Nhà Tù Shawshank

Lượt đọc: 2349 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 12

Tháng Sáu năm 1975.

Todd Bowden, giờ đã mười bốn tuổi, đạp xe vào con đường dẫn đến nhà Dussander rồi dựng chân chống. Thấy tờ báo L.A. Times trên bậc tam cấp dưới cùng; nó nhặt lên. Nó nhìn chuông cửa, bên dưới, dòng chữ ARTHUR DENKER và KHÔNG TIẾP NHẬN VIÊN TIẾP THỊ, BÁN HÀNG RONG được khắc ngay ngắn vẫn ngự trị ở nguyên vị trí. Giờ nó chẳng buồn bấm chuông; nó có chìa khóa mà.

Gần đó là tiếng lọc xọc, xoèn xoẹt của một Cậu Bé Cắt Cỏ. Đưa mắt nhìn bãi cỏ nhà Dussander, nó đánh giá bãi cỏ này cần cắt tỉa rồi đây; nó sẽ phải bảo lão già tìm một thằng nhóc có máy cắt cỏ. Gần đây, Dussander hay quên những điều nhỏ nhặt như thế này. Có lẽ người già ai rồi cũng lẫn; có lẽ mưa dầm thấm đất, bấy nhiêu rượu Ancient Age đang bắt đầu phát tác lên não của Dussander. Ở cái tuổi mười bốn, thằng nhóc suy nghĩ rất người lớn, mà những suy nghĩ ấy không phải chuyện hi hữu với Todd. Gần đây, nó có nhiều suy nghĩ rất trưởng thành. Hầu hết không tốt lành cho lắm.

Nó tự mở cửa vào nhà.

Đến hẹn lại lên, nó cảm thấy lạnh người vì khiếp sợ khi bước vào bếp và trông thấy Dussander đang ngồi trên ghế bập bênh, người hơi nghiêng sang bên, cốc rượu để trên bàn, bên cạnh là chai bourbon đã vơi một nửa. Trong lớp vỏ bọc mayonnaise có điếu thuốc lá cháy trụi chỉ còn lớp tro xám quấn vào nhau, xung quanh là vài đẩu mẩu thuốc lá bị dập tắt. Miệng của Dussander há to. Khuôn mặt lão vàng vọt. Hai bàn tay to bự của lão lủng lẳng buông thõng xuống tay ghế. Lão chẳng có vẻ gì còn thở.

“Dussander” nó nói, giọng hơi lạc. “Sáng bảnh bắt rồi, dậy đi lão già.”

Nó thấy lòng mình như có nhẹ nhõm quét qua khi lão già cục cực, chớp mắt rồi cuối cùng cũng ngồi dậy.

“Ai nhập hồn cậu à? Sao sớm thể?”

“Ngày cuối học kỳ nên thầy cô cho chúng tôi về sớm,” Todd nói. Nó chỉ về điếu thuốc lá cháy trên tờ giấy bọc mayonnaise. “Ông làm thế có ngày cháy cả nhà cho xem.”

“Có thể lắm,” Dussander hờ hững đáp. Lão lục lọi tìm bao thuốc, rút ra một điếu (nó suýt chút nữa lăn khỏi mép bàn, may sao Dussander kịp thời chụp lại) rồi loay hoay mãi cũng châm được thuốc. Theo sau đó là cơn ho thiếu điều nôn tất tần tật ruột gan phèo phổi, và Todd đã nhăn mặt lại vì kinh tởm. Nếu lão già cứ ho sặc ho sụa thế này, Todd nghĩ có khi lão sẽ khạc lên bàn những bãi mô phổi đen xám... và vừa khạc, lão sẽ vừa cười toe toẹt.

Mãi một lúc sau, cơn họ mới dịu bớt để Dussander cất tiếng: “Cậu mang cái gì tới đấy?”

“Phiếu điểm số.”

Dussander cầm lấy tờ phiếu, mở ra, giơ nó cách mắt một sải tay để đọc cho dễ. “Tiếng Anh... A. Lịch sử Hoa Kỳ... A. Khoa học Trái đất... B-cộng. Bộ môn cộng đồng... A. Tiếng Pháp sơ cấp. B trừ. Đại số Sơ cấp... B.” Lão đặt xuống. “Giỏi lắm. Có câu gì nhỉ? À, chúng ta đã cứu cậu bàn thua trông thấy đấy nhóc. Cậu có cần sửa điểm trung bình nào ở cột cuối không?”

“Tiếng Pháp và Đại số thôi, nhưng tổng thể không hơn tám hoặc chín điểm. Tôi không dám tin mọi chuyện lại có kết cục thế này. Tôi đoán có lẽ tôi nợ ông điều đó. Tôi chẳng tự hào gì chuyện này, nhưng đó là sự thật. Nên cảm ơn ông.”

“Diễn văn xúc động gớm,” Dussander nói và lại ho sù sụ.

“Chắc sắp tới tôi không gặp ông nhiều nữa,” Todd cất tiếng, Dussander chợt ngừng ho.

“Không à?” lão hỏi, giọng lịch thiệp.

“Phải,” Todd trả lời. “Bắt đầu từ ngày 25 tháng Sáu, gia đình tôi sẽ đi Hawaii một tháng. Vào tháng Chín tôi sẽ đi học ở trường phía bên kia thị trấn. Do vụ xe buýt om sòm quá.”

“Ồ phải, Schwarzen , [38E] ” Dussander nói, thần người nhìn con ruồi rề rề bay từ ô ca rô đỏ và trắng trên khăn trải bàn. “Suốt hai mươi năm nay, đất nước này lo lắng rồi than vãn đủ điều về Schwarzen . Nhưng chúng ta biết cách giải quyết... đúng không nhóc?” Lão nở nụ cười không răng với Todd, nó bèn đưa mắt nhìn xuống, cảm thấy dạ dày mình quặn thắt đến phát bệnh. Nó ngập ngụa trong kinh hãi, căm ghét và nung nấu làm một hành động thật tồi tệ mà chỉ có trong mơ nó mới dám thỏa sức suy ngẫm.

“Ông nghe này, có thể ông chưa biết, nhưng tôi dự định học lên đại học,” Todd nói. “Tôi biết còn rất lâu, tuy nhiên, tôi tính trước cả rồi. Tôi thậm chí còn biết tôi muốn học ngành gì. Ngành lịch sử.

“Đáng ngưỡng mộ chưa kìa. Kẻ nào không học từ lịch sử thì…”

“Ôi, ông thôi đi,” Todd nói.

Dussander thân thiện làm theo yêu cầu. Lão biết nó còn chuyện muốn trao đổi... chứ chưa xong. Lão đan ngón tay vào nhau, mắt nhìn thẳng nhóc.

“Tôi có thể bảo bạn tôi trả lại lá thư,” bất ngờ, Todd thốt lên. “Ông thấy ổn không? Tôi sẽ để ông đọc nó, sau đó tôi đốt lá thư trước mặt ông. Nếu như...”

“.. Nếu như ta bỏ thứ tài liệu kia ra khỏi hộp ký gửi an toàn chứ gì.”

“Chà… đúng vậy.”

Dussander thở dài mệt mỏi. “Cậu nhóc thân mến,” lão ta mở lời. “Đến nước này mà vẫn chẳng hiểu tình hình. Ngay từ đầu, cậu đã chẳng hiểu gì. Một phần vì cậu chỉ là một thằng nhóc, nhưng đó không phải lý do duy nhất... ngay từ ban đầu, cậu đã là một thằng nhóc rất già đời . Không, từ trước đến giờ, tên tội phạm thật sự chính là cái ngạo mạn hoang đường của dân Mỹ trong cậu, không cho phép cậu cân nhắc hành vi của mình có thể dẫn đến những kết cục như thế nào... ngay cả bây giờ, nó vẫn che mờ mắt cậu.”

Thấy Todd toan lên tiếng, Dussander đã cứng rắn khoát tay, trong phút chốc, lão biến thành tay cảnh sát giao thông già nhất thế giới.

“Không, đừng cãi lời ta. Đó là sự thật. Cậu thích làm gì thì cứ làm. Rời khỏi nhà, khăn gói khỏi vùng này, một đi không trở lại. Ta có thể ngăn cậu không? Không. Dĩ nhiên ta không thể. Cậu cứ việc tận hưởng kỳ nghỉ ở Hawaii trong khi ta ngồi chết gí trong căn bếp nóng chết ngốt, hôi hám dầu mỡ này, chờ xem năm nay có thêm tay Schwarzen nào ở Watts bỗng nổi hứng giết cảnh sát và đốt căn phòng trọ của mình không. Ta không thể ngăn cậu, cũng giống như ta chẳng ngăn việc bản thân đang già đi từng ngày.”

Lão nhìn chăm chăm vào Todd, chòng chọc đến độ Todd phải quay mặt đi.

“Tận trong thâm tâm, ta không ưa cậu. Không gì có thể khiến ta ưa nổi cậu. Cậu tự tiện lao vào cuộc đời ta. Cậu là vị khách không mời mà xộc vào nhà ta. Cậu bắt ta mở ra những lăng mộ lý ra nên được phong ấn vĩnh viễn, vì ta đã phát hiện một số xác chết hóa ra bị chôn sống, và có vài xác chết vẫn còn thoi thóp.

“Cậu tự mua dây buộc mình, nhưng ta có thấy tội nghiệp cậu không? Gott im Himmel! Cậu tự trải nệm; nhưng nếu cậu trằn trọc ngủ không yên, thì ta có nên thấy tội nghiệp cậu không? Không. ta không tội nghiệp cậu, ta không ưa cậu, song dần dà, ta đã tôn trọng cậu chút đỉnh. Nên đừng thử độ kiên nhẫn của ta bằng cách bảo ta giải thích lại lần nữa. Chúng ta có thể lấy giấy tờ và hủy chúng ngay tại đây, trong nhà bếp của ta. Nhưng mọi chuyện còn lâu mới kết thúc ở đấy. Thật ra, có hủy hay không, chúng ta cũng vẫn thế mà thôi.”

“Tôi không hiểu ý ông.”

“Cậu không hiểu vì cậu chưa từng một lần ngẫm nghĩ về hậu quả mà hành vi của mình gây ra. Nhưng lắng tai mà nghe này, cậu nhóc. Nếu chúng ta đốt thư tại đây, trong cái hũ này, làm sao ta biết cậu không sao nó ra một bản? Hoặc hai bản? Ba bản? Ở thư viện, người ta có để máy photocopy, cứ năm xu là ai cũng sao được một bản. Với một đô la, cậu có thể dán bản sao lệnh xử tử ta ở mọi góc đường của hai chục dãy nhà. Tức là hơn ba cây số lệnh xử tử đấy, nhóc ạ! Nghĩ mà xem! Cậu nói ta nghe làm thế nào biết cậu không làm vậy?”

“Tôi... chà, tôi... tôi...” Todd nhận ra nó lúng búng như gà mắc tóc, bèn ép cho mình ngậm mồm lại. Bỗng dưng nó thấy da mình râm ran ấm nóng, và chẳng vì lý do gì, nó chợt nhớ lại một chuyện xảy ra năm nó bảy hay tám tuổi. Khi ấy, nó và một người bạn bò qua ống ngầm bên dưới đường chuyên chở hàng hóa cũ ngay ngoài rìa thị trấn. Người bạn ốm hơn Todd thoăn thoắt chui qua... nhưng Todd bị kẹt bên trong. Bỗng lớp đất đá ngay trên đầu nó trở nên sống động hẳn trong đầu nó, cái trọng lượng tối tăm ấy, và khi một chiếc xe bán tải vùn vụt chạy qua, băng băng tiến về L.A., khiến mặt đất rung chuyển và cái ống kim loại xoắn cứ thế rung lên một nhịp điệu trầm thấp, ma mị, nó bắt đầu òa lên khóc, vẫy vùng như mất trí, rướn người tới trước, quẫy đạp hai chân, hét lên cầu cứu. Mãi sau đó, nó cũng nhúc nhích được, và sau một hồi cố công cố sức trườn ra khỏi ống, nó lăn đùng ra ngất.

Dussander vừa mới vạch ra một kịch bản lá mặt lá trái cơ bản đến độ nó chưa một lần nghĩ đến. Nó có thể cảm thấy da nó nóng bừng lên, nó bèn tự nhủ: Mình không được khóc.

“Và làm sao cậu biết ta không sao ra hai bản cất trong hộp ký gửi an toàn... ta chỉ đốt một lá, lá còn lại ta cất bên trong?”

Kẹt rồi. Mắc kẹt như ngày xưa kẹt trong ống, và giờ thì mày biết kêu gào cầu cứu ai đây?

Trống ngực nó đập dồn trong lồng ngực. Nó cảm thấy mồ hôi túa ra trên bàn tay và sau gáy. Nó nhớ lại cảm giác kẹt trong ống, mùi nước tù đọng, lớp kim loại gợn sóng lạnh lẽo, mọi thứ rung lắc khi xe tải chạy qua trên đầu. Nó nhớ nước mắt của nó nóng rẫy, tuyệt vọng nhường nào.

“Ngay cả khi chúng ta có thể sắp xếp một bên thứ ba công bằng chăng nữa, nghi ngờ sẽ luôn nảy mầm. Vấn đề này vốn không thể giải quyết, nhóc ạ. Hãy tin điều đó.”

Kẹt rồi. Kẹt trong ống rồi. Chẳng có cách nào chui ra.

Nó cảm thấy thế gian xám xịt trước mắt. Không được khóc. Không được ngất . Nó ép bản thân cầm cự bằng được.

Dussander uống một ngụm rượu to và nhìn Todd qua rìa cốc.

“Giờ để ta nói với cậu thêm hai điều. Thứ nhất, nếu vai trò của cậu trong chuyện này bị phanh phui, hình phạt cậu phải chịu có thể sẽ rất nhỏ. Thậm chí có khả năng, khả năng rất cao là đằng khác, rằng chuyện này sẽ chẳng bao giờ bị phanh phui trên báo giới. Ta từng dọa cậu sẽ bị đi trại cải tạo khi ta sợ đến mụ mẫm rằng cậu sẽ không chịu nổi mà kể ra tất cả. Nhưng ta có tin chuyện đó sẽ xảy ra không? Không đâu – ta chỉ dùng nó như ông bố lôi ông ba bị ra dọa để đứa con về nhà sau khi trời tối. Ta cho rằng họ sẽ không gửi cậu vào trại như thế, ở đất nước này thì không, bởi ở đây, họ chỉ trừng phạt những kẻ giết người theo kiểu cưỡi ngựa xem hoa rồi thả chúng nhong nhong ngoài đường để giết chóc lần nữa sau hai năm ngồi xem ti vi màu trong nhà giam.

“Song nó vẫn có thể hủy hoại cả đời cậu đấy. Tiền án vẫn là tiền án... và con người lại giỏi gièm pha. Họ suốt ngày bàn ra tán vào. Người ta sẽ không để một biến cố hay ho như thế trôi vào dĩ vãng đâu; nó đóng chai như rượu vậy. Và tất nhiên, tội trạng của cậu lại càng phình lên theo năm tháng. Dần dà, việc cậu giữ im lặng càng là minh chứng cậu có tội. Nếu sự thật lộ ra bây giờ, người ta chỉ bảo, ‘Nó chỉ là con nít thôi!”… mà không hay biết như ta, rằng cậu là một đứa con nít già đời ra sao. Nhưng cậu nhóc à, họ sẽ nói gì nếu sự thật về ta, kết hợp với việc cậu biết chân tướng của ta từ năm 1974 mà vẫn im lặng, bị phanh phui khi cậu học trung học? Thế thì khổ đấy. Để chuyện này lộ ra khi cậu học đại học thì đúng là thảm họa. Còn nếu cậu là một người vừa khởi nghiệp... Long trời lở đất. Cậu hiểu điều đầu tiên chưa?”

Todd lặng thinh, nhưng Dussander có vẻ hài lòng. Lão gật đầu.

Vẫn gật gù, lão nói tiếp: “Thứ hai, ta không tin cậu có một lá thư đâu.”

Todd chật vật mãi mới có thể giữ vẻ mặt phớt tỉnh, nhưng nó lo ngay ngáy mắt nó đã trợn tròn vì sốc. Dussander nhìn nó, không buồn giấu vẻ dò xét, và Todd bất thần nhớ lại ông lão này từng tra khảo hàng trăm, có khi là hàng nghìn người. Lão ta là hàng lọc lõi. Todd cảm thấy tựa hồ hộp sọ nó biến thành kính cửa sổ, và mọi thứ cứ nháy lên bên trong thành những con chữ to tướng.

“Ta từng tự hỏi ai là người cậu có thể tin tưởng đến thế. Bạn bè cậu là ai... cậu chơi đùa với ai? Cậu nhóc một mình một cõi, lạnh lùng, lý tính này sẽ đặt niềm tin vào ai? Câu trả lời là không ai cả.”

Mắt của Dussander lóe lên vàng vọt.

“Ta đã mổ xẻ cậu và tính toán tỷ lệ rất nhiều lần. Ta hiểu cậu, ta còn lạ gì kiểu người như cậu – không, không hiểu từng đường tơ kẽ tóc, vì một người chẳng bao giờ có thể biết toàn bộ những gì kẻ khác mưu toan trong lòng – nhưng ta biết rất ít những gì cậu làm và người cậu gặp bên ngoài căn nhà này. Thế nên ta tự nhủ, ‘Dussander, có khả năng nhà ngươi sai. Sau chừng ấy năm, ngươi có muốn bị bắt và có thể lên đoạn đầu đài vì đánh giá sai một thằng oắt con không? Có thể thời trẻ, ta sẽ chấp nhận đánh liều – tính ra phần thắng nghiêng về ta, khả năng ta sai cũng thấp. Cậu biết không, ta cảm thấy thật lạ – càng già, những điều liên quan đến sinh tử mà chúng ta phải đánh đổi ít hơn... thế nhưng, chúng ta lại càng lúc càng bảo thủ.”

Lão nhìn xoáy vào khuôn mặt của Todd.

“Ta còn một điều nữa cần nói, sau đó cậu muốn đi đâu thì đi. Điều ta phải nhấn mạnh là, dù ta nghi ngờ lá thư của cậu chỉ là bịa đặt, đừng nghi ngờ lá thư của ta có thật hay không. Tài liệu ta mô tả với cậu tồn tại đấy. Nếu ta mất mạng hôm nay ... hay ngày mai... mọi thứ sẽ bị phanh phui. Mọi thứ.

“Vậy xem như tôi chỉ có thiệt,” Todd nói. Nó bật ra tiếng cười khe khẽ, choáng váng. “Ông không thấy vậy à?”

“Không đâu. Năm tháng sẽ trôi qua. Con tạo xoay vần, gọng kìm của cậu với ta sẽ càng lúc càng mất đi giá trị, bởi dù cuộc sống và sự tự do của ta vẫn rất quan trọng với ta, người Mỹ và cả người Israel dần dà sẽ không còn hứng thú với việc tước đạt chúng khỏi tay ta.”

“Vậy sao? Thế tại sao họ không thả cái lão Hess kia đi?”

“Nếu người Mỹ giam cầm lão ta, họ sẽ thả hắn ra thôi, vì dân Mỹ phạt tội đám kẻ sát nhân theo kiểu cưỡi ngựa xem hoa,” Dussander nói. “Liệu người Mỹ có cho phép người Israel dẫn độ một ông lão tám mươi tuổi để họ có thể treo cổ lão ta như treo cổ Eichmann không? Ta đồ là không. Ở một đất nước để hình lính cứu hỏa cứu mấy con mèo trên cây lên trang nhất của tờ báo thành phố thì không.

“Không, gọng kìm của cậu với ta sẽ yếu dần cho dù gọng kim của ta với cậu lại mạnh hơn. Không có gì là bất biến. Và sẽ đến lúc – nếu ta sống đủ lâu – ta quyết định những gì cậu biết chẳng còn nghĩa lý gì nữa. Khi đó, ta sẽ hủy tài liệu kia.”

“Nhưng từ đây đến lúc ấy, rất nhiều điều có thể xảy ra! Nào tai nạn, nào bệnh tật...”

Dussander nhún vai. “Nếu ý Chúa muốn có nước thì sẽ có nước, nếu ý Chúa muốn ta đi tìm thì ta sẽ đi tìm, và nếu ý Chúa muốn ta uống thì ta sẽ uống. Điều xảy ra không nằm trong tầm tay chúng ta.”

Todd trân trân nhìn lão già suốt một lúc lâu – rất lâu là đằng khác. Trong lý lẽ Dussander đưa ra có lỗ hổng – phải có lỗ hổng nào đó. Phải có một lối thoát, một cửa thoát hiểm cho cả hai bọn họ hoặc cho một mình Todd. Một cách để xóa nhòa chúng – tạm dừng, mọi người ơi, tớ bị đau chân rồi, không được bảo tớ thua cuộc đâu đấy. Viễn cảnh đen tối của những năm tháng tương lai run rẩy nơi đáy mắt của nó; nó cảm nhận chúng hiện ở đấy, đợi được thai nghén thành một suy nghĩ có ý thức. Mọi nơi nó đi, mọi thứ nó làm...

Nó nhớ lại một nhân vật hoạt hình có cái đe lủng lẳng treo trên đầu. Khi nó tốt nghiệp cấp ba, Dussander sẽ tám mươi mốt tuổi, mà lúc đó cũng chẳng phải kết thúc; khi nó cầm trong tay tấm bằng đại học, Dussander sẽ tám mươi lăm tuổi, vẫn chưa thấy mình đã già khú đế, nó sẽ hoàn thành luận án thạc sĩ và học xong vào năm Dussander tám mươi bảy tuổi... đến tận lúc ấy, có thể Dussander vẫn chưa cảm thấy an toàn.

“Không” Todd vội vàng. “Lời ông nói. tôi không đối mặt nổi.”

“Cậu nhóc,” Dussander dịu dàng nói, và lần đầu tiên, Todd kinh hãi nghe thấy chất giọng lơ lớ của lão trên từ đầu tiên. “Cậu nhóc à... không được cũng phải được.”

Todd nhìn chằm chằm vào lão, tưởng chừng lưỡi đang sưng tấy lên, dày cộm trong miệng đến độ nghẹn họng và khiến nó ngạt thở. Đoạn nó quay người, lảo đảo rời khỏi căn nhà.

Dussander nhìn theo nó với khuôn mặt vô cảm, và khi cánh cửa đã đóng lại, tiếng bước chân của thằng nhóc cũng ngưng bặt, tức nó đã trèo lên xe đạp, lão châm một điếu thuốc. Tất nhiên, không hề có hộp ký gửi an toàn hay giấy tờ nào tồn tại. Nhưng thằng nhóc tin những thứ đó tồn tại trên đời; nó tin sái cổ. Lão an toàn rồi. Mọi chuyện thế là chấm dứt.

Nào ngờ, đây chưa phải hồi kết.

Tối hôm ấy, cả hai người bọn họ nằm mơ thấy cảnh mình giết người, để rồi cả hai giật mình tỉnh giấc giữa đêm, sợ hãi xen lẫn thích thú.

Todd thức dậy trong cảm giác dính nhớp đã trở nên quen thuộc ở bụng dưới. Dussander, già quá nên chẳng trải qua những chuyện đó, khoác bộ đồng phục SS lên người rồi vào giường nằm lại, đợi cho trống ngực bớt dồn dập. Bộ đồng phục được chế tác rẻ tiền, chưa gì đã bắt đầu sờn rách.

Trong giấc mơ của Dussander, cuối cùng lão cũng đến được khu trại trên đỉnh đồi. Cánh cổng to lớn mở ra cho lão vào trong rồi rốn roảng trượt trên rãnh sắt để đóng lại. Cả cổng lẫn hàng rào bao quanh khu trại đều có điện chạy qua. Những thân hình trơ xương, lõa lồ đuổi theo lão, ập vào hàng rào như những cơn sóng; Dussander cười vào mặt bọn chúng, lão khệnh khạng bước tới bước lui, ngực ưỡn ra, mũ đội lệch theo góc thật chuẩn xác. Không gian khét lẹt mùi da thịt bị nướng cháy, đề rồi lão tỉnh dậy ở nam California, nghĩ về lồng đèn bí ngô và đêm ma cà rồng tìm kiếm ngọn lửa xanh.

Hai ngày trước hôm cả gia đình Bowden dự định bay đến Hawaii, Todd trở lại sân ga bị bỏ hoang nơi người ta từng lên tàu đi San Francisco, Seattle, Las Vegas; nơi những thế hệ trước đó từng dùng xe goòng đi đến Los Angeles.

Khi nó đến nơi, trời đã nhá nhem tối. Trên xa lộ uốn lượn cách đó hơn tám trăm mét, hầu hết các xe ô tô đều đã bật đèn. Dù trời nóng nhưng Todd vẫn mặc áo khoác mỏng. Bên dưới lớp áo là con dao chặt thịt bọc trong khăn tắm cũ giắt vào thắt lưng. Nó mua con dao này với giá chiết khấu trong một trung tâm thương mại rất to, xung quanh là bãi giữ xe rộng thênh thang.

Nó nhìn xuống dưới thềm ga, chỗ gã lang thang từng xuất hiện cách đây một tháng. Tâm trí nó quay cuồng trở tới trở lui nhưng chẳng vớ được gì; bên trong nó lúc này là bóng tối chồng bóng tối.

Nó phát hiện bên dưới là gã lang thang ấy, hoặc có lẽ là một gã khác; vẻ ngoài của chúng nhìn y như nhau.

“Này!” Todd lên tiếng. “Này! Ông muốn có tiền không?”

Gã lang thang quay người lại, chớp chớp mắt. Trông thấy nụ cười rạng rỡ, tỏa nắng của Todd, hắn bèn nhe răng cười đáp lại. Giây sau, con dao chặt thịt đã chém xuống, vùn vụt xé gió, sáng trắng ánh crom, chém ngọt như cắt bơ vào gò má phải râu ria của hắn. Máu phụt ra. Todd có thể thấy lưỡi dao trong cái miệng há hốc của gã lang thang... rồi mũi dao mắc kẹt một chút vào khóe môi bên trái, kéo miệng hắn thành nụ cười xiên lệch đến điên rồ. Rồi con dao rạch thành nụ cười cho hắn; nó chạm khắc khuôn mặt gã lang thang ấy chẳng khác nào quả bí Halloween.

Nó đâm gã lang thang ba mươi bảy lần. Nó đếm từng lần. Ba mươi bảy lần, với lần đầu tiên là cú chém xuyên thẳng qua má của hắn rồi biến nụ cười ngập ngừng thành nụ cười rộng đến mang tai, bê bết máu me. Sau cú chém thứ tư, gã lang thang ngừng la hét. Sau cú chém thứ sáu, hắn ngừng tìm cách trườn bò khỏi Todd. Và rồi Todd bò hẳn xuống dưới thềm ga để hoàn thành nốt công việc.

Trên đường về nhà, nó ném con dao xuống sông. Quần nó nhuốm máu. Nó ném vào máy giặt rồi chỉnh chế độ giặt nước lạnh. Giặt xong, quần vẫn ố vài vết lờ mờ nhưng Todd không để tâm cho lắm. Từ từ rồi chúng cũng phai. Ngày hôm sau, nó nhận ra mình chẳng giơ nổi tay phải quá vai. Nó nói với bố chắc nó bị bong gân khi chơi ném bóng chày với vài cậu bạn trong công viên.

“Đi Hawaii là đỡ ngay ấy mà,” Dick Bowden vừa đáp vừa xoa đầu Todd, và đúng là thế thật; đến lúc họ trở về nhà, tay nó đã lành hẳn.

« Lùi
Tiến »