Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2353 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 14

Và rồi đến năm kỷ niệm hai trăm năm thông qua Tuyên ngôn Độc lập. [39E]

Todd ghé qua thăm Dussander được năm, sáu lần trong khoảng thời gian từ khi đi Hawaii trở về vào mùa hè năm 1975 đến chuyến đi Rome của gia đình nó ngay thời điểm các hoạt động đánh trống, vẫy cờ, ngắm Thuyền Buồm đạt đến cực điểm.

Những chuyến thăm viếng Dussander khá bình lặng và không mấy sóng gió; hai người bọn họ nhận thấy hóa ra họ có thể nhã nhặn giết thời gian bên nhau. Họ trò chuyện bằng im lặng nhiều hơn là bằng lời nói, và nếu điệp vụ FBI có nghe lén thì cũng sẽ chán đến độ ngủ quên trước những lời họ trao đổi. Todd kể với lão già thỉnh thoảng nó hẹn hò với một cô bé mang tên Angela Farrow. Thật ra nó không si mê gì cô gái này, nhưng cô ấy là con gái một người bạn của mẹ nó. Lão già kể với Todd gần đây lão đang tập bện thảm vì lão đọc được rằng hoạt động này có lợi cho chứng viêm khớp. Lão cho Todd xem vài mẫu thảm mình bện được, và Todd lên tiếng tán dương theo đúng nghĩa vụ.

Thằng nhóc đã nhổ giò kha khá phải không? (Chà, 5 phân.) Dussander đã bỏ thuốc lá chưa? (Chưa, nhưng lão phải hạn chế bớt; hút thuốc làm lão ho nhiều quá.) Thành tích trên trường của nó thế nào? (Thử thách nhưng rất thú vị; nó đạt toàn điểm A và B, vào vòng chung kết cuộc thi của bang với dự án Hội chợ Khoa học về năng lượng mặt trời, giờ nó đang suy tính tới việc theo đuổi chuyên ngành nhân chủng học thay vì lịch sử khi vào đại học.) Năm nay ai cắt cỏ cho Dussander? (Randy Chambers sống trên con đường này – một cậu nhóc : ngoan nhưng hơi mập và chậm chạp.)

Năm ấy, Dussander kết liễu mạng sống của ba gã lang thang trong bếp nhà mình. Lão bị tiếp cận ở trạm xe buýt dưới phố khoảng hai chục lần, mời bọn chúng về-nhà-ăn-uống-tắm-rửa-nghỉ-ngơi bảy lần. Lão bị từ chối hai lần, còn hai lần kia, chúng tỉnh bơ bỏ đi, cầm theo hai mươi lăm xu mà Dussander cho để trả vé xe buýt. Sau một hồi suy ngẫm, lão tìm ra cách giải quyết vấn đề này; lão đi mua một tập vé xe trị giá hai đô la năm mươi xu cho mười lăm chuyến. Có đem vé xe đến tiệm rượu trong vùng cũng không thể năn nỉ ỉ ôi được.

Vào những ngày thời tiết ấm áp mới gần đây, Dussander để ý có mùi rất khó chịu xộc lên từ dưới hầm rượu. Hôm nào như vậy, lão lại đóng kín cửa và cửa sổ nhà mình.

Todd Bowden phát hiện một gã lang thang say xỉn ngủ vùi trong cống thoát nước bỏ hoang đằng sau bãi đất trống trên Đường Cienaga - chuyện này xảy ra vào tháng Mười hai, trong kỳ nghỉ Giáng sinh. Nó đứng đó một lúc, tay thọc vào túi, mắt dán vào gã lang thang, còn người thì run lên. Nó quay lại khu đất ấy sáu lần trong khoảng thời gian năm tuần, lúc nào cũng mặc áo khoác mỏng, kéo khóa lên ngang ngực để giấu cây búa Craftsman giắt ở thắt lưng. Cuối cùng, nó cũng tình cờ gặp lại gã lang thang nọ – có thể là tên ấy, mà cũng có thể là kẻ khác, ai thèm quan tâm kia chứ – vào ngày đầu tháng Ba. Ban đầu, nó dùng đầu đóng đinh của búa, rồi chẳng biết tự lúc nào (nó chịu, không nhớ rõ; mọi thứ dường như lặn ngụp trong sương khói đỏ ngầu), nó chuyển sang dùng đầu tán đinh, bửa nát mặt gã lang thang.

Còn với Dussander, những kẻ lang thang là của có phần vị kỷ mà lão dâng lên để tạ tội với thần linh mà lão cuối cùng cũng nhận ra... hoặc từng lạc lối và tìm lại được. Và đám lang thang ấy rất nhộn. Chúng khiến lão tràn trề nhựa sống. Lão dần cảm thấy những năm tháng lão sống ở Santo Donato – khoảng thời gian trước khi thằng nhóc xuất hiện trên thềm nhà lão với đôi mắt to tròn xanh biêng biếc và nụ cười tươi rói đậm chất Mỹ – là những năm già nua trước tuổi. Lúc mới tới đây, lão vừa quá nửa lục tuần. Vậy mà giờ, lão thấy mình trẻ trung hơn cả khi ấy.

Nếu biết đến ý tưởng tạ tội với thần linh này, ban đầu có thể Todd sẽ giật mình – nhưng cuối cùng, nó cũng sẽ chấp nhận mà thôi. Sau khi đâm gã lang thang dưới thềm ga, nó đã chuẩn bị tinh thần ác mộng sẽ khủng khiếp hơn − có khi sẽ khiến nó phát điên. Nó đã lường trước cảm giác tội lỗi sẽ khiến nó tê liệt, buộc nó thốt ra lời thú tội hoặc đẩy nó đến bước đường tự sát.

Nào ngờ chẳng hề có chuyện đó, nó đi Hawaii với bố mẹ và tận hưởng chuyến du lịch vui vẻ nhất đời.

Nó lên cấp ba vào tháng Chín vừa rồi, cảm thấy cuộc đời bước sang trang mới, như thể một kẻ khác đã nhảy vào lớp da Todd Bowden của nó. Những điều từ lúc bé đến giờ chẳng khiến nó ấn tượng gì – vừng đông vừa ló dạng, quang cảnh đại dương ở Cầu Tàu đánh cá, khung cảnh mọi người hối hả qua lại trên con đường dưới phố ngay lúc chạng vạng, vào khoảnh khắc đèn đường bật sáng – thì giờ đây, tất cả in dấu trong tâm trí nó tựa những món trang sức bằng đá chạm khắc tinh xảo, tựa những bức hình sắc nét đến độ tưởng chừng được mạ bằng kim loại. Nó nếm trải cuộc sống trên đầu lưỡi tựa kẻ uống rượu trực tiếp từ chai.

Sau khi nhìn thấy gã lang thang dưới cống, nhưng trước lúc giết hắn, những cơn ác mộng lại bắt đầu.

Giấc mơ hay xuất hiện nhất là về gã lang thang bị nó đâm chết trong sân ga bỏ hoang. Nó đi học về, đang tung tăng vào nhà, câu Chào mẹ Monica yêu quý! trên đầu môi. Tiếng nói của nó tắc tị khi trông thấy thi thể gã lang thang chỗ quầy ăn sáng. Hắn ngồi bên bàn ăn, trên người là bộ quần áo hôi mùi nôn mửa. Máu chảy thành vệt trên mặt sàn lát gạch sáng bóng; máu đang khô lại trên mặt quầy inox. Trên chạn bát bằng gỗ thông tự nhiên đầy dấu vân tay dính máu.

Trên tấm bảng lời nhắn cạnh tủ lạnh gắn lời nhắn mà mẹ nó để lại: Todd – Mẹ đi mua đồ. 3 giờ 30 mới về. Kim của chiếc đồng hồ phong cách hình mặt trời tỏa nắng ngay phía trên bếp lò Jenn-Air chỉ 3 giờ 20 phút và gã lang thang thì nằm lăn ra chết trên quầy tựa một thứ di hài rỉ máu gớm guốc tít bên dưới tầng hầm cửa hàng đồ cũ, máu me lênh láng khắp nơi, Todd vội vàng lao vào cọ rửa, lau chùi mọi bề mặt đập vào mắt, vừa làm vừa hét lên với cái xác của gã lang thang bảo hắn phải cút đi, phải để cho nó yên, nhưng gã lang thang cứ nằm ườn ra đấy, chết vẫn hoàn chết, mặt ngửa lên trần toe toét cười, máu không ngừng tuôn ra từ những vết đâm trên lớp da dơ dáy. Lôi cây lau nhà O Cedar từ trong tủ, Todd điên cuồng đẩy nó tới lui trên sàn nhà, ý thức được việc thực ra mình không lau sạch máu mà chỉ đang làm loãng máu ra, khiến nó nhoe nhoét khắp sàn, nhưng nó không tài nào dừng lại được. Đúng lúc nghe thấy tiếng xe ô tô Town & Country của mẹ rẽ vào nhà, nó nhận ra gã lang thang kia chính là Dussander. Nó choàng tỉnh giấc, mồ hôi vãi ra như tắm, hồng hộc thở không ra hơi, tay nắm chặt ga trải giường.

Nhưng sau khi tìm lại được gã lang thang dưới cống – chẳng biết cùng một kẻ hay là kẻ khác – rồi dùng búa kết liễu hắn, những giấc mơ ấy biến mất. Nó đoán nó sẽ phải tiếp tục giết người, và có thể không chỉ một lần. Đáng tiếc thật đấy, nhưng thôi, đằng nào bọn chúng cũng đã quá hạn hữu dụng dưới tư cách con người rồi. Tất nhiên, chúng vẫn hữu dụng với Todd. Ngày một trưởng thành, Todd, tương tự những người mà nó biết, chỉ đang lèo lái phong cách sống của mình để phù hợp với nhu cầu riêng. Thật ra nó chẳng có gì khác biệt so với kẻ khác. Ta phải tự tìm lối đi riêng trong đời; nếu không muốn rơi ra bên lề, ta phải tự thân vận động.

« Lùi
Tiến »