“Thật... thật sao!?”
Cô ấy vừa nghe chuyện mà đã phá giải được cái chứng cứ ngoại phạm khiến cả đội điều tra vò đầu bứt tóc cả tháng nay ư? Nếu quả là như vậy thì dù có tốn năm ngàn yên tôi cũng vui chán.
“Hơn mười hai giờ, cô Kyoko đã ăn cơm hộp tại phòng đa chức năng, khi đó cô ấy đã từ chối món bánh bao mặn mà Kajiyama về quê đem lên làm quà phải không? Mặc dù bánh bao mặn là món khoái khẩu của cô ấy.”
“Phải. Kajiyama quả có nói như thế. Chuyện đó thì có vấn đề gì sao?”
“Tại sao cô Kyoko lại từ chối ăn bánh bao mặn? Điểm nghi vấn này chính là đầu mối giúp phá chứng cứ ngoại phạm.”
“Cái gì?”
“Cũng có thể đoán rằng cô ấy là phụ nữ nên ăn kiêng, nhưng nếu xét từ việc ba giờ chiều cùng ngày cô ấy lại đến quán cà phê và gọi set trà với bánh ngọt, thì để giải được nghi vấn về lý do từ chối ăn bánh bao mặn, phải lật ngược lại xem chuyện gì sẽ xảy ra nếu cô ấy ăn bánh bao. Tôi đang nghĩ như vậy.”
“Ăn bánh bao mặn thì sẽ gặp phải chuyện gì sao...?”
“Đúng thế. Hẳn là ăn bánh bao vào sẽ phát sinh rắc rối nào đó. Có lẽ cô ấy muốn tránh rắc rối này nên mới không ăn chăng? Tôi đã thử nghĩ theo hướng ấy.”
“Ăn bánh bao mặn thì có gì phiền toái chứ? Ngoài việc ăn xong lượng calo nạp vào cơ thể sẽ gia tăng thì tôi chẳng thấy có vấn đề gì hết. Chẳng lẽ cô ấy bị dị ứng? Cũng có người bị dị ứng loại bột mì dùng để làm bánh kẹo đấy, nhưng trước đó cô ấy ăn mà có làm sao đâu. Không thể suy diễn rằng cơ thể cô ấy đột nhiên dị ứng với bột mì được. Mà việc cô ấy ăn bánh ở tiệm cà phê cũng cho thấy không hề có khả năng đó.”
“Tôi chỉ suy nghĩ theo hướng cực kỳ đơn giản và thực tế thôi. Điều sẽ xảy ra nếu buổi trưa Kyoko ăn bánh bao mặn chính là cơm hộp và bánh bao mặn sẽ trộn lẫn trong dạ dày cô ấy.”
“Hai thứ ấy trộn lẫn trong dạ dày thì có gì không ổn ư? Tôi chẳng thấy có vấn đề gì cả.”
“Anh hoàn toàn có thể nghĩ như vậy. Tuy nhiên, nếu thứ trông có vẻ giống cơm hộp thực chất không phải cơm hộp, mà là một thứ khi bị trộn lẫn với bánh bao mặn trong dạ dày sẽ trở nên rất kỳ lạ thì sao?”
“Thứ trở nên kỳ lạ nếu trộn lẫn với bánh bao trong dạ dày? Rốt cuộc là thứ gì chứ?”
“Nếu món trông như cơm hộp thực ra là bánh ngọt thì chuyện sẽ ra sao?”
“Bánh ngọt?”
“Tôi nghĩ hễ ai trông thấy một người dùng đũa để gắp món đựng trong hộp cơm cũng sẽ cho rằng chiếc hộp đó đựng cơm. Nhưng nếu thực chất thứ đựng trong hộp là bánh ngọt và cô Kyoko dùng đũa để ăn món đó thì sao? Hôm xảy ra vụ án, loại bánh mà cô Kyoko đã gọi là mocha và fromage blanc đúng không? Chẳng phải cô ấy đã ngụy trang mocha màu nâu thành hamburger, fromage blanc màu trắng thành cơm, quả mâm xôi và đào vàng trang trí trên fromage blanc thành cà chua bi và trứng rán ư? Nghe nói trưa hôm xảy ra vụ án, cô Kyoko đã ăn cùng Kajiyama và hai nữ sinh viên, nhưng chắc họ không ngồi ngay cạnh hay đối diện nhau đâu nhỉ? Xét về vai vế cô trò có chỗ khác nhau, nên tôi nghĩ cô ấy đã hơi giữ khoảng cách. Như vậy chẳng phải trong mắt Kajiyama và mấy cô sinh viên sẽ chỉ thấy cảnh cô Kyoko đang ăn cơm hộp hay sao? Ai có thể ngờ trong hộp cơm lại toàn là bánh chứ?
Mọi người cứ tưởng cô Kyoko ăn cơm vào lúc mười hai giờ hơn và ăn bánh vào ba giờ chiều, nhưng thực chất món cô ấy ăn hồi trưa không phải cơm hộp mà là bánh ngọt. Nghĩ đến đây sẽ hiểu ra tại sao hồi trưa cô ấy lại từ chối món bánh bao mặn. Ăn vào sẽ trộn chung bánh bao với đống bánh ngọt trong dạ dày, điều đó cho thấy bánh bao và bánh ngọt được ăn cùng một lúc. Nghĩa là việc cô ấy ăn bánh ngọt vào buổi trưa sẽ bại lộ, vì bằng chứng ngụy trang cho thấy cô ấy ăn cơm vào buổi trưa đã đổ bể. Nếu ăn một loại bánh nào khác thay vì bánh bao mặn, thì nó sẽ hòa lẫn với những thứ bánh khác trong dạ dày và có lẽ rất khó phân biệt, nhưng chẳng ai lại dùng loại đậu đỏ làm bánh bao để làm bánh ngọt cả, do đó nếu hai món này trộn lẫn với nhau thì chỉ cần nhìn sơ là biết cô ấy đã ăn bánh bao và bánh ngọt cùng một lúc.”
Giả thuyết quá sức bay bổng này làm tôi điếng người vì kinh ngạc.
“Ra là thế, nghĩ theo cách này sẽ có thể lý giải tại sao Kyoko không ăn bánh bao... Cô bảo Kyoko không ăn cơm lúc hơn mười hai giờ trưa mà ăn bánh ngọt, nhưng chúng tôi lại phát hiện ra cơm, thịt và cà chua, trứng rán đang được tiêu hóa trong tá tràng kia mà. Không phải như vậy chứng tỏ rằng chắc chắn Kyoko đã ăn cơm hộp hay sao?”
“Món cơm hộp các anh tìm thấy trong tá tràng không được ăn vào trưa mà từ trước đó kìa. Kết quả giám định pháp y chỉ ra rằng cô ấy đã ăn cơm hộp ba tiếng trước khi ăn bánh ngọt, nhưng nếu thời điểm ăn bánh ngọt là buổi trưa thì cơm hộp trong tá tràng đã được ăn từ sau chín giờ sáng.”
“Cô bảo Kyoko đã ăn bánh ngọt vào buổi trưa, nhưng ba giờ chiều cô ấy cũng ăn bánh ngọt ở tiệm cà phê còn gì? Chỗ bánh ngọt ấy biến đi đâu cả rồi?”
“Cô ấy không hề ăn bánh vào lúc ba giờ chiều. Trà thì chắc là có uống đấy, nhưng bánh thì chỉ giả vờ ăn thôi, chứ thực ra cô ấy đã giấu trong túi xách. Dĩ nhiên là phải hết sức cẩn thận để tránh ánh mắt của nhân viên phục vụ và những khách hàng khác.
Trong mắt mọi người, cô Kyoko đã ăn cơm hộp vào buổi trưa và ăn bánh vào lúc ba giờ, nhưng trên thực tế, thứ trông như cơm hộp mà cô ấy ăn sau mười hai giờ trưa là bánh ngọt, còn cơm hộp thực sự thì đã ăn trước đó ba tiếng, tức là chín giờ hơn. Tóm lại thời điểm ăn cơm hộp và bánh ngọt sớm hơn thời điểm mà người khác thấy tận ba tiếng đồng hồ. Do đó, thời gian tử vong suy ra được từ thời điểm ăn cơm hộp trong tá tràng và bánh ngọt trong dạ dày thực chất cũng phải sớm hơn ba tiếng.”
“Sớm hơn ba tiếng.... Tức là thật ra Kyoko đã bị sát hại từ bốn giờ chiều ấy à?”
“Đúng vậy. Thi thể cô ấy được phát hiện vào tám giờ hơn sáng hôm sau, cách thời điểm tử vong chừng mười sáu tiếng đồng hồ. Thế nên thời điểm tử vong ước tính suy được từ các dấu hiệu sau khi tử vong đúng ra cũng phải rộng hơn, tức là cô ấy đã chết vào lúc bốn giờ chiều nhưng lại bị xác định nhầm thành bảy giờ.”
Tôi bỗng nhớ lại rằng giám định viên của đội điều tra được huy động đầu tiên ngay sau khi thi thể được phát hiện đã cho rằng nạn nhân tử vong trong khoảng từ buổi chiều cho đến đêm hôm trước.
“Nhưng hung thủ viện cớ gì để bắt Kyoko cho bánh ngọt vào hộp cơm rồi ăn bằng đũa cơ chứ? Hắn lấy lý do gì để thuyết phục cô ấy đừng ăn bánh của tiệm cà phê mà giấu vào túi xách? Tôi hiểu nhờ chuyện này mà thời điểm tử vong ước tính bị muộn hơn so với thực tế, nhưng đời nào hắn lại kể cho nạn nhân nghe ý đồ thật sự của mình. Có thể hắn đã lừa Kyoko để cô ấy nghe theo, nhưng rốt cuộc hắn khua môi múa mép kiểu gì mà có thể khiến cô ấy hành động như vậy?”
“Không thể có chuyện cô Kyoko bị lừa và hành động như vậy. Ai bị ép buộc làm những chuyện ấy hẳn đều sẽ cảm thấy có gì bất thường. Chứng cứ ngoại phạm giả mạo này không thể được tạo ra nếu không có sự hợp tác tuyệt đối về mọi mặt của nạn nhân. Mà nếu như vậy, có thể đoán rằng cô Kyoko hiểu rất rõ thời điểm tử vong ước tính sẽ bị trễ ba tiếng so với thực tế nhờ vào hành vi của mình và tạo cho hung thủ chứng cứ ngoại phạm.”
“Cô ấy biết chuyện đó có thể tạo ra chứng cứ ngoại phạm cho hung thủ ư? Nhưng ai lại tiếp tay cho kẻ đang có ý định giết mình chứ. Chuyện này quái lạ quá!”
“Chỉ có thể nghĩ theo một cách duy nhất. Đó là cô Kyoko đã nhờ hung thủ giết mình.”
“Nhờ hung thủ giết mình...”
“Cô Kyoko muốn tự tử, nhưng hoàn cảnh không cho phép cô ấy làm thế. Do đó cô ấy đã nhờ hung thủ giết mình. Đổi lại, cô ấy quyết định tạo ra chứng cứ ngoại phạm cho người này.”
“Nghe cũng có lý đấy... Vậy hung thủ là ai?”
“Như tôi đã nói ban nãy, thật ra cô Kyoko đã ăn cơm vào lúc chín giờ hơn. Lúc đó cô ấy ở đâu?”
“Nếu là chín giờ hơn thì ở phòng thí nghiệm.”
“Trợ giảng Kajiyama và các sinh viên khác cũng có mặt ở đấy, bọn họ có nói cô ấy đã ăn cơm hộp vào thời điểm này không?”
“Không, họ không hề nói vậy. Chẳng lẽ cô ấy đã ăn trước mặt bọn họ nhưng họ che giấu chuyện đó sao? Kyoko đã nhờ họ làm hung thủ giết mình ư...”
“Không, cô Kyoko cho bánh ngọt vào hộp cơm rồi ăn trưa cùng Kajiyama và các sinh viên khác là để qua mặt họ. Nếu hội Kajiyama là hung thủ thì chẳng việc gì phải làm thế.”
“À, vậy hả... Nhưng nếu hội Kajiyama không phải hung thủ thì chắc chắn họ phải nhận ra mới chín giờ hơn mà Kyoko đã ăn cơm hộp thì khá là kỳ quặc và khai báo với cảnh sát chứ...”
Đến đây tôi bỗng sững người lại. Tôi vừa nhận ra một khả năng rất khó tin.
“Đúng rồi. Vào lúc chín giờ hơn, Kikutani đã đến phòng thí nghiệm để vòi tiền, sau đó Kyoko cùng hắn qua phòng giáo vụ độ mười phút. Chẳng lẽ Kyoko đã ăn cơm hộp vào lúc đó?”
“Chỉ có thể nghĩ theo hướng ấy thôi. Cô Kyoko đã ăn cơm hộp ngay trước mặt Kikutani.”
“Nhưng Kikutani không hề hé răng về việc đó. Nghĩa là người mà Kyoko nhờ giết mình chính là hắn sao?”
“Vâng. Mọi người nói cô Kyoko đã nghe Kikutani vòi vĩnh tiền nong trong khoảng mười phút ở phòng giáo vụ, nhưng thực chất cô ấy chỉ qua đó ăn cơm. Trong suốt khoảng thời gian này, Kikutani đã đứng canh ở cửa để đảm bảo không ai bước vào phòng. Chừng mười phút sau, cô Kyoko ăn xong và quay trở lại phòng thí nghiệm, còn Kikutani thì giận dữ hét “Cô nhớ đấy!” để giả vờ như bị từ chối vay tiền và bỏ đi.”
“Thế thì việc hắn năm lần bảy lượt vòi tiền Kyoko cũng là...”
“Một vở kịch để che giấu rằng anh ta chính là tòng phạm của cô ấy.”
“Một vở kịch...”
Tôi ngây người, miệng lẩm bẩm.
“Bây giờ ta hãy thử tái lập vụ án này nhé. Lúc mười hai giờ hơn, cô Kyoko giả vờ ăn cơm nhưng thực chất là dùng đũa ăn bánh ngọt đựng trong hộp cơm. Có lẽ đó không phải bánh của tiệm Ponmu gần trường mà mua ở một cửa hàng khác. Một vị khách quen tuần nào cũng ghé qua một lần như Kyoko bỗng dưng đến hai lần thì rất có thể bị nhân viên của tiệm để ý, và chắc cũng không có chuyện cô ấy mua bánh trước một tuần và bảo quản đâu. Nhưng nếu là bánh của tiệm khác thì hoàn toàn chẳng vấn đề gì hết. Bánh đã vào bụng thì làm sao biết được chúng được mua ở cửa hàng nào.
Khoảng ba giờ chiều, cô ấy gọi một set trà và bánh của tiệm Ponmu, nhưng thực chất chỉ uống hồng trà và giấu chiếc bánh vào túi xách. Thế là có thể che mắt mọi người rằng cô ấy đã ăn bánh ngọt vào lúc ba giờ.
À mà bức ảnh hộp cơm và set trà bánh cô ấy đăng lên Twitter là nhằm mục đích củng cố thêm bằng chứng giả cho thấy cô ấy đã ăn cơm vào buổi trưa và trà bánh vào lúc ba giờ.
Ba giờ bốn mươi phút, cô ấy viện lý do khó chịu trong người để về sớm. Anh trợ giảng Kajiyama thấy sắc mặt cô ấy không tốt và trông rất mệt mỏi, nhưng thật ra đó là vì cô ấy biết cuộc đời mình sắp chấm hết, thế nên có biểu hiện như vậy cũng không có gì phi lý cả.
Khoảng ba giờ năm mươi phút, cô ấy về đến nhà. Sau đó Kikutani, tòng phạm và cũng là người chồng trước đây xuất hiện. Cô ấy đã nằm sấp xuống sàn phòng khách để tiện cho Kikutani đâm mình, và thế là anh ta đã đâm một nhát dao gần khu vực tim, hơi chếch sang trái một chút tính từ giữa lưng. Một người trong nghề như Kyoko hẳn là nắm rất rõ tim nằm ở khu vực nào, do đó có lẽ cô ấy đã hướng dẫn Kikutani đâm sao cho thật chuẩn xác. Vụ việc diễn ra lúc bốn giờ.”
Tôi tưởng tượng ra quang cảnh khi ấy mà ngực đau thắt lại. Không biết lúc đó hai người họ đã nói với nhau những gì?
“Cô Kyoko qua đời lúc bốn giờ, thế nên món hầm mà người ta tưởng là dành cho bữa tối thực chất đã được chuẩn bị từ trước. Có lẽ là buổi sáng hôm xảy ra vụ án, trước khi cô ấy đi làm hoặc từ đêm trước nữa. Chắc hẳn đống vỏ rau củ nguyên liệu chế biến vứt trong ống đựng rác ở chậu rửa đã được chuẩn bị sẵn vào ngày vụ án diễn ra hoặc từ đêm hôm trước. Sau đó, trước khi đến trường, cô Kyoko đã múc món hầm và cơm ra bát đĩa, lấy điện thoại chụp lại.
Anh Kikutani đã đâm chết cô Kyoko đúng như mong muốn của cô ấy và đem điện thoại của cô ấy đi. Chiếc điện thoại sẽ còn được dùng vào việc khác.
Anh Kikutani đã cùng bạn bè uống rượu tại quán Ten no Sakana vào lúc sáu giờ chiều để tạo bằng chứng ngoại phạm. Chắc chắn kiến thức chuyên môn cho phép cô Kyoko biết được sau bao lâu thì thức ăn tiêu hóa trong dạ dày, sau bao lâu thì được chuyển vào tá tràng, do đó hẳn là cô ấy có thể đoán chính xác rằng thời điểm tử vong ước tính sẽ bị xác định nhầm thành mấy giờ. Việc anh Kikutani rời khỏi chỗ ngồi trong vòng tám phút kể từ bảy giờ tối là nhằm mục đích lôi kéo sự chú ý của cảnh sát điều tra vào mốc thời gian này, nhờ thế củng cố thêm vỏ bọc rằng cô Kyoko đã bị sát hại vào khoảng bảy giờ. Đội điều tra bị đánh lạc hướng và mải tìm cách phá chứng cứ ngoại phạm của tám phút ấy nên không thể ngờ đến khả năng thời điểm tử vong đã bị ước tính sai. Anh Kikutani cố tình làm giả chứng cứ ngoại phạm tại một quán rượu chỉ cách nhà cô Kyoko năm phút đi bộ là để đội điều tra càng tin chắc rằng với khoảng cách gần như vậy, biết đâu anh ta đã dùng phương tiện nào đó để đến hiện trường và quay trở lại.
Sau khi tạm biệt bạn bè vào khoảng chín giờ, anh Kikutani đã đến nhà cô Kyoko và để lại chiếc điện thoại trên bàn ăn.
Mặc dù ở lễ tang hay khi bị cảnh sát thẩm vấn, anh Kikutani đã tỏ thái độ như thể anh ta chẳng mảy may đau xót trước cái chết của vợ cũ, nhưng làm vậy chẳng qua là để phía cảnh sát tập trung mọi nghi ngờ vào anh ta. Bởi vì Kikutani càng đáng ngờ thì việc anh ta là tòng phạm với nạn nhân càng khó bị phát hiện, càng khó phá được chứng cứ ngoại phạm của anh ta. Nói ngược lại, cảnh sát càng nghi ngờ bao nhiêu, chứng cứ ngoại phạm của Kikutani càng trở nên vững chắc bấy nhiêu.”
“Nhưng tại sao Kyoko không tự sát mà lại nhờ Kikutani ra tay chứ?”
“Vì cô ấy muốn mọi người thấy cái chết của mình là do người khác gây ra. Hình như cô Kyoko đã để cô Anna là người thụ hưởng khoản bảo hiểm ba mươi triệu yên phải không? Cô ấy muốn tặng em mình số tiền đó. Nhưng bảo hiểm lại có điều khoản miễn thanh toán cho những trường hợp tự sát, cho nên phía bảo hiểm sẽ không chi trả số tiền này nếu Kyoko tự sát trong một khoảng thời gian nhất định khi hợp đồng còn hiệu lực. Chính vì thế, cô Kyoko quyết định cho mọi người thấy đây là một vụ giết người.”
“Nhưng chỉ vì muốn tặng em gái ba mươi triệu yên mà tự hi sinh đời mình thì thật là...”
“Có lẽ cô Kyoko đang mắc bệnh nặng và biết mình chẳng còn sống được bao lâu nữa. Tôi nghĩ, bên giám định pháp y không nhận ra căn bệnh đó chứng tỏ cô ấy bị bệnh ở một bộ phận mà giám định pháp y không thể tra ra được. Chắc cô ấy cho rằng nếu đằng nào cũng chết thì chẳng thà tận dụng tối đa cái chết ấy còn hơn.”
“Mạng sống không kéo dài được bao lâu thì sao không chọn cách chết vì bệnh rồi nhận tiền bảo hiểm?”
“Nếu cô Anna không phải hoàn trả hai mươi triệu yên nội trong hai tháng tới thì có lẽ chuyện sẽ là như vậy. Bệnh nặng thì có nặng, nhưng cũng chưa chắc cô ấy sẽ qua đời trong vòng hai tháng. Biết đâu phải nửa năm nữa cô ấy mới mất thì sao? Mà như thế thì không kịp. Cô Kyoko không thể chờ cho đến khi mình qua đời vì bệnh được.”
“Vì lý do gì mà Kikutani chịu nghe lời Kyoko chứ? Cô ấy có chết thì hắn cũng đâu được hưởng xu nào, vậy mà hắn vẫn đồng ý giết người. Đã thế hắn còn phải đóng giả một gã đeo bám nữa, kể cả hắn đã có chứng cứ ngoại phạm bảo vệ thì...”
Mắt Tokino đượm buồn.
“Chắc hẳn đến giờ anh Kikutani vẫn yêu thương vợ cũ, đến mức chấp nhận cả lời đề nghị giết hại cô ấy.”