Người Phá Vỡ Chứng Cứ Ngoại Phạm

Lượt đọc: 3169 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CHƯƠNG 2
❀ 1 ❀
thám tử hiệu đồng hồ và chứng cứ ngoại phạm bằng hung khí

Một cửa tiệm có mặt tiền chừng một gian rưỡi [*] với bức tường gỗ đã trải qua nhiều sương gió. Bên trên treo biển tên với dòng chữ “Hiệu đồng hồ Mitani”.

Nằm bên trái cửa tiệm là hiệu ảnh cổ kính được trang trí bằng nhiều bức ảnh chất chứa kỷ niệm. Bên phải cửa tiệm là một hàng thịt sạch thoang thoảng mùi korokke [*] thơm phức.

Ở cửa Đông của ga Koikawa có một khu phố mua sắm nho nhỏ tương tự trung tâm giải trí.

Tôi giả vờ ngắm nghía những chiếc đồng hồ trang trí trên cửa sổ và đứng chôn chân trước cửa tiệm này đã được một hồi lâu. Trong tâm trạng hỗn độn, tôi dùng dằng không muốn bước vào, mà không vào thì không được. Cuối cùng, tôi đành hít một hơi thật sâu rồi đẩy cửa chính. Chuông kêu leng keng, một cô gái trẻ với mái tóc bob đứng quay lưng lại với tôi đang cặm cụi làm việc trong góc quầy thu ngân xinh xắn của cửa tiệm bỗng ngoảnh đầu lại. Vóc dáng mảnh mai, nước da trắng trẻo của cô gái ấy khiến người ta mơ hồ liên tưởng đến một con thỏ. Mắt cô vẫn đang đeo kính lúp, tay phải vẫn cầm tuốc nơ vít.

“Chào mừng quý khách.”

Cô chủ tiệm Mitani Tokino mỉm cười.

“Xin hỏi...” tôi nói lí nhí trong miệng.

“Vâng?”

“Chẳng là...”

“Chuyện gì ạ?”

“Tôi muốn nhờ cô phá chứng cứ ngoại phạm!”

Bỗng dưng tôi gắt lên, thế là đành phải lắp bắp xin lỗi ngay.

“Phá chứng cứ ngoại phạm phải không ạ? Cảm ơn quý khách. Tiếp tục nhận được yêu cầu phá chứng cứ ngoại phạm thế này làm tôi vui quá.”

Tokino lịch sự cúi đầu.

Ngoài nhận sửa chữa và thay pin đồng hồ, có lẽ đây là hiệu đồng hồ duy nhất tại Nhật Bản có cả dịch vụ phá chứng cứ ngoại phạm. Tại sao một hiệu đồng hồ lại nhận phá chứng cứ ngoại phạm ư? Nghe nói là vì “những người khẳng định rằng mình có chứng cứ ngoại phạm sẽ nói rõ mình đã làm gì, ở đâu vào giờ nào, phút nào”, thế cho nên “người bán đồng hồ mới là người thường xuyên phải giải quyết những vấn đề liên quan đến chứng cứ ngoại phạm nhất”. Cái lý do này nghe khá kỳ quặc, nhưng có vẻ đây là phương châm của chủ tiệm đời trước nên tôi đành chấp nhận vậy thôi.

Khoảng hai tháng trước, không biết đầu óc tôi lẩn thẩn thế nào mà lại đi kể với cô gái này về một chứng cứ ngoại phạm khiến tâm trí tôi nhức nhối. Thế rồi, trái ngược hoàn toàn với dự đoán của tôi, cô chủ tiệm Tokino đã phá giải vụ án một cách đầy thuyết phục. Mặc dù tôi vô cùng cảm kích, nhưng do tính chất công việc nên tôi nghĩ mình không thể nhờ vả cô ấy lần thứ hai. Vậy mà tôi lại vướng vào một vụ tương tự, và dù đã nghĩ nát óc tôi vẫn không sao phá giải nổi. Thế nên tôi đành miễn cưỡng muối mặt đến nhờ người ta phá chứng cứ ngoại phạm lần nữa.

Tại sao tôi phải “muối mặt” ư? Vì tôi đường đường là một thanh tra cảnh sát hình sự. Vốn dĩ tiết lộ thông tin điều tra như vậy là vi phạm nghĩa vụ bảo mật thông tin theo điều 34 của luật Công vụ địa phương. Cũng như lần trước, tôi được đề nghị ngồi xuống chiếc trường kỷ cổ lỗ sĩ. Sau đó cô chủ tiệm bưng trà xanh thơm ngát ra mời tôi. Tokino đặt mình xuống chỗ phía bên kia quầy thu ngân và bảo tôi kể đầu đuôi câu chuyện.

Tôi nhấp một ngụm trà cho thanh cổ rồi hắng giọng.

“Lần này là một vụ án rất hiếm thấy, vì hung khí được phát hiện trước cả tử thi...”

« Lùi
Tiến »