“Đúng. Đến giờ tôi vẫn yêu cô ấy.”
Kikutani đã khai nhận như vậy tại phòng thẩm vấn của ban điều tra. Trông gương mặt anh ta rất phờ phạc, thái độ khiêu khích trước kia đã biến mất, giọng nói trầm tĩnh hơn. Ngồi trên ghế trong cuộc họp điều tra, tôi đã công bố những suy luận của Mitani Tokino, nhưng không nhắc đến tên cô ấy. Bởi nếu tôi nói ra người đã đưa ra những suy luận này thì tôi sẽ bị truy cứu về việc vi phạm luật công vụ địa phương vì đã tiết lộ thông tin điều tra cho thường dân khi chưa được phép. Thế nên mặc dù cảm thấy rất không phải với Tokino, tôi vẫn buộc lòng phải nhận rằng chính mình đã suy luận như vậy. Tất cả các thành viên của ban điều tra đều tán thành và lập tức yêu cầu Kikutani đồng ý bị áp giải đến đồn cảnh sát. Tôi vào đề ngay. Anh ta nao núng trông thấy. Sau một hồi vòng vo, cuối cùng anh ta cũng thú nhận.
Hai tháng trước khi xảy ra vụ án, Kyoko đã liên lạc với anh ta. Cô ấy nói muốn nhờ một việc mà chỉ mình Kikutani mới làm nổi. Anh ta quyết định tái ngộ với người vợ cũ đã mười một tháng trời không gặp mặt khi trong lòng đầy ngờ vực hoài nghi không biết rốt cuộc mục đích của cuộc gặp là gì.
Người vợ cũ đã lâu không gặp trông khá tiều tụy. Cô ấy nói mình chẳng còn sống được bao lâu nữa vì bị ung thư tuyến tụy giai đoạn cuối và muốn ra đi mà trông như thể bị người khác sát hại, nhằm tặng cho em gái tiền bảo hiểm. Cô ấy bảo sẽ có cách tạo chứng cứ ngoại phạm cho anh ta và yêu cầu anh ta kết liễu mình. Kyoko thấy có lỗi với chồng cũ, nhưng một việc như vậy cô ấy chẳng biết nhờ ai ngoài anh ta...
Kikutani đùng đùng nổi giận, khuyên cô ấy đừng nghĩ vớ vẩn và đã cố thuyết phục hết lần này đến lần khác. Nhưng rốt cuộc vẫn không thay đổi được ý định của Kyoko. Cuối cùng anh ta đành chấp nhận lời đề nghị của cô.
“Hồi còn là vợ chồng, tôi đã bao lần làm cô ấy phiền lòng vì thói ham mê cờ bạc. Hiện giờ chỉ có một cách duy nhất để tôi có thể khiến cô ấy vui lòng là thực hiện mong muốn của cô ấy mà thôi. Tôi đã nghĩ như vậy đấy.”
Tôi nghĩ người đàn ông này đã vì thực hiện mong muốn của người mình yêu mà dấn thân vào con đường nghiệt ngã nhất. Phải giả vờ làm một gã đàn ông đốn mạt bao lần tới vòi tiền vợ cũ, phải đảm nhận vai trò kẻ cướp đi sinh mạng cô ấy, vậy mà vẫn không được dự tang lễ của người mình yêu. Chẳng những thế, anh ta còn phải đay nghiến vợ mình trước mặt cảnh sát.
Vai Kikutani run run.
“Nhưng cuối cùng vẫn bị cảnh sát các anh lật tẩy. Vậy là tôi không thể hoàn thành di nguyện của cô ấy. Tôi muốn trở lại quãng thời gian chúng tôi vẫn là vợ chồng với nhau. Tôi sẽ không để cô ấy phải đau buồn nữa...”
Hình ảnh Mitani Tokino chợt hiện lên trong tâm trí tôi.
Cô ấy nhận năm ngàn yên lệ phí phá chứng cứ ngoại phạm và nói “Cảm ơn quý khách” bằng một giọng nói buồn bã. Chắc hẳn cô ấy buồn vì đã phá tan nguyện vọng của Hamazawa Kyoko.
“Người ta thường nói vặn ngược kim đồng hồ, nhưng giá mà có thể thật sự đảo ngược được thời gian thì tốt...”
Nói rồi, Tokino buồn bã mỉm cười.