cũng chỉ là phán đoán dựa trên mấy câu nghe lỏm được, chẳng còn gì khác để bắt bớ chúng. Nếu lấy được lời khai từ người trong băng Hakuran về vụ buôn hàng chợ đen thì tôi có thể gô cổ mấy tay trùm xã hội đen ấy. Trăm sự nhờ cậu nhé.”

« Lùi
Tiến »