Thứ Bảy, ngày Mười bảy tháng Sáu. Cảnh sát tỉnh nhận được thông báo từ bưu cục Toda của thành phố Hiko. Trong lúc gom thư, người ta phát hiện ra một khẩu súng lục bên trong một hòm thư ở thị trấn Toda vào lúc ba giờ chiều.
Thông báo này khiến toàn bộ Ban phòng chống tội phạm có tổ chức đứng ngồi không yên. Kế bên hòm thư nọ là trụ sở chính của một băng nhóm côn đồ có tên Hakuran. Băng Hakuran là băng đối địch của một tổ chức tội phạm đã được xác định khác gọi là Koyagi. Mấy tháng nay, hai băng này liên tục xảy ra xô xát nhỏ giữa đám đàn em lâu la. Tối ngày Mười sáu trước đó, cảnh sát tỉnh nhận được thông báo nặc danh về cuộc nã súng của băng Koyagi vào đại bản doanh của băng Hakuran vào ngày hôm sau, thế nên Ban phòng chống tội phạm có tổ chức phải tuần tra xung quanh trụ sở của băng Hakuran. Ban phòng chống tội phạm nghi ngờ khẩu súng lục được tìm thấy trong hòm thư có dây mơ rễ má gì đó tới vụ ẩu đả giữa hai băng đảng này. Theo lời giải thích của nhân viên bưu cục thì vào lúc ba giờ chiều, khi viên bưu tá mở hòm thư thì lấy được một bọc đựng bưu phẩm và xếp nó vào loại “bưu phẩm kích thước lớn” lên chiếc xe đẩy chuyên dùng để thu gom thư từ thì nghe thấy tiếng lọc xọc rất giống kim loại cứng. Người bưu tá lấy làm lạ bèn lục thử cái bọc và phát hiện ra khẩu súng lẫn trong các bưu phẩm khác. Mỗi thứ Bảy, bưu cục gom thư hai lần vào mười giờ sáng và ba giờ chiều, có nghĩa là khẩu súng được nhét vào hòm thư giữa hai khoảng thời gian ấy.
Đó là một khẩu FN Browning M1910 bán tự động 32 ly. Khẩu súng này rất nhỏ gọn, phần nhô ra cũng cực kỳ bé để tiện rút ra từ dưới lớp quần áo mà không bị vướng víu. Do đó nó thừa sức chui lọt khe nhét “bưu phẩm kích thước lớn”.
Điều tra viên nhận thấy khẩu súng phả ra mùi khói thuốc súng rất nồng. Đạn mới được bắn gần đây thôi. Ngoài ra trên họng súng còn dính vệt gì đó rất giống vết máu. Như thể có kẻ gí súng rất sát vào một con vật (hoặc người?) rồi nã đạn. Bên trong khẩu súng còn sáu viên đạn. Số đạn trong hộp đạn của một khẩu FN Browning M1910 bình thường là bảy viên, cộng thêm một viên nằm trong nòng súng tổng cộng là tám viên. Do đó, nếu khẩu súng này đã được nạp đủ tám viên đạn thì tức là nó đã bắn ra hai phát. Theo kết quả điều tra, vết máu dính ở họng súng là máu người. Người ta cũng tiến hành xét nghiệm xem trên súng có dấu vân tay hay không, nhưng khẩu súng đã được lau sạch sẽ nên không tìm thấy dấu vết nào.
Hoặc là băng Koyagi đã cho vài thành viên của băng Hakuran ăn kẹo đồng, hoặc là thành viên của băng Hakuran đã xả súng để ăn miếng trả miếng với băng Koyagi. Tuy nhiên, xung quanh khu vực ấy có rất nhiều điều tra viên của Ban phòng chống tội phạm có tổ chức, nếu bị bắt quả tang trong người có súng thì hỏng bét, thế nên hung thủ mới vứt súng vào hòm thư... Các điều tra viên đã phán đoán theo cách này và đi hỏi thăm cả hai băng đảng trên. Mặc dù họ ra sức điều tra nhưng cả hai băng này đều không có người bị thương chứ đừng nói là người chết, đã vậy chẳng tên nào trong số chúng có hành động đáng ngờ để liệt vào diện tình nghi.
Sáng hôm sau người ta mới biết khẩu súng kia đã nã đạn vào ai.
Hơn mười giờ sáng, chúng tôi nhận được thông báo về việc phát hiện ra một cái xác bị bắn chết ở thị trấn Toda. Trong thông báo đầu tiên, nghe nói nạn nhân là thường dân. Lúc ấy là phiên trực của Tổ số 4 của Phòng trọng án số 2 thuộc Ban chuyên án, tức là tổ của tôi, nên chúng tôi lập tức có mặt tại hiện trường.
Hiện trường là một căn nhà hai tầng nằm trong khu dân cư, một đám đông tò mò đang túm năm tụm ba bàn tán sôi nổi phía ngoài dải băng phân cách bảo vệ hiện trường. Một viên cảnh sát mặc đồng phục đang đứng chắn trước mặt họ để ngăn không cho ai lân la vào trong.
Đội điều tra của chúng tôi tiến vào phía trong dải băng phân cách và chào hỏi các điều tra viên của đồn cảnh sát Hiko.
“Người bị hại là ai thế?” Tổ trưởng, chánh thanh tra Makimura hỏi.
“Một người đàn ông ba mươi tuổi tên là Nunoda Makoto. Nghe nói anh ta đang làm việc ở công ty dược phẩm Omura.”
“Còn người phát hiện vụ việc là ai?”
“Một người đàn ông tên là Sato Kensaku. Anh ta đến thăm nạn nhân vào lúc chín rưỡi sáng và phát hiện ra tử thi.”
Lúc ấy, một gã đàn ông lực lưỡng cao khoảng một mét tám mươi tiến lại gần chúng tôi. Gương mặt gã nhăn nhó như giống chó Bull, đầu húi cua [*] . Đám đông đang đứng xem bỗng hoảng hồn, dạt sang một bên để tránh đường. Gã hộ pháp toan luồn qua dải băng phân cách, viên cảnh sát mặc đồng phục đang định ngăn lại thì chánh thanh tra Makimura bảo “Không sao đâu”.
“Anh ta là điều tra viên. Makabe của Ban phòng chống tội phạm có tổ chức đấy.”
“Chào Makimura. Lâu quá không gặp.”
Giọng ông hộ pháp ồ ồ như sấm. Tôi từng nghe nói có những điều tra viên nếu chỉ dựa vào ngoại hình thì không ai phân biệt nổi với bọn đầu trâu mặt ngựa. Quả thực người đàn ông này trông chẳng khác dân giang hồ thứ thiệt là bao. Ông ta nói năng bỗ bã với chánh thanh tra Makimura như vậy thì chắc hẳn là bạn đồng khóa ở trường cảnh sát.
“Cậu nghĩ vụ này là tác phẩm của bọn Hakuran hoặc Koyagi nên mới đến phải không?”
“Phải. Lát nữa tôi sẽ cho cậu biết chi tiết.”
Chánh thanh tra Makimura quay sang đám cấp dưới chúng tôi, nói:
“Ta đi xem xét hiện trường một chút trước khi bên pháp y tiến hành khám nghiệm chứ?”
Chánh thanh tra dẫn đầu Tổ số 4 chúng tôi tiến vào nhà Nunoda.
Vào đến sảnh nhà là thấy một hành lang ngắn, ngay kế đó là gian phòng khách. Hiện trường là gian phòng ở sâu phía trong.
“Nhà này đại gia thật...”
Đó là một thính phòng rộng khoảng sáu chiếu, mặt sàn lát gỗ, sát vách tường là hai dàn âm thanh vĩ đại đặt cách nhau một quãng. Cách đó chừng ba mét là một chiếc trường kỷ rất dài dành cho hai người ngồi đặt ở phía đối diện dàn âm thanh.
Nạn nhân mặc sơ mi ngắn tay và quần jean, thân hình đổ gục phía trước trường kỷ chừng một mét. Dưới trường kỷ trải một tấm thảm rộng chừng hai mét vuông, thi thể nằm nghiêng trên tấm thảm, song song với trường kỷ. Nửa thân trên nằm nghiêng, hướng về phía trường kỷ.
Chúng tôi lật ngửa thi thể thì thấy khu vực quanh đầu nạn nhân dính đầy máu khô đỏ sẫm và óc tung tóe. Trên tấm thảm có một lỗ thủng giống vết đạn. Tức là người này bị bắn ở tư thế nằm ngửa rồi mới bị xoay nghiêng chăng? Có lẽ anh ta đã bị hung thủ đá mạnh.
Tấm thảm màu be be bét máu khô và óc trông như một bức tranh trừu tượng quái dị. Cảm giác buồn nôn đã trào lên trong họng, nhưng tôi vẫn cố tìm cách nén lại được. Tôi mà nôn ra đây thì không khéo sau này sẽ trở thành đề tài giễu cợt muôn thuở của các đàn anh mất.
Tôi đảo mắt quanh căn phòng một lượt nhưng không thấy cửa sổ, toàn bộ mặt tường được dán những tấm gì đó trông như pano cách âm. Trớ trêu thay, đây quả là môi trường lý tưởng để thực hiện một vụ giết người bằng súng ống. Đĩa than và CD xếp chật cứng trên chiếc giá kê sát chân tường. Tôi nhìn tựa đề thì chỉ thấy toàn là nhạc cổ điển.
Các nhân viên giám định của Ban giám định hiện trường đã bắt đầu kiểm tra. Những thành viên khác của Ban giám định lo lấy dấu vân tay và chụp ảnh hiện trường. Ưu tiên số một tại hiện trường là các hoạt động giám định, thế nên tất cả thành viên ở Tổ số 4 đều rời khỏi căn phòng.
Đồn cảnh sát Hiko đưa Sato Kensaku, người đã phát hiện ra vụ việc, đến gặp chúng tôi. Đó là một người đàn ông nhỏ thó ở tuổi ngũ tuần, nước da xanh như tàu lá.
Chánh thanh tra Makimura nói đôi lời chia buồn xong liền hỏi ngay “Hôm nay anh đến đây có việc gì thế?”
“Cả tôi và cậu Nunoda đều là dân ghiền nhạc, mà mê nhất là mấy đĩa LP [*] nhạc cổ điển. Cậu Nunoda muốn mua lại một chiếc LP hiếm mà tôi đang có, nên tôi đã hứa mười giờ sáng nay mang nó sang nhà cậu ấy. Đúng mười giờ là tôi có mặt, nhưng bấm chuông cửa ngoài hiên mãi mà chẳng thấy ai trả lời. Tôi cứ tưởng cậu ấy đi vắng, nhưng lại thấy rèm cửa sổ không khép kín trong khi đèn vẫn sáng, nên chắc cậu ấy không thể vắng nhà được. Tôi gọi điện mãi cũng không thấy Nunoda bắt máy. Đã vậy cửa chính lại không khóa. Tôi nghĩ chắc tại cậu ấy mở nhạc trong thính phòng to quá nên không nghe thấy, thế là tôi đánh bạo bước vào và lên thính phòng. Ai ngờ...”
Người Sato run bắn lên, sau đó ông ta không nói thêm câu nào nữa.
“Anh có nghĩ ra cậu ấy bị sát hại vì lý do gì không?”
“Không. Cậu ấy là một chàng trai cực kỳ bình thường, sao lại chết thảm thế này chứ...”
“Cậu Nunoda có dính líu đến băng đảng nào không?”
Xét vì vụ án xảy ra giữa lúc Hakuran và Koyagi đang hằm hè nhau, phương tiện gây án lại là súng ống nên nghi ngờ nạn nhân có liên quan đến xã hội đen âu cũng là đương nhiên.
“Băng đảng ư? Làm sao có chuyện ấy được!”
Sato lắc đầu quầy quậy.
“Tôi rất xin lỗi, nhưng xin anh cho biết cả ngày hôm qua anh đã làm gì?”
“Chẳng lẽ các anh nghi ngờ tôi?”
“Không, chúng tôi chỉ hỏi vậy cho chắc thôi.”
“Cả ngày tôi đi chơi golf giao hữu.”
Sato ngượng ngùng trả lời. Nếu ông ta đúng là hung thủ thì tài năng diễn xuất kia phải xứng tầm diễn viên hạng A. Không thể có chuyện người này là hung thủ được. Chúng tôi chỉ hỏi cách thức liên lạc rồi thả Sato đi.
“Các cậu thử đi nghe ngóng quanh đây xem có ai nghe thấy tiếng động lạ hay nhìn thấy nhân vật, xe cộ nào khả nghi không.”
Theo chỉ thị của chánh thanh tra Makimura, chúng tôi chia nhau thành từng nhóm hai người rồi lần lượt đi dò la những nhà ở gần đó.
Những người dân sống tại khu vực lân cận cho biết họ trông thấy xã hội đen và điều tra viên của Ban phòng chống tội phạm có tổ chức tụ tập quanh trụ sở của băng Hakuran, ai nấy đều tỏ ra sợ hãi, bất an vì vụ giết người nhưng lại vô cùng hiếu kỳ về vụ án, ngoài ra họ không hề bắt gặp hay nghe thấy chuyện gì bất thường. Nếu có người nghe thấy tiếng súng thì có thể xác định thời gian gây án, nhưng tiếc rằng không có lời khai nào về việc này cả. Chắc là do vụ việc xảy ra tại thính phòng cách âm đây mà.
Theo kết quả khám nghiệm tử thi, thời gian Nunoda tử vong được ước tính vào khoảng từ hai giờ chiều cho đến bốn giờ chiều thứ Bảy, ngày Mười bảy tháng Sáu. Hai phát súng đã được bắn ra. Phát thứ nhất bắn vào vế đùi phải, viên đạn bị chặn lại và nằm nguyên trên đùi vì trúng xương đùi. Còn một phát nữa bắn xuyên qua khoang miệng, viên đạn làm tổn thương não bộ, bay xuyên qua đầu, làm thủng một lỗ trên mặt thảm và ghim vào sàn nhà.
Viên đạn sót lại ở vế đùi phải được bắn đi khi cơ thể vẫn còn biểu hiện của sự sống. Còn viên đạn xuyên qua khoang miệng đã làm tổn thương não, nên dĩ nhiên khiến Nunoda mất mạng ngay. Điều đó cho thấy viên đạn ở đùi được bắn ra trước, viên xuyên qua miệng được bắn ra sau.
Hơn nữa viên cắm vào đùi đã làm thuốc súng dính vào quần jean, còn viên xuyên qua miệng làm thuốc súng lưu lại trong khoang miệng, từ đó suy ra cả hai viên đều được bắn trực tiếp. Đầu tiên, hung thủ bắn một phát vào vế đùi phải của Nunoda, làm anh ta ngã xuống sàn nhà. Sau đó, hắn nhét súng vào miệng Nunoda và nã thêm phát thứ hai. Việc Nunoda không nằm ngửa mà lại nằm nghiêng chứng tỏ hung thủ đã đá người anh ta sang bên. Tóm lại, hung thủ ôm một mối thù hận sâu sắc đối với nạn nhân.
Kết quả đối chiếu rãnh trên viên đạn ở vế đùi phải của Nunoda và viên găm vào sàn nhà với khẩu súng được nhét vào hòm thư cho thấy viên đạn lấy mạng Nunoda quả nhiên được bắn ra từ khẩu súng trên.
Thời điểm tử vong ước tính rơi vào khoảng từ hai đến bốn giờ chiều, trong khi khẩu súng được nhét vào hòm thư vào lúc ba giờ, chứng tỏ hung thủ đã gây án trong khoảng từ hai đến ba giờ chiều.
Sau khi ra tay, hung thủ đã mang theo khẩu súng rời khỏi hiện trường, nhưng chắc hẳn hắn đã trông thấy đám giang hồ đứng trấn trước đại bản doanh của băng Hakuran và các điều tra viên của Ban phòng chống tội phạm tổ chức canh phòng ở đó. Hung thủ vẫn chưa lấy lại được bình tĩnh sau khi giết người, hắn sợ biểu hiện của mình bị cho là đáng ngờ. Một khi bị nghi ngờ, rất có thể hắn sẽ bị khám người và lòi ra khẩu súng, kể như là chấm hết. Thế nên hung thủ đã nhét đại khẩu súng vào hòm thư kế bên.
Hoặc là hung thủ đeo găng tay và thực hiện hành vi gây án, hoặc là hắn đã bôi sẵn keo lên ngón tay và đợi keo khô để không lưu dấu vân tay bởi vì mùa này mà đeo găng tay thì thật đáng ngờ. Vì lẽ đó, trên khẩu súng không có dấu vết nào. Thế nên hắn mới có thể dễ dàng vứt bỏ khẩu súng mà không chút do dự.
Công tác điều tra chia thành hai hướng chính. Khỏi phải nói, hướng thứ nhất tập trung vào nguyên nhân Nunoda bị sát hại. Hướng thứ hai là xuất xứ của khẩu súng. Tại Nhật Bản, sở hữu súng ống là điều rất khó, bởi vậy, dò từ lộ trình khẩu súng đến được tay hung thủ rất có thể sẽ giúp ta truy ra hắn.
Lúc ấy, đội điều tra nghi rằng khẩu súng được tuồn từ băng Hakuran hoặc Koyagi ra, bởi vì hoàn toàn có khả năng các băng đảng buôn lậu súng. Tuy vậy, không băng nào trong số này làm vậy cả.
Tôi được phân vào nhóm điều tra nguyên nhân gây án, nên đã cùng đội trưởng Shimogo đến công ty dược phẩm Omura nơi nạn nhân làm việc.
Công ty Omura đặt trụ sở chính tại thành phố Maikuro và là một công ty dược phẩm quy mô vừa. Công ty này được nhiều người biết đến nhờ sản phẩm thuốc giảm đau và thuốc an thần.
Nunoda làm việc tại phòng quản lý sản xuất. Đội trưởng Shimogo và tôi đi qua phòng tiếp tân và được ông sếp Hirane Katsuo tiếp đón.
“Hay tin cậu Nunoda bị sát hại làm tôi choáng váng quá. Cậu ấy rất chăm chỉ và nhiệt tình với công việc lắm...”
Hirane là một người đàn ông trạc tứ tuần, mắt đeo kính, thân hình gầy gò. Sống mũi thẳng và đôi môi mỏng gợi ấn tượng đây là một người cực kỳ khôn khéo.
Phòng quản lý sản xuất là bộ phận quản lý tập trung toàn bộ sản phẩm y dược được sản xuất ở nhà máy. Có thể nói đây là một bộ phận quy tụ toàn anh tài.
Chúng tôi đã hỏi Hirane và những nhân viên dưới quyền ông ta để xem có ai biết nguyên nhân Nunoda bị giết hay không, nhưng người nào cũng lắc đầu và tôi chẳng thu được chút manh mối nào.