- Trước hết chúng ta rẽ vào văn phòng gặp ông cậu của em, - Presto bảo.
Barry hết sức ngạc nhiên khi thấy đi vào phòng làm việc của mình cả Presto và Ellen trang điểm bằng hoa cưới.
- Ông Barry. - Presto chào ông già và thốt lên: - Tôi đến để bảo ông biết chúng tôi đã đính hôn. Tôi hy vọng rằng, với tư cách là người đỡ đầu cô Ellen và là người thân thích gần nhất, ông không phản đối cuộc hôn nhân của chúng tôi chứ?
Barry muốn đáp lại một câu gì đó, nhưng ông nghẹn lời vì xúc động. Ông đặng hắng rồi nói:
- Xin chúc mừng. Tôi rất vui sướng. Nhưng chuyện mới bất ngờ làm sao!
- Đối với các bậc cha mẹ và người đỡ đầu, chuyện đó thường bất ngờ. - Presto cười đáp và nắm chặt bàn tay người giáo già. - Còn bây giờ, - anh nói tiếp - tôi yêu cầu ông làm việc này. Ngay bây giờ, ông gửi lập tức cho tất cả các báo lời công bố về cuộc hôn nhân sắp tới.
- Làm thế để là gì? - Ellen ngạc nhiên.
- Bao giờ người ta cũng làm thế. - Presto đáp. - Bây giờ, cô Ellen ạ, ta đi vào xưởng phim.
Vào trong trường quay lớn, Presto nhận thấy ngay rằng ở đây đang có cái gì bất thường xảy ra. Địa điểm đầy người: toàn bộ số công nhân, người trang trí, diễn viên đều có mặt. Cả những người không tham gia vào đoạn phim này cũng đến. Các trang trí bị dẹp sang bên. Chỉ thấy cái giá điều khiển của đạo diễn để ra các mệnh lệnh là nhô lên cao. Tâm trạng mọi người có vẻ phấn chấn. Mặt mũi ai nấy đều tươi tỉnh và xúc động. Dường như mọi người đang chờ đợi cái gì.
Một diễn viên phụ trách ra khỏi đám đông và nói to:
- Tất cả tập thể đã biết những khó khăn mà xí nghiệp của chúng ta đang gặp phải. Công nhân, nhân viên, diễn viên đều lo lắng về việc đó. Tiếc rằng ông Presto đã không bàn bạc cùng với chúng ta về tình hình công việc hiện nay. Chúng ta mong muốn nghe ông ấy đưa ra bàn hôm nay.
Tonio Presto không thể không công nhận lời trách móc này là xác đáng. Dù quen làm việc một mình, anh cư xử không như người đứng đầu một xí nghiệp hợp tác mà như ông chủ hãng. Anh cho rằng nếu những người cộng sự của anh đã tham gia chia lãi cổ phần, thì họ không cần gì hơn nữa. Presto công khai thừa nhận sai lầm của anh và giải thích là do anh không có kinh nghiệm trong những công việc xã hội.
Sau đó một đại biểu của họ nói rằng, trong cuộc mít tinh của tất cả cán bộ công nhân viên của xí nghiệp đã thông qua một nghị quyết như sau: cho tới khi hoàn thành xây dựng bộ phim, tất cả mọi người không phân biệt sẽ chỉ nhận tiền lương bằng một nửa, và nếu cần thì ít hơn nữa.
Điều đó khiến cho Presto cảm thấy rất nhẹ nhõm, và anh bắt đầu nói lời cảm ơn, nhưng những tiếng kêu ào ào vang lên từ đám người tập hợp tại đây: “Không cần thiết!… Sự nghiệp chung mà!… Lợi ích chung cả!… Một nửa lương còn hơn là thất nghiệp!”.
“Lại không đúng lúc rồi!” - Presto cảm thấy bực với mình.
Một cuộc mít-tinh ngắn được tổ chức tiếp sau đó đã bầu ra một ủy ban để quản lý xí nghiệp. Các ủy viên của ủy ban này bầu Presto làm chủ tịch.
Xí nghiệp phim của Presto đã được đưa vào nề nếp mới, đã thay đổi tính chất.
Hoffmann nhăn nhó và đứng bên ngoài. Anh được mời vào ban thanh tra, nhưng đã từ chối.
Khi đã sắp xếp xong tất cả mọi thứ, công nhân trở lại làm việc với nhiệt tình rất cao như đi vào một trận tiến công.
Sau khi lập lại được trật tự trong trường quay do cuộc mít-tinh làm đảo lộn, Hoffmann kéo Presto ra một bên và nói với bộ mặt băn khoăn:
- Tôi muốn báo trước với anh về một chuyện phiền phức mới, liên quan đến cá nhân anh và…
- Anh nói về cái chiến dịch mới cho các báo buổi chiều vừa dấy lên?…
- Tôi muốn nói đến những bài báo sáng nay. Chúng tỏ ra còn trơ tráo hơn nữa…
- Phải, và tôi đã quên không báo với các bạn cộng sự của tôi một tin mới! - Presto thốt lên dường như anh đã quên hết các bài báo, và đi về phía Ellen.
Hoffmann phân vân. Anh cảm thấy lạ lùng vì Presto coi thường cái chiến dịch báo chí mới đến như vậy, và đáng lẽ phải bàn bạc vấn đề này với anh thì lại chạy đi báo cái tin gì đó.
Còn Presto đã tới bên Ellen và cầm tay cô, lớn tiếng nói:
- Hello! Xin tạm ngừng công việc một phút!
Một sự yên lặng chờ đợi.
- Các bạn thân mến, tôi đã quên chia sẻ niềm vui sướng của mình với các bạn. Cô Ellen Kay đã làm vinh tự cho tôi vì đã bằng lòng làm vợ tôi.
Ellen bối rối nghĩ:
“Anh ấy loan truyền rộng rãi đến thế chuyện hứa hôn của chúng mình để làm gì nhỉ? Cứ như là thế giới phải vội biết cái tin này.”
Những tiếng hét chúc mừng, những tiếng vỗ tay thân ái vang lên. Mọi người đổ xô vào chúc mừng Presto và Ellen. Thậm chí bàn tay của Presto phải đau lên vì những cái bắt tay, y như tổng thống trong cuộc lễ truyền thống đón vào Nhà Trắng.
Các nữ diễn viên đã chú ý từ đầu tới chùm hoa cưới của Ellen, họ đứng thành vòng dày đặc vây lấy cô, Ellen vốn tinh ý đã nhận thấy một số nữ diễn viên nhìn cô dường như có vẻ thương hại, một số khác thì mắt ánh lên mỉa mai kín đáo còn những nụ cười thì úp mở, châm chọc.
“Tại sao họ lại nhìn mình như thế? - Cô nghĩ và cảm thấy bối rối và lo ngại. - Có thể, đó là sự ghen tỵ ngấm ngầm.” - Ellen tự an ủi.
Những trang trí được đặt trở lại vào chỗ, buổi quay phim bắt đầu. Chưa bao giờ các diễn viên lại biểu diễn với khí thế như vậy. Bản thân Presto và Ellen cũng vượt lên mình.
Hoffmann quay tay máy, anh cảm thấy xúc động khác thường. Nếu phim đi tới kết thúc với tầm cao về nghệ thuật như thế này thì sẽ thành kiệt tác của thế giới và Hoffmann sẽ nhận được phần vinh quang dành cho anh. Không ai xét xử kẻ thắng.
- Thôi! Đủ rồi! - Presto kêu lên khi tiếng xè xè của máy quay ngừng hẳn. - Hôm nay hình như chúng ta làm việc rất tốt. Không một cảnh nào phải quay lại.