Người Tìm Thấy Mặt

Lượt đọc: 397 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
CÁI BẪY CHUỘT

Đám rước kỳ lạ tiến gần tới bệnh viện của bác sĩ Sorn. Cả một dãy xe ô tô chở vào lãnh địa của Sorn những kẻ quái dạng khác thường, trông như một gánh xiếc rong. Ông Pitch suýt nữa không nhét nổi tấm thân trương phình tròn vo vào thùng chiếc xe ô tô to tướng. Cô Lux cao vượt hẳn mọi người. Ngược lại, hoàn toàn không nhìn thấy Lorenzo, anh ta đã mất hết vẻ lộng lẫy khi xưa. Anh ta đã trở nên bé nhỏ đến nỗi đầu không cao hơn cái thùng của chiếc xe hở mui. Trong một chiếc xe, có một quái vật khủng khiếp với những triệu chứng của bệnh to cực, do một diễn viên trẻ thể hiện.

Đoàn bệnh nhân được mau chóng đưa vào các nhà nghỉ của bệnh viện.

Như mọi khi, ông Pitch vẫn là người đầu tiên tại phòng khám của Sorn.

Sorn thông báo cho ông Pitch một tin rất lý thú. Đêm trước buổi tối bất hạnh, có kẻ đã lấy trộm trong phòng thí nghiệm của ông những chiếc hộp đựng các chế phẩm của các tuyến khác nhau. Đến giờ thì ông Pitch không còn hoài nghi rằng tất cả những tai họa của bọn ông là tác phẩm của bàn tay Presto, rõ ràng là hắn muốn trả thù một cách độc đáo đến thế những người đã nông nổi quay lưng lại với hắn.

- Nhưng có hy vọng chữa khỏi không? - Ông Pitch hỏi.

- Hoàn toàn được. - Sorn đáp một cách tin tưởng. - Sẽ tác dụng mạnh mẽ vào tuyến yên của ông, khiến ông mau chóng sụt cân.

Sorn quả đã có lý. Sau ba tuần Pitch mất một phần ba trọng lượng: hơn nữa Sorn còn tuyên bố là “chúng ta còn chưa đụng tới mỡ, chỉ mới rút nước đi”.

Nói chung, với ông Pitch ít phải vất vả nhất. Bệnh của ông dễ chữa. Còn bệnh của Lorenzo và Lux phức tạp hơn nhiều. Lorenzo đã trở nên thấp bé tới mức, khi anh ta đứng cạnh Hedda, ta có thể tưởng anh ta là con trai nàng.

- Xin cô đừng lo, có những người còn cao hơn. - Sorn nói với Lux. Tầm vóc cao lớn nhất mà khoa học biết được là hai trăm năm mươi nhăm xăng-ti-mét. Của đáng tội, người Nga khổng lồ Makhnov theo người ta nói còn cao hơn nữa và đo được hai mét tám nhăm.

- Tôi sẽ chỉ sung sướng khi nào trở lại tầm vóc cũ.

- Được ạ, chúng tôi sẽ cố gắng trả lại cho cô tầm vóc cũ. - Sorn an ủi.

Lorenzo Marr làm cho Sorn phải bận tâm nhất trong bọn. Anh ta hoàn toàn mất tinh thần, khóc lóc hờn dỗi như trẻ con, van xin nài nỉ, đe dọa tự tử. Sorn phải mất nhiều công sức để làm yên lòng anh ta.

Những bệnh nhân còn lại của xưởng phim ngoan ngoãn chờ đón số phận của họ. Phần lớn bọn họ không đủ tiền để điều trị tại bệnh viện Sorn, và họ vui sướng khi Pitch nhận trả mọi phí tổn, tuy ông đã tuyên bố: “Sau hãy tính toán”. Pitch không thể để cho cả bộ phim thứ hai đang làm dở lại cũng bị bỏ đi.

Ông Pitch đã gầy đi liền thuyết phục Lorenzo và Lux giữ nguyên hiện trạng mà “chất độc” do Presto bỏ vào rượu vang đã biến họ thành như thế.

- Các bạn sẽ gây nên ấn tượng cuồng nhiệt không kém gì ấn tượng “Presto mới” đã gây nên. - Pitch hứa với họ bạc triệu, và Lorenzo đã bắt đầu dao động. Nhưng khi nhìn sang Lux, anh ta liền từ chối lời đề nghị cám dỗ đó.

Việc điều trị tiếp tục và mọi người bắt đầu hơi lấy lại được hình dạng cũ. Hedda Lux thấp xuống, chú bé Lorenzo lớn lên rõ rệt, còn Pitch đã gần đạt tới mức to béo bình thường của ông ta. Mọi người đã bàn tán đến ngày trở về sắp tới.

Vài ngày trước khi họ ra viện lại có những bệnh nhân mới đến: viên thẩm phán, viên chưởng lý và ông thống đốc. Nom họ mới thảm hại làm sao! Viên chưởng lý trở thành đứa bé giống như Lorenzo, viên thẩm phán phát phì như ông Pitch, còn ông thống đốc nom như người da đen chính cống. Ở nước Mỹ mà là da đen thì hoàn toàn chẳng thú vị gì, đặc biệt đối với một vị thống đốc. Ông ta đã phải chịu đựng hàng đống những chuyện khó chịu các loại trước khi đến được chỗ Sorn.

Ông thống đốc đành phải làm quen với tất cả những điều tuyệt mỹ của chế độ “Jim-crowism” [15] .

Phẫn nộ vì sự láo xược của “tên da đen”, những hành khách suýt nữa đã quẳng ông thống đốc qua cửa sổ khi ông xuất hiện ở tòa án. Tại nhà ga, cũng xảy ra một loạt cuộc xô xát. Vào những phút giây cay đắng ấy, trong đầu ông thống đốc thậm chí đã bắt đầu nảy ra những ý nghĩ, bất thường đối với ông, rằng những đạo luật của Mỹ về người da đen có lẽ là không hoàn toàn công bằng và nhân đạo, và chắc là cần phải sửa đổi chúng.

Ông sợ một cách khủng khiếp nhỡ cứ phải làm người da đen suốt đời thì sao. Ông không rời khỏi hai gã đầy tớ trung thành đã tận mắt thấy ông biến dần dần thành người da đen, và trong mọi vụ xô xát và hiểu lầm họ làm chứng rằng ông thống đốc không phải là người da đen. Phải, Presto đã gây nên nỗi phiền lòng to lớn cho ông thống đốc vì đã bắt ông mang lốt người da màu. Mỗi ngày mấy lần ông thống đốc tắm nước nóng, ông xát xà phòng, kỳ cọ điên cuồng bằng đá kỳ, nhưng da ông không trắng ra được. Bác sĩ được mời đến đã thấy rằng da ông thống đốc không phải có màu trên mặt da mà có sắc tố tối sẫm như ở những người da đen.

Nghe xong những câu chuyện đáng buồn của các bệnh nhân mới đến, ông Pitch tuyên bố rằng hiển nhiên họ cũng là nạn nhân của sự trả thù của Presto.

- Nhưng hắn làm sao mà gây ra được chuyện này? - ông thống đốc thắc mắc.

- Hắn có thể mua chuộc những người đầy tớ, và họ đã lẻn trộn chất bột vào thức uống. - Sorn đưa ra giả thuyết. - Tất cả là do hoạt động của tuyến yên. Tuyến yên tách ra một chất đặc biệt có thuộc tính kỳ lạ. Một lượng không đáng kể chất này đem tiêm vào máu sẽ gây ra sự giãn nở các tế bào chứa chất nhuộm màu. Các nhà khoa học từ mấy năm về trước đã làm thí nghiệm sau đây: họ tiêm chất chiết xuất vào máu con ếch có da màu vàng sáng, và con ếch đã nhanh chóng sẫm màu lại. Con ếch trở thành da đen.

Ông thống đốc nhăn mặt, ông không thích sự so sánh ấy. Các nhà khoa học này sẵn sàng đem đặt ngang bằng một ông thống đốc với một con ếch da sáng nào đó!

- Tuyến yên tác dụng vào màu da con người. - Sorn nói tiếp. - Chắc ông đã biết rằng ở những phụ nữ có mang thường xuất hiện những vết trên mặt. Sự xuất hiện những vết này có mối liên hệ với sự tuần hoàn trong máu của chất hormon ở phần sau tuyến yên, gây nên sự nhiễm sắc đen.

Mỗi lúc lại càng khó chịu hơn! Bây giờ họ ví ông với đàn bà chửa! Ông thống đốc liền hỏi, để chấm dứt những sự giải thích khoa học bực mình đó:

- Còn việc điều trị?

- Tác dụng vào tuyến yên ấy.

- Vậy thì ông tác dụng vào nó đi! - ông thống đốc kêu lên một cách thật nồng nhiệt, dường như tuyến yên là kẻ tử thù của ông.

- Dù sao tôi vẫn không hiểu mục đích mà Presto theo đuổi. - viên chưởng lý oe óe. Ông ta ngồi trong ghế bành và đăm chiêu nhìn những cái chân ngắn ngủn của ông không chạm tới đất. - Phải chăng chỉ là sự báo thù?

- Vậy còn có thể là cái gì? - Ông thống đốc hỏi.

Mọi người lặng yên.

Ông Pitch, vốn thông minh hơn, đưa ra giả thuyết:

- Liệu chuyện này có liên quan đến bản dự luật ông đưa ra quốc hội và bài phát biểu công khai của ông lên án việc thay đổi hình dạng của những người lớn tuổi không?

Ông thống đốc - da đen rên rỉ. Ông cũng hiểu mánh khóe tinh ranh của Presto. Tình trạng không lối thoát! Sorn có tài giỏi đến mấy, thì sau khi chữa khỏi dù sao họ vẫn hơi khác với hình dáng trước kia. Mà nếu mặt mũi thay đổi, đạo luật cũng phải áp dụng đối với họ, và thống đốc, chưởng lý, thẩm phán, Pitch, Lux, Marr đều sẽ bị tước mất tài sản, bị khánh kiệt…

- Chúng ta chỉ còn một cách, - viên thẩm phán béo phì ò è, - hoặc là từ bỏ việc chữa chạy…

- Nhất quyết không từ bỏ! - Viên thống đốc hét lên. - Làm một tên da đen suốt đời ư? Không đời nào! Vả lại, dù sao chúng ta cũng đã mất bộ mặt của mình, tuy là miễn cưỡng. Tôi không muốn để số phận của tôi phụ thuộc vào những ngẫu hứng của phép quỷ hiện về số phận!

- Rõ rồi! Chúng ta còn một cách. - viên chưởng lý kết luận. - Cần phải rút ngay lập tức bản dự luật của chúng ta. Nhất là vì, không chỉ có một nhà triệu phú đã thay đổi bộ mặt của mình. Chẳng rõ vì sao trước đây tôi cũng không nghĩ tới điều này. Và Presto sẽ được khôi phục các quyền về tài sản của anh ta. Biết làm sao được. Anh ta khôn hơn chúng ta.

Cuộc họp đó đã kết thúc như thế, và Sorn bắt tay vào điều trị.

Tất cả bệnh nhân đang tiến tới hoàn toàn khỏi bệnh. Cô Lux đã thấp xuống tới tầm vóc bình thường vốn có và lại đẹp như xưa. Lorenzo cũng lớn lên. Nhưng anh ta buồn phiền vì cái mũi dường như trở nên hơi mập hơn trước và sợ rằng sẽ không đóng xong bộ phim đã bắt đầu, nói chung khán giả sẽ không thừa nhận anh ta. Tuy nhiên cả cái khuyết tật này cũng đã nhanh chóng biến mất.

Tất cả bệnh nhân quyết định ra viện cùng một ngày. Sorn đã tán thành quyết định này. Ông có thể kiểm tra những kết quả điều trị bằng cách so sánh lẫn nhau, hơn nữa những người đã khỏi cũng cần ở lại thêm vài ngày để theo dõi, nhằm kiểm tra tính bền vững của những kết quả đạt được.

Rốt cuộc cái ngày hằng mong đợi đã tới, tất cả những người đã lành bệnh thuộc nhóm “nạn nhân của Presto” tập hợp ở nhà khách. Mặc dù Sorn gián tiếp có lỗi trong chuyện rủi ro của họ, các bệnh nhân vẫn chân thành cảm ơn ông đã điều trị thành công. Ông thống đốc còn nói lên những lời đặc biệt xúc động và vui sướng vô hạn về việc ông đã biến trở lại thành người da trắng.

Trên đường trở về nhà, ông khoan khoái ra lệnh tống cổ tên da đen đã dám hỗn láo đi vào toa dành cho người da trắng.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của alexander romanovich belyaev