Người Tìm Thấy Mặt

Lượt đọc: 399 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
BÊN HỒ NGỌC BÍCH

Presto ngồi trên cái thùng nhỏ dưới bóng một cây sồi già, hút tẩu và đọc Walt Whiteman [16] “Hay thật” - Tonio Presto nghĩ. Anh rút bút máy và sổ tay, ngồi xuống cỏ, biến đáy thùng thành bàn viết, bắt đầu ghi chép:

“Hãy thú nhận rằng đối với con mắt sắc sảo thì tất cả những thành phố này, nhung nhúc những kẻ lố bịch, hèn hạ và những kẻ bệnh hoạn, õng ẹo một cách vô duyên bởi những thằng hề và kẻ quái dạng, là một sa mạc Sahara tiêu điều mà thôi…”

- Những kẻ lố bịch, hèn hạ, những kẻ bệnh hoạn, thằng hề và quái dạng!… Chất liệu đấy! Có lẽ còn trong sạch hơn kẻ quái dạng Presto! - Tonio kêu lên. Anh muốn tiếp tục ghi chép, nhưng con Pip, một chú chó non giống St. Bernard, nghe tiếng chủ liền sủa lên ra ý hỏi. Nó nằm đối diện với Presto, sốt ruột cào cào đôi chân trước, lắc đầu và vểnh hết tai này đến tai kia lên. Presto mỉm cười.

- Hết rồi. Hết sạch! - Tonio nói. Sáng sáng anh cho con Pip thức ăn thừa của bữa điểm tâm.

Pip sủa nhát gừng, chồm lên và nhảy cẫng bên cạnh Presto. Nó đòi đi dạo. Đây là một con chó thông minh đáng ngạc nhiên. Sáng sáng sau bữa điểm tâm, Pip thích đi với Presto tới hồ Ngọc Bích. Tonio ngồi câu còn Pip ngồi dán mắt vào cái phao. Nó kêu ăng ẳng và bắt đầu run lên khi cá cắn câu. Con cá câu được đầu tiên là dành cho nó. Đôi khi Presto mang cá câu được tới cái suối nước nóng phun ngay cạnh đấy và dúng cả túi cá xuống nước sôi, nấu chín rồi sửa soạn cho mình bữa điểm tâm thứ hai. Pip tỏ thái độ không tán thành ý định này: nó không thể nào thắng được cơn sợ hãi trước con suối nước nóng phun réo ầm ầm, sủi bọt, bốc hơi mà nó không dám lại gần.

Presto nhìn hồ Ngọc Bích, nhìn những dãy núi xanh lơ ở phía xa, rồi nhìn vào quyển sách và cuốn sổ tay, cuối cùng anh nhìn về ngôi nhà nhỏ màu trắng của người gác rừng. Cửa sổ và cửa ra vào đều đóng. Ellen còn đang dọn dẹp căn phòng của anh.

- Không, Pip à, hôm nay chúng mình không đi chơi đâu. Tao nằm ở đây, dưới gốc thông này và ngắm nhìn trời, - Presto nói.

Pip thở mạnh ra. Nó biết những thói quen của Presto: anh mà đã nằm ra dưới gốc thông, thế là hết, anh sẽ chẳng đi đâu nữa. Mất toi cuộc dạo chơi buổi sáng.

Mặc cho anh bạn bốn chân không hài lòng. Presto thường nằm hàng giờ dưới gốc thông. Sau những cơn xáo động bất thường thời gian qua, anh cần được nghỉ ngơi, dù rằng anh tới nơi này không phải để dưỡng sức.

Đặc biệt nhốn nháo là những ngày cuối cùng trước bữa chia tay đáng ghi nhớ biết bao đối với tất cả những người đã dự.

Ngay trong thời gian vụ án đang xét xử, những luật gia lớn nhất của nước Mỹ đã ngỏ ý muốn giúp đỡ Presto. Họ không thể chính thức đại diện cho Presto theo thủ tục thông thường tại phiên tòa: muốn thế phải có ủy quyền của chưởng khế, mà Presto thì nằm trong tình thế vô năng lực hành vi. Tòa án sẽ không chấp nhận một sự ủy quyền như thế. Vì vậy các luật sư chỉ tác động một cách không chính thức, ngoài hành lang, tới các viên chức và quan tòa. Phương pháp tốt nhất là dùng tiền và những quan hệ cá nhân của các luật sư. Tiền thì Presto bị tước mất hết - ít ra cũng không còn quyền sử dụng - tài sản của anh đã bị tịch biên. Những luật sư cỡ lớn đều có tiền riêng, họ có thể cho anh vay. Không thể tính đến việc tiêu phí tiền vào sự tác động không công khai này. Và họ có thể thổi phồng những món chi. Hơn nữa, vì là chuyện mạo hiểm nên họ đòi Presto những món thù lao khủng khiếp. Tonio lưỡng lự.

Mấy ngày sau bữa ăn không thể nào quên ấy, người thư ký riêng và trợ tá của luật sư danh tiếng Pierce ở New York tới gặp anh. Ông Pierce đã có thời là ủy viên của tòa án tối cao, nhưng sau đó ông đã đổi cái chức vụ danh dự của mình lấy cái sinh lợi nhiều hơn, khi chuyển sang nghề luật sư. Ông được coi là luật sư và nhà luật học lớn nhất nước. Cái chính là ông vẫn giữ được những quan hệ cá nhân với các nhà hoạt động tòa án quan trọng nhất. Ông không cần mời mọc khách hàng - họ tự đến với ông. Nhưng Pierce chỉ nhận những vụ tố tụng và thừa kế hàng triệu đồng, hơn nữa ông giao phần lớn các vụ này cho vô số những trợ tá của ông. Đây là một doanh nghiệp thương mại có quy mô lớn và Pierce nhanh chóng tạo được cho mình một tài sản rất lớn. Và vị luật sư trứ danh đã phái sứ giả của mình gặp Presto, làm ra vẻ quan tâm đến vụ án rắc rối này. Tuy nhiên, sự quan tâm đó đã không ngăn Pierce đặt ra cho Presto những điều kiện mà trong thâm tâm anh coi là kẻ cướp, tài sản của Presto sẽ tan đi mất gần một nửa. Presto tiến hành thương lượng với người đại diện của Pierce trong mấy ngày, người này chỉ có những nhượng bộ không đáng kể. Hoàn toàn kiệt lực trước tài xoay xở của vị luật sư, Presto đành phải chấp thuận mọi điều kiện và ký vào những văn tự nợ đủ loại, cả đến những trái phiếu hối đoái. Làm thế nào được? Luật lệ chó sói mà; cả đàn xâu xé con sói bị thương. Pierce hãy còn nhân đạo hơn nhiều người khác: còn để lại cho Presto chút ít. Vả lại, công việc được đặt vào những bàn tay tin cậy. Điều mà Pierce sẽ làm không một luật sư nào ở Mỹ làm được: người ta nói là chưa có trường hợp nào Pierce bị thua trong vụ án mà ông ta đảm nhận. Bây giờ Presto đã có thể đi làm công việc khác không kém phần quan trọng, nó đòi hỏi anh phải sống biết lập hoàn toàn.

Bác sĩ Sorn đã nói với Presto trước khi bắt đầu chữa cho anh:

- Ông chưa hề nhìn thấy bộ mặt thật của ông, bộ mặt mà lý ra ông phải có nếu như bệnh tật từ bé đã không biến ông thành quái dạng.

Presto đã thấy được bộ mặt thật về thể xác của mình, nhưng bây giờ cách thức biểu diễn của kẻ quái dạng Presto không còn hợp với nó, cũng như bộ quần áo bé xíu của anh lùn cũ sẽ không còn hợp với thân người mới. Bộ mặt mới, thân người mới đòi hỏi một nội dung mới bên trong, những mục tiêu mới trong cuộc sống, trong nghệ thuật, những thủ pháp sáng tác mới, Presto tin tưởng chắc như thế sau các cuộc nói chuyện với Pitch, với Hedda Lux và nhiều người khác. Vấn đề hóa ra phức tạp hơn là anh tưởng. Anh cần phải tìm cho ra bộ mặt nghệ sĩ mới, một chương trình tiết mục mới, những vai kịch mới. Cần phải suy đi nghĩ lại một cách nghiêm chỉnh, suy nghĩ thì phải tập trung tư tưởng, mà muốn tập trung thì nhất thiết phải sống biệt lập hoàn toàn.

“Phật Thích Ca đã từng sống biệt lập như thế vì muốn tìm thấy bộ mặt của mình, lúc đầu ở trong cánh rừng xoài trên bờ sông Anoma, sau đó trong rừng rậm Uruvela. Tìm đâu ra những rừng như thế nhỉ?” - Presto ngẫm nghĩ.

Anh lựa chọn khá lâu nơi sẽ đến. Nhớ lại những nơi hẻo lánh của tổ quốc rộng lớn, những dãy núi, cánh rừng, hoang địa… Có khá nhiều nơi như thế. Nhưng đi ẩn quá xa và quá sâu thì không nên: anh phải theo dõi sự diễn biến của vụ án. Có thể, ông luật sư cần biết thêm những tin tức gì đó. Dĩ nhiên Presto sẽ báo địa chỉ mới cho ông Pierce, nhưng chỉ cho mình ông ta, hơn nữa anh đòi phải giữ tuyệt đối bí mật.

Bỗng anh nhớ tới khu vườn quốc gia Yolstounskom. Khu vườn mà lãnh thổ rộng hơn diện tích nước Bỉ! Có nơi để sống biết lập rồi! Tại đấy sẽ tìm ra những xó xỉnh hẻo lánh nhất mà khách du lịch không nhòm ngó tới. Anh sẽ không ở khách sạn, mà sẽ ở trọ tại nhà một người gác rừng hay kiểm lâm. Tuyệt rồi! Nhân tiện anh sẽ thăm khu vườn nổi tiếng, kỳ quan thế giới này. Do bận việc liên miên và lúc nào cũng vội nên Presto chưa có thì giờ rỗi rãi để đến khu vườn trứ danh. Bây giờ anh sẽ đi xem, sẽ giải trí đôi chút trong chuyến đi - việc đó rất là cần thiết - rồi sau đó sẽ ẩn náu trong cánh rừng cây xoài và sẽ nghiền ngẫm về số phận của mình.

Tonio tích cực bắt tay vào chuẩn bị cho cuộc du hành. Anh mua những cuốn sách chỉ dẫn về khu vườn Yolstounskom, nhiều sách về điện ảnh, văn học và cả triết học. Anh cần am hiểu nhiều thứ. Anh cẩn thận lập hành trình dùng cách thay đổi các phương tiện di chuyển để xóa dấu vết tốt hơn. Và vào cái giờ mà các vị khách đến dự bữa tiệc còn đang vừa cạn những cốc rượu cuối cùng vừa réo gọi chủ nhân tạm vắng đi đâu không rõ. Presto đã ở xa rồi.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của alexander romanovich belyaev