Người Tìm Thấy Mặt

Lượt đọc: 419 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
HOA CƯỚI

Presto thức giấc vào lúc sáu giờ sáng trong gian phòng ngủ lớn màu trắng của anh, nơi những cửa sổ đều đóng kín và không khí trong lành mát mẻ do máy điều hòa nhiệt độ cung cấp. Đưa mắt nhìn suốt lượt gian phòng, Presto nghĩ: “Sắp phải chia tay với tất cả những cái này đây” - anh thở dài, nhìn đồng hồ: “Có thể nằm thêm mười lăm phút nữa.” - và với tay tới bàn ngủ trên đó có một chồng báo buổi chiều. Hôm qua anh quá mệt nên chưa kịp đọc.

Giở tờ báo đầu tiên, anh bắt đầu xem lướt qua. Một bài báo khiến anh chú ý. Presto đọc và lúc càng cau có. Rồi anh đột ngột vò nhàu tờ báo ném xuống sàn và giận dữ thốt lên:

- Sebastian! Lấy nước nóng cạo râu ngay nhé! Chuẩn bị bộ complet! - anh bảo người lão bộc vừa đi vào, và tự mình trong bộ áo ngủ kẻ sọc và đôi giày không bít tất đi nhanh sang buồng tắm có tường ốp đá vân hồng.

- Lão thấy cô Ellen đã dậy chưa? - anh hỏi qua cửa để ngỏ, khi Sebastian đem nước đến.

- Cô bao giờ cũng dậy cùng với chim chóc, - ông già đáp.

“Không thay đổi những thói quen cũ.” - Presto nghĩ, rồi mỉm cười nói:

- Tuyệt! Ông pha cà phê ngay đem ra hiên và bảo Jeffrey đánh xe ra.

Vài phút sau anh đã chạy lên tầng hai, nhanh chóng đi qua cái hành lang rồi chậm bước lại khi gần tới phòng Ellen. Anh đứng một bên cửa, thấy từ bên trong vọng ra tiếng hát của cô gái, liền thở lấy hơi xua đuổi những dấu vết lo lắng cuối cùng trên nét mặt và gõ cửa.

Ellen mở cửa. Những tia nắng xiên xiên của mặt trời buổi sớm nhuộm vàng tóc cô và chiếc áo dài trắng.

- Ông Presto! - với vẻ ngạc nhiên không chút phật lòng, cô kêu lên. - Cuộc đến thăm sớm này có nghĩa là gì?

- Cô Ellen! - Presto vui vẻ đáp. - Buổi sớm thật tuyệt, và tôi liền có ý nghĩ: hay là chúng ta dạo chơi trước khi đi đến xưởng? Hôm nay chúng ta sẽ phải làm việc nhiều, quay những cảnh khó nhất, mà không gì làm tươi tỉnh hơn là không khí buổi sớm.

Tâm trạng vô tư, vui vẻ của Presto truyền sang Ellen. Đã lâu rồi cô chưa thấy anh yêu đời như thế.

- Ý nghĩ tuyệt hay! - cô gái mỉm cười đáp.

- Thế thì chúng ta chạy đi, mau lên! Cà phê đã sẵn sàng, và trong khi chúng ta ăn sáng thì anh lái xe lấy xăng và đánh xe ra.

Vừa hâm nóng người lên bằng cà phê vừa nói đùa với nhau, họ xử sự như những học sinh vừa nghĩ ra một trò giải trí vui vẻ và vội vàng thực hiện nó.

Từ phía cổng vang lên tiếng còi trầm, ngắn, bảo rằng xe đã về tới.

- Có nghe thấy không? - Presto nói. - Đó là số phận gọi chúng ta đấy. Nào, ta mau mau ra gặp số phận của chúng ta!

Sáng hôm đó thái độ cư xử và những lời nói của Presto đầy bí ẩn.

Chẳng bao lâu những ngôi nhà cuối cùng của Hollywood đã ở lại đằng sau. Con đường nhẵn bóng chạy tít ra xa. Ở chân trời hiện lên dãy núi xanh lơ. Hai bên đường những đồn điền trải dài. Trên cành cây chim hót líu lo. Bầu trời trong sáng của California, trải rộng phía trên đất đai mầu mỡ. Không khí buổi sớm còn trong lành và đầy ắp hương cỏ mật. Presto và Ellen thở hít căng lồng ngực.

- Thích thật! - Ellen reo lên và nheo mắt trước tia nắng mặt trời mới mọc.

- Vâng, lâu rồi chúng ta không nhìn thấy thiên nhiên, - Presto đáp lại.

Trên mặt anh, trong bộ dạng anh, thấy rõ sự thỏa mãn sâu xa như của một người vừa qua được tốt đẹp một phẫu thuật phức tạp.

- Cô có nhớ căn lều của chúng ta bên hồ Ngọc Bích không? - anh tiếp tục với vẻ mơ màng.

Và, họ vừa cười vừa tranh cãi, bắt đầu nhắc tới các chuyện xảy ra.

- Cô là một chủ nhà nghiêm khủng khiếp. - Presto đùa. - Cô đuổi thẳng cánh tôi với con Pip lúc cô bắt tay vào dọn dẹp nhà cửa.

- Không thể làm khác với đám đàn ông. - Ellen đáp. - Họ không hiểu là họ đang cản trở.

- Với đám đàn ông! - Presto phì cười. - Thế số phận của gã đàn ông khác cũng bị cô đuổi, ra sao rồi?

Ellen nhìn Presto ra ý hỏi.

- A, cô đã đuổi tôi cùng với con Pip mà. Nó ra sao rồi?

- Nó ở trong tay những người tử tế, - Ellen đáp, và cô thở dài nói tiếp: - Tôi không biết rằng đem nó theo đến ở nhà ông có tiện không.

- Nhất định phải viết thư gọi nó ra! - Presto vội vã thốt lên, khi nhận thấy vẻ buồn trong giọng nói của Ellen.

Hai bên đường những hàng rào thấp bằng đá trắng của các đồn điền vun vút chạy qua. Những cây cam nở đầy hoa. Những chùm hoa trắng lên giữa lá cây xanh dày đặc trông giống những bông tuyết. Hương thơm thanh khiết tỏa lan trong không khí.

- Cô xem kìa, bao nhiêu hoa cưới đã sẵn sàng để cho cô dâu! - Presto reo lên.

Ở một chỗ, những cành cây vươn ra ngoài hàng rào tới sát đường.

- Dừng lại, Jeffrey! - Presto ra lệnh cho người lái xe.

Xe dừng. Presto nhảy ra khỏi xe, bẻ một vài cành và quay trở lại.

- Đi tiếp.

Xe lại lăn bánh. Presto đưa hoa cưới cho Ellen.

- Cô hãy cài vào ngực. Còn cành này cài vào đầu. Thế, được rồi. Có một cô dâu rồi.

Ellen hơi đỏ mặt, cô bất giác lôi chiếc gương con ở trong xắc ra và ngắm mình trong gương. Trong chiếc áo dài trắng với chùm hoa cưới, quả thực lúc này cô giống một cô dâu.

- Chỉ còn thiếu chiếc khăn voan! Presto nhận xét, vừa ngắm Ellen.

- Một ông mối khá thật !- Ellen nói, hơi chau mày. - Ông làm mối tôi cho ai đấy?

Presto nhìn thẳng vào mắt cô, lặng yên, cúi đầu khẽ đáp nghiêm trang:

- Cho tôi.

Ellen tái người, đưa mắt nhìn xuống.

- Những trò đùa của ông đi quá xa rồi, ông Presto ạ. - cô nghiêm khắc bác bỏ.

- Không phải trò đùa, - Presto nói tiếp, vẫn khẽ và nghiêm trang. - Cô Ellen! Cô có nhớ tôi đã nói gì với cô khi cô bằng lòng nhận vai nữ chính? “Số phận của cô từ nay gắn bó với số phận của tôi”. Sao ta không làm cho sự gắn bó này vững chắc thêm? Quả là tôi không tìm được người vợ nào tốt hơn.

Điều đó thật bất ngờ đến nỗi Ellen đang ngồi ngả người trên lưng ghế, hình như bị ngất đi. Mắt cô nhắm nghiền, mặt hãy còn tái nhợt. Rồi môi cô run run và cô thì thầm, mắt vẫn không nhìn lên:

- Tôi không thể làm vợ ông được, ông Presto ạ!

- Vì sao vậy?

- Vì rằng… Vì rằng ông là một nghệ sĩ trứ danh, một triệu phú, còn tôi chỉ là cô gái bình thường và nghèo khổ. Những cô gái nghèo có lòng tự ái của họ, ông Presto ạ.

- Tôi là một nghệ sĩ trứ danh ư? Là triệu phú ư? - Presto kêu lên rồi lại hạ giọng nói tiếp: - Vâng, tôi đã là nghệ sĩ trứ danh ở cuộc sống trước đây của tôi. Nhưng bây giờ tôi cũng là nghệ sĩ mới vào nghề không ai biết tôi, như cô. Vâng, tôi đã là triệu phú. Nhưng lúc này tôi nghèo khổ, như cô. Cô có biết rằng ngay cả cái biệt thự nơi chúng ta đang ở đã đem cầm rồi và chúng ta có thể bị đuổi ra đường nếu không trả được nợ đúng hạn? Cô thấy đấy, bây giờ giá trị chúng ta như nhau. Thậm chí cô còn có giá hơn tôi. Bởi vì một cô gái như cô có thể hy vọng vào một đám tốt hơn.

- Tôi không bao giờ coi hôn nhân là một mưu đồ kiếm lời, - cô sôi nổi phản đối. - Tôi không sợ túng thiếu và vất vả.

- Vậy thì có việc gì thế? Cô không thích tôi à? Cô không yêu tôi à?

- Ông yêu người khác. - Ellen né tránh câu trả lời trực tiếp.

- Cô ám chỉ cô Lux? - Presto hỏi. - Quả thật tôi dã bị lôi cuốn bởi sắc đẹp của cô ta. Nhưng khi tôi hiểu rõ hơn tư cách con người này, thì tôi tin chắc rằng cô ta với tôi là những người hoàn toàn khác nhau… Trong buổi gặp cô ta lần cuối cùng vì công việc, chính tôi đã kinh ngạc thấy là sức quyến rũ của cô ta đã biến mất đối với tôi. Và cũng lúc ấy tôi đã hiểu được nguyên nhân: cô đã đi vào cuộc đời tôi.

Sắc ửng hồng đã trở lại trên đôi má Ellen.

- Vì sao ông lại ngỏ lời với tôi vào chính lúc này? Điều đó thật bất ngờ và dường như không đúng lúc nếu ta chú ý rằng…

- Vâng, lúc này có thể là không thích hợp. Nhưng chính lúc này lại là sự thử thách tốt nhất cho lòng chân thành và sức mạnh của tình cảm… Cô có biết tấn bi kịch của những người nổi tiếng và giàu có? Tấn bi kịch này ở chỗ họ không bao giờ biết chắc rằng người khác sẽ chìa tay ra và trao trái tim cho họ vì tình yêu, hoặc giả vì vinh quang và tiền bạc của họ. Người yêu chân thành là người không từ bỏ người yêu của mình trong lúc khó khăn, trước cảnh nghèo túng và cuộc đấu tranh ác liệt vì cuộc sống, giống như bộ phim của tôi. Cô hãy là một nhân vật như thế, không những trên màn ảnh, mà cả trong cuộc đời! Điều đó sẽ cho tôi những sức mạnh mới để đấu tranh, - anh kết luận với tình cảm chân thành, và thận trọng đặt bàn tay mình vào tay Ellen, hồi hộp cho câu trả lời của cô.

Cô thở dài thật sâu, lặng yên, và cuối cùng cô đáp.

- Em không bao giờ bỏ anh, cả trong hạnh phúc lẫn trong bất hạnh, anh Tonio… nếu anh yêu em thật.

- Còn em? Em có yêu anh không?

- Em đã yêu anh khi còn ở bên hồ Ngọc Bích. Em đã yêu anh từ trước khi biết anh là Antonio Presto.

Presto hôn tay cô và hét lên:

- Jeffrey! Đến xưởng! Mở hết tốc lực! Hình như chúng ta đã chậm giờ.

« Lùi
Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của alexander romanovich belyaev