Presto được trả lại tự do không tiền, không nhà và không cả họ tên.
Tonio Presto trở lại khách sạn. Người đầu bếp lên phòng anh và lễ phép nhắc anh rằng họ vẫn giữ căn phòng cho anh, Presto, bởi vì đồ đạc của anh vẫn còn ở đây, và anh cần phải thanh toán tiền phòng.
- Được, sáng mai tôi sẽ trả. - Tonio vừa đáp, vừa đi tới đi lui trong phòng.
Người đầu bếp cúi chào, gã nhìn Presto không được tin tưởng lắm và đi ra.
- Nhưng ta sẽ lấy tiền ở đâu đây? - Presto tự nói to với mình.
Anh đến chỗ cái va-li, mở ra và bắt đầu giũ bộ quần áo với hy vọng tìm thấy tiền tình cờ còn sót lại trong túi. Không có tiền. Mà anh thì rất cần tiền. Hay là điện cho Hoffmann và đề nghị anh ấy gửi cho vài nghìn bằng thư chuyển tiền?.. Nhưng lại sẽ gặp rắc rối khi đi nhận. Tuy nhiên, Hoffmann có thể gửi tiền đến địa chỉ người chủ khách sạn.
Presto suy nghĩ và lơ đãng xem qua tờ báo. Một tin ngắn thu hút sự chú ý của anh. Trong mục sân khấu và điện ảnh đăng tin mới nhất: cô Hedda Lux kết hôn với ông Lorenzo Marr, Lorenzo! Ngôi sao mới mọc, Lorenzo tuấn tú, nghệ sĩ điện ảnh, đã nhiều lần cùng biểu diễn với Presto. Presto là người tình bất hạnh, còn Lorenzo là người hạnh phúc. Trên màn ảnh là như thế, trong cuộc đời cũng xảy ra như thế. Hắn đấy, vị bán thần mà Lux đã gửi trao cả trái tim nàng! Nhưng phải chăng hắn đẹp hơn cả Presto đã thay hình đổi dạng? Tonio nhìn vào gương. Phải, phải, Presto đẹp không thua gì Lorenzo. Nhưng Lorenzo có một cái tên, còn Presto đã mất cả vinh quang cùng với bộ mặt của mình.
Presto cần gặp lại nàng. Chó má thật! Thậm chí anh không còn bộ quần áo ra hồn. Bộ để diện đã bị nhàu nát trong tủ. Presto lấy bút và nhanh chóng thảo bức điện gửi Hoffmann.
“Gửi mười nghìn dollars cho ông Green, khách sạn “Imperial”, Hollywood. Presto”.
Sau đó Presto gọi dây nói cho ông chủ khách sạn:
- Ông Green, chắc là ông biết rằng tôi hoàn toàn có khả năng trả tiền và chỉ ngẫu nhiên bị rơi vào tình trạng gặp khó khăn vật chất. Ngày mai anh bạn Hoffmann của tôi sẽ cứu giúp tôi. Anh ấy sẽ gửi đến tên ông mười nghìn dollars. Đề nghị ông trích lấy đủ số tiền để thanh toán nợ của tôi, còn bao nhiêu xin ông chuyển cho tôi.
Ông chủ khách sạn vui lòng làm theo mẹo này và chẳng mấy chốc trong túi Presto đã có tiền - trừ khoản nợ trên bốn nghìn dollars. Thay vì mười nghìn dollars Hoffmann chỉ gửi có năm. Presto lại được mở một tài khoản nợ ở khách sạn, và nét mặt của người hầu lại có vẻ tôn kính. Antonio mua bộ âu phục mới và thuê ô tô đi đến nhà Hedda Lux.
- Cô Lux, - Presto nói khi nhìn thấy Hedda - Tôi đến chúc mừng cô. Cô đã tìm được vị thần của mình?
- Vâng, đã tìm được. - nàng đáp.
- Một lần nữa xin mừng cho cô và chúc mọi điều vui sướng… Tôi đã làm lành với số phận của mình là người mất mặt. Cô tin tôi, tin rằng tôi đích thực Antonio Presto, người đồng chí và người bạn cũ của cô chứ?
Lux gật đầu.
- Thế này nhé… tôi có một lời thỉnh cầu quan trọng với cô. Tôi muốn tổ chức… bữa ăn chia tay và mời đến dự tất cả những bạn cũ của tôi. Cái đó không bó buộc gì họ cả. Đơn giản là tôi mong muốn một lần nữa, lần cuối cùng được cùng sống thân ái bên họ, rồi sau đó… sau đó Antonio của cô sẽ kiếm một chỗ đứng nhũn nhặn thích hợp với hắn trong cuộc đời.
Lux sợ những cuộc cãi cọ, nên khi thấy Presto chịu khuất phục liền vui vẻ nhận lời mời.
- Nhưng chưa hết đâu. - Presto nói tiếp. - Tôi đề nghị cô bảo đảm cho sự thành công của bữa ăn chia tay này. Đây là danh sách khách mời. Trong đó có tên ông Pitch và con người hạnh phúc Lorenzo Marr, có Drayton, Grenli và Pine, họa sĩ trang trí Bulinga, phụ trách ánh sáng Maurice và người nào đó trong số diễn viên phụ. Tôi mong muốn cô tham gia vào việc này. Khi nào cô nhận được sự đồng ý chính thức của các khách mời, tôi sẽ gửi thiếp mời tới họ. Thế nhé. Thứ hai, tám giờ tối, tại phòng tròn của khách sạn “Imperial”.
Tối vui đã thành công tuyệt diệu. Tất cả khách mời đều đến đúng giờ. Presto đã làm cho những người hoài nghi nhất tin rằng dù anh ở trong cái vỏ bọc mới nhưng anh vẫn là Presto xưa kia, không những là diễn viên tuyệt vời mà còn là đạo diễn tài giỏi. Nghệ thuật biểu diễn mới của Presto, tuy thế mãi sau này các vị khách mới đánh giá được. Trái lại, những năng lực đạo diễn đã được đánh giá đầy đủ nhất ngay trong bữa ăn được bày biện sắp xếp một cách hết sức tươi vui. Gian phòng được chiếu ánh sáng màu hồng dịu, và ánh trăng rọi qua khung cửa mở rộng ra hiên tạo nên sự tương phản ánh sáng tuyệt đẹp. Mọi thứ đã được tính toán kỹ trước. Dàn nhạc vô hình chơi những giai điệu tuyệt hay. Một số đại biểu báo chí cũng được mời dự bữa ăn, họ có được khá nhiều tài liệu và việc làm.
Ngồi ở ghế danh dự là Hedda Lux, chồng chưa cưới của nàng bên tay trái và ông Pitch, bên tay phải. Ông Pitch thích thú ý định của Presto. Vừa uống rượu nho hảo hạng, ông Pitch vừa mỉm cười nói, đầu nghiêng hẳn sang Hedda Lux.
- Dù anh ta là ai đi nữa, cái anh Presto mới này, anh ta bắt đầu cuộc đời mới không xoàng. Chắc anh ta sẽ làm nên chuyện. Hơn nữa… Pitch tợp một ngụm. - sự biến hóa như cổ tích của anh ta và vụ án kỳ quặc đã là sự quảng cáo xuất sắc cho anh ta. Chi một nửa triệu đồng cũng không quảng cáo được như thế. Phải, anh ta thật sự sẽ tạo ra mình. Và nếu đích thực anh ta có được tài năng của Presto cũ, chắc là cũng đáng bận bịu với anh ta.
Lux vừa nghe vừa hứng thú liếc nhìn Presto còn vị hôn phu của nàng lắng nghe những lời của Pitch với vẻ lo ngại cố giấu. Presto có thể là kẻ cạnh tranh nguy hiểm trên màn ảnh và trong cuộc đời. Lorenzo cảm thấy là Lux nhìn Presto không những với vẻ tò mò mà một cách âu yếm.
Presto nâng cốc rượu vang màu vàng và trong suốt như hổ phách, với một bài phát biểu nhỏ:
- Thưa quý bà quý ông! Quý vị có biết là ở nước Trung Hoa có thành ngữ: “người đã mất mặt”. Người ta nói như thế về người nào đã làm một hành vi xấu xa. “Người đã mất mặt” ở nước ấy phải chịu cái chết dân sự. Thật đấy, ở nước Trung Hoa… mà Trung Hoa là một nước châu Á… Ở ta, ở đất nước có văn hóa nhất thế giới này, thì hoàn toàn khác. Ở ta, cái mặt của chúng ta có kết cấu chặt chẽ với cái ví tiền của chúng ta. Và chừng nào ví tiền còn căng phồng, chúng ta còn không bị đe dọa mất mặt theo cái nghĩa của từ ngữ Trung Hoa, dù chúng ta đã có những mưu mô thủ đoạn gì đi nữa. Nhưng đáng buồn cho những ai như tôi dám thay đổi con người thực thể của mình. Khi đó họ bị tước mất hết: tiền bạc, tên tuổi, bạn bè, công việc, tình yêu. Nhưng có thể nào khác được ở đất nước mà đồng dollars thống trị? Xin các vị khách tôn kính của tôi dừng nghĩ rằng tôi chỉ trích những đạo luật tuyệt vời của đất nước tuyệt diệu này, ồ không đâu! Tôi hoàn toàn thừa nhận tính hợp lý của những luật pháp và tục lệ đó. Tôi phục tùng chúng. Tôi cúi mình trước chúng. Tôi đã phạm sai lầm, sai lầm tai hại, khi thay đổi bộ mặt của mình, kể cả với sự giúp đỡ của bác sĩ Sorn. Nhưng tôi long trọng hứa không thay đổi thêm bộ mặt mình và yêu cầu xã hội tha thứ cho lỗi lầm của tôi đã phạm phải do thiếu kinh nghiệm, và tiếp nhận tôi vào lòng mình, như người cha trong kinh thánh tiếp nhận đứa con trai đi hoang. Và quý vị sẽ thấy tôi là đứa con xứng đáng!
Bài phát biểu này đoạn giữa thì hơi lạ nhưng về cuối làm cho mọi người đều vui thích. Họ hoan hô Presto. Các nhà báo ghi lia lịa.
Antonio uống hết cốc rượu, cúi chào và đi ra ngoài hiên.
- Không! Đích thực là người tuyệt vời! - Pitch hưng phấn nói. - Tôi chưa từng thấy một tài năng và sự tự quảng cáo nào giỏi đến thế, kể cả ở “Presto cũ”. Dứt khoát phải làm cho anh ấy trở thành người có tên tuổi. Nhưng anh ấy đâu rồi nhỉ? Tôi muốn chạm cốc với anh ta.
- Tôi cũng thế! - Hedda Lux bất ngờ phụ họa và cũng đứng lên cùng với Pitch.
Họ đi ra biển. Không có Presto ở đây.
- Presto! Tonio Presto! Anh ở đâu? - ông Pitch kêu lên, làm rượu trong cốc sóng sánh. - Tonio! Cậu bé của tôi!
- Tonio! - Lux gọi với giọng êm ái.
Nhưng không thấy Tonio đâu. Anh như đã chui qua lỗ nẻ. Họ đi tìm khắp cả khu vườn của khách sạn tối đó được dành hoàn toàn và đặc biệt cho khách khứa của Presto sử dụng - không thấy Tonio. Họ trở lại phòng ăn. Cuối cùng các vị khách không kiên nhẫn được nữa bắt đầu lặng lẽ ra về kẻ trước người sau, vừa đi vừa bàn tán về thái độ kỳ lạ của chủ nhân.
- Có thể, đây cũng là đề quảng cáo chăng? - Pitch nói khi đã về đến nhà trên chiếc xe hơi cùng với Lux. - Nhưng anh ta đã làm quá đáng, anh chàng Presto nghịch ngợm này. Mọi cái phải làm đúng mức. - Và chẳng ngượng vì sự có mặt của Lux, Pitch khoan khoái ngáp.