Ngày lại ngày trôi qua, vẫn không có chút tin tức gì về Tonio Presto, dường như anh đã mất tăm mất tích. Ông Pitch chờ đợi một thời gian sự xuất hiện của đứa con trai đi hoang, rồi sau đó đã xua tay: thì giờ và công việc không chờ ai. Lorenzo Marr sợ Presto trở về không những như một nghệ sĩ cạnh tranh với anh ta mà còn như kẻ tình địch giành giật trái tim của Hedda Lux. Sau bữa ăn chia tay nổi tiếng, Lux bất ngờ tuyên bố với vị hôn phu của nàng, chàng Lorenzo Marr lộng lẫy, là anh ta không nên thúc giục đám cưới vội. Phải chăng “Presto mới” đã mê hoặc được nàng và nàng chờ anh trở về? Có cái gì đó không ổn đang xảy ra với nàng. Thậm chí ông Pitch cũng nhận thấy là Lux đã thay đổi, nàng trở nên uể oải, trầm ngâm, lơ đễnh, thỉnh thoảng dễ nổi nóng. Vả chăng, chính cả Pitch cũng cảm thấy khó ở trong thời gian vừa qua: trong người thấy vướng vất khó thở thế nào ấy. Nhưng vẫn phải làm việc! Ông Pitch dự định xây dựng một bộ phim mới, cỡ lớn, tên là “Sự toàn thắng của ái tình” với Lorenzo Marr và Hedda Lux trong vai chính. Ông Pitch tích cực chuẩn bị cho bộ phim này. Tại văn phòng của ông, những nhân vật chính, đạo diễn, quay phim, kiến trúc sư, hội họp bàn bạc từ sáng sớm.
Cô Lux vừa mới tới. Nàng đi vào văn phòng, lại bên bàn của ông Pitch và chìa tay qua bàn cho ông, rồi nói:
- Chào ông Pitch. Ông ngày càng đẫy đà ra.
- Đẫy ra dữ quá. - ông Pitch đáp.
Mỗi ngày ông nặng thêm lên vài pound [14] và lúc này trông ông như con lợn thiến béo phì.
- Còn cô, hình như đã vượt quá cả mốt? - Pitch hỏi, vừa nhìn cái váy của Lux. Cái váy thật sự là quá ngắn,
Hedda bối rối nhìn cái váy của mình.
- Tôi không cắt ngắn nó đi. - nàng đáp. - Chính tôi cũng không hiểu cái gì đã xảy ra với những chiếc áo của tôi. Dường như chúng tự co ngắn lại.
- Hoặc là cô đang lớn lên. - Pitch nói đùa. - Còn anh, Lorenzo, anh gầy đi không phải từng ngày mà từng giờ.
Lorenzo thở dài nặng nề và vung tay lên. Trông anh ta thật thảm hại, anh ta gầy tới mức bộ quần áo đeo vào người như cái bao. Chàng trai đẹp Marr thậm chí như đã thấp bé đi, quần anh ta dài ra và phủ kín xuống giày.
- Tôi đã tới gặp bác sĩ. Họ cho đơn ăn bồi dưỡng.
- Má anh hóp lại rồi. Nếu cứ như thế mãi, anh sẽ không thể đóng phim được. Không cách hóa trang nào giúp được. Anh sẽ phải nghỉ làm việc để đi điều trị.
Thảo luận xong về công việc và các vai, họ đi vào trong xưởng. Nhà quay phim Johnson đang bận rộn cạnh máy quay. Ông đề nghị Lux đứng ở một vạch làm dấu trên sàn nhà, rồi nhìn vào máy ngắm và tuyên bố:
- Cô chồi lên rồi.
Lux nhìn vào máy quay và xuống sàn nhà quanh mình. Không thể như thế được. Nàng đứng gần như ở trung tâm tiêu điểm.
- Không nhìn thấy đầu tóc của cô. Cô lớn hơn rồi, cô Lux ạ.
Tiếng cười ồ lên trong xưởng.
- Tôi không đùa. - Johnson nói tiếp. - Hôm thứ sáu tôi đã quay hình cô ở chính ngay chỗ này. Cái vạch còn kia, máy vẫn ở yên chỗ. Hôm đó cô vào khuôn hình, còn bây giờ cô chồi lên trên tới gần nửa cái trán.
Lux tái người. Nàng hoảng hốt nhìn cái váy ngắn của mình. Chẳng lẽ nàng, Hedda, lại bắt đầu lớn lên? Nhưng thật là vô lý! Nàng đâu còn là cô bé con. Vậy mà không riêng cái váy, cả những tay áo cộc hẫn đi đã nói lên rằng nàng đang cao vượt lên cái áo của mình, như một thiếu nữ.
Con mắt có kinh nghiệm của Johnson còn có một phát hiện nữa. Johnson tuyên bố rằng Lorenzo không chỉ gầy đi, mà còn thấp xuống ba xăng-ti-mét. Điều này hoàn toàn khó tin, tuy nhiên Johnson đã chứng minh rằng đúng như thế.
Mọi người nghi nghi hoặc hoặc đưa mắt nhìn nhau. Những diễn viên đóng vai phụ đã dự bữa ăn ở chỗ Presto đánh bạo tuyên bố rằng có một cái gì đó không hiểu nổi đang xảy ra với họ. Một số thì béo phì ra một cách mau chóng như ông Pitch, số khác thì gầy đi, có người cao lớn lên, có người lại thấp bé xuống. Nỗi khiếp đảm kinh hoàng bao trùm tất cả “những nạn nhân”. Lux ngã ngất đi. Lorenzo khóc thút thít.
Bác sĩ được cấp tốc mời đến, và mọi người xếp hàng theo cấp bậc: đứng đầu là Pitch - Ông ta thậm chí không nhường chỗ thứ tự cho Lux, - sau đến Hedda đã hồi tỉnh, Lorenzo, sau anh ta là những diễn viên khác đứng theo đúng hạng bậc. Phòng thăm bệnh ngoại trú được mở trong văn phòng của Pitch.
Bác sĩ xem xét kỹ lưỡng các bệnh nhân của mình, nhưng không tìm thấy bất kỳ tổn thương nào của cơ thể. Ông lắc đầu và vung tay lên vẻ không hiểu. Mọi cơ quan đều khỏe mạnh. Dường như mọi thứ đâu vào đấy. Riêng ông Pitch, bác sĩ nhận thấy tim có thêm mỡ, điều khó tránh khi ông ta to béo đến thế.
- Ông cần điều trị phát phì. Ăn kiêng, thể dục, đi dạo…
- Tôi đã thử, không ăn thua gì. - Pitch thất vọng nói. - Hay là Presto đã đầu độc tôi bằng chất gì đó trong bữa ăn? - Bác sĩ xua tay phản đối. - Chẳng có gì đáng ngạc nhiên. - Pitch tiếp tục. - Ông chú ý xem tầm vóc béo ra, gầy đi, cao lên, thấp xuống ở tất cả mọi người đã dự bữa ăn với Presto.
- Nhưng y học chưa hề biết đến những chất độc như thế. - bác sĩ đáp.
Ông Pitch không thỏa mãn với những lời khuyên của bác sĩ và mấy hôm sau ông triệu tập hội chẩn. Nhưng cả hội chẩn cũng không làm Pitch yên lòng. Mọi người khuyên ông nên đi khu an dưỡng có nước khoáng hoặc đến bệnh viện chuyên khoa điều trị bệnh phát phì.
Ông Pitch muốn biết Hedda Lux và Lorenzo ra sao rồi, liền gọi dây nói cho họ. Với tiếng nói bị đứt quãng vì nước mắt, Hedda trả lời là nàng tiếp tục cao lớn thêm và không chữa lại áo dài được nữa.
- Chuyện này sẽ kết thúc ra sao đây? Không thể nghĩ đến việc quay phim nữa rồi. - nàng vừa nói vừa rên hừ hừ. - Nếu cứ thế này mãi, chẳng bao lâu nữa có thể đem tôi ra trưng bày ở hội chợ.
- Cô cũng không thể hình dung nổi tôi đã thay đổi đến thế nào. - Pitch khàn giọng nói. - Tôi không còn có thể ngồi vào ghế bành và phải ngồi vào trên ba cái ghế dựa. Thân hình tôi tựa như món thịt đông. Tôi ngủ thiếp đi trong lúc đang nói chuyện, cái béo làm tôi ngạt thở.
Ông Pitch không nhận ra tiếng nói của Lorenzo trong máy điện thoại. Lorenzo nói với cái giọng the thé cao vút, đến nỗi hai lần Pitch phải hỏi lại xem ai đang nói chuyện với mình. Lorenzo cũng có nỗi đau khổ riêng của anh ta. Điều tồi tệ hơn cả là mặt anh ta cũng thay đổi: gốc mũi lõm xuống, đầu mũi to ra và hếch lên, hai tai vểnh lên, miệng loe rộng.
- Tôi giống như con cóc. - Lorenzo nói chí chóe như chim. - Đây là Presto phù phép vào tôi.
- Tôi cũng đã nói như thế. Nhưng hắn làm bằng cách nào nhỉ?
- Có lẽ bác sĩ Sorn đã giúp hắn, ông bác sĩ đã chữa cho hắn ấy mà?
- Sorn! - Pitch kêu lên! - Ông ta có giúp cho Presto phù phép vào chúng ta không tôi không biết, nhưng Sorn có thể giúp chúng ta! Và không ai khác, ngoài Sorn! Tại sao tôi lại không nghĩ đến ông ta sớm hơn! Tôi sẽ gọi dây nói cho ông ta ngay bây giờ. Chúng ta sẽ đến chỗ ông ta!