Người Tìm Thấy Mặt

Lượt đọc: 392 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VỤ ÁN KHÔNG BÌNH THƯỜNG

Đến sáng Presto phải ra trước, không phải ông chưởng lý mà một viên thẩm phán vốn là con mọt sách. Tuy nhiên, sự mọt sách này có những nguyên nhân đặc biệt Presto không biết là Pitch đã áp dụng những biện pháp để cho “Presto mới” không được công nhận là người thừa kế hợp pháp những tài sản của anh hề Presto. Giá mà quyền của “Presto mới” được công nhận ngay, thì anh đã có thể tự biện hộ lại tòa án, mời những trạng sư danh tiếng nhất bảo vệ quyền lợi cho anh, đem tiền ra sử dụng - tất cả những cái đó sẽ làm cho công việc rắc rối thêm. Quyền bảo trợ đã giúp ích cho Pitch rất nhiều. Người bảo trợ đến phiên tòa để trả lời thay cho Presto “vắng mặt biệt tăm” đã do Pitch đề cử trong số chân tay của hắn, và người bảo trợ này đương nhiên đã vội vã công nhận những yêu cầu của Pitch. Trong bất kỳ trường hợp nào cũng cần kéo dài, làm rối rắm thêm công việc, và viên thẩm phán đã thành công trong việc đó. Mặc dù Presto, chỉ có thay hình dáng bên ngoài, cãi rằng không thể có chuyện trộm cắp, viên thẩm phán vẫn giữ ý kiến của y.

- Cứ cho rằng những bức ảnh của ông là thật, mà không phải là một sưu tập khéo chọn của những người giống nhau; cứ cho rằng bác sĩ Sorn, nếu tôi thỏa mãn đề nghị của ông và triệu ông ta đến làm chứng, xác nhận mọi điều ông nói: cứ cho rằng nhà nghệ sĩ điện ảnh trứ danh, người đã đưa đến cho tôi không ít giờ phút vui thích, và ông, chàng trai trẻ hoàn toàn không giống với ông ấy, chỉ là một người, mặc dù mặt mũi các người khác nhau. Tất cả những cái đó không làm thay đổi tình hình. Ngay những nhà luật pháp của La Mã cổ đại đã thấy là chữ trộm cắp - “furtum”, xuất xứ từ chữ “furva” tức là bóng đen, đêm tối, bởi vì việc trộm cắp thông thường được thực hiện “Cliam, obscuro et plerumque”. Ồ! - viên thẩm phán giơ ngón tay lên. - Câu đó có nghĩa là: bí mật, trong bóng tối và chủ yếu là ban đêm. Ông đã thực hiện bí mật, trong bóng tối và ban đêm.

- Nhưng cho phép tôi! - Presto phản đối: - Theo tôi hiểu, gọi là trộm cắp tức là phải lấy tài sản của người khác, đằng này là tài sản của tôi.

- Ông không chứng minh được cả điều đó. Ông cần phải khôi phục nhân dạng của ông bằng con đường hợp pháp.

- Trở lại hình dáng như trước kia?

- Đó là cách hay nhất. Ít ra thì ông cũng phải, bằng thủ tục pháp lý dựa trên tất cả những dữ kiện mà ông có, chứng minh sự đồng nhất của ông với Tonio Presto đã biến mất.

- Nhưng để làm việc đó tôi cần phải thu thập tài liệu, tìm hiểu tin tức, và vân vân. Tôi yêu cầu được tại ngoại hậu cứu trước khi ra tòa.

- Phải ký quỹ. Năm nghìn dollars.

- Chẳng lẽ số tiền người ta lấy của tôi ở sở cảnh sát chưa đủ sao? Gần một trăm ngàn dollars rồi.

- Đấy là tài sản còn tranh chấp.

- Tôi không có tiền nào khác. Nhưng này. - Presto van nài, - các ông còn cần sự bảo đảm nào nữa? Chẳng lẽ tôi có thể chạy trốn phiên tòa, nếu toàn bộ phúc lợi của tôi phụ thuộc vào sự giải quyết vụ án này? Tài sản của tôi vượt quá hàng trăm triệu. Tôi lại chạy trốn nó ư?

Viên thẩm phán suy nghĩ. Đối với y, lập luận này có vẻ vững chắc. Tất nhiên Presto không chạy trốn những triệu dollars. Và, dĩ nhiên, Presto là Presto. Trước đây viên thẩm phán cũng nghe nói về Sorn và những chuyện kỳ diệu ông ta làm được. Presto không là người đầu tiên phải chứng minh sự đồng nhất của anh. Nhưng đó không phải điều chủ yếu. Điều chủ yếu là những triệu dollars sẽ trở về tay Presto. Giúp một nhà triệu phú lúc khó khăn đâu phải là vô bổ. Chắc là, ông Pitch sẽ không bằng lòng? Nhưng biết làm sao? Viên thẩm phán đã làm điều y có thể làm được…

Không phải vô cớ mà viên cố vấn pháp luật của Pitch đã bảo chủ y là nhìn xa thấy rộng. Rõ ràng là ông Pitch đã nhìn thấy trước sự dao động này của lương tâm quan tòa và đã cố gắng bảo vệ những lợi ích của ông ta từ phía khác.

Viên thẩm phán đã sắp sửa thả cho Presto về, thì ngay lúc đó y nhận được một công văn hỏa tốc của ông chưởng lý, yêu cầu hoãn việc xét xử người công dân xưng danh là Tonio Presto, và không tiến hành bất kỳ hành động gì, bởi vì trong vụ án này có một số tình tiết cần có sự can thiệp của phòng chưởng lý.

Viên thẩm phán đọc công văn xong, liền hoa tờ giấy lên nói:

- Tôi chịu. Chịu không làm gì được. Vụ án của ông sẽ có ông chưởng lý tham gia xét xử. Bây giờ ông phải vào nhà giam.

Chẳng lý lẽ nào giúp ích được nữa. Presto liền bị dẫn từ đồn cảnh sát vào nhà giam.

Một trong những vụ kiện cáo rắc rối, kỳ lạ nhất chưa từng có trong các tòa án Mỹ đã bắt đầu. Vụ án như một mạch chứa vàng thực sự cho các phóng viên báo chí. Không những báo hằng ngày, mà cả những tờ tạp chí dày cộp cũng bàn luận về sự ngẫu hợp kỳ quặc của các tình huống.

Liệu con người có quyền thay đổi hình dạng bên ngoài của mình không?

Lấy trộm tài sản thuộc quyền sở hữu của mình có là trộm cắp không?

Có thật là Presto đã biến dạng thành một người mới không?

“Presto mới” có cần khẳng định quyền thừa kế “Presto cũ” hay là “Presto mới” chỉ cần chứng minh sự đồng nhất của mình với Presto trước kia?

Liệu vợ Presto, nếu như anh ta có vợ, có quyền ly dị trên cơ sở là chồng chị ta đã thay đổi đến không nhận ra được?

Những sự thay đổi đó liệu có dẫntới những tội ác mới không?

Liệu những tội phạm sẽ có được “chiếc mũ tàng hình” che giấu chúng khỏi các nhà chức trách không?

Nhà thờ sẽ nhìn nhận sự biến đổi này như thế nào, trên quan điểm những tiêu chuẩn về tôn giáo và đạo đức?

Những sự biến hóa này liệu có đe dọa toàn bộ cơ sở chế độ xã hội của chúng ta không?

Mỗi câu hỏi này đều đã mở ra những khả năng bao la để làm ánh lên trí thông minh sắc sảo và tỏ rõ sự uyên bác của mình.

Nhiều tài liệu mới đã được phòng chưởng lý thu thập không có lợi cho Presto.

Gã phục vụ ở khách sạn mà Presto đến ở khi từ bệnh viện của bác sĩ Sorn trở về, báo cáo ngay lúc mới tới khách sạn chính Presto đã thú nhận anh không phải là “Presto thật”, chỉ trùng tên họ với nghệ sĩ điện ảnh này. Ngoài ra, phòng biện hộ của tòa án đã gửi đi tài liệu về việc ông Pitch đã kịp tịch ký các vốn liếng và cấm sử dụng bất động sản của Presto để làm vật bảo đảm cho vụ kiện theo giao ước trong ngày trước khi xảy ra vụ trộm. Như vậy, Presto có thể bị buộc tội có âm mưu giấu giếm tài sản bảo đảm cho vụ kiện. Presto chỉ còn niềm an ủi là những lời khai của Sorn và một số bệnh nhân khác cùng điều trị ở đấy có lợi cho anh: Presto không lừa bịp, mà đích thực là Tonio Presto đã thay đổi hình dạng bên ngoài. Tuy nhiên cái đó chẳng giúp anh được mấy. Viên chưởng lý đích thân tới thăm bệnh viện Sorn đã kinh ngạc về mọi thứ ông ta nhìn thấy. Bất chấp tục lệ ông ta đã trả lời phỏng vấn của các phóng viên báo và phát biểu quan điểm của ông ta đối với sự việc. Hỡi ôi, sự thay hình đổi dạng của Presto thực sự là một trường hợp khó khăn trong hành nghề của Sorn.

- Cơ sở của chế độ nhà nước chúng ta là quyền tư hữu, - viên chưởng lý tuyên bố. - Bất kỳ sự sở hữu nào đều cần có sự tồn tại không những của đối tượng mà cả của chủ thể quyền sở hữu, nói đơn giản hơn là không có người sở hữu thì không có sở hữu. Dù đó là quyền sở hữu cá nhân hay sở hữu tập thể như Công ty cổ phần, người đầu tiên mang quyền sở hữu bao giờ cũng là một nhân vật cụ thể, một con người, một người, thực thể . Xã hội sẽ ra sao, nếu người sở hữu lại đi thay đổi bộ mặt cụ thể của mình, như thay găng tay? Chúng ta sẽ đệ đơn kiện ai? Bắt ai phải nộp phạt? Sẽ đấu tranh ra sao với những kẻ cố ý để phá sản? Điều chủ yếu là, chúng ta có thể tiến hành ra sao cuộc đấu tranh với những tội phạm sẽ bắt đầu làm cho mặt chúng giả mạo mặt những nhà triệu phú, như hiện nay chúng đang giả mạo những chữ ký cần thiết? Chúng ta sẽ phân biệt ra sao nhà tư bản thực thụ với kẻ tư bản giả mạo? Sẽ xảy ra sự hỗn loạn khủng khiếp. Sinh hoạt kinh doanh sẽ ngừng trệ. Đất nước sẽ tiêu vong trong cảnh vô chính phủ. Không, trên đất nước này chúng ta không cho phép tự do thay đổi hình dáng bên ngoài của con người.

Ở tuổi thơ ấu, nhằm những mục đích chữa bệnh, việc áp dụng những phương pháp của bác sĩ Sorn có lẽ còn có thể được phép. Nhưng với người lớn thì không đời nào! Vì thế tôi đang dự họp quốc hội với một đề nghị làm luật như sau: ban hành không chậm trễ đạo luật cấm những người lớn tuổi, nếu không muốn mất quyền tư hữu, thay đổi hình dạng bên ngoài bằng bất kỳ phương pháp nào, trừ những trường hợp cần sự can thiệp không tránh khỏi của phẫu thuật nhằm cứu tính mạng. Còn về người bị chúng ta buộc tội mặc dù thông thường thì luật phải không có hiệu lực hồi tố, dù sao tôi vẫn coi là cần thiết phải mở rộng sự trừng phạt của đạo luật sẽ phải được ban hành đối với Presto và tước của ông ấy mọi quyền về tài sản. Đây sẽ là sự răn đe những người khác.

- Các ông vẫn sẽ giam giữ Presto hay cho rằng có thể phóng thích ông ấy? - một phóng viên hỏi viên chưởng lý.

- Chừng nào giải thích được rằng Presto không phải là bịp bợm, tội của ông ấy “về chủ quan” đã giảm nhẹ, - viên chưởng lý đáp. - Ông ấy có thể đã thành thực nhầm lẫn một cách “bonafide” - với lương tâm trong sạch - đối với những quyền của ông ấy về lấy trộm tài sản của chính mình. Theo quan điểm của tôi, điều đó dĩ nhiên không giảm nhẹ mức nghiêm trọng của tội trạng, nhưng dù sao cũng tạo cho tôi khả năng tạm trả lại tự do cho ông ta trong khi quốc hội chưa xem xét đề nghị của tôi và chưa làm cho đạo luật mới được phê chuẩn. Tùy thuộc vào việc đạo luật đó sẽ được diễn đạt như thế nào, ông Presto sẽ được miễn tố hay bị truy tố về tội trộm cắp.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của alexander romanovich belyaev