Đó là một đêm oi ả đầu tháng Tám.
Sau khi ăn tối xong, tôi rời khỏi căn hộ của mình để đi tản bộ. Đi được một quãng khá xa, tôi ghé vào một khu dân cư mà mình chưa từng đặt chân tới.
Tiếng ô tô đang phóng như bay ngay sau lưng đập vào tai tôi. Ngoảnh đầu lại, tôi thấy một chiếc xe chở khách rọi đèn pha lóa mắt đang lao thẳng về phía mình.
Tôi lập tức nhảy vọt sang một bên. Xém chút nữa là chiếc xe tông vào người tôi rồi, sau đó nó cứ thế chạy thẳng. Phía trước là một người đàn ông đang đi bộ. Tôi hét lên “Nguy hiểm đấy!” nhưng dường như anh ta không nghe thấy.
Ngay sau đó, anh ta bị xe hất văng. Người anh ta bắn lên không trung rồi nện xuống đất. Còn chiếc xe thì đâm thẳng vào tường một căn nhà và dừng lại. Tôi kiểm tra ngay thời gian trên đồng hồ, bệnh nghề nghiệp mà. Lúc ấy vừa đúng tám giờ.
Tôi chạy vội đến bên người đàn ông nọ. Máu từ đầu anh ta chảy lênh láng, anh ta rên rỉ xem chừng đau đớn lắm. Tôi rút điện thoại và gọi 119 [*] . Địa chỉ trên cột điện gần đó đề dòng chữ “Khu phố số 1, thị trấn Nishimori”, tôi báo với họ như vậy.
Sau đó tôi tiến lại gần chiếc ô tô. Túi khí đã bung ra nên tài xế đang bị kẹt trong xe. Vì có túi khí rồi nên tôi đoán chắc anh ta sẽ không vấn đề gì, bèn quay lại chỗ người đàn ông vừa bị tông trúng.
“Xe cấp cứu sắp đến rồi, anh cứ yên tâm.”
“Tôi vừa mới giết người.”
Người đàn ông đột nhiên thú nhận làm tôi rất sửng sốt.
“Lúc nãy tôi đã giết người. Vụ tai nạn này chính là báo ứng. Tôi phải chịu quả báo...”
“Anh đã giết ai cơ?”
“Kasumi... Nakajima Kasumi.”
“Nakajima Kasumi? Người đó sống ở đâu?”
Người đàn ông nhăn mặt vì đau đớn và nhắm mắt lại.
“Anh đã giết người ở đâu?”
“Phòng 503, khu chung cư Yabu ở thị trấn Teshiro.”
Tôi là cảnh sát nên cũng nắm khá rõ các tên thị trấn trong tỉnh, chắc chắn thị trấn Teshiro nằm ở phía Tây của thành phố Nano.
Bỗng nhiên trước mặt có người thú nhận tội giết người như vậy quả là khó tin, nhưng cũng khó có thể cho rằng một người đang bị thương nặng vì tai nạn lại nói dối. Lần này tôi liên hệ với đồn cảnh sát số hai mươi. Tôi báo với người của Phòng chỉ huy liên lạc thuộc Sở cảnh sát tỉnh rằng mình là điều tra viên của Ban điều tra, và đang nghi ngờ đã xảy ra một vụ giết người ở chung cư Yabu của thị trấn Teshiro, thành phố Nano vì kẻ tình nghi đã tự khai báo như vậy và yêu cầu cảnh sát ở đồn gần nhất khẩn trương đến chung cư này. Phòng chỉ huy liên lạc trả lời rằng họ sẽ có mặt ngay và bảo tôi ở cạnh kẻ tình nghi. Điều tra viên của Sở giao thông đang tức tốc đến đây.
Tôi tắt điện thoại rồi hỏi tên người đàn ông kia. Nhưng anh ta không trả lời được, mắt vẫn nhắm nghiền và thở dốc một cách khổ sở. Rõ ràng hơi thở của anh ta đang càng lúc càng yếu dần.
Tiếng còi xe cấp cứu đang từ xa vọng lại. Và rồi, hai chiếc xe màu trắng hiện ra và đỗ trước mặt tôi. Nhân viên cứu hộ nhảy vội từ một chiếc xe cấp cứu, gấp rút kiểm tra thân thể vừa bị đâm mạnh của người đàn ông, nhanh chóng băng bó những chỗ đang chảy máu rồi đặt anh ta lên cáng và đưa vào trong xe. Trong lúc đó, nhân viên cứu hộ từ chiếc xe cấp cứu còn lại tập trung kéo người tài xế gây tai nạn ra khỏi chiếc túi hơi.
Tôi tóm lấy một anh nhân viên trong số đó, thông báo ngắn gọn về việc người bị tông xe đã khai báo giết người, sau đó tự xưng mình là nhân viên của Ban chuyên án thuộc Sở cảnh sát tỉnh và muốn cùng họ lên xe. Anh nhân viên cứu hộ chấp nhận trong lúc vẫn tất tả với công việc.
Chiếc xe cấp cứu phóng như bay đến bệnh viện. Điện tâm đồ gắn trên cơ thể người đàn ông này chạy mỗi lúc một yếu và vẽ ra những vạch nhỏ dần. Một người không có trình độ y khoa cũng có thể biết rõ anh ta đang trong tình trạng vô cùng hiểm nghèo đến thế nào.
Tôi nhìn kỹ người đàn ông một lần nữa. Chắc người này đã hơn ba mươi lăm tuổi. Trông tướng tá thì thấy anh ta không được cường tráng cho lắm, nhưng mặt mũi khá khôi ngô. Tóc dài, mặt nhỏ. Má bên trái có ba vết rạch vẫn đang rớm máu nên có lẽ anh ta mới bị thương chưa được bao lâu. Nếu lời khai giết người là thật, rất có thể kẻ bị tình nghi này đã bị cào vào mặt.
Anh ta mặc áo phông trắng, quần jean xanh, cổ tay trái đeo đồng hồ màn hình tinh thể lỏng. Tôi bảo nhân viên cứu hộ rằng mình sẽ thử tìm trong túi áo, túi quần anh ta có giấy tờ tùy thân nào không, nhưng chẳng thấy gì cả.
Điện thoại của tôi reo. Cuộc gọi đến từ Phòng chỉ đạo liên lạc của Ban chuyên án thuộc Sở cảnh sát tỉnh.
“Đã có báo cáo từ cảnh sát trong đồn. Họ tìm thấy thi thể một phụ nữ có dấu hiệu bị sát hại ở phòng 503 của chung cư Yabu tại thị trấn Teshiro. Biển tên của căn hộ đề họ “Nakajima”.”
“Vậy à...”
Xem ra người đàn ông này không nói dối.
“Hiện xe cứu thương đang trên đường chở người đàn ông ấy đến bệnh viện, anh ta bị thương nặng lắm. Tôi cũng ở trên xe.”
“Tôi hiểu rồi. Anh cứ ở bên hắn đi. Đã biết danh tính hắn chưa?”
“Vẫn chưa. Anh ta không đem theo giấy tờ tùy thân. Có việc này quan trọng hơn, anh kiểm tra hộ tôi xem trên móng tay của nạn nhân có dính mảnh da nào không rồi báo với cảnh sát ở hiện trường nhé. Trên má bên trái của người đàn ông tự khai là hung thủ có mấy vết thương trông như vết móng tay cào. Vẫn đang rớm máu, chắc mới bị thương cách đây độ vài tiếng.”
Phòng chỉ đạo thông tin xác nhận sẽ làm như vậy.
Chừng một phút sau, họ gọi lại để báo với tôi rằng trên móng tay phải của nạn nhân có một thứ trông khá giống da người. Điều này có thể chứng thực lời tự thú của hung thủ.
Bệnh viện của thành phố Nano đã thấp thoáng đằng xa. Nhưng những vạch thể hiện điện tâm đồ đột ngột biến thành đường thẳng. Các nhân viên cứu hộ bắt đầu dùng máy khử rung tim ngoài tự động để thực hiện hồi sức tim phổi.
Thế nhưng, trái tim của người đàn ông ấy không bao giờ đập nữa.