Mặc cho mệnh lệnh đã được đưa ra, chúng tôi vẫn chưa thể nắm được tung tích của Kikutani Goro.
Kikutani đã ly hôn từ hơn một năm trước và rời khỏi ngôi nhà mà hắn từng chung sống cùng Kyoko trước khi ly hôn, tuy nhiên hiện giờ hắn sống ở đâu thì cả Anna cũng không rõ. Kyoko và Kikutani không có bạn chung nên chúng tôi không thể dò ra được thông tin từ những người đó.
Kyoko có để một cuốn sổ địa chỉ ở nhà, nhưng trong sổ không ghi chỗ ở hiện tại của người chồng đã chia tay. Chúng tôi đã thử sử dụng công cụ điều tra tân tiến nhất để mở khóa điện thoại thông minh của Kyoko và lấy thông tin bên trong, nhưng danh bạ trong điện thoại cũng chẳng có thông tin về nơi ở của Kikutani. Đã thế, hai người họ còn không hề trao đổi qua điện thoại, email hay mạng xã hội.
Bên cạnh đó, phía trụ sở điều tra cũng đang tìm hiểu xem liệu Hamazawa Anna, em gái của nạn nhân, có khả năng là hung thủ hay không.
Nếu xét đến động cơ, không phải cô ấy không có khả năng gây án. Cô ấy đã đứng ra bảo lãnh cho một người bạn, nhưng người bạn đó tự tuyên bố phá sản và biến mất không rõ tung tích, để lại một khoản nợ khổng lồ cho cô bạn khốn khổ lo liệu. Trong vòng hai tháng tới, Anna sẽ phải thanh toán đủ hai mươi triệu yên. Kyoko có mua bảo hiểm nhân thọ và người thụ hưởng tiền bảo hiểm là cô em. Tiền bảo hiểm là ba mươi triệu yên. Nếu chị gái qua đời, Anna sẽ được lãnh toàn bộ số tiền đó, thế nên động cơ gây án của cô ấy rất rõ ràng.
Tuy vậy, đúng như Anna khai báo sau khi phát hiện thi thể của Hamazawa Kyoko, cô ấy có bằng chứng ngoại phạm. Từ hai giờ chiều đến mười giờ tối hôm xảy ra vụ án, cô ấy làm việc tại thẩm mỹ viện Hesignes trước ga Nano. Chủ tiệm và đồng nghiệp đều xác nhận rằng suốt quãng thời gian đó cô ấy không rời khỏi tiệm nửa bước.
Hơn nữa, hễ nghĩ đến tình thân giữa hai chị em họ, thật khó có thể cho rằng Anna lại đang tâm giết hại chị gái mình. Kyoko hơn Anna tám tuổi, nhưng cha mẹ họ đã qua đời vì tai nạn giao thông khi Kyoko đang là sinh viên Y năm hai. Lúc ấy, ngoài việc được nhận học bổng nên vẫn có thể tiếp tục sự nghiệp học hành, Kyoko đã ra sức làm thêm để kiếm tiền sinh hoạt và nuôi nấng em gái vừa chân ướt chân ráo vào trung học. Thế nên tình thân gắn kết bọn họ sâu nặng hơn hẳn các cặp chị em bình thường. Những người quen biết hai chị em đều nói vậy.
Quá trình làm sáng tỏ tung tích của Kikutani kịch tính không thua gì phim ảnh.
Đám tang Hamazawa được cử hành tại nhà tang lễ hai ngày sau khi thi thể cô được phát hiện, tức ngày Mười ba tháng Tư. Tôi cũng tới dự tang lễ cùng chánh thanh tra Makimura và đội trưởng Shimogo. Cũng có những dạng hung thủ đến dự lễ tang nạn nhân của chính mình, thế nên chúng tôi quyết định rằng kiểu gì cũng phải bố trí ít nhất một điều tra viên góp mặt ở đám tang. Hành động này còn tăng cường quyết tâm phá án của chúng tôi.
Đến dự đám tang có anh chàng trợ giảng Kajiyama Tatsuo, các sinh viên ở phòng thí nghiệm và nhiều đồng nghiệp khác. Cô em gái Anna ngồi ở ghế của tang chủ, khóc đến đỏ ngầu cả hai mắt.
“Anh đến đây làm gì?”
Giọng Anna vang lên làm cả hội trường choáng váng. Quan sát một hồi mới thấy một gã đàn ông trạc tứ tuần, dáng người dong dỏng, nước da đen đúa đang đứng cạnh ghế tang chủ.
“Chính anh... Chính anh đã lấy mạng chị tôi. Anh định giở trò gì mà vác mặt đến đây? Anh mau về đi!”
Tôi sửng sốt tột độ. Thì ra gã đàn ông này chính là Kikutani Goro. Kikutani nhếch miệng cười.
“Cô bảo tôi giết chị cô ấy hả? Đừng ngậm máu phun người. Có bằng chứng thì lôi ra đây xem nào. Hôm nay tôi đến là để vĩnh biệt vợ cũ. Để tôi dự tang lễ đàng hoàng đi.”
“Anh về đi! Về ngay cho tôi!”
Giọng nói kích động đầy giận dữ của Anna khiến cánh đàn ông có mặt ở đó phải đứng dậy, chẳng nói chẳng rằng tiến lại gần Kikutani.
“Ái chà chà, lắm thằng thích nổi máu anh hùng thế cơ à? Thế thì thằng này đành phải biến thôi.”
Kikutani quay lưng đi, đút hai tay vào túi quần rồi rời khỏi hội trường.
“Shimo này, nhờ anh lo chuyện ở đây nhé.”
Chánh thanh tra Makimura nói rất khẽ. Đội trưởng Shimogo vỗ vào vai tôi ra hiệu “Đi thôi” rồi bám đuôi Kikutani. Tôi cuống cuồng theo sau.
Viên đội trưởng đội cảnh sát tuần tra lên tiếng gọi Kikutani, gã đàn ông cao lớn ngoảnh đầu lại.
“Tôi là cảnh sát. Tôi có chuyện muốn hỏi anh.”
“Ngài cảnh sát thì có chuyện gì để nói với tôi chứ?”
“Về người vợ đã chia tay của anh.”
Mặt Kikutani lộ rõ vẻ ngán ngẩm.
“Đừng bảo mấy người nghi tôi giết Kyoko đấy nhé?”
“Tôi nghe nói chừng hai tháng nay anh liên tục có hành vi đeo bám vợ cũ.”
“Hành vi đeo bám? Ông ăn nói khó nghe thật. Chẳng qua tôi chỉ tới hỏi xem cô ta có thể niệm tình vợ chồng trước đây mà cho tôi vay tiền được không thôi. Mà ấy là tôi còn hứa khi nào thắng cá ngựa sẽ trả lại gấp đôi đấy nhé, thế mà Kyoko bảo một yên cũng không cho tôi vay. Thật là hết nói nổi, đúng là loại đàn bà bủn xỉn.”
Tôi muốn phỉ nhổ vào gã đàn ông trước mặt mình.
Đội trưởng Shimogo lạnh lùng hỏi.
“Tôi rất xin lỗi, nhưng anh có thể cho chúng tôi biết anh đã làm gì vào lúc bảy giờ tối hôm mùng Mười chứ?”
“Bảy giờ tối hôm mùng Mười? Kyoko bị sát hại vào lúc ấy à?”
“Đúng thế.”
Một tiếng hét đang vang vọng trong thâm tâm tôi, rằng “Biết rồi thì đừng có giả ngây nữa!”.
“Tầm sáu đến chín giờ tối hôm mùng Mười, tôi nhậu với hai đứa bạn cấp ba ở một quán rượu.”
“Quán đó tên gì?”
“Ten no Sakana. Rượu của quán đó ngon hết sảy, cảnh sát các ông chắc sẽ khoái lắm đấy.”
Kikutani cười nhăn nhở, sau đó hắn nói:
“Bây giờ tôi sẽ nói cho ông biết tên và địa chỉ của hai đứa bạn đã nhậu nhẹt với tôi, ông nhớ ghi chép cẩn thận vào. Ông cứ hỏi quán Ten no Sakana với đám bạn tôi khắc biết tôi có chứng cứ ngoại phạm đàng hoàng. Muốn nghi ngờ thì cũng phải kiểm tra chứng cứ ngoại phạm cái đã.”