“Đội điều tra đã bắt tay ngay vào điều tra quán Ten no Sakana và hai người bạn của Kikutani. Bạn hắn đều khai là đã uống rượu cùng hắn ở quán Ten no Sakana vào đúng khoảng thời gian trên. Ban đầu tôi nghĩ họ chỉ nói dối, nhưng hỏi bao nhiêu lần họ cũng khăng khăng không thay đổi lời khai, nên có vẻ không phải bịa đặt đâu. Cả hai đều có gia đình và công ăn việc làm ổn định, tôi không cho rằng họ có thể ngoan cố khai man tới mức ấy để rồi đe dọa địa vị của mình. Ngoài ra nhân viên của quán Ten no Sakana cũng cho tôi xem ảnh của Kikutani và cho biết hôm mùng Mười quả thực hắn có ghé vào quán.”
“Vậy thì rõ ràng Kikutani Goro có chứng cứ ngoại phạm rồi.”
Tokino nói vọng ra từ phía quầy thu ngân.
“Vâng. Nhưng trong lúc tôi hỏi chuyện, một trong hai người bạn của hắn đã nói một điều khiến tôi khá lưu tâm. Lúc bảy giờ, Kikutani nói phải đi vệ sinh nên rời khỏi ghế ngồi khoảng tám phút.”
Tokino chớp mắt lia lịa vì kinh ngạc.
“Tám phút? Con số nghe nửa vời quá.”
“Một trong hai người bạn của hắn là fan cuồng bóng đá, người đó rất thích trận đấu diễn ra lúc bảy giờ nên đã theo dõi trận này qua điện thoại. Nghe nói Kikutani rời khỏi chỗ ngồi gần như cùng lúc với thời điểm trận bóng diễn ra, và quay lại ngay sau khi có đội ghi được bàn đầu tiên. Bàn thắng được ghi sau khi trận đấu bắt đầu được tám phút, cho nên đúng là hắn đã rời khỏi chỗ trong vòng tám phút kể từ lúc bảy giờ tối.”
“Nghĩa là có một khoảng thời gian trống kéo dài tám phút.”
“Ban điều tra rất để ý khoảng thời gian này. Quán Ten no Sakana cách nhà Hamazawa Kyoko chừng năm phút đi bộ, một khoảng cách khá gần. Tôi đang nghĩ... không biết liệu trong tám phút đó hắn có thể đến nhà nạn nhân để gây án rồi quay lại quán hay không.
Nhưng sau khi thử làm như vậy, tôi biết khó mà làm được chuyện ấy chỉ trong vỏn vẹn tám phút. Đi bộ từ quán Ten no Sakana đến hiện trường mất năm phút, nghĩa là nếu đi xe máy thì chỉ hai phút là đến nơi. Cả đi cả về mất bốn phút, nên hắn chỉ cần giết Kyoko trong vòng bốn phút còn lại là được.
Tính toán trên lý thuyết đơn thuần thì như vậy, nhưng thực tế không thể thuận lợi đến thế. Trước hết, hắn phải hết sức cẩn thận để lẻn khỏi quán mà không bị nhân viên phát hiện. Bán quán mà bị ăn quỵt thì rách việc lắm, thế nên họ cũng phải kín đáo để mắt xem có ông khách nào chưa trả tiền đã ra khỏi quán hay không. Để không bị nhân viên quán vặn hỏi, phải mất thời gian chờ cho đến khi nhân viên không chú ý rồi mới lẻn ra khỏi quán. Hơn nữa sau khi đến hiện trường, hắn còn phải bấm chuông ở hành lang, chào hỏi khi nạn nhân ra mở cửa, lại phải trò chuyện bình thường để nạn nhân mất cảnh giác nữa. Xét thời gian cần thiết để làm mấy việc này sẽ thấy tám phút là hoàn toàn không đủ. Hai mươi phút thì may ra còn có khả năng, chứ tám phút thì quá vô vọng.”
“Liệu có khả năng thi thể của Kyoko đã bị di chuyển không? Nhỡ đâu cô ấy bị sát hại ngay gần quán Ten no Sakana, và sau khi gây án, hung thủ đợi thêm một lúc rồi mới đưa xác nạn nhân về nhà thì sao? Nếu địa điểm gây án thực sự rất gần quán Ten no Sakana, thì dù chỉ rời khỏi chỗ trong vòng tám phút, có lẽ anh ta vẫn có thể ra tay. Và sau khi tạm biệt bạn bè vào lúc chín giờ, anh ta mới chở xác cô Kyoko từ hiện trường về nhà cô ấy. Như vậy là anh ta có thể ngụy tạo chứng cứ ngoại phạm rồi.”
Không phải cảnh sát mà tư duy của cô gái này sắc sảo thật. Chắc là được ông nội, tức chủ tiệm đời trước, truyền bí quyết đây mà.
“Trên lý thuyết thì không phải không có khả năng đó, nhưng thực tế thì khó mà làm được như vậy. Cô nói hắn đã ra tay ngay gần quán Ten no Sakana, nhưng vấn đề ở đây là địa điểm gây án thực chất ở đâu? Chẳng lẽ hắn thuê hẳn một nơi ngay gần quán Ten no Sakana làm sào huyệt hại người hay sao?”
“Anh ta có thể đậu xe ở bãi đậu xe của quán rồi đánh thuốc mê Kyoko trong xe mà. Anh Kikutani lẻn khỏi quán, gây án bên trong xe rồi quay trở lại chỗ cũ. Sau đó tạm biệt bạn bè rồi chở thi thể Kyoko về nhà cô ấy, anh thấy sao?”
“Rất tiếc chuyện đó hoàn toàn bất khả thi. Ten no Sakana là quán rượu thì lấy đâu ra bãi đậu xe, xung quanh cũng chẳng có. Cũng có thể cho rằng hắn đã đậu xe giữa đường, nhưng bỏ một chiếc xe chở xác chết giữa đường như thế thì quá mạo hiểm. Người ta đang tăng cường phạt mạnh mấy vụ đậu xe trên đường khắp khu vực quanh quán Ten no Sakana mà.”
“Thật thế ạ?”
Tokino vừa nói vừa cười khúc khích.
“Dạo này tôi không hay phá chứng cứ ngoại phạm cho lắm, nên xem ra linh tính bớt nhạy bén rồi.”
Tức là dạo này ít khi luyện phá chứng cứ à, tôi thầm hỏi.
“Tôi rót thêm trà cho quý khách nhé.”
Tokino rời khỏi quầy thu ngân và cầm tách trà bằng gốm của tôi lên.
“Trà này ngon quá.” Tôi khen.
“Cảm ơn quý khách. Ông nội dạy tôi cách pha trà ngon đấy. À mà nhắc tới trà thì phải nhớ tới bánh bao nữa nhỉ?”
“A, đúng thế.”
“Bánh bao mặn là loại bánh gì thế ạ?”
Tokino bỗng nhiên hỏi một câu thật kỳ quặc làm tôi đâm ra bất an. Hình như bọn tôi không bắt “cùng một kênh” thì phải.
“Là loại bánh có nhân đậu đỏ bọc trong vỏ làm từ bột mì ấy mà.”
Sao cô ấy lại hỏi câu này nhỉ? Hay là giờ cô ấy muốn thưởng trà ăn bánh?
Tokino nở một nụ cười trông thật buồn rồi nói.
“Tôi đã quay ngược được thời gian. Chứng cứ ngoại phạm của Kikutani Goro đã bị phá vỡ.”