Người Tìm Thấy Mặt

Lượt đọc: 391 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
VỤ TRỘM BẺ KHÓA

Những ánh đèn thành phố tụt lại phía sau. Presto một lần nữa lại phải đo khoảng cách từ khách sạn đến nhà mình. Nhưng lúc này anh đi dễ dàng hơn. Cái mát ban đêm làm anh tỉnh táo. Presto bước đi hùng dũng trên đường thỉnh thoảng anh lại gặp những người qua lại, những người ăn mặc tồi tàn, một nước Mỹ lang thang không nhà không cửa.

Ở bên đường, trên ngọn đồi nhỏ dưới bóng những cây khuynh diệp có một biệt thự xinh đẹp. Biệt thự của anh! Có biết bao nhiêu kỷ niệm gắn liền với nó! Đã có lúc anh nghĩ rằng có biệt thự riêng là đỉnh cao của những thắng lợi trong cuộc đời. Anh đã xây dựng biệt thự này với niềm say mê biết bao, đầu tiên là trong ước mơ, sau đó là trên thực tế! Anh đã thể hiện biết bao tính sáng tạo và thẩm mỹ khi suy nghĩ về quy hoạch tổng thể và từng chi tiết! Trong biệt thự của anh không được có sự xa hoa dung tục, tầm thường. Mọi cái phải giản dị, nghiêm túc và đồng thời trang nhã. Anh đã đạt được điều đó. Mọi người hâm mộ biệt thự của anh. Người ta viết về nó. Bắt chước nó.

Anh đã đầu tư đặc biệt nhiều tâm trí để làm cho khung cảnh thích hợp với tầm vóc bé nhỏ của mình. Nhìn vào đồ đạc không ai dám nói rằng nó được chế tạo cho trẻ con và người lùn. Vậy mà nó lại không là loại đồ đạc thông thường. Một số ghế bành và ghế dựa có mặt ngồi thấp hơn bình thường, những cái khác có những bậc và nấc thang khi ấn nút thì nâng lên được.

Quả thật, Presto có tòa biệt thự rất đẹp! Biết bao lần tại chính khúc quẹo này, xe của anh đã vào cua gấp, và vài phút sau Presto đã tới cổng ra vào. Còn cách khoảng trăm mét, người lái xe bóp còi báo hiệu ông chủ đã về. Bao giờ Presto cũng gặp người đầy tớ trung thành của anh, lão Sebastian, đứng bên cửa mở rộng. Thế mà bây giờ… Presto thở dài và hướng về phía ngôi nhà, anh từ từ leo lên đồi.

Đã tới gần mười một giờ đêm. Ở cửa sổ đầu hồi có ánh đèn. Sebastian chưa đi ngủ. Tonio cẩn thận đi qua cạnh hàng rào lưới của khu vườn tới một cụm cây trắc bá non và nằm dài trên mặt cát ấm áp. Sao sáng vằng vặc trên đầu anh. Hương khuynh diệp lan tỏa. Thỉnh thoảng trên đường cái có ánh đèn ô tô và vang lên tiếng còi.

Mười hai giờ… ánh đèn ở cửa sổ đầu hồi vẫn sáng. Chẳng lẽ Sebastian thức gác suốt đêm? Lão có thể làm như thế lắm.

Những chiếc xe hơi chạy qua lúc càng thưa thớt hơn, đèn pha lấp lánh như những con bọ hung phát sáng. Presto không chờ được nữa. Anh đứng lên và bắt đầu bò từ từ và thận trọng qua hàng rào sắt cao. Anh biết là ban đêm cổng khóa chặt. May mà không có chó trong sân. Presto không thích chó, bởi vì chúng không chịu nổi những động tác lăng xăng rối rít của anh và bao giờ cũng sủa anh. Vì thế, bất chấp những lời nài nỉ của Sebastian, Presto đã cấm nuôi chó trong nhà. Lúc này anh rất vui sướng vì điều đó: anh có thể lọt vào nhà an toàn. Chiếc cửa sổ vẫn sáng ánh đèn đã thu hút Presto. Anh thận trọng nghển lên nhìn qua. Mành đã hạ xuống. Sebastian ngủ hay thức? Có thể, cửa sổ sáng đèn chỉ là cái mẹo tinh ranh của lão để xua đuổi khỏi nhà những kẻ gian phi chăng? Tonio lại chờ một nửa giờ nữa.

Rốt cuộc, đúng một giờ sáng, anh quả quyết bắt tay vào hành động.

Presto đi qua góc đối diện của ngôi nhà và nghển lên cửa sổ. Cửa đóng. Phải ấn vỡ kính. Nhưng làm thế nào không gây ra tiếng động? Presto thử thận trọng ấn vào mặt kính để cho nó long ra. Nhưng kính vẫn bám vững. Đập vỡ ư? Tiếng động có thể làm cho ông lão chú ý, nếu lão chưa ngủ. Presto khẽ dùng vai đẩy. Mặt kính bỗng vỡ kêu đánh rắc.

“Hỏng rồi!” - Presto vừa nghĩ vừa lánh sang bên. Anh bò trở lại qua hàng rào, nằm dán xuống đất và bắt đầu nhìn vào, chờ cho Sebastian đi ra khỏi nhà hoặc mở cửa sổ. Nhưng ngôi nhà vẫn im ắng như cũ. Vài phút trôi qua. Không có dấu hiệu nào của sự sống. Presto thở ra nhẹ nhõm. Sebastian đang ngủ say. Cửa kính đã vỡ. Việc chủ yếu đã làm xong.

Presto lại bò qua hàng rào vào và đến chỗ cửa sổ vỡ. Anh thận trọng bắt đầu cạy những mảnh vỡ ra. Khi chỉ còn lại một vài mảnh, Presto cạy nhanh hơn và bị đứt tay ở ngón trỏ của bàn tay phải. Lấy khăn mùi xoa buộc lại xong, anh trèo lên cửa sổ và vững dạ đi vào các phòng.

Một tình cảm kỳ lạ xâm chiếm lòng anh. Antonio đang ở nhà mình, trong ngôi nhà riêng của mình, nơi mà từng đồ vật đều quen thuộc với anh, vậy mà anh vẫn phải lén lút như một thằng ăn trộm. Đúng anh là “kẻ trộm”. Anh đến đây để lấy trộm tiền ở trong cái tủ két không cháy của riêng anh. Bước đi thận trọng, anh qua phòng ăn với những bức tường và đồ đạc bằng gỗ sồi đen bóng có chạm trổ, phòng khách to hình bầu dục với cây đàn dương cầm màu trắng, sáng óng ánh trong đêm, phòng thư viện có đặt nhiều bàn, tủ và giá. Ở đây phải cẩn thận để không vấp phải những cái thang nhỏ đặt rải rác trên lối đi. Cuối cùng là phòng làm việc. Chiếc tủ két không cháy kê sát tường cạnh chiếc bàn viết. Hàng số 3-6-27-13-9 và bên dưới: 32-24-7-8-12. Như thế là phải quay số trên hai cái vòng rồi mới dùng chìa khóa mở được két. Một hệ thống phức tạp, tuyệt diệu. May mà “Presto mới” đã thừa kế được trí nhớ của “Presto cũ” và trí nhớ này đã không phản lại anh. Lẽ nào đây không phải bằng chứng rằng anh đúng là Presto, hay ít nhất cũng là người thừa kế hợp pháp những vốn liếng, và toàn bộ tài sản của Presto?

Presto bắt đầu nhét đầy giấy bạc vào các túi. Bỗng anh nghe thấy như có những bước chân rón rén ở phòng bên cạnh Presto điếng người và nín thở. Không, vẫn yên tĩnh… Đó chỉ là cảm giác. Anh lại tiếp tục công việc. Bất ngờ ánh sáng chói lòa của một ngọn đèn điện làm Presto lóa mắt và như tê liệt cả chân tay.

- Giơ tay lên!

Bốn viên cảnh sát đứng ở các cửa, súng lục chĩa vào Presto. Presto lúng túng nhìn họ. Anh không có vũ khí. Căn phòng chỉ có một lối ra. Nhảy qua cửa sổ? Nhưng Presto vì thiếu kinh nghiệm đã không mở sẵn ra. Giờ mà chạy đến mở được cửa, thì đám cảnh sát đã kịp bắt hoặc giết chết anh… Không chống lại được rồi! Presto ngoan ngoãn giơ tay lên. Giữa lúc đó, từ phòng bên, sau lưng đám cảnh sát đưa tới tiếng cười hí hửng, rền vang của một ông già.

- Tôi đã nói với các ông, - Presto nhận ra tiếng Sebastian, - rằng tên đê tiện này sẽ tới đây mà.

Vài phút sau Presto đã ngồi trong xe cảnh sát với còng sắt ở tay. Ở sở cảnh sát, họ thẩm vấn sơ bộ Presto và đã cười ầm lên khi anh xưng tên là Tonio Presto. Tonio hết sức phẫn nộ về thái độ đối xử thô bạo nên không chịu chứng minh lẽ phải của mình, nhưng anh đòi ngay sáng mai phải để anh gặp ông chưởng lý.

- Đừng vội. Buổi gặp chưởng lý bao giờ cũng liền trước buổi gặp đao phủ. Chúng tôi sẽ tìm ra sau lưng anh, chắc thế, những hành vi đủ để dành cho anh năm phút ngồi ghế điện, - viên đội nói sau khi thẩm vấn Presto xong.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của alexander romanovich belyaev