Chẳng mấy chốc lại đến tháng Bảy.
Dussander, chỉnh tề khoác trên mình một trong ba bộ com lê của lão (không phải bộ đẹp nhất), đứng ở trạm xe buýt chờ chuyến xe cuối cùng đưa lão về nhà. Lúc này là 10 giờ 45 phút tối. Lão vừa đi xem phim, một bộ phim hài nhẹ nhàng, giải trí mà lão thấy đáng đồng tiền bát gạo. Từ lúc nhận được lá thư vào buổi sáng, tâm trạng của lão rất tốt. Số là thằng nhóc gửi cho lão một tấm bưu thiếp bóng loáng in màu cảnh bãi biển Waikiki với những tòa khách sạn cao tầng trắng hếu như xương xung quanh. Mặt sau ghi lời nhắn ngắn gọn.
☆ ☆ ☆
Gửi ông Denker,
Trời ơi, nơi này tuyệt cú mèo. Hôm nào cháu cũng bơi. Bố cháu bắt được con cá rõ to, còn mẹ cháu tranh thủ đọc sách (cháu đùa đấy). Ngày mai, cả nhà cháu đi tham quan núi lửa. Cháu sẽ cố không rơi vào trong Cháu mong ông vẫn ổn.
Chúc ông khỏe,
Todd.
☆ ☆ ☆
Lão vẫn đang tủm tỉm cười trước câu chúc đầy hoành tráng cuối cùng thì một cánh tay chạm vào khuỷu tay lão.
“Thưa ông?”
“Vâng?”
Lão phòng thủ quay lại – ngay cả ở Santo Donato này vẫn có cướp giật – rồi nhăn mặt trước mùi hôi. Thứ mùi tả pín là trộn giữa mùi bia, hôi miệng, mồ hôi đã khô và có thể cả mùi cao Musterole. Là một gã lang thang mặc quần thụng. Hắn – một kẻ người chẳng ra người, ngợm chẳng ra ngợm – mặc áo dạ và mang đôi giày cũ rách đến độ phải cố định bằng những vòng băng keo dơ dáy. Khuôn mặt lù lù phía trên bộ đồ tạp nham ấy trông như thần chết.
“Ông có dư đồng mười xu nào không thưa ông? Tôi phải lên L.A. ấy mà. Tôi được người ta giới thiệu việc làm. Tôi cần thêm mười xu mới đủ đi xe tốc hành. Tôi sẽ không hỏi nếu đó không phải cơ hội lớn dành cho tôi.”
Dussander không nhịn nổi mà chau mày lại, nhưng giờ thì nụ cười đã lộ diện trên khuôn mặt lão.
“Anh thực sự chỉ cần cuốc xe buýt thôi à?”
Gã lang thang cười khả ố, chẳng hiểu câu hỏi.
“Hay thế này đi, anh đi xe buýt về nhà với ta,” Dussander đề nghị. “Ta có thể mời anh ăn uống một bữa, tắm táp và ngủ. Đổi lại chỉ cần anh trò chuyện một chút là được. Ta già rồi mà lại sống côi cút. Có người bầu bạn thì chẳng còn gì bằng.
Nụ cười của gã say rượu chợt tươi rói khi tình hình đã rõ trắng đen. Hóa ra đây là một lão già đồng bóng vừa có của vừa khoái phổ độ chúng sinh.
“Ông ở một mình thôi à! Tẻ quá nhỉ?”
Dussander đáp lại nụ cười toe toét đầy hàm ý của hắn với nụ cười lịch sự. “Ta chỉ nhờ anh ngồi cách xa ta một khoảng trên xe buýt. Người anh hơi nặng mùi.”
“Vậy có lẽ ông không muốn tôi làm nhà ông hôi rình đâu,” bỗng dưng gã bợm rượu lè nhè nói đầy tự trọng.
“Nào, một lát nữa là xe buýt đến rồi. Sau khi tôi xuống xe, anh xuống sau tôi một trạm rồi đi ngược lại hai dãy nhà. Tôi sẽ đợi anh ở góc đường. Vào buổi sáng, tôi sẽ xem tôi dư được bao nhiêu. Có thể là hai đô la”
“Có khi năm đô la ấy chứ,” gã say sôi nổi. Cái tự trọng ban nãy đã mất hút không còn tăm tích.
“Để xem, để xem,” Dussander sốt ruột đáp. Giờ lão đã có thể nghe thấy tiếng động cơ diesel của chiếc xe buýt ầm ì tiến lại. Lão bèn dúi đồng hai mươi lăm xu, tương ứng với tiền vé xe buýt vào bàn tay đầy cáu ghét của gã lang thang rồi bước đi mà không ngoảnh mặt lại.
Gã lang thang lừng khừng đứng đó khi đèn pha của chiếc xe buýt quét qua trạm xe. Hắn vẫn chôn chân tại chỗ, chau mày nhìn xuống đồng hai mươi lăm xu khi lão già đồng bóng kia bước lên xe buýt mà không buồn ngoái nhìn. Hắn bèn bỏ đi, nhưng rồi ở giây cuối cùng, hắn quay ngoắt lại, lao lên xe trước khi cửa đóng. Hắn nhét đồng hai mươi lăm xu vào hộp vé xe với biểu cảm của kẻ vừa đặt cược một trăm đô la vào một ván được ăn cả, ngã về không. Hắn đi ngang qua Dussander mà chẳng nói chẳng rằng, chỉ liếc nhìn lão rồi ngồi ở cuối xe. Hắn ngủ gật một chút, và khi tỉnh giấc, lão đồng bóng giàu có kia đã xuống xe. Hắn cũng xuống ở bến tiếp theo, chẳng biết có xuống đúng hay không, mà thật sự hắn chẳng quan tâm cho lắm.
Đi ngược lại hai dãy nhà, hắn trông thấy một bóng người ẩn hiện dưới ngọn đèn đường. Lão già đồng bóng chứ còn ai trồng khoai đất này. Lão già nhìn hắn tiến lại, đứng nghiêm như quân binh.
Trong khoảnh khắc, gã lang thang lạnh người vì sợ, hắn những muốn quay lưng bỏ đi và gạt tất chuyện này sang bên.
Đoạn lão già chộp lấy cánh tay hắn... lực nắm của lão ta chặt đến ngạc nhiên.
“Tốt lắm,” lão nói. “Ta rất vui khi anh đến. Nhà ta ở dưới kia. Cách một đoạn.”
“Có khi phải mười đô,” gã lang thang trơ tráo, cho phép lão già dẫn đường.
“Có khi phải mười đô,” lão đồng bóng đồng tình rồi phá lên cười. “Biết đâu đấy?”