Thứ Ba, ngày Mười một tháng Tư. Lần đầu tiên tôi quyết định đến hiện trường vụ án. Hôm đó là ngày thứ mười một kể từ khi tôi được phân về Tổ số 4, Phòng trọng án số 2 của Ban chuyên án thuộc Sở cảnh sát tỉnh. Hiện trường nằm trong góc một khu dân cư cách Đại học Khoa học trực thuộc tỉnh chưa đầy hai cây số. Khi Tổ số 4 chúng tôi có mặt vào lúc tám rưỡi sáng, các điều tra viên của đồn cảnh sát Nano phía Đông đã giăng kín băng “Cấm vào” quanh toàn bộ tòa nhà hai tầng nơi xảy ra vụ án.
Sau khi khẽ gật đầu đáp lại lời chào của viên cảnh sát mặc đồng phục đang đứng gác trước hàng băng rào, chánh thanh tra Makimura lách qua rào chắn và tiến vào hiện trường. Tiếp đó, các thành viên trong đội lần lượt cũng theo vào. Tôi là người nhỏ tuổi nhất nên đi sau cùng.
Bước qua bậc thềm là tới ngay phòng khách liền bếp của căn nhà một phòng ngủ. Người bị hại đổ úp người xuống mặt sàn, ngay cạnh chiếc bàn ăn kê trong phòng. Nạn nhân mặc áo màu trắng và váy kẻ sọc xen lẫn màu kem và màu đen, một con dao cắm vào vị trí hơi lệch sang trái tính từ sống lưng, ngay sát tim. Người phụ nữ ngoài bốn mươi tuổi này có gương mặt cân đối và học thức.
Trên mặt bàn ăn đặt một chiếc đĩa đựng món hầm, một bát cơm, một cốc uống trà và một bộ thìa đũa. Cách đó một quãng là chiếc điện thoại thông minh. Khi nhìn sang căn bếp, tôi thấy trên bếp ga bắc một chiếc nồi. Chắc món hầm đã được nấu bằng cái nồi này đây.
“Không có dấu vết cho thấy nạn nhân đã ăn uống. Nghĩa là hung thủ đã tới ngay trước khi cô ấy dùng bữa à...”
Chánh thanh tra Makimura gật gù.
Nhân viên giám định hiện trường của Sở đến hiện trường cùng lúc với chúng tôi đã nhanh chóng bắt tay vào công tác giám định.
Kindo, nhân viên của cục cảnh sát phía Đông Nano giải thích tình hình với chúng tôi.
“Nạn nhân là Hamazawa Kyoko, bốn mươi hai tuổi. Giáo viên của phòng thí nghiệm mô bệnh học, lớp y học cơ bản của Khoa Y Đại học Y khoa trực thuộc tỉnh.”
Trông chánh thanh tra Makimura ngưỡng mộ ra mặt.
“Bốn mươi hai tuổi, giáo viên Y khoa à. Đáng nể thật. Thế ai là người phát hiện?”
“Hamazawa Anna, ba mươi tư tuổi, em gái của nạn nhân. Nghe nói cô ấy đến thăm chị mình vào lúc tám giờ sáng. Cô ấy đang đợi trong xe cảnh sát.”
“Thử ra hỏi vài câu xem sao.”
Chánh thanh tra Makimura và đội trưởng đội tuần tra Shimogo quyết định tiến hành thẩm vấn. Chánh thanh tra vẫy tay ra hiệu và bảo “Lính mới cũng vào xem đi”, thế nên tôi đi theo bọn họ. Các điều tra viên khác của Tổ số 4 và người của đồn cảnh sát Nano phía Đông cũng đi hỏi thăm người dân xung quanh để thu thập thông tin về nhân chứng.
Chánh thanh tra Makimura mở lời đầy cảm thông.
“Hình như vào khoảng tám giờ hôm nay, cô đã đến đây. Không biết có việc gì mà cô đến sớm vậy?”
“Vì tôi gọi điện mãi mà chị ấy không bắt máy...”
“Cô gọi điện để làm gì?”
“Chị tôi hay dùng Twitter, ngày nào tôi cũng đọc.”
Vừa nghe thấy từ Twitter, chánh thanh tra Makimura và đội trưởng Shimogo bỗng sa sầm nét mặt. Có lẽ hai người họ rất ngán khoản này.
“Hôm qua chị tôi đăng ảnh món hầm pha sữa mà chị ấy làm cho bữa tối, hồi chị em tôi còn sống chung với nhau, chị ấy rất hay đăng ảnh những món mình nấu lên Twitter. Chị ấy viết “Hôm nay mình bị cảm lạnh nên nấu món hầm ăn cho ấm người”. Tôi hơi lo vì hình như chị ấy không được khỏe lắm, do đó vào lúc mười giờ, tôi đã gọi đến số máy bàn nhà chị ấy để hỏi thăm mà không thấy chị ấy bắt máy. Tôi đã để lại tin nhắn trong hộp thư thoại và thử gọi lại vào số di động xem sao, nhưng chị ấy vẫn không nghe điện. Sau đó chị ấy cũng chẳng gọi cho tôi khi thấy tin nhắn thoại và cuộc gọi nhỡ. Chị tôi kỹ tính lắm, hễ có người gọi đến mà chị ấy không bắt máy thì thế nào cũng gọi lại. Thế nên tôi đâm lo, không biết có phải chị ấy yếu đến nỗi không nghe được điện thoại không và đã định sang xem tình hình đau ốm thế nào luôn, nhưng lúc đó cũng muộn rồi. Đến tận nhà để xem người ta bị làm sao mà không bắt máy kể cũng kỳ quặc, nên hôm qua tôi chỉ gọi điện thôi. Có điều, bảy giờ sáng hôm nay tôi đã thử gọi thêm lần nữa mà vẫn không được nên lòng nóng như lửa đốt. Thế là tôi đi tàu điện đến đây. Tôi bấm chuông mãi mà chẳng thấy ai ra mở cửa. Tôi còn tưởng chị ấy đến trường rồi, nhưng cửa ngoài lại không khóa. Tôi thấy lạ quá bèn bước vào nhà thì thấy chị tôi nằm sóng soài dưới sàn phòng khách...”
Một dòng nước mắt lại lăn dài trên má Hamazawa Anna.
Chánh thanh tra Makimura nhìn tôi.
“Này cậu lính mới, cậu có điện thoại thông minh đúng không? Cho tôi xem cái trang Twitter ấy xem nào.”
Tôi quay sang hỏi Hamazawa Anna.
“Tên tài khoản Twitter của chị cô là gì?”
“Chị ấy dùng tên thật.”
Tôi rút điện thoại ra, tìm kiếm với hai từ “Hamazawa Kyoko” và “Twitter”. Không biết có phải vì họ Hamazawa khá hiếm không mà chỉ tồn tại một tài khoản duy nhất có tên như vậy.
Hôm qua, ngày mùng Mười tháng Tư, cô ấy đăng ba bài. Thứ tự đăng tải lần lượt là tweet ảnh cơm hộp, ảnh bánh ngọt với hồng trà và cuối cùng là ảnh món hầm pha sữa.
Bức ảnh cơm hộp có một hộp cơm nhỏ hình bầu dục, bên trong có cơm trắng và bít tết, cà chua bi, trứng rán chồng lên nhau kèm dòng chữ “Cơm hộp văn phòng của mình đấy. Bít tết còn thừa từ tối hôm qua. Sống độc thân chẳng có động lực nấu nướng gì cả (cười)”. Chắc đây là bức ảnh chụp vào buổi sáng, trước khi đến trường.
Bức ảnh bánh ngọt và hồng trà hình như được chụp trong quán cà phê. Trên mặt bàn kính có một chiếc bánh màu trà xanh, một chiếc bánh được trang trí bằng quả mâm xôi, quả hồng vàng óng và một bộ ấm tách hồng trà. Lời chú thích ghi “Phút giây tận hưởng bánh kem mỗi lần một tuần đây rồi. Bánh tuần này ăn kèm cà phê mocha và phô mai fromage blanc”.
Bức ảnh món hầm với sữa là món được bày lên đĩa đặt trên mặt bàn ăn, gồm có thịt, khoai tây, cà rốt, hành tây và măng tây. Dòng chữ giới thiệu viết “Tự dưng thấy nhớ món mình hay làm hồi còn sống chung với em gái nên quyết định nấu món này cho bữa tối. Hôm nay mình hơi bị cảm lạnh nên ăn món hầm cho ấm người”.
Đây chính là món hầm đang được đặt trên bàn ăn ở hiện trường. Tôi đưa dòng tweet đó cho chánh thanh tra Makimura và đội trưởng Shimogo xem. Hai người kinh hãi nhìn màn hình điện thoại như thể trông thấy chất nổ.
“Cô có nghi ngờ ai đã ra tay với chị mình không?” Viên thanh tra hỏi.
“Có ạ. Chắc chắn là hắn.”
“Hắn?”
“Kikutani Goro. Chồng cũ của chị tôi.”
“Sao cô lại cho rằng anh ta chính là hung thủ?”
“Lâu nay hắn vẫn luôn rình rập chị tôi.”
“Cô lấy ví dụ xem nào?”
“Hắn liên tục đeo bám, lại còn vòi chị tôi năm vạn, mười vạn yên. Chẳng riêng gì ở nhà, hắn còn dám vác mặt đến chỗ chị tôi làm việc nữa. Tôi nghe chị ấy than vãn như thế mấy lần rồi.”
“Cô bảo hắn đòi tiền, nghĩa là Kikutani không có việc làm ư?”
“Nói chung hắn cũng có cái danh tư vấn kinh doanh, nhưng lại có máu đỏ đen không sao bỏ được. Chị tôi ly hôn cũng vì cái tật ham mê cờ bạc ấy. Hắn rất thích đua xe đạp và đua ngựa, nếu chỉ dừng ở mức sở thích thôi thì còn tạm chấp nhận, đằng này hắn đã nướng mấy chục vạn yên vào cá độ rồi. Chị tôi quở trách nhiều lần nhưng hắn chỉ xuýt xoa xin lỗi rồi lại chứng nào tật ấy. Tình cảm của chị tôi đối với hắn cũng phai nhạt dần nên đã đệ đơn ly dị. Hình như lúc ấy hắn còn quỳ gối thề thốt sẽ tu tâm sửa tính, nhưng cho tới lúc ấy chị tôi đã bị những màn ăn năn hối lỗi của hắn lừa quá nhiều rồi, thế nên lần này chị ấy quyết không nhân nhượng nữa và buộc hắn phải chấp nhận ly hôn. Lúc mới bỏ nhau được vài bữa, hắn có vẻ ân hận nên chí thú làm ăn, nhưng cách đây chừng hai tháng, hắn lại tiếp tục lao vào cờ bạc và hình như bắt đầu đeo bám chị tôi.”
“Tệ thật. Lúc ấy chị cô phản ứng ra sao?”
“Dĩ nhiên là từ chối yêu cầu của hắn rồi. Tôi đã bảo chị ấy không biết bao nhiêu lần rằng đây rõ ràng là hành vi đeo bám trái pháp luật, nên báo cảnh sát để người ta quản thúc hắn thì hơn. Vậy mà chị tôi chỉ cười bảo “anh ta giỏi nói miệng thôi, không dám làm gì nguy hiểm đâu”. Thế nên giờ chuyện mới thành ra thế này...”
Hamazawa Anna co rúm hai vai.
“Cô có biết địa chỉ của Kikutani không?”
“Tôi không biết. Nhưng chắc chắn hắn chính là hung thủ. Xin các anh mau mau bắt hắn đi.”
“Kikutani có phải hung thủ hay không thì phải điều tra mới biết được, nhưng nhất định chúng tôi sẽ tóm cổ hung thủ. Cô hãy tin ở chúng tôi.”
Sau đó chánh thanh tra Makimura nói bằng giọng ái ngại.
“Tôi rất xin lỗi, nhưng cô có thể cho biết hôm qua mình đã làm gì không?”
Hamazawa nhìn viên thanh tra như thể bị choáng váng.
“Chẳng lẽ ông cho là tôi đã....”
“Không, tôi không hề nghĩ như thế. Nhưng theo thủ tục điều tra thì gặp ai chúng tôi cũng phải hỏi câu đó.”
“Hôm qua tôi làm việc ở thẩm mỹ viện.”
“Từ mấy giờ đến mấy giờ?”
“Hôm qua tôi làm ca muộn, nên ở đó từ hai giờ chiều cho tới mười giờ tối. Ông cứ hỏi ông chủ, đồng nghiệp và khách hàng ấy, chắc chắn họ cũng biết tôi không hề rời khỏi chỗ làm. Xong việc tôi mới đọc dòng tweet của chị mình, nên khoảng mười rưỡi tôi đã điện cho chị ấy mà không thấy nghe máy... Hôm nay thẩm mỹ viện nghỉ, tôi mới đến xem chị ấy ra sao.”
“Tên địa điểm cô làm việc là gì?”
“Hesignes. Ở ngay trước ga Nano.”
Ba người chúng tôi cảm ơn Hamazawa Anna và để cô ấy lại trong xe điều tra rồi quay vào hiện trường bên trong ngôi nhà. Các nhân viên khám nghiệm tử thi của Ban giám định tiến về phía chúng tôi.
“Tình trạng sau khi chết cùng nhiệt độ của trực tràng và tử thi cho thấy nạn nhân đã bị sát hại từ khoảng xế chiều cho đến chập tối hôm qua, tức ngày mùng Mười. Tôi nghĩ tiến hành khám nghiệm tử thi có thể giúp thu hẹp thời gian gây án.”
“Có dấu hiệu nào cho thấy nạn nhân đã ăn uống không?”
“Kết quả chính xác vẫn phải chờ khám nghiệm tử thi mới biết được, nhưng kiểm tra trong miệng nạn nhân thì không thấy dấu vết nào.”
“Vậy tức là đúng lúc nạn nhân đang định ăn món hầm vừa làm xong thì hung thủ đến và thực hiện hành vi gây án.”
Một giám định viên khác nói.
“Trên bếp ga bắc chiếc nồi đựng món hầm đã nấu xong xuôi. Vỏ khoai tây, cà rốt và hành tây dùng làm nguyên liệu được vứt trong ống đựng rác hình tam giác ở chậu rửa. Đồng hồ trên nồi cơm điện cho thấy cơm đã chín được mười bốn tiếng đồng hồ. Hiện đang là chín giờ kém, cho nên mười bốn tiếng trước là bảy giờ kém tối hôm qua.”
“Tức là nạn nhân đã chuẩn bị xong cơm tối vào khoảng bảy giờ tối, ngay sau đó hung thủ mò đến.”
Chánh thanh tra Makimura nói với đội trưởng Shimogo.
“Anh Shimo này, anh thử đến Đại học Y mà nạn nhân đang công tác để điều tra manh mối về ngày hôm qua xem. Đưa cậu lính mới đi cùng nhé, phòng khi lại có gì đó liên quan đến Twitter.”