Người Phá Vỡ Chứng Cứ Ngoại Phạm

Lượt đọc: 3163 | 3 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
❀ 3 ❀

Chúng tôi di chuyển tới Đại học Y cách nhà Hamazawa Kyoko chừng hai cây số bằng xe điều tra. Trên một mảnh đất rộng thênh thang, khoa Y, khoa Dược, khoa Hộ lý và tòa nhà của bệnh viện trực thuộc đại học đứng thành hàng. Sau khi trình bày mục đích đến làm việc tại quầy lễ tân, một chàng trai khá trẻ, tuổi chừng trên hai mươi lăm đeo cặp kính dày cộp tiến về phía chúng tôi.

“Tôi là Kajiyama Tatsuo, trợ giảng tại phòng nghiên cứu của cô Hamazawa.”

Sắc mặt cậu ta tái nhợt, cõ lẽ vì quá sốc trước cái chết của Hamazawa Kyoko.

Đội trưởng Shimogo nói dăm ba câu chia buồn rồi hỏi “Có chỗ nào để nói chuyện không nhỉ?”. Kajiyama đáp: “Ta hãy đến phòng thí nghiệm đi.”

Phòng thí nghiệm mô bệnh học nằm trên tầng năm của tòa nhà Y học cơ bản thuộc Khoa Y. Tại đó có phòng thí nghiệm, phòng giáo vụ, phòng đa chức năng. Chúng tôi quyết định vào phòng đa chức năng. Trên tường gắn một màn hình cực lớn, vài chiếc trường kỷ được kê đối diện màn hình. Đây là nơi diễn ra các buổi họp tổng kết hoặc ăn uống. Chúng tôi ngồi vào mấy chiếc ghế gấp.

“Tôi không thể tin nổi cô Hamazawa đã bị sát hại. Rốt cuộc ai đã... Đám sinh viên đang rất choáng váng.”

“Hôm qua cô Hamazawa có mặt ở đây lúc mấy giờ?” Đội trưởng Shimogo hỏi.

“Khoảng tám rưỡi sáng. Cô ấy luôn đến vào tầm ấy.”

“Lúc đó cậu đã có mặt ở đây chưa?”

“Rồi ạ. Ngày nào tôi cũng đến từ lúc tám giờ kém để mở cửa ba phòng thí nghiệm.”

“Sau khi đến đây vào lúc tám rưỡi sáng, cô ấy đã làm những gì?”

“Cô ấy cùng tôi họp về việc thực hành nghiên cứu mô tế bào ở phòng giáo vụ. Từ chín giờ, tôi cùng cô ấy và các sinh viên thực hành nghiên cứu ở phòng thí nghiệm. Sau đó chồng cũ cô ấy đến.”

“Chồng cũ? Kikutani Goro ư?”

Kajiyama gật đầu.

Tức là chỉ vài phút sau khi bắt đầu thực hành.

Cửa phòng thí nghiệm đột nhiên bật mở mà không có lấy một tiếng gõ. Ở cửa ra vào xuất hiện một người đàn ông xem chừng trên dưới bốn mươi, gương mặt ngăm đen, râu ria lởm chởm. Trước đó anh ta cũng từng xông vào phòng thí nghiệm khoảng hai lần, thế nên Kajiyama mới biết anh ta chính là chồng cũ của Hamazawa.

“Tôi đang làm thí nghiệm. Anh đi ra đi.”

Anh ta chặn bàn tay đang cầm mẫu sinh thiết mô màu tím của cô Hamazawa rồi lạnh lùng nói.

“Kyoko, tôi có việc muốn nhờ cô. Cô ra đây một lát được không?”

Kikutani thản nhiên bắt chuyện như thể không mảy may bận tâm đến tình hình lúc này.

“Đã bảo là tôi đang làm thí nghiệm mà.”

“Chỉ mất đúng mười phút thôi. Xin cô đấy.”

Kajiyama và hai nam sinh viên còn lại giận tím mặt trước thái độ trơ trẽn của Kikutani và đi về phía cửa ra vào.

“Cô ấy đã bảo ông ra ngoài thì mời ông đi nhanh cho.”

Kikutani vờ như không nghe thấy, trên mặt dần hiện lên một nụ cười nhăn nhở trông rất thô tục. Hamazawa vẫn chần chừ nhưng quay sang bảo Kajiyama.

“Cô lên phòng giáo viên độ mười phút. Trong lúc đó em lo thực hành tiếp nhé.”

Kajiyama lo lắng bèn đề nghị “Để em đi cùng cô nhé?”, nhưng Hamazawa từ chối rồi rời khỏi phòng thí nghiệm. Trong mười phút đó, Kajiyama và các sinh viên tiếp tục thực hành trong tâm trạng thấp thỏm. Mười phút sau, Hamazawa quay lại phòng thí nghiệm. Từ sau cánh cửa đóng kín vọng lên giọng nói giận dữ của Kikutani “Cô nhớ đấy!”.

“Có chuyện gì thế ạ?”

Thấy Kajiyama gặng hỏi, Hamazawa chán nản trả lời.

“Anh ta muốn vay cô mười vạn yên. Dĩ nhiên là cô từ chối rồi.”

“Lại nữa ư?”

“Anh ta lại hứa hẹn cá độ đua ngựa xong sẽ trả lại gấp đôi, có mỗi thế mà dùng dằng hết mười phút. Chẳng lẽ anh ta nghĩ nói vậy là cô sẽ tin?”

Tôi có cảm giác cơn kích động của Kajiyama mỗi lúc một dâng cao. Chồng cũ và Hamazawa Kyoko đã lời qua tiếng lại vào đúng ngày xảy ra vụ án. Mối nghi ngờ đối với Kikutani Goro càng lúc càng gia tăng.

“Sau đó thì sao?” Đội trưởng Shimogo hỏi.

“Trông cô ấy không được khỏe lắm. Chồng cũ đến tận chỗ làm để gây rối thì sao mà vui cho nổi.”

Do đó buổi thực hành kết thúc vào đúng mười hai giờ trưa. Vào giờ nghỉ, Hamazawa Kyoko đã cùng Kajiyama và hai cô sinh viên ăn trưa tại căn phòng đa chức năng nơi chúng tôi đang đứng. Trên đường đến trường, hai sinh viên nữ ghé qua tiệm bánh để mua sandwich, Kajiyama đã có cơm hộp vợ làm cho. Còn Hamazawa Kyoko thì ăn hộp cơm tự mình chuẩn bị sẵn. Đây là thói quen hình thành từ khi kết hôn, sáng nào cô ấy cũng tự làm cơm rồi mang đến trường.

“Đến ba giờ chiều thì cô ấy rời khỏi phòng thí nghiệm và tới tiệm cà phê Ponmu ngay trước cổng trường. Cô ấy rất hảo ngọt nên tuần nào cũng phải thưởng thức hồng trà với bánh ngọt một lần. Cô ấy bảo bánh hơi nhỏ nhưng đã mua tận hai cái, mà cái nào cũng ngon nên thích lắm.”

Thì ra là thế. Nghĩa là bức ảnh trà bánh mà Hamazawa Kyoko đăng lên Twitter đã được chụp tại cửa tiệm ấy.

“Sau đó cô ấy có quay lại phòng thí nghiệm, nhưng đến ba giờ bốn mươi phút thì về sớm. Bình thường cô ấy toàn ở đây đến tận bảy giờ.”

“Về sớm? Có chuyện gì ư?”

“Cô ấy bảo thấy ớn lạnh. Đúng là sắc mặt cô ấy trông không tốt cho lắm, có vẻ mệt mỏi nữa. Những lời cuối cùng tôi nghe được từ cô ấy là “Chắc tôi bị trúng gió rồi. Bỗng nhiên thèm ăn món gì nóng hổi ghê”.”

“Ngoài vẻ mệt mỏi ra, cô Hamazawa không có biểu hiện khác thường nào sao?”

“Không có gì đặc biệt lắm...”

Thế rồi Kajiyama như sực nhớ ra điều gì.

“Vẫn còn chi tiết nào nữa phải không?” Đội trưởng Shimogo gặng hỏi.

“Điểm khác thường thì không phải không có, chỉ có điều nó hơi ngớ ngẩn một chút...”

“Nếu cậu cho là ngớ ngẩn thì rất có thể đó chính là manh mối gì đấy. Cứ kể xem nào.”

“Thứ Bảy tuần trước tôi về nhà cha mẹ ở quê, sau đó mua bánh bao mặn về làm quà cho mọi người ở phòng thí nghiệm. Sáng hôm qua tôi có đem đến nhưng lại quên không lấy ra. Mãi đến giờ nghỉ trưa tôi mới nhớ đến nó rồi đem ra mời cô trò cùng ăn. Cô Hamazawa rất hảo ngọt, mà trong số những món bánh kẹo truyền thống của Nhật thì đây là món khoái khẩu của cô ấy. Mọi khi cô ấy ăn rất ngon lành, nhưng không hiểu sao hôm qua lại từ chối “Từ giờ tôi kiêng đồ ngọt”. Các vị có thấy chuyện này rất lạ không? Sau đó cô ấy còn đi ăn bánh ngọt vào lúc ba giờ mà.”

“Đúng là kỳ lạ đấy.”

Đội trưởng Shimogo ra điều tán thành nhưng vẻ mặt thoáng để lộ sự chán nản.

“Hay cô ấy dành bụng để ăn hai chiếc bánh ngọt nên mới không ăn bánh bao?”

Tôi lên tiếng.

“Nếu vậy thì cứ nói thẳng ra cũng được mà. Tôi thấy “kiêng đồ ngọt” nghe cứ kỳ cục thế nào ấy.”

Chuyện này có thể hơi lạ lùng thật, nhưng tiếc rằng tôi không nghĩ câu nói ấy có liên quan đến vụ án. Chỉ vì việc ấy mà cũng canh cánh trong lòng, sinh viên đại học quả có hơi khác người. Trông nét mặt đội trưởng Shimogo thì có vẻ ông ấy cũng đang có chung suy nghĩ với tôi.

Đội trưởng Shimogo nói mấy câu cảm ơn rồi rời khỏi phòng thí nghiệm mô bệnh học. Sau đó chúng tôi đến tiệm cà phê Ponmu ngay phía trước cổng trường mà Hamazawa đã ghé vào lúc ba giờ chiều hôm qua để hỏi tin tức từ nhân viên phục vụ. Nữ nhân viên này cho biết Hamazawa quả thực có ghé tiệm lúc ba giờ chiều, và Hamazawa Kyoko là khách quen, tuần nào cũng đến một lần rồi gọi cùng một set trà bánh. Khi được hỏi có nhớ hôm qua Hamazawa đã gọi loại bánh nào không, cô nhân viên không hề do dự mà trả lời luôn rằng “mocha và fromage blanc”. Đúng là một nữ phục vụ mẫu mực.

Tiếp đó chúng tôi nhanh chân đi đến buồng trực của bảo vệ ở cổng chính vì cho rằng có lẽ bảo vệ đã trông thấy Hamazawa Kyoko ra về. May thay, quả nhiên là thế. Anh ta cho hay “Cô Hamazawa đi xe đạp ra về vào lúc ba giờ bốn mươi phút chiều hôm qua”.

“Chà, cậu nhớ kỹ thật đấy.”

Trước lời nhận xét của đội trưởng Shimogo, cậu bảo vệ nghiêm trang độ hai mươi mấy bỗng dưng đỏ mặt.

Chắc anh chàng phải ngưỡng mộ Hamazawa Kyoko lắm nên mới nhớ cặn kẽ như thế. Một phụ nữ có học vấn cao lại xinh đẹp như vậy được bảo vệ mến mộ cũng đâu có gì lạ.

Chín giờ tối hôm ấy, một cuộc họp điều tra đã diễn ra tại phòng họp của đồn cảnh sát Nano phía Đông. Ngoài thành viên Tổ số 4 chúng tôi, các giám định viên và thanh tra của đồn cảnh sát Nano, còn có sự tham dự của trưởng ban điều tra và đồn trưởng đồn cảnh sát Nano.

Kết quả khám nghiệm pháp y được báo cáo trước tiên. Nguyên nhân tử vong là chèn ép tim do tim bị đâm trúng, nạn nhân chết ngay sau khi bị đâm.

Họ phát hiện ra trong tá tràng của Hamazawa Kyoko có gạo, cà chua, trứng rán đã tiêu hóa. Chính là những món trong hộp cơm cô ấy đã ăn buổi trưa. Cô ấy đã đăng ảnh hộp cơm trên Twitter vào ngày mùng Mười tháng Tư. Ngoài ra, còn tìm thấy trong dạ dày bánh bông lan, kem bơ, kem phô mai, bánh quy, quả mâm xôi và đào vàng đang tiêu hóa dở. Đây hẳn là món fromage blanc đã ăn ở tiệm cà phê Ponmu.

Thức ăn tiêu hóa xong được chuyển vào tá tràng đã bảy tiếng đồng hồ, còn những thứ đang tiêu hóa dở ở trong dạ dày chừng bốn tiếng. Hamazawa Kyoko đã ăn trưa đúng vào mười hai giờ, sau đó ăn bánh vào ba giờ chiều, thế nên thời gian tử vong ước tính rơi vào khoảng bảy giờ tối.

Món hầm và cơm đã được chất lên đĩa nhưng không có dấu hiệu cho thấy chúng được động đến. Tóm lại, việc này hoàn toàn khớp với giả thiết hung thủ đến nhà vào lúc nạn nhân vừa chuẩn bị bữa tối xong.

Theo anh bảo vệ trước cổng trường đại học, Hamazawa Kyoko đi xe đạp ra khỏi cổng chính vào lúc ba giờ bốn mươi phút. Từ trường về nhà của cô ấy chưa đầy hai cây số, nên có thể đoán rằng cô ấy về đến nhà vào khoảng ba giờ năm mươi phút. Sau khi trời tối, cô ấy bắt tay vào nấu món hầm. Trước bảy giờ thì nấu nướng xong và chất đồ ăn lên đĩa, sau đó lấy điện thoại ra chụp ảnh, bức ảnh vừa được đăng lên Twitter thì hung thủ xuất hiện. Hung thủ vào đến gian phòng khách liền găm dao vào lưng nạn nhân...

Trưởng Ban chuyên án nói.

“Kikutani Goro, chồng cũ của cô ấy là nhân vật khả nghi nhất. Hắn tự ý xông vào phòng thí nghiệm ở trường xong tối đến lại mò đến nhà vợ cũ để chèo kéo vay tiền nhưng bị từ chối thẳng thừng, thế nên hắn lăm lăm xông vào đâm nạn nhân bằng con dao thủ sẵn trong người. Nhiệm vụ ưu tiên hàng đầu lúc này là lần cho ra vị trí hiện tại của hắn. Sáng mai tất cả khẩn trương bắt tay vào việc cho tôi.”

« Lùi
Tiến »