Tonio buồn phiền vì thất bại, cơn khát lại dày vò anh. Ở nhà Pitch ra, anh cảm thấy chân yếu mỏi. Mà anh còn phải đi một đoạn đường dài và mệt lử để trở về. Lúc này Tonio đi theo con đường rộng và đẹp của thành phố điện ảnh, ngang qua những công trình xây dựng trên mặt đất, gồm những phòng thí nghiệm, nhà xưởng, nhà ở và khách sạn của các nghệ sĩ và nhân viên.
Phía bên phải con đường, cạnh một tòa nhà to kềnh càng làm kho đồ trang trí, có một quán ăn không lớn, mà các diễn viên phụ sẵn sàng vào ăn uống trong những ngày quay phim, để cho trôi qua những giờ chờ đợi mệt bã người. Tonio bất giác thò tay vào túi áo với hy vọng tìm thấy tiền. Nhưng ngoài chiếc khăn mùi soa nhầu nát, trong túi chẳng còn gì cả. Presto thở dài và muốn đi khỏi quán ăn song sức cám dỗ lại quá lớn, khiến anh ngập ngừng chậm bước rồi, rốt cuộc, đi vào trong quán.
Có hai diễn viên điện ảnh mới vào nghề, một người tóc vàng và một người tóc đen, ngồi ở chiếc bàn nhỏ bằng đá hoa. Người tóc đen mới được từ diễn viên quần chúng chuyển lên, theo cả nghĩa đen và nghĩa bóng: anh ta hãy còn đóng một vai trong đám đông, nhưng đạo diễn đã đẩy anh ta lên trước để khán giả có thể phân biệt được anh ta trong đám diễn viên quần chúng. Chưa hết, anh ta còn sẽ được giao một vai phụ nhỏ. Khi đó anh ta sẽ là diễn viên điện ảnh thực thụ. Người đạo diễn đã đưa người trẻ tuổi này lên chính là Tonio. Người này tên là gì nhỉ? Smith. Một trong số hàng triệu Smith… Vì Presto, anh ta sẵn sàng nhảy vào nước sôi lửa bỏng… Nhưng, than ôi! Tonio không còn giống với chính mình nữa. Và Smith dĩ nhiên sẽ không tin anh… Cặp thanh niên này đang uống nước quả. Không chịu nổi nữa! Presto làm như vô tình dừng lại bên bàn của hai người.
- Hình như, ông Smith? - Presto hỏi người tóc đen, tay nhấc mũ chào. - Không nhận ra à? Tôi là Johnson. Tôi đã đóng vai quần chúng trong phim “Tình yêu và cái chết”.
Smith lắc đầu một cách khô khan. Anh ta không thể biết tên của những người hợp thành đám đông không có bản sắc.
- Tôi mang tới cho ông lời chào của Tonio Presto, tôi gặp ông ấy hôm qua. - Tonio nói tiếp.
Tin này đã gây ấn tượng khác thường. Hai người trẻ tuổi sôi nổi hẳn lên. Smith lịch thiệp kéo chiếc ghế và gọi hầu bàn.
- Thật ư? Ông gặp ông ấy ở đâu thế? Ông muốn uống gì? Cocktail nhé?
- Nước cam. Hai, ba nước cam!… . Khát khủng khiếp, - Presto nói. - Vâng, tôi đã gặp ông ấy hôm qua.
- Và thật ông ấy còn nhớ đến tôi? - Smith thích thú hỏi.
- Tất nhiên rồi, ông ấy nói là ông sẽ làm nên. Mà Presto đã nói thì… Chà… Nước giải khát tuyệt thật!
- Nhưng ông ấy ở đâu? Chuyện gì đã xảy ra?
- Đang chữa bệnh. Tôi đến thăm em gái ông và tình cờ gặp ông tại bệnh viện của bác sĩ Sorn.
- Presto ốm à? Hy vọng là không nặng chứ? Tôi đọc báo, biết là ông ấy đi điều trị. Nhưng ốm bệnh gì?
- Presto thay vai diễn. Chuyển từ diễn viên hài sang diễn viên bi kịch. Và ông ấy đã quyết định thay đổi hình dáng bên ngoài để làm việc đó. Sorn làm được chuyện kỳ diệu. Ông ta biến Presto thành một chàng trai trẻ, giống tôi như đúc.
Smith há miệng vì kinh ngạc.
- Điên rồ! - Cuối cùng anh ta thốt lên một câu chắc nịch.
- Mất trí! - bạn anh ta xác nhận
- Nhưng vì sao vậy? - Presto hỏi.
- Vì rằng, bây giờ cái giá của ông ấy cũng như của… ông với tôi…
Đã cơn khát rồi, Presto liền đi bộ về thành phố cạnh biệt thự của anh và biệt thự mầu trắng của Hedda Lux.
“Tuy nhiên mình đã tụt xuống quá nhanh và quá thấp!” - anh vừa nghĩ vừa đi theo đường trục ô tô. - Mình bắt đầu sống dựa vào vinh quang đã qua, đi xin của bố thí trong quán rượu như kẻ lang thang hạng bét, bằng cách khêu gợi thiện cảm đối với mình chỉ vì mình quen biết với chính mình… Không, không thể tiếp tục như thế này được.. Nhưng làm gì bây giờ?… Mình thèm ăn quá… Con người đã mất bộ mặt…
Gần tới khách sạn, Presto cố sức sửa sang lại cho gọn gàng bộ quần áo đầy bụi, để không thu hút sự chú ý đáng ngờ của nhân viên khách sạn. Anh len lén đi nhanh vào phòng mình, rửa ráy và thay quần áo. May thay, trong va-li của anh còn bộ quần áo dự trữ và đồ lót sạch sẽ.
Anh gọi bữa trưa, vẫn nhiều món ăn sang trọng, tinh khiết, đắt tiền như thời trước. Ăn uống no nê rồi Antonio nằm dài ra ngủ sau khi yêu cầu không làm phiền, và anh chỉ thức giấc vào mười giờ đêm. Nhưng trước khi ngủ trong đầu anh đã nghiền ngẫm kế hoạch hành động sau này. Anh nhanh chóng mặc quần áo và đi ra khỏi khách sạn, sau khi đã đưa chìa khóa cho người hầu phòng.